Thịt thần tiên – Chương 3 (5)

 

Chương 3: Cố nhân bỗng dưng thay lòng

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com)

Thuần Vu Lâm nhanh nhẹn bước đi, trong lòng đương nhiên hiểu rõ – Chẳng trách Đông Hải Long Vương đồng ý phong nàng ấy làm Hải hoàng, mắt không thấy thì tâm khỏi phiền.


Hắn cũng không rõ về lai lịch của Hà Bạng lắm. Hắn vốn là một con cá chép vàng có linh khí sống ở sông Gia Lăng, một ngày nọ tai họa từ trên trời rơi xuống, bị mắc vào lưới của dân chài rồi bị kéo lên thuyền. May thay trong lưới còn có một con trai là nàng lúc ấy đang ngủ rất say, nước miếng chảy đầm đìa khắp nơi. Sau khi tỉnh giấc nàng bảo ông lão đánh cá quay về nhà hỏi thử bà vợ xem có phải muốn một cái chậu gỗ chắc chắn hơn không. Kết quả nàng vừa mở miệng ra nói thì ông lão đánh cá liền hét toáng lên rồi nhảy ùm xuống sông bỏ chạy.


Cô nàng này buồn chán vô vị, liền kẹp ngay con cá chép vàng rất có linh khí vào giữa hai vỏ trai, rồi dông thẳng ra biển. Tuy nàng luôn khăng khăng nói rằng lúc đó chỉ muốn mang theo một món quà làm kỉ niệm của đất liền, nhưng Thuần Vu Lâm vẫn luôn tin chắc rằng cô nàng tham ăn này mang hắn theo chỉ để làm thanh lương khô dự trữ mà thôi. Bởi một lần, hắn tình cờ phát hiện, cô nàng đang nghiên cứu món cá chép kho tộ…


Biết không thể nói chuyện đạo lí với cô nàng tham ăn này được, hắn liền sửa nhà trước khi trời còn chưa mưa, suốt một thời gian dài không ăn không uống, kiên trì với chế độ giảm béo tới độ chỉ còn da bọc xương. Cuối cùng, một tối, cô nàng sờ vào chân thân của hắn, khuôn mặt tràn trề thất vọng – Chỉ toàn là vẩy cá, chẳng có gì ăn được cả… Từ đó liền đặt cho hắn một cái tên – Thuần Ngư Lân [1]…

[1] Thuần Ngư Lân nghĩa là toàn vẩy cá.


Sau đó, Đông Hải chiêu an để nàng làm Hải hoàng, phải trình danh sách các quan viên, cô nàng này hóa ra cũng biết cái tên mình đặt cho viên quan Đại Tư tế quả thật quá mất mặt, liền vung bút lên, sửa thành một cái tên đồng âm – Thuần Vu Lâm.


Thuần Vu Lâm từ từ bước ra biển, còn Hà Bạng thì lại biến về hình dáng con người. Sáu gã đàn ông bỗng nhiên lấy lại được thần trí, thấy mĩ nhân ngây thơ xinh đẹp tựa nụ hoa trắng đang ngồi trên phiến đá, trong bụng mấy gã vai u thịt bắp lại nảy sinh cảm giác sợ hãi mơ hồ.


“Lão đại, ả này có vẻ gì đó rất kì dị”. Mấy gã bắt đầu chụm đầu ghé tai to nhỏ. Bọn chúng hoàn toàn không nhớ rõ những chuyện vừa xảy ra lúc trước, giống như một giấc mơ không có nội dung. Nhưng trong hang có một chiếc nồi đang bốc khói nghi ngút, còn có ớt xanh, tỏi phi, cả vụn bánh ngọt vương vãi khắp nơi nữa, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?


Tên lão đại cầm đầu dường như đang suy nghĩ: “Con mẹ nhà nó chứ, để xem ả này sẽ kì dị đến mức nào! Các huynh đệ, lên!”.


Hà Bạng cũng có phần hiếu kì – Đám người các ngươi rốt cuộc bắt lão tử tới đây làm gì…?


Mấy tên đàn ông dè dặt cẩn thận bước đến gần nàng, chung quy lại cũng là bị sắc đẹp nữ nhân làm cho mờ mắt. Tên cầm đầu vươn tay sờ sờ đôi má mềm mịn đến độ khẽ thổi là tan của Hà Bạng, thấy không có gì kì lạ, lập tức bạo gan hơn hẳn, thè cái đầu lưỡi đen thui ra liếm lấy thùy tai mềm mịn ấm áp của nàng.


Lông mày Hà Bạng lập tức dựng đứng cả lên – Thuần Vu Lâm thối, còn nói bọn chúng không muốn ăn thịt bổn tọa! Lưỡi vươn dài thế kia cơ mà! Để xem lúc trở về bổn tọa có nhổ sạch đống vẩy cá trên người ngươi không!


Nàng loay hoay né tránh, sáu tên đó đời nào chịu tha, lập tức vây lại. Đúng lúc đó Dung Trần Tử theo dấu hạc giấy bước vào trong hang, lập tức nhìn thấy cảnh ấy. Thanh Tố đi theo sau lưng hắn, từ xa cũng cảm nhận được cơn tức giận của hắn. Hắn lấy phất trần, đánh cho mấy tên này một trận đến mức kêu cha gọi mẹ, liên mồm kêu đạo gia tha mạng.


Hà Bạng giống như một chú bướm bổ nhào vào lòng hắn: “Dung Trần Tử, sao bây giờ ngươi mới tới! Bọn chúng muốn ăn thịt ta!”. Nàng đưa tay chỉ vào đống bằng chứng thuyết phục nhất là nồi sắt cùng đống tỏi phi và ớt xanh bên trong: “Ngươi nhìn, ngươi nhìn đi. Bọn chúng còn chuẩn bị cả nguyên liệu sẵn rồi đây này!”. Sau đó nàng chỉ tay vào tên cầm đầu nói tiếp: “Tên đó còn định cắn tai ta nữa!”.


Nhuyễn ngọc ôn hương, băng cơ ngọc cốt trong lòng tản ra mùi vị tỏi phi nồng nàn không bay đi được, khiến cơn giận và sự mệt mỏi của Dung Trần Tử tan biến. Hắn nhìn chăm chú vào khuôn mặt bừng bừng phẫn nộ của Hà Bạng, rồi đột nhiên cốc mạnh lên đầu nàng một cái – Không phải ai cũng chỉ biết đến mỗi ăn như nàng đâu!


Ra khỏi hang đá, bầu trời đầy ắp những vì sao lung linh tỏa sáng.


Dung Trần Tử lệnh cho Thanh Tố và Thanh Linh áp giải sáu tên này lên quan nha, hi vọng có thể tìm được những cô gái khác đã bị bọn chúng bắt cóc. Hắn ôm Hà Bạng bước đi trên con đường đất vùng ngoại ô, gió đêm mát mẻ thổi bay mái tóc mây đen mượt như tơ của nàng, trong không khí thoang thoảng hương thơm của hoa quế vàng, còn cả mùi tỏi phi đậm đà trên người nàng nữa.


Dung Trần Tử thở dài, hắn dùng thuật Tiên hạc tầm tung đi tìm nàng cả nửa ngày trời, quả thật vô cùng mệt mỏi, giờ ôm được người trong tay, hắn đã an tâm.


“Lão đạo sĩ…” Hai tay Hà Bạng vòng qua ôm lấy cổ hắn, thanh âm vừa yêu kiều vừa lảnh lót.


Dung Trần Tử khẽ trả lời: “Ừ?”.


“Trên người ngươi có mùi gì kì vậy, khó ngửi chết đi được!”.


Dung Trần Tử lại thở dài, đặt nàng xuống, rút phất trần ở trên lưng ra, rồi vẽ một vòng tròn trên mặt đất, đường kính hơn một trượng, miệng không ngừng lầm rầm khẩu quyết. Trong nháy mắt, từ vòng tròn tỏa ra một thứ ánh sáng lấp lánh, rồi biến thành một vũng nước xanh trong! Dung Trần Tử biến Hà Bạng về chân thân rồi thả vào đó, tiện tay nhón một ít đất bùn, rồi lại bấm niệm chú, dùng thứ đất mềm đó chà rửa hai vỏ trai cho nàng, lát sau mùi hương kì dị trên người Hà Bạng đã hoàn toàn biến mất, giờ phảng phất vị bạc hà mát dịu.


Hà Bạng rất hiếm khi nhìn thấy đạo thuật chính tông, mắt lóng lánh vui vẻ: “Oa oa, lão đạo sĩ, ngươi thật lợi hại!”. Nàng sán lại Dung Trần Tử, cọ cọ vỏ trai vào người hắn tỏ ý lấy lòng: “Lão đạo sĩ, ngươi có thể hóa ra hải sâm kho hành lá [2] không…?”.

[2] Hải sâm kho hành lá là món ăn nổi tiếng của phương Bắc, có nguồn gốc từ vùng Sơn Đông, nguyên liệu chính là hải sâm tươi ngon, mềm và hành lá thơm, là một trong Cổ kim bát trân – một trong tám loại thức ăn trân quý từ xưa tới nay.


Dung Trần Tử không biết nên cười hay mếu, cũng hết cách với nàng, đành nói: “Đi thôi, dẫn người đi ăn món gì đó”.


Nơi này cách trấn Lăng Hà khá xa, mỗi người đều có cách đi đường riêng, nếu sở trường của Hà Bạng là Độn thủy, thì cách của đạo gia cũng vô cùng đa dạng phong phú, cưỡi kiếm, đạp mây, ngồi thú… xa ngàn dặm hay gần trong gang tấc, đều vô cùng tiện lợi. Nhưng để tránh quấy nhiễu đến nhân gian thế túc, và cũng để Hà Bạng được ngắm nhìn phố chợ náo nhiệt, Dung Trần Tử liền gấp một con ngựa bằng giấy, gấp xong, hắn khẽ niệm chú, nháy mắt một con bạch mã tung vó hí vang, oai phong lẫm liệt đã xuất hiện. Hà Bạng vui mừng hí hửng: “Oa oa, lão đạo sĩ, ngươi có thể gấp được lừa không?”.


Dung Trần Tử không thèm để ý, liền kéo nàng lên ngựa, tuấn mã phi như bay, lúc sau đã đến một quán trọ trong tiểu trấn. Một tên tiểu nhị ra đón khách, nhìn thấy một người xuất gia mũ áo trâm cài chỉnh tề đang nắm tay một cô gái dung mạo xinh đẹp, không khỏi nhìn thêm một chút. Dung Trần Tử có phần lúng túng, nhưng vẫn nắm chặt tay Hà Bạng bước thẳng vào một căn phòng yên tĩnh.


Lúc trước, Hà Bạng đã ăn không ít thức ăn, giờ sao có thể thấy đói được nữa, nhưng nàng vẫn còn nhớ đến con lừa: “Oa oa, lão đạo sĩ, ngươi gấp một con lừa đi…”.


Dung Trần Tử không thể giải thích cho nàng cách gấp con lừa, vòng vo mãi, cuối cùng cô nàng cũng nói thật: “À… Ta nghe nói ở đây có món thịt lừa nướng [3]…”.

[3] Thịt lừa nướng là món ăn vặt nổi tiếng thịnh hành ở khu vực phía Bắc, bắt nguồn từ tỉnh Hà Bắc thành phố Bảo Định, thịt lừa béo nhưng không hề ngấy, vị rất thơm ngon.


Dung Trần Tử cảm thấy vô cùng bi ai…


Hắn nhấp ngón tay vào nước, rồi dùng giấy bản hóa một lá bùa rồi nói: “Tự mình gấp đi”.


Hà Bạng cảm thấy rất mới lạ, thậm chí ngay cả khi tiểu nhị mang tới mười loại bánh ngọt cũng không thể thu hút được toàn bộ sự chú ý của nàng. Nàng cầm lá bùa ngắm nghía dưới ánh sáng cây nến, cuối cùng vui vẻ phấn khích ra tay gấp một con lừa.


Hồi lâu sau, một con lừa giấy mới tinh ra lò. Dung Trần Tử khẽ thổi một hơi, con lừa giấy quả nhiên biến thành một con… tai nhọn, mõm chuột, bụng phệ, đuôi dài. Dung Trần Tử ngó nghiêng xem kĩ một lượt, trầm mặc hồi lâu rồi hỏi: “Đây… là con lừa?”.


Hà Bạng đắc ý: “Thế nào? Giống không? Lúc ở trên sông Gia Lăng ta đã từng gặp rồi, ha ha ha! Mang xuống bếp làm món thịt lừa nướng thôi, oa oa oa…”.


Nàng tung tăng chạy xuống lầu, Dung Trần Tử lấy tay day day trán: “Trí nhớ của người cũng thật là tốt… Đừng có ăn coi chừng trúng độc đấy!”.


Quả nhiên không ngoài dự đoán, chỉ một lát sau đã nghe thấy tiếng thét chói tai của tên tiểu nhị: “Oái! Ma thú ở đâu đến thế này…”.


Khi Diệp Điềm tìm đến, thì Hà Bạng đang bận ăn món thịt ma thú nướng của nàng. Diệp Điềm ngồi xuống cạnh Dung Trần Tử, rút ra một chiếc khăn lụa định lau mồ hôi cho hắn, nhưng lại ngại ngùng xấu hổ, đành đưa chiếc khăn tay ra, rồi nói: “Sư ca, tìm nàng ta cả đêm, huynh cũng mệt rồi, quay về nghỉ ngơi thôi”.


Dung Trần Tử nhận chiếc khăn, khẽ gật đầu rồi nói: “Đợi nàng ấy ăn xong đã”.


Diệp Điềm liền bĩu môi: “Vấn đề là nàng ta mà bắt đầu ăn thì đến bao giờ mới xong?”.


Cuối cùng thì Dung Trần Tử cũng suy nghĩ đến vấn đề này, hắn xoa xoa đầu Hà Bạng: “Bảo tiểu nhị gói món thịt ma thú nướng, mang về ăn tiếp được không?”.


Thật ra Hà Bạng cũng không đói lắm, nàng chỉ tham ăn thôi, nên trả lời: “Cũng được!”. Tiểu nhị đang gói chỗ thịt ma thú nướng, thì Hà Bạng lại có chuyện: “Tri quan, ta khát”.


Dung Trần Tử còn chưa trả lời, tên tiểu nhị đã mở miệng. Liếc thấy Dung Trần Tử là người chi tiêu rất hào phóng, không đắn đo chuyện đắt rẻ, hắn bèn nói: “Chỗ chúng tôi có loại rượu Ngọc Du chính tông nhất ở đây, rất thích hợp với phụ nữ, tiểu nương tử có muốn uống thử không?”.


Dung Trần Tử khẽ cau mày: “Không được uống rượu”.


Hà Bạng đâu dễ nghe lời như vậy, lập tức hỏi tiểu nhị: “Có ngon không?”.


Tiểu nhị lẽ nào lại trả lời theo ý khác, lập tức hưởng ứng: “Đương nhiên rồi. Ngọc Du được ủ theo cách bí truyền của hậu triều Lưu Tống, rượu vào đến miệng mùi vị thơm ngon tinh khiết, là loại mĩ tửu nổi tiếng ở chỗ chúng tôi đấy!”.


Hai mắt Hà Bạng sáng lấp lánh nhìn về phía Dung Trần Tử: “Tri quan”.


Âm cuối xoắn xuýt thành ba khúc, Dung Trần Tử đành lắc đầu thở dài: “Một bình rượu Ngọc Du”.


Tiểu nhị vui vẻ đáp: “Có ngay, xin khách quan chờ một lát!”.


Diệp Điềm trông thấy cảnh đấy, đáy mắt như bốc hỏa: “Sư ca, huynh không thể cứ chiều theo ý nàng ta mãi như vậy được!”.


Nhưng Hà Bạng lại mặt mày tươi rói, nhào thẳng vào lòng Dung Trần Tử, không để cho hắn kịp thanh minh giải thích liền nâng cằm hắn lên cưng nựng liền mấy cái. Dung Trần Tử né không kịp, nhất thời sắc mặt đỏ bừng: “Đừng nghịch!”.


Chỉ là, trong giọng nói có ba phần nghiêm túc, bảy phần dung túng, làm gì còn chỗ cho nửa phần răn đe?


Diệp Điềm chỉ biết giậm chân thình thịch.


Lát sau, rượu được mang lên. Hà Bạng cảm thấy rất phấn khích – Cô nàng này ở dưới sông dưới biển quá lâu, chưa được uống rượu bao giờ. Nàng cầm lấy bình rượu làm bằng sứ vỏ trứng [4] màu trắng trong suốt trên chiếc khay của tên tiểu nhị, ừng ực ừng ực uống hết nửa bình như uống nước lã.

[4] Sứ vỏ trứng được xem như đỉnh cao nghệ thuật của ngành gốm sứ vì khả năng thành công khi tạo ra được sản phẩm vô cùng thấp. Đặc điểm của loại sứ này là mỏng tựa vỏ trứng, khả năng truyền dẫn ánh sáng cực tốt, màu sắc hoa văn vô cùng tinh tế.


Dung Trần Tử vội vàng giằng lại: “Uống chậm thôi”.


Ngược lại, khuôn mặt tiểu nhị đầy vẻ mong chờ: “Tiểu nương tử cảm thấy hương vị thế nào?”.


Hà Bạng chép miệng mấy cái, khuôn mặt bạch ngọc ửng hồng lên giống như đóa hoa đào nở vào tháng Ba, ánh mắt sóng sánh tựa hồ nước tiết xuân: “À… Chẳng nếm ra mùi vị gì cả”. Nàng dựa vào người Dung Trần Tử, giọng nói như đang thì thầm: “Tri quan, chúng ta quay về thôi, ta buồn ngủ”.


Dung Trần Tử thấp giọng đồng ý, đang muốn đứng dậy, thì cả người nàng ngã vào lòng hắn – Nàng đã xỉu.


Hắn nhất thời khóc dở mếu dở: “Giờ thì hay rồi, thành trai say”.


Khuôn mặt nóng bừng của Hà Bạng dụi dụi vào ngực hắn, nàng vốn đã say đến mơ màng, nhưng vẫn nghe được từ then chốt, còn hỏi: “Trai… Trai say ăn ngon không…?”.


Dung Trần Tử vỗ vỗ đầu nàng, nhìn nàng, khi say nàng xinh đẹp tựa như một đóa hải đường thấm đẫm sương mai, bậc quân tử ngay thẳng chính trực cuối cùng cũng thoáng nảy sinh chút nhi nữ tình trường.


Trước giờ, Diệp Điềm chưa bao giờ nhìn thấy ánh mắt giống vậy, hoàn toàn không hề giống với sự ấm áp của hắn đối với mình khi xưa. Dung Trần Tử ôm lấy Hà Bạng đi trước, Diệp Điềm siết chặt hai nắm tay, khiến móng tay đâm cả vào lòng bàn tay.


Thanh Tố và Thanh Linh đã quay về Thu Vân uyển từ trước, thấy vậy vội nấu một ít nước tắm bỏ thêm hương liệu, còn chuẩn bị cả thuốc giã rượu nữa. Nhưng Dung Trần Tử xua cả hai đi ngủ, Hà Bạng đã say bí tỉ, hắn thực sự không yên tâm để nàng ngủ mình một phòng, liền bất chấp sự ngăn cản của Diệp Điềm, bế thẳng nàng về phòng mình.


Bận rộn đến quá nửa đêm, Dung Trần Tử thật sự có phần mệt mỏi rã rời, nhưng vẫn cọ rửa sạch sẽ cho Hà Bạng. Sợ nàng ở bên trong vỏ bức bối khó chịu, nên hắn biến nàng về hình dạng con người rồi ôm lên giường ngủ. Bản thân hắn đã chạy đi chạy lại suốt cả ngày, bụi bặm đầy người, nên cũng tắm rửa kì cọ kĩ càng luôn thể. Đến khi mọi việc xong xuôi, thì cũng đã gần đến canh tư.


Hắn nằm xuống cạnh Hà Bạng. Nàng giống như con rắn nước cuốn quanh, cả người bổ nhào lên người hắn, nói năng mơ mơ màng màng: “Tri quan, ta muốn ngủ cùng với ngươi!”.


Tay trái Dung Trần Tử giữ chặt lấy tay phải của nàng, khiến cả người nàng nằm hẳn trên ngực hắn: “Ừ”.


Hai tay Hà Bạng cọ cọ, mũi chạm mũi nhìn Dung Trần Tử chăm chú. Dung Trần Tử vốn có một cái mũi rất cao và đôi mắt sâu, khuôn mặt có phần xương gầy, nàng nhìn rất lâu, rồi đột nhiên cúi người xuống nhẹ nhàng liếm hắn. Từ chóp mũi đến sống mũi, sau đó lại đến trán. Dung Trần Tử khẽ nhắm mắt lại, cái lưỡi nhỏ linh hoạt như lưỡi mèo, khiến trái tim bình yên phẳng lặng của hắn đột nhiên gợn sóng lăn tăn.


Nhưng chỉ thoáng chốc hắn đã bình tĩnh tập trung, giữ vững tâm trí được ngay. Nàng đã uống quá nhiều rồi, lúc này làm thì sẽ không tốt cho nàng chút nào.


Hà Bạng mơ mơ màng màng, chỉ có một ý nghĩ duy nhất – Thơm quá, muốn cắn một miếng… nước miếng của nàng lại chảy ra dạt dào rồi: “Tri quan, người thật sự rất thơm. Còn thơm ngon hơn cả hải sâm kho hành lá nữa…”.


Dung Trần Tử không biết nên cười hay mếu: “Bột củ sen viên ngon hay hải sâm kho hành lá ngon?”.


Hà Bạng không hề do dự lấy một giây: “Hải sâm!”.


Dung Trần Tử xoa xoa đầu nàng: “Vô lượng phật, rốt cuộc bần đạo có thắng được bột củ sen viên không?”.


Nghĩ đến đây, hắn lại thở dài, nếu như món hải sâm kho hành lá gặp chín mươi tám viên bột củ sen, thì có khi vẫn thua…

Advertisements

2 thoughts on “Thịt thần tiên – Chương 3 (5)

  1. mệt tg vậy mà cũng có thể để “nhuyễn ngọc ôn hương” và “mùi tỏi phi bay nồng nàn” trong 1 câu, đọc mà ko tưởng tượng ra nổi @.@

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s