Thịt thần tiên – Chương 2 (7)

 

Chương 2: Người đẹp quay lưng giả vờ giận dỗi

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com)

Lúc này, trên đỉnh Thê Hà, Dung Trần Tử đang dùng Bão nguyên thủ nhất [1], tập trung tinh lực đối phó với kẻ địch. Hắn vô cùng quen thuộc với trận pháp này, mấy ngày nay cẩn thận tỉ mỉ quan sát, cơ bản cũng hiểu rõ được thực lực của Phu Á. Hắn vừa mới thâm nhập được vào núi thì đã tìm thấy trận nhãn của nàng ta, nhưng sau khi trận pháp bị phá vỡ, thì lại càng kích phát thế núi Lăng Hà. Lúc ấy, hắn biết Vu sư Nam Cương đó muốn dốc toàn lực ra để đánh trận này.

[1] Bão nguyên thủ nhất là một phương thức tu luyện của Đạo gia, chủ yếu là tu dưỡng tinh thần nội tâm, loại bỏ tạp niệm, bảo vệ tinh, thần, khí của con người, sống hài hòa với thiên nhiên và có tác dụng kéo dài tuổi thọ.


Lửa ma trên đỉnh Thê Hà đan xen cùng các loại bùa chú, đúng vào lúc cát bay đá chạy, thì đột nhiên bên ngoài có tiếng hét: “Sư phụ?”.


Dung Trần Tử trong lòng kinh ngạc, nhất thời lộ ra sơ hở, đối phương một mặt lập tức ngăn trở hắn, một mặt đi bắt tên đệ tử Thanh Huyền vẫn đang luẩn quẩn ở lưng chừng đỉnh Thê Hà. Dung Trần Tử bất đắc dĩ, đành phải đổi thủ thành công, xông ra khỏi lớp lớp vòng vây đi cứu tên đại đệ tử của mình.


Tám lão Vu sư vây đánh hắn, người nào người nấy đều là cao thủ, lẽ nào lại bỏ qua cơ hội tốt như thế, vô số trùng độc như thủy triều dâng bay về phía Dung Trần Tử, dũng mãnh liều chết như muốn phá tan cấm chế của hắn, hắn nóng lòng muốn đi cứu Thanh Huyền, hơi thở vẫn luôn được điều hòa bình ổn giờ có chút hỗn loạn.


Trong rừng trúc tím bên cạnh một cây tùng cổ, sắc mặt Phu Á trắng bệch như ma, nhưng thần trí thì vẫn còn: “Ngươi dẫn đồ đệ của hắn tới đấy, chỉ để quấy nhiễu tâm trí của hắn thôi sao? Rốt cuộc ngươi muốn giúp hắn hay là giúp bọn ta?”.


Hà Bạng đứng dựa người vào cây trúc, tà váy trắng như ẩn như hiện thấp thoáng trong đêm khuya: “Giúp ai ư? Trước giờ bổn tọa chẳng giúp ai hết”. Nhìn Dung Trần Tử ở trong trận pháp đang dần dần không thể ứng phó một cách ung dung được nữa, vẻ mặt nàng lười biếng thản nhiên: “Nếu như đám Vu sư đó giết chết hắn, thì phải cảm trời tạ đất, bổn tọa vừa hay có thể mang cái xác đó đi. Còn nếu đám Vu sư ấy bị hắn giết… thì bổn tọa đành chịu thiệt ở lại trong Thanh Hư quan thêm vài ngày nữa vậy”.


Đột nhiên trong lòng Phu Á này sinh một tia hi vọng: “Nếu như tên đạo sĩ đó chết rồi, ngươi có thể đừng giết ta được không?”.


Hà Bạng thậm chí không buồn liếc mắt nhìn nàng ta một cái, nói: “Muộn rồi, ngươi bị Thiên cương phục ma chú của Dung Trần Tử làm bị thương đến tận tim phổi, hiện giờ thật sự đã chết. Ta không hiểu đạo thuật, nhiều nhất cũng chỉ giữ được bản mệnh trùng độc của ngươi, để ý thức của ngươi được sống thêm một lúc nữa mà thôi. Chỉ là thân thể ngươi tuy đã chết, nhưng vẫn có thể giúp ta làm một việc. Mấy cái tên trong sư môn của ngươi xem ra thanh thế cũng dọa người lắm, nhưng ta lại cảm thấy chúng quá sốc nổi. Nếu như Dung Trần Tử giành được phần thắng, ta sẽ bảo hắn siêu độ cho ngươi, ừ phải, ngươi đầu thai lại lần nữa vào một gia đình thiện lương, nhất định sẽ tốt đẹp hơn bây giờ nhiều”.


Phu Á sờ tay lên ngực mình, quả nhiên tim đã ngừng đập. Tơ đỏ trên khuôn mặt nàng đã phai mờ không còn thấy chút dấu vết nào, làn da như được tưới nước mát, trắng nõn mềm mại vô cùng. Ai có thể nghĩ một thân thể như vậy, lại là thân thể của một người đã chết chứ.


Hà Bạng cũng sờ bụng mình – Nàng đói rồi!


Hai người đang nói chuyện, thì tình hình Dung Trần Tử ở bên kia có chút không ổn. Vô số trùng độc lao về phía Thanh Huyền, hắn liều chịu một trượng của một Vu sư, xông ra khỏi vòng vây, dùng huyền thuật của đạo môn đẩy lui đám trùng độc Vu Cương, nhưng một trượng đánh lên người dường như có mang theo kịch độc, hắn hóa ra rất nhiều bùa chú muốn thử trấn áp lên vết thương.


Hà Bạng không có đồ ăn vặt, bụng càng ngày càng đói: “Khốn kiếp! Đừng có đánh hỏng thịt của lão tử đấy!”.


Trong lúc tình thế cấp bách, mấy lão Vu sư đang vây lấy hai sư đồ Dung Trần Tử liền ngồi xuống, lắc lắc chuông triệu hồn, chày tang hồn làm bằng xương người cũng phát ra tiếng vù vù. Dung Trần Tử sắc mặt khẽ nghiêm lại, lôi từ trong túi bảo bối ra một lá bùa màu tím.


Trong huyền thuật đạo môn, bùa chú cũng chia làm năm loại, phân làm năm màu vàng kim, bạc, tím, lam, vàng, từ vàng đến vàng kim uy lực sẽ tăng dần lên theo từng màu, nhưng ứng với nó là phép thuật cũng sẽ tiêu hao rất nhiều.


Hà Bạng tuy không rành đạo pháp, nhưng những thứ mang tính hiểu biết thông thường đó thì rõ. Sở dĩ trước đây nàng luôn cảm thấy Dung Trần Tử xử lí mọi việc đơn giản dễ dàng, cũng là vì toàn nhìn thấy hắn sử dụng bùa vàng.


Lời bùa chú cổ quái vang lên, Thanh Huyền ghé sát vào người Dung Trần Tử không biết đã nói những gì, mà lông mày của Dung Trần Tử nhíu cả lại, giống như muốn giáo huấn hắn vài lời, rồi đột nhiên tiếp tục hạ thủ không chút nể mặt lưu tình.


Cát đá phía trước che mất tầm nhìn, hai bên đấu nhau đến người chết kẻ sống, Hà Bạng đứng lên một cây trúc cong, bụng sôi ùng ục, nàng hơi mất kiên nhẫn: “Mau đánh đấm cho xong đi, xem người ta mệt sắp chết rồi đây”. Nàng lại lẩm bẩm: “Cũng đói sắp chết luôn rồi, nhanh quay về Quan, bảo đám tiểu đạo sĩ làm đồ ăn đêm thôi”.


Phu Á cũng đứng nguyên chỗ cũ, nhiệt độ cơ thể của nàng ta vẫn còn ấm, nhưng mạch đập, hô hấp, nhịp tim đã hoàn toàn ngừng lại, chỉ còn lại thần thức là vẫn chưa có dấu hiệu rối loạn. Nàng ta tiếp xúc với tử thi đã nhiều năm, trong lòng ngoài phảng phất nỗi niềm sợ hãi, cũng có chút hưng phấn với cái chết.


Hà Bạng lấy ra một con ốc biển, thổi nhẹ một hơi, núi rừng đột nhiên nổi gió, âm thanh xen chút kì dị, giống như tiếng chuông trên cổ lạc đà. Những người có pháp lực có thể cảm nhận được tốc độ âm thanh truyền đi, đám Vu sư tưởng rằng Dung Trần Tử đạo gia thần thông, Dung Trần Tử lại cho đó là Vu thuật Nam Cương. Chừng ba khắc sau, hai bên quần ướt đẫm mồ hôi, Phu Á nhìn về phía trước, thấy các sư thúc của mình đang thất thần, dường như quên luôn cả việc niệm chú. Còn Dung Trần Tử thì cắn vào lưỡi mình, mượn cơn đau để tập trung tinh thần. Bỗng một tiếng hét dõng dạc vang lên, lá bùa màu vang kim tung ra, khiến sáu lão Vu sư lập tức bị thương nặng.


Hà Bạng khẽ lắc đầu, cất con ốc biển đi: “Quả nhiên, thực lực chênh lệch quá lớn, không thể trông mong gì được”. Nàng quay đầu lại nhìn Phu Á nở một nụ cười tươi sáng rực rỡ, nhẹ nhàng nói: “Tới lượt ngươi rồi, đi thôi”.


Phu Á chỉ cảm thấy đôi mắt ấy xanh thẳm như nước biển, thần trí sa vào trong con ngươi, dường như sợ hãi trước cơn sóng lớn, nàng ta mờ mịt đi về phía trước, thể lực của Dung Trần Tử tiêu hao quá nhiều, vừa rồi thứ pháp thuật kì lạ khó hiểu đó bay tới khiến cơ thể hắn không thể chống đỡ nổi, Thanh Huyền sớm đã nằm vật trên mặt đất.


Thấy Phu Á đến gần, Dung Trần Tử khẽ mím môi, tiện tay thi triển thuật Thiên tâm phệ cổ, muốn hủy đi bản mệnh trùng độc của Phu Á. Phu Á có phần mê man, thậm chí không hề né tránh đổ rạp xuống dưới chân.


Dung Trần Tử biết Vu sư nào cũng nuôi một bản mệnh trùng độc, sau khi thân thể đã chết, bản mệnh trùng độc này không chết ngay lập tức, mà sẽ tuân theo ý thức linh hồn còn sót lại của chủ nhân, hoàn thành chấp niệm của chủ nhân, nên lúc này cũng không để ý tới nữa.


Hắn lại rút thêm một lá bùa màu lam, đúng lúc đang bấm tay niệm chú, thì đột nhiên cô nàng Phu Á đã tắt thở dưới chân bỗng hô hấp mạnh mẽ trở lại, thân hình tựa ma quỷ, chưởng thẳng vào huyệt Phế du, khiến phổi hắn bị tổn thương. Dung Trần Tử không kịp tránh, loạng choạng bước đi, phun ra một ngụm máu tươi.


Tuy Phu Á đã chết, nhưng cơ thể bỗng lại tản ra một thứ ánh sáng rực rỡ quỷ dị, nàng ta cởi bỏ từng thứ trên người mình xuống, chốn rừng núi tối tăm, bùa lửa đang bập bùng phát sáng. Trên mặt nàng ta mang theo vẻ mơ màng ngây thơ không chút tà ác, thân thể trong làn ánh sáng mờ ảo sáng bóng như bạch ngọc.


Dung Trần Tử vừa mới chịu chưởng, hơi thở rối loạn, giờ nhìn thấy cảnh này vội vàng niệm Tập thần chú, thu lại thần trí, trấn tĩnh tập trung. Trong khi đó hai lão Vu sư còn sống lại bị phân tâm, Dung Trần Tử nắm lấy cơ hội ra tay, không chừa lại đường lui. Hắn sử dụng ngay một lá bùa màu bạc, rồi lại phun tiếp ra một ngụm máu nữa. Uy lực của hai lá bùa bạc rất lớn, pháp lực của hai lão Vu sư kia đã cạn kiệt, sớm đã không thể chống đỡ được thêm nữa, lập tức phơi thây trong núi.


Phu Á không mảnh vải che thân từ từ bước đến, Dung Trần Tử xưa nay vốn chán ghét yêu ma tà thuật, khẽ nhíu mày, thuận tay lấy mảnh vải cuốn ở cổ tay che lên mặt, mở thiên nhãn, bảo kiếm trong tay bổ từ trên xuống, một đường sắc bén, trong nháy mắt Phu Á đầu lìa khỏi xác.


Hà Bạng không đề phòng hắn phá được thuật mị hoặc, vội vàng thủ tiêu thuật con rối.


Cường địch đã bị đẩy lui, nhưng Dung Trần Tử vẫn chưa thể nghỉ ngơi được, hắn còn phải ổn định thổ địa trên đỉnh Thê Hà, trấn áp thế núi Lăng Hà, xử lí đám thi thể, trùng độc. Hắn ôm ngực húng hắng ho, chưởng Phu Á ra quá hiểm, đã làm thương tổn đến tim phổi của hắn. Hắn đá đá vào người Thanh Huyền, hổn hển nói: “Nàng ấy lạc ngươi ở chỗ nào?”.


Thanh Huyền đã mất hết khí lực, Dung Trần Tử đành phải nắm chặt lấy cánh tay của hắn, ra lệnh: “Dẫn đường!”.


Hà Bạng suy nghĩ rất lâu mới hiểu ra hắn đang hỏi về mình.


Nàng nhảy từ trên cây trúc tím xuống, Dung Trần Tử vừa đi vừa trấn giữ lũ trùng độc, đám xác người trên đường. Sợ hắn phát hiện, Hà Bạng không dám thi triển pháp thuật bừa bãi. Ông đạo sĩ bù nhìn lúc trước vẫn đang lang thanh trong rừng, nàng khẽ thúc nhẹ, ông ta liền đi đến chỗ Dung Trần Tử. Thanh Huyền chỉ chỉ, còn chưa kịp thốt ra lời, Dung Trần Tử đã ở trước mặt ông ta.


Ông đạo sĩ này vốn là một vị tiên nhân Đạo tông nào đó, đã tìm một hang động sâu trong núi Lăng Hà để quy tiên, bị thế núi kích động, bản năng vẫn còn. Dung Trần Tử chưa kịp bước đến, thì đã bị ông ta đã thưởng ngay cho một câu Ngũ lôi chú.


Dung Trần Tử bất ngờ không kịp phòng bị, đành khổ sở hứng trọn. Hắn không nỡ hủy đi di thể của người đi trước, nói cho cùng biến cố trong núi Lăng Hà lần này cũng là do hắn mà ra, nên chỉ hóa một lá bùa Trấn thi, trấn giữ thi thể vị đạo nhân này lại.


Ngũ lôi chú là thuật thần chú rất phổ biến, nếu như là trước đây thì sẽ không ảnh hưởng gì dù chỉ là một sợi tóc của hắn, nhưng hiện giờ thi triển trên người thì quả đúng là họa vô đơn chí. Hắn còn phải lo lắng cho cô nàng Hà Bạng kia nữa.

Advertisements

3 thoughts on “Thịt thần tiên – Chương 2 (7)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s