Thịt thần tiên – Chương 2 (8)

 

Chương 2: Người đẹp quay lưng giả vờ giận dỗi

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com)

Đại chiến kết thúc, bỏ lại đống bàn, ghế ngã đổ ngổn ngang. Hà Bạng cũng chẳng thèm quan tâm, về tới Thanh Hư quan, liền đến ngay thiện đường lấy thức ăn, sau đó mới ung dung quay về phòng ngủ của Dung Trần Tử.


Mấy ngày trước, Dung Trần Tử có dùng thuật Trấn trạch, đốt hương trừ tà đuổi nạn, nên cả căn phòng cũng không có gì khác thường. Nàng bê đống thức ăn trèo lên giường, rồi như chợt nhớ ra điều gì đó, lấy từ bên hông ra một viên thuốc màu trắng, mở nắp lư hương ra, tiện tay bỏ luôn vào trong.


Lúc Dung Trần Tử về đến Quan thì trời cũng đã sáng hẳn, hắn tìm Hà Bạng đến tận nửa đêm, thậm chí trước khi sơn thế vẫn còn chưa trấn áp xong đã không tiếc sức lực sử dụng linh thức để tìm kiếm, qua thăm dò mới biết nàng đã quay về Quan rồi. Khắp Thanh Hư quan đâu đâu cũng có trùng độc và những cái xác đã mất hết tà khí chống đỡ, không thể nhúc nhích gì nữa.


Thanh Huyền dẫn theo chúng đệ tử đi dọn dẹp, Dung Trần Tử thể lực cạn kiệt, nhưng hắn không thể chịu được cả người mình bốc mùi như vậy, nên gắng gượng đi tắm. Đúng lúc đó, Thanh Tố cũng vội vã trở về, nhìn thấy tình cảnh trước mắt cũng vô cùng kinh hãi, vừa hay có thể giúp Thanh Huyền thu dọn tàn cục.


Bên ngoài bận rộn luôn chân luôn tay, bên trong phòng ngủ của Tri quan lại vô cùng yên tĩnh. Sợ làm phiền đến sự nghỉ ngơi của sư phụ, Thanh Huyền điều tất cả đám tiểu đạo sĩ đi quét dọn cung quan.


Dung Trần Tử vừa chạm vào gối là nhắm mắt ngủ ngay. Hà Bạng nằm bò cạnh hắn, chốc chốc liêm liếm tay, sờ sờ mặt Dung Trần Tử mệt mỏi không chịu nổi, mắt cũng không muốn mở: “Đừng nghịch”.


Trên người hắn chịu một trượng, ẩn bên trong cú đánh này có chứa bùa chú khẩu quyết, xem ra cần phải nghỉ ngơi dưỡng sức rồi sau đó mới có thể xử lí mọi việc được. Hà Bạng tì cằm lên ngực Dung Trần Tử, ngón trỏ vẽ lòng vòng lên cổ hắn. Nơi mạch máu đang đập kia, mùi vị máu tươi vẫn cứ quẩn quanh giữa môi răng nàng.


Dung Trần Tử thật sự quá mệt, không còn sức đâu để trách mắng hành động thất lễ này của nàng nữa. Tư thế ngủ của hắn rất ngay ngắn, không hề bị ảnh hưởng bởi nàng chút nào.


Hà Bạng nhíu mày suy nghĩ rất lung, mượn cớ xuống giường uống nước, rồi bỏ thêm một viên trân châu màu trắng vào bên trong lư hương, mùi của hương trừ tà đuổi nạn không hề thay đổi, vấn vương không tan trong cả căn phòng.


Uống nước xong, nàng lại quay về nằm bò lên ngực Dung Trần Tử. Hắn ngủ không được yên, những hình ảnh trong mơ hiện lên lộn xộn, có hình ảnh của những năm tháng thơ ấu lúc theo sự phụ học nghệ, có quãng thời gian huy hoàng rực rỡ khi trừ yêu diệt quái, cuối cùng, thậm chí có cả hình ảnh lõa thể của Phu Á.


Hắn đột nhiên mở bừng mắt ra, cảm thấy trong lòng mình có chút dao động, tà khí xâm nhập, liền dùng Tập thần quyết để ngưng thần tĩnh tâm, thanh lọc hơi thở đang hỗn loạn. Hà Bạng dường như bị Dung Trần Tử dọa cho giật mình, trợn tròn mắt lén nhìn hắn. Hắn nhẹ nhàng dịch chuyển nàng đang từ trên ngực mình xuống dưới giường: “Đừng nghịch linh tinh nữa, bần đạo nghỉ một lát, buổi chiều sẽ đắp mắt cho người, sau đó sẽ dẫn người đi ngâm nước”.


Hà Bạng gật gật đầu, yên lặng nằm cạnh hắn. Ngoài mặt thì không biểu lộ chút cảm xúc nào, nhưng trong lòng thì mắng mỏ hắn tơi bời – Lão đạo sĩ này rốt cuộc có phải là người không vậy!


Thứ nàng cho thêm vào lư hương chính là mạn đà la trắng [1], loài hoa này chuyên dùng để khơi gợi tà niệm của con người, những ác niệm ẩn sâu trong tâm hồn sẽ được phóng đại đến vô hạn, chỉ trong chốc lát sẽ làm chủ toàn bộ ý thức. Người bình thường chỉ cần sử dụng một chút bột phấn thôi, thì sẽ khiến tính tình của họ có sự thay đổi rất lớn rồi. Liều lượng dùng trong phòng Dung Trần Tử đã tăng lên gấp mấy lần, mà dường như hắn hoàn toàn không bị ảnh hưởng. Nếu là lúc bình thường thì có lẽ còn kết luận rằng định lực của hắn quá hoàn hảo, nhưng hiện giờ với thương thế lúc này của hắn thì thật sự rất khó để lí giải.

[1] Mạn đà la trắng còn có tên khác là hoa bỉ ngạn, là một loại dược thảo có công dụng làm thuốc, nhưng bản thân lại có chất độc nên khi dùng phải rất thận trọng.


Đương nhiên, Hà Bạng không thể bỏ qua cơ hội ngàn năm có một này, nàng nghiến răng, lật người xuống giường, bỏ thêm một viên mạn đà la trắng nữa. Liều lượng như vậy, dù thuật pháp chuyên Nội tu như nàng cũng sẽ không thể chịu nổi. Nàng nhìn Dung Trần Tử nước miếng tuôn ra dào dạt, Dung Trần Tử thơm, thật quá sức thơm.


Nàng vừa thu lại những suy nghĩ trong đầu mình vừa hít ngửi người hắn, hận không thể há miệng cắn cho máu tươi tuôn trào. Càng nghĩ lại càng cảm thấy tham lam, cơ thể dính chặt lên người Dung Trần Tử.


Dung Trần Tử mở choàng mắt, không thể khôi phục lại vẻ tỉnh táo lúc trước. Hắn ngây người nhìn Hà Bạng bên cạnh mình, mái tóc nàng đen dài bóng mượt, vì thuật pháp thuộc mệnh thủy, nên da thịt nàng mềm mại trắng sáng đến dị thường, cánh môi màu hồng nhạt tươi tắn, cái mũi cao thẳng, đôi mắt như đại dương trong veo xanh thẳm. Hắn chợt nhớ tới đôi chân tinh tế trắng nõn của nàng, ý niệm tà ác manh nha, sau đó như một loại dây leo mạnh mẽ sinh sôi nảy nở, hơi thở của hắn gấp gáp dần, nhưng vẫn cố niệm Thanh tâm chú như muốn kháng cự.


Nàng khẽ nhíu mày, rối bất ngờ cúi xuống liếm lên cổ hắn. Bởi có nàng, nên ở trên giường quần áo của Dung Trần Tử vẫn rất nghiêm chỉnh, dù ngày hè nắng nóng oi bức thì cúc cổ áo vẫn được cài rất kín. Hà Bạng liếm đến vành tai hắn, rồi nhẹ nhàng thì thầm: “Dung Trần Tử, để ta cắn ngươi một miếng đi, ta chỉ cắn vào tai…”.


Âm thanh ấy tựa giọt mật ong ngọt ngào hòa vào dòng suối trong xanh mát lạnh trên núi, Dung Trần Tử không có cách nào để tụ khí, lại không thể cưỡng chế lại sự mê hoặc ấy, hắn đột nhiên nắm chặt lấy vai Hà Bạng, mạnh mẽ ôm chặt nàng.


Cơ thể hắn cường tráng, lồng ngực dày vạm vỡ, một tay Hà Bạng chống lên cơ bắp rắn chắc của hắn, trong mắt lóe lên một tia sáng xanh – Oa oa oa oa, cường tráng thế, có thể ăn được rất lâu, rất lâu, rất lâu đấy!


Còn trong mắt Dung Trần Tử lại là sự đấu tranh giằng xé, nhưng vết thương quá nặng khiến hắn không chống đỡ nổi hương mạn đà la trắng đang lượn lờ vấn vít xung quanh. Hắn xoay người đè lên Hà Bạng. Đầu óc hắn không còn tỉnh táo, ngay cả hốc mắt cũng đã đỏ rực, hơi thở càng lúc càng dồn dập. Hà Bạng định vươn tay chạm vào hắn, thì cổ họng của Dung Trần Tử mơ hồ như thốt ra một tiếng: “Đi đi!”.


Hà Bạng thán phục, quả không hổ danh Chính thần chuyển thế! Nàng đương nhiên không đi, nhưng cũng không dám làm bừa, sợ Dung Trần Tử nhận ra sự khác thường. Hai người trong tư thế nam trên nữ dưới dính sát vào nhau, cổ Dung Trần Tử trướng lên đỏ rực, hơi thở dồn dập hoàn toàn mất kiểm soát.


Hà Bạng nghiêng đầu đánh giá hắn, bàn tay thô ráp, nóng bỏng của hắn sờ lên đôi chân nhỏ nhắn của nàng như một kẻ điên. Hà Bạng ngước khuôn mặt phấn hồng lên nhìn hắn, trong mắt hắn hỏa dục bừng bừng, nhưng mãi vẫn không thấy hành động tiếp. Năm ngón tay hắn nhẹ nhàng vuốt ve ngón chân, mắt cá chân tinh xảo của nàng, Hà Bạng cũng bắt đầu trở nên nóng nảy – Khốn kiếp, tên lỗ mũi trâu thối tha, ngươi biến thái à, nguyện vọng lớn nhất lại là sờ chân của lão tử thôi ư!


Đúng lúc đó, Thanh Huyền bưng khay thuốc trị độc dưỡng thương đẩy cửa bước vào. Thường khi Dung Trần Tử hành sự đều có hắn và Thanh Tố hầu việc, tưởng Dung Trần Tử đang ngủ say, nên hắn mới không gõ cửa. Nào ngờ nhìn thấy một cảnh khiến mạch máu sôi trào như vậy!


Trên chiếc giường La Hán to rộng, mái tóc dài của Hà Bạng phủ kín gối, vị sư phụ xưa này đứng đắn, nghiêm khắc của hắn đang đè chặt lên người Hà Bạng, thở dốc như trâu, một tay còn đang ra sức xoa nắn đôi chân ngọc ngà của nàng ta. Tay Thanh Huyền run lên, thiếu chút nữa là đánh rơi chiếc khay xuống đất. Cuối cùng nhẹ tay nhẹ chân đặt chiếc khay lên bàn, lập tức quay người đi ra, còn tốt bụng khép cửa phòng lại!


Cảnh tượng trước mắt bị cánh cửa gỗ che khuất, tim hắn đập thình thịch, thật không ngờ lúc ở trên giường sư phụ cũng… Khụ khụ, cũng nhiệt tình phóng khoáng đến thế… Quả không hổ danh Hải hoàng, thật có bản lĩnh! Tốt rồi, đúng là đỉnh khí có khác, sau này phải cẩn thẩn chú ý hơn, ngàn vạn lần không được đắc tội với nàng ta. Thanh Huyền vừa đi vừa cố gắng điều hòa lại nhịp tim đang đập kịch liệt trong lồng ngực…

Advertisements

One thought on “Thịt thần tiên – Chương 2 (8)

  1. Mình đọc Thịt thần tiên đúng là bữa đọc bữa không mà. Thật phục cái sự liên tưởng của Thanh Huyền ví sư phụ mình “thở dốc như trâu” . Cảm ơn Mèo nhé.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s