Thịt thần tiên – Chương 1 (5)

 

Chương 1 : Nhân sinh nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ (5) 

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com)

Trời đã sắp sáng, trong khu rừng rậm của Thanh Hư quan có hai đạo nhân đang thu dọn pháp khí, bùa vàng và một con rối nhỏ, nhẹ nhàng kín đáo rời đi. Xem ra cô gái kia, thật sự không phải là Hải hoàng.


Hôm sau, trong Quan khách hành hương lục tục đến thăm viếng. Đương kim Thánh thượng theo đạo, nên trong nhân gian đạo quan rất được tôn sùng. Thanh Hư quan là một đạo quan có tiếng nhất trong phạm vi năm trăm dặm quanh núi Lăng Hà, nhiều năm qua luôn được mọi người tán thưởng. Vì vậy rất nhiều thiện nam tín nữ đến dâng hương, cầu phúc.


Bên ngoài cửa điện có kê một bàn giải thẻ, lấy tên là Giám Tâm Kính, trên bàn đặt một bức khắc Thái cực đồ, một tấm gương đồng có hình cá âm dương, trên tường dùng giấy bản màu vàng ghi thẻ, còn có một đạo sĩ hiệu là Thanh Trinh chuyên phụ trách việc giải thẻ.


Hôm nay, Hà Bạng dậy từ rất sớm, ngồi không chẳng có việc làm, liền lắc ống rút ra một cái thẻ mang đi giải đoán. Khách hành hương từ khắp mọi nơi đến đây có rất nhiều người là những trang công tử trẻ tuổi, tưởng nàng là tiểu thư khuê các nhà nào đấy đến dâng hương, chốc chốc lại chỉ trỏ về phía nàng. Phía trước bàn Giám Tâm Kính người bu quanh đầy chật, càng không ít những vị khách hành hương đến xin giải đoán một thẻ đến vài lần. Lặp đi lặp lại cũng chỉ vì một cái liếc nhìn của giai nhân.


Nhưng Hà Bạng lại không quan tâm đến nhiều thứ như vậy, nàng chỉ cảm thấy cái ống thẻ kia chơi rất vui, lắc một hơi rút ra đến bốn năm cái. Thanh Trinh không dám để nàng xếp hàng, lại càng lo lắng khách hành hương buông lời lỗ mãng, đụng chạm, nên đành kiên nhẫn giải đoán tất cả thẻ cho nàng. Cuối cùng vẫn là Thanh Huyền không thể chịu đựng hơn được nữa, dùng một đĩa bánh đường trắng dỗ dành cô nàng quay về phòng ngủ của Dung Trần Tử.


Đang lúc náo nhiệt, thì ngoài cửa truyền tới những tiếng ồn ào nhốn nháo. Là Sài Phúc, anh chàng nông dân ở trong thôn dưới chân núi, bắt đầu từ hôm qua đã mắc phải một căn bệnh lạ, mắt phải chảy máu không ngớt. Hơn nữa từ sau khi anh ta mắc bệnh, trong thôn không ngừng có người đột tử, nguyên nhân chết thì bất ngờ cũng có, già lão thuận theo tự nhiên cũng có, nhưng nội trong vòng một ngày mà có đến năm sáu người chết, thì có nói gì đi nữa cũng là quá bất thường. Người trong thôn không còn cách nào khác, mới đem Sài Phúc đến Thanh Hư quan. Thanh Huyền nghe vậy, liền vội vàng bước ra cửa. Hà Bạng cầm món bánh đường trắng, cũng chạy theo.


Sài Phúc được mọi người khiêng lên núi, mắt phải quả nhiên có một hàng huyết lệ đang chảy ra ào ạt, cả bộ quần áo bằng vải bố cũng bị nhuộm thành màu đỏ. Thanh Huyền bước lên nhìn một lượt. Tuy từ nhỏ hắn đã đi theo Dung Trần Tử học đạo, nhưng kinh nghiệm và sự từng trải vẫn còn rất ít, nhất thời không nhìn ra được gì, chỉ đành lệnh cho đám đệ tử khiêng người vào trong điện.


Đám đệ tử đang định đi lên, thì Hà Bạng huých vào người Thanh Huyền, nàng còn biết hạ thấp giọng xuống nói: “Ngươi có chữa được không?”.


Thanh Huyền hơi giật mình, sau đó lắc đầu nói: “Nhìn không ra là bệnh gì cả. Nhưng từ nhỏ sư phụ đã dạy chúng tôi, người theo đạo phải một lòng hướng thiện, giúp đỡ bách tính. Dù chữa được hay không, cũng phải thử một lần mới được”.


Nhưng Hà Bạng lại lắc đầu: “Cái thứ này không trị được đâu, ngươi khiêng vào trong cũng chẳng có tác dụng gì, ngược lại còn liên lụy đến Thanh Hư quan nữa”.


Thanh Huyền ngẩng đầu nhìn nàng, cuối cùng cũng nhớ ra người này là Hải hoàng, tuy trừ những lúc ăn uống ra, thì không nhìn ra có điểm nào ghê gớm, nhưng đã là người đứng đầu cả một tộc, thì thể nào cũng phải có vài bản lĩnh đặc biệt mới đúng. Hắn vội vàng thỉnh giáo: “Hải hoàng bệ hạ biết cách chữa chứ?”.


Hà Bạng vẫn chỉ lắc đầu: “Chữa ư? Bổn tọa không biết. Nhưng làm thế nào, thì bổn tọa biết”.


Thanh Huyền nhất thời không hiểu ý của nàng, nhưng mạng người quan trọng, hắn đành cung kính xin thỉnh giáo: “Xin Hải hoàng dạy bảo”.


Hà Bạng chóp chép một hồi, loáng cái đã ăn hết nửa cái bánh đường trắng, hai má phồng to như đang nhét bánh bao: “Đối diện Thanh Hư quan có phải có một đạo quan tên là Cửu Đỉnh cung? Mấy ngày trước đám người bọn họ kéo tới ầm ĩ làm phiền đến bổn tọa!”.


Thanh Huyền gật đầu: “Đúng là có, có điều trước giờ người của Cửu Đỉnh cung và Thanh Hư quan bằng mặt mà không bằng lòng”. Hắn đột nhiên hiểu ra: “Ý của bệ hạ là… là định đem người này đưa sang bên Cửu Đỉnh cung?”.


Hà Bạng gật đầu, Thanh Huyền lòng tràn đầy hi vọng: “Cửu Đỉnh cung có thể chữa được cho anh ta?”.


Hà Bạng lắc đầu: “Chữa không khỏi đâu, chuyện này dù sư phụ của ngươi có ở đây cũng rất phiền phức. Cách tốt nhất là lấy gỗ cây vải làm giàn củi, rồi lập tức đem hắn ta đi thiêu”.


“…Nhưng anh ta vẫn chưa chết mà!”. Thanh Huyền là người hiền lành lương thiện, sao có thể đem một người còn sống sờ sờ ra đó đi hỏa thiêu được? Hà Bạng vỗ nhẹ vào vai hắn: “Vậy nên mới phải khiêng tới Cửu Đỉnh cung. Chiêu này còn gọi là thổi lửa thiêu núi. Ngươi nghĩ xem, người ngươi khiêng vào cũng không thể chữa khỏi được, nhưng trong con mắt của người đời, chính là Thanh Huyền ngươi để mất một mạng người! Thanh Hư quan của ngươi chỉ có cái danh hão thôi! Nếu như ngươi khiêng hắn ta đến Cửu Đỉnh cung, rồi quỳ trước cửa cung xin họ trị bệnh cứu người! Dù sao thì Dung Trần Tử cũng không có ở đây, ngươi là hậu bối, cũng chẳng có gì là mất mặt cả. Người được chữa khỏi, thì ngươi là người quỳ gối xin họ chữa trị, công đức vô biên. Người không được chữa khỏi, là do Cửu Đỉnh cung chữa không được nên mất mạng, liên quan quái gì đến ngươi”.


Thanh Huyền nghe xong liền ngã ngồi trên đất: “Sư phụ quay về sẽ mắng tôi mất!”.


Hà Bạng xòe hai tay: “Là do ngươi thực sự không thể chữa khỏi thôi mà!”.


Hai khắc [1] sau, Thanh Huyền thật sự nài xin dân chúng và đệ tử tới giúp, khiêng Sài Phúc lên, rầm rộ kéo đến Cửu Đỉnh cung. Trước khi đi Hà Bạng lấy ra một chiếc khăn tay, nhẹ nhàng bịt mắt phải của hắn lại. Chiếc khăn đó cũng không biết làm bằng chất liệu gì, nhưng sau khi phủ lên mắt phải, trong nháy mắt máu liền ngừng chảy. Nàng nhẹ nhàng dặn dò: “Đừng nhìn vào mắt hắn”.

[1] Một khắc tương đương với 15 phút.


Cửu Đỉnh cung cũng là đại môn phái, Chưởng giáo đạo hiệu là Hành Chỉ, Chưởng kiếm chân nhân chính là người lần trước đã tới Thanh Hư quan tìm cớ gây sự, Dục Dương đạo nhân. Lúc ở ngoài cửa cung, có hai người vừa thấy Thanh Huyền thẳng lưng quỳ gối cầu cứu, lúc đầu còn ra vẻ đắc ý, sau khi bỏ chiếc khăn tay che mắt ra, cả hai đều tức đến nổ phổi. Đám người của Thanh Hư quan thật quá thiếu đạo đức!


Đây là thuật Huyết đồng, là một loại hắc Vu thuật [2] truyền tự của người Miêu Cương, con mắt phải của người trúng thuật này sẽ chảy máu không ngừng, nhưng vẫn có thể nhìn thấy mọi vật, ai bị con mắt phải của người đó nhìn thì chỉ còn cách chịu một cái chết oan uổng. Nói một cách khác là: Nhìn ai thì người ấy xui xẻo!

[2] Vu thuật khởi nguồn từ thời nguyên thủy, giai đoạn con người vẫn còn sợ hãi trước thiên nhiên và nhìn những hiện tượng tự nhiên bằng con mắt thần bí, lúc đó con người cầu nguyện một thứ năng lực huyền nhiệm để chế ngự thiên nhiên và tự tạo niềm tin cho mình. Vu thuật là một loại hoạt động có tính chất xã hội, không vượt quá phạm vi lễ tế, khánh chúc…


Người mở khăn chính là Dục Dương chân nhân, Hành Chỉ chân nhân động tác lanh lẹ, liền tránh ngay ra chỗ khác, Dục Dương đã nhìn vào con mắt đỏ như máu đó một cách triệt để nhất có thể. Ông ta hoảng loạn kêu: “Sư huynh, sư huynh cứu đệ!”.


Hành Chỉ chân nhân cũng là người thật sự có bản lĩnh, lập tức lấy chiếc khăn lụa che mắt phải của Sài Phúc lại, rất nhiều dân trong thôn đều đang đứng ở đây, hàng chục cặp mắt đang chăm chú nhìn vào, ông ta sai đám đệ tử trong bản môn khiêng Sài Phúc vào trong, lại nhìn đến vị sư đệ của mình, liền lập tức có cảm giác “Đóng cửa ngồi trong nhà, họa từ trên trời rơi xuống”!


Trong lúc rảnh rỗi, trong thôn Lăng Hà dưới chân núi Lăng Hà lại phát hiện thêm một người có mắt phải chảy máu…


Thanh Huyền dặn dò người phát hiện ra triệu chứng bệnh này ngay lập tức bịt mắt lại không được nhìn ai, nhưng biện pháp chữa trị thì hắn thật sự không có. Hà Bạng biến trở về nguyên hình ngâm mình trong con suối sau núi, nửa ngày trời mới nói một câu: “Xem ra có một Vu sư đạo hạnh cao thâm đến nơi này rồi”.


Thanh Huyền cũng hiểu: “Người này làm hại đến những thôn dân vô tội, nhất định không phải là người lương thiện. Lẽ nào cũng chạy tới đây để ăn thịt sư phụ chăng? Bệ hạ, Vu thuật này thật sự không có cách nào hóa giải được sao?”.


Hà Bạng lại nhả hai quả bong bóng: “Phương thuật của đạo gia các ngươi thì bổn tọa không biết, có điều trước đây ta ở Nam Cương đã từng gặp một người, biết tự sáng tạo ra một cách phá vỡ bùa chú, ừ, cũng có thể coi như là chữa khỏi đi”.
Thanh Huyền mừng rỡ: “Xin bệ hạ vui lòng chỉ dạy!”.


Hà Bạng vui vẻ phấn khởi nói: “Chọc mù mắt phải của người đó, để nó không thể nhìn những thứ xung quanh nữa, thuật Huyết đồng tự nhiên sẽ bị phá vỡ”.


Thanh Huyền bỗng nhiên kích động, muốn ôm một tảng đá ném thẳng vào người nàng…

One thought on “Thịt thần tiên – Chương 1 (5)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s