[Đoản văn] Hoa nở – Cố Tây Tước

8849320490_09a84d4bbb_b

HOA NỞ

Tác giả: Cố Tây Tước
Editor: mèomỡ
Thể loại: Đoản văn, hiện đại, tình có chủ ý, ngọt, HE
Số chương: 2 chương

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com)


1, Để ý, không để ý


Hôm nay đến phiên Trang Tiểu Tự ra ngoài mua cơm cho toàn thể nam nữ già trẻ trong văn phòng. Vào tháng ba, tháng tư hoa dương trong khu buôn bán nở rộ như tuyết rơi nhìn rất đẹp, cho nên Trang Tiểu Tự đi rất chậm, cứ từ từ bình thản đi đến cửa hàng bán đồ ăn cô hay mua. Không ngoài ý muốn cửa hàng đã kín người hết chỗ.


Cô đứng cuối hàng, lát sau lại có người đến đứng phía sau cô. Trang Tiểu Tự theo bản năng nhìn lại. Oa!


Không phải chứ? Người cô yêu thầm cũng đến đây mua cơm sao? Không phải anh luôn ăn ở tiệm cơm nóng sao? Thỉnh thoảng mới ăn rau xào, cũng chỉ có vài lần đi ăn lẩu cùng đồng nghiệp. . . . . . Hôm nay sao lại ăn xào rau tiếp vậy? Tháng này anh thật siêng ăn quá đi. . . . . .


Trang Tiểu Tự quay đầu nhìn thẳng phía trước, lặng lẽ điều chỉnh nhịp tim đập quá nhanh. Bộ đồng phục cảnh sát của anh hôm nay vẫn phẳng phiu như mọi ngày, rất có khí thế. Tiểu Tự cảm thấy tim mình đập càng lúc càng nhanh, đành chịu thôi, hiếm khi nào được đứng gần anh như vậy, đừng bảo mặt cô cũng đỏ rồi đấy nhé? Tiểu Tự vội vàng hít sâu.


Lúc này di động của cô vang lên, cô luống cuống rút ra xem. Là tin nhắn mẹ cô gửi, trên đó viết: ‘Sau khi tan tầm đừng quên đi gặp vậy anh chàng công chức nhà nước kia đấy!’


Trang Tiểu Tự muốn đập đầu vào tường. Cô len lén cất điện thoại di động, đi xem mắt, aiz, hai mươi lăm tuổi đã đi xem mắt, đã là thời kỳ nào rồi. Hơn nữa, cô đã có người để mà yêu thầm, những người khác trong mắt cô chỉ là mây trôi mà thôi.


Nhưng Tiểu Tự thật thương cảm nghĩ: mình ở trong mắt anh ấy chắc cũng chỉ là mây trôi thôi.


Người phía sau đang nghe điện thoại, giọng nói trầm trầm dịu dàng, “Ừ, được, con phải ngoan đấy nhé. . . . . .”


Nếu người ở đầu kia điện thoại là cô thì tốt biết mấy.


Yêu thầm anh đã hai năm rồi ấy nhỉ? Tiểu Tự đã quên lần đầu tiên nhìn thấy anh là lúc nào, cảnh tượng như thế nào? Người ta nói lần đầu tiên tình cờ gặp là rất khó quên nhưng Trang Tiểu Tự lại không nhớ nổi. Có thể là lúc lướt qua nhau trên con đường hoa dương kia, có thể là lúc nhìn thấy anh từ trong đồn cảnh sát đi ra, có thể là lúc đi vào cùng một quán ăn với anh. . . . . . Dù sao hiện giờ nhớ lại mới thấy nơi nào cũng có bóng dáng anh.


Nhưng anh rõ ràng đã có người yêu rồi.


Rút cuộc đợi đến lượt cô gọi món ăn, Tiểu Tự vội vàng chọn xong ra bên cạnh chờ, cũng thừa cơ nhìn anh thêm vài lần. Anh lại cắt tóc, ngón tay thật là đẹp. Ơ? Anh đổi điện thoại mới, tuần trước vẫn còn là cái màu đen . . . . . . Đúng lúc này, anh đột nhiên nói với Trang Tiểu Tự đứng chờ đồ ăn cách đó ba mét, “Cô có lẻ tiền không?”


Trang Tiểu Tự như ở trong mộng mới tỉnh, “A, có!” Cô vội lấy ví đựng tiền lẻ từ trong ba lô ra, dốc một đống tiền xu đưa cho anh. Đầu óc cô còn chưa kịp nghĩ, chỉ thấy anh nói với mình là cơ thể như được lên dây cót, ngoan ngoãn làm theo lời anh nói.


Người đàn ông nhìn cô, “Không cần nhiều như vậy đâu.” Anh đưa tay cầm một đồng, sau đó nói, “Cám ơn. Lần sau sẽ trả lại cho cô.”


Trang Tiểu Tự há miệng thở dốc, không nói được gì, cuối cùng chỉ lắc đầu.


Hôm nay, Tiểu Tự cứ ngẩn ngơ, trong lòng có ngọt ngào, có mất mát, có kích động, có phiền muộn. . . . . . Đến lúc tan tầm một cuộc điện thoại của mẹ mới khiến cô quay trở về với hiện thực.


Đối phương là công chức nhà nước, tuổi mụ vừa tròn ba mươi tuổi, có nhà có xe, cao gần một mét tám, tốt bụng, gia đình trí thức, cha mẹ đều có lương hưu. Tóm lại tất cả điều kiện đều ổn. Trang Tiểu Tự nghĩ rằng, dù vậy đi chăng nữa thì anh ta cũng không phải là ‘anh’.


Cuối cùng cô vẫn ngồi xe đến nơi hẹn, bởi vì người nhà đã cảnh cáo cô mà không đi thì liệu hồn! Hai người lúc trước chỉ dùng tin nhắn để liên lạc một lần. Đến nơi Tiểu Tự gọi điện thoại cho người nọ, kết quả là máy bận. Cô tự chọn chỗ ngồi trước, một lát sau có tin nhắn của đối tượng xem mắt gửi, anh ta nói: Xin lỗi, phiền em chờ năm phút.


Tiểu Tự không quan tâm, gọi nước trái cây vừa uống vừa chờ, thuận tiện dùng di động lướt blog, còn viết một cái status mới: Hôm nay anh ấy nói chuyện với tôi, rất muốn về nhà từ từ gặm nhấm năm mươi lần! Ai, đáng tiếc tôi đang đi xem mắt, mong rằng kết thúc sớm một chút. Ài, đối phương nhất định cũng không thích tôi, điều kiện cao cấp thế cơ mà.
Bạn tốt A lập tức comment : Ôi, Tự MM à, anh ta nói chuyện với bạn tức là cũng có ý với bạn đó! Mau đem YY suốt hai năm qua của bạn biến thành hành động đi!

[1] MM – từ mạng: Muội muội.
[2] YY – từ mạng: Ý dâm, có ý đồ không trong sáng với ai đó.


B: Hạ gục anh chàng đẹp trai đồng phục cấm dục là phiêu nhất! Tiến lên Tiểu Tự!


C: Tự MM, lao vào vòng tay đàn anh đi em, em là người đầu tiên anh thích khi học năm nhất đấy. Người khác không cần cô bé ngốc này thì anh cần!


Tiểu Tự không nói gì out blog, lúc này di động lại vang lên, anh ta nói: Tôi đến rồi.


Tiểu Tự vội vàng ngẩng đầu nhìn ra cửa quán trà, sau đó liền trợn mắt há hốc mồm!


Lại sau đó, cô nhìn anh đi thẳng về phía này, đứng lại trước mặt cô, nói: “Trang Tiểu Tự.” Anh dùng câu trần thuật, không phải câu hỏi.


Tiểu Tự sững sờ gật đầu, “À, vâng.”


Anh ngồi đối diện, nói: “Thật xin lỗi, tôi đến muộn.”


“Không sao. . . . . .”


Người phục vụ đi đến, anh gọi một ly trà xanh, sau đó nhìn Trang Tiểu Tự, “Tôi tên Tàng Lam.”


Em biết anh tên Tàng Lam. Sao cô lại quên hỏi tên đối tượng xem mắt cơ chứ? Người lớn nhà cô cũng vậy, toàn gọi anh là anh chàng công chức nhà nước, cho nên mới xảy ra hiểu lầm như vậy. Không, đây không hẳn là hiểu lầm, đây là. . . . . . là. . . . . . Trang Tiểu Tự không nghĩ ra được. Chỉ cảm thấy giây phút này trong lòng trào dâng đủ loại cảm xúc rối rắm, khó có thể phân biệt được. Đương nhiên, cô không hề phủ nhận, nhiều nhất là vui mừng! Anh đến xem mắt, anh còn chưa có người yêu.

“Em hai mươi lăm tuổi đúng không?”


Một tay Tiểu Tự ở dưới bàn nắm lấy mu bàn tay kia, hi vọng mình có thể bình tĩnh một chút, “Vâng ạ.”


Tàng Lam có một đôi mắt rất sáng rất cơ trí, giống như chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhìn thấu suy nghĩ của người ta. Trang Tiểu Tự không biết chút suy nghĩ của cô có phải đã bị anh nhìn thấu rồi không?


“Em có yêu cầu gì về nhà trai không?” Tàng Lam hỏi.


“Không, không có.”


Tàng Lam nhàn nhạt nở nụ cười, sau đó hỏi: “Tôi có một đứa con ba tuổi, có lẽ người giới thiệu chưa nói cho em, em có để ý không?”


“Hả?!” Trang Tiểu Tự rất kinh ngạc, cô kinh ngạc không phải vì anh đã có con, mà là, không, nên nói như thế nhỉ? Cô kinh ngạc anh có con, nhưng cô cũng không ngại anh có con riêng đâu. . . . . .


Tàng Lam nhìn vẻ mặt của cô, anh hơi nhíu mày…cũng không ngoài ý muốn, chỉ là có chút mất mát. Đã rất rất lâu rồi anh chưa có cảm giác này, có lẽ, thậm chí chưa từng có, ít nhất không quá rõ ràng như vậy. Tàng Lam nhấp một ngụm trà, bình thản nói: “Tôi đưa em về nhé?”


Tiểu Tự nhìn người đối diện đứng lên, hoảng loạn lập tức đứng lên theo, sau đó không chút nghĩ ngợi liền kéo tay anh lại, “Anh phải đi sao? Em không để ý anh có con riêng đâu! Anh không vừa lòng với em sao? Em. . . . . .” Dưới ánh mắt nhìn chăm chú của người trước mặt, Tiểu Tự dần dần không nói nổi nữa.


Tàng Lam như có đăm chiêu, cuối cùng lặng lẽ cười, “Không, không phải tôi không vừa lòng với em.”


Sau đó, Trang Tiểu Tự không rõ cô bắt đầu hẹn hò với Tàng Lam như thế nào.


Mà rất nhiều ngày sau khi xem mắt, trên cái blog bị Tiểu Tự lãng quên từ lâu, trong bài đăng cuối cùng, phía dưới câu bình luận của vị đàn anh kia, có một câu trả lời: Ai nói không cần.

2, Tình yêu bắt đầu lúc nào chẳng hay


Sau khi hai người “Ở cùng nhau” hơn nửa năm Trang Tiểu Tự mới biết được con của Tàng Lam là con một người đồng đội của anh hi sinh vì nhiệm vụ hai năm trước.


Lúc Trang Tiểu Tự biết điều này, trên tay cô đang ôm cô bé ba tuổi rưỡi thông minh ngoan ngoãn đó. Tiểu Tự ôm cô bé dạy cô bé viết chữ, Tàng Lam đi tới đưa cho mỗi người một ly sữa nóng, nói khẽ: “Được rồi, Niếp Niếp uống sữa xong thì đi ngủ với bà. Tiểu Tự, em uống xong . . . . Anh đưa em về nhà.”


Tiểu Tự không nhịn được bật cười.


Người đàn ông này vẫn ung dung lạnh nhạt, nghiêm túc đáng tin cậy giống như những ngày cô lặng lẽ dõi theo anh trước kia. Nhưng hiện giờ Trang Tiểu Tự và anh đã thân thiết, nên có những lúc nói chuyện cho dù anh ra vẻ nghiêm túc lại vẫn có thể khiến cô bật cười.


Tiểu Tự nói: “Em không đi được không?” Cô thật sự cảm thấy mình thật to gan.


Tàng Lam sửng sốt, xoa xoa đầu cô nói: “Chuyện sớm hay muộn, em vội làm gì?”


Trang Tiểu Tự đỏ ửng cả mặt.


Trên đường Tàng Lam đưa cô về, có lẽ là vì ly sữa nên Trang Tiểu Tự ngủ quên trên xe.


Tàng Lam quay đầu nhìn cô một cái, thở dài: “Thật đúng là không đề phòng anh chút nào.”


Lần đầu gặp cô là hai năm trước, ngày đó tâm trạng anh khá tệ, sau khi tan tầm liền đến siêu thị mua bia. Từ lúc anh vào siêu thị cứ có người lẽo đẽo đi theo sau lưng anh. Lúc đầu anh không thèm để ý, nhưng sau anh thấy thật phiền, xoay người đi thẳng ra sau dãy đồ gia vị, bắt được người định chạy trốn, “Theo tôi một phút, có chuyện gì sao?”


Cô gái này buộc tóc đuôi ngựa, mặc một cái áo len màu đỏ, mặt cũng đỏ như cái áo, ấp a ấp úng nói: “Ví của anh vừa rơi. . . . . .”


Lúc này anh mới nhìn thấy cô cầm ví tiền của anh trên tay, anh vừa cáu vừa xấu hổ, “Rất xin lỗi.”


“Vậy tôi đi đây.” Sau đó cô liền cúi đầu rời đi.


Sau lưng cô bị người ta dán một tờ giấy, trên đó viết: Tiểu Tự MM ngoan nhất! Để các chị bán hộ cho!


Nhìn là biết bị người ta trêu.


Không biết vì sao, lúc nhìn bóng lưng kia tâm trạng tồi tệ cả ngày của anh bỗng vơi đi một nửa.


Thực ra tình yêu đến rất lặng lẽ, có lẽ vào lúc cô cúi đầu đã có chút rung động, có lẽ chính một tia mỏi mệt trên mặt anh đã khiến cô nhớ thương trong lòng. . . . . .


Khi Trang Tiểu Tự tỉnh lại phát hiện không ở nhà mình, đương nhiên cũng không ở nhà Tàng Lam. Đây là. . . . . . Khách sạn? Ở trên giường là áo khoác của anh, trong phòng tắm có tiếng tắm rửa.

A, Tiểu Tự ngẩn người.


Sau đó cô nghĩ “Nếu muốn cái kia, mình có nên đồng ý không đây?” rồi bắt đầu tiến hành đấu tranh tư tưởng kịch liệt.


Kết quả Tàng Lam đi ra, vẫn mặc bộ quần áo lúc trước, chỉ có vạt trước áo sơmi trắng bị ẩm, anh nói: “Vừa rồi em nôn hết sữa lên người anh.”


“Cái gì?” Tiểu Tự không thể tin được mình lại làm chuyện mất mặt như thế. Nhưng cô lại không hiểu: nôn thì nôn, việc gì phải đến khách sạn? Sau này mới hiểu, làm chuyện này ở nhà anh hay nhà cô đều không tiện.
Tiểu Tự lúc này còn không biết, liền đứng lên nói: “Chúng ta về chưa?”


Tàng Lam nói: “Anh đã trả tiền thuê phòng rồi.”


“Vậy, vậy làm sao bây giờ?” Lãng phí cũng không được.


“Hay ở một đêm nhé?” Tàng Lam thật dịu dàng bàn bạc với cô.


Lúc này Tiểu Tự đã hiểu.


Hôm sau nhớ lại đêm nay, Trang Tiểu Tự cảm thấy mình thật ngốc, anh nhất định cũng cảm thấy cô rất ngốc. Trong căn phòng ngập tràn xuân sắc, bầu không khí vô cùng hai hòa, khi cả hai người đang ôm nhau đắm chìm, khi anh tiến vào thân thể cô, cô mở mắt ra, nói một tiếng, “A, rách.”


Tàng Lam thất thần trong nháy mắt, cuối cùng cắn môi cô, chờ cô thích ứng mới chậm rãi ‘mưa xuân trơn ướt’, khiến cô ngoại trừ rên rỉ thì không thể phát biểu thêm câu nào kích thích tự chủ của anh nữa.


Giây phút đó trên mày trong mắt người đàn ông cấm dục này đều mang theo tình ý.


Sau khi kết hôn, Trang Tiểu Tự bắt đầu cuộc sống ‘hai điểm một đường’: công ty và nhà.


Thỉnh thoảng cô tới nhà trẻ gặp thầy của Niếp Niếp. Thầy giáo trẻ lần đầu tiên nhìn thấy Trang Tiểu Tự vô cùng kinh ngạc, “Cô là mẹ của Tàng Duyệt sao? Thật trẻ quá.”


Tiểu Tự không biết nên giải thích tình huống của nhà mình như thế nào, chỉ đành nói: “Thực ra tôi sắp ba mươi rồi.”


“À.” Đối phương vẫn tỏ vẻ không thể tin, bởi vì Trang Tiểu Tự nhìn chẳng khác gì học sinh, nếu nói cô học trung học chắc cũng có người tin. Điều này thực ra phải trách “mắt thẩm mĩ” của cô. Mặc quần áo đều là áo len áo lông, sơ mi T-shirt, lúc nào cũng buộc tóc đuôi ngựa.


Có một năm Tàng Lam đưa cô tham dự bữa cơm hàng năm của đơn vị, năm ấy bọn họ vừa kết hôn, Trang Tiểu Tự lần đầu tiên được Tàng Lam dẫn theo đi gặp đồng nghiệp của anh. Sau đó, đồng chí Tàng Lam đã bị đồng nghiệp giễu cợt cả buổi là trâu già gặm cỏ non. Tàng Lam cười mà không nói, Trang Tiểu Tự thanh minh: “Là em theo đuổi anh ấy!”


Khiến mọi người cười ồ lên.


Tối đó trở về, Tàng Lam quấn quít lấy Trang Tiểu Tự muốn rất nhiều lần. Tiểu Tự cuối cùng mệt đến chết ngất, đành mở miệng cầu xin tha thứ. Tàng Lam lại vẫn ôm cô, Tiểu Tự vô ý thức lẩm bẩm càu nhàu nói: “Em trước kia đã từng YY bị anh chà đạp N lần. . . . . . Quả nhiên hiện thực còn cần thể lực mới chịu được . . . . . .”


Tàng Lam nghe vậy, ánh mắt tối lại. Màn đêm buông xuống Tiểu Tự bị “Chà đạp” đến mức sắp khóc.


“Em YY anh thế nào?”


Em bị ngốc mới nói cho anh. Đàn ông nghiêm túc một khi đã hạ lưu thì đúng là không chịu nổi … Trước khi hôn mê Trang Tiểu Tự nghĩ vậy !

Untitled-2

41 thoughts on “[Đoản văn] Hoa nở – Cố Tây Tước

  1. công nhận dễ thương đáng yêu thật =))))))))))
    và bạn Tự ko phải 1 mình đơn phương 2 năm, bố Tàng cũng ngấm ngầm 2 năm đấy, thề, ông này thuộc loại nguy hiểm ngầm ~~
    ước gì =))))))))))))))))))

      • tôi thích loại tẩm ngẩm a~~ sao ko có ai tương tư tôi nhỉ ~~ buồn ghê ~~ đùa đấy ~~ đang phởn ~~ hay bị điên ~~ đại loại thế =)))))))))))))
        p/s: đang phê trong sự ngọt ngào ~~

          • ờ, con bạn tôi bảo đến ĐH mà ko yêu ai thì sau này khó yêu lắm, có yêu cũng kiểu khác, sau này là yêu để cưới =))))))))))))
            còn tôi thì cảm thấy, tim mình thuộc hàng kim cương bọc giấy bạc, chắc chả có đứa nào lay động được nữa đâu, nên thôi, yêu để cưới cũng tốt, hết mơ mộng =))))))))))
            p/s: là 1 Nhân Mã, lẽ ra tôi nên bay bổng mơ mộng mới đúng, nhưng tôi thực tế đến đáng sợ =)))))))))))

  2. “Được rồi, Niếp Niếp uống sữa xong thì đi ngủ với bà. Tiểu Tự, em uống xong . . . .”

    Thì đi ngủ với anh =))))))

    Anh già giả dạng thanh niên nghiêm túc thế nhưng thực chất rất chi nham hiểm. Nham hiểm nhất là cái đoạn anh nhắc chị là “Anh đã trả tiền thuê phòng rồi.” Lợi dụng sự tiết kiệm của chị kiểu này đúng là quá nham hiểm.

    Vì bị người ta chê già nên tối về anh nóng lòng muốn chứng minh cho chị thấy anh dũng mãnh thế nào *khụ khụ*

  3. đôi khi buổi tối lượn lờ nhà cô mèo có rất nhiu điều thú vị nha 🙂 cái này gọi là 1 mih trong đêm tối mãn nguyện mà đi ngủ =))

  4. Yêu cô Mèo quá cơ, nhờ cô đào lên tôi mới chiêm nghiệm được nhiều lẽ sống như vậy ý.
    1. Thấy trai đẹp rơi ví là phải bất chấp hết lẽo đẽo theo sau chờ đến khi anh để ý đến mình rồi mới trả.
    2. Sau này tuyệt đối ko đc ki bo kẹt xỉn nữa, trai đẹp xin tiền lẻ là phải mở ví cho ngay lập tức. Nếu xin tiền chẵn thì ko tính.
    3. Phải say xe!!! Thấy chỗ nào có khách sạn gần đấy là phải lập tức nôn lên người anh
    4. YY nhiều là tốt cho sức khỏe. =)))))))))))

Trả lời Dịch Phong Hủy trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s