Gặp được tình yêu đích thực – Chương 27+28+29

tumblr_n8ch9mczO71qcxsluo1_1280 Chương 27: Thuyết phục

Editor: TieuKhang 

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

“Tôi đưa ông nội tới khám bệnh.” Tô Duyệt thản nhiên nói. Theo ánh mắt Tô Duyệt, Tô Thiến Tuyết nhìn thấy Tô Lê Đông đang ngồi một mình.


Hôm nay Tô Duyệt chỉ buộc tóc đơn giản, mặc chiếc váy hoa màu trắng rất bình thường, thế nhưng không hiểu sao vẫn khiến cho Tô Thiến Tuyết cảm thấ có chút ghen tỵ.


Dáng vẻ thanh cao tiểu thư đài cát từ trong xương tủy của Tô Duyệt là điểm mà Tô Thiến Tuyết căm thù nhất.


Tiếng nói lanh lảnh chợt vang lên bên tai Tô Duyệt: “Tô Duyệt, tôi cảnh cáo cô, đừng xen vào chuyện của tôi, nếu không người cuối cùng chịu thiệt chính là cô đấy.”


Tô Duyệt đưa mắt nhìn Tô Thiến Tuyết, bình tĩnh nói: “Nói xong chưa? Ông nội đang đợi tôi, tôi đi trước đây.” Nói xong, cô liền đi vượt qua Tô Thiến Tuyết, không thèm để ý đến Tô Thiến Tuyết ở phía sau đang gào lên.


“Tô Duyệt, nếu có thêm người thứ ba biết chuyện hôm nay, tôi sẽ không để cô yên đâu!” Thốt ra những lời uy hiếp, nhưng đồng thời Tô Thiến Tuyết cũng đã để lộ nỗi bất an trong lòng hết ra ngoài.


Từ đầu tới cuối Tô Duyệt vẫn lãnh đạm thờ ơ đối với hành động và lời nói của cô ta. Cho dù cô ta có khiêu khích thế nào đi nữa, đối với Tô Duyệt mà nó cũng như gió thoảng qua tai, tựa như đánh vào vải bông vậy. Tô Duyệt sẽ không bao giờ trở mặt với cô ta, cũng chính vì điều này mà trong lòng Tô Thiến Tuyết càng thêm khó chịu.


Nếu như Tô Duyệt vạch mặt cô, cãi nhau ầm ĩ một trận với cô, hoặc trã đũa lại cô, điều đó cho thấy cô đã chạm được tới ranh giới cuối cùng của Tô Duyệt, khiến cô ta phải nổi điên lên. Đằng này cho dù cô khiêu khích thế nào đi nữa, Tô Duyệt vẫn điềm tĩnh đối mặt, tình cảnh này khiến trong lòng Tô Thiến Tuyết nảy sinh cảm giác sợ hãi khó hiểu.


Cô không cách nào xác định được liệu Tô Duyệt có biết được chuyện mình mang thai không, cũng không cách nào đoán trước được Tô Duyệt sẽ làm thế nào, cô ta có nói chuyện này ra hay không.


Tô Thiến Tuyết đứng ở đó, hai hàng lông mày được tỉa kĩ càng xoắn xuýt lại, cảm giác sợ hãi, lo lắng lúc này lộ hết ra trong mắt Tô Thiến Tuyết.


Không, không được, mình không thể chỉ vì Thẩm Gia Dũng mà hủy hoại cuộc đời mình được!


***


“Này, hai người các cậu muốn trừng mắt hay cấu xé nhau thì thời gian vẫn còn dài lắ,. Nhưng hôm nay tôi khó khăn lắm mới tập hợp được cả bốn người lại, các cậu không nên lãng phí thời gian quý báu thế này chứ?” Thẩm Tuấn Ngạn vừa đứng ra hòa giải, vừa cho một miếng cá lư vào miệng.


“Tô Đông Thần, tôi hận cậu, hận cậu, hận cậu cho tới chết.” Hạ Việt đột nhiên đứng bật dậy, dậm chân hét toáng lên.


Tô Đông Thần khinh thường liếc Hạ Việt một cái, chọc thẳng vào điểm yếu của cậu ta, “Cậu cho rằng, tôi sẽ giao em gái bảo bối của tôi cho một đứa trẻ non nớt như cậu sao?”


Hạ Việt vừa nghe xong, đôi mắt đen trắng rõ ràng lập tức trợn trừng mở lớn, “Cậu… Cậu dám nói tôi trẻ con non nớt! Tô Đông Thần, cậu thật khinh người quá đáng.” Nói xong liền nhào tới.


Trong lúc hai người kia đang quần nhau túi bụi, Thẩm Tuấn Ngạn liếc nhìn người đàn ông bên cạnh đang ngồi vắt chéo hai chân cầm điện thoại chơi game, không khỏi thầm khâm phục. Cái tên này, không cần nói nửa câu, mặc kệ nước sông trong đục ra sao, chẳng cần phải làm gì cả, nhưng lại dễ dàng trở thành người được hưởng lợi nhất.


“Này, không phải cậu nói giúp Hạ Việt trấn giữ cửa ải sao, sao giờ lại bắt cóc luôn con người ta vậy?” Thẩm Tuấn Ngạn nhỏ giọng trêu chọc. Theo như anh biết, Tô Duyệt chính là người đầu tiên khiến cậu chủ Ninh chủ động xuất trận.


Ninh Duệ Thần liếc mắt nhìn Thẩm Tuấn Ngạn, thản nhiên nói: “Cậu có ý kiến gì sao?”


Thẩm Tuấn Ngạn vội vàng đầu hàng: “Không dám, không dám.”


Con người đảo quanh một vòng, rồi như đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó, Thẩm Tuấn Ngạn đặt đũa xuống hứng thú nói: “Nói cho các cậu biết một chuyện, hôm qua Tô Thiến Tuyết đi tới chỗ Trần Vân, các cậu đoán xem, cô ta bị bệnh gì?”


“Không hứng thú!” Hạ Việt bĩu môi nói, hai mắt Tô Đông Thần thì lại sáng rực lên, đối với chuyện xấu của Tô Thiến Tuyết anh luôn luôn có hứng thú.


Mà Ninh Duệ Thần lúc này đang cầm ly đế cao rót đầy Shiraz số 9 năm 1932 ung dung lắc lắc, đôi mắt sâu thẳm lẳng lặng nhìn chất lỏng màu đỏ, không ai biết được lúc này trong đầu anh đang nghĩ gì.


“Cô ta đang mang thai! Ha ha, ông cụ Thẩm nhà tôi có cháu nối dõi rồi!” Thẩm Tuấn Ngạn hưng phấn nói, mà giọng nói kia dường như đang giễu cợt.


“Cậu không sợ bà ‘Thái Hậu’ nhà cậu không kiên trì nổi nữa, sẽ để cho cậu và Thẩm Gia Dũng cạnh tranh tài sản sao?” Tô Đông Thần cười nói.


Thẩm Tuấn Ngạn buông tay ra, “Cậu tưởng tôi để ý đến mấy đồng tiền đấy sao? Cho dù ông cụ đem hết tài sản của nhà họ Thẩm cho Thầm Gia Dũng tôi cũng chẳng có ý kiến.”


“Cũng phải, nội cái mã của cậu thôi, đã là khoản tài nguyên quý giá rồi.” Tô Đông Thần dò xét nói, “Nhưng không vẫn không đáng đồng tiền bằng cậu Ninh.”


“Đáng tiếc từ trước đến giờ cậu Ninh không có hứng thú với đàn bà… Ơ, không đúng, bây giờ thì đã có chút hứng thú với em gái cậu đấy.” Thẩm Tuấn Ngạn trêu chọc nói, cũng không thèm để ý đến vẻ mặt dọa người của Hạ Việt.


Hạ Việt trề môi, bộ mặt not choẹt lại bắt đầu mếu máo khóc lên, song ba người kia lại không có chút phản ứng nào. Thậm chí Tô Đông Thần còn gắp một miếng thịt om mơ đưa tới trước mặt Ninh Duệ Thần, tận tình khuyên anh nên ăn thử một miếng.


“Đừng giả vờ khóc nữa, nếu cậu ta muốn giấu cậu, cậu nghĩ rằng cậu có thể biết được sao? Nói cho cùng, cậu ta cũng chỉ là muốn cậu sớm nhìn nhận thực tế, đừng u mê không tỉnh ngộ nữa, có cậu ta rồi, cậu tuyệt đối sẽ không thể thành công được.”


“Huống chi, Tô Duyệt thực sự không hợp với cậu, cô ấy cũng sẽ không yêu một người tía lia như cậu, một người cứng nhắc như thế có lẽ hợp với Ninh Duệ Thần hơn.” Vì để lỗ tai mình không bị hành hạ nữa, Thẩm Tuấn Ngạn cuối cùng đành chân thành khuyên nhủ Hạ Việt.


Mặc Dù biết Thẩm Tuấn Ngạn nói những lời nhảm nhí như vậy là để cho Hạ Việt không làm loạn nữa, nhưng Tô Đông Thần vẫn hừ lạnh một tiếng, tỏ vẻ hết sức không thoải mái với những lời nói xấu em mình như vậy.


Với tính cách của Ninh Duệ Thần, cậu ta làm vậy với Hạ Việt là chuyện hết sức bình thường. Nếu như đến lúc thành công đưa tên Tô Duyệt vào hộ khẩu nhà cậu ta rồi mới đưa thiếp mời đến cho Hạ Việt, sợ rằng cậu ta còn khóc lóc làm lớn chuyện hơn.


Huống chi, bọn họ đều hiểu, Hạ Việt thích Tô Duyệt không phải là tình cảm nam nữ, cho nên bọn họ cũng không quá lo lắng Hạ Việt sẽ vì chuyện này mà bị tổn thương.


Quả nhiên, Hạ Việt nghe những lời này thì không khóc nữa. Khuôn mặt non nớt vẫn ủ rũ như trước, nhưng trong lòng lại cảm thấy thoái mái hơn. Hạ Việt chính là như vậy, chỉ cần không phải chuyện gì lớn, chỉ cần người khác khuyên nhủ vài câu, cậu ta liền như không có chuyện gì.


Nhưng vì sĩ diện, Hạ Việt phải tỏ ra cau có hầm hừ, nhăn mặt nói, “Hừ, tôi không quan tâm. Hành động của cậu ta đã làm tổn thương trầm trọng trái tim bé nhỏ của tôi rồi, tôi muốn phí bù đắp tổn thất tinh thần.”


“Bao nhiêu?” Ninh Duệ Thần hào phóng hỏi.


Hạ Việt nghiêng đầu suy tính một lúc, nhưng cảm thấy bao nhiêu cũng không phù hợp: “Bây giờ tôi chưa nghĩ ra, đợi khi nào nghĩ kỹ sẽ nói cho cậu biết.”


“Được!” Ninh Duệ Thần không chút do dự đáp, không mảy may lo lắng công phu sư tử ngoạm của Hạ Việt. Vì theo anh nghĩ, nếu có thể dùng tiền để giải quyết hết tất cả đàn ông đang dòm ngó đến Tô Duyệt thì thật quá tốt.

Chương 28: Bí mật bại lộ

 Edit: TiêuKhang


Tại nhà chính Tô gia.


Phòng khách vô cùng yên tĩnh, Tô Duyệt im lặng ngồi bên cạnh Tô Lê Đông, không thèm liếc mắt nhìn sang Tô Thiến Tuyết đang đứng bên cạnh.


Khi cô và ông cụ Tô về nhà đã thấy Tô Viễn Hàng dẫn theo Tô Thiến Tuyết đang đứng ở cửa chờ hai người.


“Thiến Tuyết nói muốn tới nhận lỗi với ông. Cha à, chuyện này nên bỏ qua đi.” Tô Viễn Hàng nói, nhìn Tô Thiến Tuyết đang đứng cúi đầu bên cạnh, trong lòng có chút an ủi. Đứa con gái này lại chủ động nói muốn tới hòa giải, quả thực vượt xa tưởng tượng của ông.


Tô Viễn Hàng bước tới trước mặt Tô Duyệt, trầm giọng nói: “Tiểu Duyệt, nếu như cháu còn thích Thẩm Gia Dũng, Thiến Tuyết cũng nguyện ý tác thành cho các cháu.”


“Chỉ cần chị họ không chê, em sẽ thuyết phục Gia Dũng để anh ấy quay lại với chị.” Tô Thiến Tuyết đột nhiên ngạo nghễ nói, dường như trong mắt cô, Thẩm Gia Dũng chỉ là một món đồ vật mà hôm nay cô hào phóng đem kiện hàng đó nhượng lại cho Tô Duyệt vậy.


Hôm nay cô tới nhà họ Tô là vì sợ Tô Duyệt nói ra bí mật kia của cô, thứ nhất là để dò xét, thứ hai chính là thỏa hiệp.


Nhưng cho dù có đến để thỏa hiệp, Tô Thiến Tuyết vẫn nhân cơ hội này mà diễu võ dương oai trước mặt Tô Duyệt, cái này đã thành bản tính của cô ta rồi.


“Tên Thẩm Gia Dũng đó cô cứ giữ lại mà dùng đi, Tiểu Duyệt nhà chúng tôi không cần!” Tô Duyệt còn chưa kịp mở miệng nói gì, ông Tô Lê Đông đã quả quyết cự tuyệt.


Người đàn ông của cháu gái ông từ khi nào lại cần người khác nhượng cho chứ?


“Cha, con biết cha rất tức giận, nhưng dù sao Tiểu Duyệt cũng thích Thẩm Gia Dũng nhiều năm rồi, cho dù cha cảm thấy nó không xứng với Tiểu Duyệt, thì chuyện này vẫn nên hỏi ý kiến của Tiểu Duyệt xem sao đi ạ.” Tô Viễn Hàng vẫn ra sức vớt vát.


Tô Lê Đông mím mím môi, cũng hiểu lời Tô Viễn Hàng nói là đúng, trong chuyện tình cảm không có cái gọi là xứng hay không xứng, nếu như Tô Duyệt quả thật vẫn còn tình cảm với Thẩm Gia Dũng thì không một ai có thể thay đổi được.


Dù cho chính bản thân ông cũng cảm thấy không hợp.


“Tiểu Duyệt, cháu thấy thế nào?” Ánh mắt hiền từ nhìn đứa cháu ngồi bên cạnh mình, ông Tô Lê Đông hỏi ý kiến Tô Duyệt.


Tô Duyệt vẫn im lặng ngồi đó, cúi đầu gọt táo, từ đầu đến cuối không nói một câu nào. Không phải bởi vì cô đã thoải hiệp, mà là vì sự kiên định trong lòng cô sẽ không bao giờ thay đổi. Cho dù Tô Viễn Hàng và Tô Thiến Tuyết có nói gì đi nữa cũng không liên quan đến cô.


Đang định nói, cửa lớn đột nhiên bị mở ra, Tô Đông Thần đột nhiên xuất hiện trước mặt mọi người.


“Thằng quỷ, bây giờ mới chịu về, không biết nhìn xem bây giờ là mấy giờ rồi!” Tô Lê Đông nhìn Tô Đông Thần quát, lời nói đầy tức giận nhưng ánh mắt đó tựa hồ như đang ngầm truyền tin tức.


Thằng nhóc thúi à, kế hoạch của chúng ta sắp đi đời rồi!


Dáng vẻ Tô Đông Thần vẫn như không có chuyện gì, cũng không ý thức được tình hình trong nhà đang căng thẳng, cười nói: “Ông nội, ông đoán xem có ai đến thăm ông này?”


Ông cụ Tô nhíu nhíu mày, đang định trách cứ Tô Đông Thần nói mờ ám cái gì, thì giọng nói quen thuộc từ bên ngoài truyền vào.


“Ông à, gần đây sức khỏe ông thế nào ạ?” Ninh Duệ Thần hai tay đút túi quần rảo bước đi vào, phong thái trên người anh hiên ngang đỉnh đỉnh khiến người ta phải dụi mắt mà nhìn.


Tô Duyệt nhìn thấy anh đang đi đến gần mình, tim đột nhiên đập mạnh, người đàn ông này sao lại đột nhiên có mặt ở đây?


Làm như không nhìn thấy vẻ mặt ngượng ngùng của Tô Duyệt, Ninh Duệ Thần đi đến ngồi xuống cạnh Tô Đông Thần hỏi thăm ông cụ Tô.


“Vốn không tốt lắm, nhưng gặp được thằng nhóc nhà cậu nên giờ tốt hơn rồi!” Tô Lê Đông vui vẻ nhìn Ninh Duệ Thần, càng nhìn càng cảm thấy hài lòng.


Đúng thế, đàn ông như vậy mới xứng đáng làm cháu rể ông, mới xứng đáng với cháu gái bảo bối của ông chứ.


“Tiểu Duyệt à, đây là cháy trai của đồng đội ông, không tệ chứ?” Tô Lê Đông vỗ vỗ vai Ninh Duệ Thần, vẻ mặt như người làm mối đang cố hết sức nâng giá cháu rể tương lai của mình.


“Vâng.” Tô Duyệt cúi đầu nhỏ giọng nói, cô vẫn cúi đầu chăm chú nhìn quả táo, tựa như quả táo kia là một kho báu gì đó vậy.


“Nếu gọt xuống nữa sẽ cắt vào tay đấy.”


Giọng nói mang ý cười đột nhiên vang lên, một bàn tay với những ngón thon dài xuất hiện trước mặt Tô Duyệt, cầm lấy quả táo và con dao trong tay cô, ngón tay ‘vô ý’ xượt qua lòng bàn tay mềm mại của cô, mà Tô Duyệt vì động tác có chút mờ ám này mà bỗng nhiên đỏ bừng cả mặt.


“Mời ông ăn táo.”


Ninh Duệ Thần vẫn tỉnh bơ như không, làm như không hề xảy ra chuyện gì, vỏ quả táo trong tay Ninh Duệ Thần nhanh chóng rơi xuống, anh bổ quả táo thành từng miếng hình trăng lưỡi liềm rồi đưa tới trước mặt Tô Lê Đông.


“Tốt, tốt lắm!” Tô Lê Đông cười híp cả mắt cầm lấy một miếng táo, ánh mắt lại liếc nhìn sang đứa cháu gái đang ngồi bên cạnh, bộ dáng dịu dàng ngoan ngoãn của Tô Duyệt ông đã thấy nhiều, nhưng lúng túng thế này là lần đầu ông nhìn thấy.


Tô Thiến Tuyết đứng phía kia ánh mắt vô cùng u ám. Cô đứng ở đây, nhưng cảm thấy vô cùng mất tự nhiên, dường như ở đây không có chỗ dành cho cô. Sự quan tâm Tô Lê Đông dành cho Tô Duyệt rõ ràng như vậy, trong mắt ông dường như chỉ có Tô Duyệt, còn cô vĩnh viễn không bao giờ được ông yêu thương.


Tô Viễn Hàng lại hoàn toàn không ý thức được tình hình lúc này, tốt bụng nhắc nhở: “Tiểu Duyệt, thật ra Thẩm Gia Dũng cũng không tệ, cháu nên suy nghĩ lại.”


“Chuyện này sợ rằng không được rồi. Vì Thiến Tuyết đã mang thai con của nhà họ Thẩm rồi.” Tô Viễn Hàng vừa nói xong, Ninh Duệ Thần liền nói ra lời đó, mí mắt cũng chẳng màng nâng lên, nhưng lời anh vừa nói ra khiến mọi người đang có mặt đều chấn động.


“Mang… Mang thai?” Tô Viễn Hàng ngẩn người, đầu ông chợt ‘ông’ một tiếng. Lời Ninh Duệ Thần vừa nói như búa tạ gõ mạnh vào ngực ông, khiến ông cảm thấy hành động vừa rồi của mình chẳng khác nào một thằng hề, vô cùng tức cười.


“Thiến Tuyết, chuyện này là thật sao?” Tô Viễn Hàng nén lại lửa giận trong lòng, trầm giọng hỏi.


Tô Thiến Tuyết sững người đứng đó, cô tìm đủ mọi cách che giấu bí mật này, cuối cùng lại bị người đàn ông này bâng quơ nói ra, đến nước này thì cô không cách nào che giấu được nữa rồi.


“Bốp!” Tiếng bạt tai chứa đựng sự tức giận cực lớn đột nhiên vang lên phá vỡ không khí yên tĩnh lúc này. Tô Viễn Hàng không kiềm chế được cơn giận trừng mắt nhìn con gái mình như nhìn kẻ thù.


Chuyện dĩ vãng xa xưa như sờ sờ tái diễn ra trước mặt ông. Triệu Nhã Cầm đã từng làm như vậy, hôm nay đến lượt Tô Thiến Tuyết cũng lập lại chiêu cũ, lúc này ông chỉ cảm thấy vô cùng tức giận, cũng vô cùng áy náy với người xưa cũ.


“Đứa nhỏ này phải phá bỏ!” Tiếng của Tô Viễn Hàng lại vang lên, quả quyết không cho thương lượng.


Chương 29: Tấn công bất ngờ


Edit: TiêuKhang


Tô Thiến Tuyết không thể tin nổi nhìn cha mình. Tuy rằng bỏ đứa trẻ này đi cũng là điều cô muốn, nhưng đứng ở góc độ một người cha, Tô Viễn Hàng lại có thể không chút do dự nói với cô như vậy, khiến cô cảm thấy toàn thân vô cùng buốt lạnh.


“Được rồi, chuyện này cứ để như vậy đi. Nếu Thiến Tuyết đã mang thai thì sớm tính chuyện của hai đứa nó đi. Với lại, ta đã tìm được cho Tiểu Duyệt nhà chúng ta một nơi tốt rồi.”


“Cha….” Tô Viễn Hàng đang định nói gì đó, lại bị Tô Lê Đông ngăn lại.


“Ta biết con muốn nói gì, nhưng có một số chuyện không thể miễn cưỡng. Sau này cũng không nên động một chút là đánh vợ đánh con. Đông Thần, thay ông tiễn khách.” Tô Lê Đông nhắm mắt lại, mệt mỏi tựa vào ghế.


Tô Thiến Tuyết đột nhiên hung hăng nhìn chằm chằm Tô Duyệt, nhất định là cô ta đã tiết lộ bí mật của mình!


Cô ta nói với Ninh Duệ Thần, để thông qua Ninh Duệ Thần nói ra chuyện này, thứ nhất vừa có thể làm ra vẻ cô ta vô tội, lại vừa có thể đạt được mục đích của cô ta!


Tô Duyệt, cô thật nham hiểm!


“Còn ngây người ở đấy làm gì, mau theo ta về!” Sau khi bị đuổi, Tô Viễn Hàng không màng nhìn đến Tô Thiến Tuyết một cái, ngượng ngùng bỏ đi ra ngoài, mặt ông đen đến nỗi không ai dám nhìn, còn Tô Thiến Tuyết đành phải đi theo sau Tô Viễn Hàng mà rời đi.


Chỉ trong thời gian ngắn, phòng khách nhà họ Tô liền khôi phục lại vẻ yên tĩnh vốn có. Tô Duyệt đột nhiên đứng dậy nói: “Ông nội, con về phòng trước.”


Ninh Duệ Thần nhìn sang Tô Đông Thần rồi mới đứng dậy, ẩn ý sâu xa nói: “Ông à, cháu cũng phải về rồi.”


“Trời cũng tối rồi, Ninh, hay là tối nay cậu ở lại đây đi?” Tô Đông Thần lập tức giả vờ như muốn giữ khách.


“Anh, bây giờ mới sáu giờ, cũng đâu phải quá trễ gì chứ.” Tô Duyệt có lòng tốt chỉ chỉ ra bên ngoài, trời hiện cũng đâu đến mức tối đen như mực, “Anh Ninh chắc sẽ về được đến nhà trước lúc trời tối thôi.”


“Hai nhà chúng ta nhiều đời thân thiết, thường xuyên qua lại để tình cảm thêm gắn bó cũng tốt. Hơn nữa, nghe nói cháu đang ở một mình à, vậy thì cũng thật buồn ấy nhỉ? Duệ Thần, tối nay ở lại đi, chơi với ông già này vài ván cờ.” Ông Tô Lê Đông vội nói, hôm nay hai ông cháu một xướng một họa tạo cơ hội cho Ninh Duệ Thần.


“Ông nội, bác sĩ nói gì ông quên rồi ạ? Ông nên nghỉ ngơi nhiều, đánh cờ rất có hại cho não.” Tô Duyệt thầm trách nhìn ông Tô Lê Đông, “Để con dìu ông đi nghỉ. Anh à, anh tiễn khách nhé!”


Tô Đông Thần bất đắc dĩ đưa mắt liếc nhìn Ninh Duệ Thần. Ninh à, cậu cũng thấy rồi đấy, không phải tôi không muốn giúp cậu mà là người ta kiên quyết muốn đuổi cậu nha.


Đúng lúc này, Ninh Duệ Thần đột nhiên lảo đảo rồi ngã xuống ghế sô pha, “Aizzz, sao đầu tôi đột nhiên tôi bị choáng quá. Đông Thần, có phải hôm nay chúng ta uống hơi nhiều rượu không?”


Tô Đông Thần bình tĩnh gật đầu: “Ừ, hình như cũng có hơi nhiều một chút.”


Nhiều đến mức trong lúc bọn họ so tửu lượng, thì người này từ đầu đến cuối chỉ uổng một phần ba ly, nhiều đến mức bây giờ nghĩ tới cách mặt dày mày dạn này để ở lại nhà anh.


“Tiểu Duyệt, còn ngây người gì đó! Trong tủ lạnh có cà chua, mau đi pha một cốc nước ép cà chua để Duệ Thần uống bớt chóng mặt đi.”


Tô Duyệt nhíu nhíu mày, nhìn người đàn ông đang gập người trên ghế sô pha rên rỉ, mới vừa rồi còn ung dung là thế, bây giờ lại yếu ớt thế này, thật sự không có chút thuyết phục nào.


“Ai da, thôi đi, nếu cô Tô đây không hoan nghênh tôi như vậy, tốt nhất tôi nên đi thì hơn.” Ninh Duệ Thần lảo đảo đứng dậy, giả bộ loạng choạng bước đi, lại ‘không cẩn thận’ đụng ngay vào cột nhà.


“Anh Ninh, nếu như anh không ngại, hay là…Cứ ở lại đây, ngày mai rồi hãy về.” Tô Duyệt cuối cùng không được tự nhiên nói, rồi xoay người đi vào bếp.


Tiếng máy xay sinh tố vang lên trong bếp, Ninh Duệ Thần khẽ quay đầu, nhìn người đang bận rộn trong bếp, khóe miệng hiện lên nụ cười không dễ phát hiện.


“Chàng trai trẻ, cháu gái nhà ta hiền dịu vô cùng đấy.” Ông Tô nhân cơ hội tán dương Tô Duyệt. Tô Đông Thần ở bên cạnh lập tức lành lạnh nói: “Đúng là vô cùng hiền dịu. Hôm qua không biết người nào đó biến món súp sườn thành món lẩu sườn đấy.”


“So với cháu không phân biệt nổi xì dầu với dấm, không biết ai tốt hơn ai đâu.” Tô Lê Đông lập tức phản đòn, đang muốn nói vài lời tốt về đứa cháu gái của mình, thì Tô Duyệt đã mang nước trái cây ra tới.


“Anh Ninh, mời.” Tô Duyệt đưa ly nước trái cây tới trước mặt Ninh Duệ Thần, để đề phòng người nào đó tái diễn hành động ‘vô ý’ như vừa rồi, liền đặt ly nước trái cây xuống mặt bàn.


Tiếp đó, Tô Duyệt cũng không thèm nhìn Ninh Duệ Thần một cái, đi thẳng tới cầu thang lên lầu, “Ông nội, con đi nghỉ trước. Ông ngủ ngon.”


Nhìn dáng người vội vàng rời đi, nụ cười giấu trong mắt càng sâu, Tô Đông Thần định nhân cơ hội cướp lấy ly nước trái cây của Ninh Duệ Thần, nhưng cuối cùng vẫn chụp hụt.


“Này, cậu đừng nói là cậu bị choáng thật đấy nhé.” Tô Đông Thần không vui nói, nước ép cà chua kia nhìn thật ngon nha.


“Tôi khát nước!” Ninh Duệ Thần vô tội nói, cũng liền uống hết sạch ly nước trái cây, nực cười, đây là ly nước cô đặc biệt làm cho anh, sao có thể để người khác hưởng dụng chứ?


Ông cụ Tô thì không biết đang nghĩ gì, cười đến không khép miệng được, rồi nhìn Tô Đông Thần nghiệm nghị nói: “Tối nay cháu ngủ trong phòng ta, cùng ta đánh cờ, không được bước ra khỏi phòng một bước, nếu không sẽ bị phạt đứng tư thế quân đội một tháng.”


Tô Đông Thần ai oán nhìn ông: “Ông à, người có ba việc khẩn cấp, cháu trai của ông cũng không ngoại lệ mà.”


“Vậy cũng nhịn cho ta!”


Tô Đông Thần bất mãn kêu lên, đang định nói gì đó lại bị ông cụ Tô kéo vào trong phòng, đóng cửa cái rầm. Dụng ý của ông nếu Ninh Duệ Thần không nhận ra được thì không xứng đáng là cháu rể nhà họ Tô. (TiêuKhang: Ông cụ này dã man vậy chời, dẫn sói vào nhà ép ăn cháu mình hehe)


Vì vậy, vì không muốn phụ tâm ý tốt của ông cụ Tô, khi Tô Duyệt từ phòng tắm đi ra thì nhìn thấy một người đàn ông nằm hình chữ bát (八) ngay trên giường mình.


Dường như nhận ra người nào đó đã đi ra ngoài, người đàn ông kia bật người dậy, chống tay lên, chăm chú nhìn người con gái đang đứng trước mặt mình.


Bởi vì đang ở trong phòng mình, cho nên trên người Tô Duyệt lúc này chỉ quấn áo khoác tắm, xương đòn vai tinh tế lộ rõ hết ra ngoài, một vài giọt nước từ trên tóc nhỏ xuống, cả gương mặt ửng đỏ, thoạt nhìn như một quả táo lớn vô cùng mê người, khiến anh chỉ muốn ngoạm một miếng.


“Anh Ninh, hình như anh vào nhầm phòng rồi.” Sau mấy giây ngắn ngủi giật mình, giọng nói lạnh lùng chợt vang lên cắt đứt suy nghĩ của người nào đó. Hai tay Tô Duyệt túm chặt áo tắm, lo sợ nó bị tuột xuống bất tử.


“Chuyện Tô Thiến Tuyết mang thai, em nghĩ thế nào?” Ninh Duệ Thần làm lơ, nói lảng sang chuyện khác.


Tô Duyệt nhìn người đàn ông đột nhiên xông vào phòng mình, anh ta có ý gì? Cười nhạo mình sao? Cười nhạo mình bất lực vì người phụ nữ mang thai với người đã từng là bạn trai mình sao?


Nén lại sự không vui trong lòng, cô nói: “Anh Ninh, anh cảm thấy tôi nên nghĩ thế nào?”


Ninh Duệ Thần không ngờ cô lại hiểu nhầm lời nói của mình, vội tìm lời giải thích.


“Ừm… Ví dụ như…”


“Ví dụ như bây giờ anh hãy lập tức đi ra ngoài. Anh Ninh, xin anh chú ý thân phận của mình.” Tô Duyệt lạnh lùng nói, người đàn ông này mặt dày ở lại nhà cô, còn xông vào phòng cô, chiếm luôn giường cô nữa.


Ninh Duệ Thần nhíu mày, lúc này anh mới cảm nhận được trên người cô nhóc này đang tỏa ra mùi thuốc súng khét nghẹt, cô cứ muốn vạch rõ giới hạn với anh như vậy sao?


Làm sao bây giờ? Anh không muốn làm như ý muốn của cô.


Anh thừa nhận, khi biết chuyện Tô Thiến Tuyết mang thai, anh bỗng cảm thấy lo lắng bất an.


Một cơ hội để Thẩm Gia Dũng buông tay tốt như vậy sao anh có thể bỏ qua?


Nhưng phản ứng của Tô Duyệt lại khiến lòng anh có chút buồn bã.


Nếu vừa rồi anh không nhúng tay vào, liệu Tô Duyệt có đồng ý với thỏa hiệp của Tô Thiến Tuyết không?


Giờ phút này trong lòng Ninh Duệ Thần chợt như có rất nhiều ngọn lửa nhỏ đang âm ỉ muốn bùng cháy, lí trí đã hoàn toàn tuyên bố bại trận trước sự trêu chọc của Tô Duyệt.


Hai tay chống giường, anh từ từ ngồi dậy rồi đứng lên. Tô Duyệt vẫn đứng trước mặt anh, không hề lùi bước, cô tưởng rằng người đàn ông này muốn đi ra, chứ không hề cảm nhận được sự nguy hiểm đang dần dần tiến đến gần cô.


Cánh tay thon dài đột nhiên vươn ra, một phát liền tóm gọn vòng eo mảnh mai của Tô Duyệt. Sự tấn công đột ngột không hề báo trước, Tô Duyệt không khỏi hô lên một tiếng, bàn tay của cô theo phản ứng bản năng vội đưa lên ngăn Ninh Duệ Thần lại, khiến áo choàng tắm màu trắng theo đó nhanh chóng bung ra.


Cũng ngay lúc đó, dáng người nhỏ xinh kia đã bị Ninh Duê Thần đặt xuống giường, hai cánh tay chắc khỏe chống hai bên người cô.

2 thoughts on “Gặp được tình yêu đích thực – Chương 27+28+29

  1. ố ồ thả bom đêm khuya, có phải vì mát trời 😛 dự là chương sau chẳng có gì. chẳng thể phàn nàn gì về diễn biến của truyện này cả, tự nhảy hố tự chịu 😥
    túm chặt áo tắm, lo sợ nó bị tuột xuống bất tử. => cái gì ở đây có thể bất tử vậy :))

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s