Ép gả vợ hiền – Chương 69.2

epga1

Chương 69.2: Uống thuốc

Editor: đỗ béo

Betor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com)



Trên cửa phản chiếu ra khuôn mặt Đoàn Kỳ Bình tươi cười bất đắc dĩ và La Hoằng Nghĩa thở dài cúi đầu mỉm cười.


Trong phòng chẳng có chút tiếng động nào, hai người này không đói sao?


Đoàn Kỳ Bình xua tay rời đi, La Hoằng Nghĩa chần chừ một lúc lâu, cuối cùng cũng gõ nhẹ lên cửa phòng, khẽ hỏi: “Thiếu phu nhân? Tới giờ uống thuốc của Đại thiếu rồi. . . . . .”


Bên trong vẫn lặng yên.


La Hoằng Nghĩa lại đợi thêm một lát, có chút bất đắc dĩ nhìn y tá đứng chờ ở đây đã lâu rồi. Anh gõ cửa tiếp: “Đại thiếu. . . . . . Thiếu phu nhân?”


Không lâu sau, giọng nói trầm thấp của Đoàn Dịch Kiệt vang lên: “. . . . . . Mang vào đi.”


La Hoằng Nghĩa ngẩn ra, dạ một tiếng rồi nhận lấy khay thuốc và nước từ tay ý tá, khẽ dặn y tá đi lấy ấm thuốc bắc qua đây,còn mình thì đi vào trong.


“Đây là thuốc tây bác sĩ Hồ kê, thuốc bắc thì đang đi hâm nóng lại. . . . . .” La Hoằng Nghĩa đi đến bên cạnh giường, vừa đưa thuốc tới vừa cúi đầu nói. Nương ánh sáng chiếu từ ngoài cửa sổ vào anh lén liếc nhìn lên giường.


Đoàn Dịch Kiệt gật đầu ừ một tiếng, nhẹ nhàng ngồi dậy nhận lấy thuốc và nước. Người nào đó trên giường còn đang ngủ say, bởi vì có chút tiếng động nên xoay người lại. . . . . . Trên mặt đại thiếu tuy không có biểu cảm gì nhưng ánh mắt lại vô cùng cưng chiều, không chỉ rút thời gian lườm mình một cái để cảnh cáo mà còn đắp lại cái chăn mỏng cho người nào đó.


La Hoằng Nghĩa có chút bất đắc dĩ và oan ức nhìn Đoàn Dịch Kiệt: trong phòng tối om, dựa vào ánh sáng yếu đến đáng thương ngoài cửa sổ hắt vào, ngoài nhìn thấy lờ mờ mặt ngài ra thì còn có thể nhìn thấy gì nữa? Đại thiếu ngài không cần căng thẳng vậy đâu?


Đoàn Dịch Kiệt ngửa đầu uống hết thuốc rồi đưa cốc nước lại cho La Hoằng Nghĩa, thản nhiên hỏi: “Còn chuyện gì nữa không?”


“Trang bị của đài phát thanh đã chuẩn bị xong rồi, thư ký Lương hỏi đêm nay có cần. . . . . .” La Hoằng Nghĩa thấp giọng trả lời, nhìn sắc mặt của anh.


Đoàn Dịch Kiệt nhíu mày kiếm, lại nhìn anh ta một cái: “Ừ, tôi biết rồi.” Nhưng chưa hề trả lời rốt cuộc có phát thanh hay không. La Hoằng Nghĩa không hỏi lại, chỉ lát nữa đại thiếu sẽ phải uống thuốc bắc anh không thích nhất, phải giải quyết vấn đề nan giải này trước rồi tính. . . . . . Chỉ mong có vị thiếu phu nhân yêu quý ở đây, lão đại sẽ không khó nịnh như mọi lần nữa. . . . . .


Cuối cùng Hứa Lương Thần vẫn bị tiếng ồn làm tỉnh lại. Cô mở mắt ra, đầu tiên là một khoảng mơ hồ, sau đó là ánh đèn mờ chiếu vào mắt, xung quanh dần dần rõ hơn. Cô khẽ quay đầu, đập vào mắt là một đôi mắt đen sáng ngời.


Đoàn Dịch Kiệt hơi nhếch môi, khóe miệng hiện lên chút cưng chiều, dáng vẻ hớn hở, vươn tay búng lên trán cô: “Sao em lại đến đây? Sao có thể là em chứ? Chắc đã mệt lắm rồi. . . . . .”


Cô theo bản năng muốn đẩy tay anh ra, lại cảm thấy nhiệt độ như đốt người từ bàn tay kia truyền đến, nóng đến cả trên mặt. . . . . .


Hai bàn tay vẫn chạm vào nhau, còn chưa kịp đẩy anh ra đã đột nhiên bị người nào đó kéo vào lòng. Anh ôm chặt như vậy muốn ấn cô trong thân thể mình, giọng nói trầm thấp ở bên tai mang theo hơi thở ẩm nóng, dồn dập, vui mừng, đồng thời cũng mang theo sự mờ ám không rõ ràng: “. . . . . . Lương Thần, anh nhớ em rồi. . . . . . Lần này là thật đấy. . . . . .”


Sự vui sướng và thỏa mãn trong lời nói của anh làm Hứa Lương Thần ngừng thở, tay muốn đẩy cuối cùng lại không có sức. Đoàn Dịch Kiệt mân mê bàn tay nhỏ bé của cô trong tay, chỉ cảm thấy mấy ngày này có thể sánh bằng với mấy năm tương tư đau khổ. Trong lúc ôm nhau như thế này mệt mỏi của thân thể, đau đầu choáng váng, kiệt sức ưu tư đều được động tác nhỏ này của cô hóa thành hư vô.


“Lương Thần, Lương Thần. . . . . . .” Thoáng như nỉ non, Đoàn Dịch Kiệt cúi đầu gọi. Mặt Hứa Lương Thần nóng lên, không kìm được mà rúc vào trong ngực anh, không dám, cũng không thể ngẩng đầu.


“Lương Thần, có nhớ anh không?” Nghe thấy anh hỏi liên tục, Hứa Lương Thần bất giác ngước mắt lên nhìn, lại thấy người nào đó đang mỉm cười, mắt không chớp nhìn mình chăm chú.


“. . . . . .” Cô nuốt một ngụm nước bọt, nụ cười của anh làm cô không thở được, Hứa Lương Thần vội vàng nhìn sang chỗ khác, không nói nên lời. . . . . .


Anh hơi cúi đầu là có thể nhìn thấy quần áo của cô gái trong lòng hơi lộn xộn. Nút áo trên quân phục không biết đã bị bung ra một nút từ lúc nào, lộ ra lớp áo một màu ôm trước ngực như ẩn như hiện. Tuy mình không phải mặc nhưng Đoàn Dịch Kiệt cũng có thể nghĩ ra đó là cái gì. Đôi mắt anh thẫm lại, nuốt nước miếng nhìn lên trên, chỉ thấy đôi mắt người nào đó lim dim, tóc xõa dài, gương mặt đỏ ửng, dáng vẻ lúc mới dậy mơ mơ màng màng rất quyến rũ. . . . . .


Đây là cố ý muốn anh phiền lòng đúng không? Cánh tay đặt trên lưng cô tiếp tục dùng sức, dường như đã chịu đựng đến cực hạn, anh dần cúi đầu xuống. . . . . .


Trong chớp mắt, đôi môi chạm vào nhau, trong mũi truyền đến hơi thở của riêng anh.


Tim đập mạnh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Là đau khổ? Là ngọt ngào? Là nhớ nhung? . . . . . . Đoàn Dịch Kiệt chỉ cảm thấy trong lòng tràn đầy những thỏa mãn chua xót ấy, bên môi tê dại như mơ. . . . . .


Đây là nụ hôn dịu dàng nhất từ lúc quen nhau đến giờ. Như đang vương vấn thở dài trên môi, như tình cờ gặp nhau trong mơ, mờ ảo khẽ khàng, như sương như khói. . . . . . Anh vô cùng nhẹ nhàng hôn lên cánh môi kia, Hứa Lương Thần chỉ cảm thấy trong sự mê ly ấy hồn phách cô cũng đang run rẩy. . . . . .


Nửa tỉnh nửa mơ, cô không chống lại được sự khiêu khích của anh, bất giác gò má đã nóng bừng, tim đập giống như con sông lớn cuồn cuộn, sắp sửa phá tan bờ đê.


Hứa Lương Thần cảm thấy như ngừng thở, trong mũi chỉ còn lại hơi thở của anh, quấn quýt không muốn xa rời. Cho đến khi anh lưu luyến tách ra, trong mắt cô vẫn còn đang mơ màng hoảng sợ. Cô không thể nhìn anh nữa, thân thể giống như một lò than đang cháy hừng hực, muốn thiêu cháy chính mình.


Trời tối hẳn, ánh đèn xuyên qua cửa sổ chiếu vào, mờ ảo như giấc mơ. Hứa Lương Thần mềm nhũn nằm trong lòng người nào đấy, cái tay nhỏ vẫn nắm lấy vạt áo trước ngực anh, nhắm mắt khẽ thở dốc, trong đầu trống rỗng. . . . . .


Người nào đó cố tình chọn thời điểm này thì thầm: Mình. . . . . . Hóa ra em đến đây thật. . . . . . Bà nội và mọi người vẫn khỏe chứ?”


Đầu người nào đó vẫn đang mê man, nghe thấy mấy chữ ‘Bà nội khỏe chứ’, không chút nghĩ ngợi, ấp úng đáp: “Vâng.”


“. . . . . . Kỳ Bình cũng tới sao?” Người nào đó tiếp tục lải nhải.


Kỳ Bình? Hứa Lương Thần lại mơ màng gật đầu: ” Vâng.”


“Gần đây em phải vất vả rồi, còn buồn ngủ không?” Con sói xám mặt lạnh nào đó hóa thân thành con thỏ nhỏ, dịu dàng yêu chiều.


Buồn ngủ à, thật sự buồn ngủ quá. Lúc cố thức thì không sao, một khi đã ngủ là không bao giờ muốn dậy nữa. . . . . . Người nào đó lại gật gật đầu.


“. . . . . . Em chuẩn bị xong chưa?” Con thỏ xám lại tiếp tục giả vờ hỏi vấn đề ngu ngốc.


Chuẩn bị? Đài phát thanh à. . . . . . Dịch xong rồi. . . . . . Đầu ai đó không kịp phản ứng, vẫn cứ nghĩ là việc rất trong sáng, sau đó tiếp tục ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng.”


“Thật sao?” Thỏ xám hưng phấn, suýt nữa thì lộ ra cái đuôi sói, hơi thở ấm nóng phả bên tai cô. Hứa Lương Thần hốt hoảng run lên, dần dần điều chỉnh hô hấp, khôi phục ý thức, lờ mờ nghĩ lại mấy câu vừa rồi một lần. Trong lúc mờ mịt cô vẫn cảm thấy hình như có vấn đề, bèn mở mắt ra.


Khi đã thích ứng với ánh sáng trong phòng, thấy rõ tình hình giữa hai người, hai tai Hứa Lương Thần đột nhiên đỏ lên, vội vàng tránh khỏi đôi mắt đen đang sáng quắc khiếp người kia. Mặt cô nóng lên, vội vàng nhắm mắt lại như rùa đen rụt đầu, không nhìn vẻ hớn hở bên môi anh.


“Sao vậy? Muốn ngủ nữa sao?” Đoàn Dịch Kiệt nhẹ giọng cười hỏi bên tai cô.


“. . . . . .” Mặt Hứa Lương Thần càng đỏ, nhắm tịt mắt ngượng ngùng lí nhí: “. . . . . . . Em. . . . . . Em không cẩn thận ngủ quên mất. . . . . . Nên dậy thôi. . . . . .”


“Đã tối rồi, mệt thì cứ ngủ tiếp đi. . . . . .” Đoàn Dịch Kiệt nắm lấy bàn tay cô đang đẩy mình ra, nửa là mờ ám nửa là nói thật.


Hứa Lương Thần còn đang định chống chế thì ngoài cửa vang lên tiếng đập cửa: “Thiếu phu nhân, thuốc của đại thiếu sắc xong rồi.” Là giọng La Hoằng Nghĩa.


Hứa Lương Thần chưa bao giờ mâu thuẫn như lúc này: Cô biết ơn anh ta giải vây cho mình, nhưng dáng vẻ bây giờ của cô sao có thể để người khác thấy được?


. . . . . . Chờ đến khi La Hoằng Nghĩa gọi lần thứ hai, cô không thể không đáp lại, nhân tiện đẩy cánh tay bá đạo của người nào đó ra. Rời giường, chỉnh lại quần áo có hơi lộn xộn, kéo nếp nhăn trên quần áo, bình ổn lại nhịp tim với hô hấp khác thường xong, Hứa Lương Thần mới chậm rãi đi ra mở cửa phòng.


La Hoằng Nghĩa bưng một bát thuốc bắc đen ngòm còn đang bốc hơi nóng đứng trước cửa, thấy Hứa Lương Thần mở cửa ra ngoài, anh ta cười lộ ra hàm răng trắng: “Phiền thiếu phu nhân, thuốc đây. . . . . .”


Hứa Lương Thần không dám nhìn anh ta, ngoan ngoãn đáp một tiếng rồi nhận lấy thuốc. La Hoằng Nghĩa hơi ngước mắt lên liếc nhìn bên trong, anh ta vừa quay người đi vừa cúi đầu. Hứa Lương Thần miễn cưỡng có thể nghe thấy tiếng anh ta bổ sung: “Hồi. . . . . . nhỏ đại thiếu phải uống quá nhiều thuốc bắc nên anh ấy ghét uống thuốc bắc nhất. . . . . .”


Hứa Lương Thần hơi khựng lại, chợt hiểu ra. Đoàn lão phu nhân từng nói thân thể đại thiếu mặt lạnh khi còn bé không tốt, mắc đủ thứ bệnh. Có lẽ khi đó uống thuốc còn nhiều hơn ăn cơm, uống đến phát sợ. . . . . . Nghĩ thế, cô quay đầu nhìn bóng lưng La Hoằng Nghĩa vội vã rời đi. . . . . . Anh ta chạy nhanh như vậy làm gì? Nhất định là sợ người nào đó uống thuốc. . . . . . Thế nên liền ném cho cô sao? ! Hứa Lương Thần bất đắc dĩ cười khổ, anh chàng phó quan này đã tìm cách thoát thân rồi.


Cũng chẳng thể đứng đây cả đêm được, Hứa Lương Thần bất đắc dĩ phải bưng cái bát chậm rãi xoay người trở lại trong phòng, lần mò thắp ngọn đèn, đi đến trước giường, đưa cái bát cho vị đại gia nào đó đang tựa vào đầu giường: “. . . . . . Anh, uống thuốc đi. . . . . . !”


Đoàn Dịch Kiệt ngước mắt nhìn cô rồi nhìn cái bát to đứa đầy chất lỏng đen kịt, nhíu mày.
Ngửi đến mùi thuốc này đã thấy ghê rồi.


Thấy dáng vẻ hết đường xoay sở của anh, tuy trong lòng Hứa Lương Thần có chút khinh thường: một người đàn ông lại sợ uống thuốc bắc. Nhưng bất đắc dĩ cô đành phải dằn lại trong lòng, ai bảo La Hoằng Nghĩa ném việc cho cô: “. . . . . . Bên trong có cho đường rồi, không đắng đâu.”


Thật sao? Đoàn Dịch Kiệt ngẩng đầu nhìn cô, có vẻ rất nghi ngờ. Hứa Lương Thần đầy vạch đen, đành phải bưng bát lên nhấp một ngụm nhỏ làm mẫu, nhưng mà. . . . . .


Đắng thật đó. . . . . . Hứa Lương Thần nhíu mày, vội vàng nghiêng người chỉnh lại biểu cảm, vô cùng khẳng định vô cùng nghiêm túc lừa gạt người nào đó: “. . . . . . Không đắng thật mà!”


Đoàn Dịch Kiệt dè dặt nhận lấy cái bát, uống một ngụm nhỏ rồi lập tức đẩy cái bát ra, nhăn mặt như mướp đắng, trợn mắt lên án Hứa Lương Thần: “. . . . . . Đắng thế này mà em bảo không đắng? ! . . . . . .” Nói xong, lại bị cái vị đắng đáng ghét đấy xộc lên làm ho khan.


. . . . . . Tôi biết lừa người là không tốt, nhưng . . . . . . Anh phải uống thuốc. . . . . . Hứa Lương Thần nhìn anh nhìn đang cúi đầu, trong lòng thầm oán, đàn ông đàn ang mà lại sợ uống thuốc. . . . . .


“Em bảo họ lấy ít đường qua đây. . . . . .” Đoàn Dịch Kiệt nhân cơ hội để cái bát sang một bên, giả vờ đứng đắn nói.


“Anh uống thuốc trước đi đã. . . . . .” Hứa Lương Thần đưa cái bát lại cho anh. Vì không muốn uống thuốc mà giở trò, người này đúng thật là.


Đoàn Dịch Kiệt u oán cầm lấy cái bát, nhìn bát thuốc đen ngòm rồi lại ngẩng đầu nhìn cô. . . . . . Hứa Lương Thần đành phải tiếp tục tận tình khuyên nhủ: “Vẫn còn ấm, anh uống nhanh đi, uống thì mới hết bệnh được. . . . . .” Đợi lát nữa nguội rồi càng khó uống. . . . . .


Đoàn Dịch Kiệt nhíu mày, nhìn cô chằm chằm, bỗng nhiên nói như dỗi: “Anh uống thuốc, em đã hứa rồi đấy, đừng có mà nuốt lời. . . . . .”


Cô hứa cái gì? Hứa Lương Thần chớp mắt, sao lại có cảm giác cái kẻ đang nhăn mày kia hơi có vẻ hồ ly . . . . . . Không đợi cô suy nghĩ cẩn thận, Đoàn Dịch Kiệt đã dũng cảm nói một câu như đinh đóng cột: “Nhớ đấy, anh uống đây!”


Anh nhíu mày, nín thở, nhắm mắt lại, dốc bát thuốc vào miệng như tráng sĩ chặt tay. Cô nhìn anh căng thẳng, không dám thở, uống hết từng ngụm từng ngụm thuốc. . . . . . đến khi thấy đáy. Đoàn Dịch Kiệt nâng tay che mặt nhăn như mướp đắng. . . . . . . . Khi nào phải tìm lý do tẩn cho quân y một trận, thuốc càng uống càng đắng, đắng đến rơi nước mắt thế này, không phải khiến cho ông đây mất mặt sao. . . . . .


Dáng vẻ đại thiếu mặt lạnh uống thuốc làm Hứa Lương Thần ngạc nhiên trợn mắt nhìn, cũng quên béng mất điều kiện của sói xám lớn. . . . . .


Nhớ đấy. . . . . . Mà nhớ cái gì cơ chứ. . . . . .

Hết chương 69
***********


Đỗ bếu : Từ đây trở đi là màn của hai anh chị rồi =.,=
Mều mỡ: Anh già đáng yêu lạc lối, sao anh lại đáng yêu thế chứ *hú hét*

6 thoughts on “Ép gả vợ hiền – Chương 69.2

  1. ” lộ ra lớp áo một màu ôm trước ngực như ẩn như hiển” -> như hiện
    ” Đoàn Dịch Kiệt ngước mắt nhìn cô rồi nhìn cái bát to đứa đầy chất lòng đen kịt” -> chứa đầy chất lỏng
    ” Anh nhíu mày, nìn thở” -> nín thở

  2. Cô Mỡ hú vừa thôi, Đại thiếu sợ sặc thuốc bây giờ.
    Đại thiếu hôm nay bản chất của sói và hồ ly đã bộc lộ hết rồi. Bao giờ anh định ăn người ta đây.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s