Thịt thần tiên – Chương 7 (1)

 

Chương 7: Mưa đêm chuông vắng chết không oán

Lửa tình không nên để bùng cháy. Bùng cháy rồi, những hồi ức đẹp đẽ nhất cũng sẽ hóa thành hư vô. Nếu chúng ta không thể trùng phùng, thì có lẽ ta còn có thể mang đi mọi nhớ nhung, cố chấp của chàng, cho đến ngày thân xác này trở nên già cỗi.

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com)

Khi Trang Thiếu Khâm đến Lý Gia Tập thì nơi đây đã liên tục xảy ra những vụ người mất tích, hơn nữa, số lượng càng lúc càng tăng lên. Là kẻ tài cao lá gan lớn, hắn liền đi thẳng đến núi Trường Cương. Ngọn núi vẫn vô cùng yên tĩnh, tiếng gió thổi qua tai, gợi lên cảm giác thê lương buồn chán.


Trang Thiếu Khâm mở thiên mục, nhưng lại chỉ nhìn thấy một quầng sáng màu vàng nhạt. Hắn lấy ra một sợi dây thừng rất dài rồi buộc vào một gốc cây tùng to bằng cẳng chân người lớn, dặn hai tên đệ tử: “Ta xuống dưới xem thử, các ngươi phải cẩn thận đấy.”


Trang Hạo Thiên có chút lo lắng: “Sư phụ, tình hình bên dưới thế nào không rõ, mạo hiểm đi xuống dưới đó, chỉ sợ…”


Trang Thiếu Khâm không nghe hắn nói hết, đã định thử thăm dò vực sâu phía bên phải vách núi rồi. Trang Hạo Vũ cũng nóng lòng muốn thử: “Sư phụ, đệ tử sẽ đi cùng người!”.


Trang Thiếu Khâm lắc đầu: “Hai ngươi chờ ở đây, cứ nửa canh giờ ta sẽ dùng minh đích [1] thông báo là vẫn an toàn. Còn nếu không… Khụ, hai người các ngươi cứ quay về Thanh Hư quan trước, thông báo cho Đạo tông biết”. Hai tên đồ đệ còn muốn nói gì đó, nhưng Trang Thiếu Khâm đã bám vào sợi dây thừng rồi leo xuống: “Đừng phí lời thêm nữa”.


[1] Minh đích tương truyền do Mặc Đốn thiền vu chế tạo ra, “minh” nghĩa là tiếng kêu, “đích” là mũi tên, “minh đích” nghĩa là tiếng tên bắn, là một dụng cụ dùng để tấn công và báo động cho đồng loại, thường được làm bằng xương động vật hoặc đồng.


Cây cỏ trên vách đá dốc đứng mọc um tùm rậm rạp, hắn men theo dọc vách đá trèo xuống, cảnh giác với mọi động tĩnh xung quanh, nhưng ngoài tiếng gió thì dường như không có gì khác thường. Cứ sau nửa canh giờ, hắn lại thổi minh đích một lần, rồi lại tiếp tục men theo vách đá trèo xuống vực sâu không thấy đáy. Hắn vốn là người tinh thông đạo thuật, ngay lập tức nhận ra phía dưới vách đá này có kết giới, ngăn cản người ngoài xâm nhập.


Lẽ nào ở đây thật sự có phong ấn thần thú? Hắn vô cùng hưng phấn. Từ thuở hồng hoang cho đến giờ, thần thú năm nào hoành hành khắp mọi nơi, giờ chỉ còn sống trong truyền thuyết. Nếu có duyên được gặp thì cũng có thể coi đó là một may mắn trong đời.


Hắn men theo vách đá trèo xuống được một nửa, cuối cùng do độ dài của sợi dây thừng không đủ, cũng không thể dùng mắt thường để do thám được, lại không nhìn ra kết giới mỏng hay dày, nên quả thật hắn cũng không dám trèo xuống tiếp. Trận pháp cổ này có rất nhiều điểm quái dị, có nhiều trận pháp thậm chí còn trực tiếp thông đến Quy Khư [2], dù gan hắn có lớn đến đâu, cũng không dám coi thường loại trận pháp có lai lịch không rõ ràng này.


[2] Quy Khư, theo truyền thuyết nằm ở phía Đông của Bột Hải, không rõ là xa bao nhiêu dặm, có một vùng nước lớn. Thực tế đó là một thung lũng không có đáy. Bởi không có đáy nên thung lũng này được gọi là Quy Khư.


Nhưng hắn cũng lại không cam tâm cứ thế mà trèo lên. Đảo khắp vách đá, phát hiện có một chỗ ở góc phía tây bắc hình như đã bắt đầu yếu đi, trong lớp sương mù dày đặc thấp thoáng lộ ra một mảng màu trắng nhàn nhạt, hắn liền lấy chiếc móc câu thăm dò vật thể trong vạn dặm ở eo lưng ra, thả chiếc móc câu xuống rất nhiều lần, sau đó nhấc lên xem thử, thấy phía trên móc câu có dính một chất nhầy màu vàng trong, giống như… giống như trứng gà. Hắn thấy vô cùng khó hiểu, bèn đưa thư đó lên mũi ngửi thử, rồi lại nhìn xuống phía dưới, rốt cuộc cũng chỉ công cốc.


Lần trước, vì chuyện Lưu Các Lão muốn gả con gái mình cho Dung Trần Tử mà Diệp Điềm đã rất không vui. Lần này đến Lưu phủ, thái độ của nàng với mọi người nhà Lưu Các Lão cũng rất lạnh nhạt. Lưu Các Lão tiến đến nở nụ cười làm lành, Diệp Điềm cũng không muốn dông dài, liền nhanh chóng đi tìm Lưu Tẩm Phương.


Thần sắc của Lưu Tẩm Phương vẫn như bình thường, chỉ có điều da thịt trở nên mềm mại trơn láng, hai gò má hồng hào mịn màng, như một quả táo chín đỏ trên cây. Trước đây, nàng ta chẳng qua chỉ là một cô bé chưa dậy thì, nhưng giờ thì lại giống như vừa bất ngờ trải qua một đêm gió xuân, trở nên quyến rũ động lòng người vô cùng.


Diệp Diềm khẽ nhíu mày, lệnh cho tên tiểu đạo sĩ đi theo là Thanh Linh đến những nơi gần đó điều tra xem có tin tức gì về đứa bé bị mất tích không. Trong khi cuộc điều tra còn chưa đâu vào đâu, thì trong thời gian bốn năm ngày ngắn ngủi, lại có thêm bốn hộ nữa có trẻ sơ sinh bị mất tích.


Lá gan của Diệp Điềm cũng rất lớn, nàng lập tức chuyển sang ở cùng phòng với Lưu Tẩm Phương, còn dặn dò Lưu Tẩm Phương về sau cùng đi cùng về với nàng, một tấc không rời.


Lưu Tẩm Phương thoáng ngẩn ra, nhưng vì đang ở trước mặt tất cả mọi người trong Lưu phủ, nên nàng ta cũng chỉ còn cách gật đầu đồng ý.


Nhưng sang đến ngày thứ hai, Lưu phủ báo tin, Diệp Diềm mất tích! Lúc đó, Lưu Tẩm Phương đang nói chuyện cùng mẫu thân mình, Diệp Điềm thì bận rộn rải bột đá đạp ca xung quanh Lưu phủ, sau đó sai người chuẩn bị nước nóng để tắm rửa.


Nửa canh giờ sau vẫn chưa thấy nàng ra ngoài, Lưu Các Lão sai người vào giục mấy lần nhưng cũng không thấy có động tĩnh gì. Lại thêm một canh giờ nữa, Lưu Các Lão hoảng hồn, vội sai người phá cửa xông vào, thì thấy bên trong mọi thứ vẫn xếp đặt gọn gàng, váy áo Diệp Điềm dùng để thay vẫn treo trên mắc, nước trong thùng thì đã nguội lạnh từ lâu, nhưng xung quanh sàn nhà lại không có vết nước, toàn bộ căn phòng không mảy may một dấu tích nào chứng tỏ đã có một cuộc giằng co.


Lai lịch của Diệp Điềm cũng không phải loại thường, lại thêm việc nàng có vị sư huynh làm Quốc sư chống lưng, Lưu Các Lão càng không muốn gây thêm rắc rối, ngay lập tức sai người đi thông báo cho Dung Trần Tử và Trang Thiếu Khâm.


Ba người Dung Trần Tử là huynh muội đồng môn từ nhỏ đã cùng nhau lớn lên, trước giờ tình cảm gắn bó thân thiết như chân tay, giờ nghe tin Diệp Điềm mất tích, đừng nói là Dung Trần Tử, ngay cả Trang Thiếu Khâm mặt mày cũng biến sắc.


Chỉ trong vòng hai canh giờ sau khi nhận được tin, Trang Thiếu Khâm đã vội vàng chạy đến Lưu phủ, tuy rằng thương thế của Dung Trần Tử rất nặng, nhưng việc sư muội mất tích, khiến hắn nóng lòng như lửa đốt, làm sao có thể yên tâm tĩnh dưỡng cho được? Hắn gắng gượng ngồi dậy, nhưng đúng là thương thế quá nặng, nên bắt đầu ho cả ra máu.


Bên trong Thanh Hư quan vô cùng rối loạn, sau khi biết Lưu Các Lão gửi tin cho Dung Trần Tử, sắc mặt Trang Thiếu Khâm ngay lập tức tái xanh, vội vàng báo tin lại cho Thanh Hư quan, nói rằng Diệp Điềm chỉ rời đi một lát, hiện giờ đã tìm thấy rồi, cốt để trấn an Dung Trần Tử.


Lưu phủ nhốn nháo như gà bay chó sủa, Trang Thiếu Khâm biết tình hình rất nghiêm trọng, không thể chậm trễ được nữa, nên lập tức thông báo cho Hành Chỉ chân nhân của Cửu Đỉnh cung, kể hết ngọn ngành đầu đuôi mọi chuyện. Hành Chỉ chân nhân vốn không định chú ý đến, nhưng tính tình Trang Thiếu Khâm không được ôn nhã như Dung Trần Tử, giờ hắn lại còn giữ chức Quốc sư, suy đi nghĩ lại đành chọn ra một nhóm môn đồ đắc lực nhất, rồi nhanh chóng lên đường.


Lưu Các Lão thấy các nhân vật cỡ bự của đạo môn đều đến, nên cũng an tâm phần nào. Cũng may, đất đai Lưu phủ rộng rãi dư dả, ông ta sắp xếp cho tất cả đạo sĩ nghỉ tại Xuân Huy viện.


Lời nói và cử chỉ của Lưu Tẩm Phương vẫn như bình thường, chỉ là da thịt nàng ta càng thêm phần mềm mại mỡ màng, cả người như đang tỏa ra ánh sáng rực rỡ chói lọi. Trang Thiếu Khâm bắt mạch cho nàng ta, nhưng cũng không thấy gì khác thường. So với Hành Chỉ chân nhân, Trang Thiếu Khâm cảm thấy lo lắng hơn – Dung Trần Tử tâm tư tinh tế tỉ mỉ, sớm muộn gì cũng biết chuyện Diệp Điềm mất tích. Trên người hắn lại đang bị thương nặng, nếu lại thêm việc ưu tư quá độ, e rằng sẽ càng tổn hại đến thân thể hơn.


Tối hôm đó, Hành Chỉ chân nhân bí mật phái môn đồ đến mai phục ở những nhà có trẻ sơ sinh, còn phái thêm một toán nữa đi dò hỏi những hộ có con bị mất tích, xem có tìm được chút manh mối nào không.


Chuyện trẻ sơ sinh bị mất tích xảy ra liên tiếp khiến cả trấn Lăng Hà trời còn chưa tối mà nhà nhà đã cửa đóng then cài kín mít. Tin tức dần truyền đi khắp nơi, nào thì có yêu quái ăn thịt người, người chết sống lại, phiên bản các câu chuyện ngày một nhiều. Vì thế, trên các đường phố lớn cũng tuyệt không thấy một bóng người. Toàn bộ trấn Lăng Hà, lòng người hoảng sợ vô cùng bất an.


Trên dưới trong Lưu phủ cũng yên tĩnh dị thường, điều khiến Lưu Các Lão lo lắng không yên chính là… nàng thiếp của thằng con trai thứ hai của ông ta đã gần kề ngày sinh nở.


Đầu tháng Mười một, trời về đêm đã hơi se se lạnh, hậu viện của Xuân Huy đường có một chiếc giếng cổ, cạnh đấy có một cây mơ già. Trang Thiếu Khâm đang đứng ở dưới gốc cây mơ ấy, áo xanh lam tóc đen nhánh, dáng đứng cao lớn và thẳng tắp. Cơn gió thu cuốn những chiếc lá xoay tròn phía sau lưng hắn, khiến cho khắp đình viện lộ ra vài phần đìu hiu ảm đạm. Lưu Tẩm Phương chạy đến, vẻ mặt thấp thỏm không yên, rất lâu sau mới lắp bắp hỏi: “Quốc sư… Ngài hẹn tiểu nữ ra đây, có chuyện gì không?”.


Thần sắc Trang Thiếu Khâm lạnh nhạt, nói: “Cũng không có gì, chỉ muốn hỏi, những chuyện liên tiếp xảy ra gần đây rốt cuộc có liên quan gì tới cô không?”.


Khuôn mặt Lưu Tẩm Phương kinh ngạc: “Không ngờ Quốc sư cũng nghĩ như vậy, nhưng thân gái như tiểu nữ, bắt trộm những đứa trẻ sơ sinh còn chưa đầy tháng để làm gì cơ chứ?”


Trang Thiếu Khâm rút từ trong chiếc ủng của mình một thanh đoản đao, hắn ung dung bình thản nhẹ nhàng lau lưỡi đao, vẻ mặt thờ ơ: “Thật ra muốn chứng minh cô trong sạch cũng rất dễ. Thanh Hư quan đã từng có một con rắn ba mắt tới giả mạo làm sư huynh, theo sư biệt của bần đạo nói, thì dưới thân hình con người lại là xác rắn”. Hắn nhìn về phía Lưu Tẩm Phương, ánh mắt sắc nhọn: “Ta chỉ cần xé toạc thân thể của cô ra, thì sẽ biết ngay cô là người hay rắn thôi!”.


Khuôn mặt Lưu Tẩm Phương biến sắc: “Nhưng xé thân thể tiểu nữ ra rồi, sao tiểu nữ còn sống được nữa?”


Trang Thiếu Khâm cười lạnh: “Đó không phải là chuyện ta cần quan tâm”.


Ánh mắt của hắn thâm trầm, Lưu Tẩm Phương từng bước, từng bước lùi về phía sau: “Các ngài là người xuất gia vốn dĩ phải cứu khổ cứu nạn, sao lại có thể lạm sát người vô tội như vậy được?”.


Lưu Tẩm Phương không ngờ hắn lại nói vậy, trong mắt chứa đầy vẻ thấp thỏm bất an. Trang Thiếu Khâm không nhiều lời, liền vung đao tới như muốn xé toạc nàng ta ra. Lưu Tẩm Phương phi thân nhảy lùi lại, động tác nhanh nhẹn hoàn toàn không giống động tác của con người. Trang Thiếu Khâm hừ lạnh: “Còn dám nói không phải là ngươi!”.


Trang Thiếu Khâm xuống tay không hề lưu tình, nhưng dường như Lưu Tẩm Phương chỉ lùi về sau mong thoát thân. Hắn đâm một đao xuyên qua lưng nàng ta, máu thấm ướt nửa người. Nàng ta gắng gượng chạy về phía Xuân Huy đường, vừa chạy vừa kêu cứu.


Trang Thiếu Khâm rượt lên, nắm chặt lấy mắt cá chân nàng ta, thanh đao trong tay sáng loáng lập tức chém xuống. Lưu Tẩm Phương thét lên đau đớn. Bỗng nàng ta linh hoạt xoay người, giống như giữa eo lưng hoàn toàn không có chút xương cốt nào. Sự phẫn nộ của nàng ta hừng hực như lửa cháy thiêu đốt mọi thứ xung quanh. Cơn giận bốc lên, nàng ta bỗng há hốc miệng, da thịt mềm mịn bị xé rách.


Đám người Lưu Các Lão nghe thấy tiếng nàng ta kêu cứu vội vã chạy tới, nhìn thấy cảnh tượng ấy liền nhũn hết cả chân, ngồi phệt xuống đất rất lâu mà không thể cử động được. Trang Thiếu Khâm không hề chần chừ, đoản đao trong tay chém một đường ngang thắt lưng, chỉ nhìn thấy thân người nằm ngang dọc khắp mặt đất, máu thịt vương vãi tứ phía.


Từ trong đống máu thịt bầy nhầy ấy từ từ trồi lên một con rắn ba mắt to bằng cổ tay người lớn, toàn thân màu xanh lá vân đen, trên đầu nó còn mọc một chiếc sừng màu trắng dài cỡ hai tấc, tuy hình dáng không lớn lắm, nhưng so về độ thông minh thì rõ ràng là hơn hẳn con rắn ba mắt xông vào Thanh Hư quan giả dạng làm Dung Trần Tử.


Âm nhãn ở chính giữa trán nó từ từ mở ra, Trang Thiếu Khâm kêu lên: “Mọi người đừng nhìn vào con mắt của nó!”.


Nhưng phản ứng của người bình thường thì sao có thể nhanh bằng dị vật được, xung quanh có một nô bộc vừa khẽ hự một tiếng, thì đã bị nó hút mất hồn phách rồi. Đám người Lưu Các Lão liền hiểu ra, vội vàng che mắt lại không dám nhìn nó nữa, hai chân run lên lẩy bẩy, ai mà nhát gan thì đã sớm són ra quần rồi.


Xung quanh rõ ràng là có đến mười mấy người, nhưng bầu không khí lại im lặng chết chóc.


Lòng bàn tay Trang Thiếu Khâm ướt đẫm mồ hôi, hắn vẽ ra một loạt bùa chú trừ yêu, đuổi quỷ, xua ma, nhưng hoàn toàn vô hiệu. Trong nháy mắt, thứ đó đã trườn đến phía dưới bức tường trong đình viện. Trang Thiếu Khâm rơi vào đường cùng, nện thẳng một loạt những lá bùa lửa lên người con rắn. Con mắt âm ở giữa trán nó đột nhiên trợn trừng lên nhìn hắn, khiến tâm trí của hắn rùng mình ớn lạnh, rồi nó lủi nhanh ra khỏi bức tường của đình viện.


Trang Thiếu Khâm cắn lên đầu lưỡi, hưng phấn đuổi theo, sau đó một nhát đao của hắn đâm trúng vào đuôi nó. Lưỡi thanh đao này của hắn được rèn bằng thép nguội, có thể cắt được vàng, gọt được ngọc, nhưng đường đao chém xuống với một lực mạnh như vậy, mà thân rắn lại chỉ bong vài cái vẩy. Trong lòng Trang Thiếu Khâm còn đang cả kinh, thì đuôi của con rắn ấy đã cuốn chặt lấy thắt lưng hắn.


Đuôi rắn càng lúc càng siết chặt, mặc dù chỉ to bằng cổ tay, nhưng chỉ thiếu chút nữa thôi là siết đứt đôi eo lưng Trang Thiếu Khâm. Trang Thiếu Khâm vung kiếm lên chém liên tiếp, cuối cùng thân rắn cũng rách một vết nhỏ, từ vết rách đó máu bắt đầu chảy. Trong lòng Trang Thiếu Khâm hoảng sợ không thốt nổi lên lời – Từ ngày hắn xuất đạo cho đến này chưa từng có đối thủ. Bình thường chỉ nói đến tu vi thôi đã rất tinh thâm rồi, không ngờ thế gian rộng lớn, thứ kì lạ gì cũng có.


Giãy giụa mãi hắn cũng không thoát được, may thay đột nhiên bên ngoài vang lên tiếng thét lớn, một thanh kiếm từ trên cao bay vụt tới, cắm thẳng vào đầu con rắn, con rắn ba mắt sợ hãi, vội vàng nhả Trang Thiếu Khâm ra, nhảy vọt lên hơn hai trượng, rồi nhanh chóng biến mất sau bụi cỏ.


Bên ngoài đình viện, Hành Chỉ chân nhân cũng vội vàng chạy vào, ngày thường cao nhân trong Đạo tông đều coi trọng uy nghi, nhưng giờ ai nấy cũng hoảng loạn kinh hồn: “Thật sự là do yêu xà dùng thân người làm ổ sao?”.


Trang Thiếu Khâm lau mồ hôi trên trán: “Phải, hơn nữa nó còn mạnh hơn nhiều so với con trước. Nó không cắn nuốt thức ăn, nhưng lại có thể hút hồn phách”.


Hai chân Lưu Các Lão vẫn đang mềm nhũn, ông ta ngồi phệt dưới đất mãi không dậy được. Hành Chỉ chân nhân xem xét mấy gia nô đang ngất, phát hiện trên da thịt họ quả nhiên không có vết thương nào, nhưng hồn phách đã mất, hiện giờ hồn đã lìa khỏi xác.


Ánh mắt ông ta âm u khó đoán, hồi lâu sau, ông ta ngẩng đầu nhìn Trang Thiếu Khâm, cả hai người đều hiểu, tai họa lớn đã đến rất gần rồi.


“Da của nó đàn hồi rất tốt, đến thanh đao Tàng Tinh của ta còn không làm rách được, thì nói gì đến những binh khí thông thường khác”. Trang Thiếu Khâm thở dốc: “Hiện, chúng ta gần như không biết chút gì về mấy thứ này, không biết nó sinh sản thế nào, càng không biết cách phân biệt bọn chúng là người hay là rắn? Thứ này, một khi được nhân rộng, hậu quả thật không thể tưởng tượng nổi”.


Lông mày của Hành Chỉ chân nhân nhăn tít lại như nếp gấp trên bánh bao: “Quốc sư, bần đạo biết người không muốn làm phiền đến Dung Trần Tử đạo hữu, nhưng việc cấp bách nghiêm trọng thế này, ta và ngài không còn sự lựa chọn nào khác”.


Trang Thiếu Khâm trầm ngâm: “Chỉ sợ dù có nói với sư huynh ta, cũng vô ích mà thôi”.


Trang Hạo Thiên – đại đồ đệ của hắn – nói xen vào: “Sư phụ, lần trước lúc các sư huynh đệ đụng độ với con rắn ba mắt kia, có nói rằng con trai tinh ấy chỉ dùng hai mũi tên là giải quyết gọn ghẽ. Đồ nhi nghĩ, có lẽ không phải con rắn nào cũng lợi hại như con rắn chúng ta đã gặp hôm nay chăng?”.


Mắt Trang Thiếu Khâm như lóe sáng, hắn tự nói với mình: “Đúng rồi, sao ta lại có thể quên mất mĩ nhân Hà Bạng nhỉ…?”. Hắn liếm liếm môi: “Chỉ là với tình hình hiện giờ, làm thế nào để khiến nàng ta chịu ra tay đây?”.


“Sư phụ, đồ nhi cảm thấy chuyện này kì thực nói đơn giản thì cũng đơn giản thôi. Hà Bạng tiếp cận sư bá chẳng qua là vì thịt thần tiên. Nếu chúng ta mang thịt thần tiên ra làm mồi nhử, sau khi sự việc thành công rồi tiến hành trừ khử luôn, coi như là một mũi tên trúng hai đích…”.


Khóe miệng Trang Thiếu Khâm khẽ nhếch lên, vươn tay ra vỗ vỗ lên vai tên đồ nhi của mình: “Nói hay lắm”.


Hôm sau, có một bức thư với năm ngàn từ vô cùng rõ ràng trôi chảy được gửi tới cung Hải hoàng. Trang Thiếu Khâm viết rất cảm xúc lay động lòng người, lời lẽ bay bổng dạt dào. Đáng tiếc thư đã gửi, nhưng lại chẳng có hồi âm. Điều này cũng nằm trong dự liệu của Trang Thiếu Khâm. Hắn nghĩ nhất định là do Hà Bạng không tin tưởng vào Đạo tông, nên đành phải cưỡi kiếm vội vã trở về Thanh Hư quan, thương lượng với Dung Trần Tử.


Dung Trần Tử nghe thấy sự việc liên quan đến Hà Bạng, rất lâu cũng không lên tiếng. Trang Thiếu Khâm hồi tưởng lại nội dung trong thư, cảm thấy không có chỗ nào không thỏa đáng cả, bèn hỏi lại: “Sư huynh, huynh xem sao mãi không có hồi âm… Là do con rắn ba mắt đó thật sự rất lợi hại, hay do nàng ta vẫn không yên tâm về Đạo tông?”.


Dung Trần Tử chỉ liếc sơ qua bản thảo gốc của hắn, trầm mặc không nói gì, vẫn là Thanh Huyền một lời vạch trần mọi huyền cơ. Hắn cẩn thận dè dặt nói: “Sư thúc… sư điệt thấy… có thể là vì… bức thư của người toàn dùng văn tự cổ, nên nàng ta xem không hiểu…”


Hà Bạng rất tức giận, không biết tên khốn nào biết nàng không nhận được nhiều mặt chữ, lại chơi xỏ đi viết cái lá thư lung tung vớ vẩn này rồi gửi tới đây sỉ nhục nàng! Lúc đầu, nàng còn nghi ngờ là do con cá mập trắng làm, nhưng sau lại phủ định – Con cá mập ấy còn mù chữ hơn cả nàng, không thể nào viết được bức thư như vậy.


Bức thư rõ ràng trôi chảy lả lướt là vậy, mà khiến nàng chỉ nhìn thôi cũng đau hết cả đầu, nên liếc mắt nhìn một cái xong, nàng liền tiện tay vứt đi luôn, cũng không biết đã quăng đi đâu. Thậm chí lúc Thuần Vu Lâm quay về nàng còn muốn ra ngoài tìm đối phương để báo thù, nhưng tìm thế nào cũng không thấy vật chứng nữa.


Còn ở trong Thanh Hư quan, Dung Trần Tử không tán đồng cũng chẳng phản đối kế hoạch dụ Hà Bạng ra tay tương trợ của Trang Thiếu Khâm. Hắn nói: “Từ lâu nàng ta và ta đã không còn chút quan hệ nào nữa rồi, đệ muốn làm gì, cũng không cần phải nói với ta”. Lúc hắn nói những lời này vẻ mặt thờ ơ lạnh nhạt, giống như nhắc đến một người qua đường không hề có chút ấn tượng nào. Nói xong, hắn lại ôm ngực ho nhẹ một trận: “Tại sao tiểu Diệp không về?”.


Đầu Trang Thiếu Khâm như phình to ra, vừa đưa trà thuốc cho hắn vừa trấn an: “Sư muội đang bận canh chừng ở Lưu phủ, đến giờ cũng không biết con rắn đó đã đi đâu, cũng không biết có quay lại nữa không?”.


Dung Trần Tử khẽ gật đầu, đang muốn nói tiếp, thì bên ngoài bỗng có một gia nô của Lưu phủ xông vào, mặt mày hoảng hốt: “Quốc sư, khu vườn phía sau Lưu phủ phát hiện ra một thi thể nữ, nhưng đã bị trương phềnh biến dạng rồi…”.

Trang Thiếu Khâm còn chưa kịp ngăn, hắn đã nhanh nhảu nói nốt những lời còn lại: “Lưu Các Lão lo lắng đó là Diệp chân nhân, nên lệnh cho tiểu nhân mau chóng tới đây thông báo cho ngài biết”.


Trang Thiếu Khâm còn chưa nói câu nào, vẻ mặt Dung Trần Tử đã biến sắc: “Không tìm thấy tiểu Diệp? Đệ!”. Hắn ôm ngực, lồng ngực phập phồng kịch liệt, giờ máu từ miệng vết thương được băng bó bằng lớp vải thuốc lại bắt đầu thấm ra ngoài: “Thanh Huyền, thay đồ cho ta!”.


Trang Thiếu Khâm quá hiểu tính cách hắn, biết rằng sẽ phí công, nhưng vẫn cố gắng mở lời khuyên nhủ: “Sư huynh, hiện giờ thương thế của huynh vẫn chưa khỏi, cho dù có đi cũng…”.


Dung Trần Tử vô cùng tức giận, quay đầu lại giáo huấn: “Cũng thế nào hả? Trước lúc sư phụ lâm chung đã giao đệ và tiểu Diệp cho ta, giờ tiểu Diệp có xảy ra điều gì bất trắc, sau này sao ta dám nhìn mặt sư phụ nữa!”.


Hắn gắng gượng đứng dậy, vội vàng thay quần áo: “Đều là lỗi của ta, rõ ràng biết Lưu Tẩm Phương có điều kì lạ, nhưng vẫn để muội ấy bước chân vào chỗ nguy hiểm!”. Hắn buồn bực tự trách mình, lòng nóng như lửa đốt. Trang Thiếu Khâm thấy không thể ngăn được, đành phải cưỡi kiếm, cùng hắn vội vàng tới Lưu phủ, xác nhận thi thể.


Khu vườn phía sau Lưu phủ có một cái hồ thiên nhiên đường kính khoảng hơn mười trượng, vài con hạc trắng đang nhàn nhã bước lội trong đó. Hơi giá cuối tháng Mười một càng lúc càng đậm thêm, mặt hồ thoáng rộng, nên vô cùng trống trải.


Thi thể được đặt ở bên hồ, Trang Thiếu Khâm chưa lên tiếng, nên Lưu Các Lão cũng không dám xử lí, cũng may giờ đang là đầu đông, nên mùi tử thi cũng không nặng lắm. Dung Trần Tử vẫn một thân đạo bào trắng, vì vết thương nặng kiêng gió, nên bên ngoài còn khoác thêm một chiếc áo choàng màu xanh lá trúc. Hắn sải bước nhanh đến gần cái xác, lúc lật chiếc khăn phủ mặt tử thi, tay phải của hắn bỗng run lên.


Thi thể dưới tấm vải trắng còn khó nhận ra hơn cả trong tưởng tượng của hắn, vì đã ngâm nước quá lâu, nên toàn bộ khuôn mặt đều đã bị phù thũng biến dạng, làn da trắng bợt như tằm chết khô, hai con mắt bị cá rỉa sạch, chỉ còn trơ lại hai hốc mắt đen kịt. Trên thi thể không có vết thương nào khác, chỉ có phần gáy bị thủng một lỗ to bằng nắm tay trẻ con, không nhìn thấy phần não đâu.


Dung Trần Tử sờ từ phần vai phải cho đến bàn tay, rất lâu sau mới thở hắt ra, nói: “Không phải tiểu Diệp”.


Trang Thiếu Khâm cũng thở phào nhẹ nhõm: “Nếu con rắn đó không phải là Lưu Tẩm Phương, vậy chúng ta có nên phái người đi tìm kiếm khắp Lưu phủ, tìm xem tiểu thư thật của Lưu gia đang ở đâu không?”. Hắn liếc con mắt nghi ngờ nhìn thi thể nữ đang đặt bên hồ, dè dặt phỏng đoán: “Lẽ nào cái xác này chính là của tiểu thư Lưu gia?”.


Lưu Các Lão không dám nhìn cái xác, liên tiếp xảy ra những chuyện không may mắn đã khiến tinh thần và thể xác lão ta kiệt quệ. Lão ta nói: “Quốc sư, lão đã để bà vợ già của mình xác nhận rồi, không giống với tiểu nữ nhà lão”.


Mọi người đều im lặng rất lâu, khung cảnh lạnh lẽo thê lương. Thi thể đã được khiêng đi, tuy vẫn chưa biết là ai, nhưng máu chảy ruột mềm. Dung Trần Tử trầm ngâm hồi lâu, những cơn gió đầu đông mang theo hơi nước táp lên mặt, thổi bay mái tóc, cỏ héo cành khô càng làm lộ ra vẻ tiều tụy của hắn. Trang Thiếu Khâm không đành lòng để hắn hao tổn tinh thần thêm, nhưng sự việc liên quan đến Diệp Điềm, có lo lắng cũng đành phải tạm gác lại: “Sư huynh, đệ đã đối mặt với con rắn ba mắt đó rồi, đao thương không thể đâm thủng da thịt nó, hơn nữa lại còn hút linh hồn, giờ thân thể để trú ẩn của nó đã bị xé rách, sợ sau này sẽ càng hung hăng hơn…”.


Hắn chưa kịp nói hết, Lưu Các Lão đã tiếp lời: “Dung Tôn sư, Trang Quốc sư, không giấu gì hai vị, lần trước sau khi yêu nghiệt chạy thoát, chỉ trong hai ngày ngắn ngủi trấn Lăng Hà đã có đến bảy tám người không bệnh mà chết. Quan nha địa phương đã báo lên trên, sợ rằng đã kinh động đến Thánh Thượng. Có lẽ triều đình đã gửi văn thư cho quốc sư, hai ngày nữa sẽ tới”.


Năm ngón tay Dung Trần Tử siết chặt lại thành nắm đấm, hắn lấy ống tay áo che miệng ho rất lâu mới nói: “Đệ cho rằng Hải hoàng thật sự có thể đối phó được với nghiệt súc này sao?”.


Hắn nhìn về phía Trang Thiếu Khâm, Trang Thiếu Khâm nhíu mày: “Bản lĩnh của nàng trai tinh ấy, đệ chưa tận mắt nhìn thấy, nhưng thực lực của nàng ta thì không còn nghi ngờ gì nữa, nếu có nàng ta tương trợ, sẽ nhanh chóng trừ bỏ được con rắn đó, cũng sẽ giảm được rất nhiều thương vong”. Vẻ âm u trong đôi mắt hắn lại hiện lên: “Hơn nữa, nàng ta lại dám có âm mưu chiếm đoạt máu thịt của sư huynh, suýt chút nữa thì hại chết huynh. Đợi chuyện này giải quyết xong, thì nhất định phải thanh toán món nợ này cho rõ ràng”.


Sắc mặt Dung Trần Tử trầm lặng như nước: “Tình cảm lúc trước giữa ta và nàng ta đã hết, sau này đừng nhắc đến nữa. Nếu nàng ta có thể giúp được việc này, thì ta sẽ đến Hải tộc một chuyến”.


Lời vừa thốt ra, đừng nói là Trang Thiếu Khâm, mà cả Thanh Huyền, Thanh Tố cũng lên tiếng phản đối: “Sư phu, trai tinh kia vì thèm khát máu thịt của người mà không từ một thủ đoạn nào, nếu như lần này người đi…”.


Dung Trần Tử xua tay ngăn lại: “Nàng ta là người thận trọng lại nhát gan, việc này muốn thành, thì nhất định ta phải đích thân đi mới được”.


Trang Thiếu Khâm vẫn khá bình tĩnh: “Đã vậy, đệ sẽ cùng đi với sư huynh, nếu có biến, cũng có thể trợ giúp”.


Dung Trần Tử lắc đầu: “Ta đến Hải tộc không phải để động thủ. Con rắn ba mắt có thể xuất hiện bất cứ lúc nào, đệ nên ở lại đây. Nó là rắn, thì trước tiên hãy tìm những phương pháp có thể đuổi rắn, rắc nhiều bột hùng hoàng, phân chim tước thử xem sao”.


Hành Chỉ chân nhân nghe tin Dung Trần Tử tới, nên cũng vội vàng tới chào hỏi. Cửu Đỉnh cung và Thanh Hư quan trước nay ngoài mặt thì nước sông không phạm nước giếng, nhưng vẫn luôn âm thầm so đo kèn cựa nhau, đặc biệt là Dục Dương chân nhân trước giờ vẫn không thoải mái với Dung Trần Tử. Chỉ là hiện giờ đại địch ngay trước mắt, tất cả mọi người đều lấy đại cục làm trọng, vì vậy Dục Dương chân nhân cũng ra mặt chào hỏi Dung Trần Tử.


Diệp Điềm sống chết ra sao còn chưa biết, Dung Trần Tử không dám chậm trễ, dẫn theo Thanh Huyền, Thanh Tố thẳng tiến đến hải vực Lăng Hà.


Lúc ấy, Thuần Vu Lâm đang đi tuần tra thị sát biên giới biển, Hà Bạng đã quen với việc mấy ngày nay hắn thần không biết quỷ không hay, nên cũng không để tâm tới nữa. Nàng vừa ăn no xong giờ đang nằm phơi nắng trên mặt biển. Ánh mặt trời cuối đông chiếu rọi khiến cả người ấm áp vô cùng, nàng hơi buồn ngủ, liền trở mình ngáp một cái.


Đang muốn trở về cung Hải Hoàng đánh một giấc, thì đột nhiên ở đằng xa có một người đạp nước đi tới, giọng nói trong trẻo: “Hải hoàng bệ hạ, lâu rồi không gặp, dạo này người vẫn ổn chứ?”.


Hà Bạng vừa quay đầu lại thì thấy người tới chính là Trang Thiếu Khâm, vẫn một thân đạo bào xanh lam, trên lưng đeo bảo kiếm, trong hành động và cử chỉ của hắn mang theo phong thái trác việt của một bậc Quốc sư trong triều. Hà Bạng lấy làm lạ hỏi hắn: “Sao ngươi lại ở đây?”.


Trang Thiếu Khâm từ từ tiến lại gần, với dáng vẻ mê mẩn vì sắc đẹp mĩ nhân, hắn nói: “Từ lần trước gặp nhau, tiểu đạo vẫn nhớ mãi không quên được tư chất thiên tiên của bệ hạ, giờ đang lúc rảnh rỗi, nên đương nhiên là muốn tới thăm người rồi”.


Hà Bạng cảnh giác lùi lại vài bước, quanh người tỏa ra một làn sóng nước, ngăn cách giữa nàng và Trang Thiếu Khâm. Rồi nàng lớn tiếng quát: “Con rắn ba mắt thối tha kia, đừng giả vờ nữa, ta đã thấy cái đuôi rắn của ngươi rồi!”.


Biểu hiện của tên Trang Thiếu Khâm trước mắt đột nhiên trở nên rất kì lạ. Hắn tự đánh giá bản thân mình từ trên xuống dưới, lại xoay đầu đúng ba trăm sáu mươi độ để nhìn sau lưng mình, rất lâu sau mới nghi hoặc nói: “Không thể nào, đuôi của ta không thể thò ra tới tận đây được!”.


Toàn thân Hà Bạng toát mồ hôi lạnh, chẳng nói chẳng rằng xoay người chui thẳng xuống đáy biển.


Lúc ba sư đồ Dung Trần Tử đến được cung Hải hoàng, thì Hà Bạng đang hoảng sợ bất an túm chặt lấy Thuần Vu Lâm kể cho hắn nghe về con rắn ba mắt. Hai người đi từ đằng xa đến, Hà Bạng vẫn đang thì thầm to nhỏ, sắc mặt của Thuần Vu Lâm lại rất thờ ơ: “Không sao đâu, có thể giết được con thứ nhất thì tất có thể giết được con thứ hai, huống hồ giờ chúng ta đang ở dưới nước. Sao phải sợ nó?”.


Hà Bạng vốn nhát gan, giờ vẫn còn toát mồ hôi lạnh: “Nó còn muốn lừa ta nữa! Ta cảm thấy rất kì lạ, nó tới tìm ta làm gì nhỉ…?”. Lời còn chưa dứt, nàng vừa ngẩng đầu lên thì nhìn thấy Dung Trần Tử. trong làn nước biển xanh thăm thẳm, tà áo dài của hắn bay phất phơ, tay áo lay động, tựa tiên nhân. Sau mấy ngày không gặp, thấy hắn gầy đi nhiều, ngay cả thân thể tráng kiện giờ cũng lộ ra vài phần đơn bạc.


Bất chợt nhìn thấy hắn, Hà Bạng hơi chột dạ, nàng liền dụi dụi lên người Thuần Vu Lâm. Lúc trước Thuần Vu Lâm còn giữ vài phần khoảng cách với nàng, giờ thấy Dung Trần Tử hắn lại cố ý ôm chặt lấy cái eo nhỏ nhắn của nàng lại.


Bốn mắt nhìn nhau, Dung Trần Tử khẽ ho một tiếng, chắp tay vái chào, lễ số chu toàn: “Hải hoàng bệ hạ, dạo này người vẫn khỏe chứ?”.


Vẻ mặt và ánh mắt giống như một người hoàn toàn xa lạ, Hà Bạng trốn sau lưng Thuần Vu Lâm, rất lâu sau mới thò đầu ra hỏi: “Ngươi… tới đây để báo thù?”.


Sắc mặt Dung Trần Tử mang theo vẻ xa cách: “Bần đạo và bệ hạ không thù không oán. Hôm nay bần đạo tới đây, là muốn làm một cuộc giao dịch với người”. Tuy hắn nói chuyện với Hà Bạng, nhưng ánh mắt lại nhìn Thuần Vu Lâm – Mọi việc trong Hải tộc đều do một tay Thuần Vũ Lâm quản lí, hắn đã tìm hiểu được điều này trước khi tới đây rồi.


Thuần Vũ Lâm che cho Hà Bạng ở phía sau lưng mình, khuôn mặt đầy cảnh giác liếc nhìn ba sư đồ Dung Trần Tử: “Đã định giao dịch mà cứ đứng ở bên ngoài thì thật không hay, xin mời vào trong nói chuyện kĩ càng hơn”.


Trong cung Hải hoàng nguy hiểm trùng trùng, nếu ba người vào trong, mà muốn sống sót trở ra thì cũng đâu có dễ. Thanh Huyền, Thanh Tố đều chần chừ, nhưng Dung Trần Tử lại rất ung dung: “Mời”.


Động vật thân mềm đều rất nhát gan, Hà Bạng cũng không phải ngoại lệ, cung Hải hoàng chủ yếu được trang trí bằng thủy tinh, như thế thì chỉ cần liếc bằng mắt thường thôi cũng có thể nhìn thấu, nàng sẽ không cảm thấy thấp thỏm lo lắng nữa. Thuần Vu Lâm sai người dâng trà lên, Dung Trần Tử nói lí do mình đến đây, hắn ngược lại không hề né tránh: “Tri quan xin hãy đợi ở đây một lát, ta sẽ thương nghị đôi điều với bệ hạ trước, rồi sẽ quay lại sau”.


Dung Trần Tử đương nhiên không phản đối. Thuần Vu Lâm liền kéo Hà Bạng ra khỏi chỗ ngồi, đi vào một căn phòng khác. Thanh Huyền và Thanh Tố đứng hầu ở hai bên Dung Trần Tử, len lén liếc nhìn vẻ mặt hắn. Thần sắc của hắn đạm mạc, giống như thật sự chưa từng quen biết Hà Bạng.


Thuần Vu Lâm kéo Hà Bạng tránh xa khỏi tầm mắt của Dung Trần Tử. Hà Bạng vẫn còn đang nhớ đến thịt thần tiên, nhớ đến nguyên tinh của Dung Trần Tử cũng rất bổ… Trí tưởng tượng của nàng đang bay bổng xa xăm, thì Thuần Vu Lâm bỗng tóm chặt lấy hai vai nàng lại, nói với nàng: “Giờ tên đạo sĩ bị trọng thương đó đã tới đây rồi… dù sao thù oán cũng đã hết, nếu người thật sự thèm ăn thịt thần tiên đến vậy, thì chi bằng hãy bắt giam hắn lại”.


Hà Bạng ngước đầu lên nhìn: “Là sao?”.


Thuần Vu Lâm xúi nàng làm chuyện xấu: “Chúng ta có thể nuôi hắn, dù sao hắn cũng đang bị thương nặng, còn hai tên đệ tử kia của hắn lại thế đơn lực mỏng. Người có thể mỗi ngày ăn một tí, không cần phải mất công tốn sức nữa”.


Hà Bạng chảy nước miếng suy nghĩ rất lâu, cuối cùng vẫn nén cơn thèm xuống: “Không được, lần này hắn ta đến vì chuyện con rắn ba mắt, là một hành động chính nghĩa, không chút tà niệm. Giờ nếu ta hạ thủ với hắn, đến lúc Đạo trời xử phạt thiện ác, tội nghiệt sẽ rất nặng, nói không chừng sẽ bị trời trừng phạt đó”.


Thuần Vũ Lâm bán tín bán nghi, hỏi: “Người luôn nói tới Đạo trời. Đạo trời thật sự tồn tại sao?”.


Hà Bạng gật đầu rất nghiêm túc: “Ngươi đừng lúc nào cũng nghi ngờ ta như vậy được không, đợi tu vi của ngươi cao hơn chút nữa, ta sẽ dẫn ngươi đi xem”. Nàng ôm lấy Thuần Vu Lâm, dáng vẻ yêu kiều: “Nên ngươi đừng tức giận chuyện ta và hắn ngủ cùng nhau nữa. Ta đã nghĩ nếu lúc đó chúng ta giết hắn, thì chung quy cũng là vì hắn đã động một chút dục tâm, cho dù Đạo trời có xử phạt cũng sẽ không nặng lắm đâu. Huống hồ, Dung Trần Tử là người đức cao vọng trọng trong Đạo tông, nếu chúng ta thật sự ăn thịt hắn, thì giữa Hải tộc và Đạo tông nhất định sẽ xảy ra một cuộc giao chiến. Ai da, Long Vương không bóp chết ta mới là lạ. Hơn nữa…”. Nàng dựa sát vào Thuần Vu Lâm, vẻ mặt xảo quyệt: “Nhìn dáng vẻ của con rắn ba mắt kia thì hình như nó biết bơi… chúng ta nên liên hợp cùng Đạo tông giết nó, nó ở trong nước bơi qua lượn lại như vậy, ta sợ lắm”.


Thuần Vu Lâm quả thật bó tay, hắn vẫn không thể nào hiểu hết được suy nghĩ của Hà Bạng: “Nhưng, sao người lại biết đây không phải là cái bẫy của Đạo tông giăng ra, một khi chúng ta rời khỏi nước, bọn họ sẽ được lợi hơn”.


Hà Bạng lắc đầu: “Dung Trần Tử một mình tới đây, chính là muốn chứng minh đây không phải là một cái bẫy”.


Nàng nhảy chân sáo quay trở lại cung điện. Dung Trần Tử một lần nữa lại đứng lên hành lễ với nàng, vừa khách sáo lại vừa xa cách. Hà Bạng có chút không quen, nàng ngồi lên chiếc bàn thủy tinh, dáng vẻ ngây thơ hồn nhiên: “Lão đạo sĩ, ta đồng ý với ngươi. Giết được con rắn ba mắt đó rồi, ngươi cho ta bao nhiêu miếng thịt?”.


Dung Trần Tử trầm ngâm một lát, rồi nói: “Hai lạng”.


Hà Bạng nheo mắt lại, ghé lại gần nói nhỏ: “Ba lạng”.


Khóe miệng Dung Trần Tử co giật, cuối cùng đáp: “Được”.


Hà Bạng vẫn còn có lời muốn nói: “Lão đạo sĩ, lúc ngươi cắt thịt nhất định sẽ chảy máu, số máu đó nếu cứ để chảy không vậy thì cũng phí, chi bằng để ta liếm luôn cho, ta hứa chỉ liếm chứ không cắn. Thế nào?”.


“Bệ hạ cũng thật là biết làm ăn buôn bán”. Sắc mặt Thanh Huyền méo mó, Thanh Tố thì tức giận, nhưng sắc mặt Dung Trần Tử vẫn không thay đổi: “Được”.
Hà Bạng vui vẻ vỗ tay: “Thuần Vu Lâm, thu dọn đồ đạc, chúng ta đi bắt rắn!”. Nàng chợt nghĩ ra thứ gì đó, lại đi vào trong cung điện lục lọi rất lâu, cuối cùng cầm một chiếc bình nhỏ đựng cao thuốc giơ lên trước mặt Dung Trần Tử: “Đây là cao tái tạo liền da xương cốt, trước đây có một lần ta bị thương, không có thuốc, nên đã tự mình điều chế ra cái này. Hiệu quả lắm đấy, cho ngươi này”.


Thanh Huyền không dám nhận, nhủ thầm – Tự cô điều chế ư? Chỉ sợ là bánh tái tạo da liền xương cốt thì có?


Thanh Huyền cũng không mảy may cảm kích – Sư phụ đối xử với cô tốt như vậy, cô lại nảy sinh lòng dạ ác độc, giờ còn ra vẻ làm người tốt cho ai xem?


Dung Trần Tử hơi khom lưng về phía trước, lịch sự nói: “Ý tốt của bệ hạ bần đạo xin nhận, nhưng không có công thì không nên hưởng lộc, bệ hạ cứ giữ lại để dùng thì hơn”.


Hà Bạng thoáng chút thất vọng. Thuần Vu Lâm liền ôm chặt nàng vào lòng, không biết tại sao, trước mặt Dung Trần Tử, hắn luôn vô tình cố ý thân thiết với Hà Bạng: “Thứ này rất quý, sao bệ hạ lại tùy tiện lấy ra tặng người khác như vậy?”. Hắn vuốt ve mái tóc dài, đen bóng, đẹp đẽ của nàng, dịu dàng trấn an: “Hơn nữa, Dung Tri quan là người đức cao vọng trọng trong Đạo tông, sư đệ lại là Quốc sư đương triều, đâu thiếu thuốc trị thương chứ. Chúng ta đi thôi”.

One thought on “Thịt thần tiên – Chương 7 (1)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s