Thịt thần tiên – Chương 5 (1)

 

Chương 5: Nước mắt tình yêu khi li biệt

Thất vọng, đôi khi là một loại hạnh phúc dù hạnh phúc này có chút buồn đau, bởi có đợi chờ mới có thất vọng, bởi có yêu, nên mới đợi chờ.

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com)

Hôm sau, về tới Lưu phủ, mọi người đều bận rộn tắm rửa giặt giũ. Sau đó, Lưu Các Lão đến tìm Dung Trần Tử, ông ta hoảng sợ, mặt mày biến sắc: “Tri quan, con gái ta, Tẩm Phương, đêm qua đã treo cổ tự vẫn!”.


Sắc mặt Dung Trần Tử khẽ biến: “Tại sao vậy?”.


Lưu Các Lão thở dài: “May mà nha hoàn phát hiện sớm, đã cứu được rồi! Tri quan, việc này tuy có chút mạo muội, nhưng lão đây cũng đành liều mặt dày dù không muốn cũng phải nhắc đến. Đêm qua, lúc ở trong khe núi, Tri quan vì tình người mà ra tay cứu mạng, nhưng Tẩm Phương con gái lão là tiểu thư khuê các chưa chồng, bị Tri quan ôm ôm ấp ấp như vậy, sau này còn gả cho ai được nữa?”.


Dung Trần Tử bất ngờ, nhất thời sắc mặt ửng đỏ: “Hoang đường! Tình hình lúc đó, không phải Lưu đại nhân không biết, chuyện xảy ra quá đột ngột, bần đạo không thể trơ mắt nhìn cô bé bị rơi xuống đó, tan xương nát thịt được?”.


Lưu Các Lão thấy cương không được, liền đổi sang nhu: “Lời Tri quan nói, lão già này đương nhiên hiểu cả. Chuyện này hoàn toàn không phải lỗi của Tri quan. Chỉ tại tiểu nữ phúc mỏng mệnh bạc, không xứng với người cao quý như Tri quan. Trinh tiết của đàn bà con gái quan trọng đến mức nào chứ, giờ sự trong sạch của nó bị tổn hại, Tri quan lại không thể… Con bé giờ cũng chỉ có mỗi một cách là chết thôi”.


Dung Trần Tử không ngờ Lưu Các Lão lại dùng chiêu này uy hiếp mình, đành nói lí với ông ta: “Lưu Các Lão, lúc đó, những người có mặt ở hiện trường không nhiều, hơn nữa, đều là tâm phúc của Lưu phủ, nếu bọn họ không đơm đặt truyền ra ngoài, thì người khác sao biết được chứ?”.


Lưu Các Lão liền lập tức nghiêm mặt: “Chuyện đã xảy ra rồi, lẽ nào không truyền ra ngoài thì coi như chưa từng xảy ra sao?”.


“Lưu đại nhân, ông…”. Dung Trần Tử giơ ngón tay chỉ vào ông ta, rồi lại bất đắc dĩ bỏ tay xuống: “Bần đạo kính trọng ông là thầy giáo của Thánh thượng, đức hạnh cao quý, nên mới coi ông như bằng hữu, nhưng những lời vừa nãy, có phần ức hiếp người ta quá đáng quá rồi”.


Tính tình Dung Trần Tử thế nào, Lưu Các Lão không phải không biết, thấy bất kể ra chiêu nào cũng không có tác dụng, ông ta liền vái một cái dài sát đất, cũng coi như cho chuyện vừa nói một lối thoát: “Ài, lão già này đành về khuyên nhủ con gái của mình vậy, nói gì thì nó vẫn còn nhỏ, khó tránh khỏi việc không nhìn thấu được mọi việc”.


Dung Trần Tử quay lưng lại với ông ta, nói vọng lại: “Không tiễn”.


Đến tối, Lưu Các Lão vẫn tiếp đãi ân cần, Dung Trần Tử cũng không phải người hẹp hòi, nên cũng không tính toán gì nữa. Cả khách và chủ đều coi như những chuyện không vui lúc sáng chưa từng xảy ra.


Tuy rằng, cả đoạn đường Hà Bạng cũng chẳng hoạt động gì nhiều, nhưng nàng là kiểu người chỉ nhìn người khác đi đường thôi cũng thấy mệt, nên giờ chẳng thiết tha gì việc ngồi góp vui trong bàn tiệc. Nàng cũng chẳng thèm chào hỏi ai, đứng dậy trở về phòng luôn. Lưu Các Lão biết cô nàng này không phải là người lễ phép gì, huống hồ, hiện giờ ông ta đang nhắm vào Dung Trần Tử, nên cũng không so đo chấp nhặt với nàng.


Hà Bạng nhảy chân sáo về hướng phòng mình, lúc đi qua hành lang trồng đầy hoa tươi, nàng chợt rẽ vào đó, rồi chạy thẳng tới bên hồ. Nàng rất nhạy cảm với mùi vị của thức ăn ngon, lập tức lần tìm theo hương thơm, thì thấy cái bóng của Thuần Vu Lâm đang ngồi dưới giàn hoa tử đằng bên hồ, bên cạnh đặt một hộp thức ăn.


Thấy nàng chạy tới, trong đáy mắt Thuần Vu Lâm ngập tràn vẻ ấm áp, hắn cũng không nhiều lời, gắp một miếng cá ngừ đút cho nàng. Hà Bạng ngậm trong miệng, nàng tuy tham ăn, nhưng việc chính vẫn rất rõ ràng: “Sau này đừng tới đây nữa, ngộ nhỡ bị lão đạo sĩ đó phát hiện ra, với tu vi của ngươi không đấu lại được mấy chiêu của hắn đâu”.


Thuần Vu Lâm thấp giọng tuân lệnh, lại gắp một miếng tôm nõn mềm mềm beo béo bón tiếp cho nàng. Hà Bạng ăn như gió cuốn mây tan, chén sạch đồ ăn xong mới hỏi một câu mang tính tượng trưng: “Dưới biển có việc gì không?”.


Thuần Vu Lâm lau miệng cho nàng, nghe vậy khẽ cười, nói: “Yên bình!”.


Hà Bạng yên tâm: “Nếu tên cá mập trắng bên Lý Gia Tập lại tới làm phiền ngươi, thì cứ nói với ta, để xem lão tử có đánh cho nó đến mức bới đất tìm răng không. Ta đi đây, ngươi cũng mau đi đi”.


Dứt lời, nàng bỏ đi thật. Thuần Vu Lâm vẫn ngồi dưới giàn hoa tử đằng. Sau khi có thể tự biến hình được hắn liền đi theo hầu hạ Hà Bạng, trước giờ hắn chưa từng rời xa nàng, thời gian này, Hà Bạng không ở bên, hắn lại có chút không quen.


Hắn đang một mình ngây người suy nghĩ, bỗng nhiên, từ đằng xa có tiếng bước chân tiến lại gần. Thuần Vu Lâm cảnh giác, lập tức lao mình xuống nước. Hắn vốn dĩ là sinh vật dưới nước, lại tu chính đạo, giờ trầm mình phía dưới, người tới dù có tu đạo cũng khó lòng phát hiện ra. Nhưng hắn vừa chìm xuống nước, mới biết mình đã suy nghĩ quá nhiều.


Đêm khuya, thò tay ra còn không nhìn rõ năm ngón, bên hồ văng vẳng tiếng khóc. Thuần Vu Lâm chợt nhớ ra. Là Lưu Tẩm Phương, con gái út của Lưu Các Lão, hắn đã từng nhìn thấy cô bé rồi.


Lưu Tẩm Phương khóc lóc rất thương tâm, Thuần Vu Lâm thấy không nỡ. Hà Bạng cũng rất hay khóc, không làm món gì ngon cho nàng ăn nàng khóc, không cho nàng chạy ra ngoài chơi nàng khóc, không mua đồ chơi cho nàng cũng khóc, mà mười lần như một đều là giả vờ khóc, nhưng Thuần Vu Lâm lúc nào cũng chiều theo, đâu nỡ để nàng khóc thảm thiết như vậy?


Nhưng, Lưu Tẩm Phương lại không được tốt số như thế.


Đêm khuya tháng Mười, nước lạnh buốt. Lưu Tẩm Phương khóc một chập rất lâu, rồi nàng ta lau sạch nước mắt, nhẹ nhàng khỏa đôi chân nhỏ ba tấc xuống nước, rồi bất ngờ rụt lại, cứ như vậy ba lần liền. Cuối cùng, nàng ta đột nhiên cắn răng, nhún mình, nhảy luôn xuống hồ.


Thuần Vu Lâm đang ở dưới nước ngước nhìn lên, thiếu chút nữa bị nàng ta va phải, hoảng sợ lạng người sang bên cạnh, từ từ trốn đi. Lưu Tẩm Phương không biết bơi, ở dưới nước chỉ đạp đạp được vài cái là đã chìm nghỉm. Thuần Vu Lâm bơi đi bơi lại quanh người nàng ta. Hắn hơi chần chừ – Hà Bạng không muốn hắn nhiều chuyện, nếu mạo muội ra tay cứu Lưu Tẩm Phương, chỉ sợ khiến nàng không vui.


Nhưng, không cứu thì… Tóm lại, cũng là một mạng người đấy…


Những năm gần đây, hắn giải quyết công việc của Hải tộc, đã học được cách biến báo, nên rất nhanh hắn đã nghĩ ra cách – Cứu người, nhưng không nói cho Hà Bạng biết.


Lúc Thuần Vu Lâm kéo được Lưu Tẩm Phương vào bờ, nàng ta đã hôn mê bất tỉnh. Thuần Vu Lâm quanh năm sống dưới nước, nên hắn biết rất rõ cách sơ cứu người chết đuối như thế nào, lập tức làm sạch khoang miệng, khoang mũi cho nàng ta, rồi làm động tác ấn xuống đẩy nước ra ngoài.


Lưu Tẩm Phương vừa mở mắt liền nhìn thấy Thuần Vu Lâm. Dưới mảnh trăng lưỡi liềm, mái tóc dài của hắn đang nhỏ nước, ánh trăng bàng bạc chiếu rọi khiến một bên mặt của hắn tỏa ra thứ ánh sáng mờ ảo như hạt trân châu. Lưu Tẩm Phương trong thoáng chốc mơ màng: “Ta… Ta đã chết rồi sao?”.


Nàng ta duỗi tay chạm vào khuôn mặt đang ở rất gần trước mắt mình, Thuần Vu Lâm coi nàng như một cô bé, nên cũng không tránh: “Cô vẫn còn sống, sống vốn không dễ, đừng tùy tiện tìm đến cái chết như vậy”.


Giọng hắn rất dịu dàng, nhưng nghe xong, Lưu Tẩm Phương lại rơi lệ: “Thực ra, ngươi không cần phải cứu ta, ta thật sự sống không nổi nữa”.


Thuần Vu Lâm định lên tiếng hỏi, thì bất chợt có người đến. Hắn vội trốn đi, một người đàn bà tóc tai xổ tung đang bước nhanh tới, nhìn thấy Lưu Tẩm Phương ướt sũng bên hồ, bà ta liền nức nở gào to: “Phương nhi, con ngàn vạn lần không được làm những chuyện dại dột như vậy, nếu con có mệnh hệ gì, thì mẹ biết sống sao đây!”.


Thuần Vu Lâm nhíu mày, chợt nhớ tới Hà Bạng – Nàng khóc là khóc, nhưng vừa khóc cũng sẽ vừa nghĩ cách. Còn chỉ khóc mà không quan tâm gì đến xung quanh như thế này, thì hắn cũng ít thấy. Lưu Tẩm Phương ôm chặt lấy người đàn bà ấy, rồi cả hai cùng khóc. Người đàn bà đó là Huệ nương, mẹ đẻ của Lưu Tẩm Phương.


“Di nương, mẫu thân để con… để con…”. Lưu phủ là một gia đình giàu có, tất cả con trai, con gái của đám vợ bé đều do vợ cả nuôi dưỡng dạy dỗ, nên dù là mẹ đẻ, cũng chỉ có thể gọi là di nương.


Lưu Tẩm Phương nói chưa hết câu thì đã nức nở nghẹn ngào. Huệ nương chỉ là một tiểu thiếp, địa vị trong phủ cũng chỉ cao hơn đám nô bộc có một chút, bà có thể có cách gì đây? Bà chỉ đành khẽ khàng khuyên con: “Phương nhi, mẹ nghe người ta bàn tán, vị Tri quan này cũng rất giỏi. Nếu con có thể đi theo ngài ấy, thì tốt hơn ở trong phủ chịu khổ cùng mẹ”. Bà chỉ có một đứa con gái, là cục thịt mang nặng đẻ đau mới có được, sao nỡ để con bé làm cái việc hèn mọn như thế, nhưng việc đã đến nước này, đâu thể quan tâm được nhiều thứ đến vậy, “Con nhất định không được nghĩ quẩn, hãy nghe lời mẹ, được không?”.


Lưu Tẩm Phương theo Huệ nương về phòng thay quần áo, lúc ấy nàng ta mới nhớ đến Thuần Vu Lâm, người vừa cứu mình ra khỏi hồ nước. Hắn không phải người trong phủ, tại sao nửa đêm canh ba lại xuất hiện ở bên hồ trong hậu viên chứ? Nàng mờ mịt nhìn xung quanh, lẽ nào người ấy là thần tiên, hay đó chỉ là ảo giác sau khi mình chết đuối?


Đêm đã rất khuya, âm thanh từ chiếc đồng hồ nước [1] không ngừng vang lên. Dung Trần Tử đang đọc sách ở trong phòng giành cho khách, mãi canh ba mới đi ngủ. Nhưng chưa ngủ được bao lâu, thì nghe thấy có tiếng động rất khẽ vang lên – Có người đang gạt then cửa.

[1] Ngày xưa, người Trung Quốc dùng cái gáo dùi thủng một lỗ nhỏ, đổ nước vào, nhỏ giọt, mực nước dâng cao, cái thẻ khắc giờ nổi lên, xem phân số nhiều ít thì biết được thì giờ sớm hay muộn.


Hắn thầm thở dài, cảm thấy cánh cửa được mở ra, một bóng dáng nhỏ nhắn yêu kiều như một chú cá con trượt vào. Hắn nằm nghiêng mình trên giường, cũng không để tâm đến, vờ như đang ngủ rất say. Bóng người nhỏ bé đứng trước giường của hắn cởi áo khoác, rồi dè dặt cẩn thận chui vào trong chăn. Dung Trần Tử vươn tay, vừa chạm vào, lập tức kinh hãi ngồi bật dậy: “Ngươi là ai?”.


Hắn không quát thì còn đỡ, tiếng quát vừa vang lên, khiến mọi người trong Lưu phủ đều hoảng hồn.


Lưu Các Lão lệnh cho đám nô bộc cầm đèn chạy sang, nhìn thấy con gái mình váy áo xộc xệch, cuộn tròn trên giường của Dung Trần Tử, thì đương nhiên trong lòng thầm kêu một tiếng “tốt”, nhưng vẻ mặt lại giả bộ tức giận: “Dung Tri quan! Lão phu kính trọng ngài là cao đạo, phẩm hạnh tôn quý, bình thường càng coi ngài như bậc tiên sư chí thân. Kể từ khi ngài đặt chân vào phủ tới giờ, lão phu không dám có chút mảy may bê trễ. Ngài, ngài, ngài, ngài… ngài lại bắt nạt đứa con gái non nớt không hiểu chuyện của ta, làm ra những chuyện bại hoại thuần phong mĩ tục, khiến tấm biển thanh danh của Lưu phủ ta bị ô uế!”.


Lúc này, Lưu Tẩm Phương chỉ biết ôm mặt khóc nức nở, áo choàng vứt bừa bộn trên giường, dáng vẻ yếu đuối đáng thương.


“Ông!”. Dung Trần Tử như tú tài gặp phải quan binh. Hắn vốn tưởng đó là Hà Bạng nghịch ngợm nên mới lặng lẽ lần sờ, ai ngờ lại là tiểu thư của Lưu gia! Vốn là người cương trực đứng đắn, nên giờ hắn đỏ mặt tía tai, tức đến mức không nói nổi lên lời.


Lưu Các Lão thầm đắc ý, nhưng trên mặt lại ra vẻ cay đắng khổ sở: “Bỏ đi, bỏ đi, giờ sự trinh bạch của con gái ta đã bị hủy hoại, nếu có thể đi theo hầu hạ Tri quan, thì cũng coi như đó là duyên kiếp của nó. Còn nếu Tri quan vô tình, lão phu cũng chỉ có thể để nó tự mình kết liễu, tránh để Lưu gia ta phải xấu hổ”.


Dung Trần Tử nhìn Lưu Tẩm Phương, tức giận nói: “Cô dù sao cũng là khuê nữ chốn danh gia vọng tộc, tại sao lại làm những chuyện bỉ ổi đó với ta?”.


“Những lời Tri quan vừa nói, lẽ nào muốn rũ bỏ sạch trách nhiệm của mình sao? Con gái ta chỉ mới mười ba tuổi, chẳng phải nếu Tri quan không có chỗ không phải, thì sao có thể xảy ra chuyện không đứng đắn như thế này?”. Thốt ra những lời độc địa này, kì thực Lưu Các Lão cũng sợ dồn ép Dung Trần Tử quá đà, nên lập tức cho đám đầy tớ lui xuống, rồi dùng ngữ điệu mềm dẻo nói: “Tri quan, con gái ta là tiểu thư khuê các, dù có chút không phải, nhưng chung quy cũng vì quá ái mộ Tri quan. Lẽ nào chỉ vì còn quá trẻ, thì thật sự không thể có được sự quan tâm của bậc quân tử hay sao?”.


Dung Trần Tử dở khóc dở cười, xem ra Lưu gia đang muốn ăn vạ hắn rồi: “Bần đạo là người xuất gia, sao có thể gánh được trách nhiệm này đây?”.


Lưu Các Lão đã có sẵn lí lẽ thuyết phục từ lâu, thái độ của ông ta vừa cung kính khiêm nhường lại vừa ân cần tha thiết: “Tri quan là cao đạo, lão cũng không có ý trèo cao. Đứa con gái này của lão nếu có thể đi theo hầu hạ Tri quan, danh phận gì đó lão cũng không dám vọng tưởng”. Ông ta vẫn sợ Dung Trần Tử thoái thác, không kìm được lại nói thêm một câu nữa: “Chỉ cần giống như vị cô nương vẫn theo Tri quan làm đỉnh khí cũng được, lão thấy cũng chẳng có gì là không tốt. Tri quan thấy sao?”.


Dung Trần Tử day trán, một Hà Bạng thôi đã khiến hắn đau muốn nổ đầu rồi, nếu thêm một người nữa, hắn nghỉ tu luôn, cả ngày từ sáng đến tối lo mà xử lí tranh chấp nội bộ gia đình!


“Lưu đại nhân! Quả thật không dám giấu…”. Dung Trần Tử bị ép đến bất lực, đành lôi Hà Bạng ra làm bia đỡ đạn: “Vị cô nương bên cạnh bần đạo… không phải là mẫu phụ nữ cao thượng rộng lượng gì đâu, nếu biết được chuyện này, e là…”.


Hắn trước giờ chưa từng mở miệng nhắc đến Hà Bạng dung mạo xinh đẹp quyến rũ, giờ hiển nhiên là đã cùng đường hết cách rồi, nhưng Lưu Các Lão vẫn không chịu từ bỏ, nghe Dung Trần Tử nói thế, ông ta thậm chí còn vui mừng hớn hở: “Như vậy càng hay, Tri quan không biết đó thôi, đứa con gái này của Lưu mỗ lại là người rất cao thượng rộng lượng, từ nhỏ đã là đứa trẻ hiểu chuyện, cư xử khéo léo, đảm bảo dù vị cô nương kia có khó ở cùng đến mức nào đi nữa cũng sẽ hòa hợp thân thiết được thôi!”.


Thấy Dung Trần Tử không còn gì để nói, vẻ hí hửng của Lưu Các Lão thể hiện rõ trên khuôn mặt: “Như vậy coi như Tri quan đồng ý rồi nhé, cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp, đây là Tri quan đang cứu mạng con gái lão đấy! Điều này chứng tỏ con bé thật sự rất có duyên với Tri quan”. Ông ta không đợi Dung Trần Tử nhiều lời, xoay người đi thẳng: “Lão sẽ lệnh cho người chuẩn bị của hồi môn, đây là chuyện vui, quá vui ấy chứ!”.


Ông ta mở cửa ra ngoài, vừa hay đụng ngay Hà Bạng. Hà Bạng đang mặc một chiếc áo choàng ngủ dài rộng thùng thình màu đỏ hải đường, đáng sợ hơn là bên trong nàng không mặc gì hết. Thân hình cô nàng đúng y như trong tưởng tượng, những nơi cần lồi tuyệt đối “tay không khó nắm hết”, những nơi cần cong quả nhiên là uốn lượn uyển chuyển vô cùng.


Lưu Các Lão chỉ liếc mắt mà suýt chút nữa thì chảy máu mũi. Ông ta thầm tiếc hận – Nếu mình mà sinh được một dứa con gái như thế này, thì giờ đã ngồi lên chức quốc trượng [2] từ lâu rồi!

[2] Quốc trượng là danh từ dùng để gọi cha vợ của Hoàng đế.


Dung Trần Tử cũng thiếu chút nữa là tràn máu não, hắn kéo Hà Bạng vào trong phòng, nhớn nhác hổn hển nói: “Sao lại ăn mặc thế này ra ngoài? Ta đã nói bao nhiêu lần rồi, không được…”.


Hà Bạng cũng chẳng thèm quan tâm xem hắn đang nói gì, nàng yêu kiều nũng nịu vòng tay ôm lấy thắt lưng hắn, giọng nói mềm mại như có thể chảy ra nước: “Tri quan, canh ba nửa đêm ông ta đã qua đây lải nhải, ồn ào đủ thứ, đánh thức người ta dậy!”.


Mái tóc mượt mà như tơ lụa phủ lên vai hắn, Dung Trần Tử bất giác bỏ qua trọng điểm: “Trời vẫn còn chưa sáng, ngủ thêm một lát nữa đi”.


Hà Bạng liền ngáp một cái: “Tri quan ngủ cùng ta”.


Dung Trần Tử kéo cái người đang quấn chặt lấy mình ra, giọng nói rõ ràng đã nhẹ nhàng đi rất nhiều: “Có đứng hẳn hoi tử tế lên không nào… Muốn ngủ thì quay về phòng ngủ, đợi trời sáng rồi chúng ta sẽ về Thanh Hư quan, được không?”.


Hà Bạng ngẩng đầu lên, thấy lông mày hắn nhăn tít cả lại, liền duỗi tay ra vuốt phẳng: “Tri quan đừng lấy con gái ông ta nhé?”. Nàng dụi dụi vào người Dung Trần Tử lấy lòng, giọng điệu ra vẻ nũng nịu: “Ta không thích nàng ta”.


Dung Trần Tử gật đầu: “Không lấy”.


Nghe vậy, nàng liền nở nụ cười như cảnh tuyết rơi hoa nở: “Thật nhé. Khốn kiếp! Cái gì mà thầy giáo của Hoàng thượng chứ, cần năng lực thì thiếu năng lực, cần đức hạnh thì thiếu đức hạnh. Hừ, ông ta lại dám làm ra cái chuyện thâm hiểm đáng xấu hổ này, ta sẽ tìm một con chuột tinh cắn cho ông ta một phát!”. Nàng đẩy Dung Trần Tử ngồi xuống ghế, rồi cả người bổ nhào vào lòng hắn. Trong thâm tâm, Dung Trần Tử cũng không mấy để tâm đến hành động thân mật này, chỉ vuốt ve mái tóc đen dài của nàng, rồi nói: “Đừng nghịch ngợm linh tinh. Lưu Các Lão bình thường cũng có thể coi là người thận trọng, không ngờ giờ lại nghĩ ra cái ý tưởng hoang đường đến thế”.


Hà Bạng cọ cọ mặt vào mặt hắn, nói: “Tri quan ngủ cùng với người ta đi, người ta mệt chết đi được”.


Dung Trần Tử thở dài, bế nàng tới bên giường. Hà Bạng ôm chặt lấy cổ hắn, đợi hắn nằm xuống rồi mới nói: “Tri quan ngủ đi, nói không chừng sáng sớm mai tỉnh dậy ông ta sẽ thay đổi ý kiến đấy”.


Dung Trần Tử khẽ nhắm mắt lại, hắn không sợ Lưu Các Lão, chỉ là chuyện này quả thật rất phiền phức. Hà Bạng nằm ở bên cạnh hắn một lúc, chưa được bao lâu lại bật dậy, xuống giường đi giày. Dung Trần Tử dĩ nhiên là biết, hỏi: “Chuyện gì vậy?”.


Hà Bạng không quay đầu lại nói: “Vào nhà xí”.


Dứt lời, nàng đã nhảy chân sáo ra khỏi cửa, Dung Trần Tử nhìn theo bóng dáng thướt tha quyến rũ của nàng tan vào màn đêm, lúc sau mới đuổi theo ra cửa, lửa giận phừng phừng: “Người quay về đây ngay cho ta, thay quần áo mau!”.

Advertisements

2 thoughts on “Thịt thần tiên – Chương 5 (1)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s