Phiếu cơm – Chương 34

copy-untitled-2.jpg

Chương 34: Mạt Mạt có phải là người không?

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com)


Gâu Gâu cũng ở khu sinh hoạt, lúc này đang nằm ở lỗ thông gió nhìn ra bên ngoài. Đường Ngạo bảo Angela bật cửa sổ theo dõi thật sự. Angela hơi do dự, cuối cùng vẫn làm theo.


Đám người Chu Tân Quốc quả nhiên chưa đi. Nơi này là phòng thí nghiệm của Hải Minh Tiển, nhưng thực chất lại nằm phía dưới phòng thí nghiệm trên danh nghĩa của anh ta!

Hơn nữa cửa vào khu 03 rất bí mật, khi không có khẩu lệnh thì chỉ nhìn thấy được một mặt tường kim loại mà thôi. Căn cứ vào video ghi chép của Hải Minh Tiển, nơi đó chỉ có Hải Minh Tiển và Hải Mạt Mạt biết. Dĩ nhiên, sau này lại bị Gâu Gâu phát hiện.


Bây giờ cả phòng thí nghiệm chỉ còn một cửa ra vào, mà lối đó phải đi qua phòng thí nghiệm trên mặt đất.


Hiện giờ Đám Chu Tân Quốc đang lấy phòng thí nghiệm này làm tâm điểm, lục soát những tòa nhà lân cận. Biết đi ra ngoài bằng cách nào?


Anh chỉ có thể đợi, nhưng anh không đợi được. Hải Mạt Mạt cần thức ăn. Hơn nữa thân thể anh cũng chưa hoàn toàn khôi phục, càng đợi tỉ lệ sống sót sẽ càng nhỏ.


Tổng giám đốc Đường dù sao cũng là tổng giám đốc Đường. Anh đi tới khu 02, bên trong có rất nhiều cơ thể ngâm trong ống nuôi cấy. Anh vòng một hồi, tìm được một cơ thể khá giống mình.


Cơ thể kia là một sản phẩm thất bại, không có ý thức. Hơn nữa ngâm trong chất lỏng màu xanh lam đã lâu nên ngũ quan không còn rõ ràng nữa.


Đường Ngạo tìm quần áo của Hải Minh Tiển trước kia mặc vào. Hải Minh Tiển không cường tráng bằng anh nên quần áo hơi nhỏ một chút, nhưng lúc này cũng đành dùng tạm. Anh cởi quần áo của mình, ngay cả áo trong, quần lót và quần đùi cũng cởi hết. Sau đó mặc vào cho thi thể kia.


Gâu Gâu ở bên cạnh nhìn, ban đầu còn vẫy đuôi lia lịa, sau nó cảm thấy dường như thứ này không phải cho nó ăn, lập tức bày tỏ thái độ “coi thường”.


Anh tìm được đoạn tay cắm vào ngực anh lúc trước. Cái tay kia đã bị Gâu Gâu gặm chỉ còn thừa lại xương trắng. Anh không hề do dự dùng sức cắm cái tay đó vào lồng ngực thi thể.


Vết thương đạn bắn? Còn vết thương do đạn bắn ở sau lưng thì sao?


Lúc này anh vô cùng hào phóng nói với Gâu Gâu: “Gặm đi.”


Gâu Gâu nửa tin nửa ngờ, vẻ mặt như thể đang hỏi “Cho gặm thật sao?”. Đường Ngạo gật đầu, Gâu Gâu vội vàng hành hiệp trượng nghĩa, gặm be bét cái thi thể kia.


Đường Ngạo đi đến phòng bếp, cầm cái nồi hay dùng, cạo nhọ với mỡ dưới đáy nồi bôi lên người Gâu Gâu. Gâu Gâu cũng có tôn nghiêm đấy nhé! Gâu Gâu rất tức giận, nhe răng gầm gừ!


Đường Ngạo bôi nó thành một con chó hoang gần như không còn nhìn ra được màu lông xong lại nhìn ra cửa.


Ngày hôm sau, đám Chu Tân Quốc liền phát hiện ra một thi thể bị chó hoang cắn be bét. Chu Tân Quốc đương nhiên cũng vẫn nghi ngờ, nhưng quần áo và vết thương trên lồng ngực đều rất giống với những gì được miêu tả. Hắn là người cẩn thận, lập tức kiểm tra kỹ càng quần áo của thi thể này. Nhưng ngay cả quần lót cũng mặc, không giống giả, hắn đã hơi dao động.


Con chó xám bẩn thỉu kia vẫn còn đang cắn xé thi thể. Chu Tân Quốc đá văng nó ra, bình tĩnh đứng trước thi thể.


Đường Ngạo cứ thế mà chết sao? Nói thật, về mặt tâm lý hắn có chút không dám tin. Nhưng nghĩ đến đám zombie Tưởng Hồng Phúc mang đi mai phục Đường Ngạo, Đường Ngạo có chết thì cũng không có gì đáng ngạc nhiên.


Hắn nửa tin nửa ngờ, cuối cùng dẫn người rút khỏi nơi này.


Xung quanh không còn động tĩnh, thỉnh thoảng có zombie lảo đảo đi qua. Mùa hè trời tối muộn, ráng chiều dần nhuộm đỏ màn trời. Đường Ngạo đợi đến xế chiều mới ôm Hải Mạt Mạt ra khỏi phòng thí nghiệm. Nhưng anh không lập tức ra ngoài mà đi lên tầng. Cao ốc cao bốn mươi lăm tầng, anh đứng trên hiên tầng cao nhất, cảnh giác nhìn từ cửa sổ xuống. Bên ngoài quả thật không hề có động tĩnh.


Xung quanh tòa cao ốc này có tường rào cao sáu mét, thật ra thì vừa nhìn cũng biết trong này có bí mật, người bình thường ai lại xây tường cao như vậy làm gì. Cửa ra vào cũng chỉ có hai cái. Một cửa trước, một cửa sau.


Đường Ngạo quan sát thêm một lúc lâu, Hải Mạt Mạt trong lòng anh nóng như lửa, thế nhưng anh lại vẫn ôm cô bé thật chặt.


“Ba ơi?” Bên ngoài gió lạnh thổi tới, Hải Mạt Mạt tỉnh lại. Mái tóc dài màu vàng kim của cô bé cọ lên mặt Đường Ngạo, hơi ngứa. Đường Ngạo hôn lên gương mặt đã mất hết huyết sắc của cô bé, Hải Mạt Mạt lại mỉm cười ngọt ngào. Những tia nắng cuối ngày dát lên người cô bé một tầng ánh sáng vàng rực rỡ. Nụ cười yếu ớt kia lại xinh đẹp tựa như đóa hoa loa kèn đỏ nở rộ trong vườn.

Đường Ngạo dùng giọng nói dịu dàng đến mức ngay cả anh cũng không ngờ được an ủi cô bé: “Chúng ta có thể đi ra ngoài ngay thôi, Mạt Mạt phải kiên cường, mau chóng khỏe lại đấy nhé.”


Hải Mạt Mạt gật đầu, Đường Ngạo nhìn ráng chiều chói mắt. . . . . Thì ra đây là cảm giác có người trong lòng.


Đường Ngạo ôm Hải Mạt Mạt đi xuống tầng, địa thế xung quanh anh đã nắm rõ như lòng bàn tay. Đợi đến khi sắc trời dần tối, anh lặng lẽ đi về phía cửa sau. Gâu Gâu đang ở đó gặm thi thể kia, vừa nhìn thấy Đường Ngạo và Hải Mạt Mạt, nó lập tức chạy theo, vừa đi vừa ngửi.


Bốn phía yên tĩnh, Đường Ngạo đang định bước ra, cuối cùng lại quay lại cửa trước. Cửa trước yên lặng bất thường, Đường Ngạo vừa mới đi ra khỏi bóng của tòa nhà, Gâu Gâu đột nhiên quay đầu, sủa điên cuồng. Đường Ngạo ôm Hải Mạt Mạt xoay người. Mấy tiếng súng pằng pằng vang lên, chỗ anh đứng vừa nãy đã găm đầy dấu đạn.


Đột nhiên két một tiếng, cửa bị đóng lại. Đường Ngạo vừa quay đầu, đã nhìn thấy Chu Tân Quốc mang theo sáu người từ trong một bụi hoa xum xuê chui ra, sáu họng súng đen ngòm cũng nhắm thẳng vào anh.

“Đường tổng, đã lâu không gặp.” Chu Tân Quốc mỉm cười lộ ra sự hài lòng không thể nào che giấu được, “Không ngờ cuối cùng lại phải nói tạm biệt ở nơi này. Đường tổng thật đúng là người xui xẻo, ngay cả ra đi cũng không thoải mái như vậy.”


Vẻ mặt Đường Ngạo không chút thay đổi, thẳng thắn mà nói tính về năng lực thì những kẻ có thể làm việc dưới tay anh không ai vô dụng cả. Mà Chu Tân Quốc trước giờ luôn là người vô cùng kiên nhẫn. Lúc hắn làm Tổng giám đốc bộ phận tiêu thụ, hắn có thể dây dưa với một khách hàng cả nửa năm.


Nhìn đi, ngay cả thời gian mai phục của hắn cũng dài hơn Tưởng Hồng Phúc rất nhiều.


Tâm trạng Chu Tân Quốc hiển nhiên rất tốt: “Cũng phải cảm ơn Đường tổng, trước khi chết còn thay tôi trừ khử Tưởng tổng tài cao.” Hắn hả hê, “Yên tâm giao ASA cho tôi như vậy, Chu mỗ sẽ không phụ sự kỳ vọng của Đường tổng.”


Lời này có ý gì? Tưởng Hồng Phúc chết rồi sao? Lúc ấy thần trí anh mơ hồ, chuyện của Tưởng Hồng Phúc chỉ nghe Hải Mạt Mạt nhắc đến một lần. Nhưng lúc này anh không có thời gian suy nghĩ nhiều, Đường Ngạo từ từ di chuyển về phía bờ tường, khiêm tốn nói: “Không dám.”


Chu Tân Quốc cười lạnh, tường rào này cao chừng sáu mét, cho dù Đường Ngạo có chắp cánh cũng không bay ra được. Vì vậy hắn không hề lo lắng con mồi chạy thoát. Đường Ngạo cũng biết thế, anh thả Hải Mạt Mạt trong lòng xuống.


Hải Mạt Mạt ôm Gâu Gâu, ném qua tường cao sáu mét. Chu Tân Quốc đương nhiên không thèm để ý đến một con chó hoang. Hắn hừ lạnh một tiếng: “Nổ súng.”


“Khoan đã.” Đường Ngạo bình tĩnh nói. Chu Tân Quốc nheo mắt lại: “Khoan đã? Ha ha, không ngờ câu cuối cùng Đường tổng nói với tôi lại là câu này! Anh. . . . .”


Hắn đang chuẩn bị chế nhạo Đường Ngạo, dù sao về sau sẽ không bao giờ có cơ hội như thế nữa.


Ai ngờ Đường Ngạo ôm lấy Hải Mạt Mạt, đột nhiên tung người nhảy lên. Chu Tân Quốc không hiểu, với độ cao này dù anh nhảy cao hơn nữa thì cũng làm cái quái gì được?


Đường Ngạo chỉ giơ Hải Mạt Mạt lên, chờ đến khi nhảy đến chỗ cao nhất, hai tay anh dùng sức ném mạnh . . . . . Nhưng không thành công.


Lúc đang định ném, hai tay anh đã trống không.


“Hải Mạt Mạt!” Anh hét lớn, hai chân vốn không có điểm tựa dường như đã giẫm vào thứ gì, thân thể bắt đầu hạ xuống lại cất cao. Hải Mạt Mạt ở trên tường mượn lực ném anh lên không trung.


“Mạt Mạt!!” Anh vươn tay nhưng cũng chỉ phí công.


Hải Mạt Mạt rơi xuống, thế nhưng cô bé lại cười ngọt ngào thỏa mãn: “Mạt Mạt sống là để lao ra vào những lúc ba cần. Cho dù. . . . . . Tan xương nát thịt.”


Cô bé rơi xuống đất, tiếng súng vang lên không dứt.

Ráng chiều đã sớm chìm vào chân trời, hoàng hôn sắp bao phủ muôn nơi. Họng súng bắn ra những ánh lửa mờ, cô bé rơi xuống đất xong lập tức lao về phía Chu Tân Quốc đang nổ súng. Chu Tân Quốc chỉ cảm thấy ngực như bị tảng đá đập vào, ngửa mặt ngã quỵ.


Ở gần nên dù giờ trời đã nhá nhem tối hắn vẫn có thể thấy rõ ánh mắt của Hải Mạt Mạt vào giây phút đó. Ánh mắt ấy không giống người, mà giống quỷ bò lên từ hầm mộ! Trong ánh sáng chớp lóe, tay phải Hải Mạt Mạt siết lại, chỉ là một đứa bé nhưng cú đấm kia lại như mang theo vạn quân, tiếng gió ù ù đánh về phía đầu Chu Tân Quốc!


Hắn dường như có thể thấy trước được hình ảnh óc mình bắn tung toé. Chu Tân Quốc sợ vỡ mật, đột nhiên một tiếng kêu rên vang lên. Bịch một tiếng, cú đấm kia sượt qua má phải hắn, xi măng cứng rắn bên tai trong nháy mắt chia năm xẻ bảy.


Mảnh vụn vung vãi khắp nơi!


Không đánh trúng?! Chu Tân Quốc mở mắt, chưa hoàn hồn cũng đã phản ứng lại. Súng trong tay hắn chĩa vào cổ họng Hải Mạt Mạt, bóp cò.


Pằng một tiếng.


Hải Mạt Mạt không có bất kỳ phản ứng nào, yếu ớt ngã xuống. Trong đầu cô bé hiện lên khung cảnh cây cầu lớn thành phố E ngày ấy. Ba mặc tây trang màu trắng lái xe đưa cô bé đến công viên. Đột nhiên tiếng súng vang lên, xe mất khống chế đâm vào lan can.


Cô bé nhào đến, đầu ba bộp một tiếng bể nát, máu thịt văng ra.

Nếu như quả đấm này đánh trúng, đầu của hắn cũng sẽ vỡ tung như vậy.


Cú đấm cực kỳ quan trọng này cô bé đã đánh trượt rồi.


[ Ngày 11 tháng 12 năm x, trời quang ]


“Chữ này đọc là người, người.” Một giọng nói vô cùng kiên nhẫn dạy.


“Người.” Một giọng nói non nớt đáp lại.

“Đúng, Mạt Mạt thật thông minh. Người là những thứ có vẻ ngoài giống ba này, đó chính là người.” Anh ta giải thích tường tận .


“Vẻ ngoài giống Mạt Mạt có phải là người không?” Cô bé nghiêng đầu tò mò hỏi.


“Đúng, giống chúng ta gọi là người.”


“Cho nên Mạt Mạt là người sao?”


Anh ta đứng trong phòng thí nghiệm khu 03, im lặng. Cuối cùng anh ta ngồi xuống, nhẹ nhàng ôm cô bé: “Chỉ cần Mạt Mạt ngoan ngoãn nghe lời, không làm hại những người khác, Mạt Mạt chính là người.”


Chu Tân Quốc dẫn người đuổi theo. Cho dù có lối suy nghĩ tỉ mỉ như hắn cũng không thể ngờ người khó khăn lắm mới thoát chết sẽ lại quay về. Chính Đường Ngạo cũng không ngờ, nhưng anh đã quay lại.


Dù chỉ là một thi thể hoàn toàn không cứu được nữa, anh vẫn quay lại.

Nếu như giữa chúng ta chỉ là một cuộc giao dịch, vậy làm ơn hãy nói cho ba biết, ba phải dùng cái gì mới đổi được một trái tim sắt son không bao giờ thay đổi đây? Hải Mạt Mạt.

******

p/s: Vừa edit vừa nghe With Love của Christina Grimmie 🙂 

Advertisements

35 thoughts on “Phiếu cơm – Chương 34

  1. “Nụ cười yếu ớt kia lại xinh đẹp tựa như đóa hoa loa kèn đỏ nợ rộ trong vườn” -> nở rộ

  2. *mắt rưng rưng* đọc đoạn này thật sự là xúc động muốn khóc(。•́︿•̀。)
    cuối cùng a cũng cho e thấy a xứng đáng làm nam 9 (╥Δ╥`)

  3. hí hí hí
    phải cho sống ms có kịch tính
    vs lại thời buổi zombie, lr có nhìu ng lm phản diện =))) (vs lại tác giả cũng lười tạo thêm ng đi :v xin đừng ném đá nếu ta ns zì quá đáng)
    v lên dự là ng nhận vai này còn sống lâu, sống dài
    sống có lẽ đến hết tr may ra ms hấp hối đi dạo cùng diêm vương a~

  4. hợ hợ, v thì cái tên CTQ sắp đc gặp diêm vương chưa ? có anh phản diện nào lẹp zai k ? *mắt long lanh lấp lánh*

    huhu, cô mèo xênh đệp đáng iu ơi
    khi nào ms đc gặp lại hội mất nết >…< ta nhớ a~
    k bít mất nết còn sống k ?

  5. Sao không tạo hình lão Chu thành loại phản diện vì yêu sinh hận, bắt đc thím Đường rồi lôi đi tiền dâm hậu sát 1 phát cho xong phim luôn nhể? 😈 Chả hiểu tẩy trắng kiểu gì, càng tẩy tôi càng ghét, dám làm bé Mạt hi sinh, hừ hừ :-w
    P.s: Tờ đờ nờ toàn mấy anh già lượn qua lượn lại vậy trời. Lâu lắm rồi không gặp đám mất nết, không có người an ủi tâm hồn, giờ tôi lại phát điên vì thiếu vắng trai đẹp đây :((((

  6. thím Đường nợ Mạt Mạt có trả cả đời cũng kh hết, thím chuẩn bị là thê nô là vừa :))
    chẳng lquan nhưng e nhớ kh nhầm thì Christina Grimmie cover hay cực đấy ạ ?

  7. Thanks pạn nha. Mình ms biết truyện này. Đọc đến chươg này cmt lun thể. Truyện rất hay. Cảm ơn p đã edit

  8. nói thật tôi hơi sợ cí câu mạt mạt sih ra là để lao ra lúc ba cần =)) nghe chẳng giúp ích gì đc rồi. lâu lâu ms có tí ngược ngược buồn buồn cho anh Ngạo tỉnh ra

  9. Hơi bị thích đoạn cuối cùng.
    Đọc chương này từ qua mà nay lại phải vào để đọc lại đoạn đấy. “Làm ơn hãy nói cho ba biết…” Xong mắt vẫn cay cay.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s