[ Thượng ] Chiến Lang – Giới thiệu + Mở đầu

chienlang

Giới thiệu quyển thượng

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

 

Hắn là chiến sĩ, là binh lính, là quân cờ trong tay kẻ cầm quyền!

Hắn ở đây chỉ vì kiếm miếng cơm.

Ở cái thời đại này, người chỉ như con kiến, còn chẳng giá trị bằng con chó, biến mất còn nhanh hơn giọt sương trên cỏ.

Hắn luôn biết có ngày hắn sẽ chết, là người ai cũng sẽ chết.

Nhưng hắn chưa bao giờ ngờ, có một ngày hắn sẽ tự tìm một cho mình tử thần nhỏ.

Không chỉ mất cái mạng rách này, mà ngay cả linh hồn và trái tim đều trao cho nàng. . . . . .


Lời mở đầu: Chiến tranh

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)


Đêm đã khuya.


Người đàn ông nằm ở trên giường lặng lẽ ngồi dậy.


Người thân bên cạnh ngủ rất say, nhưng không hiểu sao ông lại cảm thấy bất an. Ông ngồi một lúc mới phát hiện ra là điều gì quấy nhiễu mình.


Tuy rằng đã nửa đêm, nhưng đêm quá yên tĩnh.


Quá yên tĩnh…


Tuy rằng nơi đây không phải địa bàn ông quen thuộc, nhưng ông cũng biết dù ở nơi hoang dã cũng không thể nào yên tĩnh đến như thế. Không khí như bị đông thành băng, đóng băng tất cả sự vật.


Ông đứng dậy khoác áo khoác, xuống giường đi giày, cầm ngọn nến trên bàn. Nghĩ lại ông lại đặt nến xuống, đẩy cửa đi ra sân, đến bên cửa, từ khe cửa nhìn lén ra bên ngoài.


Đầu mâu ánh bạc lấp lánh trong đêm tối.


Một đội binh mã trùng trùng điệp điệp tiến vào đầu đường cái.


Trong cửa, người đàn ông run lên, trong lòng lạnh ngắt.


Từ bảy tháng trước, vì thoát khỏi Vương gia, ông đã mang theo người thân cao chạy xa bay khỏi kinh thành. Ông còn tưởng rằng ông đã mang theo người thân đi đủ xa rồi.


Nhưng trong giây phút này, rốt cục ông cũng nhận ra, chỉ bằng nấy thôi là không đủ.


Ông sớm nên biết trong phủ Vương gia có gian tế. Ông không nên cho rằng chạy đến nước khác là có thể an tâm, hành tung chỉ sợ đã lộ ra từ lâu mới khiến quân đội tìm đến đây.


Chỉ tới phương Bắc vẫn là quá gần.


Ông lặng lẽ lùi về sau, vội vàng chạy về phòng. Có lẽ vì ông dậy nên thê tử cũng bị đánh thức, Dạ Nhi cũng vậy, hai người đều đã khoác thêm áo.


“Có quân đội.”


Vừa nghe vậy, hai người lập tức cầm lấy tay nải đã chuẩn bị sẵn, lặng lẽ theo ông ra cửa. Sát khí bên ngoài đã nặng hơn vừa nãy, chỉ có lá khô bay lượn theo gió.


Thê tử còn định chạy cửa sau nhưng bị ông giữ lại. Ông lắc đầu, chỉ một cái lỗ chó bên cạnh tường, khẽ dặn dò: “Đừng đi cửa sau, chui qua đó. Sau khi rời khỏi đây, đừng đi trạm dịch mà hãy bán xe cho thương đội người Hồi, trốn ở gầm xe bảo bọn họ mang nàng và Dạ Nhi qua biên. Đi càng xa càng tốt, đừng trở về nữa.”

Trượng phu nói vậy khiến bà căng thẳng, không khỏi ngạc nhiên quay đầu nhìn ông.


Cổ ông căng lên, gần như lại muốn ôm chặt thê tử vào lòng, nhưng đã không còn thời gian nữa rồi. Ông nắm chặt tay thê tử, sau đó buông ra.


Hốc mắt thê tử rưng rưng, một giây sau bà lập tức hiểu ông định làm gì. Dù sao vợ chồng hai người cùng giường chung gối đã hai mươi năm, khi cổ ông căng lên, bà đã biết ông đang nghĩ cái gì.


Không còn con đường nào khác sao?


Ông gần như có thể nghe thấy thê tử hỏi, nhưng bà không làm vậy. Mà ông lại lắc đầu.


Biết ông đã quyết, bà cắn răng rưng rưng quay đầu đi, chui vào lỗ chó.


“Cha, cha thì sao?”


Thê tử đã đi ra ngoài, nhưng con ông thật thông minh, nó không chui qua mà lo lắng nhìn ông.

Chỉ nhìn lỗ chó một cái ông đã biết hình thể ông quá lớn, không chui lọt.


“Ba người cùng đi rất gây chú ý. Cha sẽ trèo tường ra từ nơi khác, chúng ta hẹn ở ngoài thành.”


Ông nói mà không dám nhìn đứa con thông minh: “Mau lên, còn chần chờ thì không kịp mất.” Bởi vì ông chưa bao giờ nói dối, nên con ông không hề nghi ngờ, chui ra ngoài.


Biết không còn thời gian, nhưng ông vẫn không nhịn được nằm sấp xuống đất thông qua lỗ chó nhìn ra bên ngoài.


Thê tử ông cũng nằm xuống, nước mắt sớm tràn mi.


“Thiếp ra ngoài thành chờ chàng.” Bà ôm tia hi vọng cuối cùng, khàn giọng nói.


“Là ta có lỗi với nàng, đời sau Tả Thanh Thu ta sẽ làm trâu làm ngựa cho nàng.” Ông quyến luyến nói nhỏ: “Quyết không phụ nàng.”

Trên mặt bà chảy xuống hai hàng lệ, khóe môi lại nở nụ cười dịu dàng.

“Đừng quên những lời chàng đã nói.”


“Tuyệt đối không.” Ông nói chắc như đinh đóng cột.


“Được, thiếp chờ chàng.”


Cổ bà nghẹn lại, nhìn ông nói, sau đó đứng dậy kéo con chạy đi.


Ông đau lòng không dứt nhưng vẫn bò dậy, chạy về trong phòng, lôi một cái rương gỗ từ dưới giường, cẩn thận cầm hai bộ xương người ra, đặt lên trên giường. Từ mấy tháng trước, trong lòng ông đã sớm có linh cảm ngày này sẽ đến, vậy nên trong đêm khuya đi qua bãi tha ma, ông đã đào trộm hai bộ xương này.


Ông quỳ gối bên giường, dập đầu ba cái với hai bộ xương.


“Thật xin lỗi, xin mượn xương hai vị cứu người thân của ta. Đã mạo phạm hai vị, xin hãy tha lỗi.” Nói xong, cửa đã bị đá văng ra, phần đông binh lính xông vào sân, vây quanh nhà. Võ tướng dẫn quân tiến lên, cao giọng hô lớn.


“Tả tiên sinh, tướng quân nghe danh ngài tài nghệ siêu phàm đã lâu, đặc biệt phái chúng ta đến mời ngài về phủ.”


Ông đứng dậy, đốt nến.


Ánh lửa sáng ngời, bọn lính ngoài cửa giật mình, hơi bất an.


Ông mở cửa nhưng không bước ra, chỉ nhìn đội binh lính và võ tướng võ trang đầy đủ, nói: “Tả mỗ tài sơ học thiển, chỉ là một thợ thủ công nho nhỏ, giờ thân thể tàn tật không làm được nữa, thực không tiện tới cửa quấy rầy tướng quân.”


“Tả Thanh Thu, hãy bớt sàm ngôn đi, ông đây đã đặc biệt đến mời, mẹ nó còn lên mặt cái gì! Một câu thôi, ngươi đi không?”


Ông thản nhiên nhìn kẻ đang nổi giận, chỉ nhàn nhạt nói hai chữ: “Không đi.”


Lần này, võ tướng kia nổi trận lôi đình, rút đại đao trên lưng ra, chỉ vào ông nói: “Được, ngươi không đi cũng được, giao tất cả bản vẽ về Hắc Hỏa ra đây! Ta tạm tha chết cho ngươi!”


Ông lạnh lùng nhìn tên kia, chỉ nói: “Thiên hạ này, lửa chỉ có màu đỏ, vàng, xanh, làm gì có lửa nào màu đen?”


Võ tướng thẹn quá hóa giận, chửi ầm lên: “Tên khốn kia, mẹ nó rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt! Người đâu, bắt hắn cho ta. . . . . .”


Ông nghe vậy, chỉ bước lên trước một bước, vẻ mặt nghiêm nghị lời nói sắc bén, hét lớn một tiếng.


“Ai dám tiến vào, ta sẽ đốt trọi!”


Tất cả binh lính nghe vậy cứng đờ, không ai dám động đậy, cả viên võ tướng cũng bị khí thế lạnh lùng của ông làm khiếp sợ.


“Trung Nguyên hai trăm năm qua chinh chiến liên tục, thành nát ruộng hoang, ngàn dặm không có một ngọn cỏ, người chết đói khắp nơi. Ta tạo ra Hắc Hỏa là để bảo vệ quốc gia, không phải vì tranh vì chiến!” Ông trợn mắt nhìn chằm chằm mọi người trong sân, giương giọng hô lớn: “Nói cho tướng quân, nếu thực sự có lửa màu đen vậy nó cũng là ‘đen’ không nên tồn tại trên đời này! Cho dù Tả Thanh Thu ta thực sự có Hắc Hỏa, cũng sẽ không giao nó cho bất cứ kẻ nào, tuyệt đối không để các người khởi binh gây chiến! Ta tình nguyện mang theo nó cùng vợ con ta xuống Hoàng Tuyền!” Nói xong, ông ném ngọn nến trong tay xuống đất.


Chỉ nháy mắt, lửa từ phía trước ông bắn ra bốn phía dọc theo khung cửa, khung cửa sổ, cột nhà lan lên. Một tiếng nổ vang lên, cả căn phòng dần sụp xuống, sau đó lửa cháy ngùn ngụt đến tận trời, thổi tung đám người trong sân.


Bọn lính bị thổi bay đầu óc choáng váng, mê man ngẩng đầu lên, chỉ thấy lửa trong đêm tối bốc lên như rồng bay rồi lập tức thu lại. Mọi người thấy thế đều rợn tóc gáy, chẳng nghĩ được gì vội đứng lên hốt hoảng chạy trốn.


Lửa lại bùng lên, thổi bay mọi thứ quanh mình, không bao lâu đã nuốt trọn cả căn nhà.


Lửa thiêu cực mạnh cực nhanh không ai dám lại gần, đợi đến khi lửa tắt khói tan thì trời đã sáng bảnh.


Bọn lính tìm kiếm trong căn nhà vẫn còn hơi nóng hừng hực, chỉ tìm được ba bộ xương bị cháy biến thành màu đen, gần như vừa chạm vào đã vỡ vụn.


Đám người mặt xám mày tro, trong lòng còn sợ hãi nhìn nhau, chỉ có thể sờ mũi rồi đi.


Gió thổi ào ào cuốn theo hài cốt đã biến thành tro. Tro đen bay lên lướt qua bầu trời trong vắt.


Đến Tây Thiên…

Advertisements

11 thoughts on “[ Thượng ] Chiến Lang – Giới thiệu + Mở đầu

  1. Lệ Thu chào ngài Thanh Thu. Vĩnh biệt ngài luôn.
    Tự nhiên tôi nghĩ Hắc Hoả là pháo hay bom ấy nhé

  2. t đọc văn án + mở đầu mà sao cảm thấy nó ngược quằn quại vậy nè. Vậy là bao nhiêu ngày chờ đợi t đã lọt vào hố ngược sao TTTT_TTTT

  3. sao thấy … thật khó tả ==’
    lần đầu đọc truyện Hắc Khiết Minh, thấy có người chết, thật xúc động buồn thương =.=
    lần thứ hai, vẫn xúc động ==’
    lần thứ n, ko cảm xúc, chỉ thấy sao nhiều kiểu chết vậy =.=

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s