Thịt thần tiên – Chương 2 (6)

 

Chương 2: Người đẹp quay lưng giả vờ giận dỗi

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com)

Trời tối sầm lại, phía rừng núi thoạt đầu phát ra những tiếng ồn ào khe khẽ, dần dần là tiếng cây cỏ bị chặt gãy, tiếng sói tru trong đêm trăng, tiếng nói chuyện của người lớn trẻ nhỏ, tiếng ca hát vang lên từ khắp bốn phương tám hướng, lại có cả tiếng cười điên dại của đàn ông, tiếng khóc ai oán của phụ nữ, hòa cùng tiếng gào rú của các loại dã thú.


Mặt đất bắt đầu chấn động tựa thứ gì đó muốn phá vỡ mặt đất để nhoi lên, rồi sau đó lại muốn chui xuống.


Có tiếng chân lúc nặng nề như đang đánh trống, lúc nhẹ nhàng như lũ mèo lũ chuột. Đám tiểu đạo sĩ trong Tam Thanh điện chứng kiến cảnh tượng ấy, trong lòng ít nhiều cũng hơi run. Nhưng vốn là những người tu đạo luyện công nên chẳng ai để lộ ra ngoài, mọi người ai niệm kinh thì cứ niệm, ai vẽ bùa chú thì cứ vẽ, không hề có chút hoang mang rối loạn.


Thanh Huyền xếp Hà Bạng ngồi giữa đám đệ tử, cũng là cố ý bảo vệ nàng. Hà Bạng ngồi ở chiếc bồ đoàn chính giữa, xem trái ngắm phải, háo hức nhìn ngó khung cảnh mới mẻ. Cửu Tam Thanh điện vẫn chưa đóng kín, từ đây nhìn ra ngoài có thể nhìn thấy một luồng âm khí màu xanh sẫm ở sâu bên trong ngọn núi Lăng Hà đang bốc lên tận trời. Một danh sơn, nơi tụ hợp linh khí của trời đất, nuôi dưỡng ra biết bao những nhân tài ưu tú, vậy mà giờ đây âm u đáng sợ như chốn âm tào địa phủ.


Hà Bạng rất tò mò thích thú với Vu thuật Nam Cương, nhìn đến mải miết say sưa. Bất chợt trong điện chấn động mạnh, Hà Bạng ngẩng đầu nhìn thấy ở phía sau điện có một cái xác đã thối rữa phân nửa đang chui ra từ dưới đất lên. Cái xác này không biết đã chết từ ngày tháng năm nào, hoàn toàn không nhìn ra được màu sắc quần áo nữa, hốc mắt đen kịt như một cái động, nó chui từ dưới đất lên nhẹ nhàng không một tiếng động, hai cánh tay chỉ còn trơ lại xương, trên má vẫn còn bám lại chút thịt rữa nát. Gió tanh quấy nhiễu khứu giác, càng khiến người khác không ngửi ra mùi của nó.


Đám tiểu đạo sĩ phần lớn đều đang nhắm mắt niệm kinh, không chú ý đến việc này, Hà Bạng cũng xấu tính, nàng rõ ràng nhìn thấy nhưng lại không hề lên tiếng, để mặt cái xác thối rữa đó đi lại lung tung trong điện, đợi đến khi nó đi qua trước mặt mình, nàng mới lặng lẽ duỗi chân ra ngáng. Thứ đồ chơi ấy ngã sõng soài về phía trước, rồi ngay lập tức nhào thẳng vào lòng Thanh Huyền.


Thanh Huyền bất ngờ ôm trọn thứ đó vào lòng, liền mở mắt ra nhìn, sợ đến hồn bay phách tán! Trong điện náo loạn, Hà Bạng che miệng cười trộm, liền bị Thanh Huyền hung hăng trừng mắt lên lườm cho một cái.


Cái xác di chuyển chậm chạp, nhưng lại cực kỳ khó giết. Bùa chú hoàn toàn vô hiệu, có vẻ nó không giống một linh hồn đang quấy phá. Một đám đạo sĩ dùng đủ các loại pháp khí đánh đập nó rất lâu, rồi ngẩn ra không hiểu vì sao đánh sao nó cũng không chết. Thậm chí đã mất một chân, mà nó vẫn cố tập tễnh đả thương người khác.


Thanh Huyền cũng có chút hiểu biết, đành chặt cụt hai chân nó đi: “Ả yêu nữ này khơi dậy thế núi Lăng Hà, rồi mượn thế của sơn mạch kích động xác chết. Nếu như không phá được trận pháp này, tà khí sẽ cuồn cuộn phun ra không ngừng, đến lúc đó e là không thể trấn áp được”.


Cái xác kia cụt chân, nhưng hai tay vẫn khua loạn xạ, Thanh Huyền sợ nó làm người xung quanh bị thương, liền chặt phăng cả hai tay nó.


Chịu ảnh hưởng từ Dung Trần Tử, Thanh Huyền cũng là người thích sạch sẽ, trên quần áo dính đầy những mảnh thịt vụn, còn tâm trí đâu mà ngồi thiền, chỉ muốn đi thay quần áo ngay. Nhưng Dung Trần Tử đã có lệnh không được rời khỏi đại điện, hắn nhớ tới lệnh của sư phụ, nên không dám làm bừa.


Hà Bạng đương nhiên là đi guốc trong bụng hắn. Quả thật mùi trên người hắn không dễ ngửi chút nào, bèn đề nghị: “Hay là ta đi thay quần áo cùng với ngươi nhé?”.


Hà Bạng huých huých vào người Thanh Huyền, hắn nghiến răng nói: “Sư phụ lệnh cho tôi đợi ở đây không được tự ý ra ngoài, thay quần áo là chuyện nhỏ, nghe theo lệnh của sư phụ mới là chuyện lớn”.


Hà Bạng cười nói duyên dáng, nàng nhìn thẳng vào mắt Thanh Huyền, ngữ điệu dịu dàng: “Thanh Huyền, ta đi thay quần áo cùng với người nhé?”.


Thanh Huyền thoáng ngây người, rồi bỗng cảm thấy mình nhất định phải đi thay quần áo, thần sắc của hắn trông vẫn như bình thường, dù các sư đệ vẫn đang ở trong đại điện nhưng không ai phát hiện ra điều gì khác biệt: “Ừ, thay quần áo, phải đi thay quần áo chứ”.


Hắn đứng dậy dặn dò đám tiểu đạo sĩ ở lại trong điện, còn mình thì dẫn Hà Bạng ra ngoài. Thanh Vận hơi lo lắng, hỏi: “Đại sư huynh, sư phụ đã có lệnh, thế này thì… không ổn đâu”.


Thanh Huyền bỗng cảm thấy như thế chẳng có gì là không ổn cả, thản nhiên trả lời: “Không sao đâu, ta sẽ quay lại ngay”.


Hắn sải bước ra khỏi Tam Thanh điện, Hà Bạng khẽ nâng tay lên, nhảy chân sáo theo sau. Những cái xác đang đi lại lung tung, nhưng có vẻ như bọn chúng không tìm thấy Tam Thanh điện, đành đi lại vật vờ trong Quan, vô tình chạm vào cấm chế, ngay lập tức bị thiêu cháy thành tro.


Thanh Huyền về phòng thay quần áo, đương nhiên Hà Bạng muốn đi xem trận đấu pháp giữa Dung Trần Tử và Phu Á. Thuật Nhiếp hồn vốn là sở trường của nàng, mà tu vi của Thanh Huyền thì vẫn còn mỏng, hắn lại không mảy may có chút đề phòng nào. Mà dù miệng hắn có niệm Tam Thanh chú, tay bấm Kim quang quyết đi nữa, thì muốn khống chế hắn, với nàng, cũng chỉ là trò trẻ con. Chỉ là, Dung Trần Tử rất nhạy cảm, nên không thể để lại vết tích trên người Thanh Huyền được, thành ra Hà Bạng đành mặc hắn đi thay quần áo trước. Thuận theo ý của hắn rồi, thì việc khống chế cũng sẽ tự nhiên hơn, lại rất khó bị hắn phát hiện ra.


Hà Bạng đang đứng ở cửa đợi Thanh Huyền thay quần áo, thì bỗng nhiên có hai cái xác loạng choạng đi tới, nàng tiện tay bấm niệm một yếu quyết cổ xưa, khiến hai cái xác đó giống như vừa va phải nồi canh nóng, vội lảng ra xa.


Thanh Huyền thay quần áo xong, Hà Bạng lao lên trước, nói: “Thanh Huyền, trận pháp này xem ra rất lợi hại, chúng ta đi vào trong núi giúp sư phụ ngươi một tay đi!”.


Thanh Huyền cảm thấy có lí, con quỷ này phô trương thanh thế quá lớn, e rằng sư phụ hắn sẽ gặp nguy hiểm. Hắn liền cầm theo túi bảo bối của mình, đeo kiếm sau lưng, nói: “Được, chúng ta đi!”.


Mảnh trăng lưỡi liềm ẩn hiện trên bầu trời đêm, trong sơn đạo liên tục gặp phải những cái xác thối rữa, người có, động vật có. Còn có bộ xương miệng mỏ vịt, cổ dài, tứ chi ngắn, trên lưng đeo một thanh kiếm sắc nhọn, rữa nát đến độ chỉ còn trơ lại bộ xương, cũng không biết đã được bao nhiêu năm tuổi.


Thanh Huyền tiến về phía trước, chém đứt hết tất cả tứ chi của những cái xác đó, nếu đụng phải những thứ quá lợi hại, Hà Bạng chỉ cần nhẹ nhàng thi triển pháp thuật thì sẽ tránh được. Nàng luôn đắn đo dùng cách thích hợp nhất. Linh thức [1] của Thanh Huyền chưa bị khống chế hoàn toàn, vẫn có thể suy nghĩ độc lập, hỏi: “Người là nội tu?”.

[1] Linh thức bao gồm linh hồn và ý thức.


Người trong Đạo tông chia việc tu luyện ra làm hai loại là Nội và Ngoại, Nội tu là để chỉ việc tu luyện pháp thuật, Ngoại tu là để chỉ thân thể khỏe mạnh, rèn luyện Võ đạo. Cũng có người tu cả hai loại, giống như Dung Trần Tử chẳng hạn, nhưng tu cả hai loại cũng có yếu điểm, ấy là, gặp người chuyên về võ, thì nhất định là đánh không lại, gặp kẻ chuyên về pháp thuật, thì chắc chắn là kém vài phần. Ưu điểm là có thể so pháp thuật với kẻ Võ đạo và đọ nắm đấm với kẻ Nội tu… Cho nên, đa số người trong Đạo tông đều tìm kiếm sự bảo hộ từ bên ngoài, cũng có nghĩa là người Nội tu sẽ tìm một người Ngoại tu để phối hợp, cùng giúp đỡ bảo vệ lẫn nhau. Lúc cần ra tay Ngoại tu sẽ đánh giáp lá cà, còn Nội tu sẽ tránh ra xa, cách này thật sự kín kẽ không chê vào đâu được.


Hà Bạng thẳng thắn gật đầu: “Ta không thích luyện võ”.


Thanh Huyền liền đứng xa nàng ra thêm một chút, Nội tu thân thể yếu ớt, một khi bị tà ma yêu quái lại gần, sẽ vô cùng nguy hiểm. Nhưng bất luận là Ngoại tu hay tu luyện cả hai, nếu có theo một Nội tu, thì việc trừ tà diệt yêu chắc chắn là hành động làm chơi mà ăn thật. Hà Bạng thấy vậy chỉ cười nói: “Cũng không cần khoa trương vậy chứ, mau đi xem thử xem sư phụ ngươi đang ở đâu đi!”.


Càng tiến sâu vào chân núi, tà khí càng mạnh, những cái xác lại càng bạo gan hơn. Hà Bạng suy cùng cũng là yêu, nên không sợ lắm, nàng chỉ ghét những cái xác này vừa bẩn lại vừa hôi thôi. Mới đi qua một thân cây tùng, thì đột nhiên bên cạnh mọc ra đầu của một con lợn rừng, cũng không biết đã chết được bao lâu, mà trên thân của nó giòi bọ đùn cả ra! Thanh Huyền thu kiếm lại bảo vệ cả hai, một đường kiếm sáng loáng lóe lên, giòi bọ văng tán loạn ra khắp nơi, Hà Bạng thấy có chút buồn nôn, vội vàng né ra xa.


Đang trong lúc náo loạn ầm ĩ, thì phía trước vang lên một tiếng thét chói tai, một người đàn ông với bộ dạng như một Vu sư, đầu đội mũ chóp nhọn, thắt lưng dắt một chiếc chuông tang hồn, tay cầm chày cương thi, hai mắt toát ra tử khí trắng ớn cùng khuôn mặt vô cảm xuất hiện.


Thanh Huyền không quan tâm đến con lợn rừng nữa, lập túc vung kiếm xông lên. Tên Vu sư này di chuyển cực nhanh, tuy chết rồi nhưng hắn vẫn còn linh thức, nên có thể lập ra chiến thuật, triều hồi xác chết. Hàng chục xác chết nhất loạt lao tới, còn có cả vài cái xác của bọn mèo rừng, sói hoang.


Thanh Huyền cũng là người tu cả hai loại Nội và Ngoại, căn cơ tuy trầm ổn, nhưng đạo hạnh lại chưa đến nơi đến chốn, cứ hễ bị mấy cái xác vây lấy là tay chân trở nên luống cuống. Hà Bạng đặt một viên trân châu đỏ rực lên tay, trông không giống nội đan, mà giống pháp khí hơn. Nàng khẽ lẩm bẩm niệm chú, đám thi thể đó trong nháy mắt đều bị đóng băng.


Lúc ấy, Thanh Huyền mới nhớ ra nàng là sống dưới nước, xem ra loại pháp thuật này thuộc mệnh thủy trong Ngũ hành. Rất nhanh tên Vu sư đó đã ý thức được sự uy hiếp mạnh mẽ của Hà Bạng đối với mình, hắn bèn buông Thanh Huyền để lao tới đối phó với Hà Bạng. Đường kiếm của Thanh Huyền vờn quanh như muốn quấn lấy hắn, nhưng hắn rõ ràng không hề bị mắc bẫy, liên tiếp phá được mấy chiêu kiếm của Thanh Huyền. Hà Bạng vừa mới nhấc tay lên, tên Vu sư đó đã ngã nhào xuống đất, đầu trên cổ cũng chẳng thấy đâu. Thanh Huyền lập tức chém đứt luôn tứ chi của hắn.


Đám thi thể thối rữa từ khắp bốn phương tám hướng xông ra, sơn mạch ngàn năm cũng không biết đã chôn vùi bao nhiêu linh hồn quỷ dữ, để giờ tất cả đều bừng tỉnh. Hà Bạng chốc chốc lại tiếp thêm pháp lực vào cơ thể Thanh Huyền, vận hành hai mươi chu thiên [2], giúp hắn giảm bớt mệt mỏi.


[2] Chu thiên là một trong những pháp môn của Đạo giáo.


Đây là lần đầu tiên Thanh Huyền hợp tác với một Nội tu, cũng nhận ra được sự huyền diệu của pháp thuật, cảm thấy sở học của bản thân thật sơ sài nông cạn. Hà Bạng lại nhìn ngó xung quanh, thừa dịp Thanh Huyền đối phó với địch, nàng dùng một loại bí thuật nói chuyện với người nào đó trong rừng: “Thuần Vu Lâm?”.


Trong bóng cây, có một trang nam tử như ẩn như hiện, áo đỏ tóc đen, cử chỉ tao nhã: “Thuộc hạ thật sự vô cùng lo lắng cho người, bệ hạ của thần ạ”.


Hà Bạng vừa giúp Thanh Huyền giải quyết đám xác chết đang càng lúc càng đông, vừa nói: “Lập tức rời khỏi đây”.


Vị nam tử áo đỏ ấy khẽ cười, hơi hành lễ, rồi biến vào bóng đêm trong rừng.


Dường như phát hiện ra sự xâm nhập của người lạ, đám xác thối rữa ùn ùn kéo tới. Hà Bạng cũng biết cứ thế này mãi thì không ổn bởi Tu vi của Thanh Huyền chưa đủ, không thể chống đỡ được lâu, nếu có Dung Trần Tử ở đây, có lẽ sẽ chém giết được đến mấy ngày mấy đêm cũng không chừng.


Nàng ngưng tụ niệm lực [3], thi triển thuật Ngưng băng trong một phạm vi lớn, rồi đóng băng toàn bộ một mảnh rộng những cái xác xung quanh đây, lần đầu tiên Thanh Huyền trông thấy một loại tiên thuật khác ngoài đạo pháp, bất giác cũng được mở rộng tầm mắt. Đáng tiếc Hà Bạng lại không có được sự kiên nhẫn tỉ mỉ giống như Dung Trần Tử: “Mẹ kiếp, còn nhìn gì chứ? Chạy nhanh, chúng ta còn phải đi tìm sư phụ ngươi nữa”.

[3] Niệm lực là một loại pháp thuật tập trung cùng lúc cả ba thứ: Cơ thể, ngôn ngữ, ý thức, ám chỉ sức mạnh của tư tưởng.


Hai người chạy sâu vào trong núi, nhưng sơn mạch núi Lăng Hà trải dài hàng trăm dặm, trời lại tối không nhìn rõ đường, yêu quái tà ma hoành hành, muốn tìm người đâu có dễ. Đi được một lúc, họ tìm được một đạo sĩ, nhưng lại không phải là Dung Trần Tử. Người này mặc đạo bào xanh bạc, bên hông buộc một bình rượu hồ lô, lại gần mới phát hiện ra ông ta cũng chỉ là cái xác. Con ngươi bên trái đã lọt hẳn ra khỏi hốc mắt, có vẻ như đã chết từ rất lâu rồi.


Thanh Huyền niệm vô lượng phật, định vượt lên chặt đứt tứ chi của ông ta, không ngờ tên này đột nhiên vung tay nên, thanh kiếm liền bay vọt tới! Nếu không phải là Hà Bạng nhanh tay nhanh mắt, dùng một viên trân châu bắn văng thanh kiếm ra, thì e là một nửa đầu của Thanh Huyền đã sớm phải dọn nhà!


Thanh Huyền toát mồ hôi lạnh, mà tên đạo sĩ đó lại còn bắt đầu bấm ngón tay rữa nát để niệm khẩu quyết nữa chứ! Trước tình cảnh ấy không chỉ Thanh Huyền, mà ngay cả Hà Bạng cũng không biết nên cười hay mếu: “Tên đạo sĩ này cũng hay thật!”.


Ngón trỏ của nàng vạch ra những đường mơ hồ, miệng lẩm bẩm vài tiếng, Thanh Huyền vốn đang giao chiến với cái xác ấy, thì chỉ một lát sau thấy cái xác ngây người đi đến trước mặt Hà Bạng, nàng ngăn Thanh Huyền đang định chém đứt cả cánh tay tên đạo sĩ lại, rồi nói: “Bây giờ ông ta là người của mình rồi, đi thôi”.


Thanh Huyền trợn tròn mắt, quả nhiên thấy ông đạo sĩ đó lặng lẽ đi trước Hà Bạng, gặp xác chết muốn sáp lại gần, ông ta còn vẽ ta bùa Trấn thi! Nhân sinh quan của Thanh Huyền hoàn toàn sụp đổ: “Thế này, thế này, thế này…”.


Hà Bạng đi theo sau ông đạo sĩ, cảm thấy an toàn hơn, mới nói: “Chỉ là thuật Mê hồn thôi. Ông ta có linh thức thì có thể thu nạp thành con rối, chỉ là thuật này quá hao tổn tâm trí, bình thường thì không cần”.


Có một đạo sĩ đi trước mở đường, Thanh Huyền cũng cảm thấy bớt áp lực hẳn, Hà Bạng không có hứng thú với việc giết quái, chỉ chăm chăm nhìn ngó xung quanh tìm Dung Trần Tử. Nhưng hiện giờ sơn thế quá mạnh, không thể dùng linh thức để thăm dò được. Sơn mạch sông hồ vốn có linh thức, thật ra đó chính là đặc tính riêng của chúng, giống như hỉ nộ ái ố của con người vậy. Bình thường sẽ không thể hiện ra, nhưng một khi đã kích phát rồi, thì thanh thế thật khiến người ta phải run sợ. Vọng động đến nguyên thần khi sơn thế đang bừng bừng phận nộ rất có thể sẽ lại chọc giận nó thêm nữa, vậy thì vô cùng tổn hại đến bản thân.


Bộ ba, người – yêu – xác đang đi, thì đột nhiên ở đằng trước có một chiếc lá khô bay lên, rồi một con sóng bạc cực lớn cuồn cuộn lao tới. Hà Bạng vội kéo Thanh Huyền lui lại vài trượng, nhặt một cành cây khô vẽ một vòng tròn, để Thanh Huyền và cả cái xác bù nhìn cùng đứng vào giữa. Khi con sóng bạc lao tới gần, Thanh Huyền mới phát hiện ra đó không phải là một con sóng, mà là vô số bạch xà cuốn vào nhau, mỗi con to khoảng chừng hai ngón tay, thè lưỡi ra kêu phì phì.


Thanh Huyền bắt đầu lo lắng: “Cấm chế trong Quan không biết có thể ngăn chặn được trùng độc không?”.


Con sóng bạch xà điên cuồng lao tới, bọn chúng đều chỉ có một mắt ở ngay chính giữa, vô cùng đáng sợ. Khuôn mặt Hà Bạng lập tức biến sắc: “Ả Phu Á ngu xuẩn tuy cũng được coi là một Vu sư đệ nhất, nhưng dựa vào Vu lực của cô ta, không thể phát ra loại uy lực lớn như vậy được!”. Nàng bóp nát một viên trân châu đỏ như máu đang nắm trong tay, nhẹ nhàng thổi một hơi, luồn ánh sáng đỏ khẽ tản ra xung quanh, chỉ một lát sau giống như một dạng thực thể, nương theo gió lần tìm dấu vết.


Hà Bạng nhanh chóng kéo Thanh Huyền lên, tay phải bấm niệm thần chú, xung quanh hiện một làn sóng nước dập dờn. Thanh Huyền chỉ thấy mặt mày sa sầm, cả người ê ẩm. Hắn đánh giá xung quanh một lượt, rồi há hốc mồm đầy kinh ngạc: “Thuật Độn thủy!”.


Hà Bạng đuổi theo luồng ánh sáng màu đỏ, không bao lâu sau đã tới đỉnh Thê Hà trên dãy núi Lăng Hà.


Cuối cùng, xung quanh cũng hiện ra dấu vết của một trận giao đấu, nhưng nhìn dấu tích thì tuyệt nhiên không giống một trận chiến đơn đả độc đấu giữa Dung Trần Tử và Phu Á. Sắc mặt Hà Bạng nặng nề, lúc đi ngang qua một khe núi thấy toàn bộ nước trong suối đều đã biến thành màu đen. Lại nhìn đằng trước, thấy Thanh Huyền vẫn đang đuổi theo luồng ánh sáng đỏ, đột nhiên nàng nghiêng người chìm vào trong đống đá nằm la liệt bên cạnh khe núi.


Không gian bên trong ngọn núi tạm được coi là bằng phẳng, những tảng đá cao cỡ nửa người nằm ngang dọc ngổn ngang khắp nơi, cơ hồ như muốn xây dựng một cung quan nào đó, nhưng vẫn chưa có vẻ gì đã khởi công. Hà Bạng lần tìm theo mùi máu tươi, rất nhanh đã tìm đến được phía sau lưng một tảng đá hoa cương.


Có người, là một cô gái, đang dựa lưng vào một tảng đá thở dốc, váy áo trên người nàng ta toàn là máu, ngực trái bị một cành cây khô đâm xuyên qua, trên mặt là một lớp mạng nhện đỏ tươi dày đặc đan xen vào nhau, thoạt nhìn vô cùng đáng sợ.


Cảm thấy có người lạ, nàng ta liều mạng nắm chặt chuông triệu hồn trong tay, khi nhìn rõ người tới là ai thì lại thở dài đầy tuyệt vọng: “Là ngươi…?”, rồi ho ra một ngụm máu đen. Là Phu Á.


Hà Bạng phủi phủi góc áo, không hề có ý định giết chết Phu Á, nhưng lại càng không có suy nghĩ sẽ cứu mạng nàng ta: “Phải, là ta…”. Nàng nghiêng người, góc váy khẽ rủ xuống giọng nói lanh lảnh yêu kiều: “Đáng thương thay”.


Bên trong thân thể Phu Á bắt đầu phát ra những âm thanh kì quái giống như tằm ăn rỗi, tiếng lạo xạo vang lên không dứt. Hai mắt nàng ta trợn trừng, tay phải không ngừng vẽ huyết chú lên ngực, Hà Bạng cũng không vội, dựa vào một tảng đá, nói một cách chậm rãi nhàn tản: “Ai cũng biết thịt thần tiên là của quí, nhưng thật sự nên ăn như thế nào, thì lại không có mấy người rành”.


Lồng ngực Phu Á phập phồng dữ dội, nhưng biểu hiện lại giống như sắp nghẹt thở. Hà Bạng điềm nhiên ngồi xuống một tảng đá, nhàn nhã đung đưa đôi chân nhỏ nhắn như được khắc bằng ngọc bích: “Tất cả những Chính thần đều nhận được sự bảo vệ của Đạo trời, cho dù là lâm vào tình thế ép buộc phải ra tay giết chết bọn họ đi nữa, thì cũng không một ai gánh nổi cái tội danh giết hại thần tiên này đâu”. Nàng nở nụ cười tươi tắn như hoa, chậm rãi nói tiếp: “Nhưng nếu như phẩm chất và tính cách của bản thân Chính thần có tì vết, trở thành một vị thần sa đọa, đến lúc ấy nếu vẫn muốn ăn thứ thịt này, thì cũng có thể coi đó là hành động thay trời hành đạo”.


Tơ đỏ trên khuôn mặt Phu Á càng lúc càng hiện rõ, da thịt nàng ta dường như sắp nứt ra. Hà Bạng chậm rãi đứng dậy rồi từ từ tiến lại gần, đứng cách nàng ta năm bước chân thì dừng lại, tay phải chậm rãi thi triển pháp thuật, một dòng nước màu lam dần dần thấm vào trong người Phu Á. Nàng ta thấy đỡ hơn rất nhiều, nhưng rất nhanh đã cảm thấy có gì đó không đúng, dòng nước này vừa ngấm vào người, lập tức gây ra sự đối nghịch với bản mệnh trùng độc và mệnh hỏa của bản thân!

Advertisements

2 thoughts on “Thịt thần tiên – Chương 2 (6)

  1. Sao có linh cảm là chị sẽ làm cho anh sa đoạ rồi ăn thịt anh quớ OoO rồi anh sẽ bị trời trừng phạt oh noo

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s