Thịt thần tiên – Chương 5 (2)

 

Chương 5: Nước mắt tình yêu khi li biệt

Thất vọng, đôi khi là một loại hạnh phúc dù hạnh phúc này có chút buồn đau, bởi có đợi chờ mới có thất vọng, bởi có yêu, nên mới đợi chờ.

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com)

Lúc này, Lưu Các Lão vẫn chưa ngủ, khuôn mặt khó giấu nổi vẻ đắc ý. Ông ta hiếm khi đến chỗ ở của mẹ Lưu Tẩm Phương. Lúc bước chân vào phủ, mẹ của Lưu Tẩm Phương cũng là cô gái xinh đẹp trẻ trung, chỉ là mấy năm nay già đi nhanh quá, hiện chỉ còn lại chút ít nhan sắc thôi. Nên dĩ nhiên đã rất lâu rồi Lưu Các Lão không đặt chân đến đây. Hôm nay tâm tình đang rất tốt, nên Lưu Các Lão mới tạt qua đó một chuyến. Lúc hai người đang cởi áo tháo thắt lưng, thì dưới ánh nến mờ ảo trong phòng, đột nhiên một giai nhân uyển chuyển bước tới. Lưu Các Lão vừa ngẩng đầu lên nhìn thì mặt liền biến sắc: “Là cô!”.


Người đến không phải ai khác chính là Hà Bạng, cửa phòng đã đóng chặt, nên nàng xuyên cửa đi vào, cả người mặc chiếc áo đỏ màu hoa hải đường, mái tóc dài rủ xuống tới eo, hai con ngươi đẹp sâu thẳm không nhìn thấy đáy, yêu kiều mà lại tà mị, giống như xé lớp da mĩ nhân kia xuống thì phía dưới sẽ xuất hiện chân tướng khiến người ta kinh hoàng đến tột độ. Trong khung cảnh này, dưới ánh nến, trông nàng cực giống một linh hồn ma quỷ diễm lệ phiêu diêu lướt đến lúc nửa đêm. Huệ nương nào đã thấy cảnh tượng thế này bao giờ, lập tức sợ tới mức mặt cắt không còn giọt máu. Lưu Các Lão cũng phải lui lại một bước: “Sao cô lại tới đây?”.


Hà Bạng không để tâm, đôi chân dài của nàng bước tới ngồi bên giường của Huệ nương, nói: “Con gái của ông canh ba nửa đêm có thể trèo lên giường Tri quan nhà ta, thì tại sao ta lại không thể ở đây được?”.


“Cô!”. Cặp chân ngọc ngà thon dài trắng bóc đung đưa trên giường, Lưu Các Lão không biết mục đích nàng khi đến đây, cuối cùng chột dạ hỏi: “Rốt cuộc cô muốn làm gì?”


Hà Bạng nở nụ cười tươi tắn. Thần trí Lưu Các Lão khựng lại, ánh mắt đột nhiên trở nên đờ đẫn, rồi không biết tại sao liền phịch một tiếng quỳ xuống trước mặt nàng. Lúc ấy, nàng mới thu lại nụ cười, nhấc đôi chân ngọc nâng cằm của ông ta lên, nụ cười khiến khóe mắt cong cong, dáng vẻ thiên chân không chút tà niệm: “Lưu Các Lão, quả thật chẳng dám giấu, thứ mà bổn tọa thích, từ trước tới nay không bao giờ muốn giành giật với kẻ khác. Bổn tọa là một con trai nho nhã mà. Nhưng nếu như có người ảo tưởng muốn có, thì e là bổn tọa không dám khẳng định sẽ không động tay động chân đâu, đến lúc ấy mà làm tổn hại đến tình cảm thì…”.


Hai chân Lưu Các Lão tê cứng rất lâu, mà ngay cả ngón tay cũng không thể nhúc nhích được. Hơi thở của Hà Bạng vờn quanh tai ông ta, nàng còn thè chiếc lưỡi nhỏ nhắn ra liếm liếm lên cánh môi hồng hào ẩm ướt. Lưu Các Lão chỉ cảm thấy cả người ớn lạnh. Rồi bỗng nhiên, ông ta chợt nhớ tới cảm giác lúc gió nổi lên ở núi Trường Cương, không phải cũng khiến người ta dựng hết cả tóc gáy như vậy hay sao?


Thân hình Hà Bạng uyển chuyển bước ra khỏi cửa. Nàng nhảy chân sáo quay trở về phòng ngủ của Dung Trần Tử, vừa đi vừa lắc đầu: “Những việc thế này cũng phải để bổn tọa đích thân ra tay, thiết nghĩ thật là… mất hết cả hình tượng…”.


Khi về đến Thanh Hư quan đã là trưa ngày hôm sau, Thanh Huyền dẫn theo đám tiểu đạo sĩ xuống tận chân núi nghênh đón. Có ba người ăn mặc theo lối thương nhân ở trong Quan đã chờ Dung Trần Tử được hai ngày nay, giờ nghe nói hắn quay về, cũng theo xuống núi đón hắn. Dung Trần Tử vừa đi lên núi vừa cùng bọn họ nói chuyện, sau đó hỏi han tình hình trong Quan gần đây ra sao, biết mọi thứ vẫn bình an vô sự hắn mới yên lòng.


Diệp Điềm đi theo phía sau Dung Trần Tử, Hà Bạng thì lại đi phía sau Diệp Điềm, nàng cũng chẳng muốn đi cùng, chưa đi được bao lâu mà chân đã đau rồi. Tất cả các đệ tử đều ở cả đây, lại trước mặt khách khứa, Dung Trần Tử thân là sư phụ, đảm trách chức vụ Tri quan, nên không tiện bế ẵm nàng, chỉ đi xa xa phía trước, cũng không màng gì tới nàng.


Cô nàng cực kì không vui, miệng cong lên đến mức treo được cả một bình dầu. Dung Trần Tử quay đầu nhìn lại mấy bận, không hề để lộ ra rằng bước chân mình đang chậm lại chờ nàng, nhưng giờ chân cô nàng đang đau nên thành ra sai thời điểm, quả thực nàng không thể theo được nữa. Dung Trần Tử tuy vẫn hỏi lí do mấy vị khách đến đây, nhưng hai tay thì lại thọc vào trong ống tay áo rộng rãi, âm thầm gấp một lá bùa màu vàng, gấp xong cũng không nhiều lời, tự mình thả xuống dưới đất. Lá bùa sau khi được thả xuống cũng không thấy có gì kì lạ, chỉ là lúc Hà Bạng đi qua thì đột nhiên có một làn khói nhẹ bốc lên, rồi biến thành một con lừa nhỏ toàn thân màu mận chín. Con lừa giấy được gấp vô cùng sinh động, Hà Bạng liền cảm thấy vui vẻ ngay, vuốt ve nó một cách thích thú không ngơi tay.


Con lừa nhỏ xinh lại rất linh hoạt, đường núi gập ghềnh mà nó đi không hề khó khăn chút nào. Nhìn kĩ lại thì còn phát hiện ra bốn chân của nó cách mặt đất vài tấc, nhưng đi lại vẫn rất vững chắc.


Vào trong Quan, Thanh Huyền lấy nước về hầu Dung TrầnTử rửa mặt chải đầu. Lúc hắn rửa mặt vẫn theo thói quen cũ, vắt khăn thật khô rồi lau mặt và tay cho Hà Bạng. Hà Bạng nhìn xuống dưới chân mình, cũng may đôi hài bằng tơ tằm kia rất mềm mịn, nên chân nàng không bị xước, chỉ hơi hơi sưng đỏ thôi.


Dung Trần Tử lau sơ qua cho nàng xong, liền đi vào mật thất thay quần áo. Hà Bạng nằm bò ra lên giường hắn, đung đưa đôi chân nhỏ đọc cuốn “Sưu thần kí”.


Dung Trần Tử thay quần áo xong đi ra, nàng kéo tay áo hắn, ngẩng đầu lên nhìn, giọng nói ngọt ngào mềm mại: “Tri quan, ngươi nhớ về sớm nhé”.


Dung Trần Tử thấp giọng ừ một tiếng, nhìn thấy khuôn mặt nàng đỏ hây hây, mịn màng như một trái táo chín, lại thấy xung quanh không có ai, mới cúi xuống nhẹ nhàng thơm lên má nàng một cái, rồi vuốt ve mái tóc dài của nàng, sau đó mới xoay người bước ra khỏi cửa.


Dung Trần Tử vừa đi, Thanh Huyền liền bê thức ăn vào, Hà Bạng kéo hắn lại, làm nũng: “Thanh Huyền, ta muốn ăn canh chim cu gáy hầm nấm!”.


Vẻ mặt Thanh Huyền vô cùng khó xử: “Bệ hạ, nơi này là đạo quan, chỉ có thể ăn chay. Thiện đường vốn chỉ làm ba bữa một ngày, giờ vì bệ hạ mà đã đặc biệt rút ra hẳn một nhóm luân phiên phụ trách việc ăn uống hàng ngày cho người rồi. Với lại, chim cu gáy là động vật, tiểu đạo không dám phá hỏng thanh quy đâu, sư phụ mà biết nhất định sẽ mắng!”.


Hà Bạng không nghe: “Vậy ngươi không thể đi mua một con mổ sẵn rồi à? Mặc kệ, bổn tọa muốn ăn canh chim cu gáy hầm nấm!”.


Thanh Huyền sợ nàng, vội vàng gật đầu: “Được, được, được, tiểu đạo đi bắt chim cu gáy!”.


Lúc ấy, Hà Bạng mới vui vẻ trở lại, giơ bàn tay trắng trẻo lên: “Thanh Huyền, ngươi là tốt nhất, đi mau, đi mau!”.


Thanh Huyền vừa đi vừa khổ sở nghĩ ngợi. Lúc đến thiện đường hắn gọi Thanh Vận lại, do dự hỏi: “Đệ có thể… khụ khụ, nặn bột mì có hương vị của chim cu gáy không?”.


Bên trong Hà Bạng nhấp nhổm không yên, thì bên ngoài cũng chẳng thái bình gì.


Dung Trần Tử cùng ba người thiện tín đang đàm luận chuyện chó điên ăn thịt người ở Lý Gia Tập, thì đột nhiên, Thanh Tố bước vào bẩm báo với hắn: “Sư phụ, bên ngoài có nguời muốn gặp người”.


Dung Trần Tử nhìn vẻ mặt kì lạ của hắn, liền hiểu chuyện đó không tiện nói ra ở đây, còn tưởng Hà Bạng lại náo loạn gây chuyện gì đó, nên không khỏi thấp giọng hỏi: “Nàng ấy muốn gì thì cho nàng ấy cái đó, đừng tranh cãi với nàng ấy”.


Thanh Tố khẽ lắc đầu: “Không phải nàng ấy”.


Dung Trần Tử liền đứng dậy, nói vài câu với ba vị khách đang ngồi, rồi đi ra cửa. Lúc bước vào thiên điện nơi vị khách đang chờ, Dung Trần Tử không khỏi ngạc nhiên. Một cô gái đang đứng trong phòng khách, tuổi tầm mười hai, mười ba, đôi chân nhỏ được bó gọn gàng trong đôi hài Kim Liên [1], khuôn mặt còn mang theo nét ngây thơ của một nụ hoa e ấp chưa nở.

[1] Hài Kim Liên, còn được gọi là Kim Liên tam thốn – gót sen ba tấc, là đôi giày trong tập tục bó chân thời phong kiến của Trung Quốc. Đây là một hủ tục dã man, hành xác, vì người phụ nữ phải bó chân khi mới chỉ là một bé gái từ 2 đến 5 tuổi, phải trải qua những cơn đau đớn, thậm chí dẫn đến hoại tử và tử vong. Việc bó chân được xem là một giải pháp để kiểm soát và củng cố đức hạnh của nữ giới.


Dung Trần Tử ngay lập tức nhận ra cô gái mới đến, hỏi: “Lưu tiểu thư? Sao cô lại đến đây?”.


Sắc mặt nàng ta phờ phạc, u sầu: “Dung Tri quan”. Giọng nói của nàng ta không giống với vẻ ngoài non nớt của mình, không biết có phải là do đi đường suốt cả đêm không, mà thanh âm khàn khàn: “Sau khi Tri quan đi rồi, gia phụ ngày đêm đánh mắng, tiểu nữ không chịu nổi, đành phải bỏ trốn. Nhưng tiểu nữ rất ít ra khỏi nhà, giờ lại không có chỗ nào để đi…”.


Nàng bước từng bước tiến lại gần Dung Trần Tử, vẻ mặt buồn bã. Dung Trần Tử lùi lại một bước, vẫn bình tĩnh như thường: “Đã vậy thì tiểu thư cứ tạm thời ở lại đây, bần đạo dặn dò đệ tử quét dọn một gian phòng yên tĩnh, sau đó sẽ đến mời tiểu thư”.


Hắn cùng Thanh Tố bước ra khỏi thiên điện, Thanh Tố cũng thấy bối rối không hiểu: “Về lí mà nói, Lưu Các Lão là người từng trải, hiểu sự đời, đâu đến mức vì chút chuyện vặt này mà ra tay tàn độc đánh đập con gái đến mức như vậy chứ?”.


Sắc mặt Dung Trần Tử nặng nề: “Lúc chúng ta rời đi, tiểu thư của Lưu gia vẫn còn ở trong Lưu phủ đúng không?”.


Thanh Tố gật đầu. Dung Trần Tử tập trung cẩn thận suy nghĩ: “Chúng ta vừa về tới trong Quan, một tiểu thư yếu đuối chốn khuê các, chưa từng ra khỏi thâm đình trạch viện, dù có lên đường ngay sau chúng ta thì sao mà đã lập tức có mặt ngay tại đây được? Thêm nữa, nàng ta còn nói rằng Lưu Các Lão ngày đêm đánh mắng, nhưng lúc nãy, ngươi có nhìn thấy vết thương nào trên người nàng ta không?”.


Thanh Tố cũng không lí giải được: “Tại sao nàng ta phải nói dối chứ?”.


Hắn tự nhủ trong lòng: Lẽ nào lại ngắm trúng sư phụ rồi? Nghĩ là nghĩ vậy nhưng cũng không dám nói ra.


Dung Trần Tử lệnh cho Thanh Linh xuống núi tìm hiểu tình hình gần đây của Lưu gia, rồi trở lại phòng có ba vị khách đang chờ, ba vị thiện tín vừa nãy trên mặt không dám có một mảy may mất kiên nhẫn: “Tri quan, chuyện này quả thật vô cùng quái dị”.


Trong ba người, người mặc chiếc áo lụa màu lam sống ở Lý Gia Tập nằm sát cạnh trấn Lăng Hà, tên là Lý Cư Kỳ, trong nhà làm nghề buôn bán thóc gạo, bình thường tuy không được liệt vào hạng thiện lương gì, nhưng trừ việc trộn thêm gạo trung đẳng vào gạo thượng đẳng, trộn thêm gạo tẻ vào gạo nếp, bỏ thêm gạo cũ vào gạo mới ra, thì cũng chưa từng làm những việc đại gian đại ác nào cả.


Lúc này, vẻ mặt Lý Cư Kỳ vô cùng hoảng loạn, ngay cả chòm râu dê cũng đang run lên: “Tri quan, con chó này của tiểu nhân vốn là giống chó Cáp Ba [2] của Tây dương, mõm nó bé như thế này này…”. Ông ta giơ hai ngón tay ra ước lượng độ dài tầm khoảng một tấc, “Bình thường đều do vợ tiểu nhân cho nó ăn, đừng nói là ăn thịt người, chỉ nhìn thấy một con chuột thôi nó cũng đã chạy biến đi như bay rồi!”.

[2] Chó Cáp Ba chính là giống chó Pug ngày nay, với khuôn mặt nhăn, mõm ngắn và đuôi xoăn. Cơ thể nhỏ gọn hình vuông với các cơ bắp phát triển tốt.


Ông ta luôn miệng kể khổ: “Giờ bỗng nhiên nó lại cắn chết thằng bé con trai nhà Lý Thạch ở phía tây thôn, lần trước vì việc mua gạo, giữa Lý Thạch và tiểu nhân đã xảy ra chút chuyện đôi co, nhưng tiểu nhân dù có thất đức đến thế nào đi chăng nữa, cũng không đến mức sai con Cáp Ba của mình đi cắn chết con trai nhà hắn! Đạo trưởng, tiểu nhân có đến mấy cái miệng cũng không thể nói rõ được…”.


Trong lòng Dung Trần Tử vẫn đang canh cánh chuyện của Lưu Tẩm Phương, nghe mấy lời này cũng chỉ khẽ gật đầu: “Hiện thi thể đang ở đâu?”.


Lý Cư Kỳ uống liền mấy hớp nước. Mấy hôm nay ông ta luôn sống trong trạng thái lo lắng hoảng loạn, đến đạo quan mới bình tĩnh lại được một chút. Giờ nhắc đến hai chữ “thi thể”, trong lòng ông ta lại thấy sợ: “Tiểu nhân vốn đã định khiêng thi thể thằng bé đến đây, nhưng lão tặc Lý Thạch đó lại không cho tiểu nhân mang đi, còn lỗ mãng nói tiểu nhân định chạy làng, muốn lôi tiểu nhân đi báo quan! Đạo trưởng người biết rồi đấy, tiểu nhân và hắn đã có hiềm khích từ trước, giờ nếu hắn đi báo quan, còn không phán tiểu nhân tội thả chó hành hung, ôm hận mà giết người sao? Nhưng tiểu nhân thật sự còn oan uổng hơn cả nàng Đậu Nga [3] kìa. Con trai của Lý Thạch to khỏe, còn con chó của tiểu nhân thì… nó, nó, nó, cho dù tiểu nhân có thả nó ra thì nó sao có thể hành động dã man như vậy được chứ?”.

[3] “Oan Đậu Nga” là một vở kịch tiêu biểu và xuất sắc do nhà soạn kịch nổi tiếng đời Nguyên là Quan Hán Khanh sáng tác. Vở kịch kể về câu chuyện bi thảm của nàng Đậu Nga, một cô gái trẻ. Lúc Đậu Nga còn nhỏ, mẹ Đậu Nga chết, vì cảnh nhà nghèo khó, cha nàng bán nàng cho gia đình bà Thái làm con dâu nuôi từ bé. Sau đó, chồng nàng Đậu Nga ốm chết, nàng và bà Thái sống dựa vào nhau, nhưng nàng bị một tên vô lại quấy rầy, vu cáo hãm hại nàng bỏ thuốc độc giết người. Quan lại xử án nhận hối lộ, bức cung nàng một cách độc ác, Đậu Nga trước sau không chịu khuất phục. Quan xử biết Đậu Nga rất hiếu thảo, bèn tra tấn bà Thái trước mặt nàng, Đậu Nga hiền lành sợ bà Thái không chịu nổi tra tấn, đành phải oan ức nhận tội, rốt cuộc nàng bị xử tội tử hình.


Dung Trần Tử nhíu mày: “Vậy là thi thể vẫn còn ở trong nhà khổ chủ sao? Còn con chó?”.


Lý Cư Kỳ hơi do dự: “Lúc tiểu nhân đi, thi thể vẫn còn đặt ở trong gian nhà chính của bọn họ. Còn con chó, khi mọi người phát hiện ra thì nó đang cắn vào cổ con trai nhà Lý Thạch, khắp đầu cổ mặt mũi đều là máu, nghe nói khi ấy thằng bé Lý Bàn con trai Lý Thạch vẫn chưa tắt thở, cổ họng còn ú ớ được vài tiếng, trên người chỗ nào cũng chảy máu, ngay cả thằng cu của nó cũng bị gặm. Ôi chao, đạo trưởng, người không biết đâu, cảnh tượng lúc đó khiến tiểu nhân dễ có đến chục năm sau sợ rằng cũng không dám ăn một miếng thịt nào nữa!”.


Mặt ông ta mang thể hiện vẻ buồn nôn, ông ta uống thêm một hớp nước nữa rồi nói: “Sau đó, dân trong thôn dùng đòn gánh đánh nó một nhát, nó kêu ăng ẳng một tiếng rồi chạy mất hút, từ đó, chẳng ai trông thấy nó nữa cả”.


Lông mày Dung Trần Tử nhíu chặt lại: “Người của Lý gia đã mời vị thuật sĩ nào khác tới siêu độ cho thằng bé chưa?”.


Lý Cư Kỳ chần chừ một lúc, hồi lâu mới nói: “Có… Lúc trước Lý Thạch đó đã từng mời một vị thuật sĩ, ông ta nói rằng con chó đó là oan nghiệt kiếp trước với con trai của Lý gia, còn làm một buổi pháp sự nữa”.


Dung Trần Tử gật đầu, hỏi: “Vậy sau đó thì sao?”.


Sắc mặt Lý Cư Kỳ trở nên vô cùng kì quái: “Kết quả là, sang ngày thứ hai không thấy tăm hơi ông ta và đồ đạc đâu cả. Ông ta cũng chẳng thèm chào hỏi chủ nhà lấy một tiếng. Dân trong thôn cũng hỏi han mấy bận, nhưng không ai trông thấy ông ta đâu. Điều kì lạ nhất là, gian phòng ông ta ở vốn là gian tốt nhất trong nhà Lý Thạch, suốt hai ngày liền đều không thấy ông ta mở cửa ra ngoài. Lúc đầu mọi người chỉ đoán ông ta đang làm phép, không dám quấy rầy. Sau đó rất lâu, mở cửa ra thì mới phát hiện không thấy người. Mà lúc ấy, cửa được cài then rất chắc chắn, thanh cài cửa cũng vẫn còn, Lý Nhị Ngưu trong thôn tiểu nhân còn dẫn theo vài người phá cửa xông vào nữa cơ”.


Dung Trần Tử trầm ngâm hồi lâu, đột nhiên hỏi: “Lý Gia Tập cách trấn Lăng Hà một ngọn núi tên là Trường Cương đúng không?”.


Lúc Dung Trần Tử quay về phòng ngủ, Hà Bạng vẫn đang nằm chơi trên giường, hắn lệnh cho đệ tử mang nước sạch vào cọ rửa vỏ trai cho nàng. Hà Bạng ngoan ngoãn nằm yên trong thùng gỗ, Dung Trần Tử dùng xơ mướp, cọ rửa rất thành thạo, nàng thoải mái rên lên khe khẽ. Dung Trần Tử giữ chặt vỏ trai của nàng, nói: “Đừng mở vỏ, cẩn thận nước bẩn chảy ngược vào trong đấy”.


Hà Bạng vẫn không hài lòng, cọ lên người Dung Trần Tử khiến nước nhỏ giọt lên đạo bào của hắn: “Ôi mẹ ơi, ta nào có bẩn như thế chứ!”.


Dung Trần Tử như đang có tâm sự, nên cũng không đùa giỡn với nàng: “Người có thể phân biệt được kẻ đứng trước mặt là yêu quái hay là con người không?”.


Hà Bạng lăn tròn trong thùng gỗ, nói: “Đạo hạnh thấp hơn ta thì có thể”.


Dung Trần Tử vắt cho khăn ráo nước rồi lau cho nàng: “Lát nữa giúp ta nhìn thử vài người”.


Hà Bạng ngẩng đầu suy nghĩ một hồi, cứ có cảm giác mình đã quên thứ gì đó. Nàng cọ rửa vỏ trai xong, ở trên giường thay quần áo, Dung Trần Tử quay mặt đi, không liếc nhìn dù chỉ là một cái.


Nàng hào hứng bừng bừng mặc bộ vũ y màu trắng theo lệ thường, khi đi đến cửa, chợt nhớ ra mình đã quên cái gì: “À, nhớ ra rồi! Thanh Huyền, canh chim cu gáy hầm nấm của ta đâu?”.

Advertisements

One thought on “Thịt thần tiên – Chương 5 (2)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s