Gặp được tình yêu đích thực – Chương 38+39+40

tumblr_n8ch9mczO71qcxsluo1_1280 Chương 38: Cố ý

Editor: TieuKhang 

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)


“Tiểu Duyệt à.” Rốt cuộc ông Tô cũng mở miệng nói, Tô Duyệt vội vàng kính cẩn nghe Tô Lê Đông dạy bảo.


“Cuối cùng con cũng đã thông suốt rồi, chuyện này làm rất tốt! Biết nắm bắt thời cơ, nói là làm ngay lập tức!” Tô Lê Đông khen ngợi nhìn Tô Duyệt, lại nhìn sang Ninh Duệ Thần một lát, “Coi như thằng nhóc con tinh mắt, nhìn trúng cháu gái nhà ông.”


“Ông Tô nói rất đúng, con rất may mắn mới có thể cưới được Tiểu Duyệt làm vợ của con.” Ninh Duệ Thần thấy có cái cột thì lập tức liền bò lên, nói hùa theo ông Tô Lê Đông.


“Cái thằng nhóc này, nói rất hay, ông có rượu Mao Đài thượng hạng, hôm nay phải uống cùng ông vài ly đấy.” Tô Lê Đông mặt mày hớn hở vỗ vỗ bả vai Ninh Duệ Thần, Ninh Duệ Thần đương nhiên cũng tỏ ý vô cùng sẵn lòng theo hầu.


Mặc dù uống rượu có hại đến sức khỏe, nhưng Tô Duyệt cũng biết mình không ngăn cản được ông, hơn nữa Ninh Duệ Thần có lẽ cũng sẽ có chừng mực, vì vậy liền đi lấy chai rượu ngon mà Tô Lê Đông cất giấu.


“Này nhóc, lão già đây có vài câu muốn nói với con.” Tô Lê Đông ngồi trên ghế sofa, nhìn cháu rể của mình nói.


“Ông Tô, mời ông nói.”


“Mặc dù ông không biết con dùng cách nào để lừa Tô Duyệt có tên trên sổ hộ khẩu nhà con, nhưng nếu như đã lừa được tới tay, ông hy vọng con có thể lừa con bé cả đời, vĩnh viễn cũng đừng hối hận về quyết định này của con.” Tô Lê Đông nghiêm nghị nói.


“Ông Tô, xin ông yên tâm, nếu Tô Duyệt đã là vợ của con, thì con sẽ đối xử với cô ấy thật tốt, cùng nắm tay nhau đi suốt quãng đời, sống bên nhau đến già, không bao giờ hối hận.” Lúc này Ninh Duệ Thần nghiêm túc hơn bao giờ hết, Tô Lê Đông khẽ gật đầu, có lời này thì ông yên tâm rồi.


“Còn nữa, ông muốn nhắc nhở con trước, tuyệt đối không thể để cho con bé vào bếp, cắt trái cây hay pha trà gì đó còn có thể, nếu nấu ăn thì…. Con bé chẳng những có thể làm thức ăn cháy khét, còn có thể khiến mình bị phỏng, nghiêm trọng còn có thể đốt luôn nhà bếp.”


“Vừa hay, con thích nấu ăn, cô ấy chỉ cần phụ trách ăn là được rồi.”


“Buổi tối ngủ con bé cũng rất không an phận, rất thường hay đá văng chăn, sáng nào ngủ dậy cũng đều bị khàn giọng.”


“Vậy mỗi đêm con sẽ ôm cô ấy ngủ, như thế cô ấy sẽ không bị cảm lạnh nữa.”


“Ừ.” Tô Lê Đông dừng một chút, cảm thấy còn dặn thiếu điều gì đó, nhưng nghĩ hoài lại nghĩ không ra, cuối cùng thở dài, “Chỉ tiếc, Tuyết Nhu và Thanh Dương không thể tới, không thể nhìn con gái của chúng nó tiến vào lễ đường.”


Ninh Duệ Thần khẽ mỉm cười, “Ông nội, ông yên tâm, con nhất định sẽ đối xử tốt với Tiểu Duyệt.”


Tô Lê Đông nhìn thằng nhóc có phong thái tao nhã trước mặt, trong lòng yên tâm không ít. Dù sao người mà cháu gái bảo bối của ông lấy cũng là người ông vừa ý nhất.


Tô Duyệt cầm chai rượu Mao Đài đi ra, nhìn hai người đang nói chuyện trên trời dưới đất, từ từ đi đến bên cạnh ông Tô Lê Đông, “Ông nội, hai người đang nói chuyện gì mà vui vậy.”


Tô Lê Đông nhìn cháu gái ông nuôi từ nhỏ đến lớn, trêu ghẹo nói, “Đang nói chuyện khi nào thì hai đứa tụi cháu sinh thêm cháu cho Tô gia chúng ta.”


Tô Duyệt nghe xong, cả mặt bỗng nhiên đỏ bừng, “Ông nội, ông thật là càng già càng nói bừa, càng già càng không đứng đắn.”


Tô Lê Đông vui vẻ nhìn cháu gái xấu hổ, “Ông không nói bừa, Tiểu Duyệt à, nếu giấy chứng nhận các con cũng đã nhận luôn rồi, vậy tối nay hãy chuyển đến nhà Duệ Thần đi.”


“Sao ạ?” Tô Duyệt vội vàng lắc đầu, cô vẫn chưa sẵn sàng để sống chung với một người đàn ông xa lạ kia mà?


Vội lắc cánh tay của ông Tô làm nũng nói, “Ông nội, chẳng lẽ ông muốn đuổi con đi thật sao?”


“Tiểu Duyệt, bây giờ con đã là vợ của Ninh Duệ Thần, dù ông có muốn giữ con lại cũng không có được đâu.” Vẻ mặt Tô Lê Đông bất đắc dĩ nói.


Tô Duyệt vẫn không buông tay, trông mong nhìn Tô Lê Đông, “Nhưng con vẫn chưa thu dọn hành lý.”


“Con thì có thứ gì, với lại cũng chỉ ở một đêm, mang theo quần áo tắm rửa là được rồi.”


“….”


Thấy ông nội quyết tâm bán mình đi, Tô Duyệt lại dùng ánh mắt đáng thương cầu cứu người đàn ông bên cạnh. Ninh Duệ Thần hiếm khi tốt bụng, quay đầu nhìn ông Tô nói, “Ông nội, tối nay hãy để cho cô ấy ở lại với ông đi, ngày mai sau khi cô ấy tan làm con đến đón Tiểu Duyệt.”


Tô Lê Đông thấy Ninh Duệ Thần cũng lên tiếng, bèn gật đầu nói, “Cũng được, về phần hôn lễ, các con mau chóng tổ chức đi. Lặng lẽ gả cháu gái đi như thế, ông không nỡ đâu.”


Ninh Duệ Thần mỉm cười lên tiếng, “Vâng, con sẽ mau chóng định ngày.”


Hai người một xướng một họa, dễ dàng quyết định việc này, căn bản không cần trưng cầu ý kiến của Tô Duyệt.


“Ông nội, con thấy anh ấy mới là cháu trai ruột của ông đấy.” Tô Duyệt ẩn ý nói.


“Em ghen sao?” Ninh Duệ Thần nhìn Tô Duyệt đang dẩu môi, “Cùng lắm thì sau này anh đối xử tốt với em nhiều thêm một chút.”


“Không thèm.” Tô Duyệt nhỏ giọng le lưỡi, xoay người chạy về phòng của mình.


“Cái con bé này, thật là càng ngày càng trẻ con.” Tô Lê Đông trách cứ nói, thế nhưng trong mắt đều là sự cưng chìu của mình dành cho cô cháu gái.


“Duệ Thần à, hôm nay con phải uống với ông, không uống hết chai Mao Đài này thì không cho đi.”


Ninh Duệ Thần rót cho Tô Lê Đông nửa ly rượu, “Vâng, ông Tô, hôm nay cháu sẽ theo ông đến cùng.”


***


Sáng sớm hôm sau, trong công ty, Lý Tuyết Lỵ gọi Tô Duyệt vào văn phòng của mình.


“Tiểu Duyệt, đối tượng lần này chúng ta phải phỏng vấn là một nhà sinh vật học, chỉ là anh ta hiện đang ở trong núi sâu vùng ngoại ô phía Bắc của thành phố A, đài muốn cử cô đi, cô có muốn đi không?”


“Vâng, tôi đi.” Tô Duyệt gật đầu nói. 


“Vậy cô đi chuẩn bị đi, thứ tư tuần sau sẽ xuất phát, nhiếp ảnh gia sẽ đi cùng cô.” Lý Tuyết Lỵ đưa tài liệu cho Tô Duyệt, sau khi Tô Duyệt nhận lấy liền đi ra ngoài.


“Tiểu Duyệt, có phải chị Lý bảo cậu đi phỏng vấn một người ở vùng núi phải không?” Vừa mới rời khỏi phòng làm việc của Lý Tuyết Lỵ, Hứa Hàm lập tức nhảy vọt tới bắt lấy Tô Duyệt vội vàng hỏi.


Tô Duyệt không nhịn được mà bật cười, “Cái gì mà người ở vùng núi sâu chứ, người ta là nhà sinh vật học đấy.”


“Cũng như nhau mà thôi, tóm lại là cậu tuyệt đối không thể đi!” Hứa Hàm nóng nảy liên tục dậm chân, “Cậu có biết trong rừng sâu núi thẳm này ngay cả một chút tín hiệu cũng không có không, còn có không biết bao nhiêu là thú dữ rắn độc nữa đấy. Ngày hôm qua mình có xem một bản tin, nói có rất nhiều nhà mạo hiểm đi vào nhưng vẫn chưa thấy trở ra, ngay cả hài cốt cũng không tìm được. Tiểu Duyệt, đây là chị Lý đang trá hình bức cậu chủ động từ chức, cậu tỉnh táo một chút đi có được không?”


“Tiểu Hàm, mình biết.” Tô Duyệt bình tĩnh nhìn Hứa Hàm, “Cho nên mình mới muốn chứng minh cho chị Lý thấy, chị ta càng làm khó mình… mình càng không muốn chịu thua, hơn nữa mình tin thần may mắn sẽ luôn đi theo mình. Cho nên Tiểu Hàm à, cậu đừng khuyên mình nữa, có được không?”


Hứa Hàm ngơ ngác nhìn Tô Duyệt, kết quả thế nào cô cũng lờ mờ đoán được, mặc dù nhìn Tô Duyệt luôn chẳng quan tâm đến chuyện gì, nhưng một khi đã nhận định chuyện gì đó, ai cũng khuyên thể không được cô ấy.


“Aizz, cái cô nàng ngốc này, nếu như chị Lý đã cố ý muốn chỉa vào cậu, cho dù cậu có làm tốt hơn đi chăng nữa, cũng sẽ không được chị ta coi trọng.”


Tô Duyệt thoáng nở nụ cười nhẹ, lúm đồng tiền ở hai bên má như ẩn như hiện, “Mình biết mà, nhưng nếu như mình nói không đi, bản thân mình sẽ cảm thấy không thoải mái. Hơn nữa, cậu cũng biết, mình rất muốn sẽ có một ngày mình trở thành một nữ biên tập viên chân chính, cho nên mình tuyệt đối sẽ không trơ mắt đứng nhìn cơ hội có thể rèn luyện bản thân trôi qua lãng phí vô ích.”


Chương 39: Gặp mặt

Editor: TieuKhang 

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)


“Cũng biết cậu ‘không đụng tường Nam không quay đầu’*, tùy cậu vậy, có khuyên nữa cũng chỉ lãng phí nước bọt thôi.” Hứa Hàm bày ra dáng vẻ ‘cậu đã hết thuốc chữa’ nhìn Tô Duyệt một cái, xoay người đi về bàn làm việc của mình. (*chỉ người nào đó có hành động cố chấp, nghe không vô bất đồng ý kiến)


Tô Duyệt đương nhiên biết cô ấy lo lắng cho mình, nhưng có một số việc cô nhất định phải đi làm.


Buổi chiều, Ninh Duệ Thần quả thật lái chiếc Porsche đến đón bà xã mới cưới của anh. Dáng người cao lớn lười nhát dựa vào thân xe, tạo nên một phong cảnh vô cùng độc đáo.


Tuy thành phố này có rất nhiều hãng xe đời mới, nhưng hãng xe đắt tiền có tiếng thế này lại không thường thấy. Huống chi, chủ nhân lái chiếc xe đắt tiền này lại rất đẹp trai, càng dễ dàng hấp dẫn lực chú ý của mọi người.


Còn Tô Duyệt thì nhắm mắt nhắm mũi đi về phía Ninh Duệ Thần trước bao ánh mắt chăm chú của mọi người xung quanh.


“Tiểu Duyệt, đây chính là người đàn ông kết hôn với cậu?” Hứa Hàm hưng phấn hỏi.


Tô Duyệt gật đầu, “Ừ.”


“Wow, thật sự không tệ đấy. Tiểu Duyệt, cậu kiếm được rồi.” Hứa Hàm vừa nhìn Ninh Duệ Thần vừa bình luận, mà Ninh Duệ Thần cũng hào phóng đứng đó mặc cho Hứa Hàm quan sát, cũng hết sức lễ độ vươn tay về phía Hứa Hàm nói: “Xin chào, tôi là chồng của Tô Duyệt, Ninh Duệ Thần. Ở công ty làm phiền cô chiếu cố Tiểu Duyệt nhiều rồi.”


“Tôi là bạn thân của cô ấy, Hứa Hàm. Ông xã của Tiểu Duyệt này, tôi nói nhỏ cho anh biết một chuyện, ở phương diện kia Tiểu Duyệt tương đối còn khờ, về sau anh phải chỉ dạy cho cô ấy nhiều hơn một chút, lúc cần thiết thì cứ trực tiếp vét lấy.” Hứa Hàm vừa bắt tay vừa nháy mắt với Ninh Duệ Thần. Tô Duyệt không khỏi cảm thấy nhức đầu, cô thật sự đã kết bạn với một cô nàng xấu xa bậc nhất rồi.


Nhìn hai người đang hận không thể gặp nhau sớm hơn này, Tô Duyệt hết chịu nổi lên tiếng, “Hay là chúng ta đến quán cà phê đi, để cho hai người giao lưu tâm sự một phen ha?”


“Có tâm sự gì đâu.” Hứa Hàm không chút khách khí đánh vào mông Tô Duyệt một cái, rồi quay đầu lại nhìn Ninh Duệ Thần nói: “Đừng thấy cô ấy ốm vậy mà lầm, cái mông này vừa tròn vừa lớn, đứa con đầu tiên của hai người chắc chắn sẽ là con trai.”


Tô Duyệt hoàn toàn bị Hứa Hàm làm cho tức nghẹn muốn xỉu, nghiêng đầu liếc mắt nhìn Ninh Duệ Thần, mới phát hiện anh đang tỉ mỉ quan sát mình thì càng tức giận đến không có lời nào để nói. Người đàn ông này rốt cuộc có phải là GAY hay không vậy hả, nhìn vẻ mặt kia của anh tại sao cô lại cảm thấy anh đang vô cùng hứng thú với cái đề tài này vậy?


“Không lãng phí thời giờ quý báu của hai người nữa, tôi đi đây. Ông xã của Tiểu Duyệt, anh phải nắm bắt toàn bộ cơ hội cố gắng tạo người đấy, nếu như cần thiết, tôi có thể xin nghỉ giúp cô ấy. Đây là số điện thoại của tôi.” Hứa Hàm mau chóng lấy một tờ giấy viết số điện thoại của mình vào đưa cho Ninh Duệ Thần, rồi lao nhanh như làn khói để tránh thoát sự công kích của Tô Duyệt.


“Bà xã, mau lên xe thôi.” Ninh Duệ Thần ga lăng mở cửa xe, tươi cười nói.


“Ừm.” Tô Duyệt ngồi vào xe xong nhìn người đàn ông bên cạnh, nghĩ đến bây giờ hai người đã là quan hệ vợ chồng, cuối cùng cũng mở miệng nói, “Thứ tư tuần sau đài cử tôi đi công tác, chắc là phải đi mấy ngày mới trở về.”


Ninh Duệ Thần gật đầu một cái, nghĩ đến cái gì đó lại nói, “Vậy sinh nhật của em đợi khi nào em quay về thì anh sẽ giúp em tổ chức sau.”


“Sinh nhật tôi?” Tô Duyệt nhíu mày, lại lấy điện thoại di động ra nhìn lịch ngày một chút, mới phát hiện thứ sáu tuần sau là sinh nhật của mình.


“Sao anh biết ngày sinh nhật của tôi?”


Ninh Duệ Thần nhìn vẻ mặt vô cùng nghi ngờ của Tô Duyệt, bất đắc dĩ cười cười giải thích nói, “Chẳng lẽ em đã quên trên giấy hôn thú có viết ngày tháng năm sinh của em ở trên đó sao?”


Lúc này Tô Duyệt mới biết, giấy hôn thú kia cô chưa nhìn kỹ nó như thế nào, còn người đàn ông này, ngược lại góc cạnh nào cũng nhìn rất rõ ràng.


“Tiểu Duyệt, anh dẫn em đi gặp mặt một người.” Ninh Duệ Thần vừa lái xe vừa nhìn phía trước, Tô Duyệt rõ ràng cảm nhận được nụ cười trên mặt anh đã biến mất, thay vào đó là mấy phần cô đơn.


“Được.” Tô Duyệt lên tiếng, sau đó yên lặng ngồi ở bên cạnh Ninh Duệ Thần, không nói thêm gì nữa.


***


Porsche nhanh chóng xuyên qua đường phố đông nghịt người, chỉ chốc lát sau thì chậm rãi dừng lại trong một căn biệt thự.


Tắt máy, Ninh Duệ Thần không vội xuống xe mà ngồi lại bên trong mãi một lúc lâu mới lên tiếng: “Tiểu Duyệt, hôm nay anh dẫn em đến gặp ông nội của anh.”


“Ừ.” Tô Duyệt đáp một tiếng, hai người kết hôn đến gặp cha mẹ đối phương cũng là việc nên làm.


“Vậy chúng ta xuống xe thôi.” Ninh Duệ Thần bình tĩnh nói.


Bên ngoài biệt thự theo phong cách Châu Âu, hai bên trồng nhiều loại hoa cảnh, còn có một vùng nhỏ chuyên trồng hoa hồng đỏ, khe khẽ đung đưa trong gió.


“Cậu chủ, rốt cuộc cậu cũng trở lại rồi! Mau, mau đi đi thông báo cho ông chủ!”


Mấy người mặc áo đen nhanh chóng chạy vào trong biệt thự, cửa chính rộng mở, bước chân của Ninh Duệ Thần lại càng lúc càng chậm.


Bên trong phòng khách, một ông cụ đang được quản gia dìu đỡ ngồi xuống ghế sô pha, lúc thấy người tới là ai mặc dù đã tận lực khắc chế cảm xúc trong lòng, nhưng vẫn có thể nhìn ra thần sắc kích động trên mặt ông.


“Cậu chủ, rốt cuộc cũng đã trở lại, ngày nào ông chủ cũng ngồi đây trông ngóng cậu, trông đến hai mắt đều đã mờ cả.” Quản gia ở bên cạnh nghẹn ngào nói, “Không ngờ lúc cậu trở về thì đã lớn thế này rồi.”


“Bác Phúc, ông đi xuống trước đi.” Ông cụ chậm rãi mở miệng nói, nhìn người thanh niên đang đứng trước mặt mình, trong thoáng chốc bỗng giật bắn người, giống như mình đang ở trong giấc mộng không có thật nhưng lúc nào cũng hy vọng nó xuất hiện.


“Vâng, ông chủ, tôi đi phân phó phòng bếp làm món cá Quế chưng hạt thông mà khi còn bé cậu chủ thích ăn nhất.”


“Không cần, chúng tôi sẽ lập tức đi ngay, tôi trở lại chỉ là có chuyện muốn báo cho ông.” Giọng nói lạnh lùng chợt vang lên giữa căn phòng khách vắng vẻ, trong giọng nói lại không hề có chút tình cảm nào.


“Chúng tôi đã kết hôn.” Ninh Duệ Thần kéo tay Tô Duyệt thản nhiên nói.


Trong mắt của Ninh Hạc Hiên hiện lên nét vui mừng lẫn bất ngờ, ngẩng đầu quan sát Tô Duyệt, vội vàng kéo cô đến bên cạnh mình, cẩn thận dò xét nói: “Tướng mạo đoan chính, xem ra là một đứa bé ngoan, đây là con gái nhà ai?”


“Cháu gái của ông Tô.” Ninh Duệ Thần cứng nhắc trả lời, trong giọng nói không mang theo một tia tình cảm.


“Hóa ra là nhà của lão già kia? Không tệ không tệ.” Ninh Hạc Hiên gật đầu liên tục, vẻ mặt kia hiển nhiên tỏ rõ hết sức vừa lòng với đứa cháu dâu này.


Thế nhưng, Ninh Duệ Thần vẫn là dáng vẻ hờ hững như cũ đứng ở đó.


Đột nhiên, anh tỏ ra hơi mất kiên nhẫn kéo Tô Duyệt về đến bên cạnh mình, bàn tay to nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé của Tô Duyệt. Còn Tô Duyệt, có thể cảm nhận được dường như anh đang run.


“Khi nào tổ chức hôn lễ chúng tôi sẽ thông báo cho ông biết một tiếng, nếu như ông có thời gian, thì mời ông đến dự.” Ninh Duệ Thần nói xong, vội vàng kéo Tô Duyệt xoải bước rời đi.


“Đứng lại!” Sắc mặt Ninh Hạc Hiên xanh mét, trong mắt thoáng qua vẻ đau đớn bi thương, “Lâu lắm rồi cháu mới trở về một lần, sao phải muốn đi nhanh như vậy sao?”


“Ông nên cảm ơn Tô Duyệt, nếu không phải vì cô ấy, tôi tuyệt đối sẽ không bước vào cánh cửa nhà này nửa bước.” Ninh Duệ Thần lạnh lùng nói.


Ninh Hạc Hiên ngã ngồi ở trên ghế sofa, nhìn đứa cháu tồn tại bóng dáng của mình thời còn trẻ, “Con vẫn còn hận ông?”


“Đương nhiên.” Ninh Duệ Thần không chút do dự lên tiếng, bàn tay nắm lấy tay Tô Duyệt lại càng dùng sức hơn. Tô Duyệt ngẩng đầu, có thể mơ hồ nhìn thấy cơ mặt trên khuôn mặt kiên nghị kia đang căng lên, chứng tỏ anh đang rất kiềm chế cảm xúc trong lòng mình.


“Ta già rồi, Duệ Thần, quên hết chuyện trước kia đi, con trở lại đây đi.” Giọng nói già nua chầm chậm vang lên, trong giọng nói còn mang theo chút cầu xin. Ninh Duệ Thần ngẩn ra, nhưng cuối cùng vẫn kéo Tô Duyệt đi ra ngoài.


Chương 40: Hôn

Editor: TieuKhang 

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Lúc này đã là hoàng hôn, bầu trời bên ngoài chợt nhuộm lên một tầng màu cam dày đặc, như thể chỉ một giây sau thôi sẽ lập tức ập xuống mặt đất vậy.


Ninh Duệ Thần lôi kéo Tô Duyệt bước đi nhanh, tốc độ càng lúc càng nhanh. Lúc ngồi vào xe rồi mà sắc mặt anh vẫn không khá lên chút nào.


“Có phải em cảm thấy rất kỳ quái không, ông ấy là ông nội của anh vậy mà cả hai lại nói chuyện như vậy.” Ninh Duệ Thần tự giễu nói.


Tô Duyệt mím môi không nói lời nào, cô biết giờ phút này anh đang rất cần có một nơi để bộc phát trút ra hết những cảm xúc bị dồn nén trong lòng bấu lâu nay, chỉ có như vậy mới có thể khiến cho mình dễ chịu hơn một chút.


Nhìn bầu trời y hệt như màu máu ở bên ngoài, Ninh Duệ Thần lẩm nhẩm tự nói một mình, “Cha anh ngày xưa là một người lính, mẹ và cha quen biết nhau trong quân doanh. Hai người họ đều rất thích cuộc sống trong quân doanh. Còn ông, lại thích liều mạng trên thương trường, hơn nữa còn coi trọng cha anh muốn ông ấy làm người thừa kế của ông nội. Nhưng cha kiên quyết không làm theo lời ông, ông ấy không muốn đối mặt với những trận đấu đá anh lừa tôi gạt trên thương trường, vì vậy ông bắt đầu tiến hành công cuộc chống đối với ông nội trong một thời gian dài.


“Vì để đạt được mục đích của mình, ông nội đã mua chuộc thủ trưởng trong quân doanh. Trong một lần thực hiện nhiệm vụ cố tình kiếm cớ bức bách cha anh rời khỏi quân doanh, hơn nữa còn tước đi tư cách làm lính vĩnh viên của ông. Cha vẫn không chịu khuất phục trước sự cưỡng ép của ông nội nên đã gởi anh và em gái đến nhà ông Tô sống nhờ, dự định sau khi sắp xếp ổn thỏa cuộc sống ở Mỹ xong sẽ đưa bọn anh sang đó. Vậy mà….” Giọng nói Ninh Duệ Thần càng lúc càng nhỏ, trên mặt thắm được vẻ đau đớn không thôi, “Tai nạn máy bay đã cướp đi sinh mạng của hai người.”


Tay anh siết lại thành nắm đấm, khẽ run lên. Trái tim Tô Duyệt hơi chấn động, theo bản năng cầm lấy tay anh, nhưng không ngờ ngay lập tức bị anh trở tay cầm ngược lại.


“Tiểu Duyệt, em yên tâm, cho dù chúng ta có con, anh sẽ không để cho bất kỳ ai nắm giữ cuộc đời của nó.” Ninh Duệ Thần bỗng nhiên nói, ánh mắt thâm thúy sáng rực nhìn Tô Duyệt. Tô Duyệt vội vàng xoay người né tránh ánh mắt đó của anh. Còn Ninh Duệ Thần lại đột nhiên vịn lấy vai cô cúi người xuống hôn lên môi cô.


Bị nụ hôn của anh bất ngờ phủ lên, Tô Duyệt cứng người ngồi im tại chỗ, đã quên việc phải giãy giụa, phải né tránh, mà cứ để mặc cho anh hôn mình.


Đôi môi hơi thắm lạnh khiến cô không đành lòng phản kháng. Cô biết, anh đang tìm kiếm ấm áp ở mình, mà cô cũng không có cách nào cự tuyệt được.


Nếu không phải muốn cho mình một hôn lễ hoàn chỉnh, anh cũng sẽ không ép bản thân trở lại căn nhà đó, cũng sẽ không đối mặt với nỗi đau thương này.


Hôn đến khi Tô Duyệt sắp choáng váng hôn mê, lúc này Ninh Duệ Thần mới nới lỏng buông Tô Duyệt ra, nhìn vào cánh môi bị mình hôn đến đỏ ửng, trong lòng Ninh Duệ Thần đột nhiên thoải mái hơn nhiều, nhưng sắc mặt lại trầm xuống nhỏ nhẹ nói, “Vừa rồi….”


Tô Duyệt vội ngắt ngang lời Ninh Duệ Thần muốn nói, “Anh yên tâm, tôi sẽ không nói cho Thẩm Tuấn Ngạn biết.”


“….” Khuôn mặt điển trai của ai kia lập tức triệt để đen như cái đít nồi.


Nếu cứ tiếp tục nói nữa thì chắc sẽ thành ông nói gà bà nói vịt mất, như vậy sớm muộn gì Ninh Duệ Thần cũng sẽ bị tức mà chết.


Nhưng người nào đó lại quên mất rằng, ý nghĩ lý luận bây giờ của Tô Duyệt, hoàn toàn là do chính anh tạo thành.


Nói cái gì không nói, lại đi nói mình là GAY? Lần này thì hay rồi, tự bê đá đập vào chân mình. Ý nghĩ của Tô Duyệt tự nhiên sẽ theo quán tính đặt Ninh Duệ Thần vào góc độ của một người đồng tính luyến ái mà suy nghĩ.


Ninh Duệ Thần buồn bực lái xe, Tô Duyệt lại phát hiện phương hướng này hoàn toàn ngược lại với phương hướng nhà cô. Cô không nhịn được thắc mắc nghiêng đầu nhìn sang Ninh Duệ Thần hỏi, “Chúng ta đi đâu?”


“Về nhà.” Hai chữ thản nhiên, không có bất kỳ tình cảm dao động nào, giống như đây là chuyện hết sức bình thường vậy.


Lúc này Tô Duyệt mới cảnh giác hỏi, “Về nhà ai?”


“Nhà của hai chúng ta.” Ninh Duệ Thần liếc mắt nhìn Tô Duyệt một cái, “Không phải đã quên giao ước ngày hôm qua của chúng ta rồi đấy chứ?”


Tô Duyệt nổi quạu, giao ước? Giao ước gì chứ? Ngày hôm qua từ đầu tới đuôi đều là do anh và ông nội một xướng một họa, cô hoàn toàn không xen vào được nửa chữ!


“Cho dù vậy thì tôi cũng phải về nhà tắm rửa thay quần áo đã chứ?”


“Ông nội đã cho người mang quần áo của em đến nhà chúng ta rồi.” Ninh Duệ Thần bình tĩnh trả lời, Tô Duyệt càng thêm đau đầu. Ông nội này, cứ như vậy mà gấp rút đuổi cổ cô ra khỏi nhà sao?


“Về phần đồ dùng hàng ngày, chỗ của anh đều có đủ.” Ninh Duệ Thần tiếp tục nói, “Cho nên em chỉ cần trực tiếp đến nhà của hai chúng ta là được rồi.”


“….” Nhìn xem, người ta đã thu xếp mọi chuyện đâu vào đấy, cũng không thèm chừa lại cho cô một chút đường sống để đảo ngược, Tô Duyệt cảm thật thiệt bực mình hết sức.


***


Buổi tối, sau khi tắm rửa xong, Tô Duyệt mặc áo ngủ vô cùng kín đáo, nhìn người đàn ông nằm nghiêng ở trên giường còn cố ý chừa ra một chỗ trống, cau mày nói, “Anh Ninh, nhà anh….”


“Là nhà của hai chúng ta.” Ninh Duệ Thần lên tiếng bắt bẻ nhưng mí mắt lại không hề động đậy.


“Ừ, ghế sô pha nhà chúng ta đặt ở đâu?”


“Thời gian quá gấp nên chưa chuẩn bị kịp, tạm thời ngủ ở đây đi.”


“Vậy còn ly súc miệng của tôi đâu?”


“Cũng chưa kịp mua, dùng tạm cái của anh trước đi.”


“….” Tối nay Tô Duyệt không thể đánh răng được rồi.


Suy nghĩ một chút, cô nhìn khắp cả căn phòng ngủ chỉ có một cái giường, cuối cùng Tô Duyệt đi ra ngoài. Cô không tin, căn nhà lớn như vậy mà ngay cả một ghế dựa hay ghế sô pha để cho cô nằm ngủ cũng không có!


Ninh Duệ Thần thấy thế cũng không đứng dậy ngăn cản, nhếch miệng vẽ ra một nụ cười ‘có chí ắt sẽ thành công’.


Quả nhiên, năm phút sau, Tô Duyệt ủ rũ cúi đầu quay trở về phòng, cả căn nhà lớn như vậy mà thật sự không có thứ gì mình muốn cả!


Ngay cả ghế cũng chỉ có hai cái, cho dù cô muốn ghép hai cái lại nằm ngủ cũng không thể được.


Liếc nhìn Tô Duyệt đang tức giận bĩu môi, Ninh Duệ Thần hếch mày lên. Mấy cái ghế sô pha bao gồm cả ghế dựa ngày hôm qua anh đã vứt toàn bộ rồi, đây chính là cái được gọi là ‘có tài tiên đoán’!


Che giấu nụ cười vui vẻ ở khóe miệng, Ninh Duệ Thần tốt bụng nhắc nhở, “Giường rất lớn, em yên tâm đi, tuyệt đối đủ cho hai người nằm ngủ.”


“Như vậy, không tốt lắm đâu….”


“Chúng ta đã là vợ chồng thì có gì mà không tốt chứ?” Liếc nhìn cô gái vẫn băn khoăn lo lắng đứng ở đó, thay đổi giọng điệu, Ninh Duệ Thần nói lời rất chân thành và đúng trọng tâm, “Em yên tâm, anh là GAY, cho nên sẽ không làm mấy chuyện gì đó với em đâu. Hơn nữa, chúng ta cũng đâu phải chưa từng ngủ chung.”


Lời mời mọc này này hết sức tự nhiên, khiến Tô Duyệt cũng không nhịn cho rằng, nếu còn tiếp tục từ chối ý tốt của người ta, ngược lại mình lại ra vẻ quá kiểu cách.


Liếc nhìn áo ngủ đầy đủ vũ trang trên người, tư tưởng của Tô Duyệt cũng dần dần thả lòng.


Từ từ bò lên giường, chiếm lĩnh địa bàn của mình, cô lập tức nhắm mắt lại cố gắng ngủ, cố gắng khiến cho mình quên đi sự thật mình đang ngủ chung giường với một người đàn ông.


Nhìn Tô Duyệt như đang muốn cố gắng tránh xa mình vạn dặm, nụ cười trên môi Ninh Duệ Thần càng sâu hơn.


Tắt đèn bàn, cả căn phòng chìm vào bóng đêm đen như mực.


Năm phút sau….


“Anh Ninh….”


“Hửm?”


“Tay của anh….Không cẩn thận đặt ở trên eo của tôi kìa.” Tô Duyệt hết sức uyển chuyển nói.


“Ừ.” Ninh Duệ Thần đáp một tiếng, nhưng tay vẫn đặt trên eo của Tô Duyệt không có ý buông ra.


Tô Duyệt nhíu mày, theo lý thuyết thì GAY nên có chút bài xích khi tiếp xúc với thân thể của người khác phái chứ nhỉ.


Cô đành phải tiếp tục hướng dẫn từng bước nói: “Anh không thấy khó chịu sao?”


“Chúng ta là vợ chồng, có cái gì mà khó chịu chứ?” Ninh Duệ Thần thản nhiên nói, sau đó kéo Tô Duyệt sát vào lòng mình, “Buồn ngủ quá, đừng nói chuyện nữa, chúng ta ngủ thôi.”


“Anh Ninh….”


“Nếu em còn ầm ĩ không cho anh ngủ, anh sẽ không ngại mà lấp cái miệng em lại đâu.”


“….” Tô Duyệt quả thật không nói nữa, xem ra nụ hôn ngày hôm nay thật sự có chút ảnh hưởng đến cô.


Mấy phút sau, bên cạnh liền truyền đến tiếng hít thở đều đều của đàn ông, cô cố gắng kéo tay anh ra, thế nhưng cánh tay kia lại giống như cái khóa sắc, cho dù cô di chuyển như thế nào cũng không nhúc nhích được.


Tô Duyệt đành phải từ bỏ ý định, kỳ thật ngủ ở bên cạnh anh cũng không tệ. Ngoại trừ có chút kỳ lạ ra, trên người anh thoang thoảng hương bạc hà như thấm vào tận tim gan. Gần đây cô luôn mất ngủ vậy mà hôm nay lại cảm thấy an lòng một cách khó hiểu, không ngờ anh có thể mang đến cho cô cảm giác an toàn trước nay chưa từng có.


Sau khi không muốn nghĩ đến phải chạy trốn như thế nào, thì Tô Duyệt đã rất nhanh tiến vào giấc ngủ, cũng vô ý thức rút người sát vào lòng anh. Ngay lúc này, người đàn ông bên cạnh đột nhiên mở mắt ra, nhìn cô gái điềm nhiên chìm vào giấc ngủ say, ý cười trong mắt càng sâu hơn, hài lòng nhắm mắt lại tiếp tục giấc ngủ ngọt ngào của mình.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s