[TTG] Tễ Vân – Chương 5 + 6 (Hết P7)

TTG2

Phần VII: Tễ Vân

Chương 5

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com)


Tễ Vân giữ chặt tay Sở Thanh Châu, nhất quyết không chịu buông. Đại phu sau khi băng bó kỹ miệng vết thương cho nàng đành để nàng ngủ cùng Sở Thanh Châu.


Khi Tễ Vân tỉnh lại liền trông thấy Sở Thanh Châu ở bên lẳng lặng nhìn nàng. Nàng còn đang mơ màng chưa tỉnh hẳn, theo bản năng khẽ gọi một tiếng: “Sư thúc.” Sở Thanh Châu lập tức lạnh đi: “Ngươi luyện võ công gì?” 


Tễ Vân ngẩn ngơ, đầu óc tỉnh táo lại, nàng nhếch môi cười: “Võ công của ta đều là chàng dạy, chàng không biết sao?”


“Ta chưa bao giờ dạy ngươi thứ tà môn ma đạo ấy!” Sở Thanh Châu giận dữ, “Ngươi luyện theo võ công của gia tộc mình.”


Tễ Vân cười khảy: “Vậy thì sao, chẳng lẽ chỉ có võ công của Liễu Môn mới là chính thống sao? Động tác của bộ võ công này mặc dù độc ác, nhưng võ công vốn là một thứ công cụ, dùng nó là lòng người. Không giống với triết lý của Liễu Môn thì chính là tà môn ma đạo, lời này của chàng thật bất công đấy.”


Sở Thanh Châu hơi ngẩn ra, sau đó lại tức giận: “Ngươi có biết loại võ công giết chóc này sẽ làm tăng thêm lệ khí của ngươi, cuối cùng sẽ khiến ngươi trở thành con rối để võ công điều khiển không?”


“Kẻ vô năng mới bị điều khiển.” Tễ Vân xoay người xuống giường, không muốn tiếp tục tranh cãi với hắn nữa, “Chàng nghỉ ngơi đi.”


“Liễu Tễ Vân!” Sở Thanh Châu gọi nàng lại, hắn điều chỉnh lại cảm xúc, nói, “Đừng tiếp tục nữa, nếu ngươi có thể từ bỏ trả thù, ta nguyện ở bên ngươi cả đời này.”


Đầu ngón tay Tễ Vân khẽ run, nàng quay đầu nhìn hắn: “Khá khen cho tinh thần hy sinh chí công vô tư!” Sắc mặt nàng trở nên lạnh lùng, “Chàng muốn ta chọn một trong hai, ta mạn phép chọn cả hai. Thù ta phải trả, chàng ta cũng muốn. Sở Thanh Châu, từ nay về sau đừng nói những lời như thế nữa. Sỉ nhục chàng, cũng sỉ nhục ta.”


Tễ Vân giam lỏng Sở Thanh Châu trong phòng, một tháng không hề để ý đến hắn.


Ngày tổ chức tiệc Thí Thần, Sở Thanh Châu ngồi từ sáng sớm đến đêm khuya, bên ngoài lạnh hơn cả lúc bình thường, đột nhiên “cụp” một tiếng, cánh cửa được mở ra, Tễ Vân toàn thân là máu đi tới. Sở Thanh Châu chỉ cảm thấy cả người lạnh như băng.


Hắn nhìn nàng, sắc mặt trắng nhợt.


Tễ Vân lại cười: “Yên tâm, không phải máu của người Liễu Môn.” Nàng tiến lên hai bước, “Lão hồ ly Liễu Môn gian xảo, để cho lão trốn thoát mất rồi. Tiểu sư muội của chàng cũng đã được cứu, chàng an tâm đi.”


Sở Thanh Châu ngây người, đầu ngón tay lại càng lạnh hơn. Không phải máu của người trong Liễu Môn, vậy là của. . . . . . Ai?


Tễ Vân chậm rãi đi đến trước mặt hắn, đột nhiên ôm lấy cổ hắn, mái tóc bết máu trượt xuống, dán lên mặt Sở Thanh Châu, lành lạnh dinh dính: “Sở Thanh Châu, chàng có vui không?” Nàng hỏi, “Nếu như ta chết, chàng sẽ vui sao?”


Thân thể Tễ Vân yếu ớt trượt xuống, Sở Thanh theo bản năng đỡ lấy nàng, lại sờ được phần lưng ướt đẫm và vết thương rách miệng. Nhiều vết thương như vậy. . . . . . Đầu ngón tay Sở Thanh Châu run rẩy, không dám đụng vào nữa. Hai tay Tễ Vân ôm cổ hắn, nhẹ nhàng chạm vào đôi môi hắn, như đang thành kính hôn lên tín ngưỡng của mình: “Nếu như ta chết, cho dù là giả vờ, chàng cũng hãy buồn một chút được không? Như vậy, dưới cửu tuyền, ta cũng có thể ra đi vui vẻ một chút. Sau đó. . . . . . Chàng sẽ tự do. . . . . .”


Cánh tay buông ra, môi nàng trượt khỏi môi hắn.


Trong lòng Sở Thanh Châu bỗng dưng hoảng loạn, ôm lấy Tễ Vân đã bất tỉnh. Phát hiện nàng vẫn còn thở yếu ớt, hắn cuống quít đặt nàng lên giường, lại không biết nên bắt đầu giúp nàng từ chỗ nào.


“Cha. . . . . .Mẹ. . . . . .” Sở Thanh Châu nghe nàng nói mơ, lông mày nhíu chặt, vẻ mặt hoảng hốt. Lồng ngực hắn đau xót, giống như đầu thu năm đó, nàng sốt cao không giảm, nắm chặt tay hắn nói mê sảng. Ngoại trừ hắn ra, bên cạnh nàng không có một ai.


Người con gái này vẫn luôn cô độc như vậy.


“Sư thúc. . . . . .” Ngón tay nàng run rẩy như muốn níu giữ cái gì, Sở Thanh Châu mềm lòng, đưa tay nắm lấy tay nàng, lạnh buốt như không còn sự sống, “Sư thúc, sư thúc. . . . . .” Nàng cứ mãi gọi hắn, giống như thể đó là chỗ dựa duy nhất của nàng.

 

Chương 6

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com)


Tễ Vân mở mắt nhìn màn che quen thuộc, trong lòng không biết nên cảm thấy may mắn hay là mệt mỏi.


Hóa ra là vẫn. . . . . . Còn sống.


Đã còn sống, vậy thì tiếp tục báo thù thôi. Tễ Vân biết mình không bỏ được thù hận, nàng lớn lên vì mục đích này, tham sống sợ chết vì mục đích này, không biết từ lúc nào lý do nàng sống chỉ còn lại có trả thù.


Mà Sở Thanh Châu. . . .


Nàng quay đầu, trông thấy hắn nắm tay nàng, lẳng lặng ghé vào mép giường nàng.


Tễ Vân biết mình sống không được lâu nữa, nàng biết, nếu nàng không chết trong ngọn lửa báo thù, vậy sẽ mất đi lý do sống sau khi trả thù. Nàng đã sớm bị thù hận nuốt hết tính mạng. Cho nên Sở Thanh Châu cuối cùng cũng sẽ tìm được tự do, hắn sẽ tiếp tục dùng thân phận đệ tử Liễu Môn tồn tại trên giang hồ.


Trước lúc đó, Tễ Vân ích kỷ muốn hắn ở bên nàng. Cho đến giây phút cuối cùng.


Đầu ngón tay sờ nhẹ lông mày Sở Thanh Châu, nàng vẽ ra đường cong khuôn mặt hắn. Cảm giác ngưa ngứa làm hắn tỉnh tại. Sở Thanh Châu nhíu nhíu mày, mở mắt lại nhìn thấy đôi mắt Tễ Vân, trong mắt hắn khó nén sự vui mừng. Điều ấy làm Tễ Vân sửng sốt, ánh mặt trở nên dịu dàng. Trong lòng người đàn ông vẫn quan tâm nàng, dù nàng làm cái gì, hắn cũng vẫn quan tâm nàng.


Đây. . . . . . Cũng miễn cưỡng coi là một loại yêu mến đi.


“Sư thúc.” Tễ Vân khàn khàn nói, “Ta mơ thấy chàng dạy tôi múa kiếm. Trong mơ đào hồng liễu xanh, không còn bất cứ phiền não nào cả.”


Sở Thanh Châu im lặng, sau một hồi lâu, hắn lại nói: “Chờ nàng khỏe, ta sẽ dạy nàng.” Giống như lúc bọn họ còn đang ở Liễu Môn, hắn đối với nàng cũng dịu dàng như vậy. Tễ Vân sững sờ trong chớp mắt rồi lập tức khẽ gật đầu, nhắm mắt lại nghỉ tạm, khóe mắt có chút ướt át: “Sư thúc, nếu như ta không phải Liễu Tễ Vân thì tốt rồi.”


Không cần báo thù, cũng không cần. . . . . . Gặp hắn.


Sở Thanh Châu cuối cùng cũng không dạy Tễ Vân múa kiếm. Tễ Vân bây giờ cũng không cần hắn dạy, Tễ Vân tiếp tục báo thù của mình, Sở Thanh Châu cũng không ngăn cản nàng, chỉ càng đối tốt với nàng hơn. Dường như sau một lần sinh ly tử biệt Sở Thanh Châu đã nhận ra điều gì đó. Có đôi khi hắn tốt đến mức làm cho Tễ Vân cứ ngỡ rằng bọn họ chỉ là một đôi vợ chồng bình thường, làm cho Tễ Vân bắt đầu hoài nghi tại sao mình lại không bỏ được thù hận, tại sao không thể không trả thù.


Ngày tháng trôi qua như thoi đưa, lại một mùa xuân qua, bông liễu tung bay, Tễ Vân mặc giá y đỏ thẫm ngồi một mình bên bệ cửa sổ, khuôn mặt trang điểm xinh đẹp chưa từng thấy. Nghe thấy tiếng cửa mở, Tễ Vân cong môi cười, nhưng không động đậy.


Sở Thanh Châu đi đến phía sau nàng, từ trong kính nhìn thấy Tễ Vân như vậy, hắn ngạc nhiên: “Sao đột nhiên lại mặc như vậy?”


“Ngày thành thân chàng không hề ngắm ta lấy một cái, hôm nay bù cho chàng.”


Trái tim Sở Thanh Châu đau nhói, hắn cúi người lại nhìn thấy trong kính Tễ Vân mỉm cười nhìn hắn, vẻ mặt lưu luyến si mê. Sở Thanh Châu nghẹn ngào, đầu ngón tay run rẩy muốn xoa vai nàng: “Tễ Vân. . . . . .” Còn chưa kịp nói, chợt nghe bên ngoài hoảng loạn hô to: “Môn chủ! Môn chủ! Những võ lâm thế gia kia tấn công tới rồi !”


Đầu ngón tay Sở Thanh Châu khẽ run, Tễ Vân nhìn hắn một cái, không nói gì.


Nàng im lặng đứng dậy, ra khỏi phòng, mở cửa sân, lạnh nhạt ra lệnh nói: “Tất cả các bộ ai làm việc nấy, không việc gì phải hoảng sợ. Bẫy trong phủ vẫn còn, bọn chúng không vào được đâu.” Còn chưa dứt dứt, cách đó không xa lại có một người chạy tới, cả người hắn đầy máu, chưa chạy tới gần liền quỳ rạp xuống đất: “Môn. . . . . . Môn chủ. . . . . .” Máu tươi trong miệng hắn tuôn ra, ngã xuống đất, không nhúc nhích. Mà trên lưng của hắn cắm một mũi mưa, tên của Liễu Môn.


Tiếng chém giết càng ngày càng gần, Tễ Vân không nói gì, đột nhiên một mũi tên bay tới, Tễ Vân không tránh, chỉ vung tay lên, dễ dàng bắt được mũi tên. Nàng quay đầu nhìn Sở Thanh Châu đứng ở sau lưng nàng, bỗng cười: “Chàng đưa sơ đồ trong phủ cho bọn chúng.”


Không phải hỏi mà là khẳng định.


Sở Thanh Châu không có lên tiếng, tay nàng dùng sức,”rắc” một tiếng, tên tại trong tay nàng bị bẻ gẫy. Giọng nàng bình thản giống như nói thời tiết hôm nay thật đẹp: “Hư tình giả ý thuận theo, ra vẻ tình thâm, chàng nhún nhường suốt cả một năm, hôm nay cuối cùng cũng đạt được mục đích rồi.”


Sở Thanh Châu siết chặt tay: “Chỉ có như vậy, giang hồ mới có thể thái bình.” . 


“Giang hồ thái bình. . . . . .” Tễ Vân nhẹ giọng nỉ non, “Cho nên, chàng liền hy sinh?” Nàng quay đầu, đôi mắt lạnh lùng nhìn hắn, “Bắt đầu kế hoạch từ lúc nào? Nếu ta đoán không sai thì là một năm trước, ta trọng thương hôn mê, nội gian trong phủ đưa mưu kế của lão già Liễu Môn cho chàng, nhất định là bảo chàng giả vờ ngoan ngoãn thuận theo để lấy được lòng tin của ta. Lão già Liễu Môn quả nhiên thông minh!” Tễ Vân cười yếu ớt, “Chàng cần gì phải nóng vội như vậy, cố gắng thêm một chút nữa thì cái gì ta cũng nghe chàng. Không cần đổ máu cũng tiêu diệt được Tu La Môn, giết yêu nữ, chẳng phải là rất tốt sao.”


“Ta không muốn giết nàng.” Sở Thanh Châu nói, “Sư phụ đã hứa với ta sẽ không làm hại nàng, lúc đó, dù nàng đi đâu ta cũng sẽ theo nàng. . . . .”


“Sở Thanh Châu, ta nên quỳ tạ sự nhân từ của chàng sao?” Nàng cười hỏi, nhưng giọng lại như muốn khóc. Giá y càng trở nên châm chọc chói mắt.


“Nữ ma đầu ở kia! Đừng để cho nàng chạy!” Có người hét lên, một mũi tên nhọn xé gió mà đến. Tễ Vân không thèm để ý, tùy ý để mũi tên cứa qua viền tai nàng, đau nhói. Tễ Vân quay đầu nhìn, mưa tên từ phía đó phóng tới, trong sân hoàn toàn không có chỗ tránh. Sở Thanh Châu kéo tay Tễ Vân lại, muốn bảo vệ nàng phía sau mình. Ai ngờ Tễ Vân lại thừa dịp hắn không để ý, điểm huyệt đạo trên người hắn, quay người lại, đẩy Sở Thanh Châu ngã xuống đất.


Nàng nằm trên người hắn, nhìn Sở Thanh Châu. Nghe thấy tiếng tên bay dần biến mất, Tễ Vân khẽ nói: “Chàng xem, đây là danh môn chính phái chàng nói đó. Vì giết ta, bọn chúng sẽ bất chấp tất cả.”


“Tễ Vân. . . .”


Đôi môi đỏ mọng cắn môi hắn, dường như đã dùng hết sức lực cuối cùng để lại dấu ấn của nàng trên người hắn: “Sở Thanh Châu, sau ngày hôm nay, ta muốn chàng cả đời không được an lòng.” Máu thấm ướt giá y của nàng, sau đó chậm rãi nhuộm đỏ người hắn, ấm áp đến độ làm cho hắn kinh hồn bạt vía.


“Ta muốn chàng vĩnh viễn nhớ đến ta. Không thể quên. . . . . . Không được phép quên.”


Tiếng nói dừng lại, người nằm trên người hắn ngừng thở.


Sở Thanh Châu bỗng nhớ tới cảnh xuân ấm áp năm đó, cô bé quật cường cố nén cô đơn cầm chiếc bánh bao đã lạnh cho chó ăn, vẻ mặt ấy khiến hắn không tài nào không sinh lòng thương tiếc.


Hóa ra qua lâu như vậy, nàng lạnh lùng, sắc bén, ở sâu trong nội tâm vẫn là cô bé ấy, sợ cô độc, muốn được quan tâm, muốn được nhớ đến


Gió xuân thổi tới, bông liễu tựa tuyết, Sở Thanh Châu mở to đôi mắt trống rỗng. Cảm nhận được cơ thể trên người mất dần độ ấm, hắn thấy tim mình như bị cắt từng khúc, không bao giờ có thể hoàn chỉnh được nữa.


Bông liễu dường như muốn bao trùm hết toàn bộ thế giới của hắn. Từ nay về sau, ngoại trừ màu trắng, thế giới của hắn không còn bất cứ màu sắc nào nữa.

***

p.s: Haiz, cứ dằn vặt cả đời đi. Không gì đau đớn hơn việc tự tay giết người mình yêu, STC còn không có tư cách được chết theo TV

p.s 2: Tác giả mới viết đến phần này thôi. Khi nào Cửu đăng phần mới mình sẽ làm tiếp. Tạm thời cứ cho vào phần “Truyện đã hoàn” cho oách :))

Advertisements

16 thoughts on “[TTG] Tễ Vân – Chương 5 + 6 (Hết P7)

      • tế bào văn chương của tôi chỉ phát huy khi gặp bài thi với khi chém gió linh tinh, còn viết văn viết truyện nghiêm túc á, quên đi, ko chơi cái nghệ thuật này từ năm tốt nghiệp cấp 3 rồi =))))))))))))))

  1. em ngóng chờ đã lâu TT^TT Hóng Cửu viết thêm phần nữa cho sét đánh cháy Liễu Môn, toàn bộ Liễu Môn bị lửa thiêu cháy chết sạch :v

  2. Lừa dối phản bội núp dưới cái danh bố thí tình cảm, còn tệ hơn cả phụ bạc nữa. Tình cảm nữ chính vừa tội vừa hèn mọn, bất chấp tất cả giữ lại mầm mống tai họa, tin tưởng gián điệp, chết cũng đáng. =))))

  3. Đáng lẽ phải thêm vài khúc nói về việc STC sống cô độc, dằn vặt và hối hận suốt quãng đời còn lại chứ… Kết vậy cụt quá… đọc chẳng tận hứng gì cả…

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s