Người yêu hai mặt của tôi – Chương 23

nguoiyeu2mat

Chương 23

Editor: TieuKhang

Betor: mèomỡ 

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com)

Đám người Mạnh Triết cũng biết không thể làm quá, lỡ như khiến Cố Ngôn Chi xuất hiện thì tất cả đều biến thành công cốc.


Những người đó băng bó tay cho Uông Uông. Lúc băng bó, Mạnh Triết còn uy hiếp Uông Uông, đều là những câu kiểu như nếu không chịu hợp tác sẽ cho cô biết tay.


Để tăng tính đe dọa, bọn họ còn trói An An vào ghế, tát cô hai cái.


Vương An An bị tát sưng cả má. Cô lớn bằng này rồi nhưng đây là lần đầu tiên bị người ta đánh. Vậy nhưng cô lại không thấy tiếc thương cho mình, thậm chí cô còn không cảm thấy đau. Cô chỉ lo lắng cho Uông Uông.


Cô không ngừng nhìn Uông Uông cố gắng dùng ánh mắt ra hiệu, nếu không phải trong miệng bị nhét giẻ cô đã sớm kêu lên rồi. Như vậy Uông Uông sẽ có cơ hội chạy trốn!


Chẳng lẽ bọn họ thật sự phải nghe lời những kẻ này sao?


Nhưng Uông Uông lại như không thấy, chỉ nặng nề nhìn cô.


Trong lòng Vương An An hiểu, Uông Uông chắc chắn sẽ không bỏ cô lại, nhưng cô thật sự muốn Uông Uông bỏ mình lại….


Chờ sau khi những người đó đi, Vương An An vẫn cố giãy giụa khỏi sợi dây thừng. Những kẻ đó cũng sơ ý, chắc tại nhìn cô yếu đuối nên không để ai lại trông.


Cô nhớ trên tivi có cảnh như vậy, sau đó diễn viên trốn thoát.


Nhưng cô dốc hết sức cũng không làm được gì, chỉ khiến cái ghế đổ xuống đất, đè lên người. Giờ ngay cả nhúc nhích cũng không được nữa rồi.


Vừa đau vừa tức vừa muốn khóc.


Rõ ràng trên TV đều diễn như vậy, sao đến lượt cô lại ngã như heo thế này!!!


Không biết qua bao lâu, Vương An An chợt nghe thấy bên ngoài có tiếng động. Nhưng cô còn chưa kịp nhìn rõ tình hình đã cảm thấy trước mắt tối sầm, hai mắt bị vật gì đó che lại.


Cô biết đám người đó đã trở lại, liền hỏi: “Uông Uông đâu, các người mang anh ấy đi đâu rồi…”


Nhưng những kẻ đó không trả lời, chỉ nâng cô dậy, cởi trói cho cô, sau đó đỡ cô đi về phía trước.


Bởi vì bị bịt mắt, cô chỉ có thể nhìn thấy chân mình.


Đám người bắt Uông Uông đã đi được một lúc lâu rồi. Bây giờ là mùa hè nên con đường lầy lội ban sáng giờ đã khô được một nửa.


Cô bị những người đó đẩy đi đâu đó, có lẽ là bãi đất trống trong rừng.


Trong lòng cô lo lắng không biết những kẻ kia muốn làm gì.


Đột nhiên người bên cạnh cô hỏi người phía sau: “Ở đây sao?”


Sau đó cô nghe thấy tiếng đào đất.


Không thể nào! ?


Thật sự muốn giết người diệt khẩu sao?


Muốn chôn sống cô sao?


Cô vội vàng nhớ lại nhưng pha thoát hiểm trên tivi, nhưng giả chết hay chạy trốn cô đều không làm được, cũng không có cơ hội mà làm.


Cô chỉ run rẩy cầu xin những người đó: “Mấy người đừng giết tôi…. Tôi không biết gì hết, các người thả tôi đi, tôi sẽ không nói gì đâu…. Các người thả tôi, tôi sẽ coi như chưa xảy ra chuyện gì, hoặc đi xa cũng được, tôi sẽ không tới nữa đâu….”


Những người đó không đáp lời, Vương An An biết mình chạy trời không khỏi nắng. Mặc dù cô đã sớm dự cảm trước, nhưng khi chuyện thật sự xảy ra, sợ hãi xen lẫn bất lực khiến cả người cô lạnh như băng….


Cô vô cùng hối hận, bạn bè và cả cha mẹ cô đều nói cô làm việc không có đầu óc cô cũng không để ý, luôn nghĩ mình không có ý xấu, cứ theo trực giác mà làm, cần gì phải tính toán….


Không ngờ cô lại bị chính sự vô tâm của mình hại chết…. Hơn nữa còn liên lụy đến Uông Uông….


Vừa nghĩ tới Uông Uông cô lại càng đau đớn hơn. . . . .


Một lúc sau, cô mới yếu đuối cầu xin, “Vậy…. Tôi thế nào cũng được…. Nhưng người mà mấy người mang đi…. Anh ấy rất đáng thương… Cầu xin mấy người đừng làm hại anh ấy….”


Lúc cầu xin trong lòng cô thật ra cũng hiểu, ngay cả người ngoài như cô còn bị giết chứ nói gì đến Uông Uông.


Quả nhiên đợi mãi vẫn không thấy đối phương trả lời.


Cô liền hít một hơi thật sâu, cố gắng kiềm chế sợ hãi, thương lượng với những kẻ mà cô không nhìn thấy kia: “Vậy…… Cho dù không tha cho anh ấy, cũng có thể đừng hành hạ anh ấy được không…. Đừng làm đau anh ấy…. Anh ấy, anh ấy rất đáng thương. . . . . .”


Cuối cùng Vương An An không thể nhịn được nữa, khóc nấc lên, “Tôi cũng đáng thương mà…. Thấy chó mèo hoang tôi cũng cho ăn, thấy người ta gặp chuyện tôi cũng giúp đỡ…. Còn chưa từng hại ai bao giờ, sao lại xui xẻo như vậy chứ…”


Đến nước này thì cô cũng không sợ gì nữa, không đợi mấy người kia đáp lời, cô hạ quyết tâm mắng: “Các người sẽ không được chết tử tế! Tôi sẽ hoá thành quỷ đến tìm mấy người, Lưu Ngọc Đình, Mạnh Triết, còn cả đám người xấu các người, tôi sẽ không tha cho ai cả…. Vương An An tôi đây nói được làm được, các người cứ chờ đi!”


Kết quả vừa mắng xong, không biết tại sao mấy kẻ kia lại tháo mảnh vải che mắt cô xuống.


Trước mắt bỗng sáng lên, mất mấy giây cô mới thích ứng được, nhìn những người vây quanh mình. Nhưng kỳ lạ là những người đó có vẻ không hung dữ.


Hơn nữa vẻ mặt họ cũng kỳ kỳ, giống như vừa được nghe chuyện gì đó buồn cười lắm, ai nấy đều nhếch miệng cười.


Trong lúc cô đang buồn bực, bất chợt có một giọng nói trong trẻo lạnh lùng vang lên từ phía sau cô: “Cô nói đúng, so với oán phụ, gian xảo nham hiểm thích hợp với tôi hơn.”


Cô rùng mình kinh hãi, chỉ cảm thấy giọng nói kia rất quen thuộc. Cô quay đầu lại, thầm mong rằng mình đang nằm mơ.


Nhưng khi đối mặt với đôi mắt kia, mặc dù là đôi mắt rất rất quen thuộc, nhưng ánh mắt lại là của người mà cô không muốn gặp nhất.


Lúc này Cố Ngôn Chi đang ngồi nhàn nhã trên ghế, cánh tay bị thương đã được băng bó kỹ càng, thả lỏng một cách tự nhiên.


Mày trái hơi nhướn lên, vẻ mặt vô cảm trước giờ không hiểu sao lại có vẻ sinh động hơn rất nhiều.


Lúc này Cố Ngôn Chi đang nhìn cô không chớp mắt.


Vương An An không biết là nên vui mừng hay nên cảm thấy sợ hãi, cô giương mắt lên nhìn lại Cố Ngôn Chi.


“Lúc cần thông minh thì không thông minh, lúc cần hồ đồ thì không hồ đồ.” Cố Ngôn Chi chợt mở miệng, giống như tiếc hận thay cô, thở dài nói: “Cô còn có thể ngu ngốc hơn được nữa không, An An?”


Đầu óc Vương An An rối tung rối mù.


Tại sao Cố Ngôn Chi lại xuất hiện, hơn nữa tình hình hiện giờ là sao?


Đang lúc cô kinh ngạc không biết nên làm gì, Thời Cẩn đã bước tới, vẻ mặt áy náy vừa cởi trói vừa giải thích với Vương An An: “Cô Vương, ngại quá, đã khiến cô sợ hãi rồi, Cố tổng chỉ đang đùa với cô thôi, hy vọng cô đừng để ý….”


Đùa? !


Đây là đang đùa? !


Đi mẹ cái đùa của anh ta đi?


Sợi dây vừa rơi xuống, Vương An An liền vặn vặn cổ tay, bước tới trước mặt Cố Ngôn Chi, chẳng nói chẳng rằng giơ tay muốn tát Cố Ngôn Chi.


Chỉ có điều Cố Ngôn Chi có vệ sĩ ở sau lưng.


Lúc tay của cô vừa mới giơ lên đã bị vệ sĩ sau lưng Cố Ngôn Chi tóm được.


Tay không chỉ không hạ xuống được mà còn bị vặn một cái, thiếu chút nữa bị bẽ gãy.


Vương An An liền kêu đau á một tiếng. Sau khi người vệ sĩ kia thả tay cô ra, cô tức giận nhìn về phía Cố Ngôn Chi, giận dữ mắng: “Cố Ngôn Chi, anh có biết xấu hổ không, có ai đùa như anh không?”
Hôm nay coi như cô mất hết mặt mũi rồi, trên mặt ngoài bùn đất lúc sáng còn có nước mắt nước mũi khi nãy cô khóc, tóc tai rối bù.


Cố Ngôn Chi cũng không tức giận, thậm chí tâm trạng anh ta còn có vẻ không tệ nhếch môi một cái, đôi mắt lấp lánh nhìn dáng vẻ nhếch nhác của cô.


Cô tức giận mắng tiếp: “Anh…. Tại sao anh có thể đối xử với tôi như vậy!”


Cố Ngôn Chi vẫn chỉ nhìn cô không nói gì, ánh mắt kia không biết tại sao còn mang theo một chút đùa giỡn, giống như cô không phải là con người mà là một chú mèo con bướng bỉnh.


Vương An An dần dần mất hết khí thế. Rõ ràng là Cố Ngôn Chi ngồi ghế, cô thì đứng, bất kể thế nào cũng thấy cô cao hơn Cố Ngôn Chi, nhưng chính cô lại bị ánh mắt của Cố Ngôn Chi áp đảo.


Trước mặt Cố Ngôn Chi cô luôn luôn như vậy, bất kể cô lấy bao nhiêu dũng khí cuối cùng vẫn phải chịu thua, bị một ánh mắt tuỳ tiện của anh đè bẹp.


Cố Ngôn Chi gì cũng không nói gì, thậm chí sau đó còn không thèm nhìn cô thêm lần nào nữa.


Vương An An ỉu xìu cúi đầu lên xe, lúc vào nội thành đầu óc vẫn còn mông lung.


Ngược lại Thời Cẩn rất kiên nhẫn giải thích với cô: “Thật ra lúc Cố tổng bị người ta đâm, anh ấy đã biết là có vấn đề. Cộng thêm việc anh ấy phát hiện có kẻ điều tra mình. Thế nên anh ấy đã tương kế tựu kế để bọn họ lộ sơ hở. Chỉ không ngờ tay Mạnh Triết kia quá cẩn thận, lúc nào cũng tự mình phối thuốc. Đáng lý Cố tổng định liên lạc với bên ngoài ngay lập tức, cuối cũng lại phải chờ tới ngày thứ hai mới liên lạc được với chúng tôi, hơn nữa còn đúng vào lúc cô Vương dẫn ‘Cố tổng’ chạy trốn. Tuy cô Vương có ý tốt, nhưng làm việc thật sự có chút thiếu tính toán….”


Thời Cẩn vốn luôn kiệm lời cũng không nhịn được thêm vài câu: “Chạy trốn trong tình huống như vậy rất nguy hiểm. Cho dù phát hiện tình hình có vấn đề thì cũng nên cân nhắc cẩn thận trước đã, huống chi cô còn không quen thuộc địa hình…. Lần này không xảy ra chuyện gì đáng tiếc hoàn toàn nhờ vào Cố tổng bình tĩnh ứng phó. Nói thật ngay cả chúng tôi cũng phải giật mình, suýt chút nữa là rối tung lên rồi… Cho nên tôi nghĩ Cố tổng dọa cô là vì muốn cô Vương từ nay về sau… Nhớ lấy bài học này….”


Lời này của Thời Cẩn rõ ràng là đang thay ông chủ của anh ta làm hoà.


Nhưng khi nghe anh ta nói điều đầu tiên Vương An An nghĩ tới không phải chuyện bị dọa vừa rồi. Tuy cô quả thực rất sợ hãi, nhưng nói thật cũng chẳng có gì to tát, cùng lắm thì nhát chết một chút, kêu cha gọi mẹ một chút, coi như làm chuyện cười cho người ta thôi…..


So với những chuyện ấy, điều khiến cô lo lắng hơn chính là chuyện tối hôm qua!!!!


Nếu Cố Ngôn Chi giả vờ, vậy tức là lúc ấy anh ta vẫn tỉnh. Anh biết cô ôm Uông Uông nói lảm nhảm, cô nói nhiều như vậy, nghĩ cái gì là nói cái đó, có mấy lời còn rất ‘sến’….


Giờ mới nhớ, chắc chắn không chỉ riêng đêm qua mà bóng đen cô gặp trong phòng bếp cũng chính là anh ta…..


Chuyện Cố Ngôn Chi biết chuyện “mặt như oán phụ” đã chứng tỏ suy đoán của cô là đúng trăm phần trăm.


Buổi tối hôm đó cô còn ngu ngốc sợ Uông Uông bị dính mưa, chủ động vừa ôm vừa hôn, cuối cùng còn nói mấy lời lung tung vớ vẩn!


Còn sờ mó anh ta vài cái nữa đấy! !


Mặt mũi của cô vứt xuống Thái Bình Dương hết rồi! ! ! !


Vương An An đã không còn tâm trạng đâu mà nghe Thời Cẩn nói nữa.


Cô vội vàng kêu tài xế dừng xe ven đường. Đừng nói Cố Ngôn Chi xem thường cô, ngay cả cô cũng cảm thấy không còn mặt mũi gặp ai nữa! ***

p/s: Em cứ nói đi, anh nghe được hết đấy =)))))))))))))

13 thoughts on “Người yêu hai mặt của tôi – Chương 23

  1. =))))))))))))
    anh Cố chua ngoa vừa lên sân lại đã tung bom, oanh tạc dữ dội thật =)))))))))))
    tội nghiệp chị, tâm sự linh tinh bị bắt thóp hết =)))))))))))
    tự dưng thấy anh Cố dễ thương ko chịu được ~~
    hoan nghênh H scene 1 chương ko xa =))))))))))))))

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s