Trả lời tình yêu – Chương 35 [21+]

Untitled-00

Chương 35: Chủ nhân

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com)

Hồ Duyệt chỉ dựa vào bản năng mà cắn. Răng nanh cắn vào môi cậu.


Chung Ứng bị đau, dùng tay nắm cằm cô.


Đôi môi bị ép hé mở, lộ ra chút tơ máu.


Miếng vải đen bịt mắt hình thành đối lập mãnh liệt với làn da trắng nõn của cô, đô môi đỏ quyến rũ, hàng lông mày nhíu chặt vì khó nhịn.


Chung Ứng bị hình ảnh dâm loạn ấy kích thích, đột nhiên dâng lên cảm giác muốn làm bẩn cô.


Muốn phá nát cô đến phát điên.


“Mèo con đói khát lắm à, vội vàng muốn người khác ‘làm’ đến vậy sao? Miệng nhỏ cắn mạnh như vậy hẳn là đói bụng lắm rồi!


Cậu dùng răng cắn môi dưới của cô, chậm rãi day day.


Hồ Duyệt đau, hai tay đưa về phía trước, chạm được đến phần eo rắn chắc của cậu liền dùng sức kéo cậu về phía mình.


Khắp người cô như bị lửa thiêu đốt, mất đi thị giác khiến các giác quan khác trở nên mẫn cảm hơn. Không biết cậu muốn làm gì, chỉ có thể ngoan ngoãn nghe theo.


Hồ Duyệt mê loạn cọ cọ mông, mong sự lạnh lẽo của cánh cửa giảm bớt sự khô nóng của cơ thể.


Reng reng, tiếng chuông vào tiết vang lên, hai người đều mặc kệ, đắm chìm trong cơn sóng tình.


“Chung Ứng… Muốn, muốn cậu…”


“Hử, muốn tôi làm gì nào?” Chung Ứng dùng tay mơn trớn bộ ngực cô, kéo day hai điểm nhũ hoa.”


Bàn tay nhỏ ấm áp của Hồ Duyệt luồn vào trong áo cậu sờ soạng. Cơ bắp rắn chắc, cơ ngực cơ bụng rõ ràng, ngay cả lông tơ dưới rốn cũng có thể khiến phụ nữ xin chết.


Tay cô như có ma thuật, đi đến đâu chỗ đó lập tức cứng ngắc, nổi da gà.


Đúng là cố ý mà. Chung Ứng bị cô trêu chọc đến thở dốc.


“Muốn cậu ‘làm’ mình”. Hồ Duyệt bật cười. “Chung Ứng, cậu dám không?”


Lý trí còn sót lại tan thành mây khói.


Chung Ứng thở dốc, hung hăng cắn xé đầu nhũ hoa nhô lên, dùng lưỡi liếm. “Đúng là đồ lẳng lơ! Con mẹ nó, hôm nay phải làm chết cậu!”


Cậu vội vàng lột sạch quần áo cô, vứt xuống đất. Cơ thể trắng nõn không tì vết của Hồ Duyệt hiện ra trước mắt. Cô hơi run lên vì lạnh, dùng tay che ngực.


Giống như thiên thần sa đọa, làn da mịn màng, eo nhỏ mông lớn, khuôn mặt ngây thơ, thân thể lại dâm đãng.


Ngay cả khu rừng đen bên dưới cũng khiến người ta nổi thú tính.


Chung Ứng như một người huấn luyện cầm roi, dạy dỗ nô lệ không vâng lời nhất.


Cậu kéo tay cô ra, dùng sức mút hai đầu nhũ hoa, hai tay thì đưa xuống dưới tìm kiếm hoa huyệt. “Bộ ngực dâm đãng như thế, che cái gì! Chậc, có phải đã sớm ngứa muốn được mút rồi đúng không?”


“Không phải… Ưm… Không phải…”


Hồ Duyệt nói không phải, thân thể lại vẫn rất thành thật.


Hưng phấn đến run rẩy.


“Không phải cái gì? Hử? Khẽ mút một cái bên trong liền chảy nước, thật dâm tiện! Mới đụng vào ngực một cái đã kích động đến vậy rồi, có khi sẽ chảy cả sữa chưa biết chừng!”


Chung Ứng nhả ra, Hồ Duyệt đột nhiên cảm thấy thiếu vắng.


Cô không kìm chế được bắt đầu vặn vẹo.


Một giây sau, bộ ngực bị đánh một cái, Hồ Duyệt thoải mái rên rỉ.


Không nhìn thấy, thân thể càng mẫn cảm hơn, giống được bị chứng đói khát da thịt, khao khát bị đối xử thô bạo.


Hai mắt Chung Ứng như bốc hỏa, bị cảnh đẹp trước mắt mê hoặc.


“Ngực lớn như này, trời sinh là để bị ‘làm’! Có biết tất cả bọn con trai trong lớp đều ngấp nghé bộ ngực này của cậu không hả, ngày ngày mơ được làm tình với cậu!


Bộ ngực cùng hoa huyệt đều bị Chung Ứng bắt được, trên dưới thất thủ, cô căng đùi, ra sức ma sát bàn tay đang để ở cửa huyệt…


Muốn nó cắm vào…


Gân xanh trên thái dương Chung Ứng nổi lên.


Cậu và Hồ Duyệt là hai thái cực đối lập.


Không chỉ vì tức giận khi cô nói chuyện với người khác mà còn vì gần đây quá áp lực, muốn tìm một cách để phát tiết.


Cậu biết Hồ Duyệt cũng bị việc học tập đè nén, cần được kích thích.


Mà khéo làm sao.


Một người ngược, một người bị ngược, mới có được khoái cảm, vượt qua khỏi áp lực.


Kìm nén càng lâu, dục vọng càng mãnh liệt.


Chung Ứng đánh mông cô, lạnh giọng ra lệnh: “Nhấc mông lên, để chủ nhân từ đằng sau ‘làm’ em đến cao trào!”



Nhà vệ sinh trong trường được dọn dẹp định kỳ, trong phòng ngăn nhỏ nhẹp tràn ngập mùi vị tình dục hòa với mùi sả xông hương.


Vách tường lát gạch men sứ phản xạ ánh đèn trên trần, tô điểm lên tấm lưng nõn nà một tầng màu sắc mập mờ.


“Nhấc cao cái mông dâm dãng này lên một chút!”


Đôi chân thon dài thẳng tắp, cặp mông tròn lẳn nở nang, đường cong quyến rũ gợi cảm.


Hồ Duyệt ép eo xuống, bộ ngực hình giọt nước đè lên nắp bồn cầu.


Mông nâng lên giống như một quả đào chín mọng nước.


Cô nức nở, run rẩy lắc mông: “Chủ nhân… Thế này được chưa ạ?”


Bốp! Chung Ứng lại đánh lên mông cô một cái, chẳng mấy chốc trên mông đã hiện lên dấu đỏ. “Thật dâm đãng! Không có lệnh của chủ nhân mà dám lắc mông!”


Hồ Duyệt đau đớn né tránh, mông lại càng đung đưa nhiều hơn.


Bốp bốp bốp! Chung Ứng đánh thêm mấy cái, vừa đau lại vừa cảm thấy ngứa ngáy từ tuỷ sống chạy xuống đầu ngón chân, cực kỳ thoải mái.


“A a… Ưm…. Đau, đừng đánh nữa…” Hồ Duyệt khóc, bộ ngực đong đưa ma sát nắp bồn cầu, nhũ hoa nhờ cọ lên vật thể lạnh buốt mà tìm được chút giải thoát.


“Đánh mới nhớ lâu được! Em chỉ có duy nhất một chủ nhân thôi, biết không!”


“Em biết…” Rõ ràng là nhục nhã, Hồ Duyệt lại hưng phấn đến run rẩy, khao khát bị đối xử thô bạo hơn nữa.


Chung Ứng một tay kéo khóa quần xuống, một tay bao lấy cửa huyệt ấm áp, lòng bàn tay mơn trớn tiểu huyệt. “Bị đánh cũng có thể thoải mái, dâm thủy chảy khắp nơi rồi!”


Chung Ứng cắm vào tiểu huyệt, nói: “Muốn chủ nhân phạt em như nào đây?”


“Muốn chủ nhân dùng ‘cây gậy lớn’ phạt em…”


Cậu cười một tiếng, lại đánh một cái lên mông cô, ngón tay bên trong tiểu huyệt thì ấn lên thịt mềm mẫn cảm.


Hồ Duyệt rên rỉ.


“Đây không phải phạt, là để em sướng thì có, đúng không?”


Chung Ứng đứng đằng sau Hồ Duyệt. Hai người một người chân nhỏ gầy, một người cơ bắp căng đầy, nhìn từ phía xa đã không phân biệt rõ ai với ai.


Chung Ứng móc dương vật ra, cương cứng thô to đứng thẳng, một bàn tay cũng khó nắm hết.


Hồ Duyệt úp sấp vểnh mông lên, không biết Chung Ứng muốn làm gì, một giây sau, âm hộ liền bị một cây gậy thô to đánh.


Chung Ứng cầm dương vật trừng phạt tiểu huyệ đẫm nước, đâm thẳng, vỗ vỗ, nước bị vỗ bắn tung toé.


Dâm thủy bắn lấm tấm lên bộ lông đen của cậu.


“Bé cưng đúng là làm bằng nước. Tiểu huyệt đụng phải dương vật của chủ nhân, kích động đến khóc nhè rồi.”


Chung Ứng cưng chiều cười cười, nhìn cơ thể phóng đãng dưới người mình.


“Chủ nhân…. Cắm vào…” Hồ Duyệt di động, cố gắng muốn Chung Ứng cắm vào, nhưng cậu cứ luôn cọ cọ hoặc vỗ vỗ ở bên ngoài, không để ý tới cô.


Thịt non trong âm đạo mấp máy, trống rỗng, cực kỳ ngứa.


Chung Ứng biết Hồ Duyệt sắp không chịu được, trên người đã rịn ra một tầng mồ hôi. Cảm giác nắm giữ toàn bộ cơ thể cô quá tuyệt vời. Lần đầu tiên cậu thực sự cảm nhận được.


Cảm giác đang sống.


Cậu chọc chọc âm hạch cương cướng.


“Bé cưng nói xem, mình là gì?”


Hồ Duyệt xấu hổ, nhưng khoái cảm quá mãnh liệt muốn phát tiết, huống hồ người kia Chung Ứng. Cô lí nhí nói: “Dâm đãng…”


“Hử, là cái gì?” Cậu cười nhẹ, lại tiếp tục chọc chọc.


Cái mông lại vểnh cao lên một chút, Hồ Duyệt chỉ lấy khô nóng khó nhịn: “Ưm… Em là con ** dâm đãng… Chủ nhân mau cắm vào…”


Chung Ứng ngắm thẳng tiểu huyệt, dương vật cắm thằng vào sâu trong tiểu huyệt.
“A a a… Sâu quá…”


Ngón tay bóp lấy mông thịt để tách hoa huyệt ra, ngón trỏ tay kia day day âm đế, để Hồ Duyệt thả lỏng.


“Ưm, tiểu huyệt như đang xoa bóp cho dương vật vậy.”


Chung Ứng cúi đầu, nhìn dương vật cắm vào trong thịt mềm. Bộ phận sinh dục theo côn thịt tiến vào, giống như cánh hoa bị nước mưa vùi đập.


Dương vật còn chưa cắm vào hết, Hồ Duyệt đã cảm thấy bụng như bị chọc thành một lỗ thủng.


“Cắm một chút đi mà…” Hồ Duyệt rên rỉ, cắn ngón tay mình, ngón tay giữa bị liếm ướt sũng.


“Gọi tôi cái gì? Hử?” Chung Ứng rút dương vật ra một chút, lại cắm vào.


Hồ Duyệt bị âm mao của cậu cọ ngứa. Hai tay Chung Ứng đặt trên eo cô, dương vật đẩy thịt non trong tiểu huyệt về phía trước, tay lại kéo cô về phía sau, cắm càng sâu.


“Chủ nhân, cắm một chút đi…” Cô nũng nịu nói, xin cậu cắm vào. Hai chân cô như nhũn ra, điểm tựa chỉ còn thân trên đang dựa trên nắp bồn cầu cùng với ‘chỗ kết hợp’ của hai người.


“Ngoan lắm.” Chung Ứng bắt đầu ra vào.


Dùng sức cắm vào, lại nhanh chóng rút ra.


Dâm thủy vẩy ra.


Mông Hồ Duyệt nhấc lên càng ngày càng cao, thân thể lại nhũn ra, dựa lên nắp bồn cầu.


Xương bả vai như cánh bướm giương ra rồi lại gập vào, phần bụng lõm vào, bờ mông cong lên.


Trên làn da trắng nõn đã phủ một tầng mồ hôi, lấp lánh dưới ánh đèn.


Nếu như ở xương mu có thể buộc một chiếc ruy băng màu tím thì càng hoàn mỹ hơn.


Chung Ứng liếm môi.


Bàn tay xoa bóp mông cô như người đầu bếp nhào bột, khe mông giữa cặp mông trơn nhẵn như ẩn như hiện.


Tất cả hậm hực trong lòng đều được tiểu huyệt ướt át chặt chẽ an ủi.


Chung Ứng mất khống chế, từ sau lưng cô nhanh chóng cắm vào rút ra.


“Ưm… A a a… Quá nhanh…” Hồ Duyệt kêu khàn cả giọng, hoàn toàn quên mất nơi này là nhà vệ sinh trường học.


Bốp bốp bốp! Hai tay Chung Ứng đánh mông cô.


Âm cuối uyển chuyển, theo nhịp điệu rút ra cắm vào của cậu mà chợt cao chợt thấp. Cậu suýt thì bị tiếng rên của cô làm bắn, thật đúng là dâm đãng.


Cậu kéo tay phải cô lên, cơ thể bị chuyển hướng, từ phía bên làm cô.


Trọng tâm bất ổn khiến Hồ Duyệt sợ đến mức bắn ra một chút. Tất cả sự chú ý tập trung lên dương vật cậu.


“Gọi dâm đãng như thế là muốn để tất cả nam sinh trong trường đến làm em à?”


Cậu cắm quá mạnh, khiến cơ thể cô đung đưa liên hồi, hai bầu ngực đung đưa. “Ư… Chỉ cho chủ nhân làm thôi…”


“Nói! Chủ nhân làm em sướng hay không?!”


“Sướng… Quá thoải mái… Chủ nhân chậm một chút… A a a…… Sẽ bị làm chết mất!!!” Hồ Duyệt ngửa đầu, đầu óc mơ hồ, chỉ cảm thấy thoải mái như ở trên Thiên Đường.


Ngón tay Chung Ứng giữ chặt cô, một chân giẫm lên cạnh bồn cầu, từ phía bên điên cuồng làm cô.


Giống như con ngựa thoát khỏi cương, lao vun vút bên trong cô.


Đã gần đến cao trào, Hồ Duyệt như sắp rời thành từng mảnh, dương vật như thể muốn cắm vào tử cung, cô cao giọng rên rỉ: “Chủ nhân… Chủ nhân… Không được… Để Cho em bắn…”


Hai bầu ngực bị Chung Ứng bắt lấy, cúi đầu cắn. “Chủ nhân còn chưa bắn sao em có thể bắn trước! Cố kìm chế đi, chờ chủ nhân nói bắn mới có thể bắn, biết chưa!”


“Ưm… Muốn bắn…”


Chung Ứng hung tợn cắn bầu ngực cô, mắng khẽ: “Đúng là không ngoan!”


Chẳng bao lâu sau cao trào đã đến, cơ thể cậu căng cứng, rút dương vật ra, đối diện phần bụng trắng nõn. “Tinh dịch của chủ nhân vừa nhiều vừa đặc, tất cả đều bắn cho em!!!”


Dương vật bắn ra mộtluồng tinh dịch màu trắng sữa, cơ thể trắng nõn lập tức dính đầy chất lỏng sền sệt của cậu.


Hồ Duyệt không nhìn thấy, thân thể lại cảm nhận được.


“Chủ nhân… Em… Muốn, muốn…”


Chung Ứng ôm hai chân cô lên, đưa lưng về phía cậu.


Cậu dùng chân gạt nắp bồn cầu lên, tách tiểu huyệt cô ra.


Âm hộ cảm giác lành lạnh, Hồ Duyệt không thấy dáng vẻ của mình nhưng cả người bị nhấc lên không có cảm giác an toàn.


Đột nhiên, Chung Ứng dùng tay đè lên bụng cô, “Bắn đi.”


A!!!! Phần bụng căng phồng bị ấn xuống, Hồ Duyệt thoải mái đến phát khóc, bên tai là tiếng tí tách tí tách của dịch nhờn nhỏ xuống bồn cầu.


“Thật thoải mái…” Cô run rẩy, Chung Ứng cười, xoay cô lại, cầm lấy s*x toy đã chuẩn bị từ trước, nhét vào tiểu huyệt còn đang rỉ nước.


Cậu hôn lên môi cô, phía dưới lại dùng tay nhét s*x toy tương đương với kích cỡ của cậu vào sâu một phần.


“Bé ngoan, hôm nay đút cái này đi học, nhé?”

***

p.s: Đăng xong bay luôn nó page thì vui 🙂

12 thoughts on “Trả lời tình yêu – Chương 35 [21+]

  1. Từ lúc chị thả thính từ chiều là em hóng nãy giờ 🤣🤣
    Hôm nay chương dài còn xưng hô chủ nhân nữa dự là mất máu nhiều 🙈🙈

      • Chắc mỗi lần edit đến mấy đoạn H này cũng mệt lắm chị nhỉ. Em không giúp gì được cho việc edit hay beta truyện nhưng mà mỗi lần chị ra chương mới em sẽ cmt để ủng hộ ạ. Cảm ơn chị nhiều

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s