Phu quân là thái giám tổng quản – Đoạn Vân (5)

Chính văn Đoạn Vân 5

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Người đánh cá đẩy ra nàng, đưa ngọc bội đến dưới ánh đèn nhìn một lát sau đó cao hứng cho vào trong ngực.


“Ngươi…… Ngươi ăn trộm?” Nhìn Cầu Vĩ đang ngủ, Đoạn Vân mơ hồ cảm thấy được nguy hiểm.


Người đánh cá quay đầu lại nhìn nàng, chậm rãi chuyển tầm mắt qua quần áo rách nát của nàng.


Đoạn Vân vội dùng cánh tay che ngực, lùi về đằng sau.


Người đánh cá cười cười chậm rãi tới gần nàng.


“Đại nhân, đại nhân” Đoạn Văn nhìn Cầu Vĩ gọi hai tiếng, hắn lại không có chút phản ứng.


Nàng bị buộc rời khỏi khoang thuyền, quay đầu nhìn nước sông cuộn sóng sau lưng.


Người đánh cá đột nhiên lao qua túm lấy nàng lôi lên đầu thuyền.


“Buông ra, ngươi buông ra”


Người đánh cá một tay chộp tới ngực của nàng, một tay vội vàng cởi quần áo đã rách nát của nàng.


“A, đại nhân đại nhân” Đoạn Vân khóc gọi Cầu Vĩ, trong lòng nàng đã tuyệt vọng nên không nhìn thấy Cầu Vĩ từ trong khoang thuyền đi ra.


Hắn lặng lẽ cầm lấy một cái lưới đánh cá đi đến đầu thuyền, chụp lên đầu tên người cá.


Người đánh cá đứng dậy, Cầu Vĩ lập tức dùng lưới cuốn lấy hắn, nhìn Đoạn Vân hô lớn:“Trong khoang thuyền có cái gậy sắt, mau lấy ra đây!”


Đoạn Vân vội đứng lên chạy vào khoang thuyền, tìm được một cái gậy sắt.


“Mau, đập vào đầu hắn!”


Nghe thấy lời Cầu Vĩ, Đoạn Vân giơ gậy lên nhằm vào người đánh cá, nhưng hai tay nàng run rẩy không thể nào đánh xuống được.


“Nhanh, nhanh lên!” Cầu Vĩ giữ chặt lưới không cho người đánh cá giãy, sốt ruột hô lớn.


Đoạn Vân nhắm mắt lại, hạ quyết tâm đập vào người đánh cá một cái, nhưng chỉ đập được vào lưng, sức cũng không lớn.


Cầu Vĩ buông lưới cá đoạt lấy gậy sắt trong tay Đoạn Vân, nhắm thẳng vào đầu người đánh cá mà đập, lại bị hắn tránh được.


Cầu Vĩ cầm gậy sắt không ngừng đánh. Người đánh cá vừa trốn, vừa cố gắng vùng ra khỏi tấm lưới, trên người đã trúng vài gậy nhưng không phải nơi trí mạng.


Mắt thấy người đánh cá sắp thoát được ra khỏi tấm lưới, Đoạn Vân lo lắng muốn giúp Cầu Vĩ một tay nhưng không tìm được cái gì để mà đánh.


Cuối cùng, trong giây phút người đánh cá thoát khỏi tấm lưới, gậy sắt trong tay Cầu Vĩ lập tức đánh thật mạnh vào đầu hắn. Máu tươi từ trên đầu người đánh cá chảy xuống. Đoạn Vân vội bưng kín miệng.


Người đánh cá lập tức lao tới trước mặt Cầu Vĩ đoạt gậy sắt trong tay hắn. Cầu Vĩ nắm chặt gậy sắt không buông tay.


Hai người giằng co ở đầu thuyền, vài lần suýt chút nữa rơi xuống sông.


Người đánh cá tay cướp gậy sắt, chân đá Cầu Vĩ. Thể lực của Cầu Vĩ rõ ràng không bằng hắn.
Cuối cùng, Cầu Vĩ xác định mình không đánh lại hắn, liền dùng sức đẩy hắn ra mép thuyền, muốn đẩy hắn rơi xuống nước.


Rốt cục hai người kéo nhau ra mép thuyền. Cầu Vĩ xem đúng thời cơ, dùng sức đẩy người đánh cá rơi khỏi thuyền. Ngay lúc người đánh cá rơi xuống nước hắn túm lưới đánh cá dưới chân Cầu Vĩ, kéo Cầu Vĩ rơi xuống theo.


“Đại nhân!” Đoạn Vân kêu sợ hãi một tiếng, vội chạy tới mép thuyền.


Cầu Vĩ vừa ngã xuống nước thì buông lỏng tay, gậy sắt chìm xuống đáy sông. Người đánh cá kỹ năng bơi tốt lập tức dìm Cầu Vĩ xuống.


Chân Cầu Vĩ còn quấn lưới, kỹ năng bơi lội cũng không bằng người đánh cá, lại mất tiên cơ, lập tức không giãy dụa được.


Đoạn Vân hoảng loạn nhìn khắp thuyền, vội vàng cởi mái chèo trên thuyền, cầm lấy mái chèo đập mạnh vào đầu người đánh cá.


Lúc này nàng vô cùng hoảng sợ, chỉ biết nếu hắn không chết thì Cầu Vĩ sẽ chết. Thế nên nàng lấy mái chèo điên cuồng mà đập vào đầu người đánh cá.


Khi nước sông xung quanh hai người dần dần biến thành màu đỏ, người đánh cá bị trúng một phát đánh mạnh thì dần dần buông tay, buông Cầu Vĩ ra.


“Đại nhân, mau lên đây!” Đoạn Vân vội kêu lên.


Cầu Vĩ đã uống phải vài ngụm nước lạnh, hắn nhìn nhìn người đánh cá xong dùng chút sức lực cuối cùng bơi đến bên thuyền.


Đoạn Vân đưa mái chèo về phía hắn, để hắn bắt lấy mái chèo mà leo lên thuyền.


Đang lúc Đoạn Vân kéo Cầu Vĩ lên thuyền, người đánh cá lại bơi đến túm chặt lấy mép thuyền.


“A” Đoạn Vân nhìn Cầu Vĩ cùng người đánh cá bộ mặt dữ tợn không biết nên làm thế nào bây giờ.

Cầu Vĩ quay đầu lại, dùng hai ngón tay đâm mạnh vào mắt người đánh cá.


“A!” Người đánh cá kêu thảm thiết một tiếng, vội dùng một tay ôm lấy mắt.


Cầu Vĩ buông mái chèo ra, bám thuyền, nói:“Mau, thả mái chèo!”


Đoạn Vân vội dùng mái chèo đẩy người đánh cá ra rồi lập tức buông mái chèo, làm cho người đánh cá không có chỗ bám dần chìm xuống.


Đoạn Vân kéo Cầu Vĩ lên thuyền.


Thuyền đánh cá xuôi chiều gió chầm chầm đi trên sông. Cách đó không xa người đánh cá ở trong nước bùm giãy dụa vài cái, cuối cùng không trồi lên được nữa. Mặt nước trở nên phẳng lặng, chỉ còn máu từ từ lan ra bốn phía.


Cầu Vĩ run rẩy lập tức ngã xuống khoang thuyền, cuối cùng không mở nổi mắt nữa.


Đoạn Vân chạm vào cơ thể lạnh như băng của hắn, trong lòng chua xót nước mắt không kìm chế được mà chảy ra.


Cầu Vĩ bị thương lại còn bị lạnh. Thuyền vẫn xuôi theo dòng sông, không có mái chèo nên bọn họ cách bờ càng ngày càng xa. Có lẽ, Cầu Vĩ sẽ bị lạnh mà bệnh, sẽ phát sốt. Có lẽ, người trong dịch quán sẽ không tìm thấy bọn họ.


Nàng quả nhiên là sát tinh, không thể chạm vào khác, cũng không ai có thể chạm vào nàng……


Nếu bây giờ nàng chết sẽ không khắc người khác nữa, Cầu Vĩ có thể được cứu. Bây giờ nàng nên lập tức nhảy xuống sông thì hơn.


Nhìn Cầu Vĩ môi đã bắt đầu tím tái, nàng khóc, từ từ cởi quần áo đẫm nước của hắn.


Cởi áo hắn xong, nàng lại cởi áo của mình, nhẹ nhàng lau người cho hắn.


Cầu Vĩ chậm rãi mở mắt ra, nhìn nàng tóc mây toán loạn hai mắt đẫm lệ, yên lặng không nói một câu.


Đoạn Vân cũng nhìn hắn, trong mắt là đau lòng cùng ái mộ không kìm chế được. Nàng hơi cúi đầu lau bọt nước trên người hắn, nước mắt nóng bỏng “tí tách” rơi trên ngực hắn.


Nàng cầm quần áo của mình, vội lau đi giọt nước mắt trên người hắn.


Cầu Vĩ đột nhiên cầm tay nàng.


Đoạn Vân ngẩng đầu nhìn hắn, nước mắt lại càng trào ra mãnh liệt hơn.


Hắn nâng tay kia lên nhẹ nhàng lau nước mắt cho nàng.


Nàng lại càng khóc to hơn, cuối cùng đột nhiên dựa vào lồng ngực lạnh như băng của hắn khóc thảm thiết.


Hắn nhẹ nhàng nâng mặt nàng lên, tiếp tục lau nước mắt cho nàng, sau đó chậm rãi cúi xuống hôn môi nàng.


Sau nguy hiểm cửu tử nhất sinh, lại vẫn chưa biết sinh tử. Thân phận, tiền đồ…… Trong giây phút này tất cả băn khoan, lo lắng đều không đáng nhắc tới.


Giây phút đó, ngọn đèn kia còn ấm áp hơn đôi nến đêm động phòng. Giây phút đau đớn khẽ rên rỉ lại mang theo hạnh phúc. Cũng vào giây phút đó, nước mắt nàng trào ra còn nhiều hơn mười mấy năm qua cộng lại, nhưng lại hạnh phúc chưa từng có.


Hôm đó từ lúc bắt đầu cho đến lúc trời sáng. Đoạn Vân từ trong lòng hắn đứng dậy, đưa tay sờ trán hắn, rốt cục thở phào nhẹ nhõm một hơi. Ngơ ngác nhìn khuôn mặt hắn ngủ thật lâu, sau đó đắp áo lên người hắn, còn mình đi ra khoang thuyền.


Có đêm nay là đủ rồi, cả đời này nàng không còn cầu mong gì hơn.


Cha nàng vì có con gái như nàng mà mất sớm. Người từng là hôn phu của nàng vì đính hôn với nàng mà chết. Bây giờ người nàng yêu đương nhiên sẽ phải chịu liên lụy, bị nhốt trên sông không thấy người này……

27 thoughts on “Phu quân là thái giám tổng quản – Đoạn Vân (5)

  1. haizzz không biết nên đồng cảm với hai con người này hay là trách móc đây.. Cầu Vĩ đã có vợ và con cái rồi mà vẫn không qua dc ải mĩ nhân. Tuy rằng Đoạn Vân cũn rất đáng thương nhưng mình có ác cảm với nàng ngay từ đầu (hoặc là do Cầu Vĩ nên ko thích nàng theo) nên không thể nào chấp nhận đoạn tình cảm này của 2 người…

  2. lúc đọc chính văn thấy Lệ Phi ngu hết thuốc chữa, Cầu Vĩ thì quá ác ko thể chấp nhận được, nhưng sang ngoại truyện thì thấy thật xót xa, tình cảm ban đầu thuần khiết chân thành là thế, nhưng đến cuối cùng thì… hại mình hại người, còn lại gì đây ==’
    haiz, tự dưng nhớ câu nhân sinh nếu mãi như lần đầu gặp gỡ >”<
    con người ta sẽ thay đổi theo thời gian, nhưng phải thay đổi tốt lên chứ thay đổi kiểu như Cầu Vĩ thì xin kiếu, thà chết ngay tại chỗ còn đỡ ghét 😦

    • ^^ chả mấy khi nàng cmmt mà đã cmmt thì …. =))
      Bây giờ người ta vì tiền thì ngày xưa người ta vì quyền
      Đứng trên vạn người ai chả thích
      Nhưng mà thay đổi như CV thì quả thật ….

      • @@ nàng có nhớ ta sao, thật vinh hạnh =))
        tiền với quyền nói ko ham muốn gì là nói dối trắng trợn, nhưng phải giành lấy thứ mình muốn 1 cách đường hoàng, ko thẹn với lương tâm chứ, như CV dùng mọi thủ đoạn, bán rẻ cả những người thân yêu nhất thì thật đáng chém ==’
        hì hì, ta làm tàu ngầm với lười lâu năm, cũng hay đọc bằng đt, chỉ chăm comt nhà bạn bè, thỉnh thoảng đọc truyện hay mới ngoi lên tí hít thở, sau này ta sẽ comt nhà nàng đều hơn, đến lúc đó mong nàng đừng chê ta lắm môm 🙂

          • like là cách ta bày tỏ tình yêu và cám ơn với editor/dịch giả đó =))
            ta ko comt chỉ để nói ‘thanks nàng’ hay ‘cám ơn’ đâu, mỗi lần ta comt thường viết về nv trong truyện, khi nào đọc chùa lâu quá ko comt, lương tâm cắn rứt sẽ ngoi lên thổ lộ thêm về tình yêu dạt dào với chủ nhà rồi lại lặn mất, vì vậy đã ko comt thì thôi mà đã comt thì sẽ dài ~~
            ta đã like bổ sung tất cả các chương PQLTGTQ rồi, thấy ta yêu nàng chưa ❤

  3. e hèm, từ ngày 27/6 năm ngoái cô đã câu được tôi lên như thế, muốn biết thêm chi tiết xin đọc lại cmt =)))))))
    bí mật mãi cuối cùng đến ngày thì đứt dây mạng, thế có đau ko ==’
    dù sao cũng kỉ niệm 1 năm *muộn 2 ngày* =)))))))))

    • Đệch, sao ngày xưa mềnh ( và ai đó ) cmt thảo mai thế nhỉ :)))))))
      Nhớ ra thêm đc 1 chuyện nữa là hồi đó cô like hàng loạt, ch nào cũng like nhưng chưa thấy cmt cái nào nên tôi ấn tượng :)))))))))) (p.s: như kiểu, à bố nhận ra mày rồi đấy nhé ý :))))))))))) )

      • đùa, ngày xưa mà đọc cái p.s này chắc mình chẳng ngu gì mà ló đầu lên =.=
        tôi cũng thấy thế đấy, đọc cmt mà ko nhịn được lăn lộn, 1 thời trẻ dại =))))))))

        • cái p/s chủ yếu là để câu kéo, trục vớt tàu ngầm =)))))))))))
          đắng lòng tàu ngầm trong phút lỡ dại ngoi lên =))))))))))))))))))))))))))

          • haiz, thôi số trời đã định, trốn ko thoát, thực ra hồi xưa bên kites có đợt cô trục vớt tàu ngầm, tôi né ngay, ai dè sang đây lại ngoan ngoãn ló đầu ra chịu trận mới đau =)))))))))))

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s