Vĩnh sinh – Chương 11


9692043322_45a287bebf_o

“Yên tâm, tôi sẽ cố gắng kìm chế để không trở nên quá thông minh.”

Chương 11

Editor: Thiên Kết

Betor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

“Cô càng ngày càng trở nên thông minh đấy, Tiểu Ngũ.”


“Đúng vậy.”


Câu trả lời không chút khách khí của cô làm cho anh bật cười, anh không nhịn được mà nói: “Nhưng tôi không thích phụ nữ thông minh.”


“Tôi biết.” Cô vừa mặc bộ quần áo vô khuẩn vào vừa nói.


“Cô biết?” Anh cười.


“Nhậm tiểu thư là người đơn thuần nhưng anh lại thích cô ấy, từ đó suy ra anh không có thiện cảm với phụ nữ thông minh. Tôi đoán chắc có lẽ là vì Phương phu nhân.” Cô trực tiếp nói ra suy nghĩ của bản thân.


Anh ngây dại.


Những lời này của Tiểu Ngũ rất đúng.


Bởi vì anh có người mẹ quá khôn khéo, cho nên anh không có thiện cảm với phụ nữ quá lõi đời, cũng chính vì vậy nên anh vô cùng say mê một Nhậm Hiếu Hiên hồn nhiên, lương thiện.


Nhưng anh không biết nên hình dung cảm giác kỳ lạ này như thế nào? Anh lại bị một cô gái một nửa người máy nhìn thấu.


“Yên tâm, tôi sẽ cố gắng kìm chế để không trở nên quá thông minh.” Cô bổ sung thêm một câu, rồi bước ra khỏi phòng vô trùng.


Anh há hốc mồm nhìn bóng lưng của cô, bật cười.


Kiểu nói đùa này cô học ở đây vậy?


Anh mỉm cười, cùng cô đi về phía trung tâm nghiên cứu. Bởi vì đầu đội mũ cho nên không bị bất kì ai nghi ngờ. Cho đến khi hai người bước vào trung tâm nghiên cứu thì Tiểu Ngũ đột nhiên đưa tay đẩy ngã Phương Dạ Bạch.


Phương Dạ Bạch nhảy lên, nhào về phía cô.


Hai người đánh nhau, sau đó, Tiểu Ngũ lại dùng sức đá anh một cái.


“A.” Anh lùi ra sau, ngã vào cửa thủy tinh phòng điều khiển. Tiếng động làm cho mấy nhân viên quản lý trong đó chú ý.


Khi cánh phòng điều khiển mở ra, có hai người đi ra, quát lớn với họ:

“Hai người đang làm gì đấy?” Người này nói tiếng Trung mang giọng Bắc Kinh chứ không phải tiếng Anh.


“Xảy ra chuyện gì vậy?” Một người khác đi tới hỏi, cũng nói tiếng Trung giống người kia.


Phương Dạ Bạch thầm nghĩ, đội ngũ này dường như toàn là người Trung Quốc? Chẳng lẽ anh hai bắt tay với Trung Quốc?”


“Vì sao hai người đánh nhau?” Người quản lý nghiêm mặt quát.


Tiểu Ngũ liếc Phương Dạ Bạch một cái, đột nhiên xoay người đẩy người kia ra, chạy ra cửa.


Phương Dạ Bạch vội hô to: “Mau bắt lấy anh ta, tôi vừa thấy anh ta ăn cắp tư liệu.”


Tiếng kêu này làm cho mọi người kinh sợ, người quản lý chợt quát lên: “Mau. Mau bắt lấy hắn. Đừng để hắn chạy thoát.”


Cả trung tâm nghiên cứu rơi vào cảnh hỗn loạn, tất cả mọi người đều đuổi theo Tiểu Ngũ. Tiểu Ngũ thì cố gắng đánh đổ máy móc xung quanh, làm cho tình hình càng thêm hỗn loạn.


Phương Dạ Bạch nhân cơ hội tiến lại gần máy tính chủ. Anh cởi mũ trên, ngồi xuống, ngón tay nhẹ nhàng thao tác trên bàn phím. Đúng lúc này, anh thấy người quản lý kia nghe điện thoại, sau đó bỗng nhiên quay đầu nhìn về phía anh, sắc mặt thay đổi.


Chậc! Thân phận đã bị lộ. Xem ra anh hai đã đến đây rồi.


Anh chăm chú theo dõi màn hình, cửa trước xuất hiện chiếc xe thể thao Lamborghini màu đỏ của anh hai.


Bên ngoài phòng điều khiển, có một số người đang đuổi theo Tiểu Ngũ cũng quay về. Anh lập tức khóa cửa lại, tay quản lý kia vừa đập cửa vừa la mắng:

“Mẹ kiếp. Mau mở cửa. Bắt tên kia lại cho tôi.”


Một nhân viên kỹ thuật khác vội vàng ấn mật mã, nhưng mật mã đã bị Phương Dạ Bạch thay đổi nên không mở ra được.


“Mau gọi bảo vệ vào đây. Mau lên.” Tay quản lý kia gầm lên.


Máy tính chủ ở trong tay Phương Dạ Bạch giống như đồ chơi, anh nhanh chóng thay đổi toàn bộ hệ thống, thao túng đám người máy võ trang, nhốt Phương Ngọ Liệt ở bên ngoài.


Trên màn hình, Phương Ngọ Liệt nhìn xuyên qua màn hình trừng mắt với anh, ánh mắt hắn ta hừng hực lửa giận.


“Mày thật sự đã chọc giận tao rồi đấy lão Tứ.” Giọng nói phẫn nộ của hắn ta truyền tới.


Phương Dạ Bạch lạnh lùng cười, không thèm để ý đến hắn ta mà cắt đứt nguồn điện, làm cho các dụng cụ thí nghiệm ngừng hoạt động, tất cả nhân viên trong phòng thí nghiệm đều há hốc mồm.


Mà Nhậm Hiếu Nhiên và Nam Cung Thần Võ đang bị nhốt trong phòng bí mật cũng liếc mắt nhìn nhau, đều không hiểu đã xảy ra chuyện gì.


“Thần Võ, bên ngoài ồn ào quá………..” Nhậm Hiểu Niên bất an nói.


“Hình như có người đột nhập vào.” Nam Cung Thần Võ nhăn mày lại, có chút lo lắng cho Cao Lục ở bên ngoài.


“Sẽ là ai nhỉ?” Nhậm Hiểu Niên cũng không hiểu.


“Không biết……” Nam Cung Thần Võ giãy dụa, nhưng tứ chi đều bị trói chặt, không thể động đậy được.


Bên ngoài, Cao Lục đang đứng trước máy tính phân tích gen, bất an, sợ hãi nhìn ra bên ngoài.


Lúc này, Tiểu Ngũ đã chạy tới cửa phòng thí nghiệm. Phương Dạ Bạch lập tức điều khiển mở cửa phòng thí nghiệm. Tiểu Ngũ đá bay kẻ đang bám lấy mình rồi lao vào trong phòng.


“Cô muốn gì…” Hai gã nhân viên thí nghiệm tiến lên ngăn cô lại.


Cô đấm một phát rồi lại nâng chân đá cho hai người đó ngã gục xuống đất, rồi rút súng chĩa vào ba người.


Cao Lục hoảng sợ khi nhìn thấy có người chĩa súng về phía mình, sắc mặt hơi thay đổi.


Tiểu Ngũ nhanh chóng cởi mũ trùm đầu xuống, nói: “Nhậm tiểu thư và Nam Cung tiên sinh đang ở bên trong à?”


Cao Lục trợn trừng hai mắt, nhỏ giọng nói: “Tiểu…….Tiểu Ngũ? Cô……..”


“Không có nhiều thời gian đâu, tôi phải mau chóng cứu bọn họ ra ngoài.”


“Một mình cô sao có thể cứu bốn người chúng tôi ra ngoài?” Cao Lục hoảng sợ nói.


“Còn có thiếu gia nữa, anh ấy cũng tới.” Tiểu Ngũ nói xong liền đi về phía phòng bí mật.


“Tiểu Bạch? Tiểu Bạch không chết?” Cao Lục càng kinh ngạc hơn.


“Ừ, anh ấy hiện giờ đang khống chế máy tính chủ, mau hành động thôi.” Tiểu Ngũ dùng súng bắn hỏng bảng điều khiển, tiến vào trong.


Cao Lục quay đầu liếc mắt nhìn phòng máy tính chủ một cái, quả nhiên thấy Phương Dạ Bạch. Cô không còn cảm thấy tuyệt vọng nữa, vui vẻ nở nụ cười.


Tiểu Bạch không chết. Thật tốt quá! Thật tốt quá!


Ở trong phòng, Nam Cung Thần Võ thấy Tiểu Ngũ chạy vào cũng sửng sốt.


“Tiểu Ngũ? Là cô?”


“Tiểu Ngũ. Thì ra cô vẫn bình an.” Nhậm Hiểu Niên kinh ngạc há hốc mồm.


Tiểu Ngũ đi về phía bàn phẫu thuật, cởi khóa sắt cho bọn họ rồi nói: “Đúng vậy, tôi không sao, thiếu gia cũng vẫn ổn, hiện giờ chúng ta phải nghĩ cách rời khỏi nơi này.”


“Tiểu Bạch?” Nam Cung Thần Võ nhảy xuống, ngạc nhiên hỏi.


“Đúng vậy, Thần Võ, Tiểu Bạch cũng tới rồi, anh ấy không chết.” Cao Lục chạy về phía anh ta, ôm anh ta vào lòng.


“Tiểu Bạch……..chưa chết sao? Thật sao?” Nhậm Hiểu Niên kinh ngạc la to.


“Đúng vậy.” Tiểu Ngũ ôm cô xuống khỏi bàn phẫu thuật, dẫn cô ra khỏi phòng bí mật, đi về phía phòng điều khiển.


Nhậm Hiểu Niên nhìn về phía phòng điều khiển, khi thấy Phương Dạ Bạch cách đó không xa liền kích động suýt òa khóc.


Cô cho rằng anh đã chết khi trúng đạn rơi xuống biển, ngay cả những người bắt bọn họ cũng nói như vậy, cô không ngờ anh vẫn còn sống.


Phương Dạ Bạch nhìn thấy Tiểu Ngũ dẫn Nhậm Hiểu Niên đi ra, tuy cô đã biến thành bộ dáng bảy tuổi nhưng vẫn bình an nên anh cũng yên tâm phần nào.


Nhưng bây giờ bọn họ chỉ có thể tự nhốt mình trong phòng thí nghiệm, bên ngoài đã có rất nhiều nhân viên kéo đến, muốn rời khỏi nơi này vẫn là một vấn đề nan giải.


“Hiện giờ chúng ta phải làm sao? Thiếu gia, chúng ta ra ngoài bằng cách nào?” Tiểu Ngũ nói chuyện với anh qua điện thoại.


Anh trầm ngâm một lát, bỗng nhiên phát hiện nhân viên nghiên cứu dường như rất sợ thiết bị ở nơi này bị hư hại. Anh lại nhìn đám người máy võ trang ngoài cửa lớn thông qua màn hình theo dõi, đột nhiên nở nụ cười kỳ quái: “Đế những tên người máy võ trang kia giúp chúng ta mở đường.”


Dứt lời, anh gõ bàn phím ra lệnh.


Một nửa số người máy ở cổng lớn chuyển hướng về phía trung tâm nghiên cứu, đập vỡ cửa.


Tất cả nhân viên nghiên cứu của trung tâm đều há hốc mồm, kinh hãi nhìn đám người máy vốn dùng để bảo vệ bọn họ nay lại xông vào tấn công bừa bãi như phát điên. Bọn họ sợ hãi chạy trối chết.


“Sao lại thế này? Sao người máy lại làm phản?” Tay quản lý kia sợ hãi hét to.


“Người máy võ trang đã bị không chế. Là do kẻ ở trong kia………..” Một vị kỹ sư máy tính chỉ vào Phương Dạ Bạch kêu to.


“Các người mau nghĩ cách đi. Không được để bọn chúng phá máy móc trong này.” Tay quản lý kia điên cuồng quát lên.


“Nhưng ……..máy tính đều ở trong phòng điều khiển ……..”


“Chết tiệt, mau lôi cổ hắn ra đây.” Tay quản lý vừa quát lên đã thấy đám người máy võ trang nhắm về phía mình, hắn sợ hãi co giò bỏ chạy.


Không chỉ là hắn ta mà tất cả các nhân viên nghiên cứu đều bị đám người máy làm cho hoảng sợ bỏ chạy khỏi trung tâm.


Phương Dạ Bạch cười khẽ, đang lúc anh cho rằng mình đã nắm được tình thế thì máy tính chủ bỗng dừng lại một giây. Sau đó trên màn hình xuất hiện những chữ số dị thường, đám người máy liền đứng lại, thay đổi mục tiêu bắt đầu tấn công về phía phòng thí nghiệm, phá nát tường thủy tinh chống đạn.
“A!” Nhậm Hiểu Niên và Cao Lục sợ hãi kêu lên rồi lùi về phía sau.


“Thiếu gia. Sao lại như thế này?” Tiểu Ngũ che chở các cô lùi về phía sau hỏi.


Phương Dạ Bạch kinh ngạc sửng sốt một chút rồi phát hiện có người đột nhập vào máy tính phá giải mệnh lệnh của anh. Anh vội ngăn cản đối phương nhưng không ngờ đám mã lệnh này lại không hề dễ phá giải.


“Nơi này còn có một cao thủ máy tính.” Anh nghiêm nghị nói.


Lúc này, tường thủy tinh của phòng thí nghiệm vỡ nát, đám người máy bước tới gần Tiểu Ngũ. Tiểu Ngũ rút súng ra bắn nhưng cô cũng nhanh chóng bị dồn vào một góc tường.


“Tiểu Ngũ.” Nhậm Hiểu Niên hoảng sợ hét to.


Thấy Nhậm Hiểu Niên sắp bị người máy bảo vệ bắt được, mười ngón tay của Phương Dạ Bạch nhanh chóng lướt trên bàn phím, muốn cắt đứt mệnh lệnh của đối phương. Nhưng đối phương dường như cũng đã có sự chuẩn bị, hoàn toàn không lộ ra sơ hở nào.


Đúng vào lúc này, một tên người máy khác cũng phá vỡ được tường thủy tinh của phòng máy tính, đang tiến về phía anh


“Vô dụng thôi, lão Tứ, lần này mày không trốn thoát được đâu.” Phương Ngọ Liệt không biết đã đi vào trung tâm nghiên cứu từ khi nào, đứng ở chỗ cao cười lạnh.


Phương Dạ Bạch ngẩng đầu, thấy người đứng bên cạnh hắn ta là một người đàn ông gầy gò, trong tay vẫn còn cầm laptop, lạnh lùng nhìn anh.


Xem ra lần này anh gặp được đối thủ rồi.


Anh nhíu mày, vẻ mặt khó chịu.


“Bắt sống hai đứa nhóc kia, những kẻ khác giết cũng được.” Phương Ngọ Liệt lạnh lùng hạ lệnh.


Người thanh niên gầy gò kia nhanh chóng ra lệnh trên máy tính, một người máy bảo vệ bắt lấy Nhậm Hiểu Niên, nhấc cô lên cao.


“A.” Nhậm Hiểu Niên sợ hãi hét lên.


“Hiểu Niên.” Nam Cũng Thần Võ la to, vội vã xông lên nhưng Cao Lúc lại sợ hãi ôm anh lại.


Vẻ mặt Phương Dạ Bạch thay đổi, trừng mắt với Phương Ngọ Liệt.


“Đừng tưởng chỉ có mày mới giỏi máy tính, trên đời này vẫn còn rất nhiều cao thủ.” Phương Ngọ Liệt đắc ý nói.


Lúc này, một người máy bảo vệ dùng sức cướp Nam Cung Thần Võ trong lòng Cao Lục, sau đó nâng chân phải định dẫm lên Cao Lục.


“Không. Cao Lục.” Nam Cung Thần Võ hoảng sợ hét lên.


Phương Dạ Bạch lấy di động, kết nối vào máy tính, nhập dữ liệu làm cho virus xâm nhập khống chế cả hệ thống. Tất cả máy móc cũng như đám người máy bảo vệ đều dừng lại bất động.


“Sao lại thế này?” Phương Ngọ Liệt ngạc nhiên.


Người thanh niên kia nhíu mày, vội vã diệt virus, nhưng vẫn không thể làm cho đám người máy nhúc nhích.


“Tiểu Ngũ. Mau.” Phương Dạ Bạch lớn tiếng hô.


Tiểu Ngũ chợt nhảy lên, đá mạnh vào tên người máy bảo vệ kia, làm cho nó ngã về phía sau. Tiểu Ngũ thuận tay đỡ được Nhậm Hiểu Niên. Phương Ngọ Liệt tức giận hét lớn với người thanh niên bên cạnh.


“Mau làm cho bọn chúng hoạt động lại. Mau lên. Làm thịt tên khốn kia trước. Nó mới là đứa quan trọng nhất.”


Người thanh niên kia cũng không phải là kẻ dễ bắt nạt, hắn gõ bàn phím mấy cái, chỉ chốc lát các người máy bảo vệ đã hoạt động trở lại. Lần này tất cả tập trung tấn công Phương Dạ Bạch.


Phương Dạ Bạch bất động không trốn tránh, vẫn bình tĩnh ngồi yên chuyên tâm gõ bàn phím.


“Thiếu gia.” Tiểu Ngũ kêu lên.


Ngay khi đám người máy chuẩn bị đánh vào đầu anh thì anh liền ấn phím “Enter”, người máy giống như bị điểm huyệt, tất cả đều bất động.


Anh nhảy xuống khỏi ghế, rời khỏi phòng máy tính chủ chạy về phía phòng thí nghiệm, lôi Nam Cung Thần Võ đang bị kẹp cứng ngắc trên tay tên người máy ra, sau đó nói: “Tôi chỉ có thể giữ chân chúng năm phút, trong khoảng thời gian ấy chúng ta phải nhanh chóng thoát ra ngoài. Tiểu Ngũ, cô bảo vệ Hiểu Niên. Đi thôi Cao Lục.”


“Vâng.” Tiểu Ngũ đáp, ôm lấy Hiểu Niên lao đi đầu tiên.


Khuôn mặt nhỏ nhắn của Nhậm Hiểu Niên tái nhợt, khẽ kêu bên tai Tiểu Ngũ nhưng Tiểu Ngũ ngoảnh mặt làm ngơ. Cao Lục theo sát phía sau cô còn Phương Dạ Bạch ôm lấy Nam Cung Thần Võ ở sau cùng, năm người chạy thục mạng tới cửa bên hông.


Phương Ngọ Liệt gào lên: “Khỏi động chương trình tiêu diệt mục tiêu của tất cả người máy bảo vệ. Không được để cho bọn chúng chạy thoát.”


“Như vậy sẽ làm bị thương đến hai đứa bé…….”


“Bị thương cũng không sao, chỉ cần còn một hơi thở chúng ta cũng có thể làm thí nghiệm được. Phương Ngọ Liệt lạnh lùng nói.


Người thanh niên gầy gò kia gật đầu, ngón tay lướt trên bàn phím, nhưng tất cả những người máy bảo vệ kia vẫn không nhúc nhích.


“Sao lại thế này?” Phương Ngọ Liệt trừng mắt nhìn hắn ta.


“Em trai anh quả nhiên là thiên tài máy tính, chỉ trong thời gian ngắn đã thiết kế ra được virus ngăn chặn mọi chỉ thị của tôi…..” Người kia khẽ than.


“Cậu còn có thời gian bội phục nó? Mau khởi động người máy đi.” Phương Ngọ Liệt lớn tiếng gào lên.


“Yên tâm, virus này nhiều nhất cũng chỉ có thể chống đỡ một phút nữa thôi. “Người thanh niên hừ nhẹ một tiếng, quả nhiên sáu mươi giây sau toàn bộ virus đã bị tiêu diệt .

Advertisements

4 thoughts on “Vĩnh sinh – Chương 11

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s