Gặp được tình yêu đích thực – Chương 7

tumblr_n8ch9mczO71qcxsluo1_1280 Chương 7: Hôn môi

Editor: TieuKhang 

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Không đợi người trước mặt có phản ứng, Tô Duyệt lại lầm bầm lầu bầu nói tiếp, “Hì hì, có phải anh cũng không biết đúng không, thật ra thì….Chỉ cần anh cho tôi hôn anh một cái là được rồi!”


Đôi mắt trong suốt bỗng trở nên mơ màng, chân bước siêu vẹo nghiêng ngả, hai tay quàng lên cổ người đàn ông, đôi mắt ngà say mông lung đờ đẫn nhìn chăm chăm gương mặt khi tỏ khi nhòe, dáng người mềm mại nhích từng bước lại gần, sau đó từ từ nhón chân cố gắng áp lên được bờ môi kia.


Mùi rượu nồng nặc xen lẫn hương thơm thoang thoảng ngòn ngọt của Molly phả vào mặt, xưa nay anh không thích những người có rượu tiếp xúc với mình, nhưng hôm nay đối với cái cô gái này anh lại không hề có cảm giác muốn xa lánh, mà thậm chí còn để mặc cho cô muốn làm gì mình thì làm.


Bờ môi như hoa anh đào mơn man áp lên, thế nhưng anh còn chưa kịp tận hưởng cảm giác ngọt ngào đó thì làn môi mềm mại kia đã nhanh chóng lướt đi, như thể mọi thứ vừa xảy ra tất cả đều chỉ là ảo giác của mình anh.


Sau đó cô lại ngủ thiếp đi không còn biết trời đất gì nữa.


Ninh Duệ Thần vuốt vuốt mi tâm buồn cười nhìn cô gái nằm gục trên vai mình ngủ, có phải mình đã may mắn khi đi tới nơi này hay không?


Cả ngày nay bị Ninh Uyển Thu rầy rà làm phiền, nên anh buộc phải tới quán rượu em gái kinh doanh tìm cô, hai anh em như lệ thường chơi trò ‘Đại mạo hiểm – Nói lời thật lòng’ và kết quả là Ninh Duệ Thần vẫn giống khi còn nhỏ đều bị thua cho em gái mình.


(*) Là trò chơi mà ai thua thì phải nói thật hoặc làm việc mà người thắng giao cho; người bị thua phải lựa chọn một trong hai: 1 là nói thật (tức là người thua phải trả lời đúng sự thật một câu hỏi mà người thắng đặt ra); 2 là chọn đại mạo hiểm (người thua phải hoàn thành một việc nào đó (khó thực hiện hay khó hoàn thành) do bên thắng đặt ra.


“Sống ở nước ngoài năm năm, anh có gặp được điều thú vị gì không?” Ninh Uyển Thu hăm hở hỏi, đó giờ cô rất luôn tò mò về cuộc sống riêng tư của anh trai mình.


Biết làm sao, vì từ nhỏ đến lớn Ninh Duệ Thần rất lạnh lùng xa cách, tuy bề ngoài nổi bật nhưng anh lại không thích tiếp xúc với ai, bao giờ cũng tạo cho người ta có cảm giác xa lạ khó gần, dù cho có cô nữ sinh thầm mến đã lấy hết can đảm tỏ tình với anh cũng bị anh cự tuyệt không thương tiếc.


Nhiều lúc Ninh Uyển Thu còn cho rằng, có lẽ Ninh Duệ Thần không thích ‘hàng trong nước’, mà phải quyến rũ gợi cảm cỡ như mấy cô gái ngoại quốc mới có thể kích thích làm trỗi dậy sự ham muốn trong anh.


Vậy mà….


“Không có.” Câu trả lời gọn gàng dứt khoát nhất thời khiến Ninh Uyển Thu nhụt chí.


Ninh Uyển Thu ai oán nhìn Ninh Duệ Thần, nhõng nhẽo nói, “Anh, anh là….Đồng chí mà?”


“Ninh Uyển Thu, tiếp tục vấn đề thứ hai!” Ninh Duệ Thần lạnh tanh nhắc nhở, Ninh Uyển Thu bĩu môi bắt đầu vòng thứ hai.


Hỏi liên tiếp một loạt bốn, năm vấn đề, Ninh Duệ Thần vẫn thua nữa, Ninh Uyển Thu nghiêm nghị nhìn anh trai nghiêm túc nói, “Anh, bây giờ chúng ta chơi Đại Mạo Hiểm đi, anh cứ đi tìm đại một cô gái nào đó rồi hẹn hò, thử tìm hiểu người ta xem thế nào.”


“Không.” Ninh Duệ Thần dứt khoát từ chối không cho em mình cơ hội nào để thương lượng.


Ninh Uyển Thu buộc lòng phải nhượng bộ, cầm điện thoại di động của Ninh Duệ Thần để trên bàn lên đưa tới trước mặt anh mình, “Vậy bây giờ anh vào wechat đi, nếu là gái thì anh phải tiến tới gặp mặt người ta, còn là con trai thì quên đi không nhắc nữa.”


“Nhưng nếu anh nói từ bỏ quyền lựa chọn, vậy thì mọi chuyện kế tiếp đều do em định đoạt!” Rất sợ Ninh Duệ Thần lên tiếng từ chối lần nữa cho nên Ninh Uyển Thu lập tức bồi thêm một câu.


Vì vậy, để cắt cái đuôi dây dưa của Ninh Uyển Thu anh cũng lướt web chọn đại, nhưng thật không ngờ lại chọn trúng một người, càng không ngờ nữa đó là người nọ lại chính là cô.


Dáng ngờ nho nhỏ run lên kéo tư tưởng đang đi hoang của anh quay về. Ninh Duệ Thần nhìn cô gái đang ngủ say sưa trong lòng mình, trên hàng mi vừa dài vừa dầy hơi chớp chớp vẫn còn vương nước mắt, tuy đang ngủ nhưng đôi lông mày thanh mảnh vẫn rối rắm nhíu lại, có lẽ do lạnh cơ thể càng co ro rút vào lòng anh, như chú nai con bị thương đang cầu xin tìm chút ấm áp.


Tay không kiềm được vuốt lên hàng lông mày đang nhíu chặt kia, sau đó rụt tay về theo bản năng mới phát hiện trên tay mình đã nhiễm nước mắt, đôi mắt thâm thúy nhìn phiến môi đỏ hồng như hoa anh đào, nụ hôn đến bất ngờ đó tuy chỉ như chuồn chuồn lướt nước nhưng đã mang đến cho anh một loại cảm giác thật kỳ diệu.


‘Cuộc đời mỗi người ít nhất nên có một lần vì nửa kia của mình mà hy sinh trao ra…Không cầu mong được đơm hoa kết trái, không cầu mong được cùng nhau sánh bước, không cầu mong được đáp lại, thậm chí không cầu mong anh phải yêu em, mà chỉ nguyện ước trong những năm tháng đẹp nhất của đời em luôn có anh xuất hiện….’


Hàng chữ ít ỏi vài câu trên trang giấy trắng đột nhiên hiện ra trước mắt, tuy chỉ nhìn thoáng qua có một lần, thế nhưng nó đã khắc sâu vào đầu khiến anh nhớ mãi không quên.

Advertisements

2 thoughts on “Gặp được tình yêu đích thực – Chương 7

  1. ùa lãng mạn quá, cảm giác chuyện chậm nhỉ, cả 1 chương ngàn chữ chỉ tả được mỗi khoảnh khắc họ ôm nhau, thật *ba chấm* -_-” cụm từ này hay nè “kéo tư tưởng đang đi hoang của anh quay về” (y)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s