Gặp được tình yêu đích thực – Chương 36+37

tumblr_n8ch9mczO71qcxsluo1_1280 Chương 36: Nhược điểm của cô

Editor: TieuKhang 

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Đẩy cánh cửa của cửa hàng Kimberley ra, một mình Tô Duyệt đi vào trong.


Hai người vốn quyết định cùng nhau đi xem nhẫn kết hôn, nhưng Ninh Duệ Thần lại tạm thời có chuyện cho nên một mình cô tới đây xem trước. Giấy hôn thú đã bị Ninh Duệ Thần chiếm giữ, anh nói là để cho anh giữ, đối với chuyện này, Tô Duyệt cũng không so đo với anh.


Lúc này, có rất nhiều đôi tình nhân đến đây xem nhẫn, nhìn họ hết sức ngọt ngào và hạnh phúc.


Tô Duyệt đi tới trước một tủ trưng bày, nhìn đủ loại nhẫn kim cương, nghĩ đến bây giờ mình đã là phụ nữ có chồng, vậy mà, trừ tờ giấy đỏ kia ra, thì chẳng có gì để chứng nhận, không tránh khỏi có cảm giác tất cả như chỉ là một giấc mộng.


“Tô Duyệt, sao cháu lại ở đây?” Một giọng nói lanh lảnh từ xa truyền đến, Triệu Nhã Cầm giả bộ kinh ngạc đi tới trước mặt Tô Duyệt, nhưng trên mặt lại tràn đầy vẻ giễu cợt.


Tô Duyệt nhìn hai người đi về phía mình, Tô Thiến Tuyết đứng ở sau lưng Triệu Nhã Cầm, mặc dù bụng vẫn còn nhỏ, nhưng nhìn bước chân của cô ta, không khó nhìn ra đã có thai.


“Đây là thiệp mời kết hôn của Thiến Tuyết, cháu làm chị họ, tuyệt đối không thể vắng mặt đâu đấy.” Cũng chẳng quan tâm cô có đồng ý hay không, Triệu Nhã Cầm cứ thế mà nhét thiệp cưới vào trong túi xách của Tô Duyệt.


Hiện nay, Tô Thiến Tuyết đang mang cốt nhục của Thẩm Gia Dũng, mà Thẩm Gia Dũng lại giành được từ trong tay Tô Duyệt, từ phương diện nào đó mà nói, lòng hư vinh của Triệu Nhã Cầm đã được thỏa mãn.


“Không ngờ Thiến Tuyết lại ngốc như vậy, muốn gạt thím phá đứa nhỏ này để tác thành cho cháu và Thẩm Gia Dũng, nhân cơ hội này hòa thuận với cháu. Aizz, con bé này, thật đúng là không biết lòng người hiểm ác, nếu không phải luật sư Ninh nói ra, sợ là Thiến Tuyết tốt bụng này của thím đã làm việc ngốc kia rồi.” Triệu Nhã Cầm vừa nói, vừa thương tiếc nhìn Tô Thiến Tuyết, mà ánh mắt của Tô Thiến Tuyết lại có vẻ né tránh.


Thông qua Tô Viễn Hàng mà Triệu Nhã Cầm biết mình mang thai, vì giấu tâm tư muốn phá đứa nhỏ này của mình, cô liền bịa chuyện trước mặt Triệu Nhã Cầm, khóc lên khóc xuống. Còn Triệu Nhã Cầm cũng không suy nghĩ nhiều liền tin là thật. Dù sao đối với cháu gái Tô Lê Đông nuông chiều muốn gì được nấy, bà luôn hiểu rõ.


Cô liên tục nói dối, mới giấu nhẹm được chuyện này.


Tô Thiến Tuyết che bụng của mình, trong mắt lại thoáng qua một tia căm hận. Lúc cô quyết định muốn lén đi phá bỏ đứa nhỏ này, nhưng lời của Trần Vân lại tàn nhẫn phá tan hy vọng cuối cùng của cô.


“Cô Tô, tử cung của cô phát sinh điểm bất thường, hơn nữa các hạng mức chỉ tiêu cơ thể của cô cũng không được bình thường, nếu khăng khăng phá bỏ đứa nhỏ này, e là sẽ nguy hiểm đến tính mạng.”


Đứa nhỏ này, cô không thể không giữ lại. Cô nhất định phải gả cho người đàn ông mà mình chán ghét, cũng cứ như vậy mà sống đến cuối đời.


Dĩ nhiên cô sẽ không đến bệnh viện khác làm kiểm tra nữa, bởi vì bệnh viện quân đội đã là bệnh viện tốt nhất ở Lạc Thành này. Cho dù Trần Vân có ý kiến với cô, nói lần kiểm tra trước có vấn đề, nhưng Tô Thiến Tuyết vẫn không cho rằng cô ấy sẽ lấy nghề nghiệp kiếm sống của mình ra đùa giỡn.


Mù quáng tin tưởng lời của một bác sĩ, hơn nữa còn là vì sợ hãi, sợ càng nhiều người biết cô muốn phá bỏ đứa nhỏ này, thế là cô không thể không giữ lại nó.


Tô Duyệt liếc nhìn Tô Thiến Tuyết đứng sau lưng Triệu Nhã Cầm. Hôm đó gặp ở bệnh viện, Tô Thiến Tuyết đối với chuyện mình mang thai đã lo lắng sợ người khác biết được cỡ nào, hôm nay Triệu Nhã Cầm lại huênh hoang nói như thế, hai người họ đang muốn diễn trò gì đây?


Nhưng mặc kệ muốn diễn trò gì, đều không liên quan đến cô. Tô Thiến Tuyết lựa chọn như thế nào, lại càng không có liên quan đến cô, bây giờ cô đã là vợ của người khác rồi.


Xoay người, Tô Duyệt muốn rời khỏi nơi này.


Song, Triệu Nhã Cầm lại không muốn dễ dàng buông tha cho Tô Duyệt như vậy.


Mỗi lần nhìn thấy khuôn mặt cực giống Triệu Tuyết Nhu thời trẻ, thì lúc nào bà cũng luôn nghĩ tới cảnh ngày xưa Tô Viễn Hành và Tô Thanh Dương tranh nhau lấy lòng Triệu Tuyết Nhu, hận ý chôn sâu trong lòng, giống như măng tre mùa xuân từ dưới đất chui lên, điên cuồng sinh trưởng!


“Tiểu Duyệt, nơi này chỉ dành cho những người sắp kết hôn hoặc là những đôi tình nhân, chẳng lẽ cháu tới đây là để tưởng nhớ những đoạn hồi ức tình cảm không thể quay trở lại sao?” Triệu Nhã Cầm cao giọng nói ra những lời lẽ chói tai, e rằng mọi người trong cửa hàng đều nghe ra ý trào phúng trong đó.


Theo sự hiểu biết của Triệu Nhã Cầm, sở dĩ Tô Duyệt đến nơi này, hoàn toàn là bị kích thích bởi chuyện Tô Thiến Tuyết đang mang thai, vì vậy đến đây để tưởng nhớ lại quá khứ.


Tô Duyệt hờ hững liếc nhìn Triệu Nhã Cầm, “Tôi đến xem nhẫn kết hôn.”


“Kết hôn? Tiểu Duyệt à, thím biết cháu muốn cậy mạnh, nhưng cũng không thể lấy chuyện đùa căn bản không có người tin này ra gạt mọi người.” Triệu Nhã Cầm không hề tin lời của Tô Duyệt, vỗ vỗ mu bàn tay của Tô Thiến Tuyết, liếc mắt nhìn Tô Duyệt, “Thiến Tuyết, con có tin một người mới vừa thất tình lại đột nhiên sắp kết hôn không?”


Tô Duyệt biết cô có nói nhiều hơn nữa cũng vô ích, hiện giờ giấy hôn thú không có ở trong tay cô, cũng giống như nói mà không có bằng chứng. Huống chi, Triệu Nhã Cầm căn bản không hy vọng cô sẽ được hạnh phúc, trong lòng bà ta tất nhiên sẽ phủ nhận chuyện cô sẽ kết hôn này.


Thế nhưng, cái này cũng không có nghĩa là cô sẽ chịu đựng sự châm biếm và nhục nhã Triệu Nhã Cầm đối với cô.


Tô Duyệt liếc mắt nhìn Tô Thiến Tuyết đứng đó chờ xem chuyện cười của cô, thản nhiên nói, “Tôi nhớ lần trước đi theo ông nội đến bệnh viện, hình như nghe thấy….”


“Mẹ, chúng ta đi thôi!” Tô Thiến Tuyết vội vàng lên tiếng, lúc này trái tim như bị vọt lên cổ họng, ánh mắt nhìn Tô Duyệt ngăn không cho cô nói hết.


Triệu Nhã Cầm nào hiểu được chân tướng, cho là Tô Thiến Tuyết muốn nhân nhượng cho khỏi phiền, liền lườm cô một cái, “Gấp cái gì, nếu Tiểu Duyệt nói nó muốn chọn nhẫn kết hôn, vậy chúng ta nên giúp chị họ của xem một chút cũng được.”


Tô Thiến Tuyết vô cùng sốt ruột, rất sợ Tô Duyệt sẽ bị Triệu Nhã Cầm chọc tức mà nói ra chuyện cô muốn phá bỏ đứa nhỏ này, tuyệt đối không thể để cho ai biết được.


Nhưng lúc này Tô Thiến Tuyết lại quên, Tô Duyệt căn bản không nghe được cái gì, cô nói như thế chỉ là đang đánh cuộc một lần thôi.


Hai mắt láo liên, Tô Thiến Tuyết đột nhiên ôm bụng “Ui da” một tiếng, ngồi xổm ở trên mặt đất.


Triệu Nhã Cầm vội vàng đỡ lấy Tô Thiến Tuyết, “Con làm sao vậy? Có cần đi bệnh viện khám hay không?”


“Mẹ, con đau quá, đau quá!”


“….”


Hai người không ngừng hỏi qua nói lại, nhưng Tô Duyệt thì không có tâm trạng để xem tiếp, liền xoay người bỏ đi.


Sau lưng, trong đôi mắt hoa đào đột nhiên hiện lên một tia sáng âm hiểm, cô vốn chuẩn bị xem chuyện cười của Tô Duyệt, vậy mà bây giờ lại thành giải vây cho cô ta, bảo cô làm sao có thể không hận được chứ!


Đối với suy nghĩ của hai người kia, Tô Duyệt căn bản không muốn biết, đôi mắt trong suốt thoáng qua nét ảm đạm. Mặc dù đây là cuộc hôn nhân có tiếng không có miếng, nhưng cô vẫn muốn nhận được lời chúc phúc của người thân. Mà lời chúc phúc cô muốn nhận được nhất, sợ là không có rồi.


Đang miên mang suy nghĩ, tầm mắt của Tô Duyệt vô tình nhìn lướt qua, lại thấy một bóng dáng quen thuộc, là Hứa Hàm.


Bước nhanh về phía Hứa Hàm, cô nhất định phải hỏi thăm kỹ con bé đó một chút, sao hôm nay lại tìm được một người đàn ông cực phẩm như thế!


Chương 37: Đến nhà ra mắt

Editor: TieuKhang 

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)


Thế nhưng, khi đến gần cô mới phát hiện, cạnh Hứa Hàm còn có thêm một người đàn ông.


Anh ta mặc tây trang màu đen, gương mặt vuông vắn góc cạnh rõ ràng, tuy không tính là đẹp trai, nhưng tạo cho người ta có cảm giác là một một người ôn tồn nho nhã, đã bù lại cho sự thiếu sót của tướng mạo.


“Tiểu Hàm, theo anh về đi, được không?”


Hứa Hàm dùng sức hất ra tay người đàn ông đang bắt lấy tay mình, “Cố Lâm Phong, tôi không phải là vật phẩm, anh đồng ý trở thành vật hy sinh của bọn họ nhưng tôi không muốn! Anh vẫn sớm nên từ bỏ cái suy nghĩ đó đi, tôi sẽ không về với anh đâu!”


Đàn ông tiếp tục khuyên can, “Xã hội bên ngoài hiểm ác, nếu em không muốn kết hôn chúng ta có thể tạm thời hoãn lại. Tiểu Hàm, chúng ta về nhà trước, được không?”


“Hiểm ác?” Hứa Hàm cười lạnh một tiếng, “So với gia tộc của anh lừa gạt tôi, tranh giành đấu đá thì những thứ này có là cái vẹo gì? Ai cũng tỏ ra sống với nhau chan hòa thân thiết, nhưng trái tim thì lạnh lẽo không có tình người. Cố Lâm Phong, tôi và anh từ nhỏ đã sống trong môi trường xấu xa như vậy, những thứ này còn cần tôi nói sao?”


Đầu óc không nhanh nhạy như Hứa Hàm thế nhưng lại nói ra được những lời này, có lẽ trong lòng cô đối với chuyện đó còn rõ hơn so với bất kỳ ai khác, chỉ là không có biểu hiện ra mà thôi.


“Tiểu Hàm, những thứ này không phải em muốn trốn tránh là có thể trốn tránh. Anh đã hứa với chú sẽ đón em về nhà, đừng để anh khó xử, được không?” Người đàn ông vẫn không nổi giận, lời lẽ lịch sự đúng mực nhưng không kém phần kiên quyết, “Nếu em một hai muốn đối nghịch với anh, anh chỉ đành phải áp dụng cách khác.”


Bên cạnh hai người bỗng xuất hiện thêm hai người đàn ông mặc trang phục màu đen, nhẹ giọng nói với Hứa Hàm, “Thư cô, thật xin lỗi.” Nói xong, liền tiến lên chuẩn bị áp chế Hứa Hàm bắt cô về.


Hứa Hàm nhanh chân muốn bỏ chạy, nhưng không biết phải chạy trốn ở nơi nào, bỗng từ đâu có một bóng dáng xuất hiện nắm chặt tay cô, chọn một hướng đông người nhất chạy đi, không biết lao qua bao nhiêu con phố, lúc này mới dừng lại đứng ở góc tường thở hồng hộc.


“Tiểu Duyệt, không ngờ cậu có thể chạy nhanh đến vậy.” Hứa Hàm dựa tường thở lấy hơi lên nói.


“Đúng vậy, nhờ ơn cậu ban tặng đấy, đây cũng chính là lần chạy nhanh nhất trong đời mình, nếu để thầy thể dục cấp ba của mình biết được, chắc chắn sẽ giật nẩy người cho mà xem. Trời ơi, một Tô Duyệt khi đó chạy cự li dài có 800 mét mà lúc nào cũng về bét, hôm nay lại có thể chạy như thần tốc thế này!” Vẻ mặt Tô Duyệt khi nói chuyện biểu hiện rất khoa trương phóng đại, khiến cho Hứa Hàm té cười ha ha.


Một lát sau, Hứa Hàm không thể nhịn được nữa, bèn hỏi, “Tiểu Duyệt, cậu không có gì muốn hỏi mình sao?”


“Cậu muốn cho người khác biết sao? Nếu muốn người khác biết thân phận của mình, vậy cậu bỏ chạy còn ý nghĩa gì nữa?” Tô Duyệt nháy mắt tinh ranh nói.


Cô biết Hứa Hàm không muốn để cho người khác biết thân phận của mình, mặc dù cô cũng chỉ biết rất mơ hồ về hoàn cảnh gia đình của Hứa Hàm, nhưng trên đời này có ai mà không có bí mật, chỉ cần đối đãi thật lòng với nhau là được, còn những việc khác, không biết cũng không sao cả.


“Tiểu Duyệt, cám ơn cậu.” Hứa Hàm nói lời cảm ơn tận đáy lòng, cám ơn cậu có thể hiểu được chỗ khó xử của mình.


“Đồ ngốc này, có gì mà phải cảm ơn chứ, à phải, mình có chuyện muốn thông báo với cậu, mình đã kết hôn rồi.”


Tô Duyệt biết chuyện này sớm muộn gì cũng không thể giấu được. Huống chi, Hứa Hàm là bạn tốt nhất của cô, cô muốn chia sẻ với cô bạn mình tin tức này đầu tiên.


“Đã kết hôn?” Tiếng của Hứa Hàm trong nháy mắt vút cao xông thẳng lên trời, “Tiểu Duyệt, lẽ nào cậu kết hôn với cái anh chàng ngốc kia hả?”


Tô Duyệt lườm cô một cái, “Cậu cũng biết là anh ta ngốc nghếch còn giới thiệu cho mình?”


“Chỉ là muốn cho cậu mở mang kiến thức thêm về đàn ông cực phẩm trong truyền thuyết thôi mà.” Hứa Hàm cười ha ha nói: “Nhưng mà….Hỏng lẽ cậu nhất thời nghĩ quẩn mà cùng anh ta….”


“Không phải, là một người khác.”


“Một người khác?” Giọng nói của Hứa Hàm lúc này còn lớn hơn khi nãy, “Tiểu Duyệt, không thể ngờ chỉ trong thời gian ngắn như vậy mà cậu đã tìm được một người đàn ông khác, giấy hôn thú đâu?”


“Không có ở chỗ của mình.”


“Vậy khi nào mới dẫn người đến ra mắt?”


“Vội gì chứ, cậu nhất định sẽ có cơ hội được gặp.” Tô Duyệt cười nói, “Mình đói rồi, chuyện quan trọng nhất bay giờ chính là mau cùng mình đi ăn một bữa thật ngon.”


“Được, xuất phát thôi!” Hứa Hàm giơ cánh tay cất giọng nói, hai người cao giọng cười vô cùng sảng khoái, sau đó nhanh chóng đi đến một quán ăn nhỏ.


***


Mấy ngày đến nhà thăm hỏi mà Ninh Duệ Thần nói, thật ra chỉ là sau hôm đó một ngày.


“Anh đến đây làm gì?” Tô Duyệt thấy trrong tay Ninh Duệ Thần mang theo lỉnh khỉnh quà tặng đứng ở ngưỡng của thì giật mình hỏi.


“Chúng ta đã kết hôn, nên cần phải đến chính thức ra mắt ông nội cho phải phép chứ, đúng không?” Giọng nói của anh chan chứa ý cười vui vẻ.


Tô Duyệt nhỏ giọng nói, “Nhưng….Tôi vẫn chưa nói với ông nội chuyện tôi đã kết hôn mà.”


“Vậy quá tốt, ngay bây giờ anh sẽ đi báo cho ông nội hay tin tốt này.” Ninh Duệ Thần chỉ cười nhẹ, sau đó nhanh chân bước đi vào.


“Duệ thần, rốt cuộc cũng biết đường đến thăm ông già này rồi sao?” Ông Tô Lê Đông đang đùa nghịch với chú cá vàng bơi trong hồ cá, vừa thấy Ninh Duệ Thần đến, mặt mày ông lập tức tươi cười vui vẻ.


Ninh Duệ Thần nắm tay Tô Duyệt, thưa chuyện với ông Tô Lê Đông, “Thưa ông, hôm nay cháu đến là có chuyện muốn thưa với ông.”


“Thằng nhóc này, có gì đang giấu ta à, có chuyện mau nói!” Ông Tô Lê Đông vẫn tiếp tục đùa giỡn cùng chú cá vàng, nên chưa phát hiện hành động nhỏ này của hai người.


“Cháu và Tô Duyệt đã kết hôn rồi ạ.” Ninh Duệ Thần bình tĩnh nói.


“Chẳng phải chỉ kết hôn thôi ư, còn ấp úng….” Ông cụ Tô lập tức dừng tay xoay người lại nhìn hai người, “Cháu vừa mới nói gì?”


“Cháu và Tô Duyệt đã kết hôn rồi, đây là giấy hôn thú của chúng cháu.” Ninh Duệ Thần đem hai bản màu hồng đưa đến trước mặt ông Tô Lê Đông, cũng tiện thể mở nó ra.


Tô Duyệt lo lắng ngẩng đầu liếc nhìn ông Tô Lê Đông, mặc dù cô biết ông nội tương đối hài lòng với đứa cháu rể tương lai này, nhưng gia đình xưa nay luôn giữ lề lối truyền thống, hôn nhân đại sự là chuyện quan trọng cỡ nào, thế nhưng cô lại làm trước thưa sau, không dám đảm bảo ông nội sẽ không tức giận.


Đồng thời, cô cũng cảm thấy người đàn ông này quá mức trực tiếp, một chút dè chừng cũng không có, cứ thế mà thẳng thừng nói ra không ngượng miệng.


“Ông nội, con đi lấy Định Tâm Hoàn cho ông.” Thấy mãi lúc lâu mà ông Tô vẫn không có phản ứng, Tô Duyệt cảm thấy vô cùng lo lắng. Nghiêng đầu, trợn mắt nhìn Ninh Duệ Thần bằng ánh mắt trách móc, mà người nọ lại vẫn bình tĩnh thản nhiên, không hề có chút sự tự trách nào.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s