Thịt thần tiên – Chương 3 (4)

 

Chương 3: Cố nhân bỗng dưng thay lòng

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com)

Hắn quay người về phòng mình, khoanh chân ngồi xếp bằng, niệm một hồi “Thanh tĩnh kinh”, nhưng chỉ thấy đầu óc vô cùng rối loạn. Hắn khẽ nhếch khóe miệng cười khổ, suốt bao nhiêu năm nay hắn một lòng hướng đạo, không ngờ giờ chẳng khác nào một thiếu niên lần đầu nếm vị tình ái, cảnh tượng mĩ lệ dịu ngọt lúc nào cũng chiếm trọn tâm trí hắn. Lần xuất môn này vốn chỉ định dẫn nàng theo, đâu thể ngờ chỉ vừa mới nghỉ ngơi được một lát mà bản thân đã không ngừng nổi lên tà niệm. Nhớ lại những lời Diệp Điềm nói với mình, trong lòng hắn lại càng xấu hổ. Hắn nhủ thầm: Dung Trần Tử, nàng ấy không hiểu chuyện đã đành, sao ngay cả ngươi cũng hồ đồ đến thế? Suy nghĩ chán chê, hắn định thần lại, vứt bỏ mọi tạp niệm, chuyên tâm thiền định.


Sáng sớm hôm sau, tiểu nhị mang bữa sáng tới. Dung Trần Tử chọn Thu Vân uyển không phải không có lí do, ở đây làm điểm tâm rất thơm ngon, trong vòng tám thôn mười dặm quanh đây cũng không thể tìm ra được nơi nào làm ngon hơn. Nghĩ đến sức ăn của Hà Bạng, hắn liền bảo tiểu nhị mang lên hơn hai mươi món. Đối diện với một bàn đầy điểm tâm, nước miếng Hà Bạng chảy dào dạt. Dung Trần Tử rửa mặt chải đầu xong xuôi, vắt khô chiếc khăn rồi tiện tay lau mặt và tay cho nàng, nhẹ nhàng hỏi: “Sao không ăn đi?”.


Cô nàng vô cùng buồn rầu đáp: “Ôi ôi, ta đang nghĩ xem nên ăn món nào trước!”.


Dung Trần Tử phá lên cười, lúc sau hắn rửa tay sạch sẽ, hóa ra một lá bùa trừ nạn, thêm vào một ít đường cát rồi cho nàng uống. Đợi Hà Bạng uống xong, hắn lấy một miếng bánh mứt vàng bón cho nàng ăn. Bánh mứt vàng của Thu Vân uyển hoàn toàn không giống với những nơi khác, bên trong món mứt này có thêm các loại quả như anh đào, dâu tây, dâu tằm, chanh dây. Nếm một miếng, cảm thấy vị thơm ngát cả khoang miệng, ngọt mà lại không ngấy, nàng lập tức vùng dậy, bưng đĩa bánh mứt vàng lên ăn lấy ăn để.


Dung Trần Tử vốn muốn dẫn nàng ra ngoài dạo chơi, nhưng giờ dỗ thế nào nàng cũng không chịu đi. Hắn khẽ thở dài: “Vậy người ở trong phòng ăn bánh, ta cùng tiểu Diệp ra ngoài chọn hai bộ quần áo chất liệu mềm mại hơn cho người nhé!”.


Hà Bạng miệng đầy mứt cùng vụn thức ăn, nhìn như một con mèo con, không thèm trả lời, chỉ liên tục gật đầu. Dung Trần Tử thấy vậy mới đứng dậy, bảo Thanh Tố ở lại để mắt tới nàng, còn mình cùng Diệp Điềm và Thanh Linh đến cửa hiệu bán lụa.


Diệp Điềm đã lâu không được đi dạo phố xá, giờ có thể cùng Dung Trần Tử ra ngoài, lại không dẫn theo Hà Bạng nên tâm tình nàng nhẹ nhàng phơi phới như một chú chim non.


Trấn Lăng Hà vẫn tấp nập kẻ đến người đi như xưa, vô cùng náo nhiệt. Bên đường có một người bán kẹo đường thổi [1], tay nghề rất điêu luyện, nước đường màu hồng, trắng, vàng, đỏ sặc sỡ tươi sáng vô cùng. Ánh mắt Dung Trần Tử phá lệ nấn ná lâu hơn ở những chỗ bày bán những món đồ đó, không biết tại sao lại có chút lơ đễnh – Nếu Hà Bạng nhìn thấy những thứ này, nhất định sẽ rất vui.

[1] Kẹo đường thổi là dùng đường thổi thành nhiều hình dáng kẹo khác nhau, loại kẹo này không chỉ ngon mà còn đẹp và vui mắt, thậm chí còn được coi là một loại hình nghệ thuật. Chúng đã có từ 400 – 500 năm trước, bắt nguồn từ Dương Châu sau đó truyền đến Bắc Kinh. Nguyên liệu gồm gạo vàng và mật ong, tạo thành một loại nước mật đường loãng, thêm bột mì vào, cho lên bếp đun nhỏ lửa, để chúng luôn giữ được sự mềm dẻo, sau đó nghệ nhân thổi chúng thành những hình thù khác nhau.


Diệp Điềm mua một con trâu đường vàng ruộm, có sừng cong veo, đuôi và tứ chi đều rất rõ ràng. Nàng giơ con trâu đường ra, cười vô cùng sung sướng: “Sư ca! Huynh thấy nó có giống huynh không?”.


Dung Trần Tử vốn cầm tinh con trâu, hắn khẽ mỉm cười. Diệp Điềm liền đưa con trâu đường lên miệng, chóp chép một miếng cắn đứt đuôi nó. Tướng ăn uống chóp chép này, nàng học từ Hà Bạng, nhưng suy cho cùng nàng vẫn là một cô nương đoan trang cẩn trọng, hành động giả vờ hồn nhiên thế này thật sự có phần khiên cưỡng, Dung Trần Tử ho khan một tiếng, cũng không nói gì thêm.


Lúc đến cửa hiệu bán lụa, chưởng quầy tuy ít khi đón tiếp người xuất gia tới tiệm, nhưng vẫn coi Diệp Điềm như khách quý. Đây cũng là lần đầu tiên nàng nhìn thấy nhiều váy áo bằng tơ lụa đẹp đến vậy. Bao nhiêu năm nay nàng chỉ mặc đạo bào, nên giờ không khỏi có phần hoa mắt, lại liếc nhìn về phía Dung Trần Tử, nàng bèn hạ quyết tâm, chọn ngay một bộ váy dài có phần bó ở ngực màu trắng.


Chưởng quầy béo tròn mập mạp, cũng là người rất biết buôn bán, lập tức khuyến khích: “Cô nương có con mắt thật tinh tường!”. Để bán hàng, ông ta phớt lờ luôn chuyện Diệp Điềm là nữ đạo sĩ: “Đây là loại lụa tơ tằm mới nhất của tệ quán, cô nương sờ thử chất vải mà xem, sờ tay đến đâu thì mềm mượt tới đó…”.


Diệp Điềm không đợi ông ta nói hết câu, lập tức nhìn về phía Dung Trần Tử tỏ ý mình thích bộ váy áo này. Đương nhiên, Dung Trần Tử không có ý kiến, vả lại hắn vốn không phải là người rành rẽ chuyện mua bán quần áo, nên chỉ gật gật đầu mua hai bộ, sau đó dựa theo cỡ chân của Hà Bạng chọn mua một đôi hài bằng lụa vô cùng mềm mại. Hắn chẳng mảy may có chút cảm giác không ổn gì về chuyện hai cô gái cùng mặc quần áo giống nhau hết.


Diệp Điềm quấn lấy hắn đi dạo thêm vài vòng nữa, mua rất nhiều thứ mà bình thường nàng chẳng bao giờ dùng tới như phấn má, son môi, cùng rất nhiều vàng bạc trang sức màu sắc rực rỡ. Dung Trần Tử đường đường là một Tri quan, không thiếu tiền bạc, nhưng hắn mặc đạo bào, cứ đi qua đi lại những nơi thế này nên có chút bối rối. Chỉ là không muốn làm nàng mất hứng, nên hắn không tiện từ chối.


Hai người đi lang thang mãi cho đến tận lúc nhá nhem tối, Diệp Điềm mới cảm thấy vừa lòng thỏa ý quay về Thu Vân uyển. Hà Bạng vẫn còn đang ăn, tiểu nhị đã đưa tới ba lượt cơm rồi, may mà Thanh Tố đủ thông minh, không để cho hắn bước vào phòng, tránh bị hình ảnh tham ăn của nàng dọa cho chết khiếp.


Dung Trần Tử lang thang cả ngày trời, tuy thể lực tốt, nhưng chung quy lại vẫn thấy có chút miễn cưỡng đơn điệu khô khan, quay về nhìn thấy Hà Bạng, trong lòng lại chợt thấy ấm áp – Thật ra gặp được cô nàng tham ăn này cũng hay chỉ cần cho nàng ăn uống đầy đủ, thì nàng có thể ngồi từ sáng đến tối trong phòng không di chuyển, tuyệt đối không nghịch phá gây chuyện.


Hắn đưa quần áo mới và đôi hài lụa cho Hà Bạng, không quên dặn dò: “Ngày mai mặc bộ quần áo này, nếu chân vẫn còn đau thì phải nói ngay với ta”.


Hà Bạng không có hứng thú với quần áo mới, nàng nuốt miếng bánh điểm tam, rồi tiện tay bỏ luôn đống quần áo đó lên giường: “Hình như cái ông Lưu Các Lão đó trở về rồi, chiều nay họ phái người tới hỏi có phải ngươi nghỉ lại đây không?”.


Dung Trần Tử gật gật đầu, cũng không để ý tới lắm, nghiêng ấm rót cho nàng một chén nước: “Ta về phòng tắm rửa, người ngoan ngoãn ăn đi, nếu chưa no thì bảo Thanh Tố gọi thêm”.


Đây chính là câu Hà Bạng thích nghe nhất. Cô nàng với quan điểm, ai có sữa thì người đó là mẹ, vung vẩy miếng bánh mứt táo tơ vàng trong tay, gật đầu như gà mổ thóc: “Ôi ôi, Tri quan, ta yêu ngươi nhất!”.


Hiếm khi thấy Dung Trần Tử nở nụ cười tươi tắn như lúc ấy, sau đó hắn trở về phòng.


Đến tối, Diệp Điềm rủ Dung Trần Tử đi ngắm cảnh thả đèn hoa đăng trên sông. Nàng mặc bộ váy có phần bó ở ngực màu trắng mua lúc sáng, búi kiểu tóc triều vân cận hương [2], giữa trán còn có hai dải tóc dài buông lơi nhẹ nhàng, nếu chỉ bàn luận về kiểu tóc và cách ăn mặc, thì đây đúng là kiểu ăn vận của một thục nữ đích thực. Do tu đạo luyện võ từ nhỏ, đâu quen mặc thứ váy áo tầng tầng lớp lớp thế này, nên suốt quãng đường không biết nàng đã giẫm vấp vào tà váy bao nhiêu lần.

[2] Triều vân cận hương là một kiểu búi tóc của con gái thời xưa. Tương tự như một chiếc ốc vít, các lớp tóc được chia ra cuốn chồng lên nhau, rất sống động mà vẫn chắc chắn, mang một phong cách đặc biệt.


Khóe miệng Dung Trần Tử giật giật: “Tiểu Diệp, muội…”. Lời đã lên đến tận đầu lưỡi, nhưng hắn lại cảm thấy con người ai cũng yêu cái đẹp, huống hồ vị tiểu sư muội này của hắn cũng đã lớn, nên lại đổi ý: “… ăn mặc trang điểm vào, quả nhiên cũng là một đại cô nương xinh đẹp”.


Diệp Điềm cười vô cùng ngọt ngào, vốn định vươn tay ra bám lấy cánh tay hắn, nhưng rốt cuộc vẫn có phần ngượng ngùng: “Sư ca, chúng ta đi thôi”.


Dung Trần Tử đang đợi Hà Bạng. Hà Bạng vốn không muốn đi, nhưng Dung Trần Tử đã miêu tả rất nhiều món ăn ngon ở hội hoa đăng trên phố sống động như thật, khiến tâm tư của nàng bị lung lay. Nàng cũng thay bộ váy trắng, nhưng lại không thích mặc áo khoác ngoài, nên chỉ mặc chiếc váy chiết ngực ở bên trong.


Lúc bước ra khỏi cửa thì nhìn thấy trong Thu Vân uyển có một cây tử đằng mọc hoang đang nở hoa rất đẹp, nàng tiện tay hái một cành non mềm, tết lại thành một chiếc vòng lá xanh nụ trắng, đeo lên cổ tay phải. Nàng vốn là Nội tu thuộc mệnh thủy trong Ngũ hành, nuôi dưỡng cây cỏ là chuyện đương nhiên không phải bàn, nên hoa tử đằng vừa chạm vào người, thì nụ hoa liền bất ngờ nở rộ, đóa hoa sau khi nở chỉ to cỡ nắm tay em bé, lớp lớp cánh hoa bao lấy đầu nhụy vàng, hương hoa nhẹ nhàng phảng phất, tinh tế yêu kiều. Da thịt nàng bình sinh đã trắng trẻo nõn nà, giờ lại được đóa hoa đẹp đẽ tươi tắn như bạch ngọc tôn lên, càng thêm đoan trang thoát tục.


“Tri quan!”. Nàng vui vẻ hào hứng chạy ra khỏi cửa, đến dụi dụi lên người Dung Trần Tử. Dung Trần Tử nhìn thấy bộ váy áo của nàng, mặt mũi tái mét, vẻ đẹp “tươi mát” như thế này quả thật hắn không dám tán thưởng. Đang muốn giáo huấn nàng một trận, thì lại ngửi thấy mùi hương phảng phất trên cổ tay nàng, ngữ điệu nghiêm túc không kháng cự lại được liền hạ xuống hai tông: “Sao lại ăn mặc thế này ra ngoài? Còn nữa, trước mặt mọi người đừng có lôi lôi kéo kéo như vậy, nhất định là phải đi cách ta một bước”.


Hà Bạng tức giận, lông mày dựng lên, hừ lạnh một tiếng bước lên trước, lần này thì quả thật là cách hắn một bước chân.


Thanh Tố và Thanh Linh đi phía sau, Dung Trần Tử, Diệp Điềm sánh vai cùng đi, chốc chốc lại thì thầm nói chuyện. Lát sau Dung Trần Tử ngẩng đầu nhìn lên, Hà Bạng lúc trước còn hào hứng hớn hở đi xem chó nhảy qua vòng lửa trong chớp mắt đã chẳng thấy bóng dáng đâu nữa!


Dung Trần Tử tìm khắp phố chợ. Hà Bạng thân là yêu, theo lí mà nói sẽ rất dễ dàng phát hiện ra, nhưng kể từ lúc đến ở trong Thanh Hư quan, hắn vẫn luôn cho nàng uống nước có bùa trừ tà, lại đốt hương trừ tà đuổi nạn trong một thời gian dài, có thể nói là chăm nuôi rất đúng cách, nên mùi yêu tà trên người nàng càng ngày càng nhạt đi, hiện giờ cho dù có sử dụng la bàn, nhưng nếu không phải ở khoảng cách gần thì cũng khó mà phát hiện ra được. Hôm nay phố chợ đèn hoa đông đúc, biết đi đâu để tìm nàng đây?


Dung Trần Tử lòng nóng như lửa đốt, Diệp Điềm cũng chỉ biết trấn an hắn: “Sư ca đừng quá lo lắng như vậy, nàng ta dù sao cũng là yêu, người bình thường không làm gì được nàng ta đâu”.


Nhưng Dung Trần Tử làm sao có thể yên tâm được? Hà Bạng ngây thơ đơn thuần, thể chất lại mảnh mai yếu đuối, lúc bình thường chỉ một vài vết sây sát hay chút bệnh vặt thôi cũng sẽ khóc lóc kêu la, nếu thật sự gặp phải kẻ xấu thì… Sớm biết thế thì đã nắm tay nàng dắt đi rồi, sao có thể vì ánh mắt của thế nhân mà để nàng đi một mình như vậy chứ?


Trong lòng Dung Trần Tử lo lắng, hối hận, không dám nghĩ tiếp nữa. Đoán chừng thời gian qua chưa lâu, Hà Bạng không thể đi xa được, hắn vội vàng bước tách ra khỏi đám đông, đến dưới một gốc cây hòe, định dùng thuật Tiên hạc tầm tung.

Diệp Điềm cuống quýt ngăn hắn lại: “Sư ca, mỗi lần thuật Tiên hạc tầm tung nhận biết một hơi thở thì sức lực sẽ tiêu hao đi một phần, đây là phố chợ đèn hoa rực rỡ, sợ rằng có không dưới một ngàn người, cứ cho đạo pháp của huynh có cao cường đi nữa, thì sao có thể chịu được sự hao tổn lớn ngần ấy?”.


Dung Trần Tử lấy từ chiếc túi bảo bối trên người Thanh Tố ra một lá bùa vàng, chu sa, cầm bút vẽ lên lá bùa: “Việc đã đến nước này, để tâm làm gì đến nhiều thứ thế”.


Diệp Điềm rốt cuộc vẫn thương hắn, liền giậm chân nói: “Muội đi về phía tây tìm, huynh cứ tìm thử ở phía đông đi. Có tin tức gì thì liên lạc bằng bùa Truyền âm”.


Dung Trần Tử chỉ khẽ gật đầu, lá bùa vàng trong tay được gấp thành con hạc giấy, hắn lẩm bẩm niệm chú, con hạc giấy vỗ cánh vài cái, vươn chiếc cổ dài khẽ kêu lên một tiếng, rồi bay về phía đông.


Ánh đèn chói mắt, đám đông như kiến.


Hà Bạng tay bưng một bát tào phớ, vừa ăn vừa đi dạo. Lúc ấy, con gái một thân một mình đi dạo phố đêm là chuyện vô cùng hiếm thấy, huống hồ nàng lại ăn vận đẹp đẽ xinh tươi. Đi trước được một đoạn, nàng đang định quay đầu lại đòi Dung Trần Tử mua cho một chiếc đèn lồng hình cá chép, thì bị một bàn tay to lớn bịt chặt chiếc khăn đã tẩm thuốc mê vào miệng, mấy tên đàn ông theo sau vây lấy nàng, giống như đang bảo vệ tiểu thư nhà mình rồi vội vội vàng vàng rời khỏi phố chợ.


Thực lòng mà nói, mấy tên này không phải là đối thủ của Hà Bạng, nàng là Nội tu, lớn mạnh nhất là thần thức, lẽ nào lại bị mấy thứ thuốc mê vớ vẩn đánh ngất. Nhưng nàng vẫn không kêu cứu – Dung Trần Tử thối, ngươi bảo lão tử cách xa ngươi một bước chân, giờ thì đã lạc mất lão tử chưa?


Đường càng đi càng lạ, cứ thế dần dần đã đến một con dốc rất hoang vu, phía dưới sườn dốc có một hang động. Đám đàn ông đưa nàng vào trong, tiếng cười hung tợn, nhốn nháo tiến lại gần. Hà Bạng ngồi trên nền đất, đôi mắt mở to ầng ậc nước, vô cùng khó hiểu: “Các ngươi dẫn ta đến chỗ này làm gì?”.


Da thịt nàng quá đỗi mềm mịn, dường như chỉ dùng một chút sức thôi cũng sẽ vỡ vụn. Ngay cả tên đàn ông lực lưỡng đi bắt nàng lúc chạm vào hồn vía cũng bay hết cả, không dám dùng sức quá mạnh, giờ thấy trên cơ thể nàng không hề có vẻ gì là đau đớn, hắn lại nảy sinh lòng hiếu kì.


Lúc này, nàng đang quỳ trên đất, làn váy trắng tinh khiết, mái tóc đen dài mượt như tơ, tựa một đóa hoa thủy tiên đang e ấp nở. Đám đàn ông đều không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, nhao nhao cởi áo. Một tên cao to với bộ ngực đầy lông lá chửi thề một tiếng, ánh mắt tham lam: “Mẹ nó, món hàng lần này quả thật quá ngon!”.


Một tên khác chân hơi tập tễnh đứng đằng sau hắn cười nham hiểm: “Lão đại, con mái này thật sự rất hiếm có, để huynh đệ nếm thử tí tươi đi, phần của huynh đệ không cần chia nữa đâu”.


Ánh mắt của tên được gọi là lão đại đảo khắp lượt trên người Hà Bạng, hạ quyết tâm nói: “Mặc kệ đi, trước tiên mấy huynh đệ ta mở bữa tiệc mặn cái đã”.


Mấy chữ “nếm thử tí tươi”, “tiệc mặn” lọt vào tai, Hà Bạng liền hiểu ra – Mấy tên này rõ ràng muốn ăn thịt lão tử! Nàng vô cùng tức giận, cứ cho là thân thể lão tử có hơi béo một chút đi, thì cũng đâu đủ cho cả sáu tên các ngươi cùng ăn chứ? Huống hồ, cũng không thèm thêm vào mấy loại gia vị ăn kèm như ớt xanh, hay tỏi phi gì gì đó nữa. Thật là quá thiếu chuyên nghiệp!


Nàng khẽ đảo con mắt, mấy tên đàn ông lập tức im bặt không một tiếng động. Đôi mắt đẹp kia như biển khơi xanh thăm thẳm, cùng từng đợt thủy triều vỗ về vuốt ve từng tấc da thịt bọn hắn, thần thức dường như cũng dập dềnh theo từng lớp sóng vỗ, nhất thời cả đám liền trở nên ngây dại.


Hà Bạng vươn tay ra, tên cầm đầu khuôn mặt đang đờ đẫn, cẩn thận nhẹ nhàng đỡ nàng dậy. Nàng nhanh chóng ban hành mệnh lệnh đầu tiên: “Đi tìm tất cả các món ăn ngon về đây cho bổn tọa!”.


Thế là sáu gã đàn ông bắt đầu ra ngoài tìm đồ ăn, không lâu sau, tào phớ, bánh đậu vàng, bánh rán hoa quả đang thịnh hành ở vùng lân cận đều được bày la liệt trong hang, cô nàng ngồi trên một tảng đá, bắt đầu thưởng thức.


Khuôn mặt mệt mỏi của sáu gã đàn ông đều thay đổi, sắc mặt lại đờ đẫn ra như trước, động tác vô cùng chu đáo cẩn thận. Nếu như Hà Bạng không lên tiếng, mấy gã đó có thể lao lực quá mà chết. Cũng may, Hà Bạng cũng không có ý để bọn chúng chết nhanh như vậy, nàng ngồi trên lưng của một gã to khỏe nhất, đôi chân nhỏ còn giẫm lên lưng một tên khác, ăn uống rất thoải mái nhàn nhã. Nhưng chưa ăn được bao lâu, thì có một người bước vào, áo đỏ uốn lượn dài chấm đất, mái tóc đen buông đến thắt lưng. Người này từ từ đi đến trước mặt Hà Bạng, nhìn nàng rất lâu rồi mới nói: “Bệ hạ”.


Hà Bạng rất bất ngờ, khó khăn lắm mới nuốt trôi chỗ thức ăn xuống, sau đó hỏi: “Thuần Vu Lâm, sao ngươi lại tìm được bổn tọa?”.


Vị Đại Tư tế của Hải tộc đang đứng trước mặt im lặng rất lâu mới phun ra mấy chữ: “Đi theo bánh đậu vàng đến đây”.


Hà Bạng nở nụ cười tươi tắn, đôi chân mềm mại tinh tế trong đôi giày lụa giẫm trên lưng của một gã đàn ông phát ra tiếng leng keng. Sáu tên này hiền lành hệt như sáu chú cừu non kêu be be.


Thuần Vu Lâm dường như đã quá quen với sở thích của vị Hải hoàng này, hắn lấy một miếng bánh đậu vàng tự tay đút cho nàng, Hà Bạng chóp chép cắn hết nửa miếng bánh trên tay hắn, sau đó hắn mới khẽ hỏi nàng: “Bao giờ bệ hạ trở về Hải tộc?”.


Hai má Hà Bạng phồng lên, vui quên trời đất: “Không vội, không vội”.


Thuần Vu Lâm và Hà Bạng cũng có thể coi là gắn bó như môi với răng, nên giữa hai người cũng không có quá nhiều điều cấm kị. Hà Bạng là Nội tu, lúc bơi dọc sông từ đất liền ra biển, có ý muốn mang theo một vật gì đó là kỉ niệm, thế là tiện đường dùng vỏ trai kẹp luôn một con cá chép to lớn, cũng chẳng thèm quan tâm xem người ta có đồng ý hay không mà đưa luôn ra biển. Hơn thế, cũng chẳng hỏi han cho rõ ràng đã để Thuần Vu Lâm tu Võ đạo. Nhiều năm nay, Thuần Vu Lâm dựa thế nàng, thậm chí còn xử lí tất cả mọi việc trong Hải tộc của cả vùng hải vực Lăng Hà. Trên danh thì Hà Bạng là Hải hoàng, nhưng vị Hải hoàng này không khác gì Tống Giang lãnh đạo một trăm linh tám vị hảo hán Lương Sơn bạc, chiếm núi xưng vua, nên tính cách thô lỗ của con người này vẫn không được sửa đổi.


Sau này, Đông Hải quả thật lực bất tòng tâm, liền phong nàng làm Hải hoàng, cũng coi như là một hình thức chiêu an. Cô nàng này một không thượng cống, hai không lạy chầu, cũng may dưới sự quản lí của Thuần Vu Lâm, cả vùng hải vực núi Lăng Hà cũng có thể coi là thái bình, Đông Hải Long Vương cũng vì thế mà mắt nhắm mắt mở cho qua.


Về sau, Hải Quy lão Tư tế của Hải tộc qua đời, Hà Bạng không chút đắn đo phong Thuần Vu Lâm lên làm Đại Tư tế, còn mình thì khép vỏ chăm chăm lo mỗi việc ăn uống, tất cả quyền lực thực sự của Hải tộc đều nằm trong tay Thuần Vu Lâm.


Cô nàng này rất tham ăn, mà một khi đã thích thứ gì, thì sẽ đuổi theo người ta ăn cho đến sức cùng lực kiệt, thậm chí có một thời gian nàng mê muội hải sản, thiếu chút nữa thì ăn đến mức tuyệt chủng cả một vùng hải sâm, báo hại Thuần Vu Lâm phải thu mua từ nơi khác đem về bổ sung.


Hà Bạng dựa lưng vào người hắn, lát sau như chợt nhớ ra điều gì đó, ngẩng khuôn mặt mịn màng lên nói: “Thuần Vu Lâm, ngươi đi tìm một chiếc nồi sắt, cho thêm cả ớt xanh, tỏi phi gì gì đó vào nữa nhé”.


Thuần Vu Lâm dường như đã quá quen với những ý tưởng kì lạ bất chợt của nàng, liền cầm miếng bánh đậu vàng cuối cùng lên đút cho nàng rồi nói: “Ừ”.


Không lâu sau, một chiếc nồi sắt lớn được đặt trong hang đá, sau khi nhóm lửa, phía dưới phát ra tiếng nổ tách tách của củi cháy, Hà Bạng ăn nốt chiếc bánh rán hoa quả, rồi bỗng nhiên biến về hình hài một con trai nước, sau đó oàm oạp vài tiếng lăn một vòng vào đống tỏi phi.


Thuần Vu Lâm khoanh tay đứng nhìn, suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng không kìm được, bèn thỉnh giáo: “Dám hỏi bệ hạ, người đây là đang…”.


Hà Bạng vẫn đang lăn qua lộn lại trong đống tỏi phi, chỗ tỏi này quá cay, khiến nàng bị sặc chảy cả nước ra khỏi vỏ: “Diễn kịch thì phải diễn cho đủ vở. Sáu tên này không phải muốn ăn thịt bổn tọa sao, bổn tọa chỉ đơn giản thêm vào một phân cảnh thôi mà. Hừ, để xem tên đạo sĩ thối ấy còn dám không dắt lão tử đi dạo phố nữa không?”. Cho dù bị sặc đến như vậy rồi, nàng còn chặc lưỡi: “Chà chà, nghe nói thịt trai phi tỏi cũng rất thơm ngon…”.


Nụ cười trên khuôn mặt tao nhã của Thuần Vu Lâm vỡ vụn thành từng mảnh: “… Thần nói này, bệ hạ, người thật sự cho rằng sáu tên đàn ông đó lãng phí công sức bắt người về đây… chỉ để làm món thịt trai phi tỏi thôi ư?”.


Hà Bạng cuối cùng cũng mở hé hai mảnh vỏ ra, hỏi: “Là sao?”.


Thuần Vu Lâm ôm nàng ra khỏi đống tỏi phi, đặt vào trong chiếc nồi lớn cọ rửa, nhưng vị tỏi quả thực quá nồng, cọ rửa mãi mà vẫn không hết.


Thuần Vu Lâm cau mày, mãi sau mới nói: “Bệ hạ, thần nhất định phải nghiêm túc nói cho người biết, nếu cứ tiếp tục cái đà ăn uống như thế này, vỏ trai của người sẽ bị chật đấy…”.


Hang đá vào ban đêm yên tính vô cùng, mấy gã đàn ông kia như bị đóng cọc đứng nguyên trên mặt đất. Hà Bạng dựa vào người Thuần Vu Lâm, lười biếng duỗi lưng. Nàng hễ ăn no là buồn ngủ, liền ngáp một cái.


Năm ngón tay thon dài sạch sẽ của Thuần Vu Lâm nhẹ nhàng xoa ấn nhẹ nhàng lên bờ vai Hà Bạng, bờ môi lướt qua thùy tai tinh tế, nụ cười khuynh thành: “Bệ hạ… Lẽ nào người không hiếu kì rốt cuộc bọn chúng muốn làm gì sao?”.


Hà Bạng ngồi trên lưng một tên đàn ông nhưng vẫn cảm thấy rất khó chịu, không suy nghĩ nhiều liền biến về hình dạng con trai nằm gọn trong lòng Thuần Vu Lâm, cả người nàng tỏa ra toàn mùi thịt trai phi tỏi, hỏi: “Chúng muốn làm gì?”.


“Không làm gì cả!”. Thuần Vu Lâm trả lời vừa nhanh vừa dứt khoát!


Tướng ngủ của Hà Bạng rất xấu, lại thường xuyên chảy nước miếng. Thuần Vu Lâm thật tình chẳng muốn chung hưởng cái hình thức hoạn nạn này cùng với nàng chút nào, đành rút ra một chiếc khăn lụa vi cá che khe hở giữa hai vỏ trai lại. Ước chừng khoảng hai khắc sau, Hà Bạng vốn đang ngủ nước miếng nhỏ giọt tong tong, lại bất ngờ lên tiếng: “Dung Trần Tử đến rồi, ngươi đi đi”.


Thuần Vu Lâm tuân lệnh, rồi nhẹ nhàng đặt nàng lên lưng tên đàn ông lúc trước, toan bước ra ngoài, thì bỗng nhiên nàng liền hóa lại thành hình người, bàn tay trắng trẻo giơ lên, một dải nước màu lam sẫm dập dềnh lan ra khắp bốn phía, trước mắt Thuần Vu Lâm tối sầm, phút chốc đã thấy mình ở cách xa đến hơn mười dặm!


Độn thủy!


Thuật Độn thủy là một pháp thuật thuộc mệnh thủy, ở vùng có đủ nước thì có thể đi xa đến ngàn dặm, nhưng khi thực hiện ở trên đất liền thì uy lực sẽ giảm đi đáng kể. Người thực hiện thuật này thường phải tự tạo ra một vùng nước, như vậy mới có thể đi qua mà không bị cản trở. Nhưng Nội tu thuộc mệnh thủy có thể ở trên đất liền bất ngờ tùy hứng độn được hơn mười dặm, e rằng ở Đông Hải cũng không có được mấy người.

Advertisements

One thought on “Thịt thần tiên – Chương 3 (4)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s