Phu quân là thái giám tổng quản – Đoàn Chính Trung (6)

Ngoại truyện: Đoàn Chính Trung 6

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Cầu Mộ Quân vừa sợ vừa hoài nghi nhìn hắn, hắn tắt đèn nhắm hai mắt lại.


Nàng ngồi ở bên giường nhìn hắn một lúc lâu, mới thử vạch một góc chăn nằm xuống.


Đoàn Chính Trung cười trộm trong lòng.


Thật ra còn muốn trêu nàng thêm chút nữa, nhưng…… Loại khiêu khích ở trên giường này không nên làm nhiều, hắn càng ngày càng không có tin tưởng mình có thể làm Liễu Hạ Huệ.


Đến nửa đêm, hắn lại một lần nữa bị bừng tỉnh.


Thân thể mềm mại bên cạnh dán chặt lấy hắn.


Không phải sợ hắn muốn chết sao, sao vừa đến buổi tối liền dán chặt lấy hắn mà ngủ? Nàng sợ lạnh như vậy, là do chăn quá mỏng sao?


Trong lòng suy nghĩ ngày mai sai người đổi chăn dày hơn, nhưng lại có chút luyến tiếc.


Nàng ấm áp, hẳn là sẽ không lại gần hắn nữa……


Sáng sớm tỉnh lại, mở mắt ra nàng vẫn ngủ ở bên cạnh hắn.


Mặt áp vào vai hắn, sợi tóc dán vào mặt hắn, thực mềm, thực mượt.


Loại cảm giác này, tốt lắm…… Làm cho hắn cũng không nỡ rời giường.


Nằm như vậy thêm một lúc, đến khi hắn chuẩn bị rời giường, nàng mới có chút động tĩnh.


Hắn có chút sốt ruột, nhắm mắt lại.


Vì thế, nàng cọ xát trên người hắn một chút rồi ngẩng đầu, sau đó run mạnh lên.


Hắn thử tưởng tượng bộ dáng lúc này của nàng, nhất định rất buồn cười. Đáng tiếc, hắn không dám mở mắt ra.


Nàng chậm rãi dịch sang bên kia, từ từ dịch dịch, xác định đã cách hắn đủ xa mới ngừng lại.


Hắn nghe được rõ ràng tiếng nàng thở phào một hơi, lúc này là nàng tự dọa mình không liên quan đến hắn đâu đấy.


Ăn qua điểm tâm, Cầu Mộ Quân đột nhiên nói với hắn muốn đến thư phòng hắn.


Đoàn Chính Trung nhìn nàng một hồi lâu, không rõ nàng có ý gì.


Vẫn nghĩ nàng luôn trốn hắn còn không kịp sao giờ nàng lại nói muốn cùng hắn đến thư phòng.
“Đi.” Hắn đáp ứng, vẫn còn đang suy nghĩ vì sao.


Hắn ngồi xuống trước thư án xem tư liệu, trong lòng đã có chút không yên.


Nàng đứng ở một bên, có khi còn có thể nhìn hắn rất lâu, làm cho hắn rất khó chịu. Nhưng hắn lại rất hưởng thụ cảm giác có nàng bên cạnh.


Cầu Mộ Quân, rốt cuộc nàng muốn thế nào, rốt cuộc nàng muốn ép ta đến mức nào nữa? Đoàn Chính Trung nghĩ trong lòng.


May mắn, chỉ lát sau quản gia gọi hắn tiến cung, nói là trong cung xảy ra chút chuyện.


Trong lòng đột nhiên thả lỏng, hắn có chút cao hứng đứng lên rời khỏi thư phòng. Đang định bước ra cửa, trong lòng lại có chút luyến tiếc. Hắn đang nhớ nàng sao?


Mới quay người lại đã nhớ nàng? Xua đi ý nghĩ trong lòng, Đoàn Chính Trung ra khỏi thư phòng, cùng công công ngoài cửa tiến cung.


Tiến cung hết cả một ngày, khi hồi phủ mặt trời đã xuống núi.


Không biết nàng còn ở trong thư phòng không? Đoàn Chính Trung nghĩ.


Vừa suy nghĩ, vừa đi đến thư phòng.


Đẩy cửa ra, bên trong trống trơn.


Quả nhiên nàng đã sớm đi rồi.


Có chút vắng vẻ, hắn tiến về phía trước vài bước lại phát hiện trên thư án có mấy tờ giấy.


Đoàn Chính Trung cảm thấy hơi kỳ lạ: Lúc hắn đi rõ ràng không có.


Đi đến bên cạnh bàn cầm tờ giấy lên, liếc mắt một cái liền nhận ra người được vẽ trong đó là ai.
Hắn nhịn không được, bật cười một tiếng.


Dường như rất hình tượng, nhưng…… Hắn xấu như vậy sao?


Lấm la lấm lét, xấu xí, vừa nhìn đã thấy chính là tên biến thái, có chỗ nào giống hắn chứ!


Đột nhiên, hắn nghe được có tiếng động. Sau đó thấy Cầu Mộ Quân chậm rãi từ sau giá sách đi ra.
Nàng còn ở đây!


“Lão gia đã về.” Nàng cười tủm tỉm nói.


Đoàn Chính Trung ngẩng đầu, mặt không chút thay đổi nhìn nàng vừa cười vừa đi về phía trước, lén sờ tờ giấy trên bàn. Sau đó lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai bắt lấy “Chứng cứ phạm tội” của nàng xé xoẹt xoẹt. Sau đó giương mắt nhìn hắn cười “Ha ha”.


Nàng cười như đứa ngốc vậy, làm cho hắn cũng nhịn không được muốn cười .


Nữ nhân ngốc nghếch này!


Sợ mình thực sự vì nụ cười ngu ngốc của nàng mà cười ra, hắn cúi đầu giả bộ làm việc.


Vì thế nàng nắm chặt thời cơ nói:“Lão gia, người có việc, ta đi ra ngoài trước.” Nói xong vội vàng bước trốn ra khỏi thư phòng.


Đoàn Chính Trung ngẩng đầu nhìn bóng dáng của nàng, không kiềm chế được nở nụ cười.


Theo bản năng hắn cầm bút bắt đầu vẽ nàng.


Tự cho là thông minh, tự cho là đúng, còn thích giả vờ mạnh mẽ, ngốc nghếch, có khi còn làm chút chuyện ngoài dự kiến của hắn.


Bức thứ nhất là ngày thành thân. Rõ ràng trong lòng nàng sợ muốn chết, lại còn cố gắng giả vờ trấn định. Khi đó, còn tưởng rằng nàng là nữ nhân vô cùng gan góc.


Bức thư hai là bộ dáng lúc nàng trốn khỏi Tây lâu.


Hắn vẫn luôn cảm thấy rất kỳ lạ, sao nàng có thể mở cửa sổ bị đóng đinh ra, còn có thể leo từ trên cao như vậy xuống. Nhớ đến bộ dạng của nàng lúc nhỏ, ừm, không giống như biết trèo cây?


Bức thứ ba là bộ dáng lén lút của nàng vừa rồi, cực kỳ khẩn trương xé đống giấy.


“Lão gia, đã đến giờ ăn cơm.” Lúc này, nha hoàn ở bên ngoài nhẹ giọng nói.


“Ừ.” Đoàn Chính Trung nhìn tờ giấy cười một mình, cất kỹ tờ giấy. Hắn mới không giống Cầu Mộ Quân ngu ngốc kia, chưa gì đã bị người khác phát hiện .



Trong lúc vô ý mở những tờ giấy đó ra, Đoàn Chính Trung không khỏi nở nụ cười.


Năm đó hắn mới hai mươi ba tuổi, năm đó trong lòng hắn đã yêu người con gái kia lại còn tự cho là thông minh, lên kế hoạch chờ thời cơ chín muồi sẽ giết nàng.


“Chậm một chút, đừng để ngã.” Tiếng nói cùng tiếng bước chân truyền đến, một bé trai tầm bốn năm tuổi vọt vào phòng. Đoàn Chính Trung không chút hoang mang gấp tờ giấy lại.


“Cha, nhanh ra ngoài, có hai dì tới tìm người!” Bé trai nhào vào người hắn nói.


Đoàn Chính Trung cảm thấy kì lạ, ngẩng đầu nhìn Cầu Mộ Quân từ ngoài cửa vào.


“Tiểu Huyên, nào nhấc chân vào cửa.”


Tiểu Huyên lại khép hai chân lại, nhảy qua bậc cửa. Còn quay đầu không vui nói:“Mẹ, sao người cứ khinh thường con như thế?”


Cầu Mộ Quân đang định nói hắn xằng bậy, nghe xong những lời này đột nhiên không nói ra lời.


“Làm sao vậy?” Đoàn Chính Trung hỏi.


Cầu Mộ Quân nắm tay tiểu nhi tử đến trước mặt hắn, cao hứng nói:“Chàng mau ra xem là ai đến!”


Đoàn Chính Trung thật sự không thể hình dung được cái gì gọi hai “dì” đến tìm hắn.


Hắn tự nhận nữ nhân hắn quen dường như chỉ mẹ của hai con trai hắn – Cầu Mộ Quân.


Đoàn Chính Trung cùng Cầu Mộ Quân đi ra ngoài cửa. Cầu Mộ Quân nắm tay Tiểu Huyên, một bé trai bốn năm tuổi khác – Tiểu Lâm đang kéo quần áo phụ thân chạy ra bên ngoài.


Ra đến cửa lớn đã thấy có hai người đứng ở tiền viện. Một nữ nhân, một nam nhân, còn có một bé gái nhỏ hơn Tiểu Lâm một chút. Nữ nhân rõ ràng là nữ nhân rồi, nhưng nam nhân lại khuynh quốc khuynh thành, không ai khác ngoài Thích Vi cùng Liễu Vấn Bạch. Nhưng Tiểu Lâm lại tưởng Liễu Vấn Bạch là nữ .


Đoàn Chính Trung bất giác bật cười, sờ sờ đầu con trai, đi đến trước mặt Liễu Vấn Bạch nói:“Sao bây giờ mới đến?”


“Họ Đoàn, Đoàn phủ này của ngươi chẳng kém cạnh gì Đoàn phủ ở kinh thành năm đó, vừa nhìn đã biết mấy năm nay lại vơ vét của dân lành không ít.”


Liễu Vấn Bạch ngẩng đầu nhìn nóc nhà đại trạch lợp ngói lưu ly nói.

 

****

 

p/s: Có thể đọc lại chương 34 để so sánh cảm giác giữa 2 ngôi kể khác nhau.

Anh cũng giỏi giả vờ quá cơ ạ

 

 

Phu quân là thái giám tổng quản – Đoàn Chính Trung (5)

Ngoại truyện: Đoàn Chính Trung 5

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Mấy ngày sau lúc ăn cơm hắn nhắc đến “Phản loạn Thiếu Dương”, nàng đột nhiên kích động xen lời hắn:“Cái gì mà ‘Phản loạn Thiếu Dương’! Chuyện đó không đến lượt hắn nói!”


Phản ứng này của nàng nằm ngoài dự đoán của hắn. Hắn tìm tòi nghiên cứu nhìn nàng, nàng lại giống như trốn tránh vội vàng nói:“Thực xin lỗi, ta…… đầu ta hơi đau, ta về phòng nghỉ trước đây.” Nói xong liền vội vàng rời đi.


Đoàn Chính Trung nhìn bóng dáng của nàng, có chút đăm chiêu.


Nàng dường như rất ghét Thích Tĩnh, thậm chí là hận, dường như cực kỳ mẫn cảm với “Phản loạn Thiếu Dương” Giống… giống hắn nhiều năm về trước.


Chẳng lẽ nàng còn nhớ tới Cố gia? Đoàn Chính Trung đoán trong lòng.


Đúng vậy, hẳn nàng sẽ nhớ rõ. Có nữ nhân nào lại không nhớ rõ người từng là hôn phu của mình?


Vị hôn phu…… Bọn họ, hắn cùng nàng từng có quan hệ như vậy. Hắn suýt chút nữa đã quên.


Trở về phòng, hắn vốn không định tiếp tục chủ đề đó, nhưng nàng lại nói:“Chuyện buổi tối, ta xin lỗi.”


Lời này của nàng làm cho hắn thật sự không kìm chế được.


Đoàn Chính Trung thực sự cũng sẽ không bỏ qua một vấn đề như vậy, hắn tự nói với mình.


Hắn giả vờ như tùy ý, nói:“Ta nghe nói trước khi Cố gia mưu phản là thông gia với Cầu gia.”


Nàng yên lặng một lát rồi nói:“Sau lại từ hôn.”


Đương nhiên phải từ hôn, đó là một kế hoạch, Cầu Vĩ cũng sẽ không đem cả nhà mình chôn theo kế hoạch đó. Chuyện đó lại hiện lên trong lòng.


“Vận khí Cầu gia thật tốt, vừa từ hôn Cố gia mưu phản đã bị phát hiện .” Đoàn Chính Trung nói xong ngẩng đầu nhìn phản ứng của nàng.


Nàng cúi đầu, im lặng không nói cái gì.


“Tuy hôn sự đã hủy, nhưng trong lòng Cầu đại tiểu thư ngươi vẫn nhớ đến vị phu quân đã chết kia?” Hắn nắm cằm của nàng hỏi.


Hắn biết, làm vậy với nàng thì nàng sẽ tức giận. Nàng vốn không biết nói dối, khi nóng giận lại càng không nói dối. Hắn đang chờ đáp án của nàng. Hắn tự nói với mình đây là thái độ Đoàn Chính Trung thực sự nên có, nhưng trong lòng lại hơi lo lắng.


Nàng quả nhiên tức giận, lớn tiếng nói: “Ta nhớ rõ, người thay đổi là ngươi. Mấy ngày hôm trước ta đã suýt chết, ngươi không nhớ rõ sao?”


Biểu tình của Cầu Mộ Quân lúc này rất hùng hồn nhưng có chút đau xót. Lý do nàng đưa ra thực đương nhiên, nhưng vẫn thể hiện rõ địa vị của người kia trong lòng nàng.


Cố Dật Lâu ở trong lòng nàng vẫn còn chiếm vị trí rất quan trọng sao?


Nàng ghét Đoàn Chính Trung hiện tại, lại thầm nhớ tới Cố Dật Lâu trước kia. Nếu nàng ngốc này biết hai người thật ra là một thì sẽ thế nào? Đoàn Chính Trung không khỏi nghĩ thầm.

Hắn cho rằng khi hắn xé quần áo của nàng, nàng sẽ la hét né tránh, cuộc nói chuyện của họ cũng sẽ chấm dứt. Không ngờ nàng lại trừng mắt nhìn hắn, mặc hắn khinh bạc, tranh hơn thua với hắn.
Trong lòng hắn lại muốn cười.


Nữ nhân ngốc này, nàng nghĩ nàng là ai? Nữ tử phong nguyệt trải qua vô số người sao, làm sao có thể đấu với hắn?


Vì thế hắn đột nhiên đưa tay luồn vào giữa hai chân nàng.


“A” Quả nhiên, sau một tiếng thét hoảng sợ, nàng giống như nhìn thấy quỷ lùi vào góc giường.


Chạm được, hắn thật sự chạm vào …… nơi mềm mại của nàng.


Trong lòng có chút náo loạn, nói đúng hơn là xao động.


Nhàm chán, hắn thật sự rất nhàm chán. Chơi đùa với nàng như vậy có ý nghĩa sao?


Nhưng mà, nhìn nàng sợ hãi dùng chăn bọc lấy người, còn giả bộ không sợ trời không sợ đất, thật sự rất buồn cười.


Mang theo ý vui đùa, hắn cởi quần áo của mình.


Nàng quả nhiên bị dọa đến run rẩy, cả người co lại, trên mặt xuất hiện đủ loại biểu tình: Sợ hãi, hối hận, khẩn trương……


Thật sự là ngốc, hắn có thể làm gì nàng? Thái giám không được, không phải thái giám lại càng không được, nàng sợ hãi làm gì.


Dọa nàng đủ rồi, chính mình cũng cởi xong quần áo rồi, hắn liền kéo chăn nằm xuống.


Cầu Mộ Quân vừa sợ vừa hoài nghi nhìn hắn, hắn tắt đèn nhắm hai mắt lại.

Phu quân là thái giám tổng quản – Đoàn Chính Trung (2)

Ngoại truyện: Đoàn Chính Trung (2)

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Cậu run lên, nhìn Hoa công công như gặp sét đánh giữa trời quang. Hoa công công tiến lên, hỏi:“Cố công tử, trong cung hiểm ác, cậu nghe ta một câu trở về mai danh ẩn tích bình an sống cả đời được không?”


Cậu nhìn Hoa công công, mím môi không nói, trong mắt lại lóe lên vẻ quật cường.


“Cố công tử, bây giờ ta sẽ đưa cậu ra khỏi cung, được không? Chuyện hôm nay  gặp được cậu ta vĩnh viễn sẽ không nói ra.” Hoa công công nói xong, liền kéo cậu ra khỏi phòng.


Cậu đứng lại không nhúc nhích, nói:“Xin công công tịnh thân cho ta.”


“Cậu …… Cố công tử, tuổi cậu cũng không nhỏ, cũng nên biết làm người vô căn sẽ bôi nhọ tổ tiên cỡ nào. Nếu Cố đại nhân biết sau khi ngài chết cậu lại tiến cung làm nô tài, ở dưới cửu tuyền sao có thể nhắm mắt đây?” Hoa công công có chút kích động nói.


Cậu cúi đầu, mở miệng nói:“Công công, nếu cứ đi ra ngoài tham sống sợ chết như vậy, sau này ta chết cũng sẽ không nhắm mắt được.”


Hoa công công nhìn cậu một lúc lâu, cuối cùng bất đắc dĩ thở dài, nói:“ Tính tình Cố đại nhân cũng kiên quyết giống như vậy, cho dù chết cũng muốn làm, ai. . . .” Nói xong, Hoa công công nhìn cậu nói:“Cũng được, cậu tướng mạo bất phàm, có lẽ thật sự có thể dùng năng lực của bản thân trả lại trong sạch cho các vị đại nhân. Nhưng…… Cố đại nhân từng cứu ta một mạng, ta không phải người tích thủy chi ân dũng tuyền tương báo (1), nhưng muốn ta chính mắt thấy con trai duy nhất của đại nhân vào cung tịnh thân, ta không làm được.”

(1) Tích thủy chi ân, dũng tuyền tương báo: ân nghĩa nhỏ như giọt nước cũng phải dùng cả con suối để báo đáp.


“Nằm xuống, cởi quần ra.”


Cậu run lên, chầm chậm đi đến tấm ván gỗ bên giường, nằm lên đó. Nhắm mắt lại, cậu run rẩy cởi quần. Hoa công công cầm lấy dao tịnh thân, cắt một đường bên trong đùi cậu.


“A –”


Cậu kêu thảm thiết một tiếng, hai tay nắm chặt tấm ván gỗ.


Hoa công công vừa cầm máu cho cậu, vừa nói:“Sau này cậu sẽ nằm ở một phòng riêng, trong lúc đó phải giả vờ đau đớn không thể nhúc nhích. Ta sẽ sắp xếp tất cả mọi chuyện giùm cậu, sẽ không ai phát hiện cậu chưa bị tịnh thân, cậu cứ yên tâm dưỡng thương đi.”


“Còn sau này?…… Hoàng cung lớn như vậy, sao có thể không bị phát hiện?” Cậu nhịnđau hỏi.


“Tiểu thái giám vừa tiến cung đều đi theo một sư phụ. Về sau ta sẽ dạy dỗ cậu, có ta ở đây, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì sẽ không có ai phát hiện đâu. Ta có thể bảo vệ cậu cho đến khi cậu trở thành thái giám tổng quản. Chờ đến khi đó, cậu có địa vị, cũng sẽ có nơi dựa vào, sẽ có một ít hoàng tử công chúa trong cung làm chỗ dựa cho cậu. Đến lúc kiểm tra, chỉ cần nói một câu sẽ không sao. Nhưng bình thường cậu nhất định phải cẩn thận.”


Cậu gật gật đầu, lại không biết gặp được người ngày xưa phụ thân đã cứu, giả làm thái giám, rốt cuộc là may mắn hay là bi ai.


Cậu không muốn trước khi đạt tới mục tiêu lại có thêm một phần nguy hiểm. Có lẽ đến lúc đó cậu sẽ không chết do bị phát hiện thân phận mà chết do bị phát hiện giả thái giám, khiến cho tất cả kế hoạch đều tan thành mây khói, nhưng…… Không cần làm thái giám quả thật rất hấp dẫn.


……


Tám năm sau, khi hắn mở bức thư của Hoa công công đã rời cung hơn một năm thì trên khuôn mặt vốn bình tĩnh cũng có một tia vui mừng.


Hoa công công chỉ vì  mấy câu ân tình của cha mà mạo hiểm tội chết chăm sóc hắn nhiều năm như vậy, giúp hắn leo lên vị trí tổng quản. Mà Cầu Vĩ……


Khi hắn đau khổ điều tra vụ án năm đó, một lòng muốn giúp “phản đảng Thiếu Dương” lật lại bản án, mới phát hiện năm đó số người tham gia phản Thích Tĩnh là chín chứ không phải tám. Phụ thân hắn không chết do đứng đầu khởi xướng, mà vì bảo vệ bạn tốt, chết thay cho người ta. Càng làm cho hắn không thể tin được là người phụ thân một lòng bảo vệ lại là người bán đứng ông, là kẻ ngay từ đầu đã âm mưu muốn diệt trừ nhóm văn nhân cương trực.


Biết được những điều này, hắn tập trung điều tra Cầu Vĩ, thả lỏng bên Thích Tĩnh. Bởi vì hắn biết Cầu Vĩ trốn ở chỗ tối có lẽ mới là kẻ nguy hiểm nhất.


Châm nến, đưa bức thư đến bên ngọn nến. Mới đốt một nửa, bên ngoài có người đi vào.


“Đại tổng quản, Tiểu Phúc Tử đến.” Tiểu thái giám báo cáo.


“Để cho hắn vào.” Đoàn Chính Trung đốt thư, nói.


Tiểu Phúc tử đi vào, quỳ xuống trước mặt hắn.


“Đại tổng quản, đêm qua khi Lệ phi thị tẩm đã đề nghị Hoàng thượng một chuyện.”


Đốt nốt một góc giấy cuối cùng thành tro, hắn từ từ quay đầu lại.


“Hôm kia Lễ bộ Thượng Thư đến phủ Cầu hầu gia tuyển tú, đại tiểu thư Cầu gia giả bệnh không tiến cung. Sau khi Hoàng Thượng biết, mặt rồng giận dữ. Tối hôm qua Lệ phi nương nương liền đề nghị Hoàng Thượng ban hôn cho Cầu đại tiểu thư, gả nàng cho đại tổng quản ngài, tâm tình Hoàng Thượng dường như rất tốt, đã đồng ý rồi ạ.” Tiểu Phúc tử nói.


Lệ phi? Nàng ta đề nghị như vậy là thuần túy muốn Hoàng Thượng vui vẻ hay có tâm tư khác?

Chuyện này có liên quan đến Cầu Vĩ sao? Hay tất cả đều là kế hoạch của Cầu Vĩ? Duyệt nhanh những thứ đó trong đầu một lần, sau đó lại nhớ đến người được gọi là “Cầu đại tiểu thư” kia.


Cầu Mộ Quân — Hắn còn nhớ tên nàng.


Người đính hôn cùng hắn ba năm, luôn cúi đầu nhưng không giống người nhát gan.


“Được rồi, đi xuống đi.” Đoàn Chính Trung nói.


“Dạ, đại tổng quản.” Tiểu Phúc tử chậm rãi rời khỏi cửa.

 

Phu quân là thái giám tổng quản – Đoàn Chính Trung (1)

Ngoại truyện: Đoàn Chính Trung (1)

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)


Đội ngũ xe chở tù thật dài đi tới cổng chợ. Trên đường lớn, trên quán rượu, trên tường, vây đầy người xem náo nhiệt.


Cậu chen lẫn vào trong đám người, vẻ mặt bình tĩnh nhìn một đám người mặc áo tù nhân bị dẫn xuống khỏi xe chở tù, quỳ trên mặt đất.


Một tiếng “Trảm” vang lên, đại đao chém xuống, một đống đầu rơi xuống đất.


Cuối cũng mũi hơi chua xót, cậu cuống quít cúi đầu.


Không được khóc không được khóc. Cha đã nói từ nay về sau cậu không còn quan hệ gì với nhà họ Cố nữa, lại càng không có quan hệ với Cố Thiệu Chương. Mạng của cậu là do con ruột của Trần bá đổi lấy, cậu sẽ không để người khác uổng mạng.


Lại ngẩng đầu, tận mắt nhìn đầu cha mẹ rơi xuống đất.


Nước mắt lập tức trào ra, cậu nâng hai tay lên giả vờ như sợ hãi ôm kín mặt.


“A, nhóc ăn xin này thật đúng là to gan, một mình đến xem chém đầu này.” Một bác gái bên cạnh nói.


Người xung quanh đều quay đầu nhìn về phía cậu, cậu cuống quít xoay người, lách khỏi đám người.


Chạy đến một ngõ nhỏ, cậu quỳ xuống, cắn tay khóc òa lên.


Sau khi được Trần bá bảo vệ, cậu đi theo xe chở tù tới kinh thành, sau đó nhìn thấy hành quyết “phản đảng Thiếu Dương”.


Cậu muốn báo thù, muốn điều tra rõ chân tướng, rửa sạch oan khuất cho nhà họ Cố, nhưng nhìn bộ dạng ăn xin của mình, cậu không biết làm thế nào để bắt đầu kế hoạch to lớn lại buồn cười này.


Thích Tĩnh – ngay cả Thích Tĩnh trông như thế nào cậu cũng không biết. Ngoại trừ biết hắn là kẻ thù của mình ra thì hoàn toàn không biết gì cả.


***

Lại một ngày đẹp trời, ba ngày sau ngày hành quyết, cậu nghe thấy bụng mình kêu, kiệt sức dựa vào tường, ngã ngồi xuống đất, ngồi bên cạnh là một kẻ ăn xin quần áo còn rách nát hơn cậu.


Một vị tiểu thư đi tới, ném hai đồng tiền trước mặt cậu, sau đó đi thẳng không thèm quay đầu lại.


Cậu ngơ ngác nhìn đồng tiền trước mắt, nhưng lại khó có thể đưa tay nhặt lên.


Trên đường đi vào kinh thành, cậu tuy vất vả nhưng cho chưa từng xin tiền, chưa từng xin cơm.


Đường đường là con trai lãnh tụ văn đàn, sao có thể xin cơm, sao có thể làm ăn xin!


Nhưng hai đồng tiền trước mắt lại có thể mua được một cái bánh bao, có một cái bánh bao cậu có thể chịu được nửa ngày.


Cậu không muốn chết, không muốn chết một cách lãng nhách thế này. Nếu không, cho dù xuống dưới đó, cậu cũng không có mặt mũi nào gặp cha mẹ, gặp cả nhà Trần bá.


Tay cậu run rẩy nhặt hai đồng tiền, đứng lên đi mua một cái bánh bao.


Cậu không còn là thiếu gia, không còn gì để mà kiêu ngạo, chỉ là kẻ nợ mạng người khác, là ăn xin ngay cả cơm cũng không có.


Nắm chặt bánh bao, cậu vừa khóc vừa nhét bánh bao vào trong miệng.


Trên đường cái kinh thành, đám người rộn ràng nhốn nháo, phần lớn là kẻ làm quan, kẻ có tiền.


Phía đông, một đại kiệu tám người nâng chậm rãi tới gần. Phía tây, một người hơn hai mươi tuổi, bộ dáng giống đội trưởng thị vệ cưỡi ngựa, mang theo mười người đi tới.


“Xem, đó là đại công tử nhà Tư Không!” Một phu nhân nhà giàu đứng bên cạnh chỉ vào đội trưởng thị vệ nói.


Nghe thấy hai chữ Tư Không, cậu bỗng ngẩng đầu, vừa khéo thấy cỗ kiệu và đội thị vệ chạm mặt.


Một tùy tùng đằng sau Thích Sóc Ly nói:“Thấy Ngự Lâm quân còn không nhường đường!”


Lúc này, một bàn tay từ bên trong kiệu vươn ra, vén mành cỗ kiệu lên.


Thích Sóc Ly biến sắc, nói:“Thì ra là Điền tổng quản, thất lễ.”


Lúc này, giọng nói chói tai từ bên trong kiệu vọng ra:“Vốn thấy thời tiết tốt nên ra ngoài đi dạo, không ngờ lại cản đường Thích đội trưởng.”


Thích Sóc Ly vội nói:“Điền tổng quản nói quá lời, ta cũng chỉ rảnh rỗi nhàn hạ đi chung quanh một vòng thôi, nếu ngài có việc thì mời ngài đi trước.”


“Vậy thì đa tạ Thích đội trưởng.” Nói xong, buông mành xuống, cỗ kiệu tiếp tục đi tới. Thích Sóc Ly dạt sang một bên nhường đường.


“Thế lực Điền tổng quản này quả nhiên không vừa, ngay cả Ngự Lâm quân cũng phải nhường đường cho hắn.” Hai đội người vừa đi, một người bên cạnh nói.


Một người nói:“Đó là đương nhiên, người ta là ai chứ? Điền đại tổng quản là tâm phúc của Thái Hậu. Đừng nói là đụng vào Thích đại công tử, cho dù là đụng vào Tư Không đại nhân thì sao nào!”


Cậu ngẩn ngơ hỏi:“Đại tổng quản là ai? Thực sự lợi hại vậy sao?”


Người nọ quay đầu lại, nhìn cậu, cười nói:“Nhóc ăn xin, ta nói này, nhóc làm ăn xin làm gì, dù sao cũng không có phụ nữ, giữ lại ‘cái kia’ cũng vô dụng. Không bằng tiến cung làm thái giám, ngắn ngủn ba năm leo lên chức tổng quản thái giám! Ông đây không cần vợ, ông đây muốn đi làm thái giám!”


“Lão già chết tiệt, lại ở đây nói hươu nói vượn! Mau trở về cho bà!” Một người phụ nữ trông rất hung dữ túm người kia rời đi.


Cậu ngơ ngác đứng tại chỗ, thất thần nhìn đại kiệu tám người đi xa.


Cậu là kẻ đáng lí phải chết, không có thân phận, không có hộ tịch, đường nhập sĩ đã sớm bị chặt đứt. Cậu cũng chỉ có một ít công phu mèo quào, sợ rằng luyện thêm mười năm hai mươi năm nữa cũng khó mà xâm nhập nổi một bước vào quý phủ Thích Tĩnh.


Hôm nay cậu mới biết được thì ra còn một con đường khác có thể dễ dàng tiếp cận Hoàng Thượng, tiếp cận quyền lực. Trong vài năm ngắn ngủn đã có được địa vị có khả năng chống lại Thích Tĩnh.


Cậu không còn là con cháu nhà họ Cố nữa. Không còn thân phận là người nhà họ Cố thì nối dõi tông đường, làm rạng rỡ tổ tông không còn quan hệ gì với cậu hết.


Từ nay về sau, mục tiêu của cậu chính là: Sống, báo thù.


***

Hai ngày sau, trước phòng tịnh thân, năm bé trai từ năm tuổi đến hơn mười mấy tuổi quỳ trên mặt đất.


Một thái giám có chút địa vị đi tới, tiểu thái giám trước phòng tịnh thân vội cúi đầu nói:“Hoa công công, đã chuẩn bị tốt, đây là những người cần tịnh thân hôm nay.”


Hoa công công nhìn quét qua những người quỳ trước mặt, ánh mắt đột nhiên dừng lại trên người một đứa bé tầm mười lăm tuổi.


“Ngươi tên gì?”


Cậu hơi hơi ngẩng đầu sau đó lại lập tức cúi đầu, có chút run rẩy trả lời:“Công công, ta tên là Đoàn Chính Trung.”


“Ngươi ngẩng đầu lên.”


Hoa công công vừa dứt lời, trong lòng cậu liền chấn động, mồ hôi tuôn ra.


Cậu từ từ ngẩng đầu, chột dạ để vị thái giám trước mặt nhìn kĩ mình.


Hoa công công nhìn cậu một lúc lâu rồi nói:“Các ngươi đưa bốn người còn lại vào theo thứ tự, thằng bé này để lại. Ta đang muốn thu một đồ đệ, đứa bé này không tệ, đợi lát nữa ta tự mình ra tay.”


Lúc này tiểu thái giám bên cạnh nói:“Hoa công công nhìn trúng ngươi, còn không mau dập đầu tạ ơn!”


Hắn vội dập đầu nói:“Đa tạ Hoa công công!”


Sau từng tiếng kêu thảm thiết, bốn người lúc trước lần lượt bị nâng ra. Cuối cùng, cậu đi theo Hoa công công vào phòng tịnh thân.


Hoa công công quay đầu lại, hỏi:“Vì sao ngươi tiến cung ?”


“Tiểu nhân…… nhà tiểu nhân rất nghèo, cha mẹ đều chết đói.” Cậu lo lắng trả lời.


Hoa công công nói: “Cậu…… Là người Thiếu Dương.”


Cậu run lên, hoảng sợ ngẩng đầu nhìn Hoa công công.


Hoa công công nói:“Cậu không biết ta nhưng ta đã từng thấy cậu. Ba năm trước đây, khi ta còn là một tiểu thái giám, không cẩn thận đánh đổ chén trà trước mặt Hoàng thượng. Hoàng Thượng mặt rồng giận dữ, muốn kéo ra ngoài trị tội, may có Cố đại nhân đứng bên nói giúp mấy câu, đã cứu ta. Việc nhỏ như vậy, Cố đại nhân quay đầu liền quên, nhưng ta vẫn nhớ rõ. Vài ngày sau, ta thay công công khác ra cung làm việc thì gặp Cố đại nhân ở trên đường. Lúc ấy ngài dẫn theo một bé trai hơn mười tuổi, nhìn rất giống cậu. Tuy rằng đã thay đổi khá nhiều, nhưng ta vẫn có thể nhận ra cậu chính là bé trai năm đó.”

Phu quân là thái giám tổng quản – Đoạn Vân (10)

Chính văn Đoạn Vân 10

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)


Cầu Vĩ đi đến trước mặt nàng, cúi đầu nói:“Thần bái kiến Lệ phi nương nương.”


“Cầu đại nhân bình thân.”


Đoạn Vân nói:“Cầu đại nhân vừa đi gặp Hoàng Thượng sao?”


“Hoàng Thượng đang nghỉ ngơi, thần vẫn chưa được diện kiến.” Cầu Vĩ nhìn nàng, nói:“Lệ phi nương nương có biết tâm tình Hoàng Thượng giờ thế nào không?”


Đoạn Vân đi đến dưới một gốc cây hoa lan, nhìn như ngắm hoa thực ra đang tạo khoảng cách với cung nữ.


“Bản cung đã nhiều ngày chưa nhìn thấy Hoàng Thượng, cũng không biết.” Đoạn Vân ngửi hoa lan, nói.


Cầu Vĩ đi đến phía sau nàng, thấp giọng nói:“Đề nghị với Hoàng thượng, để Mộ Quân gả cho Đoàn Chính Trung.”


Đoạn Vân kinh ngạc, nhìn hoa lan, nói:“Chàng muốn để nàng ấy đi thăm dò…… Nhưng đó chẳng phải sẽ làm lỡ dở chuyện cả đời của của nàng sao?”


“Bây giờ không quan tâm được nhiều như vậy.” Cầu Vĩ nói.


Đoạn Vân sửng sốt.


Không quan tâm…… Nhưng đó chẳng phải là con gái ruột của hắn sao? Nếu Đoàn Chính Trung là thái giám, cả đời Cầu Mộ Quân coi như hết. Nếu hắn không phải là thái giám vậy khi hắn chết, Cầu Mộ Quân sẽ được sống hay là…… Cầu Vĩ nói thật sao?


Đều là nữ tử, ai chả hi vọng được gả cho người mình yêu, nàng cũng thế, Cầu Mộ Quân sao có thể khác được?


“Cầm nhi…… Ta……”


“Chàng đừng nói, ta hiểu, tất cả mọi chuyện ta đều hiểu.”


Tất cả đều vì nàng…… cả đời này, bọn họ muốn ở bên nhau sẽ phải trả giá rất nhiều. Dù là hắn hay là nàng, đều không cam tâm buông tay. Đợi chín năm, cố gắng chín năm, chỉ còn một chút nữa thôi là thành công. Bên Thích Tĩnh có Thích Sóc Ly, trong cung Thái tử cùng Tam hoàng tử lại tranh giành chết đi sống lại. Chỉ cần thăm dò được Đoàn Chính Trung bọn họ sẽ thắng một nửa .


Trở lại cung Uyển Ninh, cung nữ nói cho nàng Cửu hoàng tử đang ngủ trưa trong cung của nàng.
Đoạn Vân đi đến bên giường nhìn cửu hoàng tử ngủ ngoan ngoãn, nhịn không được xoa khuôn mặt nhỏ nhắn của thằng bé.


Cái đêm trên thuyền chín năm trước cho nàng kí ức vĩnh viễn, cũng cho nàng đứa nhỏ cùng nàng vượt qua chín năm trong cung này.


Thằng bé ngủ ngoan ngoãn như vậy, bộ dáng của hắn đáng yêu như vậy. Thằng bé còn nhỏ như thế sao có thể chịu được sự cô độc khi làm vua một nước?


Chỉ khổ thằng bé có người mẫu thân ích kỷ, vì bản thân mình mà luôn muốn đẩy thằng bé lên ngôi hoàng đế.


Lúc này nhìn đứa bé đang ngủ, nàng muốn dùng tình yêu cả đời đền bù lại. Ngoại trừ Cầu Vĩ, thằng bé là điều quý giá nhất của nàng, là người nàng yêu thương nhất. Nhưng nàng không thể ngờ không lâu sau đó nàng lại nhìn khuôn mặt bé nhỏ này ngủ, cầm kịch độc bỏ vào chén của thằng bé.


Ngay cả chính nàng cũng không thể ngờ được mình lại độc ác như vậy, nhưng nàng không thể kìm chế được thù hận, khát vọng trả thù trong lòng.


Cả đời, tất cả tình yêu cùng hi vọng của nàng đều đặt ở trên người hắn. Nhưng nàng lại chỉ là một quân cờ, giống như Thích Sóc Ly.


Thích Sóc Ly dưới Cửu tuyền lúc này cũng nên cười đi. Người lừa hắn ba năm, lại bị người khác lừa chín năm, lợi dụng chín năm.


Chín năm, nàng nhìn mây trên trời, nhìn sao trên cao, vượt qua vô số đêm tịch mịch. Chín năm, nàng phụng dưỡng lão già kia, nuốt lệ vào lòng mà đem thân thể giao cho nam nhân khác. Chín năm, hai tay nàng dính đầy máu tươi, đã gặp vô số ác mộng, sợ hãi hàng đêm.


Nàng cứ tưởng rằng người bên ngoài tường thành kia còn đang chờ nàng, người kia có thể cho nàng ấm áp, có thể cho nàng tương lai…… Tất cả đều đã đi qua, tất cả đều đã tốt.


Nhưng hắn cũng có hi vọng của hắn. Hi vọng của hắn đó là con của nàng có thân phận Cửu hoàng tử.


Kỳ thật không phải hắn lừa nàng, mà là nàng lừa chính mình.


“Phản loạn Thiếu Dương” tám năm trước nàng đã đoán được là hắn, nhưng nàng không muốn tin, không muốn nhìn vào sự thật.


Nam nhân kia, khi hắn có một đứa con mang thân phận là hoàng tử, khi con hắn có thể làm Hoàng đế, khi hắn có thể làm Thái thượng hoàng, hắn đã thay đổi. Hắn có thể hại chết bằng hữu tốt nhất của mình, có thể hy sinh con gái mình, có thể để cho nữ nhân hắn luôn miệng nói yêu đi câu dẫn nam nhân khác, nằm ở dưới thân nam nhân khác rên rỉ. Tình yêu của hắn còn lại bao nhiêu? Còn có thể cho nàng ấm áp nữa sao?


Nàng hoài nghi, sợ hãi, lo lắng, lại không ngừng khuyên chính mình, lừa chính mình. Nói cho mình tất cả đều bởi vì hắn quá yêu mình, rất muốn ở bên mình.


Để rồi một ngày tất cả chân tướng đã rõ ràng. Nhìn nàng bị người ta dùng đao để ở cổ hắn vẫn có thể bình tĩnh không để ý đến sự sống chết của nàng thì nàng không thể tiếp tục tự lừa dối mình được nữa, cuối cùng không thể tự lừa dối mình được nữa.


Người ngốc nhất không phải Thích Sóc Ly, mà là nàng. Nàng từ Đoạn Vân năm đó biến thành Thái Hậu ngoan độc, dâm đãng, ai cũng có thể làm chồng hôm nay. Hy sinh tất cả lại chỉ có thể làm đệm lót đi lên vương quyền của kẻ khác.


Nàng hận, hận hắn, hận tất cả. Nàng muốn nói cho hắn, nàng có thể giúp hắn có được địa vị cùng quyền lực tối cao thì nàng cũng có thể khiến cho hắn từ trên cao ngã xuống, mất hết tất cả.


Thần Nhi, thằng bé được sinh ra là một sai lầm. Tất cả đều đến từ thằng bé thì cũng nên kết thúc từ nó.


“Mẹ, sao mẹ lại khóc?” Cửu hoàng tử mở đôi mắt nhập nhèm, nhìn nàng hỏi.


Lúc này đây, Lệ phi không sửa lời thằng bé gọi nàng là mẫu hậu, mà chỉ lau nước mắt nói:“Không sao, bị gió thổi vào thôi. Ngủ ngon không?”


“Dạ.” Cửu hoàng tử gật đầu nói:“Mẹ, bát hoàng tỷ đâu? Không ai chơi với con.”


“Vài ngày nữa nàng sẽ trở lại.” Lệ phi nói xong, bưng cốc nước trên bàn nói:“Khát nước rồi phải không, đến uống chút nước ấm nào.”


Cửu hoàng tử ngồi dậy, nhìn hơi nóng bốc lên, nói:“Con sợ nóng.”


Lệ phi cười nói:“Vậy để mẹ thổi cho nhé.” Nói xong, nhẹ nhàng thổi nước trong cốc, tự mình uống một ngụm, nói:“Được rồi, mẹ thử qua rồi, bây giờ có thể uống được rồi đó.”


Cửu hoàng tử uống một ngụm nhỏ liền đẩy cốc nước ra, không uống nữa.


“Sao lại uống ít vậy, uống nhiều nước một chút mới tốt.” Lệ phi nói.


“Con không uống, con muốn đi tìm bát hoàng tỷ. Lát nữa vị Cầu đại nhân kia sẽ lại đến, sẽ lại bắt con đọc binh thư, con phải nhanh chóng đi tìm chỗ trốn thôi.” Cửu hoàng tử nói xong nhảy xuống giường.


“Được được được, mẹ cũng không thích hắn, đợi mẹ cùng tìm chỗ trốn với con, không bao giờ gặp hắn nữa.”


“Được, mẹ, không cho mẹ gạt con đâu đấy!” Cửu hoàng tử hoan hô nói.


“Được rồi, uống xong nước đi đã, mẹ uống trước rồi con lại uống.” Nói xong, Đoạn Vân lại uống hai ngụm rồi giúp thằng bé uống nốt.


“Hoàng Thượng sao lại ngủ ở bên Thái Hậu?” Lúc này, Cầu Vĩ đi vào nói.


Đoạn Vân giúp Cửu hoàng tử uống xong nước, rút khăn lau miệng cho thằng bé.


“Tìm được công chúa Sanh Dung chưa?”


Cầu Vĩ lắc đầu, nói:“Không tìm được, các nàng không đáng quan tâm. Chẳng qua Nhị hoàng tử sống không thấy người, chết không thấy xác.”


“Vậy sao?” Đoạn Vân không quay đầu, thản nhiên nói.


“Mẹ ơi, con……” Còn chưa nói xong, cửu hoàng tử liền “Oa” một tiếng, phun ra một ngụm máu.


“Hoàng Thượng!” Cầu Vĩ vội chạy tới, đỡ lấy thằng bé hét lớn:“Thái y, nhanh đi truyền Thái y!”


“Vô dụng thôi, chờ Thái y đến nó đã chết rồi.” Đoạn Vân khóc lau máu bên miệng Cửu hoàng tử, thản nhiên nói.


Cầu Vĩ lập tức quay đầu nhìn cốc nước trên tay nàng, cầm cằm của nàng nói:“Là ngươi? Ngươi hạ độc thằng bé?”


Đoạn Vân nhìn bộ mặt dữ tợn của hắn, nước mắt chảy ra nhưng vẫn cười nhàn nhạt.


“Cuối cùng ta đã biết, ta chỉ là đứa ngốc, vì những thứ không đáng giá mà trả giá quá nhiều.

Nhưng ta vẫn muốn ngốc một lần nữa, thù hận vì mong muốn trả thù không nên có mà trả giá bằng thứ duy nhất còn lại của ta.” Nàng nói xong nhìn Cửu hoàng tử nằm trên giường.


Cầu Vĩ đá nàng xuống đất, một tay ôm Cửu hoàng tử điên cuồng rống to, nhưng máu vẫn không ngừng chảy ra từ khóe miệng Cửu hoàng tử.


Đoạn Vân nằm trên mặt đất nhìn bộ dáng điên cuồng của Cầu Vĩ, trong mắt lộ ra tuyệt vọng cuối cùng, máu tươi chậm rãi chảy ra từ khóe miệng.


Cầu Vĩ lập tức vọt trước mặt tới nàng, nắm lấy vai nàng nói:“Thuốc giải, mau giao thuốc giải ra đây! Nói cho ta biết thuốc giải ở đâu!”


“Nếu lúc này ngươi có thể nhìn ta biểu hiện ra dù chỉ một chút tình ý, ta sẽ nói cho ngươi thuốc giải ở đâu. Nhưng ngươi không…… một chút cũng không.”


Mặt Cầu Vĩ trắng bệch, lập tức nói:“Cầm nhi, xin lỗi, ta biết nàng trách ta chuyện ngày hôm đó, ta……”


Đoạn Vân cười cười, nói:“Nhanh đi nhìn Hoàng Thượng của ngươi đi, e rằng nó đã chết rồi.”
Cầu Vĩ quay người thấy Cửu hoàng tử ngã xuống giường, lập tức chạy qua.


Đoạn Vân vẫn cười, dịu dàng mà thê thảm, nhắm mắt lại ngã xuống đất.


Kỳ thật vẫn là số mệnh. Trong số mệnh của nàng cho tới bây giờ vốn không có yêu, không có hi vọng.


Nàng vốn không nên hy vọng xa vời .


Cầu Mộ Quân bị phụ thân ruột của mình gả cho một thái giám tâm ngoan thủ lạt, lại ngoài ý muốn gặp được người mình yêu nhất, cũng chiếm được tất cả tình yêu của hắn.


Chính mình yêu người thanh niên tài tuấn quân tử trên thuyền Giang Đô năm nào – Cầu Vĩ, mất chín năm lại chỉ đổi lấy được một câu truyện cười.


Kiếp sau, chỉ mong nàng không phải đoạn chưởng, nếu không nhất định là bi kịch.

 

– Hoàn Chính Văn –

Lời Editor: Chính văn đã hoàn, chương sau là phiên ngoại về Đoàn Chính Trung, sau đó sẽ chính thức kết thúc