Ép gả vợ hiền – Chương 66.2

epga1

Chương 66: Rời đi

Editor: đỗ béo

Betor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com)



Đi vào sân phòng của Đoàn lão phu nhân, quả nhiên nghe nha đầu nói đám Lư phu nhân đều ở đây. Hai người lên lầu chào hỏi lão phu nhân, Lư phu nhân.


Đoàn lão phu nhân ngồi ở đầu giường, vẻ mặt có chút mệt mỏi, thấy Hứa Lương Thần với cháu gái cả đến, không khỏi vui mừng: “Nha đầu, tối qua Tiểu Kiệt đi, thiệt thòi cho cháu rồi.” Bà vươn tay kéo cô ngồi bên cạnh, liên tục hỏi cô đã quen chưa?


Hứa Lương Thần vội cười hỏi thăm sức khỏe của lão phu nhân, nói: “Chuyện của cháu dâu khiến bà nội vất vả rồi. Việc đó liên quan đến quốc kế dân sinh. . . . . . Dịch. . . . . . Dịch Kiệt anh ấy đi cũng là việc cần phải làm, cháu dâu hiểu. Xin bà nội cứ nghỉ ngơi, bà vui vẻ an khang đó là phúc của chúng cháu.”


Buổi nói chuyện cũng khiến Lư phu nhân bắt đầu cười: “Làm khó cho con phải giải thích cho thằng nhóc đấy. Mấy năm nay mẹ cũng quen rồi, người ngoài nhìn đám nữ quyến chũng ta ghen ghét phú quý, cẩm tú vinh hoa, chua xót sau lưng nào có ai hiểu được? Con dâu đi du học về, kiến thức rộng rãi, không chừng thật sự giúp được cho Dịch Kiệt. Có vài chuyện đàn ông bọn họ làm không tin.”


Đoàn lão phu nhân gật đầu, nói với Lương Thần: “Tuy mẹ cháu nói thế nơi thẳng thừng quá nhưng đó cũng là tình hình thực tế. Nha đầu, đã có duyên phận thì nên giúp đỡ Tểu Kiệt, bà nội xin nhờ cháu. . . . . .”


Hứa Lương Thần vội cười khiêm tốn nói cảm ơn, lại bị Đoàn lão phu nhân cản lại: “Lời bà nội nói là thật lòng, nếu nha đầu thông cảm cho bà già đây thì đừng khách khí, đồng ý đi.” Nói xong, liếc mắt ra hiệu với a hoàn bên cạnh, a hoàn gật đầu, đi đến trước giường nâng lên một cái hộp nhỏ đưa cho Đoàn lão phu nhân.


Đoàn lão phu nhân nhận lấy, đưa cho Hứa Lương Thần: “Nha đầu, cầm lấy.” Đoàn Kỳ Bình đứng bên cạnh rướn người qua nhìn, có chút bất ngờ lại có chút vui mừng nhìn bà nội. Mắt cô sáng lên, không ngờ anh cả lại tự tay làm, xem ra chắc chắn ngoài chị dâu ra anh sẽ không có ai khác nữa.


Hứa Lương Thần có chút không hiểu nhận lấy. Đó hai móc treo được điêu khắc bằng gỗ, một cái hơi cũ, không nổi bật; một cái lại rất mới, tinh tế. Là một con heo nhỏ nhìn rất thơ ngây đáng yêu! Kích thước chỉ có năm sáu cm, lại đáng yêu sống động như thật.


Đoàn lão phu nhân thấy cô kinh ngạc, khẽ cười: “Tiểu Kiệt lúc nhỏ ở dưới quê với bà, cơ thể không được khỏe lắm. Có một năm bị bệnh nặng, xin ở chùa Long Tuyền một con hổ nhỏ bằng gỗ đào, thằng bé luôn đeo trên người. Lúc trước các cháu muốn thành hôn, bà vốn muốn đi xin mấy cái, ai biết cơ thể lại không khỏe, muốn cũng không đi được. . . . . . Sau này, Tiểu Kiệt nói bà không cần đi nữa, chính nó tự khắc lấy. Nha đầu con cầm tinh con heo à? Con xem, đây là chính tay thằng bé tự khắc đấy, thích không?”


“Làm ra một thành phẩm gỗ đào như vậy phải qua mười mấy bước, thậm chí nếu tự làm thì phải qua mấy chục khâu mới có thể hoàn thành được. Trước tiên phải tưởng tượng hình ảnh thành phẩm, rồi vẽ ra bản vẽ phác thảo. Tiếp theo là chọn vật liệu, chiếu theo bản vẽ phác thảo, vẽ lên vật liệu, tách từng phôi ra. Sau đó khoét, khoan bằng cách chạm khắc đến khi tác phẩm thành hình thô.” Đoàn Kỳ Bình ở bên giải thích: “Sau đấy giũa, mài cẩn thận thành phẩm thô cho đến khi đạt đến độ sáng màu sắc mình cần.” Anh cả đã nhiều năm không làm cái này rồi, không ngờ lại khắc cho chị dâu, thật đúng là khó tưởng tượng.


Loại tượng khắc gỗ này Hứa Lương Thần cũng đã từng nhìn thấy những món tinh xảo hơn. Hai tượng gỗ đào một cũ một mới trong tay không được coi là tinh phẩm, nhưng lại có giá trị đặc biệt. Một là vật Đoàn Dịch Kiệt mang theo mình mười mấy năm, một lại là làm cho riêng cô. Hằng ngày anh nhiều việc như vậy, lấy đâu ra thời gian quý báu khắc ra con heo nhỏ này? Lúc khắc, trong lòng anh nghĩ gì?


Nhìn ra được, người khắc hết sức cẩn thận. Đôi mắt của con heo nhỏ vô cùng sinh động, một tác phẩm nghệ thuật như vậy, ngoài việc phải có kiến thức cơ bản vũng chắc thì cũng phải có đôi tay khéo léo và tâm huyết.


“Cầm đi nha đầu, tâm tư của Tiểu Kiệt cháu hiểu rõ nhất. Bà với cha mẹ chồng cháu cũng chỉ mong các cháu tương thân tương ái. . . . . .” Đoàn lão phu nhân nhìn rõ tâm trạng phúc tạp của Hứa Lương Thần, cười nắm lấy tay cô. Đang nói, ngoài cửa truyền đến tiếng cười của Tứ phu nhân Ngô Văn Quyên: “Về sau có cháu dâu cho lão thái thái thương yêu, chị với em lại không có ai yêu thương rồi.”


Còn chưa dứt lời, Ngô Văn Quyên cầm hộp thức ăn nhỏ đi tới, chào hỏi lão phu nhân rồi tiếp tục trêu: “Vừa rồi đi ra từ phòng bếp, đám a hoàn nói đại tiểu thư dặn muốn ăn bánh bao hấp, sợ nguội mất, em tự đưa đến đây. . . . . .” Nói xong sai a hoàn lấy cái đĩa đến. Không đợi Đoàn Kỳ Bình nói đã bưng một đĩa cho Đoàn lão phu nhân trước: “Lão thái thái, chúng ta nhân tiện nếm thử luôn. . . . . .”


Một phen nói cười vui vẻ, mọi người cũng không kìm được mà cười rộ lên. Đoàn Kỳ Bình liếc nhìn cô nói: “Dì Tư nói thật dễ nghe, không phải muốn cướp đấy chứ? Đây là bữa sáng của chị dâu với con đấy. . . . . .”


“Vâng vâng vâng, dì Tư nào dám quên bữa sáng của đại tiểu thư với thiếu phu nhân? Cho dù ăn hết, con cho là chỗ lão thái thái không để lại món tủ cho các con sao? Hôm nay đến lượt dì chuẩn bị ở phòng bếp, muốn dỗ dì khó lắm đấy. . . . . .” Vừa nói vừa quay đầu tìm: “Thanh Anh, đồ ăn của lão thái thái đâu, còn không mau bưng ra đây? . . . . . .”


Không đợi Thanh Anh đáp lời, lão phu nhân đã cười đến mức bắt đầu ho: “Đúng là con khỉ khéo miệng! Anh nha đầu, mau lấy ra đây, nếu không Tứ phu nhân lại muốn xét nhà giờ. . . . . .”


“Lão thái thái đừng bôi nhọ con như vậy, chị cả ngồi đây, lát nữa sẽ không tha cho con đâu. . . . . .” Tay chân Ngô Văn Quyên nhanh nhẹn nhận lấy bát đĩa nha đầu đưa qua, vừa đặt lên giường vừa nói: “Thiếu phu nhân, con dùng nhanh đi, vừa rồi dì đi qua đây, nghe thư ký Tống nói đại soái muốn tìm con đấy.”


Đại soái tìm con dâu tân hôn? Không chỉ Hứa Lương Thần giật mình, ngay cả lão phu nhân cũng hơi bất ngờ. Lư phu nhân nghĩ nghĩ nói: “Có việc gì sao? Tối qua bộ trưởng Vương của Bộ Ngoại Giao với phó quan Lương ở văn phòng đại soái nói chuyện rất lâu. Đại soái trở về cười nói không ngờ lão đại cưới được cô dâu không chỉ có tài mạo song toàn mà còn chiếm được nhân tài hiếm có đấy.”


Đã là việc công, mọi người sẽ không nói đùa. Ăn xong bữa sáng, Hứa Lương Thần đứng dậy cáo từ. Đoàn Kỳ Bình xung phong nhận việc dẫn cô đi. Nhìn bóng lưng các cô, Lư phu nhân như có suy nghĩ. Phụ nữ cưới vào phủ Đại Soái, trước nay đều ở phía sau chồng, dù là bà và Ngô Văn Quyên cũng chỉ theo quân vào những năm tháng chiến tranh gian nan nhất thôi. Nhưng cô con dâu này thoạt nhìn cũng không giống loại con gái ở nhà, Dịch Kiệt cưới cô rốt cuộc có tốt hay không đây?


Phòng làm việc của Đoàn Chính Huân nằm ở phía đông phủ Đại Soái. Hai người đi qua hành lang gấp khúc và vườn hoa có dày đặc cảnh vệ. Vừa đi lên bậc thềm lại thấy Lương Vu Văn mặc quân phục đang vô cùng lo lắng đứng chờ. Anh ta là người phụ trách của tổ hành động đặc biệt trước kia, Hứa Lương Thần dịch mật mã cho người lãnh đạo trực tiếp, hai người đương nhiên có quen biết. Vừa định chào hỏi, Lương Vu Văn lại vội vàng chào một cái: “Hứa. . . . . . Thiếu phu nhân, đại tiểu thư, đại soái và bộ trưởng Vương đang ở trên, mời!”


Không chỉ có anh gọi vấp, Hứa Lương Thần cũng cảm thấy không được tự nhiên, vì thế cười tôn kính nói: “Tổ trưởng, ngài vẫn gọi tôi là Catherine đi.”


Lương Vũ Văn cười cười, Đoàn Kỳ Bình thầm kéo cánh tay Hứa Lương Thần, dừng bước: “Chị dâu, phó quan Lương, mọi người đang vội, tôi đi trước.” Nói xong xoay người muốn đi, không ngờ Lương Vũ Văn lại gọi cô: “Đại tiểu thư, đại soái nói nếu cô qua đây, cũng có thể đi vào.” Đoàn Kỳ Bình ngẩn ra, nhìn Hứa Lương Thần, cười sảng khoái: “Vậy thì đi thôi.”


Ba người lên lầu đi đến bên ngoài phòng làm việc phía đông kia. Lương Vũ Văn nhẹ nhàng gõ cửa, giọng nói đầy khí lực của Đoàn Chính Huân vang lên: “Vào đi!”


Thị vệ ngoài cửa đẩy cửa ra, ba người đi vào.


Đoàn Chính Huân đang ở phía sau văn phòng rộng rãi cùng bộ trưởng Bộ Ngoại Giao Vương Chính Hân nói gì đó. Thấy họ đi tới thì dừng lại giương mắt nhìn thoáng qua: “Ngồi đi, có một số việc muốn cùng thương lượng với mọi người, bộ trưởng Vương, ông nói đi.”


Vương Chính Hân nhẹ nhàng cười, gật gật đầu. Nghe ông nói như vậy, Hứa Lương Thần âm thầm nghĩ cô không phải chưa từng nghĩ đến chuyện con dâu phủ Đại Soái không dễ làm. Nhưng cô không ngờ vị đại soái này lại thật sự không tiếc!

6 thoughts on “Ép gả vợ hiền – Chương 66.2

  1. Dạo này cô Mỡ đào lắm hố quá. Hôm nào cũng thấy có bài.
    Ko ngờ Đại thiếu thật khéo tay. Anh ơi em cũng muốn 1 con.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s