Ép gả vợ hiền – Chương 66.1

epga1

Chương 66: Rời đi

Editor: đỗ béo

Betor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com)



Cái gì? Hứa Lương Thần nghe vậy ngẩn ra, tuy vẫn chưa có cảm giác đã kết hôn nhưng dù có nói thế nào thì hôm nay vẫn mới chỉ sau ngày tân hôn, anh đã. . . . . . anh đã phải đi rồi? Trong lòng cô chợt rối rắm, nhìn Đoàn Dịch Kiệt không lên tiếng.


Đoàn Dịch Kiệt nhìn rõ cảm xúc trong mắt cô, trong lòng vừa vui mừng vừa khổ sở. Vui vì Lương Thần đã có cảm giác với mình, chẳng qua là vẫn chưa tự hiểu mà thôi. Còn khổ là vì hai người vừa mới tân hôn đã phải xa cách, anh muốn có thể ở bên cạnh cô mấy ngày nữa.


Anh vươn tay ra, nắm lấy đôi tay thon dài ngọc ngà vào lòng bàn tay, Đoàn Dịch Kiệt thấp giọng nói: “Xin lỗi, Lương Thần. . . . . . Tiền tuyến điện khẩn, mưa to mấy ngày liền, Mân Giang xả nước không kịp, hạ lưu lại đang lụt lội, đập nước lớn ở Mân Giang bất cư lúc nào cũng có nguy hiểm. Ban đầu đã phái tập đoàn quân số một dưới quyền anh đi cứu nạn nhưng ý của cha là lũ lụt hệ trọng, anh vẫn nên đi thì hơn. . . . . .”


Giọng anh càng thấp xuống: “Từ sau chuyện hồ Vi Mạch lần trước, quân chính phủ đã tăng cường kiểm soát súng ống đạn dược với buôn lậu thuốc phiện, nhưng vì lợi ích lớn nên dù cấm cũng không dứt. Gần đây ở Yến Châu phát hiện ra có rất nhiều cuộc mua bán súng ống đạn dược với thuốc phiện, tin điều tra báo về không có chỗ nào là không liên quan đến người Nhật Bản thậm chí cả quân đội Nhật Bản, lần này đi cũng không đơn thuần chỉ là cứu tế. . . . . .”


Hai tay bị anh nắm lấy, Hứa Lương Thần rụt lại theo bản năng, rồi lại bị những tin tức anh nói hấp dẫn, cho đến khi nghe xong mới hiểu được ngọn nguồn sự tình. Cường địch ở bên cạnh, quốc gia nghèo đói yếu kém đã lâu, không lúc nào được lơi lỏng. Thời gian lũ lụt liên tục ngay chính người trong nước cũng muốn nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của bỏ đá xuống giếng chứ nói gì đến kẻ địch?


Đang lúc miên man suy nghĩ, cô không tự chủ được gật đầu: “. . . . . . Em hiểu rồi . . . . .”


Đoàn Dịch Kiệt hơi cong môi cười mừng, dù tình cảm của cô với anh như thế nào Lương Thần vẫn luôn đặt quốc gia làm trọng. Từ lúc quen biết đến nay, chỉ cần là chuyện về dân sinh quốc gia thì dù chồng cô rời đi ngay sau ngày tân hôn cô cũng có thể hiểu và bỏ qua.


Nghĩ xong, anh không khỏi duỗi tay ra ôm Hứa Lương Thần vào lòng. Tim Hứa Lương Thần đập thình thịch, vừa trốn vừa đẩy nói: “Buông tay ra! . . . . . . Có người đến. . . . . .”


Nhìn dáng vẻ cô vừa hoảng sợ vừa xấu hổ, gò má vì giãy dụa đã ửng đỏ, nụ cười trên gương mặt Đoàn Dịch Kiệt càng tươi hơn: “Ngoan, ở đây làm gì có ai. . . . . . Ai dám phá hỏng chuyện tốt của chúng ta! . . . . . .” Anh hôn lên đỉnh đầu cô, nói vô cùng thân thiết.


Hứa Lương Thần nghe vậy thì run lên, giương mắt nhìn lại, ngoài sảnh quả nhiên đã không còn một bóng người, có thể nhìn thấy bóng lưng La Hoằng Nghĩa thấp thoảng đứng thẳng ở cửa. Gương mặt cô không khỏi nóng lên, trong lòng thầm oán, thật đúng là giấu đầu lòi đuôi. Đèn vẫn còn sáng mà lại để phó quan La đứng gác ngoài cửa, chỉ cần là người có đầu óc, có ai lại không nghĩ ra bên trong đang xảy ra chuyện gì?


Vì thế cô cố gắng tránh khỏi tay Đoàn Dịch Kiệt, lùi về phía sau một bước, ngước đôi mắt đen sáng như sao lên nhìn anh rồi cúi đầu nói: “. . . . . . Em biết rồi, anh. . . . . . Yên tâm đi cứu nạn đi, chuyện trong nhà em sẽ để ý. . . . . .”


Anh tin tưởng em không hề vô ích rồi, quả nhiên là tri kỷ của anh. Đoàn Dịch Kiệt mỉm cười; chẳng qua sao lại vội đuổi anh đi như thế? Anh nhíu mày, đôi mắt đen lấp lánh, cố ý dùng ánh mắt biểu hiện ra sự mất mát của bản thân, cứ thế mà nhìn chằm chằm cô.


Ánh mắt kia thâm tình, ấm áp mà tủi thân như vậy khiến Hứa Lương Thần không biết nói gì, chỉ cảm thấy khuôn mặt trước mắt rất đẹp, đôi lông mày kiếm dày mà đậm, mũi cao thẳng như được điêu khắc, đôi môi dịu dàng, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, tư thế oai hùng bừng bừng phấn chấn. . . . . .


Đang ngây người, Đoàn Dịch Kiệt lại nhẹ nhàng đi tới ôm lấy cô, dịu dàng hôn lên cái trán thanh lệ như ngọc của cô. Không đợi cô phản ứng anh đã lùi về sau một bước, nâng tay trịnh trọng chào một cái: “Anh đi nhé, chuyện trong nhà xin nhờ em! Hãy xin lỗi bà ngoại, chị cả và anh họ hộ anh, đến khi về anh sẽ đi thăm họ.”


Anh phải đi cứu tế nhưng vẫn nhớ chuyện lại mặt [1] nhỏ nhặt ấy. . . . . . Hứa Lương Thần im lặng nhìn anh, nhìn đôi môi mỏng của anh khẽ nhếch lên để lại nụ cười quan tâm thân thiết, nhìn anh xoay người không hề do dự, nhìn anh ra khỏi phòng tân hôn vào buổi hoàng hôn sau ngày tân hôn đến khu bị nạn. . . . . . Cô nhẹ nhàng giơ tay lên xoa trán, nơi đấy dường như còn lưu sự ấm áp của anh. . . . . .

[1] Lại mặt: vợ chồng về nhà bố mẹ vợ sau ngày cưới.


Không biết khi nào mặt trăng đã lên cao, ánh trăng xuyên qua lớp vải chiếu vào tân phòng yên tĩnh.


Một lát sau, bên ngoài có tiếng bước chân và tiếng cười khẽ của phụ nữ vọng đến. Hứa Lương Thần quay lại, tự nhủ bản thân mình phải giữ vững tinh thần. Đoàn Dịch Kiệt yên lặng rời đi chứng tỏ anh không muốn người ngoài biết việc này. Cô đã đồng ý với sự phó thác của anh, dù thế nào cũng không nên để anh ấy phải lo trước lo sau.


Cô đứng lên đi đến trước gương thủy ngân to, nhìn dung nhan của mình. Sau khi kinh ngạc nhìn một lúc, môi đỏ mọng khẽ cười dịu dàng, xoay người đi ra ngoài sảnh.


Đêm tân hôn thứ hai, người muốn trêu chọc cô dâu chú rể còn rất nhiều, Hứa Lương Thần giữ vững tinh thần niềm nở hơn đêm qua. Chị em Đoàn Kỳ Bình biết anh cả mang binh ra ngoài nên không hẹn mà cùng tứ phu nhân Ngô Văn Quyên đến phòng tân hôn, giúp Lương Thần ứng phó. Tiếng cười đùa huyên náo cả trong lẫn ngoài phòng, cảnh náo cũng không giảm đi chút ít.


Đến rạng sáng, Kỳ Bình chủ động ở lại tân phòng làm bạn với Lương Thần. Nằm trên giường, hai người trò chuyện về việc cứu tế, nói về việc Đoàn Kỳ Bình chuẩn bị đăng bài báo công bố Nhật Bản buôn lậu thuốc phiện trên báo chí.


“Năm 1909 nước Mĩ đề nghị tổ chức hội nghị quốc tế về cấm thuốc phiện ở Yến Châu. Trong hội nghị quốc tế ấy, Nhật Bản cũng tham gia ký kết công ước cấm thuốc phiện, không ngờ giờ họ lại lật lọng buôn lậu thuốc phiện quy mô lớn ở Trung Quốc. Chẳng trách trước kia người nước ngoài nói, buôn lậu thuốc phiện ở Trung Quốc là món buôn bán lời nhất của Nhật Bản.”


Hứa Lương Thần nhíu mày, nhìn ánh nến nhảy nhót. Nếu nói trước đây cô còn chưa cảm nhận rõ dã tâm ngấp nghé Trung Quốc của người Nhật, thì giờ đây cô đã có chung suy nghĩ giống anh em Đoàn Dịch Kiệt rồi.


“Nhật Bản buôn lậu thuốc phiện với Trung Quốc, không phải hành động tự phát không có kế hoạch của một cá nhân, mà là hành động có mưu tính trước, có tổ chức. Sau khi nhà Thanh cắt Đài Loan, Nhật Bản đã thực hiện chế độ độc quyền về thuốc phiện. Năm đấy Thanh Đảo khẩn cấp xuất binh chiếm giữ khống chế hải quan, cũng là vì muốn chiếm quyền buôn bán thuốc phiện trước. Nghe nói, trong nước có hơn một nghìn công ty Nhật Bản được quyền đứng ngoài pháp luật, ngày đêm không ngừng sản xuất morphine với thuốc phiện, hàng năm thuốc phiện được buôn lậu thu lợi cả triệu.” Đoàn Kỳ Bình oán giận trầm giọng nói.


“Thuốc phiện giá rẻ đó không chỉ làm tổn thất về tài chính mà còn khiến người trong nước đánh mất ý chí, cam chịu làm nô lệ nửa thuộc địa.” Tâm trạng Hứa Lương Thần nặng nề, bản thân cô không ấp ủ ý chí đền nợ nước, nhưng cũng không cho rằng những chữ này chỉ là câu nói suông. Tội ác xảy ra ngay bên cạnh mình, tổ quốc tích nghèo suy nhược lâu ngày khi nào mới có thể đứng dậy? Nghĩ thế cô lại hiểu thêm về anh em Đoàn Dịch Kiệt, vì thế cũng nhân tiện nói với Kỳ Bình về chuyện Đoàn Dịch Kiệt bảo cô đến đài phát thanh.


“Trước giờ, Trung Quốc chưa từng có tiếng nói riêng của mình.” Đoàn Kỳ Bình nghe vậy thì mắt sáng lên nói: “Chị dâu, em biết chị du học nhiều năm, có tư tưởng tiến bộ, nhưng phát thanh lại không dễ. . . . . . Trên thế giới, đài phát thanh vẫn chưa phổ biến, anh cả phí bao nhiêu tâm sức dựng lên đài phát thanh này, nếu đã mời chị thì có lẽ anh ấy tin nhất định chị dâu có thể làm được. Đây chính là việc đáng mừng, ngày đài phát thanh phát sóng, em nhất định sẽ long trọng mời chị đi ăn!”


Kỳ Bình vốn chỉ thuận miệng gọi “Chị dâu”, tuy trong lòng Hứa Lương Thần cảm thấy hơi ngại nhưng thấy cô ấy xúc động như vậy cô cũng đành lấy đại sự làm trọng không so đo mấy tiểu tiết đó.


Sau đó hai người còn nói đến chuyện lãnh đạo tô giới khống chế tin tức trong nước, việc nhiều nước Âu Mĩ khinh thường hành chính quản trị Đông Nam Á, sau khi có đài phát thanh chắc chắn ngành tin tức trong ngoài nước sẽ bị ảnh hưởng, mãi đến rất khuya mới ngủ.


Đến ngày thứ ba, theo tập tục phương nam, vợ chồng tân hôn phải cùng đi lại mặt. Từ hôm qua, khách khứa trong nhà đã dần dần cáo từ đi về. Sau mấy ngày ồn ào cuối cùng phủ Đại Soái cũng yên tĩnh trở lại. Tân hôn mấy ngày liên tục, ban ngày khách khứa vui đùa ầm ĩ ở tân phòng, buổi tối lại lăn lộn khó ngủ, Hứa Lương Thần gần như sắp không chịu nổi nữa rồi.


Bất đắc dĩ trong lòng có việc nên cô luôn ngủ không sâu, sáng sớm bà Lương cùng đám a hoàn đi vào dọn dẹp, Hứa Lương Thần liền tỉnh. Kỳ Bình giật mình mơ mơ màng màng nói: “Sao chị dậy sớm thế?”


Hứa Lương Thần mỉm cười, nhẹ nhàng nói: “Chị tỉnh rồi còn ngủ gì nữa, em ngủ tiếp đi, hôm qua Thanh Hoa nói bà nội hơi mệt, có chút không thoải mái, chị đi xem. . . . . .”


Đoàn Kỳ Bình xoay người lại, dụi dụi mắt, ló đầu nhìn ra ngoài. Hứa Lương Thần thay quần áo ra: “Nhìn gì vậy? Hơn mười giờ rồi, bác Lương cũng đến cả rồi.”


Đoàn Kỳ Bình đáp một tiếng: “Đêm qua không nên nói chuyện với chị lâu như thế, mấy hôm nay chị vất vả rồi.” Nói xong cô nghiêng người, tinh thần lại uể oải, cười nói: “Chị là cô dâu mà ngày nào cũng dậy sớm.”


Cô dậy mặc quần áo, đến phòng rửa mặt rửa mặt chải đầu, thấy bác Lương cười bưng hai ly sữa tới, cô nhận lấy uống một hơi hết luôn hỏi: “Bà nội thế nào rồi?”


Bác Lương đặt cái bát không lên khay, vừa dọn giường vừa trả lời: “Tối qua đã uống thuốc rồi, sáng sớm hôm nay phu nhân cũng đã đến thăm, giờ chắc vẫn còn ở đấy. Nếu thiếu phu nhân và đại tiểu thư muốn đi chắc vẫn gặp được đấy.”


Đoàn Kỳ Bình đáp một tiếng, kéo tay Hứa Lương Thần nói: “Hay là chúng ta qua đó trước đi? Nhờ bác Lương nói với phòng bếp một tiếng, bánh bao hấp để chờ khi nào tôi với chị dâu về rồi mang ra . . . . . .” Bác Lương đương nhiên cười đồng ý, gọi a hoàn đi dặn dò nhà bếp. Sau đó hai người cùng nhau đến phòng chính Tây Uyển.

3 thoughts on “Ép gả vợ hiền – Chương 66.1

  1. Đúng là tác phong quân đội, nhanh, gọn, nhẹ. Trước khi đi còn kịp chọc ghẹo người ta cơ đấy.
    Bạn Kì Bình gọi chị dâu thuận miệng ghê

  2. Lấy chồng trong cái đại gia đình như Đoàn đại thiếu đây mệt thật. Dù thích Kiệt ca cơ mà phải nói là nếu được làm dâu trong nhà anh chàng Cánh Vu kia sướng hơn nhiều. May mà đạu thiếu nhà ta không di truyền cái máu bay bướm như ông bố…

  3. “đập nước lớn ở Mân Giang bất cư lúc nào cũng có nguy hiểm” -> bất cứ
    “có thể nhìn thấy bóng lưng La Hoằng Nghĩa thấp thoảng đứng thẳng ở cửa” -> thấp thoáng

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s