Thịt thần tiên – Chương 6 (2)

 

Chương 6: Sao nàng nỡ lòng bội bạc

Ái tình vốn chẳng có gì phức tạp, quanh đi quẩn lại chẳng qua chỉ có ba chữ, nếu không phải là “Ta yêu chàng”, “Ta hận chàng”, thì là “Thôi bỏ đi”, “Chàng ổn không”, “Ta xin lỗi”.

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com)

Dung Trần Tử đưa Lưu Tẩm Phương quay trở về Lưu phủ. Cả nhà Lưu phủ từ trên xuống dưới không có gì khác thường, chỉ có đứa cháu trai vừa sinh được mười ngày của Lưu Các Lão là không thấy đâu. Lưu phủ không quan tâm tới sự mất tích của tiểu thư, vì người trong phủ đang mải lật tung khắp nơi để tìm kiếm thằng bé, nhưng cuối cùng đành tuyệt vọng đi báo quan. Do thân phận của Lưu Các Lão, nên dĩ nhiên quan phủ không dám chậm trễ, nhưng mặc cho quan sai điều tra xét hỏi thế nào, mãi vẫn chưa phát hiện ra manh mối.


Dung Trần Tử dựa vào ngày giờ sinh của đứa bé bói một quẻ, kết quả là số yểu mệnh. Nhưng đời người có ba phần nằm ở quy luật, bảy phần là từ những biến cố khác nhau. Đối với đứa bé này, quẻ bói dựa vào ngày giờ sinh cũng chưa chắc đã chính xác hoàn toàn. Là người suy nghĩ thận trọng, Dung Trần Tử quyết định để tới ban đêm mới làm phép, nếu có thể tiếp cận được với linh hồn của đứa bé, thì sẽ hỏi rõ mọi việc.


Không ngờ đến chiều, Thanh Hư quan đưa tin tới – Hà Bạng mất tích! Lúc ấy, mọi người đều bận rộn cứu mấy tiểu đạo sĩ trong bụng con rắn ba mắt, nên không ai chú ý xem nàng đã đi đâu.


Dung Trần Tử lo lắng, cũng không quan tâm đến những chuyện kì lạ xảy ra trong Lưu gia nữa, mà vội vã trở về Thanh Hư quan. Diệp Điềm sau khi biết chuyện, cũng nhanh chóng cưỡi kiếm trở về từ Lý Gia Tập. Thanh Huyền, Thanh Vận và mọi người chỉ kịp nhìn thấy Thuần Vu Lâm toàn thân mặc bộ quần áo đỏ, nhưng ở hiện trường chẳng có mấy người nhận ra được mặt hắn.


Dung Trần Tử đứng rất lâu sau núi nơi Hà Bạng giao đấu với con rắn ba mắt, cuối cùng đưa ra kết luận: “Nàng ấy bị Hải tộc đưa đi rồi”.


Diệp Điềm mặt mày biến sắc: “Tu vi của nàng ta cao như vậy, sao lại bị Hải tộc đưa đi được?”.


Dung Trần Tử trầm ngâm hồi lâu, cuối cùng hạ quyết tâm: “Thanh Huyền, Thanh Tố, các ngươi thông báo chuyện ở Lý Gia Tập cho Đạo tông biết. Thêm nữa mời Hành Chỉ chân nhân của Cửu Đỉnh cung điều tra chuyện ở Lưu phủ. Ta vẫn luôn nghi ngờ tiểu thư của Lưu phủ có gì đó cổ quái”.


Thanh Huyền và Thanh Tố dĩ nhiên vâng lệnh, sắc mặt Diệp Điềm tái xanh: “Sư ca, huynh muốn làm gì?”.


Giọng Dung Trần Tử tuy nhẹ nhàng, nhưng thái độ lại rất kiên quyết: “Ta phải đến Hải tộc một chuyến”.


Hắn vừa nói xong, Diệp Điềm liền níu chặt lấy tay áo hắn: “Sư ca, huynh điên rồi ư? Nếu Hải tộc thật sự bắt cóc Hà Bạng, thì một mình huynh đi sẽ ra sao? Thêm nữa, từ trước tới nay Hà Bạng nhan sắc yêu mị, tác phong kì quái, ai mà biết được nàng ta có cùng Hải tộc âm mưu đoạt lấy máu thịt của huynh hay không?”.


Dung Trần Tử gỡ tay nàng ra: “Bất kể là vì lí do gì, ta cũng nhất định phải đi”.


Dứt lời, hắn không chần chừ thêm nữa, quay về phòng tìm mấy thứ như viên trân châu tránh nước, kiếm rẽ nước, rồi một mình đến Hải tộc. Diệp Điềm cuống quýt đến độ giậm chân thình thịch: “Nếu huynh khăng khăng muốn đi, vậy muội sẽ đi cùng với huynh!”.


Dung Trần Tử cúi đầu nhìn nàng, đột nhiên mỉm cười: “Sư muội, dù sao đây cũng là việc riêng của sư ca, sao có thể để liên lụy đến người khác được?”.


Mắt Diệp Điềm đã ngân ngấn lệ: “Sư ca, chúng ta lớn lên cùng nhau, luyện võ cùng nhau, tu đạo cùng nhau, giờ với huynh muội chỉ là một người khác thôi ư?”.


Dung Trần Tử nhìn thẳng vào mắt nàng, vẻ mặt trịnh trọng: “Tiểu Diệp, đây là việc của riêng sư ca, nghe lời đi”. Rồi hắn xoay người rời đi. Diệp Điềm đứng nguyên một chỗ rất lâu, nàng chợt nghĩ ra một cách.


Hoàng cung Hải tộc.


Hà Bạng biến lại nguyên hình, nhốt mình trong lớp vỏ trai ăn uống no say. Thuần Vu Lâm làm cho nàng rất nhiều món ăn mặn rất ngon – Suốt quãng thời gian ở trong Thanh Hư quan ngày nào cũng ăn chay, ăn đến sắp hỏng dạ dày luôn rồi.


“Dung Trần Tử thật sự sẽ tới chứ?”. Thuần Vu Lâm đút hải sâm cho nàng ăn, trong lời nói cũng chẳng có mấy phần chắc chắn. Nhưng Hà Bạng thì tin tưởng đủ cả mười phần: “Sẽ tới, không chỉ tới, mà còn đơn thương độc mã tới”.


Thuần Vu Lâm không hiểu, hỏi lại: “Nhưng Dung Trần Tử đạo pháp cao cường, thần vẫn thấy hơi lo…”.


Hà Bạng há vỏ thật to ngậm một miếng hải sâm kho hành lá: “Đạo pháp của hắn ta cao cường thật, nhưng ở dưới nước, công lực của ngươi sẽ tăng lên hai phần, còn hắn khi ở dưới nước, thực lực sẽ giảm đi hai phần. Cứ làm như những gì ta đã nói, nhất định có thể làm tổn hại thêm ba phần nữa của hắn. Lúc này hắn đang muốn tìm người nên lòng dạ rối bời, có thể phát huy được được bốn năm phần thực lực thường ngày đã là giỏi lắm rồi”. Nàng khép vỏ lại, giọng nói nặng nề: “Lại thêm việc bí mật tập kích, trăm phần trăm sẽ thành công”.


Thuần Vu Lâm vẫn muốn khuyên nhủ tiếp: “Dung Trần Tử là bậc cao nhân đức cao vọng trọng, vì hắn mà đắc tội với toàn thể Đạo tông, sợ là sau này sẽ lôi thôi phiền phức không dứt cho Hải tộc mất”.


Hà Bạng lặng lẽ hồi lâu, đột nhiên nói một câu vô cùng kì lạ: “Nhưng đã không còn thời gian nữa rồi”.


Lát sau, bên ngoài có một thủ vệ vào bẩm báo: “Khởi bẩm Hải hoàng bệ hạ, Đại tư tế, bên ngoài có một đạo sĩ tự xưng là Dung Trần Tử, muốn cầu kiến Hải hoàng bệ hạ”.


Hà Bạng biến trở về hình người, váy áo kết từ nước biển bồng bềnh lay động, mái tóc đen dài tung bay, tựa linh hồn mị hoặc dưới biển sâu. Nàng cúi người tháo sợi dây đỏ có những chiếc chuông vàng ở cổ chân của mình ra đưa cho Thuần Vu Lâm: “Đi đi”.


Thuần Vu Lâm bước thẳng ra khỏi cung điện thủy tinh, bên cạnh hành lang là một mảng tảo đỏ hình dáng như những ngôi sao, Dung Trần Tử đứng ở tận cuối đám hải tảo màu đỏ rực như hoa hồng ấy, viên trân châu tránh nước tách hắn ra khỏi nước biển, đạo bào trắng như tuyết tựa hồ sắp tan vào trong nước. Nhìn thấy Thuần Vu Lâm, hắn khẽ cau mày: “Nàng ấy đang ở đâu?”.


Chống lại Dung Trần Tử, cho dù có là ở dưới nước đi nữa, Thuần Vu Lâm cũng chẳng có mấy phần thắng. Hắn đứng đối mặt với Dung Trần Tử cách một lớp hải tảo đỏ rực, khuôn mặt đã trút bỏ vẻ kính cẩn quy thuận mỗi khi đứng trước Hà Bạng, mà thay vào đó là thấp thoáng vẻ yêu tà: “Nàng? Nàng nào kia?”.


Ánh mắt Dung Trần Tử giận dữ: “Ngươi chính là tên Tư tế của Hải tộc, Thuần Vu Lâm? Đừng biết rõ mà còn cố ý giả vờ hỏi. Bần đạo có mấy câu muốn đích thân hỏi nàng ấy, nếu nàng ấy cam tâm tình nguyện theo ngươi trở về Hải tộc thì mọi chuyện coi như xong, nhưng nếu Hải tộc có gan dám làm khó nàng ấy, thì ngươi nhất định sẽ phải trả giá cho hành động đó”.


Thuần Vu Lâm hoàn toàn không chú ý tới cơn tức giận trong mắt Dung Trần Tử, hắn từ từ tiến thêm hai bước, quần áo đỏ tươi tản ra giữa màu xanh lam của biển cả, giống ngọn lửa đang bùng cháy: “Thì ra là vì mĩ nhân”. Giọng nói của hắn ung dung nhàn tản, trong ba phần chế giễu có thêm bảy phần tà mị phóng túng, “Cũng khó trách được, người đẹp như thế, da thịt trắng trẻo nõn nà như thế, vòng eo nhỏ nhắn như thế, đôi chân lại dài như thế, chẳng trách tại sao đạo trưởng đây cũng phải động lòng phàm”.


Dung Trần Tử sao có thể chịu ngồi yên khi nghe những lời như vậy, cơn giận của hắn liền bốc lên: “Thân là thống lĩnh hải vực Lăng Hà, sao lại có loại người dâm tà như ngươi!”.


“Ha ha…”. Thuần Vu Lâm cười như kim châu ngọc thúy, áo đỏ tóc đen, long lanh rực rỡ tựa thần tiên: “Nếu như ta là kẻ dâm tà, vậy đạo trưởng, người lại đuổi theo người đẹp đến tận đây thế này, lúc ở trên giường, không biết sẽ còn cao khiết đến mức nào nữa đây?”.


Nói xong, không đợi Dung Trần Tử trả lời, hắn khẽ ưỡn nửa thân trên, vẻ mặt như si như say, tựa như đang đắm chìm trong hồi ức “Đạo trưởng hối hả tìm kiếm ngược xuôi, cái thân thể trắng trẻo mềm mại ấy, thiết nghĩ cũng chỉ dùng được vài lần mà thôi. Ta đây chẳng qua cũng vì muốn gánh nỗi vất vả cực nhọc này thay cho đạo trưởng, đạo trưởng không cảm tạ thì thôi, lại đến đây bày ra cái tư thế như đang dẫn binh hỏi tội thế này, thật khiến người ta không tài nào hiểu nổi”.


Sắc mặt Dung Trần Tử tái mét, hai tay lạnh như băng. Dù đạo hạnh của Hà Bạng có cao hơn nữa, chung quy lại cũng chỉ là một Nội tu, nếu như rơi vào trong tay hắn thì…


Cảm xúc của Dung Trần Tử phập phồng, giọng nói của Thuần Vu Lâm hạ thấp, vẻ mặt yêu tà: “Đạo trưởng là người đứng đắn nghiêm nghị, nhất định lúc ở trên giường cũng chẳng dùng được mấy tư thế, việc phục vụ Hải hoàng bệ hạ, vẫn nên để những người có kinh nghiệm phong phú như bọn ta đây là hơn. Đạo trưởng có biết nàng ấy thích tư thế nào nhất không?”. Vì tức giận mạch máu Dung Trần Tử gồ lên. Ngón trỏ của Thuần Vu Lâm tựa như băng khắc ngọc mài khẽ quay quay một vật gì đó, những kẻ khác liền cười đến mức gập cả người lại không đứng thẳng lên được, “Đạo trưởng nhất định chưa từng được thử, ngài phải làm cho nàng ấy nằm sấp dưới đất…”.


Khi nhìn thấy thứ hắn đang quay trên ngón tay trỏ, Dung Trần Tử chỉ thấy có một luồng khí nóng, cay nồng, hung hãn bốc lên trong cổ họng, trường kiếm phía sau lưng hắn như cảm nhận được cơn giận dữ của chủ nhân, kêu lên leng keng.


Đường kiếm thứ nhất lao tới mang theo âm thanh của bão tố, cùng lửa giận lôi đình, Thuần Vu Lâm lạng người né tránh, tiện tay vứt luôn món đồ chơi nho nhỏ mà hắn vẫn không ngừng xoay xoay trên ngón trỏ vào đám tảo đỏ. Dung Trần Tử vươn tay ra nhặt lấy, đó đúng là sợi dây đỏ gắn chuông vàng mà Hà Bạng vẫn đeo ở cổ chân, phía trên nó còn thấp thoáng có vết máu.


Sắc mặt Thuần Vu Lâm nghiêm trọng – Người này cho dù chỉ có thể phát huy nửa phần thực lực, nhưng vẫn khiến người ta khiếp sợ. Nghĩ vậy, nhưng nụ cười trên mặt hắn vẫn vô cùng tươi tắn, lấp lánh như rạn san hô mĩ lệ dưới biển khơi: “Đạo trưởng không cần phải nóng ruột, Hải tộc Lăng Hà tổng cộng có đến sáu vị Tư tế, cả sáu người cùng lúc phục vụ, Hải hoàng bệ hạ của bọn ta nhất thời không rảnh rỗi để tiếp kiến đạo trưởng đâu”.


Khóe mắt Dung Trần Tử như muốn rách toạc, trong lúc gấp gáp xông lên phía trước, vẻ chừng mực thường ngày cũng dần biến mất. Thuần Vu Lâm hừ lạnh một tiếng, chiếc vòng nhật nguyệt trong tay liền hiện ra: “Xưa nay Đạo tông thường truyền tụng Dung Trần Tử đạo trưởng là bậc chính nhân quân tử, hôm nay gặp mặt mới biết hóa ra cũng chỉ đến thế mà thôi. Vừa nghe nói sáu vị Tư tế Hải tộc đang thay nhau hầu hạ Hải hoàng bệ hạ, liền vội vàng muốn được chia một thìa canh”.


Dung Trần Tử nghiến chặt răng, không lên tiếng đáp trả, dốc toàn lực thi triển các đường kiếm, như muốn trực tiếp đòi mạng kẻ khác. Đám tảo biển trong nước bị kiếm quang băm nát, khiến tầm nhìn trở nên mờ ảo. Thuần Vu Lâm vội vàng ứng phó, chẳng dám khinh thường, nên cũng không mở miệng nói thêm câu nào nữa.


Bùa xanh lá trong nước mất đi hiệu lực, Dung Trần Tử chỉ có thể so chiêu thức, thân pháp với Thuần Vu Lâm, lại thêm cả việc tâm trí bị hỗn loạn, khiến cho trận đấu này tuyệt đối không thể lơ là.


Hà Bạng ngồi dựa lưng vào một cây cột thủy tinh, âm thanh của cuộc giao đấu diễn ra ngay trước cửa cung nên nàng nghe rõ mồn một, ước chừng khoảng hai khắc sau, nàng từ từ đứng dậy, bấm niệm khẩu quyết, một cột băng nhọn hoắt từ từ ngưng kết lại, nàng nhón một viên trân châu, rồi lại thả về chỗ cũ, chần chừ một lúc rồi lại đặt nó vào cột băng.


Cứ như vậy mấy lần liền, ở bên ngoài Thuần Vu Lâm đã bắt đầu không chống đỡ nổi, cuối cùng nàng cũng thả viên trân châu màu hồng phấn vào trong cột băng nhọn, không do dự thêm nữa. Cột băng nhọn giống như một mũi tên vô cùng sắc bén, vững vàng mạnh mẽ nhưng lại âm thầm không tiếng động. Nó lướt đi trong nước, nước biển lại giúp nó che đi giấu vết, xuyên thẳng vào chính giữa trái tim Dung Trần Tử. Trường kiếm của Dung Trần Tử bị vòng nhật vây khốn, tay phải bị vòng nguyệt khống chế, sau lưng bị tên băng đâm xuyên qua tim, trong nháy mắt bên môi hắn tràn ra một tia máu đỏ tươi.


Thuần Vu Lâm tình cờ nhìn thấy ánh mắt hắn, ánh mắt ấy thoáng mang theo vẻ đau đớn, nhưng hắn vẫn không quay đầu lại, căn bản không hề quan tâm xem kẻ lén tấn công sau lưng mình là ai.


Thuần Vu Lâm hơi chần chừ, vòng nguyệt trong tay thoát khỏi sự khống chế, cứa xẹt một đường lên cổ hắn. Tay trái của Dung Trần Tử nắm chặt lấy lưỡi dao của chiếc vòng nguyệt, giọng nói của hắn xuyên thủng nơi biển khơi sâu thẳm tối tăm: “Hà Bạng!”.


Hà Bạng xoay cột thủy tinh lại, đứng dựa vào cây cột nói: “Ừ?”


Sức lực của hắn đã cạn kiệt, thanh bảo kiếm cũng mất đi kiếm khí, lại bị chiếc vòng nhật của Thuần Vu Lâm bất ngờ vặn cho gẫy vụn. Hà Bạng lúc từ từ tiến lại gần hắn, máu nơi miệng hắn nhanh chóng hòa vào nước biển như một sợi chỉ đỏ mỏng manh tựa sương khói: “Ngay từ đầu, người đến cũng chỉ vì điều này thôi ư?”.


Kết giới của viên trân châu tránh nước bị tên băng phá vỡ, chìm vào trong nước biển, hơi thở của hắn bắt đầu trở nên khó khăn. Hà Bạng quỳ xuống trước mặt hắn, váy áo mang màu xanh biếc của nước biển, đôi mắt như ánh trăng lúc trời thu, vẻ mặt không vương chút tà niệm: “Phải”.


Dung Trần Tử dốc toàn bộ sức lực nắm lấy cổ tay trắng mịn của nàng, Thuần Vu Lâm vội vươn tay ra muốn ngăn lại nhưng lại bị Hà Bạng lẳng lặng gỡ ra. Dung Trần Tử siết chặt cổ tay nàng, vẻ mặt bình tĩnh: “Tuy người đã có âm mưu từ trước, nhưng…”. Hắn ho ra một ngụm máu: “Nhưng lúc đầu làm vấy bẩn sự trong sạch của người là điều ta không hề mong muốn. Hôm nay, bần đạo lấy thân thể này đền trả lại cho dục niệm của ngày ấy. Từ nay về sau, ta và người ân đoạn nghĩa tuyệt, không ai nợ ai nữa”.


Hải tộc gần cung Hải hoàng đều bị Thuần Vu Lâm đuổi ra xa, biển sâu lúc này vô cùng yên tĩnh. Dung Trần Tử từ từ buông cổ tay của Hà Bạng ra, nàng mím môi, bàn tay trắng nõn dùng sức nhổ cột băng nhọn hoắt đang cắm ở ngực hắn. Dung Trần Tử rên lên đau đớn, máu tươi trong lồng ngực hắn tuôn ra xối xả.


Hương vị của máu thịt thần tiên tản ra xung quanh, toàn bộ Hải tộc đều ngửi thấy thứ mùi thơm khiến người ta phát điên vừa giống vị thuốc lại phảng phất như hương hoa ấy.


Hà Bạng đong đầy máu vào trong một chiếc bát làm bằng băng. Lưỡi dao sắc nhọn trên chiếc vòng nhật trong tay Thuần Vu Lâm kề lên cổ họng của Dung Trần Tử, sắc mặt của hắn vô cùng u ám: “Hắn ta nói làm vấy bẩn đi sự trong sạch của người, vậy là có ý gì?”.


Hà Bạng giả ngốc: “Có ý gì là có ý gì? Máu này thơm quá, uống thử một ngụm đi”.


Thuần Vu Lâm không chấp nhận việc nàng đánh trống lảng, đẩy chiếc bát ra: “Người đã ngủ với hắn?”. Hà Bạng không trả lời, thấy máu ở vết thương của Dung Trần Tử vẫn chảy không ngừng, liền cúi đầu xuống liếm miệng vết thương của hắn. Thấy chiếc lưỡi hồng hào nhỏ nhắn của nàng liếm lên đó, Dung Trần Tử liền vươn tay muốn đẩy nàng ra, nhưng do vết thương quá nặng, nên không thể làm gì được.


Khuôn mặt Thuần Vu Lâm vô cùng tức giận: “Người thật đã ngủ với hắn?”. Hắn kéo Hà Bạng lại, giọng nói lạnh như băng: “Chỉ vì thịt thần tiên, người có thể ngủ cùng với một người đàn ông khác! Người có biết cái gì gọi là hạ…”.


Lời còn chưa nói xong, một cột băng liền kề vào cổ hắn, đầu nhọn của cột băng đã cứa rạch một phần da thịt ở cổ họng. Ngữ điệu của Hà Bạng rất bình thản, nhưng vô hình trung lại mang theo sự xa cách: “Đại tư tế của ta, ngươi bắt đầu biết láo xược trước mặt bổn tọa như thế từ bao giờ vậy?”.


Thuần Vu Lâm từ từ đứng dậy, trong đôi mắt hắn dường như có thứ gì đó đang vỡ vụn: “Hừ, phải rồi, thần thì có là gì chứ, cùng lắm cũng chỉ là thứ thức ăn dự trữ bệ hạ đem theo từ sông Gia Lăng đến thôi, có tư cách gì để can thiệp vào chuyện của bệ hạ”.


Hắn quay đầu đi, không để ý tới Hà Bạng nữa. Hà Bạng thẹn quá hóa giận, bèn tiến lên vài bước bóp miệng hắn, dốc hết số máu tươi trong chiếc bát băng xuống. Thuần Vu Lâm bị nghẹn, ho khan không ngớt, máu thấm ướt lên chiếc áo màu đỏ, từng vệt từng vệt tinh tế kiều diễm vô cùng.


Dung Trần Tử nằm trên đám tảo biển đỏ rực chỉ còn thoi thóp thở, Hà Bạng đứng bên cạnh hồi lâu, cuối cùng mới nói: “Có thể giữ lại ăn dần, đáng tiếc ăn hết rồi thì không còn nữa…”. Nàng đột nhiên thở dài một tiếng, khẽ dặn: “Chế biến hắn thành thịt muối đi”.


Nhưng trong giọng nói của nàng lại không còn vẻ hưng phấn khi nhắc tới những món ăn ngon như ngày xưa, nói xong, không biết tại sao nàng lại thở dài.


Thuần Vu Lâm cũng không nói thêm lời nào với nàng nữa, chiếc vòng nguyệt xuất hiện, đang định cắt đứt cổ họng Dung Trần Tử, thì đột nhiên một luồng sáng hiện lên giữa đáy biển sâu, có một người cầm kiếm chặn lưỡi dao sắc bén trên chiếc vòng nguyệt của Thuần Vu Lâm lại. Hà Bạng nhanh chóng tạo một kết giới phòng hộ, xung quanh đột nhiên vang lên tiếng người nói ồn ào nhốn nháo: “Ở trong này, mau tới đây!”.


Thuần Vu Lâm cau mày, Hà Bạng cũng có chút kinh ngạc xen lẫn nghi ngờ: “Người của Đạo tông đến ư?”.


Tiếng người ngày một gần, giọng nói hỗn tạp, hình như không dưới một trăm người. Một đạo sĩ mặc áo bào màu lam kiếm đeo lệch vai đi tới, tấn công Thuần Vu Lâm khiến hắn phải lui lại sau mấy bước. Công lực của người này so với Dung Trần Tử cũng phải một chín một mười, Hà Bạng không chút chần chừ, kéo Thuần Vu Lâm quay người tiến thẳng vào cung Hải hoàng, rồi đóng cửa cung lại.


Nhưng chỉ lát sau, nàng lại cảm thấy có điều gì đó không đúng: “Bọn chúng không thể liên lạc với mọi người trong Đạo tông chỉ trong một khoảng thời gian ngắn như vậy được, chúng ta bị lừa rồi!”.


Hai người lại mở cửa cung dợm đuổi theo, thì vừa hay thấy bóng của vài đạo nhân đang chạy trốn ở phía trước. Thuần Vu Lâm thấy vậy định truy bắt, Hà Bạng bước đến bên cạnh đám tảo đỏ, nhìn thấy mảnh vụn của thứ gì đó nằm rải rác trên lối đi, nàng nhặt lên, đó chính là hạt hướng dương ngũ vị, ngoài vỏ còn mang theo mùi thơm thoang thoảng của thịt thần tiên.


Nàng ngậm một mảnh trong miệng, rồi đột nhiên xua xua tay: “Bỏ đi”.


Thuần Vu Lâm đầy lo lắng: “Nếu thả Dung Trần Tử về, Đạo tông sẽ biết trong chuyện này có nguyên do, nhất định sẽ tới Hải tộc trả thù! Đến lúc ấy…”.


Hà Bạng kiên định nhìn hắn, nhẹ nhàng nói: “Ta nói bỏ đi”.


Thuần Vu Lâm liền không dám nhiều lời thêm nữa.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s