Yêu vật – Chương 53 {HOÀN}

yeuvat1

Chương 53

Editor: đỗ béo 

Betor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Cách ám sát tốt nhất thất bại, tôi đành phải đánh bừa. Tôi bắt đầu dùng Cuồng Phong Đao hóa thành rất nhiều phân thân, với mắt người thường thì không thể nhìn được tốc độ di chuyển, chỉ thấy như vô số vạch đen đan xen nhau trong không khí, vừa lướt qua sẽ tan thành mảnh nhỏ.


Xi Ly Quân không nhanh không chậm giơ roi lên phòng thủ.


Nhìn hai người nhìn như sức mạnh ngang nhau, nhưng cách chiến đấu của tôi lại tốn rất nhiều sức. Đợi đến khi tôi dùng hết sức rồi sẽ phân rõ thắng bại ngay. Nhưng thiên giới đang đuổi giết Xi Ly Quân, tôi không tiếc mất nhiều sức hơn, cố tình để trận đánh này trở nên rầm rộ hơn, chỉ cần chống đỡ thêm mấy tiếng chờ khi nhân viên công ty quản lý đi làm, đến đảo nhỏ này quét dọn sẽ phát hiện ra chuyện kỳ lạ rồi báo cảnh sát. Lam Lăng sẽ lập tức đưa thiên binh tới bắt tên vô liêm sỉ này.


Tình hình thuận lợi như trong dự đoán, khoảng hai mươi phút sau, mặt trời bắt đầu nhô lên. Trong lúc phòng thủ Xi Ly Quân bỗng nhiên mở miệng nói: “Nàng chỉ biết sức mạnh lúc bình thường của ta, lại không biết rằng khoảnh khắc giao nhau giữa ngày và đêm là lúc sức mạnh rắn hai đầu tăng lên.”


Tôi nhận ra không ổn, lùi lại vài bước: “Anh nói một đống thứ linh tinh là muốn kéo dài thời gian.”


Xi Ly Quân liếm liếm môi, trong mắt lóe lên từng sự tàn nhẫn: “Ta kéo dài thời gian cũng chỉ chờ đợi thời khắc này.”


Sức mạnh của anh ta tăng vọt, khói độc từ cây roi có thể làm tan chảy cả sắt thép, roi tăng tốc quất thẳng đến chỗ tôi.


Nhịp điệu chiến đấu rối loạn, tôi trở tay không kịp, bị roi đánh trúng vào trước ngực, bay ra ngoài đập vào bức tượng thị trưởng bằng đồng. Da thịt lại đốt tỏa ra cái mùi khó ngửi, độc dược bắt đầu ăn mòn da thịt, tôi đau đến mức hít một hơi lạnh. William chạy tới, chắn trước mặt tôi, liều chết bảo vệ.


Xi Ly Quân phe phẩy roi, hỏi tôi như kiểu đùa bỡn với con chuột: “Tiểu Dạ đồng, ta thích nàng như thế, có muốn ta cân nhắc cho nàng một cơ hội nữa không? Chỉ cần nàng gọi một tiếng Xi Ly ca ca, thành tâm nhận sai, nói không chừng ta sẽ tha cho nàng một mạng, phế đi yêu lực của nàng giữ lại làm thiếp.”


Với tình thế trước mắt, đến đồ ngốc cũng biết anh ta chỉ muốn làm nhục tôi mà thôi, cho nên tôi nhổ nước miếng về phía anh ta.


William ôm tôi, rưng rưng hét về phía Xi Ly Quân: “Cút! Anh không yêu Dạ Đồng, mà chỉ yêu chính bản thân mình! Dạ Đồng bị cái loại biến thái như anh thích đúng là sỉ nhục! Sỉ nhục!”


Tôi sờ sờ đầu chó của anh ta, khen ngợi: “Mắng đúng lắm.”


Sau lưng Xi Ly Quân, bầu trời dần xuất hiện một rặng mây đỏ. Tôi mừng như điên, bám vào William cố gắng đứng lên, cười nói: “Anh cho rằng chỉ có anh mới kéo dài được thời gian sao? Anh cho rằng tôi còn có chuyện gì để nói với tên biến thái như anh sao? Tôi cũng chỉ kéo dài thời gian đợi cứu binh thôi!”


“Cứu binh?” Xi Ly Quân dường như nhận ra điều gì, lắc đầu, “Đừng phô trương thanh thế, ta đã sai yêu quái phong tỏa toàn bộ pháp chú truyền tin ở biệt thự của nàng, theo dõi hành động của vẹt, cắt điện thoại và internet trong biệt thự, còn phái người theo dõi nàng nữa. Nàng không thể có cơ hội gọi cứu binh được.”


“Nói anh là đồ nhà quê đúng là đồ nhà quê! Thời đại Internet rồi! Cách liên lạc không hơn một nghìn cách thì cũng có mấy trăm, ai còn dùng điện thoại nữa?” Tôi đau đến mức mặt cũng giật giật nhưng vẫn còn vui sướng khi người gặp họa, “Con người thời đại mới đều dùng mạng di động! Đánh chữ nhắm mắt cũng đánh được, còn phải nhìn bàn phím sao? Lúc ấy tôi đang dùng QQ chế giễu cái ảnh tự sướng của Chu Tư Tư đần độn, phát hiện ra không thấy William tôi đã nhét di động vào túi. Lúc nói chuyện với anh, tôi cố ý bước vào ra khỏi phạm vi kết giới, tín hiệu GPRS rất mạnh. Tôi vừa nói chuyện với anh vừa lén chế độ chat voice, sau đó nhắm mắt đánh chữ, rồi gửi số điện thoại và địa chỉ của Hồng Vũ cho cô ấy, để cô ấy đi báo cho Hồng Vũ biết.”


Rặng mây đỏ tới gần, hơi nóng ùn ùn kéo đến.


Xi Ly Quân không dám tin nhìn lên Hồng Vũ oai phong lẫm liệt và Lam Lăng với đội thiên binh thiên tướng đứng giữa không trung.


Yêu quái mạnh đến đây cũng không thể đánh lại mười vạn thiên quân, anh ta đã hết hy vọng rồi.


Sống hay chết phải xem quyết định của Thiên giới.


Tôi mơ hồ nhìn thấy trong đám chúng tiên có một khuôn mặt đen sì râu ria xồm xàm, tay trái cầm pháp khí, tay phải nắm đại đao. Tôi vội rụt vào trong lòng William, đẩy cái đầu chó của anh ta lên trên để không bị nhìn thấy.


William hỏi: “Ai thế?”


Tôi nuốt nước miếng, khẽ nói: “Sư phụ.”


William chưa bao giờ gặp sư phụ, cũng nuốt nước miếng có vẻ rất căng thẳng.


Ai nói dáng vẻ của thần tiên phải tiên phong đạo cốt? Bộ dạng sư phụ nhà tôi như đồ tể giết heo bán chó, gương mặt hung tướng, còn có một đống râu xồm vừa thô lại vừa cứng, ai thấy cũng tưởng là Chung Quỳ [1]. Ham mê lớn nhất của ông ấy chính là biến tôi về thành hình mèo, đầu tiên là ấn đệm thịt, sau đó ôm chặt vuốt lông tôi, còn nói mấy câu vô tích sự buồn nôn, tôi bị vuốt đến chảy nước mắt ra mà vẫn không dám nói “Không” với ông ấy.


[1] Thần Chung Quỳ: vị thần có thể đánh quỷ trong truyền thuyết, dân gian xưa thường treo ảnh của Thần, cho rằng có thể trừ được tà ma.


Lam Lăng thấy người đông thế mạnh, đi đến giải độc chữa thương cho tôi. Tôi nhân cơ hội đuổi William đi, hỏi anh ta: “Tô Trọng Cảnh ở đâu?”


Lam Lăng liếc mắt nhìn William một cái: “Em cho rằng Hồng Vũ sẽ nhận sư đệ lung tung sao?”


Tôi giận: “Anh ta tốt thế sao lại biến thành chó được?”


Lam Lăng im lặng rất lâu, từ từ nói: “Sau khi nhớ lại tất cả, Tô Trọng Cảnh vốn có thể thành tiên lại cam nguyện rơi vào Súc Sinh Đạo vì em. Anh ta nói đối tượng em thích là mèo, nên chỉ trông mong có kiếp có thể biến thành mèo để tới tìm em. Đáng tiếc luân hồi không thể đoán trước, vận khí của anh lại xui khủng khiếp, không thành chuột thì cũng thành kiến. Mấy trăm năm liền, vất lắm vả mới có một lần thành gấu mèo, nhưng lại là con cái. Bọn anh cảm thấy anh ta thật sự rất đáng thương nên nhân lần này biến thành chó, theo nguyên tắc chó mèo chung nhà thân thiết nên mang anh ta về nhà cho em làm quen trước. Không ngờ em lại kháng cự như vậy nên bọn anh chưa kịp nói…”


“Anh ta là đồ ngốc!” Tôi tức giận đến mức miệng vết thương cũng đau, đau đến mức nước mắt cũng chảy ra, “Chẳng trách làm quan cũng không nổi! Mấy kiếp mà vẫn ngu ngốc như vậy! Vô dụng! Đáng đánh đòn!” Bây giờ ngẫm lại, thái độ của Hồng Vũ với William tốt đến bất ngờ, dù William xử sự rất ngốc nhưng chỉ số thông minh lại rất cao, tốc độ học tập cũng nhanh hơn các yêu quái mới sinh khác.


Lam Lăng vô cùng đồng cảm: “Cậu ấy rất thích em đấy.”


Tôi quay đầu: “Ai muốn anh ta thích!”


Lam Lăng gật đầu: “Có thể chịu được tính cách kỳ quái này của em đã không dễ rồi. Chẳng trách em lại thích cậu ta.”


Tôi giận: “Ai thích anh ta! Nói lung tung em cắn chết anh!”


Lam Lăng lập tức sửa lời: “Muốn nói với cậu ta không?”


“Không nói!” Tôi tức giận: “Bánh Chưng cũng là tên khốn kiếp, cho dù có biến thành chó thì vẫn bị bắt nạt đến chết!”


Lam Lăng buông tay ra: “Dù sao cũng không phải chuyện của anh, tùy em thôi. Này, giúp em việc lớn như vậy, có rảnh thì phải nói tốt anh với Hồng Vũ đấy…”


Tôi gật đầu: “Em sẽ nói với chị ấy anh được phú bà bao nuôi.”


Tay Lam Lăng đang băng vết thương cho tôi dùng sức, tôi hét thảm một tiếng “Oa oa oa”. William ở đằng xa đau lòng dựng thẳng đuôi lên, sau đó bổ nhào đến, vội vàng hỏi Lam Lăng: “Cô ấy có sao không?”


Lam Lăng thản nhiên nói: “Lòng dạ không được tốt cho lắm.”


Đầu óc William đã rối như tơ vò, anh ta hỏi như cha mẹ chết: “Lòng dạ hỏng rồi thì sẽ chết sao?”


“Sẽ tức chết!” Tôi đập một phát lên đầu anh ta.


Xa xa truyền đến tiếng gọi thân thiết: “Đồ nhi ngoan.”


Hỗn chiến đã chấm dứt, sư phụ không biết xấu hổ của tôi mang theo đống râu xồm dùng ánh mắt “yêu thương” nhìn về phía chúng tôi, hình như muốn chạy đến để thể hiện tình thầy trò.


Tôi rùng mình, kéo tai William nói: “Chạy mau.”


Người hiền lành như William mà cũng bị ông ấy nhìn đến mức dựng thẳng đuôi, vội biến về hình chó, cõng tôi trên lưng, nhảy lên thuyền thiên nga chạy trốn.


Hồng Vũ hiếm khi nể tình tình cảm sư tỷ muội, ngăn sư phụ lại, nói chuyện với ông ấy.


William sống chết giẫm chân đạp, vội vàng rời khỏi hiện trường khủng bố.


Trăm ngàn năm qua, kiến trúc thay đổi, rừng rậm thay đổi nhưng ánh mặt trời vẫn ấm áp như xưa.


Trên đường trở về, tôi nằm sấp lên lưng chó Golden Retriever, bộ lông dài mang theo hương vị ấm áp, miệng vết thương hình như cunxg không còn đau nữa rồi. Trong công viên cây cối xanh mướt, dường như chúng tôi trở về rất nhiều năm trước, từng cơn gió nhẹ thổi qua, nước suối róc rách, tôi và chàng nhàn nhã sưởi nắng.


Xóa bỏ tổn thương, dứt bỏ thành kiến, cởi bỏ khúc mắc, tôi có cảm giác thật thoải mái.


Bỗng nhiên tôi cảm thấy như thế này rất tốt.


Tôi gọi điện cho Chu Tư Tư: “Thời cổ đại vàng là đồng, không cho phép quỵt nợ, trả nợ nhanh lên.”


Chu Tư Tư ngây người một lúc mới hoan hô một tiếng, vui vẻ đi tìm mẹ đòi tiền.


William hỏi lại lần thứ một ngàn không trăm linh một: “Dạ Đồng, đợi vết thương khỏi rồi, cô đến công viên trò chơi với tôi nhé?”


Lần đầu tiên tôi sảng khoái đáp: “Được.”


William mừng như điên: “Cuối cùng cô cũng đồng ý hẹn hò với tôi rồi?”


“Ai nói là hẹn hò?” Tôi đập cái đầu chó của anh ta, lên án mạnh mẽ: “Chỉ là bị thương ở nhà lâu ngày sẽ chán nên muốn đi ra ngoài chơi thôi! Tóm lại tôi muốn có người xách túi trả tiền làm cu li!”


William cười đến mức miệng không khép lại được: “Tôi là cu li! Tôi thích làm cu li nhất! Tôi thích Dạ Đồng nhất!”


Tôi giận: “Tôi ghét anh nhất!”


William vui vẻ chạy: “Ghét đi ghét đi!”


Bầu trời tràn ngập ánh nắng, xe cộ như mắc cửi.


“Nhìn kìa, có một con chó lông vàng cõng mèo trên lưng đang chạy kìa?”


“Đáng yêu quá, mèo chó một nhà thân thiết!”


“Chụp nhanh đi rồi đăng lên Microblogging!”

*******

p/s: Vậy là Yêu Vật đã kết thúc rồi, tuy rằng kết thúc nhưng đây là một khởi đầu mới tốt đẹp cho Dạ Đồng và William ^____^ Cảm ơn tất cả độc giả yêu dấu đã gắn bó với Yêu vật, đỗ béo và mèomỡ trong hơn 1 năm tiến hành bộ truyện. Mong rằng Ổ Mèo sẽ tiếp tục nhận được sự ủng hộ của mọi người.

Thân!

Untitled-2

{ Yêu Vật – Quất Hoa Tán Lý 16/07/2013 – 29/07/2014 }

20 thoughts on “Yêu vật – Chương 53 {HOÀN}

  1. Chia buồn với cô Đỗ.
    Té ngửa với tạo hình hắc ám của sư phụ Dạ Đồng.
    Truyện hết mất rồi, tôi còn tưởng nó còn dài dài nữa cơ. Cảm ơn cô Đỗ và cô Mỡ. (Ưu tiên đặt tên cô Đỗ trước nhé). ❤

  2. Ôi tôi shock quá, cứ nghĩ truyện sẽ còn dài dài nữa, các nhân vật phải bị ngược lên ngược xuống cơ. Cô Dạ Đồng này tính trẻ con quá, lúc kết truyện so với lúc đầu truyện cũng không trưởng thành lên tẹo nào. Thank 2 cô đã edit nhé !

  3. Đọc truyện này hơn 1 năm mới xong 😀 Cảm ơn 2 ss ❤

    Chap 27
    “Điều khiển từ xa của điều hòa không có pin, đều do anh LOẠN LÀM"

    “Chó là sinh vật đáng ghét nhất thế giới! Toilet rỉ nước, cỏ không cắt, dị ứng phấn hoa, bệnh chó dại tất cả đều là lỗi của anh! Đáng giận HƠI là sáu giờ sáng đã để mèo rời giường!

    Chap 28
    MÂT hai giờ, trải qua đủ loại cay đắng gian khổ vẽ ra một trận pháp, thắp năm cây nến âm đỏ quý giá, không tiếc trả giá dán thêm đủ loại bùa chú LẾN gáy anh ta, sau đó giơ bản “Niệm chú trừ tà nhập môn đơn giản” mới phát hành lên, vung kim cang xua khí, chậm rãi đọc chú ngữ trong sách.

    Chap 30
    Vui VÈ làm bạn mấy năm, sau đó bị vứt bỏ, đổi lấy kết cục tàn khốc nhất trên đời.

    Tôi mất rất lâu mới quên đi đoạn ký ức khắc cốt ghi tâm này, quên gương mặt của anh ta, cất giấu chuyện xưa vào sâu trong lòng, nhưng dù thế nào cũng không quên được đôi mắt anh ta cũng giống William không dính chút bụi, không ngừng gợi lại chuyện cũ, khiến người ta chán ghét. Tôi oán hận tất cả những GI liên quan đến anh ta.

    Chap 31
    Đến trước tủ lạnh lấy bánh ngọt cá ngừ cali William chuẩn bị ra ăn hết, sau đó trốn khỏi nhà đến một nơi không ai biết mười NGÀY NGÀY nửa tháng để giảm bớt không khí xấu hổ.

    Chap 32
    TÔI tâm huyết TÔI dâng trào, liền kể chuyện tỷ muội xưa cho hắn nghe, không ngờ tên nghèo kiết hủ lậu kia viết lại nổi tiếng.”

    Chu Tư Tư vứt băng dính, nhào đến, mắt lấp LẢNH hỏi: “Nói nghe chút.”

    Sau đó kể ra yêu cầu: “Là người đọc sách, bộ dạng anh tuấn, A A cao lớn uy vũ, phải có tình có nghĩa, gia cảnh tốt, mẹ chồng dễ ở chung, muốn…”

    Chap 39
    Vẹt chớp chớp mắt. Người ở bên ngoài rất biết giả vờ, khiến người ta vui vẻ lại có nhiều bạn NÈ như cô ta tuyệt đối không hiểu.

    Chap 40
    Tôi biết thủ đoạn của Xi Ly Quân, không phải ai cũng chịu đựng được, cho nên VỚI DÙ cô ta ‘gió chiều nào theo chiều nấy’ tôi cũng chẳng để ý, chỉ cảm thấy bất an với hộp sứ trên tay cô ta.

    Chap 46
    Khi tôi bắt đầu nói năm đó uy phong tay đánh hổ vuốt cào cá sấu, MẶT Tô Trọng Cảnh MẶT bắt đầu đỏ lên, đỏ đến mức máu như sắp chảy ra.

    Còn bé ngoan thật sự đi học chẳng những không thể tham gia khoa cử, người thân mất hết, ngay cả CƠN no ấm cũng không có

    Chap 49
    “A, là cái đuôi, cái đuôi…” Chu Đại Lang đột nhiên tỉnh rượu, đôi mắt trợn to như chuông đồng, nhìn chằm chằm vào tôi, dùng CẢ lẫn chân bò lùi về phía sau, “Yêu, yêu…”

    Tôi cũng không để ý khi bị anh ta nhìn THẾU, sự tin tưởng này xuất phát từ nội tâm cho dù anh ta không phải là người trong tộc tôi.

    Con người trên thế giới này sinh ra chẳng khác gì nhau! Hai mắt một mũi, chẳng có gì đặc sắc. Ít nhất thì dáng vẻ này của anh dù có đi lẫn vào trong đám người, tôi còn tìm được! Rõ ràng là anh chê tôi xấu TÌNH!"

    Chap 50
    Nến yến lặng chạy đến tận HỪNG đông.

    Chap 51
    Trên bầu trời truyền đến giọng nói quen thuộc, âm điệu bình tĩnh như hồ nước nhưng bên trong lại cất giấu nhiệt độ nóng cháy như lửa. Là Hồng Vũ: “Hóa ra là súc sinh Dạ DỒNG! Phụng lệnh thiên hoàng, bắt cô về quy án!”

    Chap 53
    Trên đường trở về, tôi nằm sấp lên lưng chó Golden Retriever, bộ lông dài mang theo hương vị ấm áp, miệng vết thương hình như CUXNG không còn đau nữa rồi

  4. cảm ơn các editor đã làm bộ này. Tuy công sức các bạn bỏ ra 1 năm mà mình đọc trong có 2 ngày cảm thấy có hơi bất công nhưng mà trong 2 ngày có nhiều cảm xúc lắm. Đọc đoạn Mèo ngơ ngác phát hiện quá khứ thay đổi thì hiện tại Bánh Chưng cũng ko còn nữa mình khóc sướt mướt >”<

    Chúc các editor vẫn luôn tràn đầy sức khoẻ và nhiệt huyết để tiếp tục edit cho mình đọc chùa nhé. Dạo này đọc Phiếu cơm nên cũng biết đến cảm giác mong chờ từng chương rùi =.=

  5. Cảm ơn 2 bạn đã làm bộ truyện này 🙂 không biết nói gì hơn …:) rất mong có thể đọc ddupwcj nhiều truyện hay ở nhà bạn . Cảm ơn 2 bạn nhiều 🙂

  6. Cơ mà cho em hỏi cuối cùng là anh chó có kí ức của kiếp trước phải không ạ? Thế mới yêu chị mèo nói một đằng làm một nẻo.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s