Phu quân là thái giám tổng quản – Chương 1

Aiz, đọc lại mà muốn khóc quá, thôi thỉnh thoảng lôi ra re-edit vậy ^^

Ổ Mèo

Chính văn Chương 1: Tứ hôn

Editor: mèomỡ 

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

“Hoàng Thượng có lệnh, tuyên đại tiểu thư Cầu phủ – Cầu Mộ Quân tiến cung diện thánh.” Công công mở miệng, giọng nói mang chút nữ khí lại mang vài phần uy nghiêm.


Công công vừa dứt lời, sắc mặt Cầu phu nhân tái nhợt rồi ngã ngồi xuống đất.


“Thần…… Tuân mệnh.” Hầu gia Cầu Vĩ phản ứng không kịch liệt như Cầu phu nhân, nhưng trên mặt cũng đã lấm tấm mồ hôi.


“Công công, Hoàng Thượng không nói gì nữa sao?” Cầu hầu gia đứng dậy hỏi.


Công công đáp lại:“Hoàng Thượng chỉ nói những lời này, nhưng…… đồ ăn buổi sáng ngự phòng làm hơi “cay” nên Hoàng Thượng mất hứng.”


Nghe thế, sắc mặt Cầu hầu gia cũng trắng bệch, thân thể hơi run rẩy.


“Cầu đại tiểu thư, đi thôi.” Công công nhìn về…

View original post 993 từ nữa

Phu quân là thái giám tổng quản – 130

Chính văn Chương 130: Anh hùng cứu mỹ nhân

Editor: Mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Thích Tĩnh vỗ cái bàn, nói:“Đều nói Liễu Vấn Bạch có ba vẻ trời cho không ai có thể so, mặt mỹ nhân, giọng nói ngọt ngào, dáng người tốt, không biết không có ba cái này, Đoàn tổng quản còn có thể vì ngươi vung tiền như rác ở Lan Cầm phường, còn có thể bố thí cho ngươi một miếng cơm ăn nữa không?” Sau đó, hắn nói với thủ vệ: “Lôi xuống!”


Cầu Mộ Quân không biết hắn muốn làm gì Liễu Vấn Bạch, nhưng dù thế nào thì cũng có vẻ như muốn hủy hắn. Trong lòng nàng không đành lòng nhưng cũng không biết nên mở miệng nói gì. Nghiêng đầu nhìn Thích Vi, chỉ thấy nàng cúi đầu nhìn nơi khác, có vẻ cũng không có ý cầu xin. Thích Ngọc Lâm cũng vậy, giống như không nhìn thấy.


Liễu Vấn Bạch vẫn tươi cười, không nói gì, tùy ý để thủ vệ xốc lên.


“Thích đại nhân, đây là ngài không đúng rồi?”


Một giọng nói nhàn nhạt lại khiến mọi người cực kinh sợ truyền đến, mọi người đều nhìn ra cửa, chỉ thấy Đoàn Chính Trung đi tới trong viện, nhìn thẳng về phía Thích Tĩnh.


“Lão gia……” Hạ nhân Thích phủ đi theo phía sau, cúi đầu nói.


Thích Ngọc Lâm khoát tay chặn lại, hạ nhân đứng sang một bên, sau đó hắn quay đầu nói với Cầu Mộ Quân:“Mộ Quân, bây giờ trận diễn này tuyệt đối hay hơn lúc nãy.”


Cầu Mộ Quân nhìn Đoàn Chính Trung, trong lòng giật mình nói không ra lời.


Thích Tĩnh nói:“Chỉ nghe nói Đoàn tổng quản đặt trước Liễu Đại gia diễn buổi chiều, lại không nghĩ rằng còn có thể tự mình đến Thích phủ ta đón người. Đoàn tổng quản đối với con hát này thật sự là chiếu cố cẩn thận.”


Đoàn Chính Trung đi đến bên cạnh Liễu Vấn Bạch, nói:“Nếu ta không đến, chỉ sợ đầu lưỡi Liễu Đại gia này sẽ bị ngài cắt mất, buổi chiều ta nghe cái gì bây giờ?”


Thích Tĩnh cười cười, nói:“Đoàn tổng quản, Liễu Vấn Bạch này ngỗ nghịch Thích mỗ, Thích mỗ quả thật có lòng phạt hắn, xin hỏi Đoàn tổng quản có được hay không ”


Đoàn Chính Trung nói:“Thích đại nhân biết rồi thì cần gì phải hỏi?”


Thích Tĩnh cười ha ha, khiến cho người chung quanh nhìn Đoàn Chính Trung cùng Liễu Vấn Bạch đứng chung một chỗ, cũng len lén che miệng cười.


Thích Tĩnh cười nói:“Được được được, hôm nay Thích mỗ liền cho Đoàn tổng quản một chút mặt mũi, thả Liễu Đại gia xinh đẹp như hoa này. Về phần những người khác trong gánh hát, nếu Đoàn tổng quản không cần thì để họ lại xướng ở Thích phủ ta vậy.”


Đoàn Chính Trung nói:“Thích đại nhân nếu cho Đoàn mỗ nhân tình, vậy Đoàn mỗ cũng cho Thích đại nhân một cái nhân tình. Gánh hát Cảnh Hạo vốn là Đoàn mỗ đặt, nhưng nếu Thích đại nhân nếu muốn vậy Đoàn mỗ không ngăn cản. Cáo từ!”


“Không tiễn!” Thích Tĩnh cũng không quay đầu lại nói.


Đoàn Chính Trung kéo Liễu Vấn Bạch, đi ra ngoài. Ở gần, Cầu Mộ Quân nghe được Liễu Vấn Bạch nói một câu: Ta biết ngươi sẽ đến.


Tay chậm rãi xiết chặt, trong lòng ê ẩm, rầu rĩ, tức giận.


Ở Đoàn phủ ôn hoà với hắn, bây giờ gọi thì lập tức đến. Nàng chỉ có thể cố gắng nghĩ đến sự dịu dàng của hắn, cố gắng xem nhẹ sự vô tình của hắn, lúc đó mới cảm nhận được cảm tình của hắn đối với nàng. Nhưng bây giờ, hắn ở ngay trước mặt nàng, xung đột với Thích gia, dưới ánh nhìn của mọi người làm một màn “Anh hùng cứu mỹ nhân”. từ đầu tới cuối trong mắt chỉ có Liễu Vấn Bạch kia, không thèm liếc nhìn nàng một cái. Nàng nghi ngờ có khi hắn chẳng phát hiện hôm nay nàng đã ở Thích phủ.


Hắn không nói gì, cũng không giải thích gì. Nàng không gặp được hắn, không đợi được hắn, chỉ cần hắn gọi đến, nàng liền vội vội vàng chạy tới. Hắn có thể chất vấn chuyện nàng cùng Thích Ngọc Lâm, nàng lại không được hỏi chuyện hắn cùng Liễu Vấn Bạch kia. Nếu hỏi, lại thành ra nàng cố tình gây sự, không hiểu hắn.


Phải không? Theo kỳ vọng trong lòng hắn, bây giờ có phải nàng nên thay hắn tìm lý do hay không. Bọn họ lại là diễn trò? Cố ý náo loạn cùng Thích gia? Cố ý làm cho tất cả mọi người biết Đoàn Chính Trung hắn quan tâm con hát này đến mức nào?


Nhưng hắn biết không? Hắn hành động luôn luôn hoàn hảo, từ trước đến nay nàng đều nằm trong đám người bị hắn lừa.


Buổi chiều, Thích phủ không tiếp tục xem diễn, chỉ để cho ca kỹ trong phủ đi ra đàn mấy khúc, người một nhà tiếp khách chỉ nói chuyện phiếm.


Buổi tối Cầu Mộ Quân trở về Cầu phủ, nằm trên giường lại ngủ không được.


Nàng không biết nàng và Đoàn Chính Trung sẽ như thế nào.


Hắn nếu có thể cùng Liễu Vấn Bạch như vậy, vì sao lại không công khai cảm tình của bọn họ? Chẳng lẽ cùng nam nhân thì người khác không nghi ngờ thân phận của hắn, cùng nữ nhân thì người khác sẽ nghi ngờ sao?


Từ trước đến nay thái giám cưới vợ, nạp thiếp, dạo thanh lâu cũng không hiếm.


Cho dù gặp mặt như hôm nay, nàng cũng chỉ nhận được lời quan tâm của Thích Ngọc Lâm, không có chút tin tức của hắn.


Hắn sẽ không nói gì với nàng sao? Thấy nàng ở Thích phủ, để cho nàng thấy hắn cứu Liễu Vấn Bạch, hắn sẽ không có gì muốn hỏi, không có gì muốn giải thích sao?


Cầu Mộ Quân quay đầu, ánh trăng sáng tỏ từ bên ngoài chiếu vào, chiếu rõ mọi thứ trong phòng.
Đột nhiên nàng nhớ ra, hình như sắp tới Trung thu rồi.


Trung thu…… Trung thu năm nay, trong nhà ba người.


Cầu Mộ Quân không ngủ, ngồi dậy, khoác thêm quần áo, đi vào trong viện.


Trung đình địa bạch thụ tê nha, Lãnh lộ vô thanh thấp quế hoa.


(Trong sân, đất trắng, quạ đậu trên cây, Giọt sương lạnh âm thầm đẫm uớt hoa quế. – Thập ngũ dạ vọng nguyệt ký Đỗ lang trung -Vương Kiến)

 

Mặt trăng mặc dù còn chưa tròn, cũng đã như bàn ngọc. Mặt trăng ngự tại trên cao, làm cho những ngôi sao chung quanh đều mất đi ánh hào quang. Hoa quế trong viện có phải đang lẳng lặng nở hay không? Cầu Mộ Quân quay đầu, lại thấy có một bóng đen trên tường viện.

“Đừng kêu đừng kêu, là ta……”


Giọng nói quen thuộc, Cầu Mộ Quân đến gần nhìn kĩ, là Thích Ngọc Lâm. Nàng lắp bắp kinh hãi, mở to mắt nhìn hắn nói:“Sao ngươi lại ở đây?”


Dưới ánh trăng Thích Ngọc Lâm ngượng ngùng cúi thấp đầu, nói:“Ta…… Ta ở trong này ngắm trăng.”


“Ngắm…… trăng?” Cầu Mộ Quân nhìn hắn chằm chằm, sau đó nhẹ nhàng cười.


Thích Ngọc Lâm này, hơn nửa đêm còn chạy tới tường viện nhà nàng ngồi, không sợ người khác nghĩ hắn là trộm mà bắt lại sao. Thật là ngốc…… Lại ngốc làm cho người ta đau lòng cảm động.
Thích Ngọc Lâm hình như ngượng ngùng, cũng hỏi:“Vậy hơn nửa đêm nàng không ngủ đến đây làm gì?”


Cầu Mộ Quân nói:“Ngươi không thấy nãy giờ ta đang ngắm trăng sao?” Nói xong, hai người đều nở nụ cười.


Thích Ngọc Lâm nói:“Mộ Quân, không bằng chúng ta cùng nhau ngắm trăng đi.”


“Ừm” Cầu Mộ Quân gật đầu.


“Chúng ta đi tìm chỗ tốt xem.” Thích Ngọc Lâm nói.


“Hả?”


Thích Ngọc Lâm nhảy xuống, kéo nàng về phía phòng. Đi đến gần phòng ngủ, hắn nói:“Chúng ta đi lên.”


“Lên nóc nhà?” Cầu Mộ Quân vui sướng gật đầu.


Thích Ngọc Lâm nhìn nàng, nhẹ nhàng ôm thắt lưng của nàng, sau đó nàng cảm thấy thân thể nhẹ bẫng, còn chưa kịp phản ứng thì hai người đã nhẹ nhàng đáp trên nóc nhà.


Cầu Mộ Quân hỏi:“Nóc nhà sẽ không bị chúng ta làm sụp chứ?”


Thích Ngọc Lâm cười nói:“Sẽ không đâu, nàng xem, đứng ở chỗ này này, ở phía dưới có xà gỗ, sẽ không sụp.” Nói xong, hắn kéo nàng ngồi xuống nóc nhà.


“Nàng xem, ở chỗ này có thể ngắm trăng thật rõ”

Phu quân là thái giám tổng quản – 129

Chính văn Chương 129: Liễu Vấn Bạch

Editor: Mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Đến thích phủ, ngoại trừ Thích đại công tử vướng việc không thể thoát thân, những người khác đều ở đó, Cầu Mộ Quân hạ người thi lễ xong, mới ngồi xuống. Lúc này lại nhìn Thích Tĩnh, nhìn vẻ mặt hắn ôn hoà, hận thù trong lòng vì chuyện của Cố gia đã sớm không còn nặng nề như trước, không biết là vì trí nhớ về Cố Dật Lâu phai nhạt, hay là bị sự hổ thẹn với Thích gia triệt tiêu một ít.


Thích Vi ngồi cùng Cầu Mộ Quân, Thích Ngọc Lâm ngồi ở bên cạnh Thích Vi. Lúc buổi diễn sắp bắt đầu, Thích Ngọc Lâm đem một mâm vải trên bàn mình đưa đến trên bàn Thích Vi cùng Cầu Mộ Quân, nói:“Đây là vải hôm nay mới đưa đến, hai người nếm thử đi.”


Thích Vi tặc tặc cười, lấy ra cái đĩa không nói với hắn:“Nhị ca, khó có được lúc huynh nhàn như vậy, không bằng huynh bóc hết vỏ đống vải này rồi đưa sang đây đi!”


Thích Ngọc Lâm nói:“Bóc hết không nên, để ta bóc trước một nửa.”


Nói xong, liền cầm lại đĩa vải, bắt đầu bóc.


Thích Vi lấy ra một quả vải đã bóc xong vỏ từ trong tay hắn, đưa đến bên miệng Cầu Mộ Quân nói:“Mộ Quân tỷ tỷ, rất ngọt.”


Mặt Cầu Mộ Quân hơi phiếm hồng, há miệng ăn miếng vải, ngượng ngùng cúi đầu. Thích Ngọc Lâm cũng cúi đầu, vừa bóc vải vừa hơi hơi cười.


Chẳng bao lâu sau, buổi diễn bắt đầu. Cầu Mộ Quân ngẩng đầu, liền thấy một hoa đán dáng người vô cùng tốt, dù cách lớp trang điểm thật dày, cũng có thể nhìn ra tư sắc tuyệt mỹ của nàng.


Kinh diễm, lại có chút quen thuộc.


Quen thuộc…… Hát hí khúc nàng gặp được mấy người?


Không thể nào! Lúc này trên đài, thân thể hoa đán mềm mại nhu nhược hơi hạ xuống, làm cho nàng đột nhiên nhớ tới một người. Không phải là nam nhân cùng Đoàn Chính Trung chàng chàng thiếp thiếp ghê tởm kia sao! Không nghĩ thì không cảm thấy có gì không ổn, vừa nhớ tới thì càng nhìn càng thấy giống.


“Mộ Quân tỷ tỷ, sao sắc mặt tỷ lại xấu vậy?” Thích Vi nhìn nàng hỏi.


Cầu Mộ Quân vội cười nói:“Không sao, tỷ còn đang xem mà!”


Thích Vi cười cười, cầm vải bỏ vào trong miệng, cũng nhìn lên sân khấu.


Cầu Mộ Quân nhịn không được, hỏi:“Đây là gánh hát nào?”


Thích Vi đáp lại:“Là gánh hát Cảnh Hạo ở Lan Cầm phường, mẹ thích nhất hoa đán Liễu Vấn Bạch. Tỷ xem, chính là người trên đài kia kìa.”


Cầu Mộ Quân nhìn lại, Thích Vi chỉ đúng là nam nhân mình vẫn quan sát nãy giờ. “Liễu Vấn Bạch? Hắn rất…… xinh đẹp sao?” Cầu Mộ Quân hỏi.


Thích Vi lập tức nói:“Đúng vậy, Mộ Quân tỷ tỷ, tỷ cũng nghe nói về hắn sao? Thật là…… còn đẹp hơn nữ nhân.”


Cầu Mộ Quân hoàn toàn xác nhận, vị trên đài này đúng là kẻ ngày đó hôn Đoàn Chính Trung.


Tuy rằng Đoàn Chính Trung nói hắn cùng người nọ là diễn trò thôi, nhưng nàng vẫn cảm thấy không thoải mái. Hắn cho rằng diễn trò, nói không chừng nam nhân này sẽ không chỉ cho là diễn đâu!


Sau đó, Cầu Mộ Quân thuận theo lẽ thường mà nhận định vị hoa đán trên đài kia là tình địch số một, không xem diễn nhưng nhìn hắn không chớp mắt.


Thích Ngọc Lâm thấy Cầu Mộ Quân cứ nhìn Liễu Vấn Bạch trên đài mãi, liền nghiêng đầu nói với Thích phu nhân:“Mẹ, về sau đổi gánh hát đi, nghe thật chán!”


“Đừng ầm ỹ, đừng ầm ỹ, Liễu Đại gia bắt đầu xướng rồi!” Thích phu nhân khoát tay nói.


Thích Ngọc Lâm xùy một tiếng, quay đầu đi. Lát sau lại cười cười nhìn về phía Cầu Mộ Quân, Cầu Mộ Quân vẫn nhìn chằm chằm Liễu Vấn Bạch trên đài.


Xướng xong hai tràng, đến giữa trưa gánh hát phải ra về.


Không cần phân phó, hạ nhân liền dùng khay đỏ bưng tới một trăm năm mươi lượng, một trăm lượng là cho gánh hát Cảnh Hạo, năm mươi lượng là thưởng cho một mình Liễu Vấn Bạch.


Không ngờ bạc vừa mới bưng lên, một bà con xa thân thích với Thích gia lại đến đây. Thích Tĩnh liền nói:“Triệu bầu gánh, các ngươi trước hết đừng đi, buổi chiều lại xướng hai tràng.” Triệu bầu gánh quay đầu nhìn, Liễu Vấn Bạch đã rửa sạch mặt, thay đổi quần áo vừa từ phía sau đi ra. Hôm nay, hắn đi đường tuy vẫn nhỏ nhẹ từng bước nhưng lại vững vàng, hiển nhiên không giống kiểu mềm mại không xương ở trước mặt Đoàn Chính Trung ngày đó.


Liễu Vấn Bạch đi đến trước mặt Thích Tĩnh nói:“Thích đại nhân, xin thứ cho Liễu mỗ vô lễ, nửa ngày buổi chiều đã có người đặt .”


“Hử?” Thích Tĩnh trừng mắt nói:“Ý của Liễu Đại gia là ngươi không xướng ở Thích phủ?”


Liễu Vấn Bạch nói:“Buổi chiều quả thật không được, Thích đại nhân xem ngày khác được không?”


Thích Tĩnh không nói, ánh mắt thẳng tắp nhìn Liễu Vấn Bạch. Liễu Vấn Bạch lại giống như không thấy, không chút nào sợ cười cười.


Lúc này, Thích Ngọc Lâm nói:“Vậy Liễu Đại gia, buổi chiều là ai đặt?”


Liễu Vấn Bạch trả lời:“Là Đoàn tổng quản trong cung.”


Trong lòng Cầu Mộ Quân chấn động.


Đoàn Chính Trung này!


Thích Ngọc Lâm cười cười mang chút trào phúng, nói:“Liễu Đại gia đến Thích phủ hát hí khúc cũng không phải một lần hai lần. Mẹ ta vài ngày trước đó còn nói muốn mua lại gánh hát Cảnh Hạo, về sau chuyên môn xướng ở trong phủ. Bây giờ một câu của Đoàn Chính Trung, các ngươi ngay cả Thích phủ cũng không để vào mắt sao?”


Triệu bầu gánh vội nói:“Thích nhị công tử, gánh hát nho nhỏ của tỳ dân nào dám không đặt Thích phủ vào mắt nghịch ý đường đường Thích đại nhân. Ngài xem như vậy đi, dù sao Đoàn tổng quản cũng đã đặt trước, không bằng bọn tỳ dân ở lại Thích phủ xướng, để cho Liễu Đại gia trở về, đến Lan Cầm phường tạ lỗi với Đoàn tổng quản được không ?”


“Một người cũng không cho đi!” Thích Tĩnh lên tiếng, ngữ khí mặc dù bình tĩnh nhưng còn đáng sợ hơn tức giận.


Triệu bầu gánh không nói gì, Liễu Vấn Bạch lại cười nói:“Thích đại nhân, khó mà được, Liễu mỗ tuy là người thấp hèn, nhưng dù sao nói cũng phải giữ lời. Bầu gánh muốn ở lại, Liễu mỗ không còn lời nào để nói, nhưng Liễu mỗ nhất định phải đi.” Nói xong liền xoay người đi ra cửa.


Không cần lên tiếng, thủ vệ trong viện lập tức ngăn trước mặt hắn.


Thích Ngọc Lâm cười nói:“Bên ngoài đều truyền rằng Đoàn tổng quản gần đây mê luyến Liễu Đại gia Lan Cầm phường, khiến Liễu Đại gia luôn luôn thanh cao động tâm. Ban đầu ta còn không tin, bây giờ không muốn cũng phải tin. Không chỉ Đoàn tổng quản mê Liễu Đại gia, Liễu Đại gia dường như cũng yêu Đoàn tổng quản!”


Cầu Mộ Quân nghe xong lời này, trong lòng lại không thoải mái.


Liễu Vấn Bạch chỉ cười nhẹ, không thèm để ý đến hắn, nói với Thích Tĩnh:“Như vậy, hôm nay Thích đại nhân không cho phép ta đi?”


Thích Tĩnh nói:“Liễu Đại gia vẫn nên dùng cơm trước, dùng cơm xong lại lên đài đi.” Ngữ khí không cho phép kháng cự.


Triệu bầu gánh lại đây kéo Liễu Vấn Bạch, Liễu Vấn Bạch đẩy hắn ra, vẫn thoải mái cự tuyệt: “Vậy nếu Liễu mỗ càng muốn đi thì sao?”


Cầu Mộ Quân không khỏi ngẩng đầu nhìn hắn, ngoài ý muốn phát hiện thật ra hắn cũng không nhỏ nhắn như nữ nhân. Lời Thích Tĩnh, nàng ở bên cạnh nghe xong mà cũng run rẩy, Liễu Vấn Bạch này lại không sợ hãi chút nào.


Thích Tĩnh nhìn hắn nói:“Liễu Vấn Bạch, hôm nay ta nể mặt phu nhân đã cho ngươi mặt mũi, nhưng ngươi rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt sao?”


Liễu Vấn Bạch cười quyến rũ nói:“Xin hỏi Thích đại nhân rượu phạt đâu?”


Thích Tĩnh vỗ cái bàn, nói:“Đều nói Liễu Vấn Bạch có ba vẻ trời cho không ai có thể so, mặt mỹ nhân, giọng nói ngọt ngào, dáng người tốt, không biết không có ba cái này, Đoàn tổng quản còn có thể vì ngươi vung tiền như rác ở Lan Cầm phường, còn có thể bố thí cho ngươi một miếng cơm ăn nữa không?” Sau đó, hắn nói với thủ vệ: “Lôi xuống!”