Kén cá chọn canh – Chương 65 + 66

tumblr_n3oyuexTWh1qcxsluo1_1280

Chương 65

Editor: Team TieuKhang

Betor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com)

Thời tiết ở Edinburgh hiếm khi tốt như thế này, giữa trưa ánh mặt trời rực rỡ thậm chí có hơi chói mắt, nhưng Quả Quả chỉ cảm thấy thế giới lạnh như băng. Cô quay đầu nhìn đứa bé đang ngoan ngoãn ngủ trong nôi, đó là khoảng không gian ấm áp duy nhất trong lòng cô.


Mọi thứ trong căn phòng này đều là do Lục Lục mua về, nôi trẻ em, đủ loại sữa, đồ chơi được chất đầy trong phòng, quần áo đẹp đẽ…. Trong đó còn có cả mấy bộ lễ phục dạ hội xinh đẹp, Quả Quả không nhịn được giễu cợt, cô không ra khỏi cửa, những thứ quần áo xinh đẹp này dùng làm gì?


Lúc này cô giống như một con chim hoàng yến được Lục Lục nuôi trong lồng, nhưng cô lại không muốn làm con chim hoàng yến ấy. Cùng là một mặt trời, nhưng cảm nhận khi ở ngoài và ở trong này hoàn toàn khác nhau.


Lục Lục mời một người phụ nữ SriLanka chỉ biết nói tiếng Hindi chăm sóc Quả Quả và đứa bé. Ban ngày sau khi Lục Lục rời đi cô ấy mới tới đây. Cô gái này rất chịu khó, chăm sóc bé con vô cùng chu đáo, hàng ngày lúc ôm bé con ra ngoài phơi nắng cô ấy sẽ hát một vài bài hát mà Quả Quả nghe không hiểu.


Bé con thiếu canxi, Lục Lục liền bảo người phụ nữ SriLanka kia mỗi ngày phải ôm bé con ra ngoài phơi nắng mấy tiếng. Lục Lục cũng từng nói với Quả Quả y như vậy: “Quả Quả, hôm nay mặt trời rất tốt, em có thể ra sân phơi ngồi một chút, không phải trước kia em rất thích phơi nắng hay sao?”


Quả Quả im lặng không lên tiếng, gương mặt không có bất cứ biểu cảm gì cả. Sau đó Lục Lục cũng không nói nữa, đứng thẳng người nhìn cô: “Quả Quả, chỉ cần em hứa không tiếp tục chạy trốn nữa, anh sẽ lập tức cho em tự do.”


Quả Quả đứng lên đổi chỗ ngồi tiếp tục ngẩn người.


Lục Lục mời bác sĩ đến kiểm tra cho Quả Quả, kết quả kiểm tra là cô bị mắc chứng trầm uất sau khi sinh.


“Tôi sẽ kê đơn thuốc cho cô ấy, nhưng cụ thể vẫn còn cần sự phối hợp của anh, anh phải quan tâm đến vợ mình nhiều hơn nữa.”


Lục Lục tiễn bác sĩ ra cửa, lúc quay lại lại thấy Quả Quả đứng ở trước cửa phòng ngủ nhìn anh: “Ông ấy nói tôi bị bệnh thần kinh phải không?”


“Ai nói em bị bệnh thần kinh, ông ta mới bị bệnh thần kinh.” Lục Lục nói.


Quả Quả mím môi, đôi môi xinh đẹp kia đã không còn chút thần sắc nào cả: “Tôi bị bệnh thần kinh thật, nhưng Lục Lục, tôi cho anh biết, đó là do anh ép tôi đến phát điên.”


Quả Quả bị Lục Lục ép đến điên rồi, Lục Lục cũng bị Quả Quả ép đến điên rồi, anh và cô đều không vui. Nhưng đứa con của cô và anh lại vui vẻ giống như một thiên sứ vậy, mỗi ngày chỉ cần có người trêu chọc cậu nhóc, thiên sứ nhỏ sẽ lập tức cười toe toét. Nếu như đưa ngón tay đến trước mặt thằng bé thì bàn tay nhỏ nhắn sẽ lập tức cầm lấy ngón tay kia, cố ý siết thật ngón tay của người ta….


Buổi tối, có đôi lúc nhàm chán Lục Lục sẽ chơi trò này cùng con trai, mới đầu anh muốn mượn đứa bé nối lại tình xưa với Quả Quả, cho nên mỗi khi anh chơi đùa cùng con trai đều sẽ cười ha hả nói với Quả Quả: “Quả Quả, mau nhìn này, bé con đang cầm tay anh này.”


Trên thế giới không ai thích bị người ta thờ ơ trước sự nhiệt tình của mình, dù người này có là người anh quan tâm nhất đi chăng nữa. Lục Lục khó khăn lắm mới chịu hạ mình nhưng mãi mà vẫn không được Quả Quả đáp lại, anh cũng cảm thấy tự ái, sau đó họ lại bắt đầu chiến tranh lạnh.


Rất nhiều chiến tranh lạnh đều bắt đầu như vậy, lúc chiến tranh lạnh họ nhìn đối phương mà đều cảm thấy thật xa lạ. Lục Lục được thấy mặt cố chấp của Quả Quả, Quả Quả cũng được nếm trải sự máu lạnh và châm chọc khiêu khích của Lục Lục.


Quả Quả biết Mục Lộc thường ở dưới tầng. Có một hôm cô muốn ra ngoài sưởi ấm lại nhìn thấy Mục Lộc đang ở dưới tầng phơi quần áo. Cô ta giúp Lục Lục giặt quần áo và quét dọn gian phòng dưới tầng.


Sau đó Quả Quả đã nghĩ, Mục Lộc biết sự tồn tại của cô không? Nhưng Quả Quả không gọi Mục Lộc. Trước kia cô rất ghét Mục Lộc, nhưng nhiều khi đàn ông còn đáng ghét hơn, cũng đáng giận hơn phụ nữ nhiều. Bọn họ sẽ dùng lời nói dịu dàng ngọt ngào nhất trộm mất trái tim cô gái, sau khi trộm được rồi sẽ không cảm thấy quý giá như trước nữa.


Bọn họ có lẽ sẽ để ý đến chuyện trái tim ấy có thuộc về mình hay không, nhưng lại quên hỏi cảm nhận của trái tim ấy.


Tại sao cái gì dễ dàng có được sẽ không bao giờ được trân trọng, tại sao khi mất đi rồi mới bắt đầu làm bộ làm tịch? Chẳng lẽ đây chính là tình yêu sao, trưng ra bộ mặt ngọt ngào, nhưng bên trong đã sớm thối rữa.


Về phần Mục Lộc, Lục Lục trước nay chưa bao giờ để ý. Có loại phụ nữ chỉ khi nào gặp mặt mới nhớ tới, loại nữ nhân này được xếp vào hàng ‘không yêu’.


Đến tuần thứ hai Lục Lục và Quả Quả ở cùng nhau trên tầng Lục Lục mới biết Mục Lộc chưa rời khỏi Edinburgh. Trong khoảng thời gian này anh bù đầu vào một đống chuyện, cuộc đời anh vốn đã được lên kế hoạch hoàn hảo nay lại rối tung. Sống trong sự hỗn loạn khiến anh suýt chút nữa quên mất sự tồn tại của Mục Lộc.


Ban ngày Lục Lục ở công ty, buổi tối vừa về là lên thẳng trên tầng, thỉnh thoảng xuống dưới lầu thay quần áo, sau đó bất chợt thấy Mục Lộc đang giặt quần áo giúp anh.


Thật ra thì chuyện này thật sự rất đáng châm chọc, Lục Lục cứ tưởng Mục Lộc đã rời đi lâu rồi, nhưng lại không ngờ mấy ngày nay Mục Lộc vẫn sống ở nhà anh.


Ban đầu anh thuê thêm tầng trên quả thực là vì Mục Lộc. Trước khi anh đưa đứa bé trở về, thỉnh thoảng Mục Lộc sẽ đến nhà anh chơi rồi ở lại. Anh biết Quả Quả ghét Mục Lộc, sợ lúc Mục Lộc tới Quả Quả sẽ gặp cô ta cho nên chuyển Quả Quả lên trên tầng.


Sau này không gặp lại Mục Lộc khiến anh cứ ngỡ là cô ta đã trở về rồi. Không ngờ Mục Lộc vẫn còn ở nhà anh, chỉ là anh không phát hiện ra cô ta mà thôi.


Lục Lục biết Quả Quả ghét Mục Lộc, nhưng lại không biết Mục Lộc cũng không thích Quả Quả. Cho nên mới nói trái tim đàn ông vô cùng thần kỳ, nó có thể rất rộng lớn, lớn đến mức muốn ôm tất cả oanh oanh yến yến vào lòng; nhưng nó cũng có thể trở nên rất nhỏ, lúc anh còn đang buồn rầu vì một cô gái, nó sẽ không nhìn thấy một người phụ nữ khác vẫn đang ở bên cạnh.


Lúc Lục Lục chạm mặt Mục Lộc ngay trong chính căn nhà của mình anh cũng có chút lúng túng. Trong tay anh đang xách một cái túi đồ chơi lớn, có máy bay điều khiển từ xa mua trong cửa hàng trên đường về. Vừa nhìn thấy anh liền mua ngay mà lại quên khuấy mất rằng con trai anh phải lớn thêm mấy tuổi nữa mới có thể chơi thứ này.


Lục Lục bước vào thang máy lên thẳng tầng Quả Quả ở, sau đó mới chợt nhớ ra mình quên đồ nên lại xoay người bước xuống cầu thang. Khi mở cửa nhà trọ, Lục Lục thấy Mục Lộc ngồi trên ghế sa lon đọc sách, quay đầu về phía anh cười: “Mấy ngày nay em không thấy anh đâu cả, đi đâu vậy?”


“Em ở đây à?”


“Em còn có thể đi chỗ nào nữa?” Mục Lộc hỏi vặn lại.


Sau đó Lục Lục mệt mỏi ngồi xuống đối diện Mục Lộc. Mục Lộc liếc mắt nhìn máy bay đồ chơi bên cạnh: “Mua cho ai thế?”


“Con anh.” Lục Lục thẳng thắn.


Mục Lộc cười đùa: “Chắc chắn là em chưa sinh con, vậy con anh từ đâu ra.”


Lục Lục dựa lưng vào ghế sa lon, cầm máy bay đồ chơi lên, ngón tay thon dài trắng nõn đặt trên cánh máy bay, sau đó anh ngẩng đầu lên: “Mục Lộc, anh muốn nói cho em biết một chuyện, anh muốn được bắt đầu lại với Quả Quả một lần nữa.”


“Quả Quả? Cái cô nhóc hoạ sĩ đầu đường đó ấy hả?” Mục Lộc cười, “Cảnh Diệu, anh phải hiểu rõ mình đang làm cái gì.”


“Anh rất rõ ràng.” Lục Lục đứng lên, nói với Mục Lộc, “Cho nên em hãy trở về đi, rất xin lỗi, anh không thể nào thực hiện lời hứa lúc trước với em được.”


“Lục Cảnh Diệu, anh đang đùa giỡn em sao, anh có biết bây giờ anh buồn cười như thế nào không. Anh cầu hôn em, nhưng chưa tới một tháng anh đã nhẹ nhàng nói chia tay. Anh có từng suy nghĩ đến cảm nhận của em không, anh nói chia tay là em phải chia tay sao? Nếu như em không đồng ý thì sao? Còn anh nữa…. cho em lý do, Quả Quả cho sinh cho anh một đứa con trai, anh chắc chắn đứa bé đó là của anh sao?”


Trong mắt Lục Lục chợt lóe lên ánh sáng lạnh lẽo sắc bén.


Mục Lộc khó chịu chuyển đề tài: “Xin lỗi, em không nên nói như vậy, nhưng có một số việc em khuyên anh không nên xử lí bằng tình cảm. Cho dù không phải là bạn gái mà chỉ là bạn bè em cũng không muốn sau này anh phải hối hận về quyết định của mình.”


Lục Lục đứng thẳng, giọng điệu thản nhiên không có chút tình cảm, giọng nói cũng khác với thường ngày, giống như bị phủ một lớp vữa thật dầy vậy: “Không cần chờ sau này, bởi vì hiện giờ anh đã bắt đầu hối hận rồi, hối hận vì đã chia tay với Quả Quả.”


….


Mục Lộc rời đi, lúc xách vali đi, cô nói với Lục Lục: “Anh định nói chuyện này với nhà họ Lục thế nào?”

Lục Lục ngẩng đầu: “Chuyện này không liên quan đến em.”


Thật ra Lục Lục đã từng nghĩ tới tương lai của anh và Quả Quả, sau đó anh phát hiện càng nghĩ càng không có tương lai. Lúc trước anh cứ tưởng rằng điểm mấu chốt nhất là do thân phận của họ quá khác biệt, sau đó anh mới phát hiện ra là mình đã mắc phải sai lầm vô cùng lớn, thật ra thì điểm mấu chốt nhất chính là thái độ của Quả Quả.


Lúc Lục Lục cầm món đồ chơi máy bay lên lầu, Quả Quả đang cầm một cái trống lắc trêu chọc bé con, thấy lúc thấy anh trở lại cô ngẩng đầu nhìn về phía anh: “Về rồi à?”


Lục Lục gật đầu, sau đó đặt máy bay lên ghế sa lon: “Anh mua cho con này.”


Quả Quả cúi đầu cười, tiếp tục trêu chọc đứa bé, Lục Lục cảm thấy bẽ mặt liền cất đồ rồi đi tắm. Lúc đi ra vừa khéo đến giờ cơm tối, Quả Quả ôm con ngồi trong phòng ăn cho thằng bé bú sữa, Lục Lục đột nhiên cảm thấy cảnh tượng này làm cho người ta xúc động đến rơi lệ. Anh đi tới sau lưng Quả Quả, ôm lấy cô, nói: “Anh xin lỗi.”


Quả Quả giật mình, giọt nước mắt nóng bỏng rơi lên mặt đứa bé. Bé con dường như cũng cảm nhận được, quay đầu mở đôi mắt tròn xoe nhìn mẹ, cánh tay nhỏ khua khoắng, có chút nghịch ngợm.


Quả Quả ôm con thật chặt, cúi đầu hôn lên trán thằng bé một cái, sau đó nói: “Anh Lục, rốt cuộc anh muốn thế nào đây?”


Lục Lục siết chặt vòng tay ôm Quả Quả: “Chúng ta về nước kết hôn đi, Quả Quả. Anh sẽ chăm sóc cho em và con thật tốt. Lục Lục anh cả đời này sẽ không để cho em cực khổ không nơi nương tựa nữa….”


Quả Quả cắn môi, khẽ nói: “Nhưng mà tôi không tin anh, phải làm thế nào bây giờ.”


Tin tưởng nhau thật sự là một vấn đề rất lớn, Quả Quả không tin Lục Lục, Lục Lục thật ra cũng không tin Quả Quả. Bởi vì không tin, cho nên anh mới khoá cửa phòng, mới tìm một bảo mẫu vừa chăm sóc cho đứa bé và Quả Quả đồng thời cũng vừa trông chừng cô luôn.


Lục Lục sợ Quả Quả bỏ trốn. Trong ấn tượng của anh Quả Quả chưa bao giờ hành động giống người bình thường, cho nên trong đoạn tình cảm này, anh giống như một bệnh nhân tuyệt vọng bất chấp tất cả, một bệnh nhân đã đánh mất trái tim mình trong tình cảm.


Lục Lục bệnh hoạn, Quả Quả bệnh hoạn, người bình thường nhất ở đây là bé con, mỗi ngày bú sữa mẹ đúng giờ, uống no rồi ngủ, ngủ xong lại mở mắt ngắm nhìn thế giời. Thằng bé rất thích thế giới này, đôi mắt to đảo tới đảo lui, dường như luôn tràn ngập hứng thú với mọi thứ xung quanh.


Mặc dù Lục Lục và Quả Quả vẫn chưa có cảm giác tin tưởng đối phương, nhưng quan hệ của bọn họ đã dần có chuyển biến tốt. Hai người cùng nhau cho bé con bú sữa, cùng nhau ra sân phơi nắng. Có lần Lục Lục ôm con trai nói với Quả Quả: “Vẽ cho anh và con trai một bức đi.”


Quả Quả nghe xong, thoải mái đồng ý, sau đó cầm bảng vẽ lên lập bắt đầu vẽ. Bức vẽ này Quả Quả vẽ mấy ngày rồi mà vẫn chưa hoàn thành, con mắt bên trái của Lục Lục vẫn để trống không chưa vẽ.
Lục Lục cười hỏi Quả Quả: “Sao không vẽ mắt cho anh.”


Quả Quả cũng cười, trả lời: “Em ghét ánh mắt của anh.”


Sau đó không ai nói gì nữa, quan hệ của bọn họ yếu ớt mỏng như cánh tằm, sau một cuộc chiến tranh lạnh, cô và anh đều học được cách kìm chế sự nóng giận, cẩn thận tránh né bất kỳ điều gì có thể phá hỏng quan hệ hiện giờ của bọn họ. Nhưng thứ cảm tình này càng cẩn thận duy trì thì nó lại càng yếu ớt.


Bức trang cha con này, Quả Quả vẽ một tuần rồi mà vẫn chưa hoàn thành. Tuy rằng trước khi đi Quả Quả đã vẽ xong đôi mắt cho Lục Lục, nhưng đó vẫn là một bức vẽ chưa hoàn thành.


Sau khi Quả Quả rời đi, Lục Lục treo bức vẽ này lên tường căn hộ ở Edinburgh. Anh đi khắp thế giới tìm Quả Quả, nhưng Quả Quả lại giống như nàng tiên cá trong truyện cổ tích, hóa thành bọt biển biến mất khỏi thế giới đáng ghét này.


Lúc Tiểu Duệ Duệ ba tuổi, cậu cầm một quyển truyện cổ tích bảo Lục Lục kể chuyện nàng tiên cá cho cậu nghe. Ngày đó Lục Lục rảnh rỗi, anh ôm Tiểu Duệ Duệ đặt lên trên đùi mình, sau đó lười nhác dựa vào ghế sa lon kể chuyện cổ tích cho con trai.


….


Ánh rạng đông chiếu rọi đám bọt biển, mà bóng dáng của nàng tiên cá lại hòa vào bong bóng dần dần bay lên.


“Cô gái đáng yêu kia đâu rồi, cô ấy đi đâu rồi!” Hoàng tử tìm kiếm nàng tiên cá khắp nơi.


Nàng tiên cá biến thành bọt biển cứ nhìn về phía hoàng tử, thỏa mãn bay về phía đám mây hồng!


….


Lúc Lục Lục kể xong chuyện cổ tích, Tiểu Duệ Duệ dường như vẫn không hiểu. Cậu bèn cùng ba thảo luận về tình tiết câu chuyện cổ tích kia: “Ba ơi, nàng tiên cá thưc sự biến thành bọt biển sao?”


Lục Lục trả lời: “Trên sách viết như vậy.”


Tiểu Duệ Duệ khó mà chấp nhận rằng cổ tích cũng có bi kịch, trong lòng cậu có chút bị tổn thương: “Tại sao cô ấy lại biến thành bọt biển ạ?”


“Làm sao ba biết được.” Lục Lục ném cuốn truyện cổ tích sang một bên.


Tiểu Duệ Duệ đột nhiên kéo tay Lục Lục: “Ba ơi, có phải mẹ cũng biến thành bọt biển bay đi rồi không.”


Lục Lục ngước mắt nhìn khuôn mặt cực kỳ giống Quả Quả của Duệ Duệ: “Làm sao ba biết được.”


Có một thời gian Lục Lục thường hay nằm mơ, nhưng rất ít khi nằm mơ thấy Quả Quả. Có lúc nửa đêm tỉnh lại giữa cơn mơ, nếu như không phải trên đầu giường còn đặt một tấm hình của Tiểu Duệ Duệ thì anh đã cho rằng Quả Quả chưa bao giờ xuất hiện trong cuộc đời anh.


Quả Quả đi đâu, anh thật sự không biết.


….


Quả Quả rời khỏi nhà vào một buổi tối mưa to tầm tã. Buổi tối hôm đó Lục Lục phải đi kí kết một hợp đồng, cho nên người phụ nữ SriLanka kia ở lại căn hộ chăm sóc Quả Quả và bé con. Sau đó trên đường về Lục Lục nhận được điện thoại của người phụ nữ SriLanka, nói rằng Quả Quả nổi điên sau đó mất tích.


Lúc ấy Lục Lục biết tâm trạng Quả Quả đôi khi xấu đôi khi tốt, nhưng anh không ngờ rằng cô sẽ nổi điên.


Lục Lục về đến nhà, thư phòng của anh bừa bộn, máy vi tính bị đập nát nằm trên mặt đất, giá sách bị xô đổ, hồ sơ của anh nằm tán loạn trên mặt đất, còn có màu vẽ và tranh của Quả Quả, tất cả đều bị xé nát, bể tan tành.


Sau đó Lục Lục bắt đầu ban ngày tìm vợ, buổi tối chăm sóc con trai. Lúc Lục Lục cho con trai uống sữa, nhìn con dùng sức mút thỏa thích bình sữa, hốc mắt anh luôn bất giác ẩm ướt.


Sau khi Quả Quả rời đi, không biết Tiểu Duệ Duệ chưa thể dứt sữa hay là có cảm ứng mà tối nào cũng khóc mấy lần. Khi ấy chỉ có Lục Lục ôm thằng bé vào trong lòng thằng bé mới chịu ngủ.


Có lúc Lục Lục cứ ôm con thâu đêm như vậy, tờ mờ sáng hôm sau lại tựa vào đầu giường tỉnh lại. Mở mắt ra nhìn con trai trong ngực, trong lòng anh cũng chất chứa rất nhiều oán giận, trong đó nhiều nhất là: “Không phải con khóc giỏi lắm sao, vậy sao lúc mẹ con đi con không khóc to lên, khóc cho mẹ con ở lại….”


Sau đó Tiểu Duệ Duệ khóc thật, khóc đến mức Lục Lục cũng kích động muốn khóc theo. Anh quay mặt sang nhìn phía ngoài cửa sổ, cái cô nàng nhẫn tâm kia.


Lúc ấy Lục Lục không thể nào hiểu nổi Quả Quả, anh cho rằng dù Quả Quả hận anh đến mức nào thì cũng không nên để lại con trai rồi đi chứ. Nhưng đến khi anh gặp lại Tần Dư Kiều, sau đó tận mắt nhìn thấy cô phát bệnh, anh mới biết rằng có một số việc anh còn chưa hoàn thành.


1 phút 60 giây, 1 giờ 60 phút, 1 ngày 24 giờ, 1 năm 365 ngày, thời gian luôn trôi qua vội vã vào những phút giây tươi đẹp nhất, nhưng khoảng thời gian chờ đợi lại luôn trôi qua chậm chạp.


Cho nên Lục Cảnh Diệu cảm thấy mình vẫn còn khá may mắn, bởi vì anh đã đợi được rồi.


….


Sau khi Tần Dư Kiều và Lục Cảnh Diệu tổ chức hôn lễ ở thành phố S, bọn họ còn phải tổ chức một buổi hôn lễ ở thành phố G nữa.


Khi Tần Dư Kiều lấy thân phận con dâu chính thức xuống ăn cơm với mọi người ở nhà họ Lục, Trương Kỳ liền cười nói: “Năm đó tôi cứ nghĩ rằng quà cưới ba cho tôi đã là nhiều lắm rồi, kết quả so với Kiều Kiều thì….”


Tối hôm qua Lục Cảnh Diệu nằm một mình rất khó ngủ, sắc mặt có chút không tốt, vừa khéo lúc này lại có người giẫm phải mìn. Anh lạnh lùng lườm Trương Kỳ một cái, khóe miệng Trương Kỳ hơi giật giật.


Cháo mới vừa mới nấu xong còn hơi nóng, Tần Dư Kiều nhắc nhở Lục Hi Duệ ngồi bên ăn chậm một chút, nhưng Lục Hi Duệ đang vội vàng đi học liền ra sức thổi phù phù vào bát, buồn rầu nói: “Con cũng muốn xin thầy nghỉ vài ngày.”


“Con xin nghỉ làm gì?”


Lục Cảnh Diệu lập tức nói, muốn mượn cơ hội này nói mấy câu với Kiều Kiều. Anh quay đầu nhìn Tần Dư Kiều, cô đối xử với ai cũng hào phóng ấm áp, chỉ riêng đối với anh lại lạnh nhạt giống như khối băng vậy.


“Nghỉ kết hôn ạ.” Lục Hi Duệ ngẩng đầu nói với Tần Dư Kiều, “Mẹ và ba kết hôn, con có thể xin thầy nghỉ vài hôm không.”


Tần Dư Kiều xoa đầu con trai một cái, mỉm cười.


Lục Cảnh Diệu cũng cười: “Vậy thì nghỉ đi, ba xin cho con.” Khi anh nhìn về phía Tần Dư Kiều, nụ cười trên mặt Kiều Kiều lại biến mất.


Lúc Tần Dư Kiều quay về thành phố G tổ chức hôn lễ đã là hai tuần lễ sau khi kết thúc hôn lễ ở thành phố S rồi. Thật ra Bạch Thiên Du rất bận, nhưng bà nghĩ tới nghĩ lui vẫn không muốn để Hạ Vân tổ chức hôn lễ cho con gái mình, cho nên bà đã bay về thành phố G từ hai ngày trước.

***

Chương 66

Editor: Team TieuKhang

Betor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com)

Tối hôm qua Lục Cảnh Diệu phải cài báo thức trên điện thoại bởi vì bây giờ anh và Kiều Kiều đang ngủ riêng, không thể cho người giúp việc vào phòng này được, mà hôm nay lại phải về thành phố G làm tiệc rượu, anh sợ mình nhỡ giờ làm hỏng chuyện lớn.


Hiện giờ mỗi sáng sớm thức dậy Lục Cảnh Diệu cũng sẽ tự giác gấp chăn gối lại, đến phòng Kiều Kiều gõ cửa, sau đó đặt chăn gối tối qua mình dùng lên tầng cao nhất của tủ âm tường.


Sau khi tỉnh lại Lục Cảnh Diệu phát hiện xương sống mỏi nhừ, anh kéo cái chăn đã rơi một nửa khỏi ghế sofa, mở mắt ra nhìn cửa phòng ngủ chính đang khép chặt, trong lòng chỉ cảm thấy nặng trĩu. Anh quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, mấy ngày nay thời tiết đều rất tốt, đáng tiếc trong lòng anh vẫn đang mưa tầm tã.


Lục Cảnh Diệu than thở, sau đó đứng lên gấp chăn gối lại sau đi về phía cửa phòng ngủ. Còn chưa tới nơi, cửa phòng đã mở ra.


“Chào buổi sáng, Kiều Kiều.” Lục Cảnh Diệu ôm chăn “thỉnh an” cô, sau đó vặn vặn cái cổ mình, phát ra hai tiếng “rắc rắc”: “Mỏi quá.”


“Vào đi.” Tần Dư Kiều đứng trước cửa vẫn còn đang mặc đồ ngủ, mái tóc chưa chải. Cô nói với Lục Cảnh Diệu, “Vào thu dọn chăn gối đi, Duệ Duệ sắp dậy rồi, đừng để cho con nhìn thấy cảnh này.”


“Ừ.” Lục Cảnh Diệu ôm chăn cất vào trong tủ xong, quay đầu hỏi Kiều Kiều, “Kiều Kiều, tối hôm qua em ngủ thế nào?”


Tần Dư Kiều ngồi xuống cái ghế trước bàn trang điểm, cầm một cây lược lớn bắt đầu chải đầu. Hôn lễ ở thành phố S vốn đã vắt kiệt sức lực của cô rồi, nghĩ đến chuyện lát nữa phải lên máy bay về thành phố G làm tiệc rượu, Tần Dư Kiều liền nhíu mày.


Lục Cảnh Diệu cười híp mắt đi tới sau lưng cô, một bàn tay đặt trên bả vai cô, liếc nhìn cô nàng xinh đẹp đang chu mỏ cau mày trong gương. Anh nịnh nọt nói: “Kiều Kiều, tối hôm qua anh lại ngủ không ngon, em thì sao?”


“Em ngủ rất ngon.” Tần Dư Kiều trả lời, sau đó hất bàn tay của Lục Cảnh Diệu ra, không vui nói, “Anh đi ra ngoài đi, em phải thay quần áo.”


Lục Cảnh Diệu bất đắc dĩ liếc mắt nhìn sau gáy Tần Dư Kiều, sau đó tự giác đi tới cửa sổ xoay người lại: “Anh sẽ không nhìn lén đâu.”


“Lục Cảnh Diệu.” Tần Dư Kiều tức giận gọi cả họ cả tên Lục Cảnh Diệu, vẻ mặt cương quyết không cho phép kỳ kèo.


Lục Cảnh Diệu không muốn Tần Dư Kiều tức giận vì mình đành thở dài, không cam lòng ra khỏi phòng. Nhưng lúc đi tới cửa anh chợt nhớ đến một chuyện, “Kiều Kiều, tân hôn vui vẻ.”


“Ừ.” Trong lòng Tần Dư Kiều dở khóc dở cười, mà Lục Cảnh Diệu nhìn thấy sắc mặt Tần Dư Kiều không có gì thay đổi bèn nhẹ nhàng đóng cửa lại.


Vì không thể đến thành phố G tham gia hôn lễ của ba mẹ nên Lục Hi Duệ tức giận cả một buổi tối. Nhưng đến buổi sáng chuẩn bị sách vở đi học, Lục Hi Duệ vẫn vui vẻ chạy đến phòng của ba mẹ.


Lục Cảnh Diệu nhìn đứa con trai ngây ngô của mình cảm thấy thật sầu não. Nhóc con, sao con không giúp ba một tẹo đi, con mà cứ như vậy thì mẹ con lại muốn bay đi mất đấy.


Lục Hi Duệ thấy ba mình đang ngồi trên ghế sofa, đầu tiên là chào hỏi Lục Cảnh Diệu, sau đó hỏi mẹ ở đâu.


Lục Cảnh Diệu hất cằm về phía phòng ngủ, ý bảo là mẹ cậu đang ở trong đó. Lục Hi Duệ muốn đi vào phòng ngủ lại bị Lục Cảnh Diệu túm lại: “Con sắp muộn học rồi đó.”


Lục Hi Duệ nhìn đồng hồ điện tử trên cổ tay: “Còn sớm mà.”


Lục Cảnh Diệu kéo Lục Hi Duệ đến trước mặt, sau đó chỉnh lại cổ áo cho con trai, dặn dò: “Mấy ngày nay ba mẹ phải đến chỗ ông ngoại, con ở nhà phải nghe lời ông nội, không cho phép kén ăn, mỗi ngày không được quên luyện đàn đúng giờ, tóm lại không được lười biếng. Chờ ba mẹ trở vể sẽ kiểm tra tổng hợp xem mấy ngày này con có cố gắng hay không.” Lúc nói chuyện Lục Cảnh Diệu cố tình nói to một chút, muốn cô nàng trong kia nghe thấy, hi vọng nhưng lời nói này có thể tác động đến suy nghĩ của cô, sau đó có thể nể tình mấy năm nay anh vất vả mà bớt giận.


Tuy Lục Hi Duệ nghe lời ba, nhưng vẫn khó chịu vì bị bỏ lại: “Tại sao con không thể đi.”


Lục Cảnh Diệu hoảng hốt: “Thật ra thì ba cũng muốn dẫn con đi, nhưng ngày hôm qua ba xin phép thầy giáo cho con nghỉ kết hôn nhưng thầy ấy bảo tuần sau con phải thi rồi, cho nên không thể cho con nghỉ được.”


Lục Hi Duệ buồn bực: “Ba cũng có thể nói là nghỉ bệnh mà.”


“Bệnh cái đầu con, ba với mẹ con mới kết hôn có mấy ngày, con lại ăn nói xui xẻo thế hả!” Lục Cảnh Diệu suýt chút nữa trút hết tức giận trong sáng ngày hôm nay lên đầu con trai mình. Nhưng nghe thấy tiếng động bên trong phòng ngủ, anh lập tức hạ giọng mềm mại, “Được rồi được rồi, xuống ăn sáng đi, coi chừng muộn học đó.”


Lục Hi Duệ luôn là một đứa trẻ biết nhận khuyết điểm, đúng lúc Tần Dư Kiều thay xong quần áo đi từ trong ra, cậu lập tức tươi cười nói với ba mẹ: “Ba mẹ, Duệ Duệ chúc hai người trăm năm hòa hợp, sớm sinh em gái.”


Lục Cảnh Diệu cũng chỉ dám ăn chút đậu hũ của bà xã trước mặt Duệ Duệ mà thôi, nghe thấy con trai nói như vậy anh lập tức đi tới bên cạnh Tần Dư Kiều vòng tay ôm lấy eo cô, nói với con trai: “Thật ngoan, mẹ nhất định sẽ sinh cho Duệ Duệ mấy đứa em gái nữa.”


Lục Hi Duệ có chút lo lắng cúi đầu: “Cũng không cần nhiều lắm đâu ạ….”


Tần Dư Kiều nghiêng đầu liếc nhìn Lục Cảnh Diệu, Lục Cảnh Diệu phẫn nộ buông tay ra, sau đó Tần Dư Kiều đi tới trước mặt Lục Hi Duệ, ôm cậu xuống tầng ăn sáng.


Tần Dư Kiều và Lục Cảnh Diệu ngồi chuyến bay buổi sáng để trở về thành phố G, Tần Ngạn Chi đã sớm chờ ở sân bay, lái xe chính là tài xế của nhà họ Tần, ông vui mừng mở cửa xe cho Tần Dư Kiều: “Chào đại tiểu thư, chào cậu.”


Lục Cảnh Diệu híp mắt mỉm cười nhìn chằm chằm vào Tần Dư Kiều: “Đại tiểu thư, xin mời.”


***


Nhà họ Tần rất náo nhiệt, thật ra hôn lễ đã chuẩn bị đâu vào đấy, chỉ có một vài chi tiết nhỏ chưa bàn bạc xong mà thôi. Hơn nữa người của nhà họ Tần không nhiều như nhà họ Lục, nhưng chuyện đại sự như thế này thì người của nhà họ Tần lại nhiều lên.


Ở trước mặt thân thích, Lục Cảnh Diệu luôn là một người đàn ông giỏi giang. Vừa tới nhà họ Tần liền lôi kéo Tần Dư Kiều giới thiệu người quen cho anh.


“Mới vừa xuống máy bay, hai đứa lên tầng nghỉ ngơi đi đã.” Tần Ngạn Chi cười híp mắt nhìn con gái, thấy trên mặt con gái có chút mệt mỏi bèn khuyên nhủ.


Bạch Thiên Du ngồi ở bên cạnh Tần lão phu nhân, suy nghĩ một chút rồi ngoắc tay gọi Lục Cảnh Diệu: “Cảnh Diệu, cậu qua đây.”


Lục Cảnh Diệu lập tức chạy đến trước mặt Bạch Thiên Du: “Mẹ, lần này để mẹ bớt thời gian qua giúp một tay, thật là làm phiền mẹ quá.”


Bạch Thiên Du ngước mắt lườm Lục Cảnh Diệu một cái: “Cậu đi theo tôi.”


Lục Cảnh Diệu cúi đầu khom lưng, dù là bố vợ hay mẹ vợ đều không thể không nể mặt. Lúc rời đi anh nói với Tần Ngạn Chi: “Ba, con ra ngoài nói chuyện với mẹ một chút.”


Ánh mắt Tần Ngạn Chi từ Bạch Thiên Du chuyển qua Lục Cảnh Diệu, ôn hoà nói: “Đi đi.”


Lục Cảnh Diệu biết Bạch Thiên Du gọi anh ra nói chuyện riêng chắc chắc không phải là chuyện tốt. Quả nhiên sau khi đi tới vườn hoa ở Tần Trạch, sắc mặt Bạch Thiên Du lập tức thay đổi 180 độ: “Lục Cảnh Diệu, cậu đừng quá đắc ý.”


“Mẹ, con đâu có đắc ý.” Lục Cảnh Diệu tự hạ thấp mình, ánh mắt vừa chân thành vừa đáng thương, “Mẹ, mấy ngày nay Kiều Kiều không để ý đến con.”


“Cậu còn dám lên án hả?” Bạch Thiên Du khó hiểu nhìn Lục Cảnh Diệu, “Nếu như không phải vì Duệ Duệ, cậu cho rằng Kiều Kiều sẽ kết hôn với cậu sao?”


Dĩ nhiên Lục Cảnh Diệu biết lần này con trai đã giúp anh rất nhiều: “Con biết con nuôi dạy một đứa con rất ngoan.”


Lục Cảnh Diệu cố ý nhấn mạnh chữ “nuôi dạy”, quả nhiên câu này có chút hiệu quả, Bạch Thiên Du nghe vậy sắc mặt cũng dễ nhìn hơn một tẹo. Bà hơi dừng rồi mở miệng hỏi Lục Cảnh Diệu, “Bây giờ Kiều Kiều vẫn không thèm quan tâm đến cậu à?”


“Dạ vâng, Kiều Kiều không cho con vào phòng.” Lục Cảnh Diệu tức giận tố cáo, nghĩ thế nào lại thêm một câu, “Con biết cô ấy giận cũng là điều dễ hiểu, con sẽ chờ đến khi nào cô ấy hết giận thì thôi.”


“Đáng đời.” Bạch Thiên Du mắng.


“Đúng ạ, đáng đời.” Lục Cảnh Diệu gật đầu, “Đều là lỗi của con, bây giờ con hi vọng Kiều Kiều có thể sớm tha thứ cho con. Con thật sự sợ Duệ Duệ sẽ phát hiện tình trạng quan hệ bây giờ của tụi con. Thằng bé luôn vui vẻ vì rốt cuộc nó cũng đã có mẹ, nếu như để nó biết ba mẹ mình lại có nguy cơ ly hôn, con thật sự sợ nó không chấp nhận nổi.”


Nguy cơ ly hôn? Bạch Thiên Du hừ nhẹ.


Lục Cảnh Diệu không nói gì nữa, anh chàng cao lớn lại ngoan ngoãn đứng trước mặt Bạch Thiên Du giống như học sinh bị giáo viên gọi lên phát biểu vậy, thái độ nhận lỗi vô cùng nghiêm túc. Đúng lúc Bạch Thiên Du định mở miệng nói chuyện, Lục Cảnh Diệu đột nhiên vỗ lưng Bạch Thiên Du: “Mẹ, chúng ta ra chỗ khác nói chuyện đi.”


Bạch Thiên Du sửng sốt, sau đó nhìn theo ánh mắt Lục Cảnh Diệu về phía cửa sổ tầng hai, ngưới đứng bên trong không phải là Hạ Vân thì còn là ai được nữa.


Trong một vài trường hợp, có được khả năng “Mắt nhìn bốn phương tai nghe tám hướng” thật sự rất tuyệt. Dù ở trước mặt con dâu kỳ lạ hay mẹ vợ trâu bò, anh cũng phải tỏ rõ thái độ và lập trường của mình, vào thời điểm thích hợp mà đứng cùng một chiến tuyến với họ là cơ hội tốt để giành được tình cảm.


Bạch Thiên Du đột nhiên cảm thấy Lục Cảnh Diệu cũng không đến nỗi tệ, bà nghĩ một chút rồi nói với anh: “Thật ra thì cậu và Kiều Kiều cũng đã kết hôn rồi, tôi cũng muốn nhìn thấy hai đứa sống vui vẻ hạnh phúc. Cậu đã biết hối lỗi thì tôi cũng sẽ giúp cậu một phần. Nếu như tôi phát hiện cậu làm chuyện gì có lỗi với Kiều Kiều thì con gái tôi không cần tiếp tục sống với cậu nữa.”


Lục Cảnh Diệu nghe xong vừa mừng vừa lo, vui vẻ nhướn mày nhìn Bạch Thiên Du: “Cám ơn mẹ đã thông cảm.”


Bạch Thiên Du vẫn chưa quen Lục Cảnh Diệu cứ luôn miệng gọi mình là “mẹ”. Bà phất tay bảo anh ra ngoài gặp khách, còn mình thì ở lại trong vườn hoa nhà họ Tần một lát.


Lục Cảnh Diệu đi từ cửa hông vào phòng khách, Tần Ngạn Chi cũng từ cửa hông ra vườn hoa, kết quả là nửa đường hai người gặp nhau. Lục Cảnh Diệu ngoan ngoãn nghiêng người sang nhường đường cho cha vợ đi trước: “Ba, ba tới tìm mẹ ạ.”


Tần Ngạn Chi có chút lúng túng, chỉ chỉ bên ngoài: “Thiên Du…. Mẹ Kiều Kiều vẫn ở ngoài đó chứ?”


“Vẫn ở bên ngoài, con vừa nói chuyện với mẹ xong.” Lục Cảnh Diệu quan sát sắc mặt của Tần Ngạn Chi, nói, “Con vào xem Kiều Kiều thế nào.”


Tần Ngạn Chi gật đầu, tạm ngừng bước như có chuyện muốn nói với Lục Cảnh Diệu nhưng mãi mà vẫn không nói ra lời. Lục Cảnh Diệu suy nghĩ một chút, nói: “Ba, hôm nay tâm trạng của mẹ cũng không tệ lắm đâu.”


Mi tâm Tần Ngạn Chi khẽ động, ánh mắt nhìn Lục Cảnh Diệu như muốn được tiếp thêm dũng khí.


Lục Cảnh Diệu đang phiền não không biết xử lí mối quan hệ của mình và bà xã thế nào, nhưng lại không thể mặt nặng mày nhẹ nhìn cha vợ được. Anh đành mở miệng nói: “Ba, đã đi bốn biển còn màng gì nước, hiện giờ rất nhiều người dù không thể làm vợ chồng nhưng vẫn có thể làm bạn bè. Nếu mẹ đã trở về thì tức là bà cũng đã nghĩ thông suốt một vài chuyện rồi. Cho dù đã chia tay nhưng vẫn còn rất nhiều kỉ niệm tốt đẹp để giữ lại.”

[*] Đã đi bốn biển còn màng gì nước: Câu gốc “Tằng kinh thương hải nan vi thủy” – Câu thơ trong bài Ly tứ (Nỗi nhớ xa cách) của Nguyên Chẩn.


Những lời Lục Cảnh Diệu nói khiến trong lòng Tần Ngạn Chi ngứa ngáy, sau đó Lục Cảnh Diệu giật nhẹ khoé miệng, không nói thêm lời nào nữa, xoay người trở lại phòng khách.


Bạch Thiên Du đến thành phố G sớm hai ngày, ngày đầu tiên là tới nhà họ Tần thương lượng tiện thể trả lại bao lì xì cho con trai Tần Ngạn Chi. Thật ra Bạch Thiên Du vốn không hiểu phong tục của Trung Quốc, nhưng nghĩ đi nghĩ lại cũng thấy ‘lễ người nhiều, người không trách’, bà làm vậy cũng coi như tốt cho con gái.


Lúc Tần Dư Trì nhận bao lì xì bèn liếc nhìn Hạ Vân: “Mẹ, con phải gọi dì này là gì?”


Thuở nhỏ Bạch Thiên Du khá thiếu thốn tình thương, trong lòng vốn đã tức giận, nay nghe thấy con trai Tần Ngạn Chi hỏi như vậy lại càng tức hơn. Bà lạnh giọng nói: “Cậu cũng đã gọi tôi là dì rồi, còn cần hỏi cái gì nữa.”


Hạ Vân xoa đầu con trai mình, nói xin lỗi: “Trẻ con không hiểu chuyện, bác sĩ Bạch đừng chấp nhặt với một đứa trẻ.”


Lửa giận trong lòng Bạch Thiên Du lập tức bùng lên, bà đưa bao lì xì xong liền tìm chỗ ngồi xuống, khóe miệng giật nhẹ: “Tôi chấp nhặt với con trai cô? Chẳng lẽ muốn tôi bảo nó gọi tôi là mẹ cả sao?”


“Dĩ nhiên là tôi không lợi hại được như bác sĩ Bạch, nhất là trong phương diện giáo dục con cái. Ở Anh quốc bác sĩ Bạch nhất định đã rất khổ cực suy nghĩ cho Kiều Kiều phải không?”


Sau đó Bạch Thiên Du hoàn toàn nổi điên, lập tức bỏ về khách sạn, cho đến khi Tần Dư Kiều đến mới quay lại đây.


….


“Thiên Du.” Tần Ngạn Chi ở phía sau gọi vợ trước một tiếng.


Bạch Thiên Du quay đầu lại nhìn Tần Ngạn Chi, đột nhiên cũng không biết nói gì cả. Có đôi lúc gặp lại người mình không muốn gặp cũng sẽ khiến cho con người ta mệt mỏi, bởi vì người này sẽ khiến bản thân nhớ lại những chuyện cũ không muốn nhớ lại, những chuyện này sẽ khiến người ta khó chịu.


“Có gì cứ nói thẳng.” Bạch Thiên Du nói với Tần Ngạn Chi.


Tần Ngạn Chi đi tới ngồi xuống đối diện Bạch Thiên Du: “Mấy năm nay em sống như thế nào?”


Bạch Thiên Du đột nhiên cười, có chút hả hê: “Ngoại trừ không sinh thêm đứa con nào với Joseph, thì những phương diện khác cũng hơn ông rất nhiều….”


Tần Ngạn Chi bất đắc dĩ ngồi xuống trước mặt Bạch Thiên Du: “Cái tên Joseph đó thế nào? Đối xử với em tốt chứ?”


“Tần Ngạn Chi, ông thật đúng là nhạt nhẽo.” Bạch Thiên Du nhìn Tần Ngạn Chi nói, “Đến ngày tổ chức tiệc rượu của Kiều Kiều, ông ấy cũng sẽ từ London đến đây tham gia hôn lễ của Kiều Kiều, đến lúc đó ông sẽ biết.”


“Bạch Thiên Du.” Tần Ngạn Chi đứng lên, “Tại sao cái tên Joseph đó lại tới đây?”


Bạch Thiên Du chớp mắt: “Đương nhiên là lấy thân phận cha dượng của Kiều Kiều để tới đây rồi. Nếu như ông để ý, thì ngày đó ông không tới tham gia cũng được.”


Tần Ngạn Chi thật là tức đến điên rồi, mặt đen lại xoay người đi, sau đó lại xuống nước nói: “Thiên Du, dù sao cũng từng là vợ chồng, em chừa cho tôi một chút mặt mũi được không.”


Bạch Thiên Du suy xét về vấn đề này của Tần Ngạn Chi: “Ngạn Chi, ban đầu tôi đã nói với ông rằng tư tưởng của ông như vậy là không được rồi. Ông có chủ nghĩa đàn ông quá lớn. Thế này đi, tôi và ông đã ly hôn, ông tái hôn, tôi cũng tái hôn, mọi chuyện coi như công bằng. Tôi cũng đâu có cắm sừng ông lúc chúng ta còn ở bên nhau, còn cần giữ mặt mũi gì cho ông nữa. Ngược lại là ông đó, ông có bao giờ để tôi chút mặt mũi nào chưa?”


Tần Ngạn Chi á khẩu không trả lời được.


Vóc dáng của Bạch Thiên Du còn thấp bé hơn cô con gái Tần Dư Kiều nhưng khí thế lại mạnh mẽ hơn nhiều. Cho dù không đi giày cao gót đứng trước mặt Tần Ngạn Chi nhưng vẫn khiến Tần Ngạn Chi có cảm giác bị đè nén: “Mặt khác tôi cũng quên chúc mừng ông, chúc mừng ‘lão bạng sinh châu’ [**], đúng là gừng càng già càng cay, quê quá hoá khùng….”

[**]Lão bạng sinh châu: ý chỉ người già rồi mới có con.


Tần Ngạn Chi nhìn vợ trước, sau đó lắc đầu. Tóm lại khi đối mặt với Bạch Thiên Du ông không thể nào tức giận được. Khuôn mặt Bạch Thiên Du như chưa từng già đi nhưng Tần Ngạn Chi thì ngược lại, ông cảm thấy khó chịu khi tóc mai của mình đã điểm bạc.


….


Tần Ngạn Chi rất muốn tổ chức đám cưới của con gái cho thật linh đình, mời thật nhiều phù dâu phù rể. Những người đó đều được Tần Ngạn Chi chuẩn bị trước rồi, vậy cũng giúp Lục Cảnh Diệu và Tần Dư Kiều tiết kiệm chút thời gian.


Sau đó khi Lục Cảnh Diệu nhìn thấy Giang Hoa trong đám phù rể, anh thật lòng cảm thấy cha vợ mình thật không đáng tin chút nào.


Tối hôm trước hôn lễ, Giang Hoa tới nhà họ Tần, tây trang thẳng thớm, rất có phong thái phù rể. Lúc Lục Cảnh Diệu đưa một phong bao lì xì cho Giang Hoa, Giang Hoa từ chối: “Tôi là bạn tốt của Kiều Kiều, giúp đỡ mà thôi.”


Trong lòng Lục Cảnh Diệu cười lạnh, cười liếc nhìn Tần Dư Kiều. Cô lại tỏ ra cô cùng thản nhiên, ngồi xuống hỏi Giang Hoa: “Ngày mai vất vả cho anh rồi.”


“Nói gì đấy.” Giang Hoa nhìn Tần Dư Kiều, “Thời gian trôi qua thật nhanh, chớp mắt Kiều tiểu muội đã sắp lên xe hoa rồi.”


Giang Hoa gọi Tần Dư Kiều là “Kiều tiểu muội”, cái biệt danh này rất xưa rồi, xưa đến mức khiến Tần Dư Kiều có chút hoảng hốt. Cô mím môi cười cười: “Em cũng chờ uống rượu mừng của anh.”


“Chuyện của anh nói sau đi, anh còn muốn tự do vài năm nữa, có lẽ sẽ đợi cho đến khi bằng tuổi Lục Lục là tốt nhất.”


Lục Cảnh Diệu ghét nhất cái gì, ghét nhất là lôi tuổi tác của anh ra. Anh ngồi xuống bên cạnh Tần Dư Kiều, không nhanh không chậm mở miệng: “Anh cũng đừng học tôi, người vợ tốt như Kiều Kiều thì không phải ai cũng có thể chờ được đâu.”


Giang Hoa ngẩn người, nói một câu thật lòng: “Lục thiếu quả là may mắn.”


Bây giờ Lục Cảnh Diệu nói gì cũng phải nhìn sắc mặt của bà xã, xác định trên mặt vợ yêu không có bất kỳ khó chịu nào mới từ từ trả lời: “Do kiếp trước tu luyện, cho nên kiếp này tôi cũng khá là may mắn.”


Đúng lúc Lục Cảnh Diệu vừa dứt lời, Tần Dư Kiều nói với Giang Hoa: “Hoa tử, chúng ta đi ra ngoài nói chuyện.” Tần Dư Kiều nói với Giang Hoa xong, quay đầu nhìn về phía Lục Cảnh Diệu, ánh mắt khiêu khích, giọng nói lại vô cùng êm ái: “Anh đồng ý không?”


Lục Cảnh Diệu không nói lời nào, chợt cười một tiếng, đưa tay nhéo mặt Tần Dư Kiều: “Dĩ nhiên là đồng ý, hay là hai người ra ban công nói chuyện đi, buổi tối hôm nay rất đẹp, phù rể Giang có muốn uống chút gì không, tôi đi lấy cho anh nhé?”


Giang Hoa cười nhìn Lục Cảnh Diệu: “Lục thiếu khách khí quá, vậy thì lấy cho tôi một ly nước ngô đi.”


****


Tần Dư Kiều là muốn hỏi Giang Hoa về chuyện nhà họ Giang và nhà họ Tần, nhưng Giang Hoa lại không muốn nhắc đến vấn đề đó. Anh nghiêng đầu nhìn mái tóc xoăn của Tần Dư Kiều bị gió thổi bay, ánh trăng nhàn nhạt hòa với ánh đèn màu xanh dương ở ban công chiếu lên mặt Tần Dư Kiều, gương mặt tinh xảo kia còn động lòng người hơn cả ánh trăng.


Tần Dư Kiều chống má ngồi bên bàn tròn nhỏ, Giang Hoa dựa vào lan can bằng thiếc, phía sau là nhưng ngọn đèn leo lét của thanh phố G khi đêm xuống. Vị trí của nhà họ Tần cực kỳ tốt, đứng ở ban công mà có thể thấy được toàn cảnh thành phố G, thuyền, cầu, cây cối, những tòa nhà xen với phong cảnh đằng xa, kết hợp với dãy núi trùng điệp, khiến nơi đây mang vẻ đẹp đặc sắc hòa trộn giữa thiên nhiên và thành phố, sóng gợn lăn tăn, đèn đuốc rực rỡ.


“Kiều Kiều, em còn nhớ hồi nhỏ mỗi khi trốn khỏi nhà em đều muốn kéo anh đi theo không?” Giang Hoa đột nhiên nhớ lại chuyện cũ, quay đầu nhìn về phía Tần Dư Kiều nói.


Tần Dư Kiều nghiêng đầu, cười khẽ một tiếng: “Bởi vì anh có tiền tiêu vặt, mang anh theo không sợ chết đói.”


Giang Hoa bật cười, khi còn bé tiền tiêu vặt của anh nhiều là vì mỗi ngày anh đều tiết kiệm cho Tần Dư Kiều tiêu. Chỉ là đôi khi càng lớn con người lại càng không rõ thứ mình muốn nhất là gì, sau đó dần dần để vuột mất.


Nhưng bây giờ, hối hận cũng vô ích. Giang Hoa không thích hối hận, cũng không muốn tự trách móc mình. Anh chỉ than thở cuộc đời quá nhiều chuyện xấu, chỉ cần một chuyện xấu nho nhỏ trong đời cũng có thể khiến người ta thay đổi phương hướng. Có lẽ đúng như Lục Cảnh Diệu đã nói, một đoạn duyên phận phải tu phúc phận mấy đời mới có thể tu thành chánh quả.


“Kiều Kiều, em yên tâm, mặc dù anh cắt đứt quan hệ với Hạ Nghiên Thanh nhưng cũng sẽ không ảnh hưởng đến quan hệ của hai nhà Tần – Giang đâu.” Giang Hoa cúi đầu cười một tiếng, đột nhiên nói, “Nếu như em vẫn còn lo lắng, vậy gả cho anh đi, Kiều Kiều. Em và Lục Cảnh Diệu còn chưa đăng kí kết hôn, đào hôn gả cho anh….”


Đúng lúc này cửa ban công “két” một tiếng bị đẩy ra, Lục Cảnh Diệu bưng một khay nước đứng ở bên trong, trên khay có ba ly nước ngô nóng hổi vẫn còn bốc khói trắng.


Chỉ là người đàn ông bưng ly nước ngô tới lại đang cau mày, sắc mặt còn đen hơn bóng đêm ngoài kia.

3 thoughts on “Kén cá chọn canh – Chương 65 + 66

  1. cô Mỡ, lúc chiều t mới đọc Thiếu tướng ế vợ thấy bé Đường Đường (ae sinh ba Ngưu Bì Đường) có nhắc đến Duệ Duệ của Lục gia. Duệ Duệ ấy có phải Lục Hi Duệ nhà ta k nhỉ?

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s