Phu quân là thái giám tổng quản – 41

Hãy gọi mị là mèo thần (kinh) đi :)))) edit lại thế là ngứa tay làm luôn cái cover đầu chương. Ai đó cản con mèo rảnh ruồi này lại hộ cái :(((((((

Ổ Mèo

pq

Chính văn Chương 41: Người kia

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

View original post 620 từ nữa

Advertisements

Phu quân là thái giám tổng quản – 10

Đã lết đến c10 =))))))))))) 190c yêu dấu… Anh đến đâyyyyyyyyyyyyyyy

Ổ Mèo

Chính văn Chương 10: Cái hôn ghê tởm

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Hắn cúi đầu hôn lên bụng nàng rồi lại ngẩng đầu chuyển ngọn nến lên phía trên bụng nàng nhỏ sáp.


Hắn cứ hôn một cái lại nhỏ một giọt. Cầu Mộ Quân bị tra tấn đã gần ngất xỉu mà hắn vẫn làm không biết mệt.


Cuối cùng hắn hôn không chừa chỗ nào trên bụng nàng, để ngọn nến ở trên vai nàng. Từng giọt sáp nến theo ngọn nến đang nghiêng liên tiếp nhỏ lên trên người nàng, làm cho nàng đau đến chảy nước mắt.


Đoàn Chính Trung ngẩng đầu khỏi bụng lại, dịu dàng lại mang theo tình dục đáng sợ nói:“Hầu hạ ta, hầu hạ tốt ta sẽ thả nha hoàn kia.”


Cầu Mộ Quân tự nhận mình không phải người mềm lòng, nhưng ở trước mặt Đoàn Chính Trung nàng lại thành người…

View original post 552 từ nữa

Phu quân là thái giám tổng quản – Chương 1

Aiz, đọc lại mà muốn khóc quá, thôi thỉnh thoảng lôi ra re-edit vậy ^^

Ổ Mèo

Chính văn Chương 1: Tứ hôn

Editor: mèomỡ 

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

“Hoàng Thượng có lệnh, tuyên đại tiểu thư Cầu phủ – Cầu Mộ Quân tiến cung diện thánh.” Công công mở miệng, giọng nói mang chút nữ khí lại mang vài phần uy nghiêm.


Công công vừa dứt lời, sắc mặt Cầu phu nhân tái nhợt rồi ngã ngồi xuống đất.


“Thần…… Tuân mệnh.” Hầu gia Cầu Vĩ phản ứng không kịch liệt như Cầu phu nhân, nhưng trên mặt cũng đã lấm tấm mồ hôi.


“Công công, Hoàng Thượng không nói gì nữa sao?” Cầu hầu gia đứng dậy hỏi.


Công công đáp lại:“Hoàng Thượng chỉ nói những lời này, nhưng…… đồ ăn buổi sáng ngự phòng làm hơi “cay” nên Hoàng Thượng mất hứng.”


Nghe thế, sắc mặt Cầu hầu gia cũng trắng bệch, thân thể hơi run rẩy.


“Cầu đại tiểu thư, đi thôi.” Công công nhìn về…

View original post 993 từ nữa

Phu quân là thái giám tổng quản – Kết thúc

Ngoại truyện: Đoàn Chính Trung 9 + Kết thúc ngoại truyện

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Đoàn Chính Trung lại lườm hắn một cái, nói:“Ham ăn biếng làm.”


“Nào có, ta là lao động đồng thời cũng nghỉ ngơi.” Liễu Vấn Bạch không phục nói.


Đoàn Chính Trung bất giác cười nhẹ.


Năm năm, hắn vẫn không thay đổi.


Năm mười lăm tuổi, trong một đêm hắn mất tất cả.


Hơn mười năm qua đi, hắn có thê tử hắn yêu nhất, con trai, nhạc mẫu, còn có bằng hữu chân chính duy nhất này.


Đêm nay, thê tử cùng tỷ muội nàng khe khẽ nói nhỏ, con đã sớm ở trên giường mơ mộng đẹp, bằng hữu quý trọng nhất trong cuộc đời hắn cũng ngồi đối diện hắn trêu đùa không đứng đắn.

Ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, phát hiện, ánh trăng đêm nay rất đẹp.


“Đêm nay ta thật sự muốn uống rượu.” Đoàn Chính Trung cúi đầu, nói.


Sáng sớm, nha hoàn nói cho nàng, lão gia cùng Liễu tiên sinh uống rượu cả đêm, canh năm mới đi nghỉ.


Cầu Mộ Quân vội đi vào phòng, quả nhiên thấy Đoàn Chính Trung ngủ rất say, ngay cả khi nàng đi vào cũng không tỉnh lại. Vài năm nay hắn không dễ tỉnh giống như trước kia, nhưng bình thường nếu có tiếng động như vậy, hắn vẫn có thể tỉnh.


Nàng nhẹ nhàng ngồi xuống bên giường, nhìn mặt hắn, trong mắt dần dần ướt át.


Hắn cho tới bây giờ không nói cho nàng Thích Ngọc Lâm đã chết, cho tới bây giờ không nói cho nàng, Thích Ngọc Lâm vì cứu hắn mà đã chết, vì hạnh phúc của bọn họ mà chết. Là hai người bọn họ cùng nợ Thích Ngọc Lâm, hắn lại muốn một mình gánh vác.


Luôn như vậy, luôn đáng ghét như vậy, hắn cảm thấy mình bản lĩnh lắm sao, lợi hại lắm sao. Hắn đứng phía trước hứng chịu đựng tất cả, làm cho nàng có thể đứng sau lưng hắn hạnh phúc như con ngốc.


Khó trách hắn muốn trong tên con thêm một chữ “Lâm”, hẳn là cả đời này hắn cũng không quên được chuyện Thích Ngọc Lâm đã chết. Không quên được, vậy từ nay về sau để cho nàng gánh vác cùng hắn. Cầu Mộ Quân cúi người, ôm hắn, nằm trên ngực hắn, nước mắt rơi trên người hắn.


Buổi chiều, Cầu Mộ Quân đưa Thích Vi đi ra ngoài thăm thú xung quanh, thuận tiện cũng cùng Cầu phu nhân ra Đoàn phủ.


Đi đến đê, lại ngoài ý muốn nhìn thấy một đám người tụ họp thảo luận cái gì đó.


Nàng hiểu rõ con người cùng những chuyện ở Thiếu Dương, sợ là xảy ra chuyện gì, nàng liền đi qua.


Chỉ thấy gần như tất cả mọi người ở Thiếu Dương đều tập hợp trong này, có dân chúng bình thường, có thương nhân nhà giàu, cũng có lão tú tài. Thấy nàng, mọi người đều xoay người lại, khách khí gọi một tiếng Đoàn phu nhân.


Cầu Mộ Quân đi vào nhìn, chỉ thấy giữa bọn họ, có hai người thợ mộc, đang tính toán, đo đạc.
“Làm gì vậy?” Cầu Mộ Quân kỳ lạ hỏi.


“Đoàn phu nhân, là như vậy, năm nay sông lớn lụt, rất nhiều nơi đều bị ngập, nhưng Thiếu Dương lại không bị, đây đã là lần thứ hai Thiếu Dương may mắn thoát khỏi. Nguyên nhân chính là nhờ đê này. Mấy năm trước, tân hoàng đăng cơ không phải ban bố sửa lại án xử sai cho ‘Phản loạn Thiếu Dương’ sao. Nơi này có Cố đại nhân, là Cố đại nhân đó, cũng không giống những quan lại khác, ngài yêu dân như con, khi ở Thiếu Dương làm không ít chuyện tốt. Đê này chính là do Cố đại nhân hơn mười năm trước tự mình đốc xúc tu kiến, đến bây giờ còn chắc chắn như vậy. Năm nay đê này lại cứu dân chúng Thiếu Dương chúng ta một lần, cho nên mọi người tập hợp lại, muốn tu sửa lại ‘Cố công đình’ bên cạnh đê, để kỷ niệm Cố đại nhân.” Ông chủ Trương bên cạnh nói.


“Cố Thiệu Chương, Cố đại nhân……” Cầu Mộ Quân lẩm bẩm nói.


“Đoàn phu nhân thật lợi hại, ngay cả Cố đại nhân cũng biết.” Một nông phu nói.


Lúc này, ông chủ Trương còn nói thêm:“Đoàn phu nhân, chuyện sửa lại đình lần này vốn định để cho Đoàn lão gia làm chủ, nhưng mọi người nghĩ Đoàn lão gia mấy năm gần đây mới đến Thiếu Dương, căn bản chưa gặp qua Cố đại nhân, có lẽ cũng không hứng thú, nên cũng chưa vội nói cho ngài ấy biết.”


Cầu Mộ Quân gật gật đầu, nói:“Thì ra là như vậy, vị Cố đại nhân này nếu ở dưới suối vàng có biết, hẳn là sẽ rất cao hứng.”


Rời khỏi đê, họ cũng không đi đâu nữa mà trở về Đoàn phủ.


Vừa vào cửa, hạ nhân liền đem một phong thư giao cho nàng.


Đoàn Chính Trung ngủ rất lâu, đến tận khi trời tối mới tỉnh.


Cầu Mộ Quân bê đồ ăn vào trong phòng, nói:“Chàng nhanh ăn đi, đã đói bụng cả một ngày rồi.”


“Cũng không đói lắm.” Đoàn Chính Trung nói xong, ngồi xuống bên cạnh bàn.


Đến khi hắn buông bát, Cầu Mộ Quân nói:“Tiểu Lôi gởi thư, nói hai tháng nữa sẽ cùng tướng công muội ấy trở về thăm chúng ta. Còn có dân chúng trong thành……


Nhìn hắn cầm quần áo, Cầu Mộ Quân hỏi:“Còn đi tắm sao? Đã muộn thế này.”


“Không chê ta bẩn sao? Hai ngày không tắm rồi.” Đoàn Chính Trung nói xong, hỏi:“Dân chúng trong thành làm sao?”


“Chờ chàng trở về rồi nói.”


“Ừ.” Đoàn Chính Trung đi tới cửa, đứng lại, quay đầu.


Cầu Mộ Quân cúi đầu cười, đi lên cầm quần áo trên tay hắn, tay kia thì để vào trên tay hắn, để hắn dắt tay đi đến bể.

Nàng ngồi xổm bên cạnh ao, cầm khăn nhẹ nhàng lau từng li từng tý cho hắn.


Nhìn gáy hắn, lưng hắn, Cầu Mộ Quân bỗng chốc có một ý nghĩ kì lạ. Trên mặt lén hiện lên một chút hồng, để không nghĩ đến cái đó nữa, nàng tìm đề tài nói:“Về sau không được như vậy nữa, uống nhiều rượu như vậy sẽ có hại đến cơ thể.”


“Ừ.” Đoàn Chính Trung đáp ứng.


“Còn có, Vi Vi có thai, chàng biết không?”


“Ừ.”


“Nguyệt Nhi thật xinh đẹp, trưởng thành không biết mê chết bao nhiêu người!” Cầu Mộ Quân còn nói thêm.


“Ừ.”


“Chàng có thể đừng cứ ‘Ừ được không?” Cầu Mộ Quân không vui nói.


Đoàn Chính Trung đè tay nàng đang lau trước ngực hắn, ngẩng đầu, một bàn tay giữ đầu nàng, hôn lên môi nàng.


Cầu Mộ Quân đẩy hắn ra, ném khăn trong tay cho hắn, đứng lên nói:“Tắm xong tự mình mặc quần áo rồi đi ra.”


Lần trước cũng vậy, hắn kéo nàng vào bể, ở trong nước…… Ép buộc nàng nửa đêm, mệt đến nỗi đánh mất nửa cái mạng không nói làm gì còn để cho mọi người trong phủ biết bọn họ ở bể đến nửa đêm! Muốn giở lại chiêu cũ sao, đừng hòng.


Đoàn Chính Trung yên lặng tự tắm nốt, mặc xong quần áo, cùng nàng trở về phòng.


“Buổi chiều, ta thấy dân chúng trong thành đang sửa đình bên đê, nói là muốn tưởng niệm Cố đại nhân.” Cầu Mộ Quân nói.


Tay Đoàn Chính Trung đang cởi quần áo bỗng dừng lại, yên lặng rất lâu sau đó “ừ” một tiếng.
“Chàng…… Không tham gia cùng sao?” Cầu Mộ Quân hỏi.


Đoàn Chính Trung lạnh nhạt nói:“Đâu có liên quan gì tới ta.”


Cầu Mộ Quân cúi đầu, cái mũi xon xót.


Nàng biết, hắn sẽ không nhắc đến chuyện có liên quan đến Cố gia, cả đời cũng sẽ không, giống như hắn không nói cho nàng chuyện Thích Ngọc Lâm vậy.


Nhưng nàng cũng biết, hắn đặt phụ thân ở trong lòng, giống như nàng cũng đặt cha chồng của nàng ở trong lòng.


Nếu hắn muốn nàng không lo nghĩ không sầu khổ, ngây thơ vui vẻ hạnh phúc, vậy nàng sẽ tiếp tục hạnh phúc không lo nghĩ của nàng.


Nàng chậm rãi tiến lên, từ sau lưng ôm lấy hắn.


Đoàn Chính Trung cầm tay nàng, tách ra, sau đó xoay người nhìn nàng.


Nàng ngẩng đầu, hôn lên môi hắn, nhẹ nhàng liếm.


Hắn hé miệng, bắt được cái lưỡi của nàng, thuận tiện lại đưa lưỡi của mình vào miệng nàng.


Một bàn tay đã sớm chui vào tận bên trong cùng quần áo của nàng, nắm lấy nơi mềm mại trắng như tuyết của nàng.


“Ưm……” Nàng sắp đứng không nổi rồi.


Tay nâng eo nhỏ của nàng từ từ trượt xuống cách lớp quần áo xoa mông của nàng.


Nàng sợ mình đứng không nổi, cuống quít ôm lấy cổ hắn.


Hắn hơi đẩy nàng ra, cúi đầu, ngậm lấy hạt anh đào màu hồng trước ngực nàng.


Nàng ôm hắn, cảm thấy thân thể dần dần yếu đuối, hơi thở không chịu khống chế càng lúc càng nhanh, càng ngày càng nặng.


Tay hắn từ ngực đi xuống mơn trớn bụng nàng, sau đó chui vào trong tiết khố của nàng.


“A –” Nàng phản xạ có điều kiện run lên, khép hai chân lại.


Đoàn Chính Trung đứng lên, lại dán sát vào môi nàng, nói:“Mở ra.”


Nàng cứng lại một chút sau đó chậm rãi thả lỏng, mở hai chân ra một chút.


Chỉ là một chút khe hở, hắn liền chui vào, xua nắn nàng. Chạm đến trắng mịn ẩm ướt, hắn mỉm cười, kích thích khắp nơi trên thân thể nàng.


“Tướng công, đừng……” Nàng yêu kiều gọi to một tiếng.


Hắn ngoảnh mặt làm ngơ, động tác càng nhanh.


“Không…… Đừng mà……”


Nàng cảm thấy hai tay đang ôm hắn đã không còn sức, sắp ngã xuống đất mất.


Hắn đột nhiên ngừng lại, chậm rãi rút tay ra.


“Chúng ta làm cái khác.” Hắn nói bên tai nàng.


Mặt Cầu Mộ Quân ửng hồng, sau đó bị hắn ôm lên trên giường.


Ngựa quen đường cũ cởi quần áo của nàng, trong tiếng kêu hoảng sợ của nàng hắn nâng lên ** tiến vào cơ thể nàng.


Sau kích tình mãnh liệt, trong lúc nàng co rút cảm thấy hắn rút khỏi cơ thể mình. Nàng mở mắt ra, trong tầm mắt mờ mịt vừa vặn thấy hắn đem bạch dịch nóng cháy phun lên bụng mình.


“Ta muốn có con……” Nàng vô lực nói.


“Có gì hay mà muốn”


Nàng cắn cắn môi, nhớ tới Nguyệt nhi xinh đẹp nhà Thích Vi, không thuận theo nói: “Lại đến một lần, không cho chàng rút ra.”

Hắn nhìn nàng, đột nhiên ôm chặt nàng, nói: “Lời này của nàng thật đúng là mê người, nhưng lại lợi dụng ta.”

“Chàng cho ta đi, tướng công. . . . . .”

“Cho nàng cái gì?” Hắn lại hôn nàng.

“Con gái. . . . . .”

“Không được trả lời là con gái.”

“Vậy thì là cái gì? A –“

Tiếng chim hót líu lo truyền đến, Đoàn Chính Trung mở mắt trong ánh mặt trời.


Không ngờ trời đã sáng bảnh rồi.


Mấy năm nay, hắn càng ngày càng tham ngủ, càng ngày càng thích an nhàn.


Hơi hơi nghiêng đầu, chạm đến mái tóc của Cầu Mộ Quân. Nàng ôm cánh tay hắn, mặt áp sát vào cánh tay hắn còn đang ngủ rất say.


Thê tử……


Thê tử của hắn…… Người con gái năm hắn mười ba tuổi không thèm để mắt đến. Người con gái khi hắn vén khăn voan sợ tới mức run lên, tự mình khó bảo toàn còn thích xen vào việc của người khác, dám chống đối hắn. Người con gái nghĩ hắn là thái giám lại tình nguyện ở bên hắn hắn cả đời.


Cả đời này, chuyện hạnh phúc nhất đó là mở mắt ra trong nắng sớm có nàng ngủ bên cạnh.


Mùa xuân mười ba năm trước, Cố Dật Lâu mười lăm tuổi vừa mới tự chọn thê tử tương lai, theo phụ thân tiến vào phòng cái khách nhà Cầu thúc thúc.


“Lâu Nhi, con thật sự thực thích đại tiểu thư kia sao? Vừa rồi con chọc giận Cầu di của con rồi đấy.” Cố Thiệu Chương nhìn con trai nói.


Cố Dật Lâu lập tức nói:“Con đâu có thích nàng.” Bộ dáng như bị sỉ nhục mắt thẩm mĩ cùng thưởng thức.


Cố Thiệu Chương khó hiểu hỏi:“Vậy sao con không chọn tiểu thư dòng chính mà lại thứ tiểu thư, làm thế thì chẳng phải mất hết mặt mũi của người ta à? Cha còn tưởng rằng cái nhìn của cha con ta giống nhau, cha thật ra rất thích tiểu nha đầu Mộ Quân kia.”


“Đại tiểu thư kia à, rõ ràng rất ngốc, thể nào cũng bị con đùa giỡn trong lòng bàn tay, ăn sạch sành sanh. Nhị tiểu thư kia thì không giống, tính tình như vậy, nếu cưới nàng ta, về sau ngay cả nạp tiểu thiếp cũng không được, con có ngốc đâu mà lại lấy nàng ta chứ.” Cố Dật Lâu đắc ý nói.


“Tiểu thiếp cái gì, học ai đấy hả?” Cố Thiệu Chương vỗ lên đầu hắn cười nói:“Con quả không có thưởng thức? Nha đầu Mộ Quân kia còn lâu mới bị con đùa giỡn trong lòng bàn tay, con chờ mà xem.”


Hừ, vậy thì là đùa giỡn trên lòng bàn tay! Cố Dật Lâu phản bác trong lòng.

[Hết]

Lời editor: “Phu quân là thái giám tổng quản” chính thức kết thúc tại đây, cảm ơn mọi người đã ủng hộ trong thời gian qua ^^

Phu quân là thái giám tổng quản – Đoàn Chính Trung (7)

Ngoại truyện: Đoàn Chính Trung 7

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

“Họ Đoàn, Đoàn phủ này của ngươi chẳng kém cạnh gì Đoàn phủ ở kinh thành năm đó, vừa nhìn đã biết mấy năm nay lại vơ vét của dân lành không ít.”


Liễu Vấn Bạch ngẩng đầu nhìn nóc nhà đại trạch lợp ngói lưu ly nói.


Đoàn Chính Trung trừng mắt lườm hắn một cái, nói:“Đến Thiếu Dương làm gì?” Nói xong quay đầu đi thẳng vào phòng.


Liễu Vấn Bạch theo hắn đi vào phong nói:“Tới tìm ngươi thương lượng chuyện chưa xong.”


“Vi Vi, đây là Nguyệt Nhi à, thật xinh đẹp!” Cầu Mộ Quân xoay người nhìn tiểu cô nương đang nắm tay Thích Vi nói.


“Đó là đương nhiên, cũng không nhìn xem cha con là ai!” Tiểu cô nương nhìn có vẻ đáng yêu lanh lợi nói.


Cầu Mộ Quân sửng sốt,“Xì” một tiếng bật cười.


Thích Vi cũng cúi đầu cười nói:“Con nhóc này chỉ toàn học theo hắn.” Sau đó nói với tiểu cô nương:“Nguyệt Nhi, không được vô lễ, mau gọi dì đi”


Nguyệt Nhi nói: “Dì ơi, ca ca cùng đệ đệ này cũng rất được, bộ dạng cũng giống cha bọn họ.”


Cầu Mộ Quân lại nhịn không được nở nụ cười, cười xong mới nhớ tới đến Thích Vi vừa mới tới Thiếu Dương nhất định rất mệt mỏi, vội kéo các nàng vào nhà.


Trong phòng, Liễu Vấn Bạch nói:“Ngươi chi tiền mở hí viên, ngươi làm ông chủ, ta là đầu bảng, hoặc thuê người làm ông chủ cũng được.” Cuối cùng còn bổ sung nói:“ Phải lớn nhất Thiếu Dương.”


“Lười mở.” Đoàn Chính Trung thản nhiên nói.


“Vậy ngươi cho mượn tiền, để cho người khác giúp ngươi mở?”


“Ngươi chắc?”


“Buồn cười!” Liễu Vấn Bạch hoảng hãi nói:“Ta không phải gian thương giống ngươi!”


Đoàn Chính Trung liếc trắng mắt, không muốn để ý đến hắn.


Liễu Vấn Bạch đi đến trước mặt hắn nói:“Nói cho họ Đoàn nhà ngươi biết, ta phải trải qua trăm cay nghìn đắng mới đến được Thiếu Dương đấy. Cả đường đều bị ông chủ gánh hát kia ngăn đón, ta bị ép đến nỗi phải cải trang thành người khác.”


Hắn còn nói tiếp: “Không sao đâu, ngươi lên đài diễn, ta cho người xướng phía sau, ngươi nhép miệng là được. Nghe ta, nhất định tiền vào như nước.”

“Ta không cần nhiều tiền như vậy.” Đoàn Chính Trung không thèm ngẩng đầu lên nói.


“Đoàn Chính Trung, ngươi cũng quá tuyệt tình đấy.” Liễu Vấn Bạch lườm hắn nói.


Cầu Mộ Quân đứng một bên cười trộm nói: “Tướng công đã sớm mua lại Liễu Xuân Viên, giờ đang cho xây dựng thêm!”


Liễu Vấn Bạch nhìn Đoàn Chính Trung, lắc đầu nói:“Ai, ngươi vẫn như vậy, rõ ràng trong lòng nhớ ta muốn chết, chờ ta đến muốn chết, ta đến rồi còn làm bộ như không quen. Phỏng chừng cũng đã sớm sửa lại nhà mới cho ta rồi đấy nhỉ? Xấu xa, che dấu cũng thật sâu.” Vẻ mặt Liễu Vấn Bạch trêu đùa nhìn hắn.


Đoàn Chính Trung lập tức chém tới trên vai hắn, hắn lại nhanh chóng xoay người trốn, chạy ra ngoài.


Buổi chiều, mọi người ăn xong cơm chiều, Cầu Mộ Quân nói với Liễu Vấn Bạch: “Buổi tối ta ngủ cùng Thích Vi, ngươi……”


Liễu Vấn Bạch vội nói: “Ta đương nhiên không ngủ cùng hắn! Nếu ban đêm hắn phát xuân, coi ta thành vợ hắn không phải ta xong đời sao!”


Sắc mặt Đoàn Chính Trung trầm xuống, Cầu Mộ Quân hơi đỏ mặt nói: “Ta định nói cho ngươi……”


Thích Vi trừng mắt nhìn hắn, đánh cho hắn vài phát.


Buổi tối, Cầu Mộ Quân lên giường trước chờ Thích Vi. Chỉ thấy nàng ngồi trên giường cởi quần áo, chống tay đưa chân trên giường, sau đó nằm xuống, động tác rất nhẹ nhàng.


Cầu Mộ Quân nhìn một chút, hoài nghi nói: “Muội……”


Thích Vi quay đầu lại, có chút ngượng ngùng, lại có chút vui sướng gật đầu, nói: “Vừa mới, trên đường đến Thiếu Dương có.”


Cầu Mộ Quân vui sướng “A” một tiếng, đưa đầu tới gần bụng của nàng nói: “Cho tỷ nghe một chút”


Thích Vi cười nói: “Vấn Bạch thì không nói làm gì, sao tỷ cũng giống hắn, bây giờ thì có thể nghe được cái gì!”


Cầu Mộ Quân cười nằm xuống, kéo chăn cho hai người, nói:“Muội thật tốt, tỷ cũng muốn có.”


“Tỷ đã có hai đứa, còn muốn mang thai làm gì?” Thích Vi giật mình nói.


“Tỷ muốn có con gái.” Cầu Mộ Quân nói: “Muội xem Nguyệt Nhi của muội thật đáng yêu.”


“Rất đơn giản, muốn thì sinh thôi!”


Cầu Mộ Quân nhỏ giọng nói: “Nhưng hắn không muốn.”


“Hả?” Thích Vi giật mình nói: “Vì sao hắn không muốn?”


“Hừ!” Cầu Mộ Quân mất hứng nói: “Hắn nói bộ dáng tỷ mang thai xấu muốn chết, lúc sinh con giọng kêu la cũng khó nghe muốn chết.”


Thích Vi che miệng cười nói: “Hắn sợ tỷ sinh con phải chịu khổ, nam nhân ai lại ngại nhiều con!”


“Nhưng tỷ cảm thấy rất tốt, nói cho muội nghe này khi tỷ mang thai bảo hắn làm gì hắn cũng làm. Lúc mang thai Tiểu Huyên, có một ngày tỷ thấy chán bèn bắt hắn gấp rất nhiều hạc giấy, còn muốn trên mỗi một con hạc đều phải viết ‘Đoàn Chính Trung yêu Cầu Mộ Quân’, hắn cũng làm. Nếu bình thường, hắn còn lâu mới thèm để ý!” Cầu Mộ Quân đắc ý nói.


Thích Vi cười “Khanh khách”, nói:“Mộ Quân tỷ tỷ, muội cảm thấy tỷ thật buồn cười, đã hơn hai mươi tuổi, đã làm mẹ người ta rồi, lại giống như tiểu cô nương hơn mười tuổi.”


“Không cho cười, có cái gì buồn cười !” Cầu Mộ Quân trừng mắt nói. Khi đó Đoàn Chính Trung cũng làm vẻ mặt bình tĩnh nói y như vậy .


Thích Vi thật vất vả ngừng cười, nói:“Vậy nếu tỷ đã muốn thì cứ mang thai, hắn quản được chắc.”


Cầu Mộ Quân ghé sát vào bên tai nàng nói: “Nhưng đôi khi làm xong hắn sẽ bắt tỷ đi tắm rửa, còn…… Dù sao … tóm lại tỷ vẫn không có, cũng không biết là vận khí không tốt hay là do hắn cố tình.”


Thích Vi lại nhịn không được cười, nói:“Mộ Quân tỷ tỷ, tỷ yên tâm, hai người như vậy sao có thể không có thêm, sinh đến lúc tỷ không muốn sinh nữa thì thôi.”


“Chúng ta làm sao chứ, muội nói vớ vẩn gì vậy?” Cầu Mộ Quân đỏ mặt nói.


Thích Vi cười càng to, nói:“Nhìn tỷ như vậy là biết tỷ nghĩ đến cái gì rồi, muội cũng chưa nói gì đâu đấy, ha ha!”


“Vi Vi, muội cười ghê tởm như vậy làm gì? Giống hệt Liễu Vấn Bạch!”


Thích Vi nghĩ nghĩ, đỏ mặt, lẩm bẩm:“ Đôi khi hắn cười thật sự rất ghê tởm.”


“Hắc hắc, tỷ biết rồi, Nguyệt Nhi là trong lúc hắn cười thực ghê tởm mà có.” Cầu Mộ Quân trêu đùa.


“Nói cái gì vậy!” Thích Vi đẩy nàng, hai người cùng nhau nở nụ cười.


Tiếng cười dần dần ngừng lại, trầm mặc trong chốc lát, Cầu Mộ Quân nói:“Vi Vi, vài năm nay, bọn muội sống rất tốt phải không? Nhìn muội không thay đổi gì cả, vẫn như năm mười tám tuổi.”


“Cũng được, Vấn Bạch hắn rất tùy tính, muốn thế nào thì thế đó. Tuy rằng bọn muội vẫn ở kinh thành, nhưng thi thoảng hắn sẽ đưa muội cùng Nguyệt Nhi đến nơi khác chơi, ngược lại thì thời gian ở kinh thành lại không nhiều lắm. Mộ Quân tỷ tỷ, tỷ không biết đâu bọn muội gặp được rất nhiều chuyện. Cứ ở tại kinh thành mãi cũng rất chán, cho nên muội đã sớm muốn đến nơi này. Nói cho tỷ nha, Mộ Quân tỷ tỷ, tỷ có biết vì sao đột nhiên bọn muội lại đến đây không?” Thích Vi nói xong, đã nhịn không được nở nụ cười.


“Đúng vậy, sao đột nhiên lại đến?” Cầu Mộ Quân hỏi.