Thịt thần tiên – Chương 1 (3)

 

Chương 1 : Nhân sinh nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ (3) 

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com)

Hôm sau, Thanh Hư quan có đệ tử tới hành giới lễ. Dung Trần Tử suốt mấy ngày liền đều không được ngủ ngon, nhưng vẫn cố gắng vực dậy tinh thần, chủ trì nghi thức trai giới (1). Đây là lễ nhập đạo mà Thanh Hư quan trước giờ luôn coi trọng, khung cảnh cũng vô cùng náo nhiệt. Trước khi nghi thức bắt đầu, cần phải khuấy động không khí trước, toàn bộ người của Thanh Hư quan đều có mặt, chủ trì pháp sư lĩnh xướng kinh văn, nhưng chỉ hát thôi thì không đủ, còn phải đệm thêm nhạc cụ, ngoài các loại pháp khí như chuông đồng, đàn đá, chuông nhỏ còn có khèn, tiêu, sáo, đàn nhị và nhiều loại đàn cùng phối hợp.

(1) Trai giới là ngày Phật tử tại gia, ăn chay một số ngày nhất định trong tháng, thường là ngày mùng một và ngày rằm âm lịch.

Hà Bạng cảm thấy rất thú vị, nhoài người ra khỏi đám cành lá rậm rạp bên cạnh đạo trường để xem trộm, khi nghe được thì mở cờ trong bụng. Dung Trần Tử liếc nhìn nàng một cái, rồi vẫn nghiêm túc niệm kinh, dáng vẻ chuyên tâm không vướng bận.

Âm nhạc dùng bài “Tam quy y”, ngữ điệu của Dung Trần Tử uyển chuyển, lại không bó buộc theo khúc phổ, nên rất mềm mại, nghe vô cùng êm tai. Đến khi hát kinh văn xong, đệ tử thụ giới tiến lên phía trước nghe giáo huấn.

Giới luật của Đạo môn quá nhiều, cái gì mà “Thái Thượng Lão Quân giới kinh”, “Lão Quân Âm tụng giới kinh”, “Tam động cúng giới văn” rồi vô số thứ khác nữa. Lúc đầu Hà Bạng còn cố nghe, nhưng sau thì giống hệt như đang nghe hát ru, bắt đầu gật gù như gà mổ thóc. Đến khi Dung Trần Tử giảng đến Tam quy ngũ giới(2), thì nàng cũng say giấc trên cây.

(2) Tam quy là quy y Tam bảo: Phật, Pháp, Tăng. Ngũ giới là: Không giết hại, không trộm cắp, không tà dâm, không nói dối, không say xỉn.

“Thứ nhất tu thân, thái thượng vô cực vô đạo, muốn vĩnh viễn thoát khỏi luân hồi, cổ nhân viết đạo bảo…”. Dung Trần Tử mũ áo trắng tựa tuyết, cử chỉ trang trọng nghiêm túc, còn trên cây Hà Bạng ngủ say đến mức không biết gì tới chuyện trên trời dưới đất.

“Thứ hai tu thần, có ba mươi sáu bộ tôn kinh, phải lắng nghe chính pháp, cổ nhân viết kinh bảo”. Giọng nói của Dung Trần Tử trầm thấp, những loại sách cổ của đạo gia này hắn đã đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần, hiểu rõ như lòng bàn tay.

Khi ngẩng đầu nhìn lên cây, bất chợt khóe môi hắn cong lên. Với cô nàng này thì không được hát, càng hát nàng ta lại càng phấn khích! Vậy nên phải đem tất cả kinh ra tụng, hễ tụng là nàng sẽ ngủ.

Lúc Hà Bạng tỉnh dậy, thì trời cũng đã tối. Nàng ôm lấy thân cây rồi trượt xuống, xoa xoa cái bụng đang kêu ùng ục, toan trở về phòng, thì nhìn thấy trên đạo trường, Dung Trần Tử đang khoanh chân ngồi xếp bằng. Trời đêm rất tối, đám đệ tử đã về cả rồi. Hai tay hắn bấm niệm khẩu quyết, ngồi im bất động, phất trần đặt bên tay phải, trông giống hệt bức tượng đá.

Nàng vội vàng tấp tểnh chạy lại gần, chiếc chuông dưới chân vang lên tiếng đinh đang khiến Dung Trần Tử giật mình mở mắt. Hà Bạng ngủ say như chết, hắn lại không nỡ gọi nàng dậy, nên đành phải ở đây chờ nàng tỉnh. Vì thân thể của hắn rất đặc biệt, nên bên ngoài Thanh Hư quan có rất nhiều yêu quái rình rập quấy nhiễu, Hà Bạng này bất luận có bản lĩnh hay không, rốt cuộc vẫn cứ là con gái, hắn không muốn xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn. Chỉ là không ngờ, người này đã ngủ suốt mấy canh giờ, giờ cũng sắp sang canh ba rồi.

Nhưng Hà Bạng lại cực kì không biết xấu hổ, cả người nghiêng về phía trước, cảm động rơi nước mắt: “Dung Trần Tử, tạ ơn trời đất cuối cùng ngươi cũng niệm kinh xong rồi!”.

Dung Trần Tử lấy phất trần đẩy nàng ra xa, gió đêm đưa mùi hương của hắn phiêu tán khắp nơi. Hà Bạng lại càng cảm thấy đói: “Oa, oa, tối nay ăn gì, ta đói rồi!”.

Dung Trần Tử lắc lắc đầu, vẫn nên trở về phòng thôi. Bên trong đã bày biện sẵn một bàn cơm chay, nghĩ đến sức ăn của Hà Bạng, Dung Trần Tử cẩn thận dặn đi dặn lại đám đệ tử làm nhiều thêm vài món nữa.

Có một tiểu đạo sĩ ở thiện đường tính cẩn thận tất nhiên cũng để ý thấy gần đây lượng cơm của Tri quan tăng lên nhiều quá, nhưng ngại hắn xưa nay tính tình nghiêm khắc, nên không dám hỏi.

Trên bàn, trong khi Hà Bạng ăn ngấu nghiến, thì Dung Trần Tử cầm một chiếc bánh bao, nhai chậm rãi nuốt từ tốn, cử chỉ rất tao nhã. Cô nàng rất nhanh đã giải quyết xong đống thức ăn trên bàn, sau đó bắt đầu nhìn chăm chăm vào nửa cái bánh bao trên tay Dung Trần Tử. Hắn cảm giác ánh mắt đó vô cùng quen thuộc – Giống khi hắn ăn cơm ở bên ngoài, mấy con chó hoang ở bên đường cũng thường nhìn chằm chằm vào hắn như vậy!

Hắn khẽ thở dài, đưa nửa cái bánh bao còn lại cho nàng. Hà Bạng cười tươi rói: “Biết ngươi ăn không hết mà! Đừng lãng phí, lãng phí…”. Nàng đang bận nuốt bánh bao, nên nói không rõ.

Dung Trần Tử thở dài, đứng dậy đi vào thiện đường, tìm thêm được vài cái bánh nhân rau và bánh gạo nếp cho nàng. Lúc đi ra lại sợ không đủ, bèn lấy thêm vài quả dưa chuột, hai quả trứng gà cũng tiện thể cầm ra luôn.

Bất kể mang đến thứ gì nàng cũng không hề từ chối, còn uy dũng hơn so với thùng nước gạo!

Mấy ngày này, nàng bá chiếm phòng ngủ của Dung Trần Tử, khiến hắn ngay cả chải đầu cũng phải tránh mặt đi chỗ khác, lúc tắm rửa lại càng bất tiện. Hắn lại là người ưa sạch sẽ, đành đến thác nước sau núi để tắm. May thay hắn là người tu đạo, thân thể xưa nay vốn tráng kiện, không sợ nước lạnh suối sâu.

Trời đêm sâu thẳm tĩnh mịch, gió nhẹ vờn qua những tán cây khe núi, cây cỏ khẽ rì rào. Dung Trần Tử chậm rãi cởi bỏ đạo bào, đặt áo ngoài cùng áo trong lên một tảng đá bên bờ suối. Ánh trăng thẹn thùng chỉ dám lộ ra nửa mặt, rồi lại e ấp trốn sau mây. Nước suối trong núi thấm đầy từng lỗ chân lông, hắn hít một hơi thật sâu, hoàn toàn thả lỏng.

Không ngờ sự yên tĩnh đó duy trì chỉ được chốc lát, Hà Bạng đã tìm đến, vừa chạy vừa hét: “Dung Trần Tử, thì ra là ngươi ở đây!”. Nàng lao tới, khiến hắn hoảng hốt không để ý gì tới trung y, vơ luôn lấy đạo bào khoác lên người. Còn chưa kịp nói lời nào, Hà Bạng đã thở hổn hển mở miệng nói trước: “Dung Trần Tử, chết tiệt, ngươi tắm giúp ta đi!”.

Dung Trần Tử nghe xong, cơn giận bốc lên tận não. Hắn vốn dĩ là người không hiểu chuyện phong tình, bình sinh cực ghét đám yêu quái giả vờ õng ẹo, khoe khoang nhan sắc, nay nghe những lời này, không biết tại sao hắn lại nhớ đôi chân thon nhỏ với sợi dây đỏ buộc những chiếc chuông vàng, liên quay ngoắt lại, vô cùng hung dữ: “Người nói cái gì vậy…?”.

Những lời phẫn nộ quở trách còn chưa kịp thốt ra, Hà Bạng đã bổ nhào xuống dòng suối kêu “ùm” một tiếng, sau đó xoay người, biến thành một con trai dài đến bốn thước, vỏ đen nhánh, cọ cọ vào người Dung Trần Tử, không hề có chút ngại ngùng: “Tri quan, cọ rửa vỏ trai giúp ta đi!”.

Cách tắm rửa này thuần khiết biết bao! Dung Trần Tử thấy mặt mũi mình đỏ bừng lên như phát sốt – Dung Trần Tử, rốt cuộc ngươi đang nghĩ cái gì thế hả? Hắn xé một đoạn xơ mướp phơi khô, rồi cọ rửa vỏ trai cho Hà Bạng.

Nhưng chuyện này nói gì đi nữa Hà Bạng vẫn có một phần trách nhiệm, cọ thì cọ, nhưng còn tắm rửa thì…

Gần đến canh tư cũng là lúc Dung Trần Tử cọ rửa hai cái vỏ trai của Hà Bạng sáng bóng như mới, Hà Bạng lại lăn ra ngủ, thậm chí còn ở trong nước thổi bong bóng. Dung Trần Tử ôm nàng về phòng, hắn đã ngồi thiền suốt mấy ngày liền rồi, ban ngày phải làm khoa nghi (3), đến tối lại không được ngủ ngon, cho dù người có làm bằng sắt cũng có vài phần rệu rã. Giờ nhìn Hà Bạng đang ngủ say đến mê mệt, trong lòng khó tránh khỏi việc tìm một cái cớ – Nàng chẳng qua cũng chỉ là một con trai, có lẽ, không cần phải để ý nhiều như vậy làm gì.

(3) Khoa nghi là để chỉ các nghi thức, quy tắc mà đạo giáo dùng để thực hiện việc làm phép hành lễ ở đạo trường.

Nghĩ như vậy, nhưng rất nhanh hắn đã lấy lại tinh thần, ôm Hà Bạng bước vào mật thất, suy nghĩ một lát rồi kéo chăn đắp lên cho nàng, lúc đó mới yên tâm quay về phòng ngủ.

Hắn đã mệt mỏi suốt mấy ngày nay, đặt đầu xuống gối không tránh được việc ngủ li bì, đến việc Hà Bạng trèo lên giường mình từ lúc nào hắn cũng không hay. Đến lúc tỉnh lại hắn cũng bị dọa nhảy dựng lên, may là nàng vẫn đang ở lốt con trai dài bốn thước. Hắn khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Từ đó, hắn và Hà Bạng thực hiện giao ước – Nếu như nàng muốn ngủ trên giường của hắn, thì nhất định phải biến về hình dạng con trai; nếu như biến thành hình dáng con người, thì phải quay về ngủ trên chiếc giường bằng ngà voi ở mật thất!

Chiếc giường trong mật thất của Hải Bạng kì thật được trang trí rất cầu kì, nhưng rõ ràng là càng lúc nàng càng cảm thấy có hứng thú với Dung Trần Tử hơn, nên hôm nào cũng ngủ trên giường của hắn. Thật sự muốn ngủ thì thôi cũng đành, nhưng hễ biến thành trai thì không thể khép vỏ vào được, nên thường xuyên xảy ra cảnh nước dãi chảy ra dào dạt khi ngủ! Mà nàng vốn là sinh vật ở dưới nước, lượng nước trong người còn hơn cả thừa, một khi đã chảy thì phải đầy đến nửa chậu. Vậy nên, dạo gần đây mỗi lần tên đạo đồng phụ trách việc dọn giường trải chăn nhìn thấy dấu vết trắng như tuyết trên giường… vẻ mặt đều rất khó tả…

Advertisements

2 thoughts on “Thịt thần tiên – Chương 1 (3)

  1. “Vậy nên, dạo gần đây mỗi lần tên đạo đồng phụ trách viện dọn giường trải chăn nhìn thấy dấu vết trắng như tuyết trên giường… vẻ mặt đều rất khó tả…” ==> hiểu lầm rất là..rất là nghiêm ttrọng…nhưng cũng ku-te quá cỡ đi :))))))))))))

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s