Liên Minh Phe Thất Tình – Chương 8 (1)

Những chuyện ngoài lề

Những chuyện ngoài lề

Nickname

Điều tra nhỏ: nickname người yêu đặt cho bạn trong di động của anh ấy là gì?

Trả lời điều tra: Hiển thị cuộc gọi đến trên di động của Từ Vĩ Trạch là “Gấu Cán bảo bối”.

Của Nhan Tử Thanh là”Nữ thần đại nhân”.

Của Tạ Tử Tu…

Nhan Miêu len lén mở di động của chàng sếp, trên màn hình nhảy ra hai chữ to tướng. “Cô ngốc”.

“…”.

Cãi nhau

Nhan Miêu ghét cãi nhau với Tạ Tử Tu nhất, vì khuôn mẫu thường thường đều như sau: “Anh là lợn!”.

Tạ Tử Tu cười đáp:”Lợn là em”.

Nhan Miêu tức điên:”Không cho đảo câu kiểu đó! Nếu đã cãi nhau rồi, anh thành tâm chút được không hả!”.

“Được rồi, lại lần nữa đi”.

“Anh là đầu lợn!”.

Tạ Tử Tu cười nói:”Em là đầu lợn!”.

“Hu hu hu hu hu hu hu hu hu…”.

Có thể có kiểu cãi nhau nào ít tốn sức hơn kiểu này không?

Ngoại truyện: Quán trọ gia đình Nhan Kí

Rốt cuộc tại sao Tạ Tử Tu muốn đính hôn với cô?

Thật là vì yêu sao?

Anh ấy có thể yêu cái gì ở cô chứ?

Cô sống chung với anh, vậy có thể là cuộc sống như thế nào đây?

Thực ra cô không có lòng tin đối với Tạ Tử Tu và bản thân mình.

Ngày 18 tháng 6 – 06:25 P.M

Bên ngoài căn phòng trọ nhỏ của Nhan Miêu Nhan Miêu nhìn chằm chằm một người một chó ở ngoài cửa. Người đàn ông tay xách va ly hành lý, mỉm cười cúi đầu nhìn cô, chú chó Labrador miệng ngậm va ly hành lý, vẫy đuôi ngẩng đầu nhìn cô.

“Anh… bọn anh, chắc chắn muốn tới ở nhờ à?”.

Tạ Tử Tu trịnh trọng gật đầu: “Đúng thế”.

Nhan Miêu duy trì tư thế bảo vệ cửa nẻo của mình: “… Tại sao?”.

Tạ Tử Tu cũng duy trì nụ cười của mình một cách nhã nhặn: “Anh đã nói rồi, nhà anh bị ngấm nước, sàn nhà tường nhà cần phải sửa lại, mất nhiều thời gian lắm”.

Nhan Miêu vẫn giữ nguyên hình chữ đại chắn cửa: “Nhưng mà, anh có thể tới chỗ khác ở mà”.

Tạ Tử Tu rất nhẫn nại: “Khách sạn không cho đem theo vật nuôi”.

“Ừm, đương nhiên Darwin có thể ở lại chỗ em, em chăm sóc nó cũng tiện, anh thì… đi khách sạn đi”.

Tạ Tử Tu nói: “Ừ, anh không ngại tới Hilton ở đâu, một ngày cũng chỉ có mấy vạn tệ thôi, ở hai tuần, anh nghĩ, cái này chắc phải…”.

Bên tai Nhan Miêu lập tức vang lên tiếng “ting ting ting” của máy thu ngân, nhanh chóng tính giá cả giúp anh: “Anh thế này lãng phí quá đi!”.

Tạ Tử Tu cười nói: “Thế à?”.

Nhan Miêu ruột đau như cắt: “Anh nghĩ thử xem, phần lớn thời gian một ngày anh đều ở công ty, hoặc là trên đường tới công ty. Thời gian ở khách sạn thực sự sẽ không quá mười tiếng, tính trung bình một tiếng hết mấy trăm tệ, giá này còn hơn lương một giờ của khối người rồi…”.

Tạ Tử Tu lại mỉm cười: “Nhưng đó là khoản cần chi mà”.

“…”.

“Hay là, nếu em đồng ý cho anh thuê phòng, anh cũng có thể trả tiền thuê cho em ngang với giá thị trường”.

“…”.

“Cũng cứ coi như nước phù sa không chảy ra ruộng người ngoài đi”.

“…”.

“Chúng mình là vị hôn phu vị hôn thê rồi, ở cùng một nhà với nhau cũng có gì bất hợp lý đâu”.

Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, Nhan Miêu vẫn không tránh khỏi việc người chết vì của, yếu ớt nói: “Nhưng mà, em chỉ có một phòng ngủ thôi, không có phòng cho anh thuê…”

Tạ Tử Tu rất thoải mái: “Ừm, không sao, anh có thể ngủ ở phòng khách”.

“Phòng khách?”.

Nhan Miêu nghĩ một lát, phòng khách nhỏ nhà cô, đúng là có một cái ghế sofa dài thật. Tưởng tượng ra cảnh Tạ Tủ Tu nằm lên đó, nếu cuộn chân anh lại, bẻ gập đầu đi, có lẽ có thể miễn cưỡng nằm vừa được.

Nội tâm Nhan Miêu lại đấm đá loạn một hồi, cuối cùng nói một cách oai phong lẫm liệt: “Thế này nhé, em ra phòng khách ngủ, phòng ngủ để cho anh”.

Tạ Tử Tu nhướn mày; “Thật à? Đãi ngộ tốt thế cơ à?”.

Nhan Miêu vỗ ngực: “Đương nhiên”.

Bàn chuyện làm ăn thì phải có đạo đức, chú trọng chất lượng phục vụ. Để khách thuê phòng ra ngủ ở sofa ngoài phòng khách, việc này không nhân đạo lắm.

Ngày 18 tháng 6 – 06:40 P.M

Kí Tạ Tử Tu mang theo Darwin và hành lý, chính thức vào ở “quán trọ gia đình Nhan Kí”. Trang thiết bị ở căn nhà trọ tồi tàn này, hiển nhiên có phi ngựa cũng không theo kịp khách sạn năm sao, thế nên chỉ có thể bù đắp thật nhiều ở phần phục vụ, vì vậy Nhan Miêu chủ động gánh vác nghĩa vụ giúp khách trọ chỉnh trang phòng ốc và hành lý.

“Ga gối chăn em thay bộ mới cho anh rồi đấy, đảm bảo giặt giũ hàng tuần”.

Tạ Tử Tu nhìn cái gối màu hồng Hello Kitty trên giường như đang suy xét: “Ừ…”.

“Điều khiển điều hòa nhiệt độ ở đây, cái này hơi cũ một chút, cho nên có khi phải ấn vài lần, nhưng cũng đừng ấn nhiều lần quá…”.

“…”.

“Anh đang tìm công tắc đèn sao? Ở phía sau chiếc gương đứng ấy. Khi tắt đèn anh chỉ cần thò tay vào là được rồi, nhưng phải cẩn thận kẻo làm đổ gương đấy”.

Tạ Tử Tu làm quen với kết cấu căn phòng ngủ nhỏ tới đáng thương của cô, rồi hỏi:”Đồ của anh phải để ở đâu?”.

“Đồ?”.

Tạ Tử Tu chỉ chỉ vào va ly hành lý dưới chân: “Ví dụ như quần áo đồ đạc”.

Đúng thật, cũng không thể để anh ấy ngày nào cũng phải rút áo sơ mi và bộ vest đầy nếp nhăn vì bị ép trong va ly ra mặc được.

Nhan Miêu dọn dẹp lại tủ quần áo của mình một hồi, ép nén rồi lại nén ép, cuối cùng cũng chừa ra một khoảng cho Tạ Tử Tu.

“Áo khoác treo ở đó, áo sơ mi đặt ở bên này… cà vạt… quần… tất… giày…”.

Nhan Miêu càng thu dọn, càng cảm thấy chuyện này đúng thật là tu hú chiếm tổ chim khách, “Đáng ghét… đồ của anh cũng nhiều quá đấy!”.

“Nhiều à?”. Tạ Tử Tu vô tội đáp, “Đây toàn là đồ dùng cần thiết thôi”.

“…”.

Nhan Miêu chán nản nhìn tủ quần áo bị nhồi nhét hỗn loạn. Căn nhà trọ này phải chứa một vị chủ nhà, thêm một vị khách trọ tới sống, thật đúng là chật chội quá thể.

Tiền thuê nhà thật không dễ kiếm.

Giúp Tạ Tủ Tu sửa soạn phòng ngủ xong xuôi, chuẩn bị chỗ ngủ cho Darwin được rồi, Nhan Miêu với tư cách một cô chủ cho thuê nhà hoàn toàn nghiệp dư, bắt đầu vắt óc suy nghĩ khách trọ còn cần phục vụ gì: “Đúng rồi, anh còn chưa có bàn chải khăn tắm, em đi siêu thị mua”.

Tạ Tử Tu cười nói: “Cùng đi đi”.

“Em đi là được rồi”.

Cung cấp đồ dùng thường ngày hoàn toàn là trách nhiệm của nhà trọ.

“Ừm, anh lái xe sẽ tiện hơn. Nhân tiện xem anh còn cần thứ gì, mua một lần cho xong, khỏi phải chạy đi chạy lại”.

Ngày 18 tháng 6 – 07:30 P.M

Siêu thị gần nhà trọ của Nhan Miêu

Trong siêu thị to như thế, hai người đẩy xe mua hàng, qua qua lại lại giữa những gian hàng hồi lâu không hề có năng suất.

“Khăn tắm một cái… khăn mặt một cái… khăn lau chân một cái… khăn lau tóc một cái…”.

“…”.

“Bông tắm cũng cần một cái”.

“…”.

“Ah, còn dép lê cho anh!”.

“Cốc uống nước, cốc đánh răng…”.

“…”.

“Đúng rồi, còn phải mua dao cạo râu, kem cạo râu nhỉ?”.

Tạ Tử Tu cười nói: “Đúng rồi”.

Lấy lọ nước súc miệng theo nhãn hiệu Tạ Tử Tu chỉ định từ trên giá xuống thả vào xe mua hàng, Nhan Miêu lại nghĩ, khách sạn năm sao đều đặt hoa quả và chocolate đầu giường miễn phí cho khách, thế nên quay đầu hỏi người đàn ông bên cạnh: “Anh muốn ăn hoa quả gì không?”.

“Dưa Hami(*) đi”.

(*) Dưa Hami hay còn gọi là dưa vàng Hami, dưa tuyết, có nguồn gốc từ Tân Cương, Trung Quốc.

“Có ăn kem không?”.

“Có”.

Không mua thì không biết, mua một cái thì giật cả mình, Nhan Miêu giờ mới phát hiện, trong nhà chỉ thêm một vị khách trọ mà có nhiều nhu cầu nhỏ nhặt đến thế, mấy thứ linh tinh lang tang toàn đồ bé bé, thế mà cũng chất đầy nửa xe hàng. Chi phí làm chủ cho thuê nhà cũng cao quá đấy!

Ngày 18 tháng 6 – 08:30 P.M

Phòng khách quán trọ gia đình Nhan Kí

Về tới nhà, Nhan Miêu nằm bò lên bàn làm việc, cầm tờ hóa đơn be bé của siêu thị ra chăm chỉ chép vào sổ.

“Dưa Hami mười ba tệ rưỡi, kem sáu mươi tệ! Dép lê mười lăm tệ…”. Đúng là càng chép càng đau lòng.

Thế mà Tạ Tử Tu ở phòng khách còn hỏi: “Nhà em không có kênh bóng đá à?”.

Nhan Miêu đành bỏ giấy bút xuống, ra ngoài kiểm tra: “Bóng đá? Không rõ lắm…”.

Bản thân Nhan Miêu căn bản không cần ti vi, cô có máy tính và mạng là đủ rồi, chương trình nào trên mạng chẳng có, hơn nữa còn có thể tua nhanh và dừng lại. Cho nên ti vi trong nhà vẫn là loại cổ lỗ sĩ chủ nhà để lại cho, màn hình nhỏ muốn chết, ngồi xa một chút là không thấy phụ đề. Mỗi lần Thư Cán tới chơi, muốn xem chương trình trực tiếp đều phải bưng một cái ghế nhỏ ra, dán sát mặt vào màn hình.

Nhan Miêu vày vò cái ti vi một hồi lâu, cuối cùng hạ kết luận: “Không có kênh bóng đá”.

Tạ Tử Tu nhướn mày: “Tất cả chỉ có mấy kênh này à?”.

“…Vâng”.

Hoạt động giải trí của khách thuê rõ ràng là không đươc đảm bảo rồi.

“Ừ, không phải em nói, ở đây em bao ngày ba bữa, bao bữa khuya, còn cung cấp ti vi và mạng à…”.

“Truyền hình cáp đắt lắm…= =“

Tạ Tử Tu “à” một tiếng, thế rồi cũng không dấn thêm bước nữa bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng của mình, chỉ bỏ điều khiển ti vi xuống, rồi sau đó nhẫn nhịn chịu đựng coi bộ phim đạo đức gia đình cũ rích đang chiếu. Dáng vẻ chói lóa cả mắt của anh, trong vòng vây của căn nhà trọ tồi tàn, ghế sofa cũ rích, ti vi nhỏ xíu, chương trình nhạt nhẽo, càng lộ rõ sự chênh lệch khác biệt, thậm chí còn nổi lên vẻ đáng thương rõ rành rành.

Nhan Miêu dưới sự khiển trách của lương tâm, cuối cùng đành phải nói: “… Được rồi, mai em đi đăng kí kênh bóng đá. = =”.

“Thế thì anh còn muốn cả kênh golf, tennis và đua xe”.

Anh ta thực sự không khách sáo chút nào, hoàn toàn xem như ở nhà! Hai người vừa xem ti vi, vừa ăn hết sạch dưa Hami và kem cô mua, rồi sau đó đại gia Tạ Tử Tu muốn đi tắm. Nhan Miêu chuẩn bị khăn tắm, dép lê chu đáo cho khách trọ, nhân tiện giới thiệu cho khách những điều chú ý khi sử dụng phòng tắm.

Ngày 18 tháng 6 – 08:50 P.M

Phòng tắm quán trọ gia đình Nhan Kí

“Nước nóng ở bình nóng lạnh này chỉ đủ tắm trong nửa tiếng, nếu trong nửa tiếng anh không tắm xong, thế thì chỉ còn nước lạnh thôi”. Dùng tạm vẫn được.

“…”.

“Đúng rồi, trước khi tắm nhớ cầm cái khăn này, đặt lên nắp bồn cầu. Không thì nước từ vòi hoa sen làm ướt bệ ngồi mất”. Diện tích nhà tắm quá nhỏ cũng hết cách.

“…”.

“À, còn nữa, khóa cửa phòng tắm hỏng rồi, cho nên mới mang băng dính ra dán nó lại. Nhưng anh yên tâm đi, cửa vẫn có thể đóng được”.

Cô trước giờ vẫn sống một mình, phòng tắm có khóa hay không chả có gì khác biệt. Sửa khóa gì thì cũng cần tới tiền, có thể giảm thì cứ giảm thôi.

“…”.

“Anh còn hỏi gì nữa không?”.

Tạ Tử Tu thở hắt ra, nhìn tấm gương cũ có vết nứt trên tường nhà tắm: “Không”.

Sau khi miễn cưỡng chịu đựng tắm gội xong xuôi, Tạ Tử Tu kéo tấm thân còn hơi nước, đầu tóc ướt rượt đi ra. Vì lý do nhập gia tùy tục, Tạ Tử Tu cũng quăng cái áo ngủ Emporio Armani của mình đi, chỉ có thể mặc một cái áo phông màu xám nhạt rộng rãi giản đơn, quần đi biển màu xám đậm dài tới đầu gối, dép xỏ ngón màu đen, tay cầm một cái khăn lông to có in hình superman – cả người từ trên xuống dưới đều do một tay Nhan Miêu chọn lựa, đồ của siêu thị.

Nhưng một loạt đồ giảm giá, chất lượng chẳng có gì đáng nói, cũng hoàn toàn không ảnh hưởng tới vẻ đẹp của anh, anh chỉ mặc bộ đồ ngủ rộng rãi đơn giản thế này, ngồi ở kia tùy tiện lau tóc, vẻ đẹp trai rất phóng khoáng rất thoải mái.

Trong thoáng chốc, cuộc sống của anh trở nên rất gần gũi, không còn là Tạ Tử Tu tít tắp trên cao, không với tới được như trước kia. Cũng không phải lần đầu tiên Nhan Miêu thấy dáng vẻ lúc mới tắm gội xong của anh, nhưng đây là lần đầu tiên anh xuất hiện trong nhà cô với vẻ hiền lành lại thoải mái như thế, không khỏi khiến cho người ta có cảm giác kì lạ. Tựa như anh đi ra từ bức tranh trên tường, bước vào cuộc sống của cô.

Tạ Tử Tu lau tóc xong, gương mặt đẹp lộ ra khỏi lớp khăn tắm, mỉm cười với cô: “Đúng rồi, ở đây chắc cũng cung cấp dịch vụ giặt giũ chứ nhỉ?”.

“…= =”

Ngày 18 tháng 6 – 09:28 P.M

Bên chậu giặt quần áo quán trọ gia đình Nhan Kí

Nhan Miêu đứng bên cạnh chậu quần áo, cầm ván giặt hì hà hì hục vò quần áo trong chậu đầy bọt xà phòng. Quần áo Tạ Tử Tu rất dễ hỏng, ví như kiểu áo sơ mi may thủ công bằng lụa, cô thật không dám ném nó vào máy giặt quay vắt một hồi, chỉ đành cẩn thận giặt tay từng li từng tí. Huống hồ Tạ Tử Tu còn đứng sau lưng, giám sát cô giặt giũ. Ngay cả lén lười cũng không thể.

Nhan Miêu giặt giặt giặt, rồi bắt đầu hoang mang. “Cái này…”.

“Hả?”.

Nhan Miêu có chút khó nói: “Thứ này, em không giặt đâu!”.

Tạ Tử Tu nhướn mày: “Hả? Dịch vụ giặt giũ của nhà trọ không phải cái gì cũng nhận sao, còn phân biệt chủng loại à?”.

Nhan Miêu lầm bầm đáp: “… Em, em không muốn đối mặt với thứ này…= =”.

“Thứ gì?”.

“… Quần… lót của anh ấy! = =”

Tạ Tử Tu cười đáp: “Cái này sớm muộn gì em cũng phải đối mặt thôi”.

Trong nháy mắt, lông tóc cả người Nhan Miêu dựng đứng lên, phồng mang trợn má như con cầu gai, nói: “Cái gì! Em không muốn!”.

Tạ Tử Tu nhìn cô: “Hả? Em nói cái gì?”.

Chọi mắt với anh, Nhan Miêu như bị đâm thủng một lỗ dưới ánh mắt ấy, từ từ xẹp giận, cuối cùng lúng búng khó khăn nói: “Không, không nói gì cả…”

Thực ra, cô thích Tạ Tử Tu, dù cảm giác rằng cái gã này không đáng tin cậy cũng vẫn như bị ma bỏ bùa. Mà đã nhận nhẫn đính hôn của người ta rồi, với thân phận vị hôn phu vị hôn thê mà nói, mức độ thân mật cỡ nào cùng rất hợp lý. Nhưng thực tế thì hình như hai người chưa thân mật tới mức độ ấy.

Tới giờ đã đính hôn rồi, tính ra thì tổng cộng mới chỉ hôn nhau có hai ba lần – còn không phải kiểu tình cảm kéo dài miên man, mà mấy kiểu như nắm tay rồi ôm nhau tới giờ đều chưa làm.

Thậm chí ngay cả câu “Anh yêu em” cô chưa hề nghe thấy, nói lại càng chưa. = =

Đứng trên góc độ nào đó mà nói, hai người họ căn bản là vẫn chưa tiếp nhận hoàn cảnh. Thế mới bảo, đều là Tạ Tử Tu xấu xa, ngay cả tỏ tình còn chưa có đã đột nhiên nói muốn kết hôn!

Đời làm gì có kiểu nhảy cóc như thế chứ.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s