Thịt thần tiên – Chương 2 (9)

 

Chương 2: Người đẹp quay lưng giả vờ giận dỗi

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com)

Chân Hà Bạng bị xoa nắn đến phát đau, nàng vốn là Nội tu, thứ yếu ớt nhất chính là cơ thể, loại tu vi giống như của Dung Trần Tử, nếu như muốn tiếp cận để giết nàng, thì không khác gì việc bóp nát một quả trứng gà. Lực tay như vậy khiến nàng đau đến mức nước mắt rơi lã chã: “Dung Trần Tử, tên biến thái chết tiệt kia, khốn kiếp, ngươi muốn ngủ thì cứ ngủ, mẹ nó đừng có mà giày vò lão tử như thế nữa, hu hu, đau quá…”.


Thần trí của Dung Trần Tử vẫn chưa mất hẳn, hắn cắn mạnh vào lưỡi mình một cái, sau đó, liền phun ra một bụm máu, kéo Hà Bạng xuống dưới giường, mơ hồ nói: “Đi đi!”.


Khoảnh khắc đó, Hà Bạng lại thấy do dự – Rốt cuộc là nên đi hay không đây?


Đi ư, chân lão tử cũng đã để cho hắn nắn rồi, có thành công được tẹo nào đâu, lỗ quá! Thế thì không đi, nhưng thật sự cứ để hắn đi ngủ như vậy à? Lão tử tới đây là để ăn thịt, thịt còn chưa đưa được vào miệng thì đã bị hắn ăn trước rồi cũng nên! Tính toán sao cũng thấy bị lỗ!


Xuất quân không giành được thắng lợi đã phải đi ngủ trước! Hà Bạng thấy vô cùng rối rắm.


Mạn đà la trắng cùng hương trừ tà đuổi nạn vấn vít không tan, nguyên khí của Dung Trần Tử bị tổn thương nặng nề, vốn dĩ không thể cưỡng lại được. Hắn xưa nay thanh tâm quả dục, nếu luận về tà niệm nội tâm, thì đương nhiên cũng không nhiều nhặn gì.


Hà Bạng nghĩ ngợi rất lâu, vẫn cảm thấy không nên bỏ qua cơ hội trời cho này, không nỡ hi sinh thân mình, nhưng cũng lại càng không muốn vuột mất miếng thịt! Nàng trèo lên giường, nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ rực của Dung Trần Tử, giọng nói rất nhẹ, rất khẽ: “Đạo sĩ thối, ngươi muốn bất lịch sự với lão tử ư?”.


Thần trí Dung Trần Tử chưa mất hẳn, Hà Bạng lại rất cẩn trọng, chỉ dùng một chút xíu thuật Nhiếp hồn thôi, nhưng Dung Trần Tử hiện giờ giống như nỏ mạnh hết đà, sức đâu để cưỡng lại sự mê hoặc này của nàng. Hắn giống như một con dã thú bổ nhào về phía trước, năm ngón tay vén lớp vũ y trắng như tuyết của nàng lên. Bàn tay hắn vừa chạm đến làn da mềm mại ấm áp, thì lí trí tựa như con đê bị thủy triều xô vỡ, cuốn trôi đến ngàn dặm.


Hà Bạng tuy rằng tuổi đời không ít, luận về ăn uống, nàng nhất định là một chuyên gia, những năm qua, nàng đã lần lượt ăn hết những thứ của ngon vật lạ trong đại dương, từ Đông Hải, Nam Hải, Hoàng Hải, Bột Hải đến Gia Lặc Ti [1] Hải, chưa có thứ gì mà nàng chưa từng được ăn! Thậm chí Đông Hải Long Vương có bất cứ hoạt động gì, cũng tuyệt đối không mời nàng – Vì mời rồi sẽ không đỡ nổi.

[1] Gia Lặc Ti là tên phiên âm tiếng anh của biển Caribbean.


Sau này, khi lên đất liền, đám đạo sĩ toàn ăn chay, điều kiện lại rất kém. Những thứ nàng từng ăn tuy rằng không nhiều, nhưng toàn bộ những món Thanh Hư quan có thể đưa lên đều được ăn sạch sẽ.


Bởi vì nàng dùng quá nhiều, quá nhiều thời gian vào việc ăn, nên có thể nói đó là thể mạnh sở trường cũng được, nhưng đối với những chuyện khác, nàng hoàn toàn không có chút hiểu biết nào hết, ví dụ chuyện cá nước thân mật này chẳng hạn.


“Dung Trần Tử! Ngươi làm gì vậy?”. Hà Bạng nghiêng đầu qua, dáng vẻ thích thú mà học hỏi. Dung Trần Tử đến bản thân còn khó kiểm soát thì lấy đâu ra thời gian giải thích cho nàng những chuyện này. Hắn tóm lấy mắt cá chân như ngọc của nàng, áp nàng trở lại dưới thân mình. Hà Bạng rất nhanh đã phát hiện tình huống không ổn – “hung khí” của địch nhân quá lớn! Nàng vội vàng niệm chú định thân – Thứ đồ chơi hung tợn khủng khiếp đáng ghét như vậy làm sao có thể nhét vừa chỗ đó chứ, mẹ kiếp, vậy mà lũ người trần mắt thịt cũng có thể nghĩ ra được!


Nhưng Dung Trần Tử không quan tâm, với khoảng cách gần gũi thân mật thế này, thì nàng ta muốn niệm bất cứ bùa chú gì cũng cần phải có thời gian. Hai mắt hắn đỏ như đầu sư tử, nhanh chóng giữ lại cánh tay đang cố thi triển pháp thuật của Hà Bạng. Hà Bạng dù sao cũng là Hải hoàng, cũng từng trải qua không ít sóng to gió lớn, biết lúc này chẳng thể lấy đá chọi đá, liền đổi thành bộ dạng tươi cười, nhẹ giọng thương lượng với hắn: “Chúng ta đổi chỗ khác được không? Không thì dùng miệng đi! Ta thấy miệng mình còn lớn hơn chỗ kia đó…”.


Đương nhiên, Dung Trần Tử không chịu thỏa hiệp. Những phút giây sau đó Hà Bạng luôn ở trong trạng thái vô cùng thảm thiết, nước mắt tuôn trào như mưa, vừa khóc nàng vừa luôn miệng chửi mắng Dung Trần Tử. Dung Trần Tử cũng hết cách, hắn không thể nào khống chế được cái cảm giác tâm sa địa ngục thân tọa thiên đường này.


Vết xước trên lưng Dung Trần Tử toàn do Hà Bạng cào, nỗi đau đớn khiến hắn có thể tự chủ được một chút, hắn cắn cổ tay, ấn miệng vết thương lên môi Hà Bạng. Hà Bạng đương nhiên không chút khách khí, lập tức há to miệng ra mút. Có đồ ngon để ăn, cô nàng tham ăn này bắt đầu bình tĩnh lại, thân thể thì vẫn đau đớn như trước, nhưng mùi vị của thịt thì cũng không thể chê vào đâu được!


Hà Bạng vừa muốn khóc, lại vừa không nỡ mở miệng ra. Cuối cùng quyết định, được, ăn xong rồi khóc sau.


Mồ hôi của hắn rơi xuống khuôn mặt nàng, mỗi động tác đều dùng toàn bộ sức lực. Hà Bạng chỉ cảm thấy lục phủ ngũ tạng như bị hoán đổi vị trí. Nàng mút màu từ vết thương trên cổ tay Dung Trần Tử trong làn nước mắt tuôn rơi, vừa dấm dứt khóc vừa nghĩ: “Bất luận cái thứ đó dài thế nào đi nữa, sau này khi ăn thịt, lão tử nhất định sẽ không bao giờ ăn nó!”.


Dung Trần Tử ngủ suốt bốn canh giờ, khi tỉnh dậy cảm thấy từng thớ cơ bắp trên người đều vô cùng đau nhức. Ý thức của hắn vẫn rất tỉnh táo, đương nhiên, biết rõ đã xảy ra chuyện gì. Sau khi chỉnh trang lại mũ áo, việc đầu tiên dĩ nhiên là nhìn khắp nơi để tìm Hà Bạng. Nàng không ở trong phòng, hắn ra khỏi cửa liền gặp ngay Thanh Tố, Thanh Tố vừa mới cất tiếng gọi sư phụ đã bị hắn chặn ngang: “Có nhìn thấy Hà Bạng không?”.


Thanh Tố gật đầu: “Buổi chiều nàng ấy vừa ra ngoài, đang ngâm mình trong ang nước, đại sư huynh đã dặn dò, nên mọi người không ai dám đuổi nàng ấy đi”.


Dung Trần Tử bước nhanh tới hiện trường, quả nhiên nhìn thấy nàng đã biến thành một con trai to, đang ngâm mình trong anh nước làm bằng đá. Trên mặt nước trong vắt nổi bập bềnh những dị vật màu trắng sữa, Dung Trần Tử đương nhiên biết đó là thứ gì, khi ý thức vượt khỏi tầm kiểm soát, hắn không thể tự chủ được, nguyên tinh [2] hóa thành trọc tinh [3], thêm vào đó nguyên dương [4] suốt bao nhiêu năm tu đạo chưa hề bị phá vỡ, hôm qua lại là lần đầu tiên mang “bảo kiếm” ra dùng thử, khó tránh khỏi việc tích trữ hơi nhiều.

[2] Nguyên tinh là để chỉ tinh khí có sẵn bẩm sinh.
[3] Trọc tinh còn được gọi là dâm tinh, để chỉ tinh trùng và tinh dịch hợp thành, chỉ tồn tại trong bộ phận sinh dục.
[4] Nguyên dương là gốc rễ của dương khí trong cơ thể con người.


Cổ hắn đỏ bừng, nhẹ nhàng cúi xuống ôm Hà Bạng lên, đám đệ tử cũng phát hiện ra hôm nay Tri quan có điểm gì đó bất thường, nhưng bất thường ở đâu, thì lại không nói rõ được…


Dung Trần Tử ôm Hà Bạng về phòng ngủ, Thanh Huyền rất tự giác, lập tức mang thức ăn qua đó, lần này, không dám tự ý đẩy cửa bước vào nữa, mà từ rất xa đã ho khan, ho mãi đến tận trước cửa phòng rồi mới dám gõ cửa.


Dung Trần Tử ho nhẹ một tiếng, bảo hắn bước ra. Hắn đẩy cửa vào thì nhìn thấy Hà Bạng đã khôi phục lại hình dáng con người, gác một chân ngọc lên đùi sư phụ, còn sư phụ ngồi ở mép giường, đang nhẹ nhàng bôi thuốc lên mắt cá chân trơn mịn ấy.


Thanh Huyền cũng không dám nhìn dù chỉ là một cái liếc mắt, lập tức đặt thức ăn, rồi nói: “Sư phụ, mời dùng cơm”.


Dung Trần Tử khẽ gật đầu, Thanh Huyền chạy mà như trốn, đương nhiên, không quên tiện tay đóng cửa phòng lại.


Mùi thức ăn lan tỏa khắp phòng, Dung Trần Tử đốt một lá bùa trừ tà, hòa thêm đường cát vào trong chén nước, bưng tới cho Hà Bạng, nhưng nàng không uống, cơn đau khiến nàng không thể nuốt trôi bất cứ thứ gì. Từ lúc vào phòng Dung Trần Tử không hề nói một câu nào, phương pháp giảm đau thì đương nhiên là hắn có, nhưng bị đau ở đó thì…


Sắc mặt hắn đỏ hồng lên một cách kì lạ, một lúc lâu sau, mới mở miệng nói: “Ăn cơm trước đã”. Trong giọng nói ấm áp có chút gượng gạo.


Hà Bạng quay đầu đi chỗ khác, vẫn không chịu uống nước bùa chú, thân thể nàng quá mỏng manh, một vết xước nhỏ, một chút xíu đau đớn cũng phải rất rất lâu sau mới lành, huống hồ, đêm qua Dung Trần Tử lại cuồng phong bão táp như vậy. Dung Trần Tử đương nhiên biết mình đuối lí, nghiến răng cắn vào cổ tay, nhỏ máu vào trong chén nước bùa chú. Lúc ấy, Hà Bạng mới quay đầu lại nhìn hắn. Hắn bưng chén nước đến bên miệng nàng, nhẹ nhàng nói: “Nào”.


Hà Bạng vẫn còn đau, lượng cơm cũng ăn ít đi nhiều. Lúc nàng phàm ăn thì Dung Trần Tử kì thị, lúc nàng ăn ít thì hắn lại sợ nàng sinh bệnh, thời tiết bên ngoài nắng nóng, không có lợi cho nàng.


Cuối cùng hắn vẫn cắn răng, ngồi xổm xuống trước mặt nàng: “Rất đau sao?”. Khuôn mặt hắn nóng tưởng chừng có thể đi nhóm lửa được: “Ta xem thử chỗ đó nhé…?”.


Hà Bạng không hề cự tuyệt, hắn vén vũ y của nàng lên, bên dưới là đôi chân trần dài thon thả. Dung Trần Tử nhìn lướt qua một cái thật nhanh, quả thật là hơi sưng đỏ, kìm lòng không đặng liền đưa cho nàng một lọ thuốc mỡ hoạt huyết tan bầm.


Hà Bạng không nhận, hắn lại khẽ thở dài, nghiêng nghiêng mặt, bôi thuốc thay cho nàng, xúc cảm mềm mại khiến trái tim hắn thiếu chút nữa là nhảy ra khỏi lồng ngực.


Hôm sau, tinh thần Hà Bạng đã khá hơn nhiều, vô cùng thích thú trước đống mứt táo và bánh Trung thu mà Thanh Hư quan làm, Dung Trần Tử bèn lệnh cho thiện đường làm nhiều hơn cho nàng, rồi sau đó tuyên bố bế quan.


Nguyên khí của hắn chưa hồi phục, lại thêm việc trên người có kì độc, đương nhiên cần một khoảng thời gian để an dưỡng. Quan trọng hơn là, hiện giờ hắn không biết phải đối mặt với với Hà Bạng thế nào? Hắn tập trung tất cả đám đệ tử tại Tổ sư điện, vẫn là những lời giáo huấn như mọi khi, rồi sau đó lệnh cho Thanh Huyền chủ trì mọi việc trong Quan, Thanh Tố ở bên phụ giúp, lại truyền xuống dưới hai quyển sách về bùa chú, để chúng đệ tử tham khảo.


Sắp xếp mọi việc xong xuôi, hắn bỗng lại dặn dò Thanh Huyền: “Về phần Hà Bạng… trong thời gian ta bế quan, ngươi nhất định phải chăm sóc nàng ấy chu đáo”. Hắn chăm chú nhìn Thanh Huyền, phong thái trang nghiêm: “Nhìn thấy nàng ấy như nhìn thấy ta, không được đụng đến”.


Thanh Huyền gật đầu như gà mổ thóc, trong lòng thầm nghĩ, con nào dám đụng đến nàng ta, hễ sư phụ người bế quan là con mang đặt nàng ta lên bàn thờ luôn!
Trên đỉnh cao nhất của dãy núi Lăng Hà có một hang động, sư phụ Dung Trần Tử là Tử Tâm đạo trưởng đã tự tay đề cái tên hang Vô Lượng lên đó, bình thường Dung Trần Tử cũng hay ở bên trong bế quan. Nơi này rất yên tĩnh, trong động có bàn đá, giường đá, hắn ngồi đối diện với bức tường, khuôn mặt trầm tĩnh như nước, nhưng trong lòng lại trăn trở bất an. Nói cho cùng, Hà Bạng cũng là Hải hoàng, bản thân giữ nàng ấy lại vốn dĩ cũng là vì thiện ý, không ngờ nhất thời sơ ý, lỡ trúng phải tà thuật Nam Cương, nên đã làm ra chuyện hoang đường này.


Hắn là người chính trực đứng đắn, từ lúc bắt đầu cho đến tận khi kết thúc không có nửa phần chối bỏ trách nhiệm, nhưng xử lí thế nào cho thỏa đáng lại là một vấn đề rất nan giải.
Hà Bạng thì lại không thể bình tĩnh nổi: “Bế quan! Hắn ta có ý gì đây? Khốn kiếp thật!”. Nàng bừng bừng lửa giận, Thanh Huyền cuống quýt dỗ dành: “Gia sư bế quan là vì trọng thương, cần phải tĩnh dưỡng…”.
Hà Bạng trừng mắt lên, bỏ ngoài tai: “Ý ngươi là có ta ở đây thì hắn không yên tĩnh được hả?”.
Thanh Huyền lắc đầu như trống bỏi: “Không liên quan gì đến người hết, bệ hạ, người xem người mặt hoa da phấn, yểu điệu thướt tha, sư phụ đâu thể cưỡng lại sức quyến rũ của người được, sao lại cảm thấy có người ở đây thì không yên tĩnh chứ? Chỉ là thân thể đang mang thương tích, khí huyết suy nhược, có lẽ sư phụ sợ bệnh tình của mình ảnh hưởng tới bệ hạ, nên mới bế quan tu dưỡng một thời gian”. Thanh Huyền nhớ ra, lúc bình thường sư phụ thường dạy người xuất gia không được nói dối, liền cảm thấy vô cùng cay đắng – Sư phụ ơi, người gây họa với ai không gây lại đi gây họa với nàng ta làm gì…?
“Hừ, theo ta thấy là hắn muốn chạy làng thì có!”. Hà Bạng tuy tham ăn, những cũng không phải người khờ khạo: “Cũng chả sao, dù hắn có chạy làng thì rốt cuộc đạo sĩ cũng không thể chạy thoát khỏi đạo quan, bổn tọa không tin hắn vĩnh viễn không xuất quan!”.
Sau khi Dung Trần Tử bế quan, Thanh Huyền tạm giữ chức chủ trì. Trong lòng hắn biết rõ đầu đuôi ngọn ngành, nên liệt những việc ăn, mặc, ở của Hà Bạng vào hàng đại sự đứng đầu trong Quan. Đầu bếp chính trong thiện đường ngày ngày đều đổi mới đa dạng các món ngọt, Hà Bạng ăn căng da bụng thì sẽ trùng da mắt, nên phần lớn thời gian đều ngủ ở trong phòng của Dung Trần Tử, không sao chạy ra ngoài được.
Dần dần, đám tiểu đạo sĩ đều tìm được cách ứng phó với nàng – Cô nàng này coi chuyện ăn uống như tính mạng, lại thích nhất là đồ ngọt, chỉ cần ăn no bụng là đồng nghĩa với việc sẽ đi ngủ, chẳng còn sức đâu mà làm náo loạn. Mỗi khi gặp chuyện, cứ nâng nàng lên, tán tụng đến tận mây xanh, thì nàng sẽ không so đo tính toán gì với mọi người nữa.
Điều quan trọng nhất chính là, không được làm trái ý nàng, tất cả mọi việc chỉ cần là nàng nói, thì nhất định phải thừa nhận nàng nói rất đúng, nói rất chuẩn. Đây đúng thật là đệ nhất diệu kế từ xưa đến nay!
Như vậy, nàng có muốn sinh sự cũng không được.

One thought on “Thịt thần tiên – Chương 2 (9)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s