Phu quân là thái giám tổng quản – Đoạn Vân (8)

Chính văn Đoạn Vân 8

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Đoạn vân cúi đầu, im lặng không nói.

Đây là ‘tạo hóa trêu ngươi’ trong sách nói sao?

Đại nhân. . . . .

Làm thế nào bây giờ? Nàng nên làm thế nào bây giờ?

Đại nhân khi nào mới trở về?

Buổi tối, Trương công công vẫn không tới phân phó bất cứ điều gì, các cô nương vòng vo trong dịch quán một lát cũng chuẩn bị đi ngủ.

Đoạn Vân đang chuẩn bị nằm xuống, Thẩm Lương Ngọc bên cạnh nói: “Đừng ngủ cạnh ta!”

Đoạn Vân ngẩn người nhìn sang chỗ khác, sắc mặt những người khác vẫn rất bình thường. Nàng ôm chăn qua, chuẩn bị đặt xuống giường lớn gần nhất.

Một vị cô nương ngồi ở bên giường cũng nói: “Đây là chỗ của ta!”

Đoạn Vân nhìn nàng một cái, ôm chăn đứng tại chỗ.

Này lúc, Doãn Bích Lan nói: “Mọi người đừng như vậy, Đoạn Vân bình thường có làm gì đâu.”

Thẩm Lương Ngọc cười lạnh nói: “Doãn Bích Lan, có phải ngươi thấy người ta được sủng ái nên giờ định nịnh bợ à?”

Doãn Bích Lan lập tức không nói gì nữa.

“Ha ha ha –” mấy người đang nói bỗng có một cô nương từ ngoài cửa đi vào. Đoạn Vân quay lại nhìn, là Tạ Sủng Nhi phòng bên, cô ta cũng từ Giang Đô tới, nghe nói nhà cũng có chỗ dựa .

Tạ Sủng Nhi cười nói: “Trầm đại tiểu thư lại nổi giận sao, buổi chiều nhất định là bị tức không nhẹ nha!”

Thẩm Lương Ngọc liếc mắt nhìn nàng, hừ lạnh nói: “Ta chẳng sao cả, tuyển tú cũng đâu phải chỉ tuyển một người, chỉ cần ta còn ở đây thì có gì không được chứ. Ngược lại ngươi tức giận không nhẹ đâu.”

Tạ Sủng Nhi cười nói: “Ta không nổi giận, ta tức giận làm gì chứ, tưởng một câu lưu lại của Hoàng thượng là có thể ngang nhiên ở lại sao? Kịch hay. . . . . Còn ở phía sau !”

Doãn Bích Lan hỏi: ” Sao nào, ngươi lại có tin tức gì mới rồi sao? Trò hay gì?”

Tạ Sủng Nhi hả hê nói: “Đương nhiên là có kịch hay, vừa rồi ta ngẫu nhiên nghe được Trương công công nói với Hoàng thượng. . . . . Ngày đó khi hắn và Tri phủ Kim Châu tìm được nàng ta và Cầu đại nhân, nàng ta quần áo xốc xếch, mặt mày quyến rũ, có thể đêm hôm đó nàng ta đã dụ dỗ Cừu đại nhân rồi!”

“Ngươi. . . . .” Trong lòng Đoạn Vân chấn động mạnh, nhưng đầu lưỡi lại như đông cứng không cãi lại được một câu.

Doãn Bích Lan nói: ” Thật hay giả vậy? Tạ Sủng Nhi, lời này không thể nói lung tung được đâu nha!”

Tạ Sủng Nhi nói: “Đương nhiên là thật, lúc Hoàng thượng nghe vậy lập tức thay đổi cả mặt sắc! Cho nên các ngươi cũng đừng bắt nạt người ta nữa, chuyện như thế nào còn chưa rõ đâu!”

Tạ Sủng Nhi vừa nói xong, tất cả mọi người bắt đầu xôn xao. Sau khi khiến mọi người náo loạn vì tin tức của mình, nàng ta cũng thỏa mãn đi về phòng mình.

Đoạn Vân hoảng hốt như gặp sấm sét giữa trời quang, chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm lại.

Khó trách ngày đó Cầu Vĩ lại nghĩ ra cách nói cho mọi người nàng đã thất trinh từ trước để gạch tên nàng. Hắn biết nhất định Trương công công sẽ nghi ngờ. Chỉ tiếc, hắn nghĩ cho quá nhiều nàng, không đành lòng để nàng chịu khuất nhục như vậy.

Trương công công mật báo với Hoàng thượng như vậy, mục tiêu có lẽ không phải là nàng, mà là Cầu Vĩ.

Nàng là một nữ tử yếu đuối không quyền không thế, có thể gây trở ngại gì cho hắn chứ? Cho dù muốn đối phó với nàng, hắn cũng đâu cần kéo cả Lễ Bộ Thượng Thư vào. Cho nên, người hắn muốn đối phó chính là Cầu Vĩ, lợi dụng nàng. . . . . để đối phó Cầu Vĩ.

Nhưng cố tình tất cả đều là thật, bọn họ quả thật. . . . .

Nếu bị Hoàng thượng biết Cầu Vĩ là quan tuyển tú lại chạm vào cô nương chuẩn bị tiến cung, vậy hắn. . . . . Không phải xong rồi sao?

Nàng đúng là sát tinh, đúng là sát tinh! Trước khi gặp nàng Cầu Vĩ vẫn ổn, sau khi gặp nàng thì tai họa đến liên tiếp. Phải làm sao bây giờ, hắn sẽ bị nàng hại chết mất!

Máu nóng trào lên, nàng cầm cây kéo trên bàn hận không thể lập tức đâm vào bàn tay đang quấn băng của mình.

Nhìn bàn tay kia nửa ngày, nàng đột nhiên gục xuống bàn khóc òa lên.

Nàng không chạm vào người khác, không nên khiến người nàng yêu bị tổn thương . . . . .

“Đoạn Vân, Đoạn Vân đâu?” Một giọng nói lanh lảnh truyền đến, vừa nghe đã biết là Trương công công. Đoạn Vân vội lau sạch nước mắt, đứng lên.

Trương công công nhìn nàng, nói: “Đi ra ngoài.”

Đoạn Vân ngẩn người, đi theo hắn ra ngoài.

Đến trước cửa một gian phòng khác, hai tiểu thái giám đẩy cửa ra để cho nàng đi vào.

Bên trong là một thùng tắm lớn đã chuẩn bị đầy đủ nước, rải đầy cánh hoa.

“Hầu hạ Đoạn cô nương tắm rửa –” Trương công công đứng bên ngoài nói, một tiểu thái giám lập tức vén tấm mành sa màu hồng ở giữa lên để hai tiểu thái giám cùng Đoạn Vân đứng bên thùng tắm.

Hai tiểu thái giám tới giúp nàng cởi quần áo, nàng sợ hãi vội trốn sang một bên.

“Các ngươi. . . . . Trương công công, vừa rồi dân nữ đã tắm rửa rồi, tại sao còn phải tắm nữa. . . . . Dân nữ. . . . .”

“Đoạn cô nương đây là quy củ, qua tối nay người sẽ không phải dân nữ rồi. Nô tài trước tiên ở nơi này chúc mừng người.”Trương công công nói.

“Cái . . . . . Cái gì? Trương công công có ý gì?” Đoạn Vân run rẩy hỏi.

“Hoàng thượng ở Kim Châu qua đêm nay đã chỉ đích danh cô nương người thị tẩm. Ân sủng như vậy quả thật không có mấy vị nương nương được hưởng qua đâu, tiền đồ của cô nương nhất định sẽ vô cùng rộng mở.”

Lời của Trương công công khiến cho nàng suýt nữa hôn mê bất tỉnh.

Chỉ thấy trong đầu ong ong không còn biết gì nữa. Thậm chí không nhớ rõ nàng bị tiểu thái giám hầu hạ tắm rửa, bị mang lên trên giường như thế nào nữa. Khi nàng tỉnh táo lại thì đã trần truồng nằm ở dưới chăn rồi.

Một lát sau cửa được mở ra, Hoàng thượng đi vào rời khỏi thái giám đỡ thì bước có chút xiêu vẹo.

Nhìn thấy Hoàng thượng, Đoạn Vân đã sớm bị dọa đến cứng cờ cả người. Lập tức bị Hoàng thượng đè ở phía dưới.

Mùi rượu xộc tới, nàng đột nhiên tỉnh táo lại đẩy Hoàng thượng ra lui vào góc giường.

Hoàng thượng kéo chăn trên người nàng, giữ chân nàng lại.

“A –” Đoạn Vân khóc lớn, hoảng hồn đạp tay hắn.

“Lớn mật, ngươi muốn chọc giận trẫm sao?” Hoàng thượng tức giận nói.

Đoạn Vân không giãy giụa nữa, lệ rơi đầy mặt nhìn hắn.

Hoàng thượng đã hơi say đầu óc cũng đã mơ hồ, sau khi lắc lắc đầu thấy rõ là nàng cười một tiếng, có chút khó khăn bò lên giường.

“Còn không nằm xuống!”

Đoạn Vân chấn động, càng thêm sợ hãi núp vào góc giường.

Hoàng thượng kéo nàng qua, thở hổn hển nằm lên trên người nàng.

Chòm râu dán lên cổ nàng, nàng nghiêng đầu chảy nước mắt cảm thụ hắn hôn.

Hoàng thượng tuổi không còn trẻ, lại uống rượu, hôn mấy cái liền nằm trên người nàng không nhúc nhích.

Đoạn Vân sửng sốt đang định đẩy hắn ra, thế nhưng hắn lại tỉnh lại, nhìn nàng một cí từ từ tách chân nàng ra.

Chậm như vậy, lại cật lực đâm vào như vậy vẫn khiến nàng đau đớn.

Cầu Vĩ. . . . . Cầu Vĩ. . . . .

Từ từ nhắm hai mắt lại, nghĩ tới cái tên này, mặc cho số phận chấp nhận sự thật.

Từ lúc lên giường nàng đã có ý nghĩ muốn chết.

Nhưng mỗi lần ý nghĩ này đạt cực hạn, trong đầu lại hiện lên bộ dáng của Cầu Vĩ.

Nàng chỉ muốn. . . . . Nhìn hắn một lần, gặp lại hắn lần cuối.

Hoàng thượng trên người đột nhiên ngừng lại, lại không nhúc nhích nằm trên người nàng.

Thật lâu sau nàng đẩy hắn ra, hắn nằm ở một bên vẫn không nhúc nhích.

Hắn ngủ thiếp đi, chỉ vừa tiến vào thân thể của nàng hắn đã ngủ thiếp đi.

Nhưng sự trong sạch của nàng dù sao cũng đã mất rồi.

Thân thể trần truồng, nàng co ro ngồi ở đầu giường khóc òa lên.

Chỉ mấy ngày trước thôi, nàng vẫn còn hy vọng xa vời về hạnh phúc. . . . . vẫn còn hy vọng xa vời về hạnh phúc. . . . .

Hóa ra cuộc sống ông trời cho nàng chưa từng có hai chữ “hạnh phúc” này.

Nghe tiếng gió đêm, tiếng côn trùng kêu ban đêm, nghĩ về người cùng nàng hữu duyên vô phận, nàng ngây ngốc ngồi đến nửa đêm.

Tiếng gà kêu, lại một tiếng gà kêu nữa.

Sau khi trời sáng, nàng nên làm cái gì bây giờ?

Trên giường, hoàng thượng giật giật khiến cho nàng hoảng sợ, nhưng ngay sau đó lại tiếp tục ngủ thiếp đi.

Nàng đột nhiên nhìn thấy một góc màu trắng lộ ra ngoài chăn.

Đây là cái gì?

Vạch chăn ra nhìn, là một tấm lụa màu trắng.

Cái này. . . . . Đúng rồi, nàng nghe nói nữ nhân lần đầu được hoàng thượng lâm hạnh phải trải vật này lên giường, chứng minh. . . . .

Trong đầu nhớ Cầu Vĩ, nhớ tới những lời của Tạ Sủng Nhi.

Nàng không phải xử nữ, sẽ hại Cầu Vĩ. Nhưng lúc Hoàng thượng tiến vào thân thể nàng cũng không nói gì. . . . . Có lẽ là say, hoặc có lẽ vốn không dễ dàng phát hiện như vậy.

Nàng nhìn tay mình sau đó tháo băng gạc ra.

Xung quanh không có gì sắc nhọn, nàng hạ quyết tâm dùng móng tay cào mạnh lên vết thương vừa khép miệng.

Vết thương lại chảy máu, nàng nhẹ nhàng vạch chăn nhỏ mấy giọt lên tấm lụa trắng.

2 thoughts on “Phu quân là thái giám tổng quản – Đoạn Vân (8)

  1. lão hoàng đế đúng là khó tiêu hóa, so sánh với Cầu Vĩ lúc đấy tuổi trẻ đẹp zai ôn nhu hiểu lòng người thì thật là … >”<
    và Vân Vĩ chính xác tan tác từ đây, haizzz =='

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s