Phu quân là thái giám tổng quản – Đoàn Chính Trung (4)

Ngoại truyện: Đoàn Chính Trung 4

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Đến chén thứ ba, nàng rốt cục không uống nổi nữa, che miệng nhíu mày ho không ngừng. Tân nương tử dưới ánh nến nhíu mày ho nhẹ, thực mảnh mai, xinh đẹp khiến người ta thương tiếc. Hắn nhìn nàng lại có cảm giác thương hương tiếc ngọc.


Hắn không thể có cảm giác này, bởi vì hắn tự nhận mình là người có thể dùng ý chí khống chế tất cả. Môi nhếch lên cười khẽ, hắn nói:“Thay quần áo.”


Lúc nào cũng nhớ kỹ mình là thái giám giả, lại làm chuyện một thái giám thật nên làm.


Nàng chấn động, sau đó chầm chậm đi đến trước mặt hắn, nâng tay chạm đến đai lưng hắn.


Khoảng cách gần như vậy, hắn thậm chí có thể nghe được tiếng hô hấp thật mạnh cùng nhịp tim đập dồn dập của nàng. Sợ hãi lo lắng đến mức này mà vẫn dám tới cởi quần áo cho hắn, người phụ nữ này…… Cũng không nhu nhược như hắn nghĩ.


Cởi xong áo, nàng ngừng lại. Nhưng hắn vẫn đứng im không nhúc nhích. Nàng ngồi xổm xuống, khuôn mặt lúc đỏ lúc trắng, nâng tay dừng ở lưng quần hắn.


Hắn đang đánh cược, cược tạm thời nàng chưa dám cởi quần hắn.


Quả nhiên, nàng run rẩy một lúc lâu vẫn không dám cởi.


Hắn thắng, sau đó hắn có thể muốn làm gì thì làm. Khiến cho nàng từ nay về sau luôn sợ hắn.


Hắn cười to hai tiếng đẩy ngã nàng rồi đi đến bên giường, bắt nàng cởi quần áo.


Nàng nơm nớp lo sợ cởi giá y đỏ thẫm bên ngoài, hắn vươn một chân chạm đến nơi mềm mại trước ngực nàng.


Thực may mắn nàng “A” một tiếng lùi lại, không để hắn tiếp tục sàm sỡ nàng.


Mấy năm nay hắn có thể kháng cự phụ nữ nhưng hắn cũng biết hắn không phải thánh nhân. Nhất là một người phụ nữ vừa giúp hắn cởi quần áo rồi lại cởi quần áo trước mặt hắn


Tiếp tục như vậy là tra tấn nàng cũng là tra tấn chính mình. May mà hắn nhìn thấy nàng là có thể nhớ tới Cầu Vĩ, nhớ tới Cầu Vĩ trong đầu hắn không còn hai từ “Phụ nữ” nữa.


Sắc mặt Đoàn Chính Trung đột nhiên thay đối,  đá nàng xuống đất, sau đó cũng đi xuống hung hăng nắm một bên ngực mềm mại của nàng nói:“Gả cho ta không phải để cho ta đùa sao? Này thì trốn! Này thì trốn!” Nói xong tay kia thì xé quần áo của nàng.


Sự tình đã tiến hành đến bước này thì ngụy trang của nàng cuối cùng cũng bị đánh tan, vừa đẩy hắn vừa trốn ra sau, không ngừng khóc.


Hắn nâng mặt của nàng lên, dùng giọng điệu giống như thái giám nói “A, khóc sao, tiểu nương tử của ta khóc rồi.”


Nàng kinh hoàng, lại lùi về phía sau, ánh mắt nhìn hắn càng thêm sợ hãi.


Hắn đứng lên, khôi phục lbình thường nói:“Được rồi, ngủ đi.”


Sau khi hắn nằm xuống rất lâu nàng mới dám chui vào chăn, chỉ dám đắp một ít mép chăn cách xa hắn cả vạn dặm.


Hắn nghĩ, ngày mai hoặc ngày kia để nàng sang phòng khác ngủ, ngủ cùng nhau như vậy chung quy cũng không tốt.


Ngày hôm sau hắn vào cung, buổi tối vừa trở về được một lát là đến bữa tối.


Nhìn đĩa ngưu tiên trước mặt mà ngán vô cùng.


Vì muốn mình đỡ đau khổ hắn còn thử qua dương tiên lộc tiên linh tinh, nhưng còn ghê hơn ngưu tiên này.


Cầu Mộ Quân ngồi đối diện nhìn đĩa ngưu tiên trước mặt hắn, dường như rất là tò mò.


Cả đêm qua nàng không ngủ, hôm nay lại thức dậy sớm nhưng bây giờ vẫn khá nhanh nhẹn, có lẽ nhìn thấy hắn khiến tinh thần nàng căng thẳng.


Tối hôm nay tiếp tục dọa nàng thế nào đây?


Nghe hạ nhân báo cáo hôm nay nàng mượn sách của Đoàn Tử Thông, quan hệ của hai người hình như không tệ. Hơn nữa lúc hắn về còn thấy nàng đứng ở cửa cùng Đoàn Tử Thông, có vài phần giống giai nhân tài tử.


Hai kẻ ngu ngốc. Đoàn Tử Thông cùng Cầu Mộ Quân, một là nằm vùng của Thích Tĩnh một là cơ sở ngầm của Cầu Vĩ. Nếu giống như những nhà giàu khác, không khéo đã phát sinh việc không nên rồi.


Hắn ngẩng đầu nhìn nàng, nàng có dáng vẻ tiểu thư khuê các, đoan trang hiền thục. Dường như nàng không phải là người có thể làm ra chuyện như vậy, có lẽ hắn cũng không nên đem ý nghĩ xấu xa như vậy gán lên người nàng.


Không ngờ sau bữa cơm chiều, trên đường đi tắm lại đụng phải một nha hoàn không biết giữ mồm giữ miệng.


Vốn định trực tiếp đưa nàng ta đến kỹ viện là xong, đến lúc đó sống hay chết phải xem số mạng của nàng, nhưng Cầu Mộ Quân lại tỏ vẻ muốn giúp nàng ta.


Điều này làm cho hắn thay đổi ý định ban đầu.


Nàng dường như vẫn là người lương thiện, nếu để cho nàng tận mắt nhìn thấy chuyện tàn nhẫn nhất, nàng sẽ thế nào. Nghĩ như vậy, hắn liền sai quản gia đưa Lôi Càng đến.


Nhìn Lôi Càng hung hăng, lại thấy nha hoàn bị cởi hết quần áo quỳ trên mặt đất cầu xin tha thứ, đáy lòng hắn lại có chút chờ mong.


Chờ mong Cầu Mộ Quân đến cầu xin, chờ mong Cầu Mộ Quân có thể giúp hắn có lựa chọn khác.


Quả nhiên, nàng thật sự run như cầy sấy cầu xin hắn, nhưng hắn không ngờ nàng sẽ quỳ xuống trước mặt hắn.


Nàng là chủ tử lại vì một nha hoàn chưa từng gặp mặt mà quỳ xuống trước mặt hắn.


Hắn nhìn ra được nàng cũng sợ hãi cũng run rẩy, nhưng vẫn quỳ xuống.


Tuy rằng, hắn quả thật không muốn làm chuyện như vậy, nhưng Đoàn Chính Trung hung tàn độc ác sẽ không vì một người quỳ gối mà thay đổi chủ ý. Hắn sai người kéo nàng ra, tiếp tục để cho Lôi Càng đã bắt đầu động dục chạy về phía nha hoàn kia.


Nước mắt, tiếng khóc lóc khiến hắn mềm lòng, nhưng từ rất lâu rồi hắn đã học được cách bắt buộc mình che dấu lòng trắc ẩn không nên có kia đi.


“Đoàn Chính Trung, nàng ta chẳng qua chỉ nói ngài vài câu, ngài đánh nàng cũng được, mắng nàng cũng được, sao có thể làm ra việc không có nhân tính như vậy? Nàng cũng là người, sao ngài có thể làm như vậy!” 
Cầu Mộ Quân bị ta người kéo ra nhưng vẫn không ngừng mắng hắn.


Đoàn Chính Trung không để ý đến nàng, nhìn mọi chuyện diễn ra trước mắt, nhưng trong lòng vẫn có chút mong đợi mơ hồ.


Vốn hắn cũng không quá hy vọng nhưng Cầu Mộ Quân thật sự ngoài dự đoán thỏa mãn chờ mong của hắn. Nàng đột nhiên đẩy nha hoàn đang giữ lấy mình, rút đao của thị vệ chém Lôi Càng.


Khi nhìn thấy máu và ruột văng khắp nơi, hắn đương nhiên có đau lòng, nhưng phần nhiều là ngoài ý muốn.


Nhìn Cầu Mộ Quân ngồi sụp xuống đất, vẻ mặt ngây dại, hắn có vài phần tò mò với nàng.


Buổi tối, hắn vốn định theo kế hoạch trói nàng, dọa nàng, nhưng giữa chừng lại xảy ra chuện ngoài ý muốn.


Hắn không kìm chế được mà hôn nàng.


Tuy rằng cuối cùng hắn vẫn đá văng nàng ra đuổi nàng ra khỏi phòng nhưng hắn vẫn có chút chật vật. Cúi đầu, phát hiện chính mình có phản ứng.


Nguyên nhân chiếm đa số đương nhiên là **, nhưng…… Còn có nguyên nhân khác sao? Tâm tư luôn bình tĩnh giờ lại loạn cả lên, một ý nghĩ mấu chốt đột nhiên lóe lên trong đầu nhưng hắn lại không bắt được.


Cho đến mấy ngày sau, “Nguyên nhân khác” đó từ từ nảy sinh, khi hắn còn chưa để ý đã lớn lên thành một tình cảm rõ ràng. Sau đó. . .


Nhìn nàng được nâng ra từ Tây lâu, lại còn phát sốt, rốt cục hắn đã hiểu được ý nghĩ chợt lóe trong đầu lúc ấy là gì – âm mưu của Cầu Vĩ.


Cơ sở ngầm không chỉ là cơ sở ngầm, còn là cạm bẫy!


Cầu Vĩ đưa vị hôn thê tám năm trước của hắn đến trước mặt hắn, đưa một người con gái mê hồn người như vậy đến trước mặt hắn, làm thê tử của hắn, không phải giống như Câu Tiễn đưa Tây Thi cho Phù Sai năm đó sao?


Hắn hiểu được lúc hắn yêu nàng, là lúc…… Hắn thật sự trúng bẫy của Cầu Vĩ.


Hừ, Cầu Vĩ, lão ta tính toán cũng quá tốt. Rung động thì sao, một người phụ nữ sao có thể bằng cả nhà hắn chết thảm, bằng tám năm cố gắng!


Nhưng nhìn nàng tiều tụy như lúc này lại làm cho hắn đau lòng.


Lúc này đại phu nói: :“Đại nhân, sợ là …… sợ là chỉ có thể châm cứu.”

Đoàn Chính Trung sai nha hoàn cởi quần áo Cầu Mộ Quân, lật người đưa lưng ra.


Nhìn đại phu run rẩy cầm châm nhưng không dám châm, trong lòng mặc dù có chút ghen tuông nhưng vẫn phải đi ra ngoài.


Gió đêm thổi cành cây vang xào xạc, Đoàn Chính Trung nằm ở trên giường nhưng không buồn ngủ chút nào nào. Trong lòng luôn cảm thấy bất an, vì sao?


Chẳng lẽ, nàng chỉ hơi bệnh một chút là hắn đã lo lắng không yên sao?


Nhìn đỉnh màn, Đoàn Chính Trung nói thầm trong lòng: Cầu Mộ Quân, tốt nhất nàng nên ngoan ngoãn một chút, đừng để cho ta cảm thấy có nguy hiểm. Bằng không, ta sẽ nghĩ biện pháp khiến nàng rời khỏi Đoàn phủ hoặc “tự nhiên” chết đấy.


Đến nửa đêm, thị vệ ngoài cửa gọi một tiếng lão gia, hắn liền tỉnh, trong đầu lập tức hiện ra hình bóng Cầu Mộ Quân.


“Chuyện gì?” Đoàn Chính Trung hỏi.


“Phòng phu nhân cháy .” Thị vệ nói.


“Biết rồi.” Giọng điệu bình thản, giống như câu thị vệ vừa nói chỉ là “Đêm nay không có trăng.” Nhưng trên thực tế, hắn đã hoảng sợ ngồi bật dậy.

Advertisements

3 thoughts on “Phu quân là thái giám tổng quản – Đoàn Chính Trung (4)

  1. ủa, đọc xong ta vẫn thấy mơ hồ quá, thôi kệ, yêu là yêu, so đo nguyên nhân làm gì, dù sao cũng ko phải câu chuyện của ta =)))))))))))

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s