Ép gả vợ hiền – Chương 68.2

epga1

Chương 68.2

Editor: đỗ béo

Betor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com)



Ở Thượng Hải phồn hoa, ở thời kỳ súng đạn đứng đầu, cha con nhà họ Đoàn lại vẫn coi trọng giáo dục, thậm chí còn dành rất nhiều kinh phí cho giáo dục khiến Lương Thần không khỏi xúc động. Hai cha con họ chẳng phải là học giả, lại có tấm lòng son, cố gắng hết sức. Chỉ riêng điều này thôi, thì dù họ có bá đạo mạnh mẽ đến nhường nào cũng vẫn đáng được ghi danh trong lịch sử giáo dục.


“Tuy anh cả không chính thức học đại học, nhưng vẫn được mấy vị cố vấn từ nước ngoài trở về do cha mời với mức lương cao chỉ dạy, tiếp thu lý luận quân sự và giáo dục kiểu mới của hệ thống phương Tây, cho nên dù có bất đồng lợi ích với nhóm quân phiệt bảo thủ cố chấp, anh ấy vẫn có lý tưởng nước mạnh dân mạnh vô cùng mạnh mẽ, cũng sẵn lòng cố gắng.” Trong lòng Đoàn Kỳ Bình, anh cả là thanh niên có lý tưởng, Lương Thần cũng là một cô gái yêu nước, nên giữa bọn họ sẽ có tiếng nói chung. Hứa Lương Thần đã cảm thấy hứng thú với đề tài này, đương nhiên cô sẵn sàng giải thích cho cô ấy nghe.


“Sau khi quân chính phủ được thành lập, tình hình rất ác liệt. Toàn bộ miền nam, ngoài Yến Châu là thành phố lớn phồn hoa ra thì điều kiện tự nhiên ở phần lớn địa phương khác đều cực kì cằn cỗi, giao thông lạc hậu. Người dân tộc sống trong núi vô cùng dũng mạnh, họ đánh cồng chiêng, cả trăm nghìn người cầm súng xông lên, đấu tranh quên mình. Trong khi ấy, hệ thống của đám quân phiệt cũ đã sụp đổ, thế lực bên ngoài cứ liên tục tiến vào, quân tự trị nổi dậy như ong, đều tự xưng vương xưng bá rối tung rối mù.” Theo câu chuyện, Đoàn Kỳ Bình dần nói đến chuyện cũ của cha con nhà họ Đoàn khi thành lập quân chính phủ.


Việc này Hứa Lương Thần không chỉ được nghe, cũng đã được chứng kiến một phần. Đối với dân chúng bình thường, năm đó ngoài chiến tranh loạn lạc còn có nạn trộm cướp không ngừng. Cục diện chính trị mất khống chế, thảm hoạ chiến tranh xảy ra mấy năm liên tục, không ít người bí quá hoá liều làm cướp, trộm cướp nổi lên như ong, mỗi lần như vậy phố phường đều trở thành phế tích. Trốn thì cứ trốn, chết thì cứ chết, chỉ còn lại xương trắng xơ xác, nhà cửa tan hoang.. . . . . . Nhớ lời người già trong nhà nói: Tư lệnh đi đầy đường, thống lĩnh nhiều như chó. Dân chúng sao có thể có cảm giác an toàn?

Nhưng sau mấy năm quân chính phủ thành lập, cục diện thổ phỉ hoành hành, xã hội sụp đổ đã thay đổi. Khi đó anh họ đã ghi lại nhật ký trong những ngày ngày chạy vạy khắp nơi như sau: ‘Bước vào thành trấn, ấn tượng đầu tiên đó là dân chúng miền nam hình như đã bị quân nhân hóa rồi. . . . . . Ngoại trừ phụ nữ, trẻ em và người già, đàn ông đều mặc quân phục màu xám, màu đen, đội mũ quân đội màu xám hoặc màu đen. Bọn họ cười nói đông nghịt, quả là hình ảnh toàn dân đều là lính.


Sau này Hứa Lương Thần mới biết, đây là kết quả của chế độ Dân Đoàn Mới do nhà họ Đoàn dốc sức thực hiện.


[*]Dân đoàn: tổ chức vũ trang ở địa phương của cường hào địa chủ Trung Quốc thời xưa.


“Tất cả sở hạt do Quân chính phủ quản lý chia thành hai mươi khu dân đoàn, các khu lựa chọn yếu địa (nơi có địa thế trọng yếu – từ dùng trong quân sự) thành lập hành dinh chỉ huy, tổng bộ lập tại Yến Châu, Tổng Chỉ Huy là anh cả.” Nghe Hứa Lương Thần hỏi, Kỳ Bình cười giải thích.


Ở cấp huyện, lập Bộ tư lệnh dân đoàn huyện, Huyện trưởng kiêm nhiệm tư lệnh. Dưới cấp huyện, thôn xã lập đội dân đoàn dự bị; thị trấn nhỏ lập đại đội dân đoàn dự bị; sau khi thành lập, các đội dân đoàn dự bị phải liên kết với nhau. Các cấp dân đoàn cũng phải kết hợp chặt chẽ giữa hệ thống tổ chức và hệ thống hành chính, người phụ trách do một người kiêm chức. Từ trên xuống dưới, hình thành tổ chức liên kết chặt chẽ và bảo đảm hiệu quả, tất cả dân đoàn phải nghe theo và chấp hành quân lệnh.


Chế độ Dân Đoàn Mới không chỉ tổ chức chặt chẽ hiệu quả, còn xóa bỏ chế độ lính đánh thuê cũ, đổi thành nghĩa vụ bắt buộc bởi so với lính nghĩa vụ, thành phần lính đánh thuê phức tạp lẫn lộn hơn. Quân chính phủ yêu cầu đàn ông từ mười tám tuổi tới bốn mươi lăm tuổi trong nước phải có nghĩa vụ tham gia binh đoàn, yêu cầu tham gia huấn luyện của dân đoàn. Cứ thế, tình hình đời sống hằng ngày của nhân dân ổn định dần, khi phần lớn tất cả dân đoàn liên kết cũng là lúc toàn dân miền nam bắt đầu thời đại nghĩa vụ quân sự.


Kỳ Bình giải thích rất kỹ càng và có trật tự, Hứa Lương Thần nhanh chóng hiểu rõ nguyên nhân vì sao Đoàn Dịch Kiệt coi trọng việc xây dựng dân đoàn như vậy: Đối với quân chính phủ, làm tốt dân đoàn có thể nói là hành động một lần đã xâm nhập khống chế được cơ sở, quét sạch nạn trộm cướp, lại có thể mở rộng lực lượng quân sự, đồng thời còn có thể tiết kiệm rất nhiều chi phí cho quân đội.”Quan trọng hơn là, theo lời anh cả, đây là lấy sức mạnh của dân đoàn để phát triển toàn diện thúc đẩy quân sự chính trị kinh tế giáo dục miền Nam phát triển toàn diện.” Kỳ Bình tổng kết.


“Nội dung huấn luyện dân đoàn bao gồm quân sự, sản xuất và chính trị là ba phương diện chủ yếu, mặt khác còn bao gồm cả dạy chữ. Quân chính phủ càng coi trọng chính trị thì càng phải huấn luyện văn hóa. Có thể nói dân đoàn không chỉ là đội duy trì trị an nông thôn, mà còn là một trong những lực lượng xã hội thúc đẩy sự nghiệp kiến thiết ở miền Nam. Ngoài hạng mục huấn luyện quân sự truyền thống, thì hạng mục huấn luyện còn bao gồm cả kỹ thuật nông nghiệp, để Trung Quốc bắt kịp với xu thế chung của thế giới, thường thức xã hội, thường thức khoa học ..v..v…” Giang Cánh Vu ngồi ở đằng sau luôn im lặng hoặc ngủ từ tối qua đột nhiên mở miệng nói.


Lúc đó, không chỉ có riêng thế lực cha con nhà họ Đoàn là phái người hoặc nhờ người Đức mời anh. Sở dĩ Giang Cánh Vu không đắn đo mà lập tức lựa chọn Quân chính phủ phía Nam chính là vì phong trào này. Phong trào ấy lan ra toàn bộ miền Nam, không chỉ khơi gợi được làn sóng nhiệt tình của dân chúng phổ thông vừa trải qua kiếp nạn chiến tranh, gần như tuyệt vọng, mà còn khơi dậy ý chí dùng khoa học cứu quốc mạnh mẽ trong tâm chí anh.


Giang Cánh Vu nhớ, khi vừa mới về nước, anh cũng thường đến sân thể dục công cộng xem dân đoàn tập luyện. Dân thường đến xem rất đông, thường xuyên vây kín. Giang Cánh Vu nhận ra, hành động này của cha con nhà họ Đoàn đã cổ vũ và tiếp thêm hi vọng cho dân chúng miền Nam. Khi quốc gia dân tộc bị sỉ nhục bị lăm le xâm hại thì điều ấy lại càng quý giá hơn.


Không chỉ có như thế, khi dân đoàn xây dựng công sở trường học, đường cầu và một vài lực lượng chủ yếu thì tiền chính phủ đầu tư và chi trả cho quân đội cũng được tiết kiệm đi rất nhiều. Giang Cánh Vu am hiểu sâu sắc lý luận quân sự kiểu mới đương nhiên anh cũng hiểu cái gọi là dân đoàn, thật ra là một hình thức lục quân kiểu mới. Đoàn Dịch Kiệt có tầm nhìn xa suy nghĩ sâu sắc mà người bình thường không thể sánh bằng.


Nhìn tầng mây thật dày ở chân trời phía đông, anh thầm thở dài. Dù có thế nào, bản thân anh không thể không thừa nhận tâm huyết và hành động xây dựng hòa bình và kiến thiết miền Nam của cha con nhà họ Đoàn. Nhưng đây không phải là lý do để anh mất cô vĩnh viễn.


Xe tiếp tục đi về phía trước, sắc trời càng u ám hơn, cả ngày chưa được nhìn thấy ánh mặt trời. Tới gần chạng vạng, trên đường xuất hiện cảnh tượng làm người ta khiếp sợ.


Hai bên đường vắng vẻ, cây cối xum xuê xanh ngắt trước đây đều đã bị lột sạch vỏ cây, cành cây lá xanh rơi rụng tứ tung, chỉ còn lại những cành trên cao trụi lủi lắc lư trong màn đêm. Họ nhìn thấy lưu dân chạy nạn, bước chân phong trần mệt mỏi vội vàng, nhìn chằm chằm vào đoàn xe như một miếng điểm tâm thơm ngọt trước mắt.


Thấy vậy mọi người muốn lái xe dừng xe, Lương Vu Văn thở dài nói: “Chúng ta đã gần tới khu bị nạn rồi, sắc trời không còn sớm nữa, phải chạy nhanh hơn chút nữa. Chỉ bằng chúng ta không thể cứu viện được hết số dân bị nạn này đâu. Chúng ta nhận quân lệnh, phải tập trung ở đại bộ đội trước đã rồi nói.”


Đương nhiên mọi người hiểu điều đó, đành phải trơ mắt nhìn xe đi xa, cùng lắm là đưa một ít đồ cho những người dân bị nạn. Lương Vu Văn nhìn bầu trời đã tối mịt nói tiếp: “Khoản tiền cứu viện của chính phủ đã được chuyển đến, kho phát lương cũng đã mở, còn dựng một số bệnh viện cứu thương lâm thời. Đến khi nghe nói đập lớn ở Mân Giang nguy hiểm nhiều ngày nay, tổng bộ liền lập tổng bộ của Tập đoàn quân số một tại thị trấn Ngu Hà, những người dân bị nạn có thể đến đó.”


Sau đó lái xe dừng xe lại, ngăn một đôi vợ chồng mang theo hai đứa con hỏi đường, người đàn ông nói: ” Đập lớn ở Mân Giang bị hở rồi, giờ mọi người ở đấy đều vội vã chạy nạn. Thảm nhất chính là chúng tôi cứ nghĩ chạy đến nơi khác sẽ có cơm ăn, nhưng cơm chưa ăn được thì đã phải trốn lũ tiếp, số khổ quá.”


Xe tiếp tục đi về phía trước, trời bắt đầu mưa nhỏ, hơn nữa càng chạy mưa càng dày, làn mưa quét ngang bầu trời, đến cả một ngôi sao cũng không có. Xe chậm chạp nghiêng ngả chao đảo trên đường, phóng mắt nhìn ra ngoài, ánh đèn xe yếu ớt được phản chiếu bởi những hố nước lớn nhỏ vô vùng vô tận.


Uỳnh! Một tiếng sấm rền đột ngột vang lên, ngay sau đó là ánh sáng màu lam chói mắt chợt lóe lên, mưa tí tách chợt thành to, hạt mưa rơi bộp bộp trên mặt đất, bọt nước văng khắp nơi.


Bị mưa ngăn cản, xe càng đi chậm hơn, xe tải mang theo quân lương và dầu đốt đi chậm như rùa. Tâm trạng của Hứa Lương Thần cũng nặng nề y như đêm mưa.


Mọi người nửa đêm không ngủ, đến rạng sáng thì xe mới dần dần tiến vào Ngu Hà. Trong cơn mưa không nhìn rõ hình dáng thị trấn ra sao, dưới làn mưa tất cả đều vắng lặng tiêu điều, hai bên ngã tư đường gần như không có người đi lại, không khí nặng nề, trong lòng mọi người đều là trách nhiệm và lo lắng đối mặt với nạn lũ.


Có lẽ do Quân chính phủ chú trọng đến việc sửa đường trước tiên hoặc có lẽ là do Đoàn Dịch Kiệt đóng quân ở dây, đoạn đường còn lại rất bằng phằng. Sau khi vào thị trấn không lâu, xe liền rẽ vào một tòa nhà rộng rãi rồi dừng lại ở sân trước.


Hai đội thị vệ cầm súng, quan quân, binh sĩ và xe cộ đi đi lại lại, đèn chiếu sáng như ban ngày, tràn ngập không khí khẩn trương bận rộn.


Lương Vu Văn vừa xuống xe liền có thị vệ tến lên hỏi, sau đó vẫy tay ra hiệu cho một binh sĩ đi đến. Chẳng bao lâu sau đã có một sĩ quan xuất hiện tiếp đón họ vào sân.


Hứa Lương Thần mặc áo mưa đi sau mọi người, vừa sải bước tới cửa lớn đã thấy một sĩ quan chạy lên, lau nước mưa chảy trên mặt xuống vội vàng nói: “Đoàn trưởng Võ, đập lớn có chuyện, Quân Đoàn Trưởng ra lệnh điều thêm một đoàn nữa đến đó, cố gắng bảo vệ đập lớn!” Nói xong, xoay người vội vàng nước đi.


Đoàn trưởng Võ nhíu mày, xoay người gọi phó quan, sau đấy cười xin lỗi với mọi người: “Thật xin lỗi, Quân Đoàn Trưởng tự mình chỉ huy ở đập lớn, tại hạ có quân vụ khẩn cấp, chuyện ở đây phó quan Tôn sẽ sắp xếp giúp các vị.” Nói xong, anh ta cũng vội vàng cúi chào rời đi.


Nhìn bóng lưng anh ta, bỗng nhiên trong lòng Hứa Lương Thần xúc động, không tự chủ được bước nhanh theo sau. Đoàn trưởng Võ khó hiểu có chút không vui dừng bước: “Xin hỏi. . . . . . Tiểu thư có việc gì không?” Mấy người từ thành phố tới thật là lằng nhằng, giờ là lúc nào rồi, ai còn có thời gian nghe mấy việc nhỏ nhặt?


“Tôi. . . . . .”Thấy anh ta nhíu mày, Hứa Lương Thần xấu hổ, ngẩng đầu liếc mắt nhìn một cái, thấp giọng nói đứt quãng: “Tôi họ Hứa, là . . . .là . . . . . . Vợ. . . . . . Vợ của. . . . Đoàn. . . . . . Đoàn Dịch Kiệt, xin hỏi anh có thể đưa tôi đến đập nước lớn không?” Tuy rằng không rõ đối phương có biết thân phận mình hay không, nhưng Đoàn Dịch Kiệt có thể giao chuyện ở đây cho anh ta, chứng tỏ anh ta chính là tâm phúc của anh. Như vậy, cho dù để lộ thân phận thì chắc cũng không phải là vấn đề lớn gì. Nếu không nói ra thân phận, vị đoàn trưởng này chắc sẽ không để ý đến cô đâu.


Đoàn trưởng Võ nghe vậy sửng sốt, cái gì? Vợ mới cưới của Quân Đoàn Trưởng? Cô. . . . . . Cô ấy cũng đến khu bị nạn? Anh ta mở to mắt nhìn cô gái đối diện. Quân phục bình thường của nữ binh, bên ngoài mặc áo mưa quân dụng, chỉ để lộ gương mặt như vẽ trong cơn mưa, có giọt nước mưa từ lọn tóc trên trán nhỏ xuống, đôi mắt đen như sao. . . . . . Có chút mệt mỏi tiều tụy, nhưng vẫn đoan trang tao nhã.

Nhớ tới cuộc điện thoại của em trai, lại nhớ Đoàn Dịch Kiệt không hề dặn dò rằng vị thiếu phu nhân này sẽ tới, Đoàn trưởng Võ nâng tay làm quân lễ, thấp giọng nói: “Xin chào thiếu phu nhân! Không biết là thiếu phu nhân, thuộc hạ thất lễ. Thiếu phu nhân lo lắng cho Quân Đoàn Trưởng, thuộc hạ có thể hiểu, nhưng đập lớn nguy hiểm, xin thiếu phu nhân chờ ở đây, thuộc hạ sẽ nhanh chóng báo cáo lại với Quân Đoàn Trưởng.”


Anh ta thật sự cự tuyệt cô, Hứa Lương Thần có chút thất vọng, đồng thời trong đầu chợt ngừng lại, anh ta nói. . . . . . Lo lắng cho Đoàn Dịch Kiệt? Cô đến đây không phải do xúc động tình cảm, vậy vì sao vừa nghe nói đập lớn nguy hiểm lại vội vàng đuổi theo? Có lẽ, không phải cô lo lắng cho Đoàn Dịch Kiệt, mà là an nguy của đập lớn? . . . . . .


Đoàn trưởng Võ không dám trì hoãn quân vụ, lại một lần nữa trịnh trọng bố trí phó quan sắp xếp cho khách quý rồi hành lễ rời đi. Hứa Lương Thần và mọi người được đưa vào trong sân. Giang Cánh Vu không nói gì, dẫn người đi điều chỉnh thử thiết bị, Kỳ Bình vào toilet, trong đại sảnh Hứa Lương Thần lại đứng ngồi không yên. Thật sự không chịu nổi, cô nhìn mưa ngoài cửa sổ đã nhỏ lại, suy nghĩ một lát rồi mặc áo mưa chạy vào trong màn mưa.


Phó quan từ bên cạnh đi đến, bởi vì vừa rồi Đoàn trưởng Võ đã dặn, dù vì bất cứ lý do nào cũng không được để cho Hứa Lương Thần ra ngoài. Hứa Lương Thần có ý muốn thuyết phục anh ta, hai người bắt đầu thấp giọng tranh luận, không lâu sau Lương Vu Văn đi tới.


Lương Vu Văn là thư ký của Đoàn Chính Huân nên anh rõ chuyện của Đoàn Dịch Kiệt và vị tân phu nhân này hơn ai khác. Hơn nữa đến cả Đoàn Chính Huân cũng có mật lệnh, khiến anh có chút tò mò vì sao Hứa Lương Thần muốn đến xem đập lớn. Vị thiếu phu nhân này muốn làm gì? Là lo cho đại thiếu, hay là muốn chứng kiến cảnh lũ lụt, lấy thêm kiến thức cho công việc?


Lương Vu Văn nghĩ một chút nhưng không hỏi nhiều, kéo phó quan ra một bên nói chuyện một lúc. Có sự giúp đỡ của anh ta, Hứa Lương Thần cuối cùng cũng đạt được tâm nguyện, nhanh chóng ngồi lên xe đi đến đập lớn.


Đập lớn ở phía bắc thị trấn, cách đó không xa. Từ xa nhìn lại, xung quanh đê đập cao là khung cảnh khẩn trương bận rộn. Binh lính khiêng bao cát và cọc gỗ, vội vàng đi đi lại lại trong nước bùn. Mưa trên trời, nước bùn dưới đất, đêm đen như mực, đèn xe chiếu yếu ớt phản chiếu trên mặt nước, hình ảnh thật xa lạ nhưng lại rất có sức rung động.


Quân đội tham gia cứu tế trong nước không nhiều. Hứa Lương Thần vội vàng đi qua đám người, nhưng vẫn không tìm được bóng dáng cao lớn kia.


Bỗng nhiên trên đê phát ra một tràng khẩu lệnh, tiếng nước rung động rầm rầm, binh lính xúm lại đi lên. Thấy thế Hứa Lương Thần cũng bước lên, Lương Vu Văn đuổi sát theo phía sau.


Mân Giang mưa to liên miên, nước sông Uông Dương đã biến thành một con rồng phẫn nộ, điên cuồng mà đập vào đê sông. Hứa Lương Thần cẩn thận tới gần, ánh đèn mờ nhưng cô liếc nhìn một cái đã nhận ra Đoàn Dịch Kiệt đang đứng trong nước cùng binh lính gia cố lại đê.


Anh không còn tác phong quân nhân chỉnh tề như ngày thường nữa, mũ quân phục cũng không thấy đâu. Nước trên tóc nhỏ xuống, quần áo đã sớm ướt đẫm dán lên người, không nhìn ra được màu sắc vốn do nước bùn. Mồ hôi trên mặt, nước mưa và nước bùn hòa vào nhau, chỉ có đôi mắt đen kia vẫn sáng ngời như trước, đôi mày kiếm hơi nhíu.


Dáng người cao lớn, khí thế bình tĩnh, khiến Hứa Lương Thần không thể bỏ qua anh giữa trăm ngàn người đàn ông.


Quân binh cùng nỗ lực, lỗ hổng lớn nhất đã được lấp lại. Đoàn Dịch Kiệt đứng trên bao cát ở trong nước, chỉ huy binh lính gia cố chỗ khác, vừa quay đầu lại thấy Hứa Lương Thần mặc áo mưa đứng cách đó không xa, anh nhướn mày, lạnh lùng nói: “Khốn kiếp, đứng ở đấy làm gì? Mẹ nó, nhớ cho kỹ một người lính mặc quân trang vào sẽ không còn là con trai của cha cậu, chồng của vợ cậu nữa! Mẹ nó là đàn ông của đất nước! . . . . . .” Một cơn sóng đánh tới, hình như anh hung tợn lườm Hứa Lương Thần một cái, rồi xoay người nhận bao cát của binh lính, lại đắp vào đê. . . . . .


Hứa Lương Thần không ngờ người này sẽ mắng chửi cô như thổ phỉ, đột nhiên có chút sửng sốt, không tự chủ được kéo mũ áo mưa xuống để cho anh biết người anh vừa mắng là ai đấy?


Lương Vu Văn nhìn thấy hết. Anh biết Đoàn Dịch Kiệt không nhận ra cô, tưởng cô vợ mới cưới của mình là binh lính lười nhác, sợ Hứa Lương Thần hiểu lầm, vội vàng chạy qua.


Đoàn Dịch Kiệt lại tiếp tục bận rộn, lúc nâng người lên nhìn lại thấy cậu lính lười nhác vừa nãy biến thành một cô gái tóc dài, không khỏi ngừng lại, mày kiếm nhăn thành chữ “Xuyên” (川). Tưởng là hộ sĩ đi theo đội, anh không khỏi mở miệng ra mắng tiếp: “Ai cho cô đến đây! Khốn kiếp! Mau quay về chăm sóc người bị thương đi! Trước khi nam binh chết hết, tất cả nữ binh cút về cho tôi! . . . . . .”


Nhìn người đàn ông đang lỗ mãng gầm thét thô bạo kia, Hứa Lương Thần ngẩn ra. . . . . .

***

p.s: Bó tay anh già =))))))))))))))))

4 thoughts on “Ép gả vợ hiền – Chương 68.2

  1. Ối giời ơi hình tượng nho nhã, lịch sự, phong độ với vợ yêu cứ thế mà đánh mất rồi.
    Để xem đến lúc nhìn ra, anh định giấu mặt vào đâu.
    Bạn Lương Thần ko phải nguỵ biện. Ai cũng hiểu nhưng người trong cuộc chẳng hay cho. Lo đê vỡ? Có ma mới tin nha.

  2. Ôi anh ơi là anh, già quá lú lẫn rồi, có cơ hội ghi bàn tuyệt thế mà anh đá vọt xà ngang là tại nàm thao…??
    Chờ bạn Đỗ như nắng hạn trông mưa 🙂

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s