Thịt thần tiên – Chương 2 (3)

 

Chương 2: Người đẹp quay lưng giả vờ giận dỗi

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com)

Ngày hôm sau, mọi việc trong Quan lại trở lại bình thường. Đám đệ tử thức dậy vào giờ Mão[1], rửa mặt chải đầu xong thì bắt đầu luyện công. Đệ tử ở các giai đoạn khác nhau thì nội dung luyện công cũng không giống nhau, có người luyện thoái công[2], có người luyện trát mã[3], có người luyện kiếm, cũng có người luyện quyền pháp.

[1] Giờ Mão là khoảng 5h đến 7h.
[2] Thoái công là những bài tập nhằm phát triển sự mềm dẻo, linh hoạt và sức mạnh của chân.
[3] Trát mã là bài tập chủ yếu để điều tiết tinh, khí, thần, rèn luyện việc điều hòa khí huyết, tu dưỡng tinh thần, khống chế ý thức và ý tưởng.


Mãi đến cuối giờ Thìn mới dùng bữa sáng, sau đó tất cả bắt đầu đi đọc kinh, có người đọc xướng kinh, đọc lời chúc của Cao công[4], niệm công khóa kinh, tham gia luyện tập kinh văn mới.

[4] Cao công là tên riêng của các pháp sư trong Đạo giáo, dùng để gọi những người cử hành nghi thức trong Đạo giáo, ngồi ở vị trí trung tâm cao nhất, chấp sự đàn tế.


Đến giờ Tị, Thanh Hư quan mở sơn môn, tiếp đón và hướng dẫn khách hành hương từ khắp nơi đổ về. Mỗi ngày, ngoại trừ các đạo nhân hỏa công chuyên lo chuyện cơm nước ra, thì quét dọn, gánh nước, chẻ củi, giặt giũ, tưới rau và những công việc lặt vặt khác đều do những đệ tử có vị trí thấp luân phiên phụ trách, đại sư huynh Thanh Huyền sẽ toàn quyền sắp xếp. Thanh Tố là người nhanh nhẹn, phụ trách việc mua bán thức ăn, thường xuyên đi theo Dung Trần Tử ra ngoài, thời gian ở trong Quan cũng không nhiều.


Lúc Dung Trần Tử thức giấc, Hà Bạng cũng tỉnh dậy theo. Dung Trần Tử không tiện rửa mặt chải đầu trước mặt nàng, đành phải đi vào mật thất. Hắn tiện tay vắt luôn quần áo để thay lên giường, vô tình phát hiện ra phía sau chiếc móc vàng treo màn trướng có một cái thẻ tre, nhặt lên xem thử, thì thấy trên thẻ có ghi: Một đi không trở lại.


Thân thẻ đã bị gãy một nửa, Dung Trần Tử đoán chắc là do Hà Bạng nghịch ngợm, lắc lắc đầu rồi bỏ luôn thẻ tre vào tay áo.


Hà Bạng ngược lại không hề gây rối làm phiền, yên lặng ngồi lên chiếc giường La Hán chờ hắn chỉnh trang quần áo xong xuôi. Dung Trần Tử mũ áo chỉnh tề bước ra, thấy nàng ngoan ngoãn ngồi trên giường, sắc mặt cũng vui vẻ hòa nhã hỏi nàng: “Đói chưa? Ta bảo người mang chút đồ ăn lên, giờ vẫn còn sớm, người ngủ tiếp đi”.


Hà Bạng lắc đầu: “Mắt còn đau, không muốn ăn”.


Dung Trần Tử lắc đầu: “Lại muốn gì nữa đây?”.


Hà Bạng cười đến mức khóe miệng cong lên như sắp thành quả đậu: “Ta muốn đi xem các ngươi luyện công!”.


Sân luyện công nằm ở sau núi, Dung Trần Tử mũ áo gọn gàng, dung mạo trang nghiêm, cử chỉ đĩnh đạc, Hà Bạng thì chạy tung tăng phía sau. Đám đệ tử quỳ xuống hành lễ với Dung Trần Tử, hắn khẽ gật đầu, tỏ ý bảo Thanh Huyền sắp xếp bài luyện tập ngày hôm nay cho đám đệ tử.


Thanh Huyền hiểu rõ khả năng của từng người, nhanh chóng sắp xếp những bài luyện công riêng cho họ. Sân luyện công chỉ còn lại chín đệ tử chân truyền của Thanh Hư quan. Dung Trần Tử sẽ đích thân chỉ dạy kiếm thuật cho bọn họ, chín đệ tử này đi theo hắn lâu nhất, tuy rằng công phu vẫn chưa đạt tới mức thượng thừa, nhưng nền tảng gốc rễ thì đã chắc chắn được đến mười phần.


Trước đây, sư phụ của Dung Trần Tử là Tử Tâm đạo trưởng không thích thu nhận đệ tử, dứt khoát chỉ nhận có ba người rồi đóng cửa, Dung Trần Tử lại rất có số làm thầy, sẽ làm cho Thanh Hư quan ngày một phát dương quang đại.


Cạnh sân luyện công có rất nhiều cọc nối với nhau bằng xích sắt cao cỡ đầu người, đó chính là nơi lúc bình thường đám đệ tử luyện tập công phu hạ bàn[5]. Lúc này, Hà Bạng đang ngồi lên sợi xích sắt giữa hai chiếc cọc. Nàng ngồi cũng không thật nghiêm chỉnh, đôi chân nhỏ khẽ đung đưa đá lên đá xuống, tiếng chuông dưới chân vang lên trong trẻo lanh lảnh như giọng chim hót.

[5] Công phu hạ bàn là chỉ các bộ phận của cơ thể từ thắt lưng trở xuống, đặc biệt là chân, điểm chủ đạo của loại võ này là tăng tính ổn định và khả năng tấn công.


Lúc đó, trời chưa sáng hẳn, mọi vật vẫn còn lờ mờ, Dung Trần Tử luyện kiếm cùng Thanh Huyền, thỉnh thoảng ngước mắt lên nhìn, chỉ thấy giữa sắc trời đêm nhàn nhạt, lớp lớp tà váy của nàng khẽ uốn lượn, mái tóc dài mềm mại, uyển chuyển tựa như Cửu Thiên Huyền Nữ[6].

[6] Cửu Thiên Huyền Nữ là một vị nữ thần trong truyền thuyết thần thoại cổ của Trung Quốc, sau đó được Đạo giáo tin tưởng trở thành một vị tiên nổi danh trong hàng nữ tiên.


Dường như cảm nhận được ánh nhìn của Dung Trần Tử, nàng liền quay đầu lại, Dung Trần Tử trấn tĩnh rời ánh mắt đi, thanh kiếm gỗ trong tay nhanh chóng biến chiêu, mạnh mẽ hướng về phía cổ tay Thanh Huyền, thuận thế đâm một đường, Thanh Huyền chỉ cảm thấy cổ tay đau nhói, thanh trường kiếm trong tay liền tuột ra rơi xuống đất.


Toàn bộ chiêu thức trơn tru như nước chảy mây trôi, dường như không có một chút sơ hở nào. Chỉ có bản thân hắn biết, lẽ ra lực đạo không nên mạnh như vậy. Nếu là lúc bình thường, Thanh Huyền chỉ cảm thấy cổ tay bị tê, chứ không cảm thấy đau như thế.


Lát sau, Phu Á cũng chạy tới sân luyện công, nàng ta ngoài Vu thuật ra, còn có sở trường là dùng trượng. Hôm nay, nàng ta mặc một chiếc áo ngắn màu đỏ, trông rất tươi tắn, hoạt bát. Từ sau khi Hà Bạng bị trúng thuật Huyết đồng, Dung Trần Tử đối xử với nàng ta không nóng cũng không lạnh, nhưng chưa có bằng chứng xác thực, nên chưa thể lật mặt. Hắn là người cẩn trọng, nhân chuyện này liền phái Thanh Tố xuống núi điều tra tình hình, và đương nhiên vẫn giữ cô nàng Phu Á bên cạnh để dễ bề giám sát, tránh để xảy ra thêm tai họa.


Khi Dung Trần Tử đang so chiêu cùng đệ tử, thì Phu Á đi đến chỗ của Hà Bạng, Hà Bạng đang ngồi trên sợi dây xích sắt nên cao hơn nàng ta rất nhiều, vì thế Phu Á phải ngửa cổ lên nhìn nàng: “Rốt cuộc thì ngươi là ai?”.


Hà Bạng đung đưa đôi chân nhỏ phía trên đỉnh đầu nàng ta, nghe mà lại như không nghe. Phu Á có phần nóng nảy, nàng ta cũng có thể được xem là một cao thủ đệ nhất của Vu môn, cũng ít nhiều có chút hiểu biết về mấy loại tà ma yêu quái này, nhưng tình huống trước mắt thì bình sinh đây đúng là lần đầu tiên gặp phải: “Ngươi đến đây cũng vì thịt thần tiên, đúng không?”. Nàng ta hạ thấp giọng, trong lời nói có ý thương lượng: “Đã là người cùng chung mục đích, chi bằng cùng nhau hợp tác?”.


Hà Bạng cũng không biết là đang coi khinh hay lười mở miệng mà vẫn không hề lên tiếng trả lời, ngược lại Dung Trần Tử lại đang vội vàng bước về phía này.


“Phúc sinh vô lượng”. Trước tiên hắn cúi chào Phu Á, cũng coi như là lễ số chu toàn, sau đó khi nói chuyện với Hà Bạng thanh âm theo thói quen cũng hạ xuống hai tông: “Thiện đường làm bánh gạo chiên đấy, quay về phòng ăn đi”.


“Bánh gạo chiên! Trời đất quỷ thần ơi, ta muốn ăn bánh gạo chiên!”. Hà Bạng đang ngồi trên sợi dây xích mừng rỡ reo lên, đôi mắt híp lại thành một sợi chỉ, nhảy từ trên xích xuống, mềm mại như một con bướm nhẹ nhàng đậu xuống mặt đất, vẫn dáng vẻ tung tăng như lúc trước, chạy thẳng vào trong Quan.


Dung Trần Tử khe khẽ lắc đầu, lúc này mới quay người sang trò chuyện với Phu Á. Phu Á vốn có ý dò hỏi về lai lịch của Hà Bạng, nhưng Dung Trần Tử lại khéo léo chuyển chủ đề, không hề nhắc đến.


Đến buổi trưa, Hà Bạng đã tẩn cho một tiểu đạo sĩ tên là Thanh Vận một trận nhừ tử. Đám đệ tử không làm gì được nàng, đành phải chạy đi mách Dung Trần Tử. Lúc ấy, Dung Trần Tử đang xem bói cho một vị khách hành hương, nghe tin vội vàng lao tới thiện đường, đứng chắn trước mặt Hà Bạng, cũng vẫn là gương mặt nghiêm túc ấy hỏi: “Lại xảy ra chuyện gì nữa đây?”.


Hà Bạng vẫn đang bừng bừng tức giận, nắm lấy góc tay áo của hắn nói: “Tri quan! Khốn kiếp, tên tiểu đạo sĩ này thật không hiểu chuyện! Hắn ta phát chanh dây, cho người khác hai quả, còn chỉ cho ta có một quả!”.


Thanh Vận ôm cặp mắt gấu trúc, vẻ mặt đau khổ, nói: “Là bởi vì trong Thiên can địa chi có nói số lẻ là dương, số chẵn là âm, nên mới phát cho nữ thiện tín số lẻ, đó chính là đạo lí âm dương tương hỗ điều hòa”.


Hà Bạng nào có quan tâm đến lắm thứ như thế, lập tức đập bàn nói: “Dù sao đi nữa thì việc phát thiếu cho ta cũng không thể chấp nhận được!”.


Thanh Vận vẫn còn muốn tranh cãi, thì Dung Trần Tử vẫn trầm mặc rất lâu, cuối cùng mới hỏi: “Người đánh hắn… là vì chuyện này hả?”.


Hà Bạng nói một cách thấu tình đạt lí: “Đương nhiên rồi. Cha mẹ ơi, ta là người không nói đạo lí mà đã tùy tiện ra tay đánh người hay sao? Dung Trần Tử, ngươi phân xử đi, hắn ta có đáng đánh không?”.


“Người!”. Gân xanh giữa trán Dung Trần Tử như muốn nổ tung, đập mạnh xuống bàn một cái. Hà Bạng vội vàng đưa tay ra sờ sờ lên mắt mình.


Dung Trần Tử hít một hơi thật sâu, đứng trước bàn nửa ngày, Hà Bạng vẫn đang muốn náo loạn nữa, thì hắn liền xoay người lấy hai quả chanh dây từ bàn của Thanh Huyền đưa cho nàng, lúc ấy Hà Bạng mới vừa lòng, ngoan ngoãn ngồi xuống gặm. Thanh Vận còn muốn nói tiếp, thì Dung Trần Tử đã giơ tay ngăn hắn lại, trầm ngâm tiếp hồi lâu nữa rồi thở dài, nói: “Bỏ đi”. Hắn lắc lắc đầu, rồi lại nói tiếp: “Bỏ đi”. Lời giống như đang khuyên Thanh Vận, nhưng lại càng giống như đang thuyết phục bản thân mình hơn.


Đám đệ tử ăn cơm, mặt không hề có chút biểu cảm. Thanh Huyền coi như chưa từng có việc gì xảy ra, vươn tay gắp một miếng khoai lang bỏ vào bát, khẽ nói bằng giọng điệu liệu sự như thần: “Ta đã nói rồi sư phụ có đến cũng không ăn thua gì đâu, giờ thì thấy chưa?”.


Về sau, mọi người trong Thanh Hư quan đều ngầm hiểu, sư phụ là người nghiêm khắc, nhưng một khi đứng trước mặt cái đỉnh khí kia, thì cho dù có nghiêm khắc như sư phụ, cũng sẽ chẳng còn chút tiết tháo nào hết…

Advertisements

One thought on “Thịt thần tiên – Chương 2 (3)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s