Gặp được tình yêu đích thực – Chương 12 + 13

tumblr_n8ch9mczO71qcxsluo1_1280 Chương 12: Một đôi phúc hắc

Editor: TieuKhang 

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Thẩm Gia Dũng bị bỏ rơi mặt mày xanh mét, hôm qua Tô Duyệt không thể chờ đợi nóng lòng đòi chia tay anh không chút do dự, sợ là họ đã sớm có mờ ám sống chung với nhau rồi. Mà mình làm vậy, bất quá cũng chỉ là tạo thêm điều kiện cho cô thuận nước đẩy thuyền có được lý do chia tay hợp lý mà thôi!


Tư tưởng con người có đôi khi lại kỳ quặc như thế, rõ ràng mình đã làm sai, lại một mực ghán cho người khác tội vô sỉ giống như mình, một hai đem tất cả sai lầm đẩy hết cho người khác.


Hoặc có thể là, trong thâm tâm Thẩm Gia Dũng không thể chấp nhận được Tô Duyệt có người đàn ông khác, còn về bản thân mình làm sai thì căn bản không màng để ý.


“Tô Duyệt, em và anh ta qua lại bao lâu rồi?” Thẩm Gia Dũng cắn răng nghiến lợi hỏi, trong mắt anh ta đang kiềm nén lửa giận.


Tô Duyệt nhìn Thẩm Gia Dũng, trong lòng bất giác thấy tức cười, anh ta đang hạch hỏi mình sao? Anh ta dựa vào cái gì mà hạch sách mình chứ? Anh ta dùng tư cách gì để hạch hỏi mình?


Là anh ta phản bội cô trước, hai người đã chia tay, hôm nay đã không còn quan hệ, cô ở chung với đàn ông khác thì đã sao?


Nhấp hớp nước, Tô Duyệt không tính giải thích gì. Vấn đề này, cô không muốn trả lời. Không có được đáp án cho sự suy đoán lung tung của mình, chỉ khiến Thẩm Gia Dũng càng thêm khó chịu.


Tô Thiến Tuyết ở bên cạnh thì càng tức giận nói không ra lời, mí mắt được tô vẻ chải chuốt vốn xinh đẹp quyến rũ lúc này lại bởi vì không che giấu được sự tức giận mà trở nên vô cùng dữ tợn.


Tại sao số mạng Tô Duyệt lại tốt như vậy, mất đi một người đàn ông lại rất nhanh được đền đáp lại ngay một người đàn ông khác, còn yêu thương cưng chiều cô ta vô hạn. Cô ta dựa vào đâu đã mất đi mọi thứ mà vẫn còn nhởn nhơ bình tĩnh đến vậy, còn bản thân mình, mỗi ngày lại bởi vì Tô Duyệt mà sống mệt mỏi thế này!


Như không nhìn thấy sắc mặt khó chịu của hai người ở đối diện, Ninh Duệ Thần vẫn ung dung tự tại ngồi bên cạnh đắm đuối đưa tình nhìn Tô Duyệt, đáy mắt lại thoáng qua nụ cười sâu xa đầy ý vị.


Vừa nãy lúc anh đi đến phòng ăn Tô Đông Thần hẹn, thì nhìn thấy cô cùng hai người khác đi vào, vì vậy dứt khoát đứng ở bên ngoài đợi, không ngờ được nghe thấy những lời lẽ chói tói của Tô Thiến Tuyết, mà Tô Duyệt chỉ lẳng lặng ngồi im ở đó thưởng thức món ngon, làm anh không kiềm được phải bật cười ra tiếng.


Nhóc con này, tuy bề ngoài lặng lẽ không quan tâm đến mọi thứ, nhưng mưu mô thì đầy một bụng. Lúc Tô Duyệt vào cửa, đã lén lút đưa cho nhân viên phục vụ một tờ giấy, âm thầm chờ đợi thời cơ để làm bẽ mặt Tô Thiến Tuyết.


Còn anh thì không thể chịu được đứng ngoài xem nữa, nên đã ngang nhiên công khai đi vào ngồi ở bên cạnh cô thêm dầu thêm mỡ trước khi phục vụ vào, làm Tô Thiến Tuyết nổi đóa nhưng không cách nào phát tác.


Tô Đông Thần từng nói em gái mình rất hiền lành rất ôn hòa, nhưng hôm nay tận mắt chứng kiến, sao anh lại có cảm giác cô giống như chú mèo nhỏ đem móng vuốt giấu ở phía sau vậy nhỉ? Nhìn như vô hại, nhưng nếu chọc tới cô, cô tuyệt đối sẽ thần không biết quỷ không hay dùng móng nhọn sắc bén của mình rất nhanh và chuẩn xác chọc đúng điểm yếu của đối phương.


“Em họ, bánh bí đỏ ở đây rất ngon, em hẳn là chưa từng ăn đâu đúng không, có muốn thử chút không?” Tô Duyệt nhìn Tô Thiến Tuyết bằng đôi mắt trong suốt rất ân cần săn sóc hỏi han.


Tô Thiến Tuyết rốt cuộc không nhịn nổi nữa, gương mặt xinh đẹp bởi vì không ngừng vặn vẹo nhưng lại phải cố nén trông rất buồn cười. Cô bỗng nhiên đứng phắt dậy bỏ đi, đôi giày cao gót mười phân bị cô khua vang phát ra âm thanh thật chói tai.


Sắc mặt Thẩm Gia Dũng nặng nề đảo qua đảo lại quan sát Tô Duyệt và Ninh Duệ Thần, sau đó cũng đứng dậy chạy theo Tô Thiến Tuyết. Trong nháy mắt, trong phòng chỉ còn lại hai người họ.


Vẻ mặt lạnh nhạt của Tô Duyệt cũng lặng lẽ được trút bỏ, người đàn ông bên cạnh vẫn điềm nhiên ngồi ở chỗ đó, còn cô thì cứ như ngồi trên đống lửa.


Người này, chính là người đàn ông tối hôm qua uống rượu say ngủ chung, mặc dù cô không nhớ rõ lắm về chuyện tối hôm qua, nhưng vẫn nhớ mang máng cô từng tuyên bố muốn tìm một người đàn ông nhằm để trả thù Thẩm Gia Dũng đã phản bội cô!


Mà người đàn ông trước mắt này, rõ ràng chính là ‘sản vật’ cô tính trả thù Thẩm Gia Dũng.


“Tối hôm qua….” Tô Duyệt ấp a ấp úng nói, nhưng không biết phải nói làm sao mới thích hợp.


Giống như hiểu được tâm tư giờ phút này của cô, Ninh Duệ Thần dứt khoát nói, “Hôm qua tôi cũng uống say, không còn nhớ gì cả.”


Tô Duyệt thở phào một hơi nhẹ nhõm, không còn nhớ gì tức là chuyện gì cũng chưa từng phát sinh, mà chưa từng phát sinh chuyện gì cũng chính là mình hoàn toàn không có làm gì cả.


Dù rằng tự thuyết phục mình như thế, nhưng trong lòng vẫn có chút không yên. Tô Duyệt len lén liếc nhìn Ninh Duệ Thần, muốn xác minh xem anh nói lời ấy có thật không, mà Ninh Duệ Thần thì cứ dáng vẻ trịnh trọng ngồi im đó, tay trái kẹp đũa vụng về gắp miếng đậu hũ, hoàn toàn khác biệt với người vừa thể hiện tình cảm khắng khít với cô.


“Sau này đừng uống rượu nhiều vậy nữa.” Ninh Duệ Thần đột nhiên phun ra một câu đó. Tô Duyệt ngẩn người, ngoan ngoãn gật đầu, nghĩ thầm tối hôm qua mình đã gặp được người tốt, nếu không sớm đã bị hãm hại ân hận cả đời rồi.


Nói vậy, sở dĩ ban nãy anh làm như thế hẳn là đã đúng lúc thấy Tô Thiến Tuyết muốn làm nhục cô, không quen nhìn kẻ yếu bị ức hiếp nên ra mặt giúp cô một phen.


Nếu như Tô Đông Thần biết em gái mình nghĩ như vậy, nhất định sẽ nói: Phun nước miếng nói lại, cái tên Ninh Duệ Thần đó lòng dạ còn hơn cả sắt đá, nếu không phải có ý với em, cậu ta sẽ giúp em sao? Mau tỉnh lại đi!


Đáng tiếc Tô Đông Thần không có ở đây, mà Ninh Duệ Thần tất nhiên cũng sẽ không dại gì đi nói cho Tô Duyệt biết, anh không muốn cho cô uống rượu nữa là không muốn cô lại xảy ra chuyện tương tự như tối hôm qua với người đàn ông nào khác nữa.


Ninh Duệ Thần cầm lên tấm thiệp mời đỏ chót nằm im ỉm nãy giờ trên bàn ăn, hỏi như cho có lệ, “Thiệp mời của cô ta, em sẽ đi chứ?”


Chương 13: Phó Đình

Editor: TieuKhang 

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

“Không biết.” Tô Duyệt nói cho qua chuyện, cúi đầu tiếp tục uống nước.


Mỗi khi tâm tình phiền loạn thì cô đều chỉ biết uống nước lọc, chỉ có nước lọc mới có thể khiến cho tâm tư phiền não của cô từ từ ổn định lại.


Ánh mặt trời xuyên suốt vào ly nước qua lớp thủy tinh, chiếu lên sườn mặt Tô Duyệt, bởi vì cô hơi cúi đầu mà từng sợi tóc lất phất rũ xuống. Giây phút ấy, Ninh Duệ Thần đột nhiên không tự chủ được vươn tay, muốn vén những sợi tóc đó ra sau tai cho cô.


Ngón tay lành lạnh tự nhiên chạm vào vành tai cô, khiến tay cầm ly của Tô Duyệt run nhẹ lên, Tô Duyệt đơ ra không nhúc nhích, vành tai cũng bất giác ửng đỏ lên.


“Tiểu Duyệt!”


Đúng vào lúc này, ngoài cửa đột nhiên vang lên một giọng nói trong trẻo, sau đó một cô gái mặc đồng phục đầu bếp vén màn cửa lên vọt vào.


Rõ ràng lúc đó hai người không hề làm gì cả, thế nhưng Tô Duyệt lại có có cảm giác như đang bị bắt gian tại trận vậy.


Phó Đình lúng túng gãi gãi sau ót, ngượng ngùng giải thích, “Chị vừa nghe nhân viên phục vụ báo lại Tô Thiến Tuyết đã đi rồi, cho nên….Cho nên chị tưởng rằng chỉ có mình em ở đây thôi.”


Ninh Duệ Thần thản nhiên thu tay lại, bình tĩnh đứng dậy nói, “Tôi đi trước.”


“Vâng.” Tô Duyệt gật đầu đáp lại, nhưng vẫn không dám ngước nhìn Ninh Duệ Thần. Thật sự cô không biết nên làm như thế nào để đối mặt với người đàn ông đột nhiên xông vào cuộc sống của cô nữa.


Ninh Duệ Thần thong thả ung dung đi ra khỏi phòng ăn. Vì cuối đầu nên Tô Duyệt không nhìn thấy khóe miệng anh gợi lên ý cười nhẹ. Lần này, hẳn là cô ấy sẽ không lãng quên mình nữa chứ?


“Nè, có phải chị đã quấy rầy chuyện tốt của hai người không hả?” Phó Đình dè dặt hỏi, vẻ mặt đó giống như Tô Duyệt và người đàn ông kia thật sự có gì đó mờ ám.


Tô Duyệt chỉ liếc Phó Đình một cái, không nói gì cả. Nhiều năm qua, Phó Đình thường hay lấy cô ra để nói đùa những lời trêu chọc vô hại như thế này, nên cô cũng đã thành thói quen.


Phó Đình và Tô Đông Thần quen biết nhau từ thời học đại học, hai người rất hợp ý nhau nên thường đi đâu cũng có đôi có cặp, cũng nhờ đó mà cô mới được quen với cô gái hoạt bát cởi mở này.


Nhưng mà, Tô Đông Thần là mẫu đàn ông đa tình chính hiệu, tuyệt sẽ không vì bất kỳ một người con gái nào mà dừng bước, cho nên cuối cùng cũng chia tay Phó Đình. Phó Đình cũng rất sảng khoái gật đầu đồng ý, cũng phá vỡ ranh giới ‘tình nhân sau khi chia tay sẽ chẳng bao giờ làm bạn được’. Hai người đến bây giờ vẫn thường xuyên qua lại, thậm chí thời gian Tô Duyệt và Thẩm Gia Dũng còn yêu nhau, ngày nào hai người cũng bí mật thảo luận xem làm sao để chia rẽ bọn họ.


Nhưng Tô Duyệt biết, sở dĩ Phó Đình lựa chọn làm bạn cùng Tô Đông Thần, là bởi vì trong lòng chị ấy còn có anh mình. Hơn nữa, chị ấy hiểu rằng, chỉ có giấu giếm tình cảm của mình đi mới khiến Tô Đông Thần lầm tưởng chị ấy cũng giống như anh, không còn yêu cũng không còn để tậm đến mối tình đó nữa. Vậy mới có thể làm một người bạn thân với Tô Đông Thần, mới có thể ngang nhiên công khai ở bên cạnh anh.


“Con nhỏ Tô Thiến Tuyết ấy cũng thật ngu ngốc hết cỡ, dám khiêu chiến với em ở trên địa bàn của chị, đúng là tự mình chuốc lấy nhục.” Phó Đình nhấp nhẹ hớp trà hương lài của mình pha chế, khinh thường nói, ở trong lòng cô, Tô Thiến Tuyết vốn không có tư cách để so sánh với Tô Duyệt.


Tuy rằng hiện tại Tô Duyệt đã không còn là con gái cưng của ngài thi trưởng, nhưng phẩm chất và tư cách con người thì không có cách nào thay đổi được. Cho dù đời sống Tô Thiến Tuyết có giàu có đầy đủ vật chất cỡ nào, nhưng bản chất tự ti mặc cảm của cô ta vĩnh viễn không thể trừ tận gốc, chắc chắn sẽ sống dưới cái bóng của Tô Duyệt.


“Đó là bởi vì cô ta căn bản không biết đầu bếp trưởng kiêm chủ nơi này là của chị.” Tô Duyệt cười trêu nói. Khi Phó Đình và Tô Đông Thần còn yêu nhau rất thường hay đến nhà chơi, cũng vì vậy nên biết Tô Thiến Tuyết, nhưng lại hay trêu cợt cô ta, báo hại Tô Thiến Tuyết vừa thấy chị ấy là vội kiếm cớ chuồn đi.


“Hừ, nếu cô ta còn dám làm hùm làm hổ ở trước mặt em nữa, chị sẽ nhổ sạch hết móng vuốt của cô ta!” Phó Đình không hề nhân nhượng nói, đối phó với loại người như Tô Thiến Tuyết, cô căn bản không cần phải xuống tay lưu tình.


“Tiểu Duyệt, anh em bảo hôm nay có sắp xếp một người đến gặp em, là người mới nãy sao?” Phó Đình nói lời đầy ngụ ý.


Tô Duyệt lắc lắc đầu, “Không phải, anh ta chỉ là một người bạn mà em tình cờ quen được, còn người kia, sợ là cũng không muốn đến rồi.”


Ban nãy cô nhận được hai tin nhắn của hôm qua và hôm nay Tô Đông Thần gửi cho. Tuy Tô Đông Thần chưa nói rõ chuyện gì với cô, nhưng tâm tư của anh, cô vẫn có thể đoán được một hai.


Mặt Phó Đình dần hiện ra vẻ vui sướng khi người gặp họa, “Haizz, anh trai em, thật đúng là tên thái giám điển hình.”


Tô Duyệt không hiểu nhíu nhíu mày, “Dạ?”


“Hoàng đế không gấp mà thái giám đã vội đấy!” Phó Đình cười ha ha, nhạo báng Tô Đông Thần.


Tô Duyệt cũng không nhịn được bật cười ra tiếng, thật sự trong thâm tâm cô rất hy vọng Phó Đình có thể trở thành chị dâu của mình. Nhưng chuyện tình cảm thì không thể dùng lý tính để phân tích. Giống như Phó Đình, tình nguyện che giấu đi phầm tình cảm của mình lấy thân phận bạn thân để đối mặt với Tô Đông Thần, chứ không chịu giải thoát cho mình.


Có vài người không phải muốn quên là có thể quên, cho dù người đó có không tốt thế nào đi chăng nữa, vẫn không thể nào quên được.


Nhưng vào lúc này, Tô Duyệt bỗng nhận được tin nhắn của Thẩm Gia Dũng gởi tới, hẹn gặp cô ở quán cà phê đối diện.


Phó Đình liếc sanh nhìn vào điện thoại Tô Duyệt rồi cười khinh miệt nói, “Không ngờ cái tên Thẩm Gia Dũng đó có thể cắt đuôi Tô Thiến Tuyết để hẹn gặp em. Đối với loại người nhu nhược luôn xem Tô Thiến Tuyết là cọng cỏ cứu mạng như anh ta thì thật đúng là có chút dũng khí đó. Tiểu Duyệt, em có đi không?”


Tô Duyệt để điện thoại qua một bên, “Em thiết nghĩ giữa em và anh ta không còn lý do gì để gặp mặt cả, em đói rồi, mau dọn lên món nào ngon nhất đắt tiền nhất của nhà hàng chị đi.”


“Thật không biết có phải kiếp trước chi nợ em không nữa, ngày nào cũng đến chỗ của chị ăn chùa uống chùa, hôm nào chị sẽ cùng Tô Đông Thần tính toán rõ ràng món nợ này mới được.” Phó Đình trợn mắt liếc Tô Duyệt, nhưng vẫn đứng dậy đi vào nhà bếp sắp xếp làm món Tô Duyệt thích ăn nhất.


Trong mắt Tô Duyệt thoáng qua ý cười, cô đã sớm biết Phó Đình là người khẩu xà tâm phật, thật lòng thật dạ tốt với cô.


Điện thoại di động trên bàn lại sáng lên, Thẩm Gia Dũng kiên nhẫn gửi thêm một tin nhắn nữa, nào là: Nếu em không đến anh sẽ đợi cho tới khi nào em đến mới thôi…v…v.


Tô Duyệt nhíu nhíu mày, người đàn ông này, nhất quyết không chịu bỏ qua cho mình mà.


Thở dài, cuối cùng cũng đi ra ngoài.


“Tiểu Duyệt, anh biết ngay là em sẽ đến.” Thẩm Gia Dũng gấp gáp nói, rồi vội vàng đi nhanh lên một bước tính nắm tay Tô Duyệt.


Tô Duyệt liền lui về phía sau, duy trì khoảng cách nhất định với Thẩm Gia Dũng, lạnh lùng nói, “Anh Thẩm, làm phiền anh chú ý thân phận của mình, nếu để người khác nhìn thấy, sợ là sẽ gây bất lợi cho anh.”


Khi nãy ở quán trà, mặc kệ Tô Thiến Tuyết nhục mạ cô cỡ nào anh cũng không hề nói giúp cô một câu. Tình cảm ngần ấy năm, su cho cùng cũng không sánh bằng tham vọng của anh, nếu đã như vậy, hà cớ gì cô phải nói chuyện nhún nhường.

4 thoughts on “Gặp được tình yêu đích thực – Chương 12 + 13

  1. Kệ thằng chả ngồi đấy. Quán đóng cửa đuổi khách là phải nhấc mông về thôi. Tô Duyệt đúng là quá non tay với dạng mặt dày này rồi

  2. hí hí bị thích couple Tô Đông Thần – Phó Đình, 2 người vui vẻ nhất, tình cảm nhất cả truyện này luôn. Cái tên họ Thẩm ấy không biết còn diễn bao nhiêu tập nữa, ghét cái mẹt của gã. Cũng chẳng thích Tô Duyệt lắm, ra vẻ là người có đầu óc nhưng thể hiện thực sự ra thì cũng chỉ thường thường thôi.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s