Gặp được tình yêu đích thực – Chương 18 + 19

tumblr_n8ch9mczO71qcxsluo1_1280 Chương 18: Khiêu khích

Editor: TieuKhang 

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Trong đại sảnh của buổi tiệc, các nhân vật nổi tiếng đều tề tựu về nơi này, món ngon vật lạ thứ gì cũng có. Thay vì nói là tới chúc thọ cho Tô Viễn Hàng, chi bằng nói trắng ra là mượn cơ hội này để lôi kéo, tiếp cận các gia tộc lớn.


Tô Thiến Tuyết mặc chiếc váy dạ hội màu hồng có điểm xuyết kim tuyến lấp lánh. Phần cổ chữ V trễ xuống càng làm nổi bật dáng người lung linh của cô, cộng với được trang điểm trau truốt tỉ mỉ, đã dể dàng trở thành tiêu điểm khiến mọi người trong đại sảnh phải lũ lượt ghé mắt nhìn sang.


Tô Thiến Tuyết cảm thấy vô cùng đắc ý khi lần nữa lịch sự từ chối một người đàn ông muốn mời rượu mình. Hôm nay, cô mới chính là tiêu điểm khiến mọi người chú ý, nếu như Tô Duyệt có ở đây, chỉ sợ cũng chỉ làm nền cho cô mà thôi.


Bởi vì, những đàn ông đó không chỉ chú trọng dung mạo, mà còn cả thân phận nữa.


Bàn tay thon nhỏ nhẹ nhàng vuốt vuốt lọn tóc xoăn, ánh mắt thản nhiên đảo quanh bốn phía, người Tô Thiến Tuyết muốn thấy nhất lúc này là Tô Duyệt đã tới.


Không ngờ Tô Duyệt cô ta lại dám đến đây.


Chiếc váy màu xanh dương càng làm tôn vẻ thanh tú động lòng người của Tô Duyệt. Thắt lưng màu đen buộc lỏng ngang hông, mái tóc dài bay múa trong gió tỏa hương thơm thoang thoảng. Tô Duyệt mang lại cho người ta cảm giác nhẹ nhàng, khoan khoái, vô cùng thoải mái.


“Không ngờ, chị lại tới đây, chị họ à, da mặt của chị càng ngày càng khiến cho tôi thấy mặc cảm đấy.”


Tô Thiến Tuyết đi đôi giày cao gót màu hồng tới chỗ Tô Duyệt, trên môi nở nụ cười hòa nhã, giọng nói dịu dàng, nhưng ánh mắt lại giống như bò cạp độc hóa thành vô số dao nhọn sắc bén giương về phía Tô Duyệt.


Tô Thiến Tuyết mang theo vẻ đắc ý và khiêu khích dưới vẻ tươi cười bề ngoài, ánh mắt của mọi người thỉnh thoảng liếc về phía này. Trong đó có không ít người đã từng khoanh tay vui sướng đứng nhìn khi cha cô bị bắt vào tù. Ánh mắt của họ mang theo vẻ khinh thường cùng giễu cợt không hề che giấu.


“Gia Dũng, sao còn không qua đây?” Tô Thiến Tuyết cố ý nũng nịu nhìn Thẩm Gia Dũng ở cách đó không xa hờn dỗi gọi.


Thẩm Gia Dũng xoay người, ánh mắt vô thức đang nhìn về phía Tô Duyệt, lúc này mới liếc sang Tô Thiến Tuyết, nhưng không đi tới chỗ các cô.


“Gia Dũng, còn ngẩn người ra đó làm gì. Chị họ đến rồi, chúng ta phải tiếp đãi chu đáo chứ.” Giọng nói Tô Thiến Tuyết tăng thêm phần sắc bén, Thẩm Gia Dũng do dự một lát, cuối cùng cũng đi tới.


Tô Duyệt khẽ rũ mắt xuống, Tô Thiến Tuyết quả nhiên biến Thẩm Gia Dũng thành lợi thế để đối phó với mình. Đáng tiếc, Tô Thiến Tuyết muốn dùng Thẩm Gia Dũng để đối phó cô, nhưng cô ta lại không biết, anh ta vốn chẳng phải là pháp bảo gì ghê gớm.


“Chị họ, lễ đính hôn của bọn em chị sẽ đến tham dự chứ ạ?” Vẻ mặt Tô Thiến Tuyết đầy mong đợi nhìn Tô Duyệt, giống như việc Tô Duyệt đến đối với cô ta rất quan trọng vậy.


Tô Duyệt nhàn nhạt liếc nhìn Thẩm Gia Dũng, anh cũng nhìn Tô Duyệt như có rất nhiều lời muốn nói với cô. Nhưng đã bị Tô Thiến Tuyết xen vào, vội thận trọng cúi đầu, sợ bị cô ta phát hiện ra điều gì. Nhìn dáng vẻ muốn nói lại thôi đó khiến Tô Duyệt không khỏi cười lạnh trong lòng.


“Ai cũng mong muốn xứng đôi như hai người sẽ phải được nên duyên đôi lứa, cập bến bờ hạnh phúc. Phần tôi, tôi đương nhiên sẽ chúc phúc cho hai người, mừng cho cô rồi cũng đạt được như ý nguyện.”


Tô Duyệt nói chuyện rất chân thành, khiến Tô Thiến Tuyết không tìm được chút khổ sở hay nét đau lòng nào ở trên mặt cô, giống như cô đang thật lòng chúc mừng hôn sự của hai người vậy.


Trên khuôn mặt xinh đẹp đột nhiên xuất hiện tia tức giận không thể che giấu, nhưng ngay sau đó cô đã khôi phục lại nụ cười rạng rỡ như ban đầu.


“Mẹ, sao mẹ lại tới đây?” Tô Thiến Tuyết đi nhanh tới bên cạnh một người phụ nữ trung niên, thân mật khoác cánh tay bà.


“Tới thăm con.” Lời nói là nói với Tô Thiến Tuyết, song ánh mắt Triệu Nhã Cầm lại liếc về hướng Tô Duyệt, làm bộ quan tâm nói, “Tiểu Duyệt, mẹ cháu vẫn chưa về sao?”


Đúng ngày cha cô vào tù, mẹ cô cũng đột nhiên biến mất. Sau này cô mới biết mẹ đã theo một người đàn ông khác sang Mỹ.


Cô nhất quyết không tin chuyện đó, ba và mẹ gắn bó với nhau trải qua bao nhiêu khó khăn gian khổ nhiều năm như vậy, lẽ nào lại nhẫn tâm vứt bỏ hai cha con cô được. Nhưng sự thật đã phơi bày trước mắt, cô không cách nào né tránh được.


“Aizz, đúng là đứa trẻ đáng thương!” Không đợi Tô Duyệt trả lời, Triệu Nhã Cầm đã thở dài thườn thượt, nhưng trên mặt lại không hề có tí cảm xúc đau lòng nào.
Trên thực tế, đáp án đã ở ngay trước mắt, căn bản không cần Tô Duyệt trả lời, bà chỉ cố ý hỏi như vậy thôi.


Ngày trước, cả Tô Viễn Hàng và Tô Thanh Dương đều có tình cảm với Triệu Tuyết Nhu, cuối cùng bà lại chọn Tô Thanh Dương. Có điều, Triệu Nhã Cầm biết, trong lòng Tô Viễn Hàng chưa bao giờ quên người phụ nữ kia.


Chuyện này cứ như một cái gai đâm sâu vào lòng bà, mỗi khi nửa đêm thức giấc, nghe thấy người đàn ông bên cạnh mình không ngừng gọi tên người phụ nữ khác trong giấc mơ, cái gai đó càng đâm sâu vào trái tim bà, nhắc nhở bà sự thực tàn khốc rằng Tô Viễn Hàng không hề yêu bà.


Cho nên, vì không muốn mình cứ một mình chịu đựng những nổi khổ sở ấy, bà muốn cái gai kia cũng phải đâm thật sâu vào lòng con gái người phụ nữ đó, khiến Tô Duyệt cũng phải chịu nỗi đau khổ giống như bà.


Sắc mặt Tô Duyệt vẫn không mảy may thay đổi, vẫn bình tĩnh thản nhiên nói, “Bà Tô, tôi chưa bao giờ cảm thấy mình là đứa trẻ đáng thương cả, sở dĩ mẹ tôi bỏ đi, là vì tin tưởng hai anh chúng em tôi có thể tự chăm sóc tốt cho mình. Cho dù bà có vĩnh viễn không trở về, chúng tôi cũng không hề oán giận, bởi vì đó là cuộc đời của bà, hãy nên để bà tự quyết định.”


Không sai, Triệu Tuyết Nhu đã vứt bỏ hai anh em cô trong lúc hai người cần bà nhất. Tô Duyệt đã từng không hiểu, đã từng oán giận, nhưng thời gian qua đi, cô đã bắt đầu thử hiểu và cảm thông cho mẹ mình, hiểu được nỗi khổ tâm riêng của bà.


Cho dù vẫn còn có chút hận bà, nhưng cô tuyệt đối sẽ không biểu hiện ra trước mặt Triệu Nhã Cầm.


“Tô Duyệt, cô vẫn còn mạnh miệng như vậy sao? Cho dù cô cố gắng bào chữa cho bà ta, cũng không cách nào xóa đi được vết nhơ bà ta là loại phụ nữ vì tư lợi mà vứt bỏ cả chồng con mình!”


Giọng Triệu Nhã Cầm đay nghiến sắc sảo, nhưng âm lượng không lớn, cho dù có tức giận hơn nữa, bà cũng phải chú ý đến hình tượng của mình trước mặt mọi người.


Có điều, mặt bà bởi vì quá kích động mà nhăn nhó rất khó coi, may mắn được bóng tối che đi.


Thẩm Gia Dũng đứng bên cạnh Tô Thiến Tuyết lúc này không thể tiếp tục trơ mắt nhìn Tô Duyệt bị Triệu Nhã Cầm làm tổn thương hơn nữa, trong lòng có một giọng nói không biết bao nhiêu lần vang lên: Mình phải bảo vệ Tô Duyệt!


Có điều, nếu như bây giờ bênh vực Tô Duyệt, anh sẽ trở thành đối nghịch với nhà họ Tô, nếu vậy kế hoạch của anh sẽ không cách nào tiến hành thuận lợi được.


Thẩm Gia Dũng cau mày, ý niệm trong lòng không ngừng đấu tranh.


Đúng vào lúc này….


“Con bé ngốc này, trời lạnh thế này, sao lại chỉ mặc có cái áo mỏng như thế, không sợ cảm lạnh sao?” Ninh Duệ Thần sải bước đi tới, chẳng quan tâm đến đám người nhà họ Tô, cắt đứt đoạn đối thoại của bọn họ. Cởi áo khoác của mình ra khoác lên người Tô Duyệt.


Tô Duyệt lặng lẽ lùi ra sau một bước, ôn hòa lễ độ nói, “Tôi không lạnh, cảm ơn ý tốt của Anh Ninh.”


Ninh Duệ Thần không vui nhíu nhíu mày, dáng người mỏng manh rõ ràng đang run lên kia mà còn không chịu nhận sự giúp đỡ của mình, cô cứ vạch rõ ranh giới với mình như vậy sao?


Chương 19: Sự bá đạo của anh

Editor: TieuKhang 

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Thẩm Gia Dũng bên cạnh lại càng oán giận, nếu vừa rồi Ninh Duệ Thần đến chậm thêm chút nữa, người đàn ông kia sao có thể có cơ hội thân cận với Tô Duyệt được.


Mặc dù anh ta không có bất kì hành động gì, nhưng Tô Thiến Tuyết cảm nhận được rõ ràng sự đau lòng trong mắt Thẩm Gia Dũng, và cả sự ghen tỵ đối với người đàn ông kia nữa.


Ánh mắt mãnh liệt ấy, chỉ hận không thể dùng hết hơi ấm của mình bao trọn lấy người con gái kia, hận không thể lập tức đẩy Ninh Duệ Thần ra rồi đưa cô rời đi.
Trên mặt Tô Thiến Tuyết vẫn tươi cười, nhưng trong lòng lại ghen tỵ sắp phát điên lên rồi. Hôm nay cô mới chính là tiểu thư danh giá, cao quý nhất ở đây, tất cả mọi người đều phải xoay quanh cô, cẩn thận che chở cho cô, quan tâm đến cô để mong nhận được sự ưu ái của cô.


Còn Tô Duyệt, rõ ràng cô ta đã biến thành chim sẻ, vì cớ gì lại vẫn được nhiều đàn ông vây quanh như vậy?


Cô từng là thiên kim nhà thị trưởng, thanh nhã mà lãnh đạm, nhưng lại vô cùng toàn tâm toàn ý với Thẩm Gia Dũng. Cho nên Tô Thiến Tuyết mới cho rằng điểm yếu duy nhất của Tô Duyệt chính là Thẩm Gia Dũng, nhưng Thẩm Gia Dũng lại không nhận ra được điều đó, luôn cho rằng Tô Duyệt đối với anh chưa đủ sâu đậm.


Tô Duyệt là người rất mạnh mẽ, đối với người đàn ông mình yêu, phần lớn đều là yêu trong lặng lẽ và hy sinh mọi thứ cho người mình yêu. Nhưng cô vĩnh viễn không thể hiểu được, trong tình yêu có đôi khi cũng phải tỏ ra mềm yếu đi một tí, nói những lời yêu thương nũng nịu bên tai người đàn ông ấy, những điều đó còn hơn cả những hy sinh thầm lặng của cô.


Cho nên, cách Tô Duyệt yêu Thẩm Gia Dũng, cùng với thế lực đã suy bại từ gia đình cô, vốn không đủ sức mạnh để khiến Thẩm Gia Dũng không chống với những cám dỗ trần trụi kia.


“Anh Ninh, tôi không muốn anh vì giúp tôi mà khó xử.” Tô Duyệt nhỏ giọng giải thích, hôm nay tất cả mọi người ở đây đều chĩa mũi dùi vào cô. Cô biết, làm con gái nhà họ Tô, những chuyện này cô đều phải đối mặt. Cho dù là bất kì người nào nói sao về cha mẹ cô, cô cũng không được hèn yếu mà lùi bước, cô phải dũng cảm ngẩng cao đầu đối đầu với những người ấy, để họ biết, tôn nghiêm của nhà họ Tô của cô không dễ dàng bị chà đạp như vậy.


Tô Duyệt đứng thẳng sống lưng, giống như một đóa hoa mai nở rộ trước gió, quật cường đứng đó, nghênh đón những lời châm chọc cùng ánh mắt khiêu khích của Triệu Nhã Cầm và Tô Thiến Tuyết.


Cho dù là hiện tại cô đang rất muốn chạy trốn.


Cho dù trong lòng cô, giờ phút này, cũng hy vọng có người đi tới bảo vệ mình.


Ánh mắt lãnh đạm nhìn Thẩm Gia Dũng, nhìn người đàn ông cô đã từng yêu, lại thấy anh ta đang tay trong tay với người con gái khác, ánh mắt anh ta cũng chỉ dừng ở chỗ cô vài giây ngắn ngủi rồi nhanh chóng rời đi.


Khoảng khắc cô nhìn về phía mình, hô hấp của Thẩm Gia Dũng như đột nhiên ngừng lại, những hình ảnh trong ba năm bên nhau đột nhiên ùa về trong tâm trí anh. Cô làm cơm hộp tình yêu cho anh, cô đứng phía sau anh cười khúc khích, một mình cô đứng dưới trời chiều ngắm trời cao xanh cùng với ánh mắt chứa đựng ưu thương… Anh cũng đã từng nhìn đến si mê.


Anh và cô bên nhau ba năm, Thẩm Gia Dũng lại có cảm giác mình không hiểu rõ cô, cho dù là đứng ngay cạnh nhau, chỉ cần đưa tay ra là có thể chạm tới, nhưng anh luôn có cảm giác giữa hai người có khoảng cách.


Ví dụ như lần trước anh níu kéo, cũng như lần này anh thể hiện tâm ý của mình trước cô, còn hèn mọn cầu xin cô hiểu thông cảm và tha thứ, vậy mà Tô Duyệt vẫn cứ thế tuyệt tình rời đi, một chút dư âm cũng không để lại cho anh.


Cho nên, có đôi khi Thẩm Gia Dũng nghĩ rằng, bản thân mình bị Tô Thiến Tuyết hấp dẫn không cưỡng lại được, phần lớn nguyên nhân là do Tô Duyệt.


Nếu như cô tỏ ra quan tâm tới anh hơn, nếu như cô có thể trở nên yếu đuối một chút, cho anh biết cô rất cần anh, không thể rời xa anh, anh nhất định sẽ đủ sức chống lại được những cám dỗ này.


Mà Triệu Nhã Cầm, vì thấy đột nhiên có người đàn ông ở đâu xen vào làm cho sắc mặt trở nên rất khó coi, nhưng sự ẩn nhẫn kiềm nén mấy chục năm qua đã dạy cho bà cách nhẫn nhịn, đè nén cảm xúc của mình.


“Ánh mắt của những người kia anh không quan tâm, chẳng lẽ Tô tiểu thư em cũng để ý những thứ tầm thường đó sao?”


Biết cô vì lo lắng cho mình, nhưng trong lòng Ninh Duệ Thần vẫn thấy không thoải mái, anh bá đạo cầm áo khoác lên người cô, hai bàn tay cứng rắn ôm lấy hai vai cô, khàn giọng nói: “Đừng cự tuyệt anh.”


Tô Duyệt ngạc nhiên ngẩng đầu, cô không ngờ được một người đàn ông chỉ mới vài lần gặp gỡ lại muốn bảo vệ mình như vậy, cô hơi thẫn thờ, không biết nên ứng phó thế nào.


“Anh Ninh…”


Ánh mắt sáng quắc của Ninh Duệ Thần nhìn cô, dường như cô chính là vật báu quý nhất thế gian vậy, “Hửm?”


Tô Duyệt mất tự nhiên cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Như vậy… Không hay cho lắm.”


Ánh mắt như chợt đông lại, giọng nói đầy từ tính tăng thêm mấy phần uy hiếp, Ninh Duệ Thần có chút không vui cau mày nói: “Không hay chỗ nào?”


“Tôi không muốn bị người khác hiểu lầm.” Cũng không muốn anh phải rơi vào vòng nước xoáy này.


Bất luận là xét theo phương diện nào, Ninh Duệ Thần đều rất ưu tú, từ đáy lòng cô không muốn có quan hệ gì với anh, càng không muốn danh dự của anh vì mình mà chịu ảnh hưởng.


Ninh Duệ Thần nhướn cao lông mày, sợ cô không đủ ấm nên kéo chiếc áo khoác trên người cô lại chặt hơn, ngang ngược nói: “Chỉ cần là chuyện anh muốn làm, ai cũng không thể ngăn cản được. Huống chi, ánh mắt của người khác thì có liên quan gì tới anh?”


Lúc kéo lại áo khoác anh hơi dùng sức, nhưng không hề làm cô đau, ánh mắt sáng rực cùng những lời nói vừa rồi của anh vô cùng thật lòng. Tô Duyệt không tự nhiên cúi đầu, không phản kháng nữa.


Hai người dường như đã quên mất chỗ này còn có rất nhiều người, càng không biết được rằng những người này đang không ngừng đấu tranh tư tưởng, phải dùng bao nhiêu khả năng mới có thể áp chế được sự giận dữ cùng ghen tỵ trong lòng.


Lúc này trong mắt Ninh Duệ Thần chỉ có Tô Duyệt, mà Tô Duyệt, vì hành động của Ninh Duệ Thần cứ lóng ngóng không biết nên làm gì. Vì vậy cho nên trong lúc này đương nhiên không rảnh mà bận tâm đến người phụ nữ đang muốn xé cô ra thành trăm mảnh.


Tay đang nắm chặt tay Thẩm Gia Dũng của Tô Thiến Tuyết bỗng dùng sức nặng hơn, ánh mắt càng thêm sôi sục căm hận, đang tính mở miệng thì Triệu Nhã Cầm đã đè lại ta cô, dùng mắt bảo cô không được làm ẩu.


Tô Thiến Tuyết không biết ở giữa có gì bất thường, lợi hại ra sao. Nhưng Triệu Nhã Cầm thì biết người đàn ông trước mắt này không phải là người hai mẹ con bà có thể động vào. Chỉ riêng cái thân phận là luật sư cao cấp đại diện bên cạnh thị trưởng thôi, chỉ cần anh ta cau mày một cái đủ làm cho người của cả Lạc Thành sợ đến phát run rồi.


“Bà Triệu!” Một tốp quý bà mặt hoa da phấn ở phía sau đột nhiên gọi vang í ới, cũng đang đi về hướng bên này.


Triệu Nhã Cầm đương nhiên không thể để người ngoài tới đây được, thận trọng vỗ vỗ lên mu bàn tay của Tô Thiến Tuyết, rồi cười rời đi.


Sau khi Triệu Nhã Cầm rời đi, bản chất của của Tô Thiến Tuyết liền lộ hết ra, nhìn hai người tình ý ngọt ngào ngay trước mặt mình, cơn tức giận đã hoàn toàn chôn vùi lý trí.


“Chị họ à, chị vừa mới thất tình đã đi tìm ngay chỗ dựa mới rồi sao? Chị có phải lấy cái gì ra để đổi không đấy?” Tô Thiến Tuyết híp mắt lại nói, ánh mắt như muốn đâm thủng người.


Tô Duyệt không nói, cũng không thèm nhìn một cái toan quay người bỏ đi.


“Tô Duyệt, cô có cần xem thường người khác tới mức này không?” Thẩm Gia Dũng đã không nhịn được nữa, biết rõ là Tô Thiến Tuyết sai nhưng vẫn gầm lên với Tô Duyệt.


“Chó cắn tôi một cái, chẵng lẽ tôi cũng phải cắn lại nó một cái sao?” Tô Duyệt cười lạnh nói, “Xin lỗi nha, tôi ngại bẩn!”

Advertisements

5 thoughts on “Gặp được tình yêu đích thực – Chương 18 + 19

  1. “Thẩm Gia Dũng xoay người, ánh mắt vô ý thức đang nhìn về phía Tô Duyệt” e hèm vô thức và vô ý thức là 2 bầu trời cách biệt đó nhaaaaaaaaa 😉
    mẹ của Tô Thiến Tuyết nghĩ gì vậy!! Nếu nói là chịu nỗi đau giống bà thì chỉ có con gái bà là người có khả năng rơi vào cảnh đó thôi >.< Logic kiểu gì ấy nhỉ?
    Thực ra thì mình không thích Tô Duyệt, luôn có ý nghĩ rằng chị ấy mạnh mẽ giả tạo quá mức, không linh hoạt gì hết, mình cứ nghĩ con nhà làm chính trị thì thường khéo hơn người mà, cứ nhìn mấy đứa bạn học của mình ấy, tụi nó thực sự riêng khoản đối ngoại rất tuyệt đó

  2. 2 đứa kia đúng là nồi nào úp vung ấy, mà mẹ nào thì con lấy cũng đúng với mẹ con nhà kia. mình thấy nam 9 phải cho bọn họ luôn cảm giác bị đè đầu cưỡi cổ trước nữ 9 mới tốt. cố lên và cám ơn nha

    • sao chị nữ chính không tự làm đi, cáo mượn oai hùm cũng được, chứ còn đợi hùm ra mặt thay cả cáo nữa à

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s