Kén cá chọn canh – Chương 50 + 51

tumblr_n19jijWUCt1qcxsluo3_1280

Chương 50

Editor: Team TieuKhang

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com)

Tần Dư Kiều giãy khỏi cánh tay của Lục Cảnh Diệu, ý bảo anh cho mình xuống. Lục Cảnh Diệu sao có thể chiều theo ý cô được, đôi tay nâng mông Tần Dư Kiều lên đi về phía giường.


Thật ra Tần Dư Kiều rất thích Lục Cảnh Diệu ôm mình như thế này, có cảm giác như mình là người đứng đầu vậy. Cô có thể nhìn thẳng vào Lục Cảnh Diệu, hoặc là nhìn anh từ trên xuống. Cái tên Lục Cảnh Diệu này mặc dù ngũ quan hơi lạnh lùng nhưng tổng thể gương mặt lại rất đẹp. Cô nhìn Lục Cảnh Diệu từ trên xuống dưới, sống mũi cao thẳng, cái cằm khêu gợi, đường cong cơ thể quyến rũ.


Hiện giờ Lục Cảnh Diệu vẫn chưa cởi bộ đồ Tây màu đen trên người, cổ áo màu trắng để mở hai cúc, cô cúi đầu xuống là có thể thấy được xương quai xanh tuyệt đẹp của anh. Dưới xương quai xanh cơ ngực rắn chắc, để lộ sức mạnh ẩn giấu của người đàn ông.


Không phải cô khen người đàn ông của mình, nhưng Lục Cảnh Diệu quả thật rất khỏe. Bây giờ cô nặng hơn 55 kg mà anh vẫn có thể ôm cô dễ dàng như vậy.


Lục Cảnh Diệu ôm Tần Dư Kiều tới giường rồi thả cô xuống, chiếc nệm mềm mại vô cùng đàn hồi. Khi Lục Cảnh Diệu bao trùm lên cơ thể cô, chiếc nệm lõm xuống, phát ra một tiếng kẽo kẹt. Khi Lục Cảnh Diệu kéo quần áo Tần Dư Kiều lên qua khỏi đầu, lò xo trên giường lại càng phát ra tiếng lớn hơn nữa, kẽo cà kẽo kẹt. Tần Dư Kiều nghe thấy vậy mà trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.


“Không được, tiếng quá lớn.” Tần Dư Kiều đẩy Lục Cảnh Diệu ra.


“Cái chỗ tồi tàn này.” Lục Cảnh Diệu vừa nói xong thì bàn tay đã luồn vào trong quần lót của Tần Dư Kiều, nói với giọng điệu cầu xin, mục đích cầu hoan rất rõ ràng, “Kiều Kiều, thương xót anh đi mà, người anh sắp nổ tung rồi đây này.”


Sự “nổ tung” của Lục Cảnh Diệu khiến Tần Dư Kiều vừa giận vừa hờn, khiến cô có cảm giác mình chỉ là công cụ XX của anh vậy. Nhất thời trong lòng cực kỳ khó chịu, nghiêm mặt không thèm để ý đến Lục Cảnh Diệu .


Có lúc phụ nữ lên cơn mà không phân biệt thời gian địa điểm, nhưng đàn ông thì sao? Vẫn phải nhỏ nhẹ dụ dỗ. Đôi khi Lục Cảnh Diệu cảm thấy trước mặt Tần Dư Kiều, anh trở nên không còn nguyên tắc lí lẽ gì cả. Nhưng trước mặt người phụ nữ mình yêu còn phải bày đặt nguyên tắc, như vậy còn có thể là đàn ông sao?


Có lúc anh cảm thấy đây mới chính là tình yêu đích thực của mình, đây chính là cuộc hôn nhân của mình, anh nên sớm thương yêu Tần Dư Kiều như vậy mới phải, nếu không anh sẽ thấy toàn thân khó chịu. Dục vọng phía dưới cũng tương tự, nếu không thể hiện tình yêu của mình với cô thì anh sẽ phải nhịn đến mức hỏng người mất.


“Kiều Kiều, đừng như vậy, lâu lắm rồi chúng ta chưa làm, em thử tính đi, mấy ngày rồi?” Lục Cảnh Diệu nhất quyết không buông tha, anh nóng vội cầm bàn tay Tần Dư Kiều đặt lên quần mình, nơi đó đã sớm cứng rắn như sắt, nóng bỏng đến mức khiến mặt Tần Dư Kiều ửng đỏ, nhưng cô vẫn liều chết. Mặc dù trong lòng hơi muốn, nhưng cô vẫn không muốn nói gì, thậm chí còn trừng mắt tỏ vẻ vô hại thuần khiết.


Lục Cảnh Diệu mặc kệ, cực kì vô lại hà hơi vào tai Tần Dư Kiều, sau đó bắt đầu lột áo cô gặm cắn cô, miệng không ngừng thốt ra mấy lời hạ lưu: “Kiều Kiều, em còn nói không muốn, chắc chắn phía dưới của em cũng ướt rồi.” Nói xong còn định đưa tay xuống kiểm nghiệm, Tần Dư Kiều vội vàng kẹp hai chân lại, cũng vì vậy mà cũng kẹp chặt bàn tay đang định đi xuống dưới của Lục Cảnh Diệu luôn.


“Kẹp chặt thật đấy.” Giọng Lục Cảnh Diệu càng lúc càng khàn, nhưng ý cười trên mặt không hề giảm, trên trán đổ đầy mồ hôi. Bàn tay bị Tần Dư Kiều kẹp giữa hai chân xấu xa tiến vào bên trong, khiến Tần Dư Kiều phải lập tức buông hai chân ra. Đúng là gãi đúng chỗ ngứa, chờ Tần Dư Kiều mở hai chân ra, Lục Cảnh Diệu liền kéo quần lót và quần ngủ của cô xuống.


Tần Dư Kiều có cảm giác mình cực kì đáng thương, oán trách: “Lục Cảnh Diệu, anh không tôn trọng em.”


Lúc đàn ông tinh trùng lên não thì suy nghĩ rất đơn giản. Lục Cảnh Diệu buồn bực, người yêu và người yêu làm chuyện giữa người yêu còn phải kéo cái thứ tôn trọng vào làm gì? Nhưng Lục Cảnh Diệu vẫn ôm Tần Dư Kiều vào lòng, nhẹ nhàng dụ dỗ: “Không phải nữ thí chủ đã đồng ý song tu với bản tọa rồi sao? Chẳng lẽ nàng cảm thấy bản tọa là người xấu…. Nữ thí chủ xin yên tâm, bản tọa là người tốt, bây giờ cũng đang làm chuyện tốt. Nếu làm chuyện này xong, không chỉ có pháp lực của bản toạ tăng lên mà còn có thể giúp nữ thí chủ hàng yêu trừ ma, nữ thí chủ còn cảm thấy rất thoải mái nữa.”


Tần Dư Kiều thật sự cảm thấy rất xấu hổ, nhưng những lời nói lưu manh của Lục Cảnh Diệu cứ đâm trúng trái tim của cô, ngước đôi mắt long lanh lên hỏi: “Thật sự thoải mái sao?”


“Dĩ nhiên, công lực của bản đạo rất cao, nhất định sẽ làm nữ thí chủ hài lòng.” Lục Cảnh Diệu nói xong, không dằn nổi nữa mà cởi sạch quần áo của mình. Không nói hai lời, kề sát thứ hệt bàn ủi vào phía dưới của Tần Dư Kiều, cọ cọ: “Cảm thấy thế nào?”


Tần Dư Kiều liều mạng nói một câu: “Không có cảm giác gì cả.”


Lục Cảnh Diệu khó chịu, vừa chống người lên vừa vội vã đưa đầu của vật kia vào. Cảm giác chênh vênh này khiến Tần Dư Kiều sắp chịu không nổi, ôm ngang lưng Lục Cảnh Diệu, nũng nịu: “Nhanh lên một chút….”


Chính xác là Tần Dư Kiều muốn mau chóng kết thúc, sau đó nhân lúc đêm khuya trở về phòng. Nhưng Lục Cảnh Diệu lại không muốn mau chóng kết thúc như vậy, anh biết tâm tư của Tần Dư Kiều nhưng không hề muốn chuyện này qua loa. Nếu như có thể, anh chỉ mong có thể vùi trong cơ thể Tần Dư Kiều suốt đêm.


Thời điểm xuân sắc mà đôi bên mâu thuẫn thật sự rất ảnh hưởng đến cảm thụ. Một người nóng vội, một người chậm rãi hưởng thức. Lúc Tần Dư Kiều muốn mở miệng oán trách, ngoài cửa bỗng truyền đến tiếng bước chân.


Tiếng bước chân ngoài cửa như đang cố ý bước nhẹ đi vậy. Nhưng càng nhẹ, người bên cạnh càng lấy làm kinh hãi, có điều người nhát gan ấy cũng chính là Tần Dư Kiều. Sau khi đôi mắt thâm thúy của Lục Cảnh Diệu thấy rõ ràng, anh thì thầm bên tai cô: “Em nghe thấy không? Yêu tinh đang ở bên ngoài đó.”


Tần Dư Kiều không khỏi tức giận, cau mày suy nghĩ một chút. Lục Cảnh Diệu che miệng cô, sau đó từng bước từng bước đưa phần còn lại vào trong Tần Dư Kiều. Lúc kết hợp chặt chẽ với nhau, Lục Cảnh Diệu còn cố chấp ôm ghì Tần Dư Kiều vào lồng ngực mình, như hận không thể lấy keo dán sắt dính chặt hai người lại với nhau vậy.


Theo sự chậm rãi của Lục Cảnh Diệu, thân thể Tần Dư Kiều cũng từ buông lỏng, hai cánh tay bám vào hông anh, gương mặt đỏ đến mức nhỏ ra máu.


Lục Cảnh Diệu vẫn cảm thấy người Tần Dư Kiều hơi lạnh, cho dù lúc làm chuyện kia, thân thể của cô vì ngượng ngùng mà trở nên ửng hồng mê người nhưng nhiệt độ cơ thể vẫn lành lạnh như cũ.


Cho nên mỗi khi Lục Cảnh Diệu đè lên thân thể mềm mại lành lạnh của Tần Dư Kiều, anh chỉ hận không thể dùng ngọn lửa hừng hực trong cơ thể mình thiêu đốt cơ thể cô.


Vừa nghĩ như thế, Lục Cảnh Diệu lại cử động mạnh liệt thêm, tựa một cỗ máy lên dây cót, mỗi lần đều vào sâu bên trong Tần Dư Kiều, tốc độ nhanh đến mức Tần Dư Kiều run rẩy, cố gắng không phát ra bất cứ âm thanh gì. Hai người trừ nghe thấy hơi thở của đôi bên thì cả căn phòng ngập tràn sắc xuân chỉ có âm thanh kẽo kẹt của chiếc giường. Bởi vì Lục Cảnh Diệu biết bên cạnh là thư phòng nên cũng không bận tâm gì cả, nhiệt tình trào dâng trong cô, không quan tâm tới tiếng động, khiến huyệt thái dương của Tần Dư Kiều giật liên hồi.


……


Sau khi kết thúc, Tần Dư Kiều và Lục Cảnh Diệu cùng tắm chung trong phòng tắm ở phòng khách. Hai người đều không một mảnh vải che thân, Lục Cảnh Diệu để tay ở giữa hai chân Tần Dư Kiều, vừa nhéo mông cô, nhất thời có chất lỏng màu trắng sền sệt chảy ra ngoài. Tần Dư Kiều hơi lười biếng, nếu Lục Cảnh Diệu xử lý giúp cô, cô cũng mặc cho anh làm. Kết quả là Lục Cảnh Diệu đột nhiên đặt Tần Dư Kiều lên bồn rửa mặt, mở rộng hai chân trước mặt Lục Cảnh Diệu.


Phòng vệ sinh của nhà họ Tần treo hai tấm gương đối diện, cho nên Tần Dư Kiều ngồi trên bồn rửa mặt có thể thấy rõ dáng vẻ của mình lúc ấy. Có lúc phụ nữ nhìn thấy cơ thể mình còn hưng phấn hơn nhìn thấy cơ thể đàn ông. Bởi vì không còn hơi sức nên Tần Dư Kiều phải dựa lưng vào tấm gương, đôi mắt nhìn tấm gương trước mặt, hơi nước làm ánh mắt của cô mơ mơ màng màng. Cô biết Lục Cảnh Diệu sẽ không dừng lại với lần thứ nhất, mặc dù không biết lần này anh muốn làm tư thế gì, nhưng cô lại có phần mong đợi. Nhìn từ trên xuống dưới, khi thấy vật đang ngẩng cao đầu cứng rắn tráng kiện kia của Lục Cảnh Diệu, cô không khỏi giật mình, tinh thần hơi chấn động.


Sau đó lúc cô tưởng anh sẽ thay đổi tư thế, Lục Cảnh Diệu đặt tay lên hai chân cô, cả người vùi vào giữa hai chân cô.


Nhất thời Tần Dư Kiều như bị điện giật, đúng ra là cô không thấy Lục Cảnh Diệu làm gì, nhưng nhờ tấm gương trước mặt mà Tần Dư Kiều có thể biết rõ anh đang làm gì cho cô. Chuyện này…. thật sự đã đột phát ranh giới cuối cùng của cô. Nhưng ranh giới cuối cùng này dùng để đột phá sao?


Tần Dư Kiều ngồi trên bồn rửa mà đạt tới cao triều, sau đó không cho cô thời gian thở dốc, Lục Cảnh Diệu đã không chịu đựng được mà vọt vào, vừa thở hổn hển vừa tiến tới.


Đúng là một màn xuân sắc kịch liệt. Trong tiếng nước rào rào, Tần Dư Kiều không đè nén nữa mà kêu lên. Cuối cùng lúc kết thúc, hai chân cô đã không còn chút sức lực nào nữa, tuột khỏi hông Lục Cảnh Diệu, ngả lên người anh cất giọng yêu kiều: “Giúp em tắm rửa sạch sẽ đi, em còn phải về.”


Liên tục hoan ái hai hiệp, vì trong phòng tắm mịt mù hơi nước nên cả người Tần Dư Kiều phiếm hồng. Thật ra Lục Cảnh Diệu không nỡ để Tần Dư Kiều đi, nhưng dù sao đây cũng không phải nhà của mình. cắn miệng Tần Dư Kiều: “Kiều Kiều, sao em lại xinh đẹp như vậy chứ….”


Sau khi xong việc, Lục Cảnh Diệu rất biết cách nói mấy lời ngọt ngào. Cho nên ngoại trừ giúp Tần Dư Kiều tắm rửa, lúc mặc quần áo cho cô còn nói liến thoắng, khiến Tần Dư Kiều vui không kể xiết. Lúc về phòng, cô thưởng cho Lục Cảnh Diệu một nụ hôn: “Moah~, biết điều một chút, buổi tối đừng đá chăn.”


Lục Cảnh Diệu đúng là dở khóc dở cười mà, anh không hề muốn cho Tần Dư Kiều đi, bồng cô tới cửa mới đặt cô xuống, còn xấu xa cởi một cúc áo của cô: “Ngủ ngon.”


Đúng lưu manh! Tần Dư Kiều nhếch miệng cười rời đi, nhưng chưa đi được mấy bước nụ cười trên mặt đã lập tức đông cứng. Cô nhìn bóng người đứng trước cửa phòng mình, gọi tên người đó: “Nghiên Thanh.”


Hạ Nghiên Thanh ngớ người ra, sau đó xoay người: “Kiều Kiều, cậu còn chưa ngủ à?”


Tần Dư Kiều mặc bộ áo ngủ khá rộng, dưới chân là đôi dép bông mềm mại, rõ ràng không có dáng vẻ ôn hòa phục tùng, cả người lại tản mát vẻ bén nhọn khó có thể hình dung. Thấy vậy, Hạ Nghiên Thanh xoay người tiếp tục đi về phòng mình.


Tần Dư Kiều không bỏ qua, đi theo cô ta. Đến phòng của Hạ Nghiên Thanh còn vọt lên mở cửa phòng cô ta rồi bước vào.


Phòng của Hạ Nghiên Thanh chính là phòng khách của nhà họ Tần được sửa lại. Tần Dư Kiều nhìn lướt qua, gian phòng được bày trí rất có phong cách của Hạ Nghiên Thanh, vô cùng sang chảnh. Một căn phòng chỉ riêng đèn thôi đã có bảy tám chiếc.


Tần Dư Kiều đánh giá căn phòng rồi đưa mắt nhìn Hạ Nghiên Thanh, đi thẳng vào vấn đề: “Vừa rồi cậu ở đó làm gì?”


Hạ Nghiên Thanh cười ha ha: “Kiều Kiều, cậu có ý gì?”


“Đừng giả bộ, không cảm thấy ngán sao?” Lúc này Tần Dư Kiều như trở thành một người khác, từng bước từng bước đến chỗ Hạ Nghiên Thanh, “Thật ghê tởm.”


“Cậu cũng ghê tởm vậy thôi.” Hạ Nghiên Thanh cũng nổi giận, nhưng không tỏ rõ vẻ mặt mà còn nở nụ cười, “Nửa đêm vụng trộm, thật sự đói khát lắm sao?”


Tần Dư Kiều khẽ cười, tặc lưỡi hai tiếng: “Tôi ân ái với người đàn ông của tôi mà gọi là vụng trộm sao? Hạ Nghiên Thanh, cậu thật hài hước quá, cậu là thánh nữ tôn thờ trinh tiết hay sao vậy?”


Mặt Hạ Nghiên Thanh hết xanh lại đen, sau đó quay đầu nhìn Tần Dư Kiều như thể liệt nữ không thể xâm phạm. Nhưng càng như vậy, lửa giận trong lòng Tần Dư Kiều lại càng bùng cháy. Cô cao hơn Hạ Nghiên Thanh mấy centimét, thời điểm nhìn xuống Hạ Nghiên Thanh, đôi mắt cô trở nên lạnh lẽo bén nhọn như một khối băng sắc lạnh.


Trong lòng Tần Dư Kiều rất khó chịu, những chuyện trước kia đột nhiên tái hiện rõ mồn một ngay trước mắt, chỉ cần nhớ tới liền như có một con dao cứa khắp người cô, nơi nào đi qua là đau đớn thấu xương chỗ ấy.


“Nếu như nói về chuyện vụng trộm, hình như cậu còn hiểu rõ hơn tôi nhỉ?” Tần Dư Kiều cười cười, nhưng lời của cô như những nhát dao chí mạng đâm vào điểm yếu của Hạ Nghiên Thanh. Mặt Hạ Nghiên Thanh trở nên tái nhợt, căm hận nhìn Tần Dư Kiều: “Cậu đừng ép người quá đáng!”


Tần Dư Kiều mím môi, đột nhiên trong lòng sinh ra một cảm giác vô lực. Cho dù cô có mắng chửi Hạ Nghiên Thanh xối xả thế nào đi nữa thì vẫn không thể thay đổi hiện thực, cuối cùng chỉ có thể lực bất tòng tâm mà thôi. Năm đó nếu như không phải là Hạ Nghiên Thanh nói với cô: “Tần Dư Kiều, thật ra ba cậu đã sống cùng với mẹ tớ lâu rồi.” Thì có lẽ cô sẽ không ra nước ngoài với Bạch Thiên Du. Năm đó cô cảm thấy chuyện này rất đáng ghê tởm, không thể nào chấp nhận nổi, nhưng bây giờ nghĩ lại, đúng là Hạ Vân dạy con gái rất tốt.


Tần Dư Kiều xoay người rời đi, lúc rời đi cô khẽ thở dài nói một câu: “Chẳng lẽ Giang Hoa không thỏa mãn được cậu sao?”


Hạ Nghiên Thanh siết chặt nắm tay: “Tần Dư Kiều, tôi thật sự chỉ trải nghiệm mà thôi.”


….


Tần Dư Kiều cười một tiếng, lúc đẩy cửa phòng ra thì thấy Hạ Vân đang đứng trước cửa, cười hỏi: “Kiều Kiều vẫn chưa ngủ sao?”


Tần Dư Kiều: “Con nói chuyện với Nghiên Thanh một chút.”


“Thật tốt.” Hạ Vân làm như rất cảm động, đề nghị, “Hai đứa đã lâu rồi không gặp lại nhau, buổi tối cũng nên tâm sự với nhau một chút.”


“Không cần thiết.” Tần Dư Kiều hơi mím môi, sau đó quay đầu, chúc hai mẹ con Hạ Vân ngủ ngon, “Dì Hạ, Nghiên Thanh…. Ngủ ngon.”


Lúc Tần Dư Kiều trở về phòng của mình thì phát hiện cơ thể cô đang run lẩy bẩy, cô gắng bình ổn hơi thở rất lâu mới đến bên giường. Hi Duệ đang say giấc trên giường, Tần Dư Kiều cẩn thận bò lên giường, nhìn chằm chằm khuôn mặt yên tĩnh của Hi Duệ, lồng ngực phập phồng mới chậm rãi bình thường trở lại.


….


Ngày đầu tiên của năm mới, từ sáng tinh mơ Lục Cảnh Diệu đã nhận được rất nhiều cuộc gọi, nhưng anh không nghe. Sau đó điện thoại Tần Dư Kiều cũng vang lên, Lục Cảnh Diệu nhức đầu nhìn cô: “Đừng nghe, là của ba anh.”


Ngược lại Lục Cảnh Diệu đã thức tỉnh cô, cô lại có thể không gọi điện thoại chúc Tết Lục Hòa Thước. Mặc dù anh bảo cô đừng nghe nhưng Tần Dư Kiều nào dám, bấm nút nghe. Không ngờ người gọi không phải là Lục Hoà Thước như đã tưởng, mà lại là giọng nói rất trẻ trung, hình như là thư ký riêng của Lục Hoà Thước .


“Năm mới vui vẻ.” Thư ký mở miệng trước, ngừng một lát, “Xin hỏi cậu Hi Duệ có ở bên cạnh cô Tần không ạ? Chủ tịch Lục muốn nói chuyện với cậu Hi Duệ.”


Tần Dư Kiều càng thêm xấu hổ hơn, sao tự nhiên lại quên mất chuyện quan trọng như vậy, vội vàng đưa điện thoại cho Hi Duệ: “Ông nội gọi này con.”


Lục Hi Duệ đang ăn há cảo mừng tuổi dì Chu làm, nghe thấy ông nội gọi điện thì vội vàng nuốt cả miếng há cảo, cầm lấy điện thoại của Tần Dư Kiều nghe.


Lục Hoà Thước cực kỳ đau lòng. Hôm qua đợi cả một ngày mà cháu nội yêu quý không thèm gọi điện thoại chúc Tết, buổi sáng lại tái phát bệnh trẻ con, thư ký thức thời gọi cho Lục Cảnh Diệu. Nhưng Lục Cảnh Diệu không chịu nghe máy nên chỉ có thể lấy số điện thoại của Tần Dư Kiều từ Lục Gia Anh mà thôi.


Hi Duệ rất thông minh, nhận được điện thoại lập tức nói: “Ông nội năm mới vui vẻ, Hi Duệ chúc Tết ông nội. Chúc ông nội thân thể dồi dào sức khoẻ…. Bao tiền lì xì ạ? Lúc con về đưa cho con được không ạ?”


Tần Dư Kiều bật cười, đúng lúc ấy thì Hi Duệ đưa di động cho cô: “Mẹ, ông nội muốn nói chuyện với mẹ.”


Tần Dư Kiều nhìn Lục Cảnh Diệu với vẻ mặt đau khổ, cầm di động liền cười hì hì mở miệng: “Bác Lục, năm mới vui vẻ.”


“Vui vẻ cái rắm!” Lục Hoà Thước ở bên kia điện thoại nổi trận lôi đình, “Bao giờ thì đưa Hi Duệ về?”


“….”


“Bác Lục, để con bảo Cảnh Diệu nói chuyện với bác.” Điện thoại tựa như một củ khoai lang nóng phỏng tay, Tần Dư Kiều lập tức ném cho Lục Cảnh Diệu, quay đầu thì thấy Tần Ngạn Chi ngồi đối diện cô cười, ông chỉ vào mũi cô, “Bao giờ vào cửa nhà chồng rồi muốn làm thế nào thì làm.” Mặc dù nói như vậy, giọng điệu của Tần Ngạn Chi cũng không có bao nhiêu chỉ trích, sau đó lấy vài bao lì xì trong túi ra, kín đáo đưa cho Hi Duệ, “Duệ Duệ, ông ngoại lì xì cho con nhé?”


Lục Hi Duệ không hề khách sáo, cầm lấy bao lì xì rồi chúc Tết: “Cảm ơn ông ngoại, chúc ông ngoại dồi dào sức khỏe, vạn sự như ý, sống lâu trăm tuổi….”


Lúc Tần Ngạn Chi lấy bao lì xì ra, Hạ Vân đứng bên cạnh ông. Thật ra bà đã chuẩn bị lì xì, không ngờ Tần Ngạn Chi còn có thể phá lệ chuẩn bị thêm. Bà cười tươi, cũng lấy ra hai bao lì xì rồi nói: “Kiều Kiều, đây là của dì Hạ cho con và Hi Duệ .”


Tần Dư Kiều ngước mắt nhìn Hạ Vân, lại thấy sắc mặt hơi khó xử của Tần Ngạn Chi: “Kiều Kiều, đây coi như tấm lòng cùa dì Hạ.”


Tần Dư Kiều nhận bao lì xì từ tay Hạ Vân: “Cảm ơn dì Hạ.”


Hạ Vân cười hài lòng, thế nhưng khi Hi Duệ mở bao lì xì Tần Ngạn Chi cho ra, nụ cười trên mặt bà lại trở nên cứng ngắc.


Lục Hi Duệ ăn xong há cảo, lập tức mở bao lì xì giữa phòng khách. Vì bao lì xì của ông ngoại rất dày, cho nên lúc mở tâm trạng của Lục Hi Duệ vừa hồi hộp vừa mong chờ. Kết quả chỉ thấy mấy tờ giấy, nhất thời hàng lông mày nhỏ bé nhíu lại. Dù sao Hi Duệ cũng còn là con nít, cho nên lên tiếng hỏi trước mặt Tần Ngạn Chi, liền mở miệng hỏi: “Ông ngoại, sao ông ngoại cho con toàn là giấy không vậy?”


Tần Dư Kiều liếc nhìn Tần Ngạn Chi, trong lòng ước chừng đã biết: “Ba….”


“Duệ Duệ, trước tiên con cứ đưa đống giấy đó cho ba mẹ con.” Tần Ngạn Chi cười ha hả, “Rồi ông ngoại bổ sung cho con một bao nữa, có được không?”


….


Mùng một, Tần Dư Kiều vẫn chưa thấy Hạ Nghiên Thanh xuống nhà. Hôm qua sau khi cô rời khỏi phòng Hạ Nghiên Thanh rời đi, lúc Hạ Vân tiến vào, loáng thoáng nghe thấy tiếng khóc của Hạ Nghiên Thanh.


Mùng hai, Hạ Nghiên Thanh vẫn không xuất hiện. Lúc ăn cơm trưa, bà Tần lão hỏi Hạ Vân: “Nghiên Thanh đâu rồi, sao không thấy nó đâu?”


Đầu tiên Hạ Vân liếc nhìn Tần Dư Kiều, rồi mới trả lời: “Về quê thăm mọi người.”


Tần Dư Kiều đang yên lặng ăn cơm, đúng lúc này Lục Cảnh Diệu lên tiếng: “Có phải cô Hạ về quê thăm ba cô ấy không?”


Lục Cảnh Diệu hỏi xong, Tần Ngạn Chi lập tức ho khan, sau đó Hạ Vân ráng kiềm chế sắc mặt, trả lời: “Nghiên Thanh đi thăm ông ngoại và bà ngoại.”


“Xin lỗi….” Lục Cảnh Diệu nói.


Tần Dư Kiều cứ tưởng Hạ Nghiên Thanh về quê, thế nào cũng phải ở lại vài ba ngày, kết quả lại ngoài ý muốn của cô. Buổi tối hôm mùng hai, Nghiên Thanh đã trở về, hơn nữa còn về chung với Giang Hoa.


Giang Hoa mang quà tới. Lúc Tần Dư Kiều xuống nhà, Giang Hoa ngẩng đầu cười với cô, Tần Dư Kiều híp mắt nhìn Giang Hoa, cảm thấy anh có vẻ hơi kì cục, lúc đang suy nghĩ kì cục chỗ nào, thì thấy trên cổ Giang Hoa có quấn một chiếc khăn quàng màu xanh lá cây.


Cái khăn màu xanh lá cây đã lâu rồi, màu xanh lá cây đã lâu rồi.


“Năm mới vui vẻ, Kiều Kiều.”


“Năm mới vui vẻ.” Tần Dư Kiều đi tới trước mặt Giang Hoa, “Đầu năm mặc màu xanh lá cây, tâm trạng cũng không tệ.”


Giang Hoa như cười như cười, giọng điệu nửa thật nửa giả, nói nhẹ tênh: “Anh chỉ dùng để nhớ lại quá khứ thôi.”


Tần Dư Kiều hừ hừ: “Tích chút phúc đi, đầu năm đừng làm em cảm thấy ghê tởm.”


Giang Hoa tựa như khi còn bé, mỗi lần bị cô mắng vẫn cười tươi roi rói, dừng một chút, giọng nói nghiêm chỉnh trở lại: “Tối nay họp lớp, muốn đi không?”


Tần Dư Kiều không trả lời cũng không từ chối, lúc xoay người rời đi nhưng vẫn liếc nhìn chiếc khăn quàng cổ màu xanh lá cây của Giang Hoa. Nhưng sau những chuyện đã xảy ra, cô thật sự cảm thấy Giang Hoa không hợp với màu xanh lá cây, hơn nửa còn vô cùng xung khắc.


Đầu năm Hạ Nghiên Thanh lại để Giang Hoa đeo màu xanh lục, đối tượng màu xanh lục là để chỉ Lục Cảnh Diệu.

Chương 51

Editor: Team TieuKhang

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com)

Nói đến họp lớp, Tần Dư Kiều lại hơi buồn bực, nguyên nhân bởi vì cô và Giang Hoa có rất nhiều bạn chung, đương nhiên trong đó có không ít là bạn của Hạ Nghiên Thanh; vòng tròn quá nhỏ bé ấy khiến chuyện giữa nam và nữ trở nên phức tạp. Ví dụ các mối quan hệ dây mơ dễ má như người yêu cũ của bạn nào đó giờ lại thành người yêu của bạn nào đó, bạn nào đó và bạn nào đó đều là người yêu cũ của bạn nào đó, tất cả cứ luẩn quẩn trong cái vòng ấy mãi. Tuy nhiên lại có một cảm giác hài hoà đến kì diệu, dù sao khi không còn ai buông lời trách móc, người trong cuộc cũng cảm thấy kích thích mới mẻ. Những tiết mục đó dù thay đổi đến muôn lần thì bản chất vẫn vậy: Máu chó.


Cho nên có một số việc có thể tổng kết theo cách nói của Bạch Quyên: “Con người dù gì cũng có sau này, nhưng chỉ còn lại sự dằn vặt và dối lòng.”


Trước khi Tần Dư Kiều ra nước ngoài cô cũng nằm trong vòng luẩn quẩn ấy. Lúc đó cô vẫn tưởng đó chính là nơi chứa đựng tình yêu và tình bạn của mình, bây giờ thì tình yêu cũng mất mà tình bạn cũng chẳng còn, chỉ còn đọng lại kí ức thời thơ bé mà thôi. Điều duy nhất khiến cô không bực mình đó là mấy người bạn cũng có thể coi như khá thân, khi cô ra nước ngoài vẫn không cắt đứt liên lạc, nhưng người duy trì tình bạn với cô chỉ có một, đó chính là Hình Chính.


Trong vòng luẩn quẩn ở thành phố G, Tần Dư Kiều và Hình Chính chỉ coi như quen biết, họ chính thức chơi thân với nhau từ hồi cô học đại học ở nước ngoài. Lúc ấy Tần Dư Kiều rất mập, cho nên Tần Dư Kiều vẫn lấy làm lạ vì Hình Chính vẫn có thể nhận ra cô.


Sau này khi cô hỏi Hình Chính, Hình Chính nói: “Lúc ấy tớ cũng chỉ đoán mò mà thôi, không ngờ đúng thật là cậu.”


Khi đó cô rất béo, Hình Chính thì lại thất tình, hai người chơi với nhau không có bất kỳ áp lực gì cả. Sau đó lúc Hình Chính trở về nước có nói với cô: “Nếu như trước kia tớ theo đuổi cậu thì tốt rồi, chúng ta trở thành một cặp sẽ không gặp phải nhiều chuyện như vậy.”


Về sau mặc dù Hình Chính ký hợp đồng với một công ty ở Luân Đôn, nhưng cậu ấy vẫn quyết định về nước, trở về để theo đuổi cô bạn gái trước kia của cậu ấy.


Lúc ấy cô và Hình Chính đều hiểu, tình yêu không phải là thức ăn nhanh, theo đuổi một người không hề đơn giản và dễ dàng, trên con đường tu thành chánh quả sẽ gặp nhiều chông gai bụi rậm, gặp phải thất bại, cũng sẽ gặp nhầm người, còn có thể yêu nhầm người. Nhưng nếu chúng ta sợ bị thương, hoặc mệt mỏi không muốn tiếp tục tìm kiếm thì người đó hoặc là tiếp tục trò chơi đời người, hoặc là tìm đại một người chung sống qua ngày.


….


Còn chuyện họp lớp, Giang Hoa nói với Tần Dư Kiều, Tần Dư Kiều không muốn đi, nhưng Hình Chính liên lạc với cô, Tần Dư Kiều lại đồng ý.


***


Thay quần áo xong, lúc Tần Dư Kiều chuẩn bị ra ngoài có đi ngang qua phòng Lục Cảnh Diệu. Lục Cảnh Diệu rất bận rộn, bình thường anh có vẻ nhàn tản thư thái, vậy mà phần lớn thời gian nghỉ ngơi anh lại vùi đầu vào công việc. Rõ ràng bây giờ mới là mùng hai, thế nhưng hòm thư của anh đầy ắp email rồi.


Lúc Lục Cảnh Diệu chuyên chú vào máy tính làm việc, dáng vẻ anh vô cùng quyên rũ, câu nói “Đàn ông lúc nghiêm túc là quyến rũ nhất” quả không sai.


Lục Cảnh Diệu biết Tần Dư Kiều đang đứng sau lưng anh, còn biết tối nay Tần Dư Kiều có chút khác lạ. Ngước mắt nhìn cô, cô mặc váy còn đi giầy cao gót, tóc cũng được chải chuốt kĩ càng.


Đàn ông đều như thế cả, phụ nữ của mình mà không ăn diện vì mình thì rất khó chịu, trong lòng Lục Cảnh Diệu đã chua lè rồi, nhưng lại cố tình làm như không có gì, còn hùa theo khen cô hôm nay ăn mặc rất đẹp nữa chứ.


Tần Dư Kiều vén tóc lên vành tai: “Có thật không?”


Lục Cảnh Diệu gật đầu, cánh tay dài vươn tới kéo Tần Dư Kiều ngồi lên đùi mình, nhéo eo cô, hỏi: “Ăn mặc xinh đẹp như vậy, có phải muốn đi quyến rũ ngưởi đàn ông khác không?”


Tần Dư Kiều thật thà gật đầu: “Làm sao anh biết?”


Lục Cảnh Diệu lẩm bẩm, tỏ ra như mình đang suy luận: “Đi họp lớp à?”


Tần Dư Kiều ngồi trên đùi Lục Cảnh Diệu rất biết điều ngoan ngoãn, tựa như đang trưng cầu sự đồng ý của Lục Cảnh Diệu vậy, vui vẻ ôm lấy cổ Lục Cảnh Diệu nói: “Anh có đồng ý cho em đi không?”
Không đồng ý! ! !


Lục Cảnh Diệu biết thừa Tần Dư Kiều đang khoe mẽ mà thôi, không bằng thuận nước đẩy thuyền, ngừng một rồi nói: “Dẫn anh đi cùng đi.”


Lục Cảnh Diệu thấy phản ứng của Tần Dư Kiều, đoán sau khi cô do dự sẽ không cho anh đi, không chừng còn lôi Hi Duệ ra để viện cớ. Quả thật Tần Dư Kiều hành động y như vậy, giọng nói mềm nhũn: “Nhưng mà em lại sợ Hi Duệ ở đây một mình sẽ bị ‘Trì đáng ghét’ bắt nạt.”


Hừ hừ! Lục Cảnh Diệu nhếch môi, thân mật chỉnh lại áo váy cho Tần Dư Kiều: “Vậy thì anh không đi nữa, ở nhà chăm sóc Hi Duệ vậy.”


Tần Dư Kiều hôn lên khoé miệng Lục Cảnh Diệu: “Ông xã tốt quá.”


Lục Cảnh Diệu híp mắt, dịu dàng nói với Tần Dư Kiều: “Ít nói chuyện với bạn nam, giờ giới nghiêm là mười giờ.” Dừng một chút, lại chêm thêm một câu: “Nhớ mình đã là gái đã có chồng có con rồi đấy, biết chưa?”


Đúng là cưới vợ xinh đẹp về nhà thì luôn có cảm giác không an toàn. Không phải là anh không tự tin, mà là quá quan tâm, sự thật là anh vẫn chưa chính thức lấy Tần Dư Kiều thì phải?


Trước khi đi Tần Dư Kiều báo cáo với Hi Duệ vài câu, Hi Duệ hào phóng hơn Lục Cảnh Duệ rất nhiều: “Mẹ đi sớm về sớm.”


Mặc dù Lục Cảnh Diệu biết chuyện Tần Dư Kiều ra ngoài không liên quan gì tới Lục Hi Duệ, nhưng bây giờ anh vẫn thầm trách con trai, trách con trai không giữ mẹ ở nhà. Cho nên mỗi khi Hi Duệ chạy tới liến thoắng với anh, Lục Cảnh Diệu chẳng có hứng thú đáp lời nó. Anh để ý từ khi Hi Duệ có mẹ, nó tựa như có chỗ dựa vậy, tính tình cũng trở nên cứng rắn rất nhiều. Nếu ba lạnh nhạt với nó, nó vẫn có thể tự tìm trò tiêu khiển, hay xem phim cùng Tần Dư Trì.


***


Sau bữa cơm chiều Tần Dư Kiều mới đền chỗ họp lớp. Bà Tần đi ngủ rất sớm, cộng thêm tối nay Tần Ngạn Chi và Hạ Vân đều có việc ra ngoài, cho nên căn nhà trở nên yên tĩnh hơn nhiều.


Hạ Nghiên Thanh biết Giang Hoa và Tần Dư Kiều cùng đi họp lớp, không phải là cô ta không muốn đi, nhưng lần này người tổ chức là Trần Manh. Cô ta và Trần Manh được coi như là đối thủ một mất một còn, cho nên cô ta không cần thiết đến đó để chịu nhục. Có một số việc mặc dù đã hiểu, nhưng tâm trạng vẫn không thể tốt được. Cũng như cô biết thân phận địa của mình ở nhà họ Tần, cô vốn không nên so sánh với Tần Dư Kiều, nhưng cô vẫn bất giác so sánh sự chênh lệch giữa mình và Tần Dư Kiều. So sánh rồi, chắc chắn cô sẽ kém hơn Tần Dư Kiều, cảm giác đó thật sự rất khó chịu.


Nhà họ Tần có một phòng khách rất lớn, sau phòng khách là một cái ban công. Ban công rất lớn, đủ cho một người nhàn nhã uống trà. Tối nay tâm trạng Lục Cảnh Diệu rất “Tốt”, ngồi ngoài ban công vừa ngắm sao vừa chờ người nào đó trở lại.


Kết quả không đợi được người, mà lại đợi được một tách cà phê nóng hổi.


Lục Cảnh Diệu hạ chân xuống, vẻ mặt dịu đi, nhất thời bớt đi vẻ bất kham trước đó, tăng thêm vẻ quyến rũ của kẻ có học thức. Đầu tiên Lục Cảnh Diệu liếc nhìn tách cà phê trên chiếc bàn tròn nhỏ, sau đó đôi mắt thâm sâu đưa lên nhìn Hạ Nghiên Thanh, khóe miệng nhếch lên: “Cảm ơn cô Hạ.”


Hạ Nghiên Thanh ngồi xuống đối diện Lục Cảnh Diệu, vẻ mặt thản nhiên: “Không có gì.”


Lục Cảnh Diệu cười, nếu đối diện có thêm một người, anh cũng tìm được hứng thú nói chuyện, không thể không mở miệng: “Sao hôm qua tôi không thấy cô Hạ?”


Không ngờ Lục Cảnh Diệu lại chú ý đến cô ta, mặc dù chỉ là chuyện nhỏ, những Hạ Nghiên Thanh vẫn cảm thấy bất ngờ, trong lòng như có một con mèo đang cào cấu vậy, giải thích: “Sang năm mới rồi, tôi phải đi thăm ông bà ngoại.”


Lục Cảnh Diệu khẽ mỉm cười: “Cô Hạ thật sự rất hiếu thuận.”


Trước kia Hạ Nghiên Thanh rất không thích Lục Cảnh Diệu cứ mở miệng là “Cô Hạ” này “Cô Hạ” nọ, nhưng không biết gọi nhiều cũng thành quen hay thói quen đã vậy rồi. Bởi vì giọng điệu trầm thấp lôi cuốn của Lục Cảnh Diệu, hai từ “Cô Hạ” thốt ra từ miệng anh cũng không đáng ghét lắm, thậm chí còn mang cảm giác triền miên mê luyến.


Phụ nữ gặp gỡ đàn ông ưu tú, hoóc-môn trên người sẽ tăng lên. Hạ Nghiên Thanh vốn tỏ vẻ lạnh nhạt, sau đó cũng nở một nụ cười vì lời nói của Lục Cảnh Diệu: “Cảm ơn ngài Lục. Đúng rồi…. Tôi nên gọi anh một tiếng anh rể mới đúng chứ?”


Hạ Nghiên Thanh nghiêng đầu nói đùa, mang vẻ duyên dáng đáng yêu.


Anh rể? Lục Cảnh Diệu lười biếng dựa lưng vào ghế, cười nói: “Anh rể à, ông anh rể này bây giờ thật sự rất nhức đầu, nhức đầu vì không biết chị cô đi đâu rồi?”


Hạ Nghiên Thanh thật sự bất ngờ vì Lục Cảnh Diệu không biết Tần Dư Kiều đi đâu, ngước mắt nhìn Lục Cảnh Diệu, giọng nói khó có thể che giấu được sự kinh ngạc: “Kiều Kiều không nói cho anh biết sao?”


“Chẳng lẽ cô ấy nói cho cô biết?” Lục Cảnh Diệu hỏi ngược lại, giọng điệu còn kinh ngạc hơn gấp bội, gương mặt tuấn nhã thoáng nét nghi ngờ. Ánh sáng ở ban công hơi yếu, Lục Cảnh Diệu với hàng mày hơi nhếch vẫn liếc xéo như trước, khiến người khác cảm thấy áp lực.


Hạ Nghiên Thanh bất ngờ bởi câu hỏi của Lục Cảnh Diệu, sau đó tự giác mở miệng: “Kiều Kiều không nói cho tôi biết, tôi chỉ đoán mò mà thôi.”


Lục Cảnh Diệu nhìn thẳng vào Hạ Nghiên Thanh: “Không biết cô Hạ có thể nói suy đoán của mình cho tôi không?”


Sau đó Hạ Nghiên Thanh thật sự bị Lục Cảnh Diệu lừa, nói những suy nghĩ của mình cho Lục Cảnh Diệu biết: “Giang Hoa nói tối nay sẽ đi họp lớp, anh ấy nói Kiều Kiều cũng sẽ đi…. Cho nên tôi đoán Kiều Kiều cũng đi họp lớp…. Tôi tưởng ngài Lục cũng phải biết chứ….”


“Tôi không biết.” Đôi mắt tuyệt đẹp của Lục Cảnh Diệu trầm xuống, vẻ mặt và giọng điệu cũng lạnh tanh, khẽ mím môi, gợi lên vẻ lạnh lùng nghiêm nghị.


Hạ Nghiên Thanh hơi áy náy nhìn Lục Cảnh Diệu: “Xin lỗi, tôi tưởng anh đã biết rồi.”


Lục Cảnh Diệu không nói gì cả, cầm tách cà phê Hạ Nghiên Thanh đưa cho anh, lại nói tiếng cảm ơn.


Hạ Nghiên Thanh cười cười, sau đó đứng lên, vẻ mặt dè dặt: “Ngài Lục, tôi vào trước đây.”


Lục Cảnh Diệu không đứng lên, bưng tách cà phê trên tay mà không đặt xuống. Sau đó dường như nhớ ra chuyện gì, đặt tách cà phê xuống rồi nói với Hạ Nghiên Thanh: “Cô Hạ, cho tôi mượn điện thoại di động.”


Hạ Nghiên Thanh ngớ ra, nhưng vẫn đưa điện thoại cho Lục Cảnh Diệu. Bởi vì không biết anh định làm gì nên lúc đưa điện thoại cho Lục Cảnh Diệu khó tránh khỏi cứ nhìn chằm chằm vào anh. Mà Lục Cảnh Diệu thì sao? Anh thản nhiên mở máy, bấm bấm vài cái, màn hình nền là bức ảnh của Hạ Nghiên Thanh hiện lên. Lục Cảnh Diệu nhếch môi rồi nhập số điện thoại của mình, sau đó lưu vào danh bạ là “Cảnh Diệu”.


“Đây là số điện thoại của tôi.” Lục Cảnh Diệu trả điện thoại lại cho Hạ Nghiên Thanh, nói.


Hiện giờ tâm trạng Hạ Nghiên Thanh bối rối như đánh đổ cốc nước, cúi đầu nhận lại điện thoại của mình, sau đó khẽ “A” một tiếng rồi ngẩng đầu lên, gương mặt xinh đẹp đối diện với đôi mắt của Lục Cảnh Diệu, tươi cười nói: “Vậy tôi không quấy rầy ngài Lục nữa, tôi về phòng nghỉ ngơi đây. Ngài Lục cũng nghỉ ngơi sớm đi.”


Lục Cảnh Diệu phong độ “Ừ” một tiếng, ngừng một lát còn nói thêm một câu: “Ngủ ngon.”


Lúc Hạ Nghiên Thanh trở về phòng lại mở điện thoại ra xem, tìm thấy hai chữ “Cảnh Diệu” trong danh bạ, nhất thời có cảm giác cả trái tim mình như bùng cháy. Cô ta cảm thấy hơi buồn cười, đàn ông Tần Dư Kiều chọn đúng là không ra gì, mà thể loại đàn ông không ra gì này lại thu hút cô. Đầu Hạ Nghiên Thanh giống như sắp nổ tung vậy, trong sự bùng nổ đó còn ẩn chứa chút hưng phấn.


***


Buổi họp lớp Tần Dư Kiều tham gia nên nói là gặp mặt bạn bè thì đúng hơn, người tham gia đều thuộc vòng tròn xưa cũ đó. Địa điểm hẹn gặp là club tư nhân của chồng Trần Manh. Trần Manh thấy cô tới lập tức đứng dậy, chạy tới khoác tay cô.


Trước kia Tần Dư Kiều còn tưởng Trần Manh không quên được Giang Hoa nên mới nói xấu Hạ Nghiên Thanh, nhưng nhìn thấy người đàn ông bên cạnh cô ấy thì Tần Dư Kiều lại có cảm giác mình nghĩ hơi nhiều rồi.


Tần Dư Kiều và Giang Hoa không cùng đi với nhau, lúc cô đến Giang Hoa đang nhận một điếu thuốc từ tay một người đàn ông. Lúc châm thuốc, ngước mắt thấy cô liền dập ngay điếu thuốc trên tay.


Người đàn ông đưa thuốc nhìn thấy hành động của Giang Hoa, cười vỗ vai anh: “Hoa Tử, đừng giả bộ, tớ biết cậu vẫn còn thương nhớ Kiều Kiều.” Nói xong, ngoắc tay gọi Tần Dư Kiều, “Em Kiều, em còn nhớ anh không?”


Tần Dư Kiều nghĩ mãi vẫn không nhớ ra, sau đó Giang Hoa quay đầu lại nói với người đàn ông kia, trá hình nhắc nhở cô: “Trương mập, em Kiều là tên để cho cậu gọi hay sao?”


Tần Dư Kiều hơi lúng túng, cười với Trương Lâm Nghi, không ngờ Trương Lâm Nghi béo quay hồi cấp ba bây giờ lại trở nên đẹp trai như vậy. Trương Lâm Nghi là người khéo mồm khéo miệng, trước kia lớp nhờ anh mới trở nên náo nhiệt vui vẻ.


Buổi họp lớp ngày hôm nay chủ yếu do anh tìm đề tài. Đề tài đó chính là mối tình đầu và các đối tượng hẹn hò của mình.


“Mối tình đầu là tốt đẹp nhất, các cậu không cảm thấy như vậy sao?” Trương Lâm Nghi cảm khái, nhìn Giang Hoa, “Hoa Tử, cậu dám nói trong lòng cậu không có Kiều Kiều à?”


Giang Hoa thản nhiên đưa mắt nhìn Tần Dư Kiều, hỏi ngược lại Trương Lâm Nghi: “Nếu như mà tớ nhớ không lầm thì cậu còn chưa có nụ hôn đầu, thế mà dám nói đến tình yêu đầu à? Cậu đã yêu bao giờ chưa?”


“Yêu đơn phương không phải là yêu sao?” Trương Lâm Nghi vẫn thường coi tình yêu đơn phương của mình với Chu Thương Thương là mối tình đầu, nhưng nghĩ đến người Chu Thương Thương để ý lại là bạn cùng phòng Tô Dần Chính của mình, nhất thời không được thoải mái cho lắm, tốt bụng khuyên bảo, “Cậu đó, nhất định phải biết quý trọng nhưng thứ của mình, đừng tưởng rằng nhân duyên là do trời định liền mặc kệ nó, kết quả lại giày vò chặt đứt nhân duyên của mình.”


Tần Dư Kiều lên tiếng: “Hôm nay tớ tới đây cũng muốn thông báo với các cậu một tin, tớ sắp kết hôn rồi. Các cậu muốn tới thì hú một tiếng, sau này tớ sẽ gửi thiệp mời cho các cậu.”


“Hả?!” Trương Lâm Nghi than ôi, nhìn về phía Giang Hoa, “Cậu xem, nhân duyên tốt đẹp kia không phải đã bị cậu chặt đứt rồi sao?”


“Nói bậy gì đó.” Giang Hoa thờ ơ đưa mắt nhìn Tần Dư Kiều, “Mọi người đừng nói lung tung nữa, bây giờ tớ và Nghiên Thanh đang yêu nhau.” Giọng điệu của Giang Hoa hệt như sắc mặt của anh, hờ hững thờ ơ, tựa như đang nói một sự thật mà thôi.


Đúng lúc này, Trần Manh cau mày nói: “Hôm nay Kiều Kiều cũng ở đây, tớ nói thẳng luôn. Giang Hoa ơi là Giang Hoa, cậu tìm phụ nữ nào không tìm, nhất định phải tìm Hạ Nghiên Thanh sao….? Cậu muốn để bản thân phí hoài cũng đừng nên phí hoài theo cách này chứ.”


Tần Dư Kiều thật sự không ngờ mọi người đều không tán thành chuyện Giang Hoa và Hạ Nghiên Thanh yêu nhau, ngay cả người luôn không nhiều lời như Hình Chính cũng phải lên tiếng: “Giang Hoa, cậu tưởng rằng đó là tình yêu đích thực của cậu à?” Nói xong ánh mắt liếc tới Tần Dư Kiều.


Sau khi Trần Manh mở miệng, buổi họp mặt này chính thức tiến tới mục đích thúc đẩy Tần Dư Kiều và Giang Hoa tái hợp. Bởi vì biết được đàng gái sắp kết hôn, mọi người rối rít nghĩ cách là thế nào để kéo Giang Hoa từ hố lửa lên. Cậu một lời tớ một câu, nhưng mà người trong cuộc Giang Hoa vẫn giữ nguyên thái độ ‘mày nói thế nào cũng vô dụng mà thôi!’.


Cuối cùng Trần Manh là người đầu tiên bỏ cuộc: “Đúng là hết thuốc chữa mà!”


Cái gì là tình yêu đích thực chứ, Tần Dư Kiều nghĩ. Lúc trở về, Trương Lâm Nghi kéo cô: “Em Kiều, giúp anh khuyên nhủ thằng nhóc đó đi. Mặc dù em và nó không thể ở bên nhau, nhưng dù sao hai đứa cũng cùng nhau lớn lên. Thằng nhóc đó chắc là bị Hạ Nghiên Thanh ếm bùa rồi, em giải bùa cho nó đi.”


Thật thiếu muối, đúng là nhàn rỗi không chuyện gì làm, nhưng Tần Dư Kiều vẫn đồng ý với Trương Lâm Nghi. Cô ghét Giang Hoa, nhưng cái người đáng ghét này dù gì vẫn là thanh mai trúc mã của cô, dù gì vẫn là mối tình đầu của cô, anh cũng giúp cô vượt qua khoá học ballet, anh còn giúp cô viết văn, anh đã dắt tay cô về nhà bao nhiêu năm trời. Còn cô, cô chép bài tập của anh, đôi khi còn lấy tiền tiêu vặt của anh, còn kéo anh làm đệm lưng để khỏi bị Bạch Thiên Du mắng….


Tần Dư Kiều suy nghĩ một chút, vẫn đến chỗ xe của Giang Hoa, gõ lên cửa xe. Một lát sau, cửa sổ xe hạ xuống, khuôn mặt tươi cười như không có gì xảy ra của Giang Hoa xuất hiện: “Kiều Kiều.”


Tần Dư Kiều: “Anh đưa em về nhé.”


Giang Hoa gật đầu rồi mở cửa xe đằng sau, Tần Dư Kiều lại nhảy tót lên ngồi ghế lái phụ bên cạnh anh.


Giang Hoa nhấp môi dưới, vẻ mặt dịu đi phần nào, nhưng vẫn trầm mặc như trước.


Tần Dư Kiều đi thẳng vào vấn đề: “Anh thích Hạ Nghiên Thanh thật à?”


Giang Hoa khẽ cười một tiếng, mở nhạc, tiếng nhạc chậm rãi bao phủ không gian nhỏ ấy. Giang Hoa lái xe rất chậm, ngừng một chút rồi nói: “Không thích.”


Tần Dư Kiều có phần không biết phải nói sao, lúc lên tiếng lại ẩn chứa vẻ châm chọc: “Anh đúng là dở hơi.”


Giang Hoa vẫn mỉm cười lái xe, mặc cho Tần Dư Kiều mắng anh, một khi Tần Dư Kiều mắng chửi người thì không ai chịu nổi cả. Trước kia nóng lên liền mắng Giang Hoa rất nhiều, mắng mệt rồi sẽ bắt Giang Hoa dẫn cô đi ăn.


Có khi kí ức không cố gắng nhớ lại thì cũng quên gần hết. Tần Dư Kiều vẫn hơi giận, liến thoắng không ngừng: “Giang Hoa, thật ra thì em đã muốn nói với anh từ lâu rồi. Anh nói xem, anh chọn ai không chọn mà lại chọn Hạ Nghiên Thanh. Anh có biết mối quan hệ giữa em và Hạ Nghiên Thanh không? Anh biết em ghét cô ta ra sao không? Lúc đầu em còn tưởng anh thật sự yêu cô ta, kết quả thế nào? Anh nói anh không yêu…. vậy anh có mưu đồ gì? Hạ Nghiên Thanh có gì? Anh cho rằng ba em sẽ cho cô ta bao nhiêu tiền? Anh có tin không? Thật ra Tần Ngạn Chi đã tỏ rõ thái độ rồi, nhiều lắm thì ông ấy cũng chỉ cho Hạ Nghiên Thanh vài trăm vạn làm của hồi môn thôi, nhà anh thiếu số tiền này à? Vậy anh còn có mưu đồ khác sao, mưu đồ thân thể tươi trẻ của Hạ Nghiên Thanh….”


Lúc Tần Dư Kiều nói đến câu cuối, Giang Hoa đột nhiên bật cười, cười đến mức không ngừng nổi. Vì sợ mình mất khống chế không lái được xe, Giang Hoa dừng xe ở ven đường.


Xe đột nhiên dừng lại, Tần Dư Kiều hơi giật mình, quay đầu sang: “Anh đừng để ý, em chỉ thuận miệng nói mà thôi. Dù anh có mưu đồ gì đi nữa, chỉ cần anh biết anh muốn gì là được rồi….”


“Bộp!”


Giang Hoa chợt đập mạnh vào tay lái, quay đầu nhìn Tần Dư Kiều: “Muốn thân thể của Hạ Nghiên Thanh? Ha ha…. Kiều Kiều, em thật sự coi Giang Hoa anh là loại đói bụng ăn quàng sao mà phải động tới Hạ Nghiên Thanh kia sao?”


Tần Dư Kiều chưa từng nhìn thấy Giang Hoa thô bạo, lạnh lùng, hung dữ như vậy…. Như thể lời nói vừa rồi của cô đã chạm phải thần kinh của Giang Hoa vậy, kích thích anh ta, lột mặt nạ của anh ta xuống, dưới mặt nạ là khuôn mặt dữ tợn.


“Các người đều cho rằng tôi mù mắt, Kiều Kiều, hôm nay anh nói cho em biết một sự thật…. Anh…. Mẹ nó anh thà ngủ với gà cũng không muốn chạm vào Hạ Nghiên Thanh.”


Tần Dư Kiều hơi bị Giang Hoa làm cho sợ hãi, giật mình một cách khó hiểu, sau đó nói: “…. Ai nào ép buộc anh ở bên cô ta vậy?”


….


Tần Dư Kiều chậm chạp không thèm về, Lục Cảnh Diệu đành phải rời khỏi ban công trở về phòng, trước khi về phòng anh đổ tách cà phê đã lạnh tanh của Hạ Nghiên Thanh vào một chậu hoa lan quân tử.


Vừa đúng lúc Lục Cảnh Diệu về phòng thì Hạ Nghiên Thanh cũng uống nước trở lại, nhìn thấy Lục Cảnh Diệu, cô ta lên tiếng chào: “Ngài Lục.”


“Cô Hạ.”


“Kiều Kiều vẫn chưa về sao?” Hạ Nghiên Thanh hỏi.


Lục Cảnh Diệu lộ vẻ chán nản: “Vẫn chưa….”


Hạ Nghiên Thanh mỉm cười, sau đó quay đầu, nghĩ tới một chuyện: “Không biết ngài Lục tiên sinh có thể sửa máy tính hay không?”


“Sửa máy tính?” Đúng là người phụ nữ lắm chiêu, Lục Cảnh Diệu lắc đầu, “Không biết.”


Hạ Nghiên Thanh: “Tôi cũng chỉ hỏi chút thôi.”


Lục Cảnh Diệu ừ khẽ, thần sắc nhàn nhạt, lúc trở về phòng lại thấy bực bội, lấy điện thoại ra gọi cho Tần Dư Kiều…. Sau đó, anh lại cúp máy.


Lục Cảnh Diệu thật sự rất tức giận, giận đến mức lúc nằm trong chăn vẫn không ngừng nện chân lên giường. Cái giường bị đá đụng phải tường, vang tiếng uỳnh ụych.


….


Cây kim đồng hồ vẫn cứ di chuyển, nhưng Tần Dư Kiều vẫn chưa về. Sau đó rốt cuộc Lục Cảnh Diệu không chịu đựng được định ra ngoài, điện thoại di động chợt nhận được một tin nhắn, là Hạ Nghiên Thanh gửi tới.


“Ngài Lục, anh ra ban công một chút đi.”


Lục Cảnh Diệu kéo rèm cửa, không nhịn được bật cười. Cuối cùng Tần Dư Kiều cũng về, nhưng lại về cùng Giang Hoa.


Hạ Nghiên Thanh bảo anh ra ban công làm gì, bắt kẻ thông dâm sao? Lục Cảnh Diệu thầm cười lạnh, sau đó cẩn thận nhìn chằm chằm tin nhắn vài lần.


***


Bữa trưa ngày hôm sau, mọi người trong nhà họ Tần đều có mặt đông đủ, ngoài ra còn có thêm Giang Hoa, Lục Cảnh Diệu đột nhiên đặt đũa xuống.


Hạ Vân liếc nhìn Lục Cảnh Diệu, cười hỏi thăm: “Món ăn không hợp với khẩu vị của anh Lục sao?”


“Không hợp khẩu vị sao? Để tôi bảo đầu bếp làm những món cậu Lục thích ăn….” Bà Tần cười nói, lúc đang định hỏi Lục Cảnh Diệu thích ăn gì, Lục Cảnh Diệu chợt lên tiếng, hơn nữa đối tượng bị nhắm đến lại là Hạ Nghiên Thanh.


“Cô Hạ, tối hôm qua cô gửi tin nhắn hẹn tôi ra ban công có việc gì vậy?”


Hạ Nghiên Thanh: “….”


Lục Cảnh Diệu dịu mặt lại, quay sang giải thích với mọi người: “Bởi vì khuya rồi, không được tiện lắm, nên tôi không trả lời, mong cô Hạ có thể tha thứ….”


Tần Dư Kiều ghé mắt nhìn Lục Cảnh Diệu, đúng là thận trọng ngay thẳng…. Có tố chất của đàn ông tốt.

Advertisements

8 thoughts on “Kén cá chọn canh – Chương 50 + 51

  1. “nhưng những lời nói lưu mạnh của Lục Cảnh Diệu cứ đâm trúng trái tim của cô” -> lưu manh
    “người bên càng lấy làm kinh hãi” -> bên ?
    ” Kết quả là Lục Cảnh Diệu đột nhiện đặt Tần Dư Kiều lên bồn rửa mặt” -> đột nhiên
    “thời điềm nhìn xuống Hạ Nghiên Thanh” -> thời điểm
    “buổi tối cũng nên tâm dự với nhau một chút.” -> tâm sự
    “Đầu tiên Hạ Vân Chính liếc nhìn Tần Dư Kiều”‘ “cộng thêm tối nay Tần Ngạn Chi và Hạ Vân Chính đều có việc ra ngoài” ->bên trên Hạ Vân dưới lại Hạ Vân Chính?
    “lúc đang suy nghĩ kì cục chỗn nào” -> chỗ
    “Hi Duệ hào phòng hơn Lục Cảnh Duệ rất nhiều” -> hào phóng
    “Bởi vì biết được đàn gái sắp kết hôn” -> đàng gái
    “Giang Hoa gật đầu rồi mở cửa xe đằng xau” -> đằng sau
    “vang tiếng uỳnh ụch” -> uỳnh uỵch
    “Đề tôi bảo đầu bếp làm những món cậu Lục thích ăn” -> để

  2. Chưa thấy ai điếm thúi như lão Lục này, cho người ta ăn dưa bở đã rồi còn cố tình khuyến mãi thêm cái vỏ chuối, không khéo sau mông anh ta mọc vài cái đuôi hồ ly rồi cũng nên…
    Giang Hoa đã ghê tởm Hạ Nghiên Thanh tới mức này mà vẫn nghiến răng ở bên cạnh cô ta không biết vì lý do gì đây?
    Một phút mật niệm cho HNT, chưa chi đã đánh hơi thấy cái mùi thảm của cô ta rồi…

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s