Thịt thần tiên – Chương 4(1)

 

Chương 4: Ủ mối tình sâu giữa gió sương

Đối với nhiều người, tám năm, mười năm chẳng qua chỉ là việc trôi qua giữa những kẽ ngón tay; nhưng đối với một số người, ba năm, năm năm có thể là một đời một kiếp.

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com)

Ngày hôm sau, quả nhiên Lưu Các Lão đã đích thân tới. Ông ta đã hơn sáu mươi tuổi, nhưng tinh thần vẫn còn rất nhanh nhẹn minh mẫn, chòm râu màu hoa râm làm toát lên phong thái chỉ có ở những bậc trí giả. Con người khi đã đến cái tuổi này thì ai cũng sợ chết cả, Lưu Các Lão cũng không phải ngoại lệ. Ông ta một lòng muốn học tiên thuật, rất nhiều lần muốn bái Dung Trần Tử làm thầy, nhưng đều bị Dung Trần Tử khéo léo từ chối. Cũng may, Lưu Các Lão đã nghĩ ra một cách vô cùng thâm hiểm.


Nhìn thấy Dung Trần Tử ở Thu Vân uyển, Lưu Các Lão nở nụ cười hằn hai vết chân chim nơi khóe mắt, nói: “Lão già này đúng là không biết cách dạy dỗ kẻ dưới, lần này đã phạm lỗi lớn rồi!”.


Dung Trần Tử mặc đạo bào trắng theo thói quen từ trước đến nay, mũ áo chỉnh tề, vẻ mặt điềm nhiên: “Phúc sinh vô lượng, Các Lão nặng lời rồi”.


Lưu Các Lão nở nụ cười nồng nhiệt: “Tôn sư khoan dung độ lượng, ngàn vạn lần đừng chấp nhặt với hạng cẩu nô tài thấp kém trong nhà”. Ông ta vừa đi vừa nắm lấy cánh tay của Dung Trần Tử, tuy luôn miệng xin lỗi, nhưng cử chỉ lại thân thiết vô cùng. Dung Trần Tử đương nhiên không tính toán với tên gia nô ấy, mà cũng chẳng thèm để tâm.


Cả đoàn người bước chân vào Lưu phủ, Diệp Điềm cùng nhị sư huynh Trang Thiếu Khâm đã ở trong hoàng cung một thời gian, nên giờ tuy cảm thấy lầu gác đình viện này đẹp thì đẹp thật, nhưng lại thiếu đi vẻ trang trọng uy nghiêm, chẳng qua cũng chỉ xếp vào loại thường thường bậc trung thôi. Nhưng Hà Bạng lại là người không có chút kiến thức nào về kiến trúc của đất liền, suốt cả đoạn đường nhìn trái ngó phải, thấy gì cũng lạ mắt.


Lưu Các Lão dĩ nhiên đã có tính toán riêng, đầu tiên là dẫn Dung Trần Tử gặp nội quyến nhà mình. Lưu lão phu nhân vừa nhìn thấy hắn tư chất cao sang, tướng mạo đàng hoàng, lời nói cử chỉ khiêm tốn cương trực, trong lòng đã có vài phần yêu mến, nhưng vẫn âm thầm bàn bạc với Lưu Các Lão: “Con trai, người này có bản lĩnh, nhưng trăm nghe không bằng một thấy, già này vẫn chưa yên tâm, nhất định phải mục sở thị mới được, đừng để cháu gái nhà mình phải lỡ dở cả đời”.


Tất nhiên Lưu Các Lão muốn mẹ già yên tâm, bèn nói: “Chuyện này cũng không có gì khó, mấy ngày trước Giả Nghiệp đại sư vân du đến đây, nghỉ tại Hàm Huyền tự. Ngày mai, con sẽ sai người đến mời ông ta tới, cùng Dung Trần Tử đấu pháp, xem thử bản lĩnh của ngài ấy, và cũng để mẫu thân yên lòng”.


Lưu lão phu nhân lập tức cười tủm tỉm: “Con trai, con suy nghĩ rất chu đáo, được vậy thì tốt rồi”.


Cả đoàn Dung Trần Tử được sắp xếp nghỉ tại Trầm Hương viện, đây là nơi rất yên tĩnh và thoải mái. Dung Trần Tử ở trong sân chính, Diệp Điềm cùng Hà Bạng ở trong mấy căn phòng thông liền nhau, vốn cũng là có dụng ý tốt, để hai người chăm sóc giúp đỡ lẫn nhau. Nhưng, Lưu Các Lão thực sự là người rất tinh nhanh, hai cô gái ấy có quan hệ đặc biệt với Dung Trần Tử, lẽ nào ông ta lại không nhìn ra? Đây chính là lấy mèo kiềm chế chó, hai người phụ nữ giám sát lẫn nhau, đừng hòng có ai trộm được Dung Trần Tử. Hà Bạng lúc đầu không muốn, nhưng chỉ là khách, Dung Trần Tử tuôn ra một sọt lời dễ nghe, mãi cũng dỗ được nàng.
Đến tối, mọi người dùng bữa xong, lần lượt đi nghỉ. Diệp Điềm ở gian phía ngoài, có ý trông chừng Hà Bạng. Cũng tránh việc để lạc mất nàng ta lần nữa, khiến Dung Trần Tử lại phải đi khắp nơi tìm kiếm.


Đêm tháng Mười rất yên tĩnh, mảnh trăng sáng treo cao trên ngọn cây, bốn bề xanh biếc. Dung Trần Tử chỉ mặc trung y màu trắng, đắp chăn nằm nghiêng. Đột nhiên, ngoài cửa có tiếng bước chân uyển chuyển, thính lực của Dung Trần Tử rất nhạy, hắn lập tức xoay người ngồi dậy, cổ tay phải lật lên, nắm chắc bảo kiếm dưới gối.


Về lí, trong Lưu phủ phải vô cùng an toàn mới đúng. Là ai? Hà Bạng bướng bỉnh và Diệp Điềm sư muội không sao chứ?


Hắn nhíu chặt hàng mày rậm, lật người giả vờ ngủ.


Then cửa bật ra, người đó lặng lẽ nhìn ngó thăm dò căn phòng một lượt, rồi đắc ý cười thầm. Cơ bắp đang căng cứng của Dung Trần Tử được thả lỏng, tay phải nắm bảo kiếm đặt dưới gối cũng từ từ buông ra, giọng quở trách của hắn pha chút bất lực không biết phải làm sao: “Lại không nghe lời rồi, ngày mai để chủ nhà nhìn thấy thì không hay đâu”.


Hà Bạng chui tọt vào chăn của hắn. Đêm tháng Mười đã bắt đầu se lạnh, nàng đi chân trần, lại chỉ mặc một chiếc áo mỏng, thân thể như sợi tóc trơn bóng mát lạnh.


Dung Trần Tử hơi khựng lại, rồi nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng: “Ra ngoài phải mặc thêm áo biết không?”. Hắn lại sờ xuống chân nàng: “Lại không đi giày rồi!”.


Hà Bạng ở trong lòng hắn giở trò vô lại: “Ta muốn ngủ cùng ngươi!”.


Dung Trần Tử muốn kéo nàng ra, nàng sống chết không chịu, đã thế còn lưu manh vô đối cởi sạch quần áo trên người mình: “Khốn kiếp, ngươi mà đẩy ta ra thì ta sẽ kêu toáng lên cho cả nhà họ Lưu tới xem!”.


Dung Trần Tử khóc dở mếu dở, lúc chạm vào da nàng chỉ thấy ấm áp mềm mại tựa dòng nước giữa tiết xuân dưới ngón tay. Cổ họng hắn giật giật, hồi lâu mới nói: “Mặc quần áo vào đi”.


Hà Bạng vẫn lăn qua lộn lại: “Ta muốn ngủ ở đây!”.


Ánh trăng như bạc vỡ, da thịt nàng như tuyết đông, mái tóc như giội mực. Dung Trần Tử nhặt chiếc áo mỏng manh nàng vừa quăng sang một bên lên, nói: “Hãy cứ mặc vào đã”.


Hà Bạng thấy hắn muốn đuổi mình đi thật, liền thương lượng: “Hay là… ta cho ngươi sờ chân ta, ngươi để ta ngủ ở đây được không?”.


Dung Trần Tử đang không biết nên khóc hay cười, thì nàng đã duỗi thẳng đôi chân nhỏ nhắn tinh tế của mình ra: “Ngươi sờ đi, ta ngủ đây!”.


Dung Trần Tử còn chưa kịp nói gì, Hà Bạng đã quả quyết nằm thẳng xuống giường, ôm lấy nửa cái chăn đi ngủ, đôi chân nhỏ gác lên đùi hắn. Hắn khẽ thở dài, rất lâu sau mới thò tay chạm lên vết thương bữa trước. Miệng vết thương lành lại rất nhanh, giờ nhìn đã không thấy có gì khác lạ nữa.


Ngón tay của hắn bắt đầu mơn trớn từng tấc, từng tấc da thịt mềm mịn, chỉ lát sau, trong lòng liền nảy sinh một cảm giác ngứa ngáy kì dị không thể chịu nổi. Hắn vội rụt tay lại, nhất thời cảm thấy xấu hổ vô cùng, đành kéo Hà Bạng vào lòng đợi nàng ngủ say, còn mình thì cố gắng bình tĩnh lại, đầu óc không nghĩ tới những tà niệm nữa.


Đêm đã khuya, Hà Bạng dần chìm vào giấc ngủ. Tranh thủ lúc không có ai, Dung Trần Tử liền ôm nàng trở về phòng. Diệp Điềm vẫn đang ngon giấc. Dung Trần Tử sợ Hà Bạng giở trò nghịch ngợm, nên kiểm tra lại, thấy không có gì khác lạ, lúc ấy mới yên tâm.


Hà Bạng dựa vào lòng hắn, ngủ say như chết. Dung Trần Tử nhẹ nhàng đặt nàng nằm xuống giữa giường, năm ngón tay trắng trẻo mềm mại dù đang ở trong mộng đẹp vẫn nắm chặt vạt áo hắn. Hắn nhẹ gỡ tay nàng ra, kéo chăn đắp cho nàng. Lúc sắp đi, nhìn thấy dung nhan nàng khi say ngủ, đột nhiên cúi người xuống, khẽ hôn lên trán nàng một cái. Thấy nàng không tỉnh giấc, hắn mới lặng lẽ bước ra khỏi phòng, nhẹ nhàng đóng cửa, phất ống tay áo, then cài cửa ở bên trong liền được chốt lại.


Tiếng bước chân xa dần, Hà Bạng mở mắt, ánh trăng sắc lạnh xuyên qua lớp giấy cửa sổ, tạo thành những bóng đen lay động. Nàng uể oải xoay người, ngáp một cái, lại chẹp chẹp miệng – Vừa nãy nên tranh thủ cơ hội hỏi xin hắn một miếng thịt mới phải, hai ngày nay hắn nói chuyện vô cùng dễ nghe, xin một miếng thịt chắc là sẽ cho thôi…


Sáng hôm sau, Diệp Điềm dậy từ rất sớm. Có khách quý trong nhà, Lưu Các Lão tất nhiên cũng dậy sớm để tiện bề đón tiếp. Mới bảnh mắt, trên dưới Lưu phủ đã vô cùng bận rộn. Duy chỉ có mình Hà Bạng là không hề có tính tự giác, ngủ liền một mạch đến lúc mặt trời lên tận ba ngọn sào, thậm chí đến tận giờ Tí cũng vẫn chưa chịu dậy!


Cuối cùng vẫn là Dung Trần Tử lo nàng đói, nên bảo Diệp Điềm tới đánh thức nàng.


Lưu Các Lão đã chuẩn bị từ trước, hôm nay sẽ thết yến ở hậu viện. Đang là đầu thu, cúc vàng nở khắp đình. Trong hồ nước ở hậu viện, sắc sen đã sắp tàn. Lưu Các Lão tổ chức tiệc ở trong đình, đặc biệt mà mời Giả Nghiệp đại sư và Dung Trần Tử cùng đối ẩm.


Trong các bữa tiệc, thứ tự chỗ ngồi thường được coi trọng, người đức cao ngồi trên, Giả Nghiệp pháp sư ngồi ở vị trí đầu tiên, Lưu Các Lão cũng không nhiều lời, xếp Dung Trần Tử ngồi ở vị trí thứ hai. Nữ quyến thực sự phải tránh đi, nhưng vốn có dụng tâm khác, nên Lưu Các Lão đã bố trí thêm chỗ ngồi ở hai bên, rồi tập trung tất cả mười mấy người gồm các phu nhân, sáu người con trai, ba cô con gái cũng những thân quyến khác lại.


Diệp Điềm và Thanh Tố, Thanh Linh đều là khách, địa vị đương nhiên cũng được nâng cao hơn. Thanh Linh, Thanh Tố được xếp ngồi chung bàn với các con trai của Lưu Các Lão, Diệp Điềm ngồi cùng với Lưu lão phu nhân và Lưu phu nhân. Mọi người đều đã yên vị thì Hà Bạng mới khoan thai đi tới.


Lưu Các Lão đã chuẩn bị cho mọi người vài bộ quần áo để thay giặt tắm rửa. Hôm nay, Hà Bạng mặc một bộ váy dài màu lá sen, cổ áo hình chữ V rất rộng, gần như phơi trọn nửa bờ vai trần. Nàng lại không choàng thêm khăn, chỉ đeo một chuỗi vòng cổ trân châu màu trắng. Từng viên trân châu tròn đầy trơn bóng tôn lên làn da tuyết đông, nên càng thêm rực rỡ tỏa sáng.


Nàng bước lên khu vườn thu đầy hoa lá, tuy không diễm lệ cao sang, nhưng lại toát lên vẻ tươi tắn tinh tế rất riêng, giống như sen trong đầm lặng lẽ nở hoa giữa tiết thu vàng tháng Mười. Trong thoáng chốc, ánh mắt của tất cả mọi người đều ngưng lại, ngay cả Lưu Các Lão – một người sành sỏi về hoa thơm gái đẹp – trong lòng cũng bất giác run lên. Nhưng đang trong bữa tiệc, nên không ai dám mặt dày nhìn nàng thêm.


Hà Bạng như chú nai con tung tăng chạy lại, dựa vào Dung Trần Tử, định ngồi xuống. Dung Trần Tử vốn là người cứng nhắc, những cô gái mà hắn từng tiếp xúc, hoặc là tu đạo giống như Diệp Điềm, hoặc là tiểu thư khuê các con nhà quyền quý, tất cả bọn họ đều e dè bảo thủ, đâu có ai ăn mặc giống nàng. Hai bờ vai trắng nõn như ngọc, khe rãnh thấp thoáng ẩn hiện giữa cổ áo chữ V khiến máu trong người hắn vọt thẳng lên đỉnh đầu. Hắn nhất thời bực bội, thấp giọng nói: “Người người người… còn ra thể thống gì nữa! Mau đi thay bộ quần áo khác đi!”.


Hà Bạng không thèm để ý đến hắn, ngồi ngay xuống bên cạnh, rồi đột nhiên trợn trừng cả hai mắt lên, nhìn chằm chằm về phía Giả Nghiệp đại sư. Vừa thấy thế, Dung Trần Tử đã biết ngay là không ổn, còn chưa kịp ngăn lại, nàng đã mở miệng, nói: “Đại hòa thượng ở đâu đến đây không hiểu chuyện chút nào! Có Tri quan của chúng ta ở đây, dựa vào đâu mà ông dám ngồi ghế đầu? Mau mau đứng dậy đi!”.


Tuy nàng to tiếng quát, nhưng vẻ mặt lại bướng bỉnh giống như một con thú nhỏ không chút ác ý. Giả Nghiệp đại sư nhất thời không nổi giận tranh chấp với đàn bà con gái, bởi làm thế sẽ khiến hình tượng trang nghiêm của ông ta sẽ bị tổn hại. Ông ta còn đang lúng túng, thì Dung Trần Tử đã khẽ nạt một câu: “Không được vô lễ”.


Lúc này, Giả Nghiệp đại sư mới chắp tay lại, miệng a di đà phật, nói: “Bần tăng và Dung Trần Tử đều là người xuất gia, hà tất phải phân biệt ghế đầu, ghế thứ?”.


Người ta biết chừng mực bao nhiêu, thì Hà Bạng lại thích so bì bấy nhiêu. Nàng trừng mắt lên, đáp trả ngay lập tức: “Đã thế thì ông đứng lên đi, để Tri quan của chúng ta ngồi chỗ đó!”.


Giả Nghiệp đại sư giở khóc dở cười, Dung Trần Tử liền gắp một miếng hạch đào giòn xốp vào đĩa của Hà Bạng, trọng tâm chú ý của nàng lập tức thay đổi. Lúc ấy, Dung Trần Tử mới đáp lễ: “Vô lượng thiên tôn, phật tổ rộng lượng, có thể bao dung cho vạn vật. Giả Nghiệp đại sư là cao tăng đại đức, sao lại không xứng ngồi ở vị trí ghế đầu nhỏ nhoi này? Xin đại sư đừng so đó tính toán với nàng ấy”.
Giả Nghiệp đại sư cũng nói mấy câu khách sáo, bữa cơm chay này có phần thâm trầm khó nắm bắt.


Hà Bạng lại chỉ lo nhét đầy thức ăn vào miệng, Lưu Các Lão thấy quan hệ giữa nàng và Dung Trần Tử quá đỗi thân mật, đương nhiên cũng để ý nhiều hơn vài phần: “Không biết cô nương đây thích ăn gì nhất, lão phu sẽ bảo nhà bếp làm vài món đưa tới…”.


Hà Bạng ngó quanh một hồi, ngón tay trắng nõn chỉ vào Dung Trần Tử, đáp không chút do dự: “Hắn!”.


Tất cả mọi người đều bối rối, còn Dung Trần Tử suýt chút nữa thì phun sạch ngụm trà trong miệng ra ngoài, thấp giọng quát: “Đừng nói năng lung tung”.


Lưu Các Lão vốn có dụng tâm khác, lập tức hỏi thêm câu nữa: “Diệp chân nhân là sư muội của Tri quan, lão phu cũng có chút quen biết, nhưng không biết nên xưng hô với vị cô nương này thế nào, là gì của Tri quan…?”.


Dung Trần Tử đang định trả lời, thì Hà Bạng đã nói tiếp. Nàng vừa mở miệng, ngay cả Thanh Tố cũng phải bịt cả hai mắt lại. Nàng thẳng thắn lưu loát, nói: “Ta là đỉnh khí của hắn”.


Mọi người đều ngượng ngùng không biết phải làm sao, ngay đến Giả Nghiệp đại sư cũng phải dùng ống tay áo che mặt, mượn cớ uống trà để che miệng cười. Dung Trần Tử tiến thoái lưỡng nan, đành ho khan một tiếng, rồi gia cố lại da mặt. Hà Bạng nuốt một miếng điểm tâm, rồi quay đầu hỏi Thanh Tố: “Đúng rồi, đỉnh khí là cái gì vậy?”.


Thanh Tố không ngừng ho khan: “Đỉnh khí ấy hả… À…”. Hắn suy nghĩ nhanh, cũng học theo cách nói nhảm của đại sư huynh, lời lẽ rất nghiêm chỉnh đứng đắn: “Nhà Hạ chia thiên hạ thành chín châu, lại đúc đỉnh bằng đồng thau, một đỉnh là một châu, cửu đỉnh tượng trưng cho thiên hạ. Đỉnh khí… là thứ cực kì, cực kì có giá trị…”.


Giải thích một thôi một hồi, Hà Bạng vô cùng hài lòng: “Bổn tọa đương nhiên là cực kì có giá trị rồi, đâu chỉ là một con trai nước tầm thường chứ…”.


Quen thói như ở trong Quan nuôi, Thanh Tố gật đầu như gà mổ thóc, nịnh nọt không chút tiết tháo: “Đúng vậy, đúng vậy, sao người có thể là một con trai nước tầm thường được chứ, mà cứ cho là một con trai nước, thì cũng sẽ là con trai nước gấu nhất trong các loại trai nước…”.


Bên này, hai người nói qua đáp lại, bên kia, Lưu Các Lão lại có chút tâm tư nho nhỏ – Thì ra Dung Tri quan quả thực có sử dụng đỉnh khí, lời đồn đại quả không sai. Trong lòng ông ta vừa vui vừa sầu. Vui là, có thể chọn đỉnh khí như vậy, chứng tỏ Dung Tri quan cũng là người hiểu chuyện phong tình, xem ra, để ngài ấy chấp nhận con gái mình cũng không phải là việc gì khó. Sầu là, nhan sắc của cô nàng đỉnh khí kia quá sức diễm lệ, ngay cả nhúm xương già như ông ta nhìn thấy mà tim gan cũng không kiềm chế được nhảy múa loạn nhịp nữa là, nếu gả con gái cho hắn, thì sao qua được chướng ngại vật này chứ…


Đương nhiên, lúc đó Dung Trần Tử không nhìn ra tâm tư của ông ta. Nếu biết, chắc chắn sẽ thay ông ta bổ sung thêm một câu – Lưu Các Lão, ông nghĩ quá nhiều rồi…!


Tiệc chưa được nửa, Lưu Các Lão đã bắt đầu xích gần tới mục tiêu của mình: “Phật tổ phổ độ chúng sinh, tiên đạo lấy việc mình độ người làm trọng, không biết pháp môn của hai vị đây, ai thông hiểu huyền cơ hơn?”.


Giả Nghiệp hơi sợ Hà Bạng, nên không dám tiếp lời. Dung Trần Tử không nóng không lạnh, thản nhiên đáp: “Phật không phân đông tây, đạo không chia nam bắc, từ cổ chí kim mọi thứ đều bình đẳng, sao phải nói đến việc phân chia cao thấp?”.


Lưu Các Lão vuốt râu gật đầu: “Tôn sư nói rất phải, chẳng mấy khi gặp được hai vị, chi bằng hai vị thực hiện một vài pháp thuật nho nhỏ để lão già này được mở rộng tầm mắt, hiểu thêm về sự huyền bí của phật và đạo. Ý hai vị thế nào?”.


Dung Trần Tử nghe ra được ý đồ muốn giật dây đấu pháp ông ta, nhất thời có chút không vui, nên không nói tiếp nữa. Nhưng Giả Nghiệp chân nhân khó có cơ hội gặp được cao thủ, nên tinh thần rất phấn chấn, nói: “Vậy thì, xin gia chủ dựng một pháp đài cao ba trượng ba cho hai người ngồi, ta sẽ thi triển chút thuật mọn, góp vui cho buổi tiệc. Không biết Tri quan thấy thế nào?”.


Dung Trần Tử còn chưa kịp trả lời, Hà Bạng đã sán lại: “Pháp đài cao ba trượng ba à, chẳng thấy được gì thì có gì mà vui?”.


Dung Trần Tử lại gắp tiếp thức ăn cho nàng, giọng điệu bình thản: “Giả Nghiệp đại sư đã có lời, bần đạo nào dám không theo? Chỉ là đã dùng chút thuật mọn để góp vui, vậy thì pháp đại xin miễn cho, cũng không cần phải huy động nhiều người”.


Giả Nghiệp chân nhân vân vê tràng hạt trên cổ áo, nở nụ cười ôn hòa: “Vậy thì cứ theo ý của Tri quan đi”.


Hai người rời khỏi chỗ ngồi, ai cũng hướng mắt nhìn theo.


Hà Bạng tay trái cầm một miếng bánh hạt dẻ chưng đường hoa quế, tay phải bưng một li nước hoa hồng, mắt sáng long lanh: “Tri quan cố lên, không được để thua lão đại hòa thượng đó đâu đấy!”.


Dung Trần Tử không nói gì, chuyển bánh ngọt, hoa quả ở trước mặt mình đến trước mặt nàng, Diệp Điềm hơi lo lắng, liền rời bàn ăn bước đến gần hỏi: “Sư ca, Giả Nghiệp chân nhân là một cao tăng đại đức có tiếng, phải đối phó hết sức cẩn thận mới được”.


Dung Trần Tử khẽ gật đầu, giơ một tay lên hành lễ rồi nói: “Đã vậy thì, đại sư, mời!”.


Giả Nghiệp đi hài cỏ mặc áo cà sa, tay cầm thiên trượng, cũng chắp hai tay lại trả lễ: “Tri quan, mời!”.


Từ thuở xa xưa, có đến hàng trăm hàng ngàn phương thức đấu pháp. Giả Nghiệp muốn mọi người được xem trò náo nhiệt, nhân tiện thử thăm dò bản lĩnh của Dung Trần Tử. Thiền trượng của ông ta chỉ hơi cắm xuống đất, lực rất nhẹ, nhưng ai cũng cảm thấy mặt đất rung lên một hồi, như thể vừa có một phiến đá cực lớn nặng nghìn cân rơi xuống. Lát sau, bên trong vầng phật quang màu vàng, xuất hiện mười hai Giả Nghiệp dáng vẻ trang nghiêm đang lần tràng hạt, trầm giọng tụng kinh. Xem xét kĩ, cũng không nhận ra được ai thật ai giả.


Mọi người chưa từng chứng kiến những chuyện thần thông như thế, nên nhất loạt đều xuýt xoa trầm trồ, đây rõ ràng là muốn Dung Trần Tử chỉ ra được người thật.


Đa số mọi người trong buổi tiệc đều chú ý đến giữa sân, Diệp Điềm lại càng nhìn chăm chú không dám chớp mắt, vô cùng căng thẳng. Hà Bạng thì vẫn vục đầu vào ăn. Lưu Các Lão chốc chốc lại lệnh cho gia nô tiếp thêm đồ ăn cho nàng, ân cần niềm nở: “Xin hỏi, cô nương tên họ là gì, quê quán ở đâu?”.


Hà Bạng ngẩng đầu lên, liếc ông ta một cái, không nói năng gì. Da mặt Lưu Các Lão thuộc vào dạng đao thương đâm không thủng, nên cũng không vì thế mà thấy xấu hổ. Ngược lại, vấn đề quan tâm của hơn mười bà vợ bé của ông ta lại khác. Dì Chín đi đến chỗ Hà Bạng kính một chén trà, nhưng Hà Bạng lại không uống trà, nên lấy nửa cốc nước hoa hồng để thay thế.


Dì Chín khẽ khàng bắt chuyện Hà Bạng: “Cô thật sự là… đỉnh khí của Dung chân nhân sao?”.


Hà Bạng bỏ tọt miếng bánh ngọt hoa hạnh vào miệng: “Cái này cũng có thể giả được sao?”.


Dì Chín mím môi khẽ mỉm cười, sắc mặt ửng hồng: “Ta nghe nói những người tu đạo… cái đó của bọn họ vô cùng lợi hại, có thật không vậy?”.


Mười ba tuổi dì Chín đã được gả cho Lưu Các Lão, lúc ấy Lưu Các Lão cũng đã gần năm mươi, đương nhiên luôn tò mò hiếu kì về những trang nam tử khỏe mạnh tráng kiện. Hà Bạng không hiểu lắm, nàng nghiêng đầu nói: “Cái đó là cái gì? Hắn có nhiều cái lợi hại lắm!”.


Dì Chín rất muốn thảo luận về thuật Song tu huyền bí, nàng ta càng lúc càng thêm tuổi, hai năm nay không bằng được với những người mới đắc sủng. Nhìn thấy Hà Bạng da mịn thịt mềm, tươi non mơn mởn, cảm thấy thuật Song tu này quả thật rất kì diệu, hi vọng sẽ học lỏm được đôi chút, nên cố ý nói vài câu khách sáo: “Cô… năm nay bao nhiêu tuổi? Nhìn dáng vẻ thì chắc còn rất trẻ”.


Vấn đề này quá thâm sâu ảo diệu, Hà Bạng suy nghĩ cẩn thận một hồi rồi trả lời: “Quên mất rồi, nhưng ta cũng không còn trẻ nữa đâu”.


Nghe vậy, dì Chín càng thêm phấn khích, hai mắt phát sáng như hai đèn pin – Tuổi trẻ chính là vốn liếng đáng kiêu ngạo nhất của phái nữ, nếu Hà Bạng đang thì con gái, chẳng có lí nào lại không nói ra? Nếu không nói, nhất định là đã nhiều tuổi rồi.


Dì Chín đột nhiên lén lút tháo chiếc vòng bích tỉ trên tay ra ném đá dò đường: “Cô có thể…”.


Nàng ta xoa xoa tay, còn đang do dự không biết nên hỏi sao cho khéo một tí, thì những bà vợ bé khác đâu có thể cam chịu được cảnh lạc hậu? Lòng yêu cái đẹp, ai mà chẳng có. Huống hồ, nếu dì Chín thật sự có được phương pháp thần diệu này, chẳng phải quãng đời tiếp theo, bọn họ chỉ biết cúp đuôi mà sống thôi sao? Vậy là, cả đám vợ bé nhất loạt xông lên, chen chúc kéo Hà Bạng về bàn của mình, kính nàng ngồi lên ghế đầu. Dì Mười Sáu là người gần đây được sủng ái nhất, nàng ta vứt bỏ dáng vẻ ngông nghênh, cười xun xoe lấy lòng Hà Bạng: “Tiểu tỉ tỉ, trên giường Dung Tri quan… có phải… làm được rất lâu không?”.


Hà Bạng trả lời không chút do dự: “Là về sức khỏe và độ dẻo dai của hắn có tốt không ấy hả? Tối nào hắn cũng ngồi[1] trên giường, làm xong việc cũng mất một hai canh giờ! Vừa ngồi lại vừa bấm niệm khẩu quyết nữa, rất phiền phức”.

[1] Trong tiếng Trung chữ “làm” và chữ “ngồi” phát âm giống nhau, còn một canh giờ tương đương với hai tiếng.


Lời vừa nói ra, khiến cả đám vợ bé nước miếng chảy tong tong, một, một, một hai canh giờ… Nhất thời ánh mắt các nàng nhìn về phía Dung Trần Tử biến dị hẳn đi! Ngay cả Nhị phu nhân là người đoan trang nhất cũng không kìm lòng được dùng tay che nửa mặt, nói xen vào: “Vậy một mình cô… có ứng phó nổi không?”.


Hà Bạng đánh giá Nhị phu nhân một lượt từ trên xuống dưới, trên mặt rõ ràng thể hiện ra năm chữ “Ngươi đúng là đồ ngốc”: “Có cái gì mà không ứng phó được, hắn ngồi thì cứ việc ngồi, ta ngủ thì cứ việc ngủ thôi!”.


Biểu hiện trên mặt đám vợ bé là “Cô đúng là có phúc mà không biết hưởng”. Tam phu nhân không nhìn được hỏi: “Thứ đó của ngài ấy… chắc là rất lớn nhỉ…”.


Nói xong, nàng ta giơ ống tay áo lên bưng kín mặt lại. Hà Bạng nhét thẳng chiếc bánh hương hoa mai vào miệng, hỏi: “Thứ nào cơ?”. Rồi cô nàng tự cho mình là thông minh, phán: “À, các ngươi nói cái thứ vừa dài dài, lại vừa có lông đấy ấy hả!”. Nàng chỉ về phía Dung Trần Tử (với cái phất trần đang ở trên tay), rồi vô cùng bất bình nói: “Nói lớn thì cũng không lớn lắm, nhưng lại rất cứng! Lần trước, ta chẳng qua chỉ xé một cuốn sách của hắn, hắn liền dùng thứ đó đánh ta!”. Nàng khoa trương so tới đo lui: “Vỏ của lão tử dày như vậy, mà thiếu chút nữa cũng bị hắn đánh đến nứt toác ra kìa!”.


Ánh mắt của đám phu nhân nhà họ Lưu một lần nữa lại hướng đến hình dáng cao ráo thẳng tắp của Dung Trần Tử đang đứng dưới tán tam túy phù dung[2]. Hắn mũ áo chỉnh tề, vẻ mặt nghiêm nghị, lời nói cử chỉ đoan chính ôn lương. Tròng mắt đám phụ nữ nhìn về phía hắn như muốn rớt luôn ra ngoài, nước miếng chảy nhỏ giọt xuống bãi cỏ. Ngay cả vỏ còn bị đánh nứt, vậy, vậy, vậy, vậy thì cái thứ đó cũng cứng quá đi ý chứ…

[2] Tam túy phù dung là một chi của loại Mộc phù dung sống trên cạn (khác với thủy phù dung là hoa sen sống dưới nước), một ngày thay đổi màu sắc ba lần, sáng trắng, trưa phớt hồng, chiều hồng đậm. Vì hoa dần dần ửng hồng giống người con gái say rượu nên được gọi là Tam túy phù dung.


Kể từ đó, nữ quyến trong Lưu phủ không ai gọi hắn là Tri quan nữa, cũng không gọi là chân nhân luôn, mà lén gọi sau lưng hắn là “Hai canh giờ”. Chưa đến nửa ngày, sự tích về cái tên “Hai canh giờ” đã được nội quyến của Lưu phủ “phổ cập rộng rãi”, khiến Dung Trần Tử mỗi lần nhìn thấy ánh mắt của đám đàn bà con gái trong phủ, thì không hiểu sao lại thấy sợ nổi cả da gà…


Trở lại cuộc đấu pháp giữa Giả Nghiệp và Dung Trần Tử, chỉ nhìn thấy ở giữa sân một luồng phật quang long lanh như nước, mười hai vị Giả Nghiệp giống như mười hai đức phật tôn kính. Dung Trần Tử lẩm bẩm một tiếng vô lượng phật, cũng không tiến đến phân biệt thật giả, mà giơ tay lên ngắt một đóa mộc phù dung màu hồng đào, nở nụ cười: “Giả Nghiệp đại sư phật pháp vô biên, bần đạo đúng là đã được mở rộng tầm mắt”.


Sau đó, Dung Trần Tử cầm theo bông hoa về chỗ ngồi, mọi người đều không hiểu đầu đuôi ra sao, đang nghi hoặc, thì thấy bông phù dung trong tay hắn đột nhiên phát ra tiếng nói: “Tri quan pháp nhãn thông thiên, bần tăng kém cỏi rồi”.


Dung Trần Tử tủm tỉm cười nhạt, thả bông phù dung trong tay xuống mặt bàn. Lát sau, quả nhiên nhìn thấy có một làn khói nhẹ bốc lên, bông hoa biến thành hình người, đúng là vị Giả Nghiệp. Đại hòa thượng lộ tẩy chiêu thức, tuy bị Dung Trần Tử nhìn thấu, nhưng cả nhà Lưu Các Lão đều là người trần mắt thịt, nào đã được nhìn thấy những phép thuật huyền bí kì diệu như thế bao giờ, nên vẫn rất hào hứng cổ vũ nhiệt liệt.


Vị Giả Nghiệp đặt chân xuống đất, thái độ đối với Dung Trần Tử cũng trở nên cung kính hơn nhiều: “Lần này đến phiên Tri quan ra đề”.


Dung Trần Tử đáp lễ: “Đại sư đã tu được thuật biến hóa huyền diệu như vậy, thì vài món pháp mọn như Cách không thủ vật[3], Ngũ quỷ vận tài[4] đoán chừng chỉ là trò vặt mà thôi”. Hắn từ từ bước đến giữa bàn tiệc, lấy chén trà xanh trước mặt Hà Bạng hắt lên trời, cũng không nhìn thấy đã thực hiện pháp thuật thế nào. Nhưng, lát sau, một trận mưa trà rơi xuống cả khu vườn, mùi hương thanh nhã, thấm cả vào ruột gan. Mọi người còn đang cảm nhận sự huyền diệu, thì lại nhìn thấy một bông hoa sen đỏ rực như lửa mọc lên trong hồ, lớp lớp cánh sen e ấp, tản ra thứ ánh sáng màu vàng kim lấp lánh lưu chuyển, khiến mọi người lóa mắt.

[3] Cách không thủ vật là lấy một vật ở cách xa mình bằng ý nghĩ.
[4] Ngũ quỷ vận tài là lợi dụng sự bài bố của Cửu tinh để đem lại tài vận một cách nhanh chóng.


Giả Nghiệp khẽ cười, pháp thuật đạo gia đúng là chướng mắt, có gì mới mẻ đáng ngạc nhiên chứ. Đang định mở miệng ra nói, chợt cúi nhìn xuống, nhất thời biến sắc – Chiếc áo cà sa màu đỏ cùng những sợi vân màu vàng kim trên người ông ta đã không cánh mà bay, trên người còn độc bộ tăng bào màu vàng mà thôi!


“Tri quan…”. Ông ta mở miệng gọi một tiếng, chợt quay đầu nhìn về phía hồ nước – Bông sen màu đỏ ấy, chẳng phải được biến ra từ áo cà sa của ông ta sao?


Dung Trần Tử thu lại thuật pháp, cơn mưa trà cũng tạnh hẳn, bông sen đỏ như một ngọn lửa trong đầm từ từ vút lên cao, rồi quay trở về trong tay Giả Nghiệp. Từ đó, Giả Nghiệp không dám kiêu căng tự phụ nữa, còn rót trà kính Dung Trần Tử. Dung Trần Tử sắc mặt không đổi, tư thái không kiêu ngạo cũng chẳng siểm nịnh, hai người tương kính, cũng coi như hòa hợp êm thấm.


Lưu Các Lão đưa mắt ra hiệu với Lưu Lão thái thái, Lưu Lão thái thái lúc này thấy được bản lĩnh thật sự của Dung Trần Tử, không còn chút hoài nghi gì nữa, ngay lập tức cười mãn nguyện gật đầu.


Bữa tiệc kết thúc, Dung Trần Tử và Giả Nghiệp tuy theo đuổi hai đạo pháp khác nhau, nhưng nói chuyện cũng rất vui vẻ. Dung Trần Tử học nhiều hiểu rộng, Giả Nghiệp cũng được coi là bậc cao tăng đắc đạo, hai người có dịp gặp gỡ, có lí nào lại không tâm đầu ý hợp?


Nhưng, Giả Nghiệp vẫn không có chút thiện cảm nào với Hà Bạng, cô nàng lúc nào cũng kè kè bám lấy Dung Trần Tử kia. Lúc tàn tiệc, Giả Nghiệp cũng nói vài lời đầy ẩn ý: “Bất luận là tin phật hay thờ đạo, chung quy lại đều chú trọng việc lòng không sinh tà tâm, giữ cho ý niệm được thanh tịnh. Tri quan phẩm hạnh cao khiết, bần tăng đã nghe nói từ lâu, chỉ là một chữ ‘sắc’, rất dễ khiến lòng nảy sinh tạp niệm. Tuy pháp môn nhiều chỗ có ích, nhưng chung quy lại cũng không nên quá mức. Tri quan cũng nên suy xét kĩ càng, cẩn thận một chút vẫn hơn”.


Dung Trần Tử còn chưa kịp tiếp lời, Hà Bạng đã cất giọng lanh lảnh: “Đại hòa thượng nói thật chẳng có lí gì cả, sao lại xúi bẩy Tri quan nhà ta như thế chứ?”.


Dung Trần Tử lên tiếng can ngăn, Giả Nghiệp cũng không thể nói rành mạch chuyện này với đàn bà con gái như nàng được, đành thôi. Nhưng, Hà Bạng vốn lòng dạ hẹp hòi, nàng vẫn ghi hận trong lòng mãi!


Buổi chiều, Lưu Các Lão cùng Dung Trần Tử bàn về phong thủy của cái móng nhà mà ông ta mới xây. Thuật phong thủy vốn là thế mạnh của Dung Trần Tử. Giả Nghiệp miễn không tham gia, đứng bên hồ ngắm những đóa sen đang sắp tàn, cũng không biết đang suy tư điều gì.


Diệp Điềm cũng có thể giúp được chút chuyện, nên đương nhiên đi theo phía sau Dung Trần Tử. Đám vợ bé của Lưu Các Lão chưa lấy được phương thức Song tu kì diệu kia, nên cũng âm thầm tính toàn không chịu giải tán.


Hà Bạng tung tăng nhảy chân sáo tới bên hồ, cười với Giả Nghiệp hòa thượng: “Đại sư!”.


Giả Nghiệp lùi về sau một bước, chắp hai tay lại trước ngực: “A di đà phật. Nữ thí chủ có gì chỉ giáo?”.


Hà Bạng cười nói duyên dáng, đôi mắt đẹp tựa ngàn con sóng biển xanh biếc, dập dềnh: “Thời tiết nóng thật, đại sư nhỉ?”.


Giả Nghiệp ngẩn người, cũng cảm thấy thời tiết tháng Mười thật sự quá nóng. Khuôn mặt Hà Bạng không giấu được nụ cười: “Nước hồ mát thật, nếu có thể nhảy xuống mà tắm một cái thì tốt biết mấy!”.


“Đúng vậy!”. Giả Nghiệp nhẹ nhàng lặp đi lặp lại: “Nước hồ mát thật!”.


Tiếng cười của Hà Bạng tựa chiếc chuông bạc: “Ánh trăng sáng thật, hoa sen cũng nở rất đẹp nữa!”.


Trong mắt Giả Nghiệp trời bỗng tối đi, bóng đêm dần dày hơn, vầng trăng sáng bạc treo lơ lửng trên trời cao, trong đầm hoa sen hồng phấn nở rộ như đang trong tiết trời tháng Sáu. “Đầm sen đẹp quá!”, ông ta khẽ tán thưởng theo.


Hà Bạng từ từ lùi về phía sau, giọng nói nhẹ nhàng, mềm mại, yêu kiều, ngọt ngào: “Xung quanh không có ai, nhảy xuống tắm một cái đi?”.


Giả Nghiệp chỉ nghe thấy tiếng côn trùng râm ran trời hè, gió lướt qua những chiếc lá sen, hương thơm vương vấn ống tay áo. Ông ta đặt thiền trượng xuống, từ từ cởi bộ tăng bào màu vàng ra, cởi đến trung y bên trong, rồi cởi tiếp cả chiếc quần thụng và đôi hài mũi nhọn.


Hà Bạng phi như bay đến cạnh Dung Trần Tử, nắm lấy ống tay áo hắn nghe hắn nói chuyện phong thủy. Giả Nghiệp đại sư toan cởi khố, thì vang lên tiếng thét chói tai của một vị phu nhân trong vườn. Dung Trần Tử và Lưu Các Lão đang nói chuyện nhất loạt đều ngước mắt về phía đó. Chỉ nhìn thấy bên hồ với những đóa sen đang tàn úa, Giả Nghiệp đại sư đã cởi gần hết quần áo, có vẻ như định “nhảy xuống tắm một cái”.


Dung Trần Tử giật mình hoảng hốt, vội bước lên trước, ngón trỏ tay phải từ trong không khí hóa ra một lá bùa, miệng lầm bầm niệm khẩu quyết, lúc sau một tiếng hét to, rõ ràng vang lên: “Phá!”.


Giả Nghiệp chợt thấy cảnh đêm trước mắt đột nhiên lay động, tựa như mực đen đang dần dần chảy hết đi, thay vào đó là ánh mặt trời tháng Mười rực rỡ. Thấy mình gần trần như nhộng, tâm trí của vị cao tăng đại đức liền rúng động. Ông ta vốn rất kiêu ngạo về nguyên thần của mình, nhiều năm qua chưa gặp được đối thủ xứng tầm. Bữa nay gặp Dung Trần Tử, cũng đã ngộ ra được nhiều điều, nhưng sao ngờ được, lại có người dùng thứ thuật pháp huyền hoặc vặt vãnh này mê mị mình chứ?


Ông ta ngước mắt nhìn Hà Bạng, vẻ mặt khiếp sợ. Hà Bạng lại kéo Dung Trần Tử, cười nói: “Giả Nghiệp đại sư, thân đặt ở cõi thoát tục, đáng tiếc lòng vẫn lưu lại chốn hồng trần. Dù cốt cách có thanh cao kì diệu thế nào, gặp được sư phụ tốt ra sao, tóm lại vẫn khó tránh khỏi tạo hóa”.


Dung Trần Tử giận nàng nghịch ngợm, vung phất trần đập vào lưng nàng một cái, khiến nàng kêu “ai da”, cú đập này quả thật thiếu chút nữa là khiến vỏ lưng nứt toác rồi.


Buổi tối, Lưu Các Lão sắp xếp cho đoàn của Dung Trần Tử nghỉ tại Ngưng Huy đường. Sau bữa tối, ánh trăng sáng như chiếc mâm bạc, Lưu Các Lão cùng Dung Trần Tử ngồi trong lương đình ở hoa viên thưởng trà ngắm trăng, nói chuyện phiếm. Diệp Điềm tuy là con gái, nhưng cũng rất am hiểu thuật phong thủy địa lí, lại là đồ đệ yêu của Tử Tâm đạo trưởng, địa vị không hề thấp, đương nhiên cũng ngồi cùng bên cạnh.


Thứ Hà Bạng không thích nhất chính là những nơi như thế này, thêm việc vẫn bực mình vì ban sáng bị Dung Trần Tử đánh cho một cái, nên cơm tối chẳng ăn được mấy miếng đã chạy tới bên hồ ở hậu viện nghịch nước.


Giờ này, trăng thanh gió mát, bốn bề thỉnh thoảng lại vang lên tiếng côn trung rả rích. Hà Bạng ngồi cạnh một tảng đá xám nhạt bên hồ, đôi chân nhỏ nhắn khỏa nghịch dưới làn nước trong xanh mát lạnh. Bỗng sau lưng có một cái bóng mờ nhạt chợt lóe lên, nàng không quay đầu lại, nhưng giọng nói lại trầm lặng như sắc trời đêm: “Có chuyện gì vậy?”.


Cái bóng phía sau nghiêng người ngồi xuống cạnh nàng, bàn tay mịn nhẵn như một chiếc bình sứ đang bưng một chiếc đĩa bằng bạch ngọc, tay phải nhấc đũa, gắp một chút món ngon bón cho Hà Bạng. Là hải sâm kho hành là. Suốt mấy ngày nay Hà Bạng toàn phải ăn chay, nên giờ có thể đánh một bữa thịnh soạn thế này, nàng đương nhiên không có ý kiến gì.


Ăn xong, nàng mới mở miệng: “Tránh xa ra một chút, đừng làm hỏng việc chính của ta”.


Cái bóng vâng lệnh, cúi đầu lặng im hồi lâu, rồi nói: “Thuộc hạ sợ đám đạo sĩ đó… không chăm sóc bệ hạ chu đáo”.


Sắc mặt Hà Bạng không có vẻ gì là không vui, chỉ lười biếng nói: “Thuần Vu Lâm, từ khi nào ngươi trở nên nhiều lời như vậy hả?”.


Cái bóng không dám lên tiếng nữa, nàng liền đứng dậy, chạy tung tăng về phía hoa viên.


Bóng Hà Bạng bị đám hoa lá chằng chịt che khuất. Dưới ánh trăng, Thuần Vu Lâm từ từ hiện về hình dáng con người. Hắn mặc y phục đỏ rực của viên quan Đại Tư tế chốn Hải tộc, tỏa ra luồng ánh sáng lấp lánh, mái tóc đen tắm dưới ánh trăng, dung mạo ưu nhã thoát tục. Trong lúc hắn đang ngẩn người, thì sau lưng vang lên một giọng nói non nớt: “Cha ơi…”.


Vụt cái, Thuần Vu Lâm lao thẳng xuống hồ, hóa thành con cá chép đuôi vàng. Một cô bé khoảng mười hai, mười ba tuổi đang tiến lại bên hồ, theo sau cô bé là Lưu Các Lão. Cô bé đang có vẻ vô cùng căng thẳng, hai tay nắm chặt lấy tà váy dài: “Con…”.


Lưu Các Lão đang tiếp khách, bị cô bé gọi ra, tất nhiên có chút không nhẫn nại: “Nói đi”.


Cô bé cắn chặt môi, hồi lâu mới hạ quyết tâm mở miệng, nói: “Con không muốn bị tặng cho ông đạo sĩ đó làm đỉnh khí đâu! Cha, dù sao đi nữa con cũng là con gái của người, dù có gả làm lẽ cho một gia đình đoan trang đứng đắn, cũng vẻ vang hơn là đi theo một ông đạo sĩ không danh không phận! Cha…”.


Cô bé sụt sịt bước đến, túm lấy góc áo của Lưu Các Lão. Lưu Các Lão hẩy tay nàng ra: “Đúng là suy nghĩ của đàn bà con gái! Con phải biết Dung Tri quan là đồ đệ đầu tiên của Tử Tâm đạo trưởng, khắp Đạo tông đều truyền tụng rằng ngài ấy là Chính thần chuyển thế, hơn nữa đạo pháp lại tinh thâm. Nếu con đi theo ngài ấy, sau này một khi cơ duyên đến, nói không chừng lại có cơ hội lấy được bí quyết để trở nên trường sinh bất tử”.


Cô bé vẫn còn nhỏ, thấy ý cha đã quyết, lập tức tóm chặt lấy góc áo, khóc không thành tiếng: “Nhưng con không cần bí quyết trường sinh gì đó đâu. Nói gì thì con cũng là máu mủ ruột già của người, người nỡ nhẫn tâm đem con tặng cho một kẻ xuất gia như tặng một con chó con mèo ư? Nếu ngài ấy quá tốt như vậy, sao người không tặng tỉ tỉ cho ngài ấy? Sao nhất định phải là con?”.


Lưu Các Lão nhất thời không biết nói gì. Cô bé này là con gái út của ông ta, tên là Lưu Tẩm Phương, con của tiểu thiếp Huệ nương, năm nay mới mười ba tuổi. Ông ta vừa thở dài, thì sau lưng lại vang lên một giọng nói của một vị phu nhân: “Lão gia, khách khứa vẫn còn đang chờ ông trong vườn, sao ông lại ở đây?”.


Lưu Các Lão rút tay áo ra, chậm rãi nói: “Con nhìn cô gái bên cạnh Dung Tri quan đi, nói về váy áo, trang sức, có chỗ nào thua kém người khác chứ? Đừng suy nghĩ lung tung nữa”. Ông ta ngẩng đầu nhìn vị phu nhân quý phái đang tiến lại gần, nói: “Người làm mẹ như bà cũng nên khéo léo khuyên bảo con đi, ta đi tiếp chuyện với khách trước đây”.


Vị phu nhân nở nụ cười dịu dàng: “Là thiếp không phải. Lão gia bận việc cứ đi trước đi, để thiếp từ từ khuyên nhủ con bé”.


Lưu Các Lão khẽ gật đầu, dù gì ông cũng là thầy giáo của Hoàng đế đương triều, sao lại có thể không biết nhục khi đem con gái mình tặng cho một người xuất gia làm đỉnh khí? Lưu Tẩm Phương đúng là có một tỉ tỉ năm nay mười bảy tuổi chưa lấy chồng, nhưng con bé đó lại do vợ cả sinh ra. Xưa nay con cái của chính thất và các thê thiếp vốn có sự khác biệt. Sao ông ta có thể tặng con gái của chính thất cho một kẻ xuất gia được, làm vậy chẳng phải sẽ khiến người ta chế nhạo hay sao?


Ông ta xoay người trở lại bàn trà. Ánh mắt của Lưu phu nhân ở phía sau càng lúc càng sắc nhọn: “Ngươi vừa nói những gì với lão gia?”.


Đầu Lưu Tẩm Phương càng cúi thấp, hai cánh môi mím chặt, không dám thở mạnh. Lưu phu nhân hừ lạnh nói: “Đừng quên xuất thân của mình! Mẹ đẻ ngươi chẳng qua chỉ là một ả giặt vải, ngươi nghĩ mình là ai mà dám bằng vai phải lứa với Tẩm Dung của ta? Bảo ngươi đi theo Dung Tri quan, đó là sự nhân từ của lão gia. Đừng có tự cho mình là thiên kim tiểu thư, nếu không phải trong người ngươi có dòng máu của lão gia, thì ngươi đã là đứa lang thang nơi đầu đường xó chợ từ lâu rồi, ngay cả việc ăn xin cũng không biết. Nuôi không ngươi suốt mười mấy năm nay, đâu thể để vô ích như vậy được”.


Lưu Tẩm Phương gục đầu xuống. Thuần Vu Lâm đang ở dưới nước, có thể nhìn thấy rất rõ vẻ mặt của nàng. Nàng nói bằng giọng rất nhỏ, rất nhỏ: “Xin lỗi mẫu thân, con biết lỗi rồi”.


Giọng Lưu phu nhân lạnh như băng: “Biết lỗi rồi thì mau đi chuẩn bị đi. Tốt nhất ngươi nên hi vọng Dung Tri quan thích ngươi. Nếu không, hừ!”.


Bà ta phất tay áo bỏ đi, để lại Lưu Tẩm Phương một mình cô đơn đứng bên hồ. Mặt hồ ánh lên bóng hình bé nhỏ gầy yếu vô cùng đáng thương của nàng.


Thuần Vu Lâm cũng không biết mình đã trồi lên khỏi mặt nước từ bao giờ. Mảnh trăng tròn soi xuống mặt hồ như bạc vỡ, nàng cúi người xuống, khuôn mặt phản chiếu trên mặt nước, bất lực và hoảng sợ. Thuần Vu Lâm tiến đến quá gần, vô tình chạm vào đầu ngón tay nàng. Nàng cũng phát hiện ra con cá chép vàng tỏa ra ánh sáng trong veo, nhưng chỉ thì thầm hỏi: “Ta nên làm thế nào đây?”.


Ánh trăng tròn vành vạnh nơi đình viện xa hoa tráng lệ. Dung Trần Tử đang cùng Lưu Các Lão và Giả Nghiệp đại sư bàn luận về những giai thoại phong thủy, nhưng rõ ràng là hắn không tập trung. Cơm tối Hà Bạng ăn không nhiều, giờ cũng chẳng thấy bóng dáng đâu, trước mặt mọi người hắn cũng không tiện dỗ dành…


Khi ánh trăng lên cao, Hà Bạng mới chạy tung tăng tới, nhưng lại không để ý gì tới hắn, ngoan ngoãn ngồi bên cạnh Diệp Điềm, nhặt mấy loại hoa quả trên bàn bỏ vào chiếc đĩa trước mặt. Dung Trần Tử thở dài, cầm một chùm nho thả vào trong đĩa của nàng, hắn vốn là người kín đáo, hành động này cũng coi như đã thể hiện sự dịu dàng rồi.


Nhưng, Hà Bạng lại không chút cảm kích, cũng chẳng thèm liếc nhìn hắn lấy một cái.


“Nghe đồn Đạo tông có Tuyết tâm định, không biết Tri quan có biết loại pháp thuật này kì diệu ở chỗ nào không?”. Lưu Các Lão cất tiếng hỏi, nhưng mãi không thấy hắn trả lời, đành liên tục gọi: “Tri quan, Tri quan?”.


Đến lúc ấy, Dung Trần Tử mới bừng tỉnh, có Hà Bạng ngồi bên cạnh, trái tim hắn trấn tĩnh, tinh thần cũng tập trung hơn: “Chỉ là chút tài mọn thôi. Thời xưa, các thuật sĩ giang hồ dùng thuật này để khiến nước trong bình sứ, gạch men, không thể đun sôi được…”.


Hắn vừa nói vừa liếc nhìn Hà Bạng, nhưng cô nàng đã nhấc người lên chuẩn bị về phòng, đi được nửa chừng, như nhớ ra điều gì, liền quay người lại vơ vét tất cả số hoa quả và điểm tâm vào đầy một chiếc đĩa rồi cầm theo.


Đến giờ Tí, buổi thưởng trăng mới kết thúc. Cuối cùng, Dung Trần Tử cũng thấy nhớ Hà Bạng, nhưng không tiện nói ra, đành mượn cớ nói chuyện với Diệp Điềm để đến chỗ nàng. Hà Bạng ở trong phòng, đã ngủ say từ lâu. Dung Trần Tử đứng ở cửa, chần chừ không biết nên mặt dày bước vào hay quay người về phòng luôn.


Diệp Điềm sao lại không hiểu tâm tư của hắn chứ. Nàng đẩy cửa bước vào, còn cố ý để cửa ngỏ. Khuôn mặt Dung Trần Tử thoáng ửng hồng, cuối cùng vẫn sải bước vào trong. Chăn đệm trên giường mềm mại, Hà Bạng đã thay một chiếc áo ngủ khác rộng rãi hơn, nằm sấp trên giường, mái tóc dài mượt đen huyền để lộ ra một khoảng cổ tuyệt đẹp.


Dung Trần Tử khẽ thở dài, nhấc chăn lên nhẹ nhàng đắp cho nàng, nàng liền lật người, rồi kêu lên một tiếng, cái miệng nhỏ lớn tiếng làu bàu: “Lưng đau”.


Hàng lông mày của Dung Trần Tử nhíu chặt lại, hồi lâu mới cởi chiếc áo choàng của nàng ra, quả nhiên trên làn da mịn màng trơn nhẵn có một vết bầm xanh tím. Ánh mắt hắn khẽ run lên, lúc sau liền lấy ra một lọ thuốc, cẩn thận bôi lên cho nàng, trong lòng cũng tự trách mình. Rõ ràng biết nàng chỉ nhất thời ham vui, bản thân mình xuống tay cũng có chừng mực, nào ngờ da thịt nàng lại mềm mịn đến vậy, khiến vết thương trở nên nghiêm trọng đến thế. Ngón tay hắn xoa lên vết thương, Hà Bạng liền hấp háy mở đôi mắt đen lay láy ra, nhưng cuối cùng cũng không tỉnh, chỉ nhìn hắn một loáng rồi lại nhắm mắt ngủ tiếp.


Dung Trần Tử bôi thuốc xong, rồi cho nàng ăn một viên đan dược. Bên phòng ngoài, Diệp Điềm vẫn trầm mặc, nàng không thể khống chế nổi bản thân mình đừng để ý đến Dung Trần Tử. Động tác của hắn cẩn thận tỉ mỉ. Nàng quen biết hắn đã mười mấy năm trời, hai người luôn nghiêm thủ lễ nghĩa chuẩn mực, chưa bao giờ có nửa điểm vượt quá giới hạn. Thế nhưng, hắn chẳng qua cũng chỉ quen Hà Bạng kia có mười mấy ngày, mà đã nhẹ nhàng dịu dàng hết mực như vậy rồi. Diệp Điềm cố gắng không nghĩ tới nữa, nhưng lại không thể khiến trái tim mình ngừng xót xa.

One thought on “Thịt thần tiên – Chương 4(1)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s