Thịt thần tiên – Chương 1 (6)

 

Chương 1 : Nhân sinh nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ (6) 

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com)

Trong một ngày ngắn ngủi, trong thôn lại liên tiếp có người đột tử, Thanh Huyền đứng ngồi không yên, cuối cùng phải phái người gửi thư cho Dung Trần Tử. Hà Bạng ngâm mình dưới nước rất lâu, ngắm nhìn cảnh sắc xung quanh, tự cảm thán: “Núi xanh nước trong, lại có kẻ đến quấy rầy sự yên tĩnh, đúng là đáng ghét…”.


Sự xuất hiện của thuật Huyết đồng, không chỉ khiến người trong thôn trang dưới chân núi Lăng Hà hoảng sợ, mà Cửu Đỉnh cung cũng bắt đầu nhúng tay vào chuyện này. Dục Dương chân nhân hiện giờ không bước chân ra khỏi cửa, trên người mặc áo giáp trụ có bùa trừ tà đuổi nạn của Chưởng giáo Hành Chỉ chân nhân, nhưng hắc Vu thuật Nam Cương xưa nay vốn kì dị, cả Hành Chỉ chân nhân cũng không biết những bùa chú ấy có thể có bao nhiêu công hiệu.


Cửu Đỉnh cung phái rất nhiều đệ tử đi tìm manh mối về vị Vu sư này, Thanh Hư quan sợ người này làm tổn hại đến người vô tội, nên cũng phái đệ tử xuống núi. Nhưng Thanh Hư quan không thể so sánh được với Cửu Đỉnh cung, bởi Thanh Hư quan lấy việc tu hành làm việc thiện là chính, còn Cửu Đỉnh cung lại lấy việc luyện võ tự cường là chủ yếu, do vậy nếu như luận về thực lực, đệ tử Cửu Đỉnh cung vẫn mạnh hơn vài phần.


Vị Vu sư đang ẩn thân ở một chỗ kín đáo có lẽ cũng không ngờ được rằng Cửu Đỉnh cung sẽ ra tay can thiệp, nên tạm thời dừng tay, không có bất cứ hành động nào khác nữa.


Thanh Hư quan cũng vì thế mà tạm thời đóng cửa sơn môn, thu nhận những người bị thương để chữa trị.


Có lẽ do sự việc xảy ra liên tiếp, nên gần đây Hà Bạng cũng ngủ ít đi nhiều. Cuối giờ Tị [1] đầu giờ Ngọ [2], nàng thức giấc, đã thấy Thanh Huyền dẫn theo đám đệ tử luyện võ ở đạo trường. Đệ tử Thanh Hư quan đa tài đa nghệ, môn học cũng phong phú, ngoại trừ kinh văn sách cổ ra, thì võ thuật, nhạc khí ít nhiều cũng đều học mỗi thứ một tí. Học võ ấy mà, một là để thân thể khỏe mạnh cường tráng, hai là lúc bắt ma diệt quỷ mà thể lực không tốt là không được. Học nhạc khí ấy hả, một là tôi luyện tâm trí thêm kiên định, hai là lúc làm pháp sự không cần phải mời ban nhạc.


[1] Giờ Tị là khoảng từ 9h đến 11h sáng.
[2] Giờ Ngọ là khoảng từ 11h đến 13 h trưa.


Hà Bạng ngồi dưới mái hiên trước Giám Tâm Kính, đùa nghịch ống thẻ mà buồn chán trăm phần. Mặt trời tháng Chín nhẹ nhàng êm đềm, khiến ống tay áo của nàng như được nhuộm nắng vàng. Đám đệ tử thường lén lút ngắm trộm nàng, ngay cả lúc nghỉ giữa các động tác cũng ra sức mà liếc cho bằng được.


Ước chừng khoảng nửa canh giờ sau, thiện đường thông báo đã đến giờ cơm trưa. Thanh Huyền định để đám sư đệ luyện tập thêm một lần cuối, thì đột nhiên ở bên ngoài có một người dân trong thôn lao thẳng tới chỗ hắn, hắn đang định đón tiếp, thì bỗng nửa cái thẻ trúc xé gió lao đến, cắm thẳng vào mắt phải của người này, máu lập tức chảy ra lênh láng khắp nơi. Thanh Huyền hoảng sợ, vội vàng chạy lại, nhìn thấy người đó đang bưng chặt mắt phải, kêu gào rất thảm thiết. Thanh Huyền nhìn một nửa thẻ trúc vẫn đang cắm trong hốc mắt anh ta, rồi quay đầu nhìn thấy Hà Bạng đang ngồi trước đài rút thẻ: “Người…”.


Hà Bạng cũng tiến lại, nghiêng người nhìn gã đàn ông đang lăn lộn kêu gào trên mặt đất, còn chưa kịp nhìn thấy động tác, chiếc thẻ trúc đã bị rút luôn ra. Một hàng huyết lệ từ từ chảy xuống, anh ta ngất luôn trên nền đất.


Ở cạnh Dung Trần Tử đã lâu, cũng là một người hiền lành cương trực, Thanh Huyền nhất thời tức giận nói: “Sao người có thể tùy tiện làm người khác bị thương như vậy được? Đó là một đôi mắt đấy, người có biết đôi mắt quan trọng với con người đến mức nào không?”.


Hà Bạng không có được sự kiên nhẫn đối với hắn như là với Dung Trần Tử: “Chết tiệt, nếu như không phải ta nhanh nhẹn, thì hiện giờ ngươi cũng đã bị trúng chiêu rồi! Ta không có đạo thuật cao minh như Hành Chỉ chân nhân, không vẽ được ra bùa chú, sư phụ ngươi lại không có ở đây. Đợi đến khi hắn chạy về được, sợ là chỉ kịp thắp cho ngươi một nén hương mà thôi!”.


Thanh Huyền không thốt nổi nên lời, nói cho cùng so với yêu quái đứng trước mặt, bất luận là về thân phận vai vế hay tuổi tác sự từng trải, hắn đều chỉ được coi là hàng tiểu bối của nàng. Hắn vội quay đầu ra lệnh cho đám đệ tử cầm máu cho người bị thương.


Hà Bạng vẫn vô cùng bất bình: “Có lòng tốt lại không được báo đáp!”. Nàng cúi đầu nhìn thẻ trúc còn đang dính máu, liền nhanh chóng vui vẻ trở lại, chỉ thấy trên thẻ trúc có ghi: Một đi không trở lại. Nàng chép chép miệng, tán thưởng tự tận đáy lòng: “Cha mẹ ơi, cái quẻ này quá chuẩn!”.


Mãi cho đến khi trời nhá nhem tối, Dung Trần Tử mới vội vàng quay trở về. Lão đạo sĩ Hành Chỉ của Cửu Đỉnh cung đúng là không có lòng khoan dung, còn không thèm chờ hắn bước vào cổng đã tới mách tội, nên giờ sắc mặt hắn tái mét, toàn bộ mọi người trong Thanh Hư quan đều tập trung nín thở, cúp đuôi rụt cổ, đi lại trên đường cũng phải e dè cẩn thận.


Trước tiên Dung Trần Tử đến Ngưng Huy đường xem xét tình hình những người bị thương, nghe xong việc xảy ra lúc chiều, càng giống như đổ thêm dầu vào lửa! Lập tức lệnh cho toàn bộ đệ tử trong Quan đến Tổ sư điện nghe giáo huấn!
Hà Bạng thấy hắn trở về nên vô cùng vui vẻ, cũng chạy theo đến Tổ sư điện.


Tổ sư điện của Thanh Hư quan thờ một bức tượng vàng Thiên sư[24] của Phổ An, trên đài dâng hương khói hương lượn lờ như làn sương buổi sớm, còn ở phía dưới đài khuôn mặt đám đệ tử bi thương như cha mẹ qua đời. Dung Trần Tử dằn mạnh chiếc phất trần trong tay xuống, bầu trời đang trong xanh liền nổi cơn mưa gió mịt mùng, Thanh Huyền vội quỳ sụp xuống dưới đất, không dám ngẩng đầu nhìn sư phụ.


[3] Thiên sư tên thật là Trương Lăng hay Trương Đạo Lăng tự là Phu Hán, nghĩ là “giúp nhà Hán”, được cho là người sáng lập ra đạo giáo Ngũ Đấu Mễ Đạo trong Đạo giáo Trung Hoa.


Khuôn mặt Dung Trần Tử lộ vẻ giận dữ không thể che giấu được: “Ta thường dạy ngươi, người tu đạo tiên phải biết quý trọng mạng sống của bách tính, như vậy mới có thể giác ngộ được nỗi khổ của vô vàn chúng sinh trong thiên hạ! Vậy mà giờ ta mới chỉ rời Quan có vài ngày, ngươi đã làm ra những việc gì hả? Đưa người đến Cửu Đỉnh cung, tại sao ngươi không nói trước với Hành Chỉ chân nhân triệu chứng của người bệnh, lại còn thẳng lưng quỳ gối cầu xin? Cái tốt thì không học, ngươi lại học cái thói lừa người lấy danh, đùn đẩy cái bẫy rắn rết giả dối cho người khác!”.


“Sư phụ anh minh, đệ tử biết sai rồi, đệ tử biết sai rồi!”. Thanh Huyền cũng không dám khai ra Hà Bạng chính là người chủ mưu, chỉ biết dập mạnh đầu nhận sai. Dung Trần Tử hừ lạnh: “Bần đạo không gánh nổi cái tiếng sư phụ này đâu! Ngươi tuổi còn nhỏ mà đã biết tính toán sắp đặt âm mưu như vậy, bần đạo tài sơ học thiển, xem ra không thể dạy ngươi thêm được điều gì nữa rồi!”.


Thanh Huyền nghe xong vô cùng hoảng hốt, giữa trán đã bắt đầu chảy máu: “Sư phụ, đệ tử nhất thời bị ma xui quỷ khiến, đệ tử thật sự biết sai rồi! Sau này, đệ tử nhất định sẽ ghi nhớ lời sư phụ dạy bảo, làm bất cứ việc gì cũng coi trọng sinh mệnh người khác, không dám làm những chuyện đầu cơ trục lợi này nữa đâu…”.


Thấy Thanh Huyền quỳ dưới đất sám hối, Hà Bạng liền tặc tặc lưỡi: “Chẹp, Dung Trần Tử ngươi thật là lợi hại! Nếu như tên Thuần Vu Lâm nhà ta chịu quỳ trước mặt ta như thế này, thì ta sẽ không đánh hắn đâu!”.


Dung Trần Tử đang trong cơn thịnh nộ, sao có thể dung tha cho kẻ ngắt lời mình: “Im miệng! Còn cả người nữa!”. Hắn chỉ tay vào Hà Bạng, lập tức lửa giận không biết từ đâu bốc lên ngùn ngụt: “Tính cách của Thanh Huyền nếu như không phải do người xúi bậy, sao có thể làm ra những chuyện hoang đường như vậy được? Không phải việc của mình, thì đừng có xen vào, cả ngày dài chỉ biết chơi bời lêu lổng, tham ăn lười làm, đã từng làm được việc gì tử tế cho ra hồn chưa? Bình thường nuông chiều người cũng coi như thôi, nhưng hôm nay lại làm mắt người ta bị thương…”.


Hắn càng nói càng cáu, nhưng lẽ nào Hà Bạng lại là người dễ động vào đến thế? Nàng ngay lập tức đập bàn đứng dậy, quắc mắt nhìn trừng trừng: “Tên đầu gỗ kia! Lão tử tự nguyện đến cái nơi rách nát này của ngươi à? Ngươi dựa vào cái gì mà đòi dạy dỗ lão tử? Lão tử cũng không phải là đồ đệ của ngươi, dựa vào đâu mà bắt lão tử phải nhìn sắc mặt ngươi?”. Thanh âm của nàng còn to hơn cả của Dung Trần Tử, hơn thế còn không hề để ý đến hình tượng: “Lão tử sống ở đây một ngày dài tựa cả năm, ăn cũng không được no, ngủ cũng không được yên! Ở trong đạo quan mà còn gặp quỷ không đầu dọa chết lão tử! Cái tên đạo sĩ lỗ mũi trâu nhà ngươi, bản thân không có bản lĩnh, chỉ biết mắng đệ tử, mắng đệ tử chán rồi vẫn còn mặt mũi quay sang dạy dỗ lão tử hả?”.


Cả trăm cặp mắt trong Tổ sư điện đều đang nhìn chằm chằm vào nàng, miệng há to đến mức có thể nhét vừa cả quả trứng ngỗng. Trong lòng nàng vẫn còn chứa đầy căm phẫn, nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy tủi thân: “Mấy ngày trước lúc ở trên giường ngươi đã hứa với người ta nếu ra ngoài sẽ dẫn người ta đi chơi cùng! Vậy mà hôm trước, ngươi lại lén lén lút lút đi một mình! Lẽ nào trong kinh thư của các ngươi viết người tu hành nói lời nhưng không cần phải giữ lời ư?”. Nàng chớp chớp mắt, lệ bắt đầu rơi vòng quanh: “Ta bảo Thanh Huyền đưa người đến Cửu Đỉnh cung, là vì ai chứ? Ngươi là người lương thiện chính trực, lẽ nào nhìn thấy bọn họ tự tìm đến chỗ chết ngươi mới vui lòng hay sao?”.


Nàng nói mãi nói mãi rồi lại bắt đầu khóc: “Hơn nữa, ta cũng đâu có cố ý làm người đó bị thương, ta mà không ra tay, ngộ nhớ hắn thật sự nhìn Thanh Huyền, ngươi lại không biết giải Vu chú thì biết làm thế nào…? Hu hu, ngươi đã đi nhiều ngày như vậy rồi, về đến nơi cũng không thèm quan tâm đến người ta, chỉ biết trừng mắt lên mắng mỏ người ta thôi…”.


Đối phó với kiểu người vô lại thế này, Dung Trần Tử cũng hết cách, thật sự hết cách. Thực lực giữa hai bên hoàn toàn không cân xứng.


“Được rồi, đừng khóc!”. Là giọng nam cao.


Nước mắt Hà Bạng vẫn không ngừng rơi.


“Đừng khóc nữa, pháp hội cũng chẳng có gì hay, đi theo rồi người lại thấy chán thôi”. Là giọng nam trung.


Những giọt lệ của Hà Bạng như mưa xuân vương trên cành hoa lê.


“Được rồi, được rồi, ta sai rồi, đừng khóc nữa nhé”. Dung Trần Tử đứng dậy đi đến trước mặt nàng, lần này đã đổi thành giọng nam trầm thấp: “Ta đã từng đi ngao du qua rất nhiều nơi, Vu thuật Nam Cương cũng biết sơ qua, hóa giải thuật Huyết đồng tuy rằng có đôi chút phiền phức, nhưng cũng không phải là không có cách. Được rồi, ta cũng không có ý trách cứ gì người, đừng khóc nữa”.


Hà Bạng vẫn thấy tủi thân: “Ngươi lại còn lớn giọng quát nạt người ta!”.


“Ừ, ta sai rồi”.


Bầu không khí trong điện đột nhiên xoay chuyển, giống như giông tố qua đi, một vầng mặt trời bé nhỏ bỗng xuất hiện. Hà Bạng được voi lại đòi tiên, lấy luôn ống tay áo trắng như tuyết của hắn lau nước mắt trên mặt mình. Tuy rằng hắn đi đường xa mệt mỏi vội vã trở về trong Quan, nhưng quần áo vẫn rất sạch sẽ chỉnh tề, toàn thân không hề có mùi mồ hôi, mà còn phảng phất tỏa ra mùi thơm, khiến người ta như say.


Sợ sau khi đẩy ra nàng lại khóc, nên Dung Trần Tử không hề né tránh. Hà Bạng vẫn còn nức nở: “Vậy ngươi không được mắng người nữa?”.


Dung Trần Tử gật đầu: “Ừ, người về phòng trước đi”.


Hà Bạng lần này lại rất thông minh, nhẹ nhàng gật đầu rồi đứng dậy. Một góc vũ y lướt qua khuôn mặt Dung Trần Tử, cái chạm rất nhẹ nhưng lại vô cùng mềm mại, giống như mĩ tửu xuống đến cổ họng rồi, vẫn để lại dư vị đến mãi sau.


Dung Trần Tử cũng đứng dậy, nàng bỗng nhiên quay lại, nói: “Người tu đạo như các ngươi, tu thân tu khẩu tu đức, ngươi không thể cứ khư khư giữ lấy cái tính khí nóng nảy đó được”.


Dung Trần Tử không dám chọc giận nàng, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, nói: “Ừ, ta biết rồi”.


Lúc ấy nàng mới vui vẻ, nhảy chân sáo đi ra ngoài, giống y hệt một con hươu sao.


Đám tiểu đạo sĩ ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên, chỉ có hai đầu vai là ra sức run rẩy, nhịn cười đến mặt mũi biến dạng.


“Vô lượng thiên tôn, cuối cùng tiểu đạo đã biết tại sao đạo gia chúng ta phải chú ý tới âm dương điều hòa rồi”. Một tên tiểu đạo sĩ che miệng cười trộm.

*Hết chương 1*

Advertisements

One thought on “Thịt thần tiên – Chương 1 (6)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s