Thịt thần tiên – Chương 5 (3)

 

Chương 5: Nước mắt tình yêu khi li biệt

Thất vọng, đôi khi là một loại hạnh phúc dù hạnh phúc này có chút buồn đau, bởi có đợi chờ mới có thất vọng, bởi có yêu, nên mới đợi chờ.

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com)

Buổi chiều, Dung Trần Tử dẫn Hà Bạng đi thăm Lưu Tẩm Phương trước. Thanh Huyền đã sắp xếp một căn phòng yên tĩnh cho nàng ta nghỉ lại. Dung Trần Tử không tiện bước vào, Diệp Điềm đi đường dài, hiện giờ đang nghỉ ngơi. Còn Hà Bạng dù có đi đường cũng chẳng biết đã đi như thế nào, giờ lại không ngủ được.


Hà Bạng nghênh ngang bước vào phòng Lưu Tẩm Phương, Dung Trần Tử sợ nàng thất lễ, vội vàng nối gót vào theo. Nhìn thấy nàng, nhưng Lưu Tẩm Phương lại không có biểu hiện gì khác thường. Vẻ mặt nàng ta yêu kiều nhút nhát, là dáng vẻ của một cô nương ngày thường ít nói.


Hà Bạng săm soi nàng ta một lượt từ trên xuống dưới, nhìn đến độ nàng ta thiếu chút nữa co vào trong góc tường, đến lúc ấy mới quay đầu lại nói với Dung Trần Tử: “Không thấy có gì khác thường hết”.


Dung Trần Tử nhíu mày, lúc trước hắn cũng đã dùng la bàn để xem thử rồi, nhưng không thấy có gì lạ cả. Ngẫm nghĩ một lát, hắn cũng cảm thấy yên tâm hơn, liền tỏ vẻ bề trên đối với Lưu Tẩm Phương: “Bần đạo đã cho người đi thông báo với Lưu Các Lão rồi, chuyện của tiểu thư, ta sẽ nói rõ ràng với ông ấy. Yên tâm đi, ông ấy sẽ không đánh tiểu thư nữa đâu”.


Lưu Tẩm Phương cúi đầu xuống không nhìn hắn, dáng vẻ sợ sệt. Lúc nghe hắn nói, nàng cũng chỉ yên lặng, thỉnh thoảng gật đầu.


Dung Trần Tử dặn dò Thanh Huyền chuẩn bị đồ dùng hàng ngày cho nàng ta, nhưng trong lòng vẫn thấy rất khó hiểu, nhưng nhất thời cũng chẳng có cách nào tốt hơn, chỉ có thể đợi Lưu Các Lão tới đây rồi nói tiếp. Việc khẩn cấp trước mắt, vẫn là chuyện xảy ra ở Lý Gia Tập.


Hắn đưa Hà Bạng về phòng, sau đó đi tìm Diệp Điềm. Thời gian cũng không còn nhiều, hai người gói ghém đồ đạc, rồi cùng Lý Cư Kỳ vội vàng lên đường tới Lý Gia Tập.


Trước khi đi, Dung Trần Tử tự nhiên lại muốn báo với Hà Bạng một tiếng. Nàng nằm bò trên giường, ăn kẹo lạc lót dạ, Thanh Vận vẫn đang nghiên cứu cách làm ra mùi vị canh chim cu gáy hầm nấm từ bột mì, cho nên món canh chim cu gáy này vẫn chưa được đưa lên.


Dung Trần Tử sợ nàng ăn kẹo cứng đau miệng, nên cho nàng uống mấy hớp nước, rồi mới nói: “Ta và tiểu Diệp đến Lý Gia Tập, người có đi không?”.


Hà Bạng nghiêng đầu nghĩ ngợi: “Lý Gia Tập… có đồ ăn ngon không?”


“Nơi đó rất nghèo, lấy đâu ra thứ gì ngon. Như vậy đi, người ngoan ngoãn ở lại trong Quan, khi nào về ta sẽ mang đồ ăn về cho người, được không?”. Dung Trần Tử không muốn dẫn nàng đi, Lý Gia Tập tuy rằng chỉ cách trấn Lăng Hà có một ngọn núi, nhưng còn xa mới bằng được trấn Lăng Hà phồn hoa nhộn nhịp, về địa thế, hai nơi này có hình dáng một con sư tử, miệng nằm ở Lý Gia Tập, đuôi nằm ở trấn Lăng Hà. Theo thuật phong thủy mà nói, con sư tử này ăn hết tài khí của Lý Gia Tập, nhưng lại thải ra trấn Lăng Hà, nên trấn Lăng Hà mới luôn phồn hoa, còn Lý Gia Tập dân cư lại thưa thớt. Hiện giờ tính cả vùng từ trên xuống dưới còn chưa đến một trăm hộ, quả thật không thể tìm ra được thứ gì ngon ở đây. Lại thêm chuyện đường đi không được tu sửa cẩn thận, bùn đất lấm lem vô cùng khó đi, nàng mà đi thì chi bằng cứ ngồi đợi trong Quan còn tốt hơn, chí ít trong Quan còn có thể làm đủ loại đồ ăn cho nàng.


Hà Bạng vừa nghe thấy không có thức ăn ngon liền tụt hứng, đồng ý ở lại luôn, cũng không có ý quấn lấy hắn nữa. Dung Trần Tử đi vào mật thất thay quần áo, đang thay thì Hà Bạng lỉnh vào. Dung Trần Tử hơi giật mình, nhưng cũng không tránh. Nàng tựa như con cún nhỏ cứ quanh quẩn bên người Dung Trần Tử hít đi hít lại, rồi đột nhiên ôm lấy thắt lưng hắn từ đằng sau: “Tri quan, lần trước ngươi nói về trong Quan sẽ cho ta ăn thịt mà!”.


Dung Trần Tử đang buộc lại vạt áo, tình hình ở Lý Gia Tập còn chưa đâu ra đâu, hắn hạ quyết tâm muốn quỵt nợ: “Ta nói lúc nào?”.


Hà Bạng vươn nắm tay trắng nõn ra đấm vào người hắn: “Rõ ràng ngươi đã nói vậy mà! Người xuất gia không được nói dối!”.


“Ừ là nói dối”. Dung Trần Tử tóm lấy cổ tay trắng mịn của nàng, không dám dùng sức, nhỏ giọng dỗ dành: “Ta ra ngoài vài ngày, quay về sẽ cho”.


Hà Bạng bĩu môi: “Ngày nào cũng ra ngoài, ngươi chẳng có tí thời gian nào ở cùng người ta hết”.


Dung Trần Tử buộc vạt áo lại cẩn thận, nói: “Nếu không có gì, thì tối nay chắc chắn ta sẽ về, được không?”.


Hà Bạng rất không vui, giãy ra khỏi tay hắn, xoay người nằm bò trên chiếc giường nạm ngà không nói lời nào. Mái tóc dài thủy mặc của nàng xõa ra xung quanh, bộ váy áo bằng lông chim mềm mại vô cùng, sợi dây đỏ buộc những quả chuông vàng đeo ở mắt cá chân tôn nên làn da trắng ngọc ngà, hấp dẫn mê hồn. Dung Trần Tử tập trung tinh thần, giọng nói nhẹ nhàng: “Ta đi trước đây, buổi tối sẽ mang đồ ăn về cho người”.


Lúc này, Hà Bạng mới bĩu môi trả lời: “Vậy ngươi nhớ về sớm nhé”.


Dung Trần Tử ừ một tiếng, xoa xoa đầu nàng: “Ngoan ngoãn nghe lời, cuối năm ở phủ Động Thiên có hội hoa đăng, đến lúc đó ta dẫn người đi chơi”.


Hà Bạng níu lấy cổ hắn, giọng nói mềm mại lại sắc bén tựa măng tre lúc đầu xuân: “Tri quan, hôn một cái rồi hẵng đi”.


Dung Trần Tử thoáng do dự, nhưng nhìn thấy hàng mày dài xanh mướt, ánh mắt tựa khói sương của nàng, nhất thời lạc mất tâm trí. Hắn cúi người, nhẹ nhàng hôn lên đôi môi đỏ mọng mềm tựa đóa hoa tươi một cái, động tác rất nhanh như chuồn chuồn lướt nước.


Hắn không khỏi hơi đỏ mặt, cũng không nhìn thẳng vào Hà Bạng, nói: “Ta đi rồi, đói thì tìm Thanh Huyền lấy đồ ăn. Nếu tối nay ta không về, phải nhớ tự mình đi ngâm nước đấy”.


Hà Bạng gật gật đầu, buông tay khỏi cổ hắn.


Dung Trần Tử dặn dò những việc cần chú ý khi chăm sóc Hà Bạng lại cho Thanh Huyền, hắn cảm thấy mình có thể viết được một cuốn sổ tay về cách chăm nuôi Hải hoàng.


Dung Trần Tử đi rồi, trong phòng chỉ còn lại Hà Bạng, Thanh Huyền đương nhiên để tránh bị nghi ngờ, sau khi đặt chiếc khay xuống, thấy nàng vô sự cũng đi ra luôn. Hà Bạng đóng cửa cài then, nằm bò trên giường Dung Trần Tử, nhẹ nhàng bấm niệm thần chú, ngay lập tức hồn phách di chuyển. Sau khi hồn phách thoát ra khỏi thể xác liền bay thẳng tới con suối sau núi, nàng mượn nước ở đây để độn, chỉ lát sau, đã ở dưới biển khơi.


Mặt biển màu lam nhàn nhạt, những đám mây trôi như nụ hoa phiêu du giữa thiên không, bồng bềnh giữa biển xanh. Hà Bạng cũng chẳng gấp gáp gì, khoan thai chậm rãi trở về cung Hải hoàng, nhân tiện nhìn ngó những thứ thú vị trên đường.


Tập tính, cuộc sống ở Hải tộc và trên đất liền có hơi khác nhau, ở dưới nước, không dựa vào sáng tối để phân ngày đêm, thời gian của Hải tộc dựa vào mức thủy triều dâng. Hơn nữa, đa phần sinh vật dưới biển đều có thể nhìn rõ mọi thứ trong nước, nên quanh năm dưới biển luôn náo loạn tưng bừng tràn trề tinh khí.
Hà Bạng đứng giữa một đám san hô vui chơi một lúc lâu, bất giác phát hiện ra một vấn đề – Nàng lạc đường rồi.


“Sớm biết thế này thì nên trộm luôn cái la bàn của lão đạo sĩ đó theo mới đúng…”. Nàng vừa lẩm bẩm vừa bơi về phía trước, may thay gặp được một cá bò biển có chút đạo hạnh, nàng cũng chẳng thèm để ý xem người ta có đồng ý hay không, thi triển thuật Nhiếp hồn rồi cưỡi lên lưng người ta thẳng tiến tới cung Hải hoàng. Không ngờ con bò biển này cũng ham ăn, một ngày gì chứ mười cân bèo rong là diệt gọn ghẽ, lại thêm cái tính không thích vận động. Ngay cả khi Hà Bạng chỉ là một linh hồn, không phải là một thực thể, không có trọng lượng, vậy mà tốc độ bơi của nó cũng không quá sáu bảy dặm một canh giờ. Hà Bạng tức đến bốc khói, cũng còn may là vùng biển này không rộng, con bò biển lắc lư một hồi, cuối cùng cũng đến nơi.


Hà Bạng trôi vào cung Hải hoàng, nàng là Nội tu, linh thức chính là thứ mạnh nhất, thủ vệ trong cung cũng không hề phát hiện ra nàng. Nàng đảo quanh một vòng trong cung, không thấy Thuần Vu Lâm đâu, linh hồn lại chẳng ăn được thứ gì, nên vô cùng buồn chán.


Ước chừng đợi khoảng hai khắc, bên ngoài có thủ vệ hành lễ, Thuần Vu Lâm từ từ bước vào, lông mày nhíu lại, dường như đang có tâm sự gì đó. Hà Bạng mở rộng vòng lay, lao lên tựa như chú chim non: “Thuần Vu Lâm! Óa óa, Thuần Vu Lâm! Bổn tọa muốn ăn món hải sâm kho hành lá do ngươi làm!”.


Thuần Vu Lâm không ngờ nàng lại ở đây, sắc mặt khẽ biến, nhưng sau đó lại ôn hòa như thường: “Bệ hạ quay về rồi sao? Thuộc hạ làm bánh xốp hoa đào muối tiêu cho người, có được không?”.


Hà Bạng tham ăn nước bọt ứa ra khắp miệng: “Ừ, suốt ngày ở trong Thanh Hư quan ăn chay, chay đến mức bổn tọa sắp biến thành hột mụn cơm rồi đây. Hơn nữa lão đạo sĩ đó phải đi đánh quái thú, ta thèm vào mà đi đánh quái thú với hắn!”.


Thuần Vu Lâm vuốt ve mái tóc dài của nàng: “Ừ, thật ra thịt thần tiên cũng chẳng có gì tốt, nguy hiểm lại lớn, thêm nữa, Dung Trần Tử là người có địa vị rất cao trong Đạo tông, còn có sư đệ đang giữ chức Quốc sư, một khi sơ sẩy, nói không chừng sẽ kéo cả Đạo tông tới bao vây tấn công. Bệ hạ muốn ăn thứ gì ngon, mỗi ngày thần ở đây sẽ làm thật nhiều, không phải đơn giản hơn sao?”.


Hà Bạng hiếm khi nào nghiêm sắc mặt như lúc này. “Không, thịt thần tiên nhất định phải nắm chắc trong tay”. Nàng nhìn thẳng vào Thuần Vu Lâm: “Hơn nữa, ta đã có cách rồi, ngươi nghe cho kĩ đây…”. Nàng cúi xuống ghé sát vào tai Thuần Vu Lâm nói thầm. Thuần Vu Lâm càng nghe sắc mặt lại càng nặng nề: “Bệ hạ, thuộc hạ chỉ lo…”.


Hà Bạng rất kiên quyết “Lo cũng chẳng có tác dụng gì, cứ theo lời ta mà làm”.


Một khi nàng nghiêm mặt thì cũng rất có khí thế của bậc Hải hoàng, Thuần Vu Lâm càng khó để nói xen vào. Nhưng Hà Bạng nói xong lại có chút nghi hoặc: “Thuần Vu Lâm, trên người ngươi có mùi hương liệu gì vậy? Ngươi dùng trộm của con gái à?”.


Thuần Vu Lâm rũ mi mắt xuống, nhấc ống tay áo lên ngửi thử: “Đừng nói linh tinh”.


“Hừ, ta đâu có nói linh tinh, rõ ràng là mùi của con gái…”. Hà Bạng nhăn mũi còn cố hít lấy hít để. Đột nhiên một tên thủ vệ đi vào bẩm báo: “Đại tư tế, hải vực bên Lý Gia Tập lại vượt qua ranh giới cướp trộm cá của chúng ta!”.


Hà Bạng vẫn đang hít ngửi mùi trên người Thuần Vu Lâm, hắn kéo nàng lên nói: “Hơn một tháng người không có ở đây, Hải tộc bên phía hải vực Lý Gia Tập ngày nào cũng sang vơ vét hết cá ở chỗ chúng ta”.


Hà Bạng hoàn toàn thờ ơ: “Thích thì cứ vơ!”.


Tên thủ vệ không nhịn được, giảng giải toán học cho nàng: “Cá ở biển của chúng ta được mua từ chỗ của Đông Hải Long Vương, một con giá hai lượng bạc, loại đẹp là năm lượng, loại to là mười lượng, các loại có khả năng tấn công và khả năng phòng thủ như cá voi, cá mập còn phải dựa vào cân nặng mà tính giá, đó thật sự là một khoản chi rất rất lớn đấy ạ!”.


Hà Bạng vẫn mải mê hít ngửi mùi bánh ngọt, không chút quan tâm: “Đi đi, ít mang mấy chuyện thế này tới làm phiền ta thôi”.


Tên thủ vệ lo lắng, cuối cùng vẫn là Thuần Vu Lâm nhẹ giọng, nói: “Số tiền mỗi năm chúng ta bỏ ra mua cá, có thể đủ cho bệ hạ ăn bánh xốp hoa đào muối tiêu trong mười năm đấy”.


Vừa nghe xong, Hà Bạng lập tức nổi giận bừng bừng: “Cái gì? Tên khốn kiếp đó đang ở đâu?”.


Thuần Vu Lâm dẫn nàng tới chỗ ranh giới giao nhau giữa hai vùng biển Lăng Hà và Lý Gia Tập, trên đường đi, Hà Bạng mải mê nhìn theo một đàn cá đèn[1], thích thú vô cùng. Thuần Vu Lâm thở dài, đành mở lời nhắc nhở nàng: “Bọn người ở Lý Gia Tập đang bắt cá trên vùng biển của bệ hạ đấy”.


[1] Cá đèn hãy còn gọi là cá đèn pin sống ở vùng biển ôn đới, bộ phận phát quang của nó nằm ở dưới mắt nên có thể phát sáng mãi mãi. Cá đèn pin không có mi mắt thật, chỉ có lớp màng da màu đen trông giống như mi mắt. Lớp màng này khép lên sẽ che kín bộ phận phát sáng, “đèn” sẽ tắt. Khi lớp màng này hạ xuống, bộ phận phát quang sẽ lộ ra, “đèn” lại bật lên, giống như công tắc đèn pin.


Hà Bạng phồng to hai má nhất quyết không chịu đi, Thuần Vu Lâm chỉ còn nước dỗ dành: “Đi thôi bệ hạ, nhìn bằng mắt thường thôi cũng có thể thấy món bánh xốp hoa đào muối tiêu của người đang bị kẻ khác lấy mất rồi kìa”.


Lúc ấy, Hà Bạng mới vội vàng đi theo hắn đến ranh giới giữa hai vùng biển.


Đứng đầu hải vực của Lý Gia Tập là một con cá mập trắng rất to, nó ỷ thế mình là cá mập bản địa, chuyên bắt nạt Hải tộc từ nơi khác đến. Lúc Hà Bạng bơi ra biển, bọn chúng vẫn đang vơ vét cá ở hải vực Lăng Hà. Ánh mắt Hà Bạng đã tự động chuyển hóa những con cá biển này thành món bánh xốp hoa đào muối tiêu.


Nàng ra khỏi mặt nước, kết nước lại thành quần áo, váy áo màu xanh nhạt phiêu lãng tung bay, phía sau là một dải lụa rất dài kéo tận xuống dưới biển sâu. Lúc này hoàn toàn không còn nhận ra dáng vẻ tham ăn thường thấy của nàng nữa, ánh mắt nàng lạnh lùng như băng Bắc cực: “Bọn trộm cắp phương nào dám xâm phạm vùng biển của ta?”.


Giọng nói cửa nàng khuếch tán trên biển, truyền đi theo sóng nước, khiến cho gần như toàn bộ Hải tộc đều bị giật mình hoảng sợ. Con cá mập trắng của Lý Gia Tập cũng hơi run khi nhìn thấy nàng. Nó chuyên tu Võ đạo, luận về thực lực, Thuần Vu Lâm không phải là đối thủ của nó. Nhưng Nội tu của nó thì còn kém rất xa mới bì được với Hà Bạng. Nếu hai người liên thủ, Nội tu của nó chết chắc, một khi Nội tu chết rồi, thì nó còn sống được nữa ư?


Nó còn đang tần ngần, thì Hà Bạng lại không hề do dự. Nàng khẽ duỗi tay trái ra, Thuần Vu Lâm lập tức dâng pháp trượng của nàng lên. Cây trượng của nàng chế tác từ xương của Đằng xà [2], đầu trượng khảm hai viên huyết trân châu, là Hà Bạng tự dùng huyết tinh của mình để nuôi. Nàng sợ đau mà còn nhất định nuôi hai viên huyết trân châu này, là đủ biết trân quý đến mức nào.

[2] Đằng xà, theo truyền thuyết của Trung Quốc là một loại rắn có thể bay được, mặc dù không có chân, nhưng lại có thể cưỡi mây đạp gió.


Cậy trượng vừa xuất hiện, những Hải tộc có chút linh khí đều bỏ chạy nháo nhào. Nước biển bắt đầu cuộn lên, tay trái Hà Bạng giơ cao pháp trượng – Nàng thuận tay trái – nói: “Khốn kiếp, trai ta không thể hiện uy phong thì ngươi lại coi ta là bờ biển. Để xem lão tử ta có đánh cho ngươi đến mức miệng tuôn như thác không!”.


Thuần Vu Lâm vốn dĩ đang đứng chắn trước mặt nàng, chuẩn bị sẵn sàng ngăn chặn sự tấn công của con cá mập trắng, lúc này cũng không thể nhịn nổi nữa, thấp giọng nói; “Đừng dùng thành ngữ lung tung như thế. ‘Miệng tuôn như thác’ là chỉ việc ăn nói trôi chảy giống như thác nước tuôn ra không ngừng ấy”.


Lần này đến lượt Hà Bạng giật mình: “À, thế không phải nôn tuôn như thác là thao thao bất tuyệt sao?”.


Thuần Vu Lâm cực kì kiên nhẫn: “Không phải”.


Hà Bạng bấm ngón tay trắng trẻo, miệng niệm khẩu quyết, vẫn còn mặt dày nói: “Ố ồ, không sao đâu. Con cá mập ấy chưa từng đọc sách, nên chắc không biết chữ. So ra lão tử cũng được coi là Tôn Tử [3]”.


[3] Tôn Tử là một quân sư nổi tiếng trong thế kỉ thứ VI trước công nguyên, tác phẩm “Binh pháp Tôn Tử” do của ông là một tác phẩm lí luận quân sư vĩ đại nhất trong thời cổ đại Trung Quốc.

Khóe miệng Thuần Vu Lâm giật giật: “Là Khổng Tử [4]…”.


[4] Khổng Tử (551 TCN – 479 TCN) là một nhà tư tưởng, nhà triết học xã hội nổi tiếng người Trung Hoa, các bài giảng và triết lí của ông có ảnh hưởng rộng lớn đối với đời sống và tư tưởng của các nền văn hóa Đông Á. Người Trung Hoa đời sau đã tôn xưng ông là “Vạn thế Sư biểu” nghĩa là Bậc thầy của muôn đời.


Con cá mập trắng của Lý Gia Tập xuất thân du côn, nói một cách thông tục thì là một con cá mập lưu manh hạng nhất. Bình thường thì nịnh nọt người trên bắt nạt kẻ dưới, những chuyện kiểu như tốc váy ngư dân nữ, tụt quần ngư dân nam là quá đỗi bình thường.


Nếu thật sự phải kể, thì Hà Bạng là Hải hoàng do đích thân Đông Hải Long Vương phong, so ra thì cấp bậc còn cao hơn hắn nhiều. Nhưng tên này lại nghèo, cái gọi là thằng chân đất không sợ thằng chân giày chính là đây, nên hắn trước giờ luôn ỷ thế mình một nghèo hai dốt, giở trò lưu manh khắp nơi.


Đối với chuyện này, mọi người xung quanh quả thật đã hết cách – Ừ thì đánh, nhưng ở cái nơi nghèo rớt này, lãng phí thời gian sức lực thì thôi không nói, đánh rồi còn phải chi thêm tiền bồi dưỡng. Vậy thì không đánh, nhưng nếu thế tên đó sẽ lại đi khắp nơi gây loạn, không ai được yên ổn.


Hà Bạng có ý định sẽ dọa cho tên này một trận cả kinh, tránh để sau này hắn tranh thủ mình không có ở đây lại đến bắt nạt Thuần Vu Lâm. Hạ quyết tâm rồi, nàng liền bấm niệm khẩu quyết, viên huyết trân châu trên cây trượng của nàng sáng bừng lên giữa biển xanh, mặt nước bị nhuộm một màu đỏ rực như máu. Con cá mập rất lo lắng, Lý Gia Tập nghèo, trấn Lãng Hà lại giàu có, nó nghe nói Hà Bạng xuất cung rất lâu rồi vẫn chưa về, nên mới to gan lớn mật đến cướp cá biển trong vùng lãnh thổ Lăng Hà, đã ra tay rất nhiều lần rồi, không ngờ đến lần này thì nàng lại trở về.


“Hà Phán!”. Con cá mập kêu to: “Đông Hải có lệnh, ở hải vực không được phép dùng vũ lực! Nếu như ngươi làm loạn, Long Vương sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu!”.


Sau lưng Hà Bạng, ảo ảnh của con Đằng xà vụt bay lên không trung, lượn vòng gào thét trên mặt nước. Mặt biển đang mây nhẹ gió mát bỗng chuyển sang sóng cuộn gió giật, bóng của vô số những con rắn đỏ tươi như máu trồi lên, lao thẳng về phía con cá mập.


Hà Bạng hừ lạnh: “Vậy thì sao?”.


Nàng vừa hạ pháp trượng xuống, thì một âm thanh cực lớn vang lên, nước biển nghịch lưu như những cột trụ dâng lên cao đến mấy trượng, ngay cả núi Lăng Hà cũng bị chấn động dữ dội. Con cá mập bị mấy cột nước vọt cao đến mấy trượng kia dọa cho sợ đến hồn bay phách tán.


Thuần Vu Lâm cũng có phần kinh hãi trước cảnh tượng ấy: “Nếu làm lớn chuyện sợ rằng Long Vương sẽ truy cứu mất!”.


Hà Bạng nói nhỏ: “Hiện giờ ta chỉ là một nguyên thần, không tổn hại gì đâu, dọa cho nó sợ bỏ chạy rồi thôi”.


Nội tu của con cá mập vừa thấy tình hình ấy, liền kinh hãi đến quên luôn cả cách cầm pháp trượng. Sóng gió quá mạnh khiến ngay cả Hải tộc cũng không cách nào đứng vững. Sau khi bị một cơn sóng đổ ập xuống đầu thì một chiếc vây của con cá mập trắng đã bị lệch hẳn sang một bên, trên đầu cũng toàn là những cục u. Nó chẳng nói chẳng rằng, kéo theo Nội tu của mình biến thẳng. Biển khơi giống như vừa bị một cơn lốc xoáy quét qua, khuấy đảo vùng hải vực Lý Gia Tập thành một đống hỗn độn. Nhưng con cá mập trắng không sợ – Lý Gia Tập nghèo đến nỗi khố còn chả thừa được mấy cái, thì biển khơi lấy đâu ra công trình kiến trúc vĩ đại chứ.


Hà Bạng không vơ vét được thứ gì, thấy không bõ, bèn quay người hỏi viên quan Tư tế của mình: “Hai tên đó đã sợ vậy rồi, hay là chúng ta tranh thủ thu nhận luôn Lý Gia Tập về làm của mình?”.


Thuần Vu Lâm vừa nghe xong đầu liền to ra gấp đôi: “Lý Gia Tập quá nghèo, thu nhận về rồi sẽ mất thêm tiền cấp dưỡng, phí thời gian tốn công sức. Hơn nữa vừa rồi động thái quá lớn, nhất định là đã kinh động đến Đông Hải. Nếu thần đoán không nhầm, sứ giả của Đông Hải đang trên đường chạy đến đây”.


Điều Hà Bạng không thích nhất chính là đối phó với mấy vị sứ giả gì gì đó của Đông Hải, nàng lập tức không đùa nữa: “Ngươi đi đối phó với hắn. Hôm nay con cá mập lưu manh kia đã bị bổn tọa dọa cho một trận rồi, tuyệt đối sẽ không đám ho he sự thật với sứ giả đâu. Ta quay về Thanh Hư quan, nhớ rõ những điều ta đã nói đấy”.


Dứt lời, nàng quay người cưỡi lên một con cá kiếm, trong chớp mắt gần như đã biến mất, ngay cả bóng người cũng chẳng thấy đâu.


Thuần Vu Lâm khẽ thở dài. Mấy năm nay hắn đã quá quen với việc thu dọn xử lí đống lộn xộn mà nàng gây ra rồi, hắn lập tức xoay người phân công con cá voi phòng thủ: “Chuẩn bị đi, nghênh đón sứ giả Đông Hải”.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s