Ép gả vợ hiền – Chương 64.2

epga1

Chương 64.2

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com)



Đoàn Dịch Kiệt đã quen với cuộc sống trong quân doanh, mỗi ngày đến đúng giờ sẽ tỉnh. Anh mở mắt ra, đang muốn dậy lại cảm thấy cánh tay trái bị thứ gì đó mềm mềm ôm lấy. Cúi đầu nhìn lại thấy Hứa Lương Thần ôm cánh tay anh, còn ngủ say sưa.


Đây đúng là chuyện bất ngờ, Đoàn Dịch Kiệt chớp mắt, môi mỏng khẽ cong lên thành một nụ cười. Anh mười mấy tuổi đã đi theo cha mang binh đánh giặc, nhìn thấy đều là khói thuốc súng lửa đạn, tỉnh lại đập vào mắt hơn một nửa là súng ống lạnh như băng. Được một cô gái mềm mại ôm như thế này đúng là lần đầu tiên.


Mũi ngửi được mùi thơm của thân thể thiếu nữ, anh đột nhiên có chút say mê. Nhìn khuôn mặt đang ngủ say như Phù Dung, anh biết từ giây phút nhìn thấy cô, anh đã có một khát vọng không bình thường với cô. Nhưng cô vẫn đóng chặt trái tim mình.


Nhìn nắng lấp ló sau rèm cửa sổ, Đoàn Dịch Kiệt khẽ lắc đầu, cười có chút tự giễu. Tối hôm qua không cho phép mọi người nháo động phòng, ai mà chẳng cho rằng anh được như ý, nào ngờ đâu lại phải chịu dày vò vất vả như thế này, mỹ nhân trong ngực chỉ được nhìn mà không được ăn. Anh yên lặng nằm thêm một lúc, đang muốn nhẹ nhàng rút tay ra, lại nghe Lương Thần khẽ mơ hồ lẩm bẩm một câu. Đoàn Dịch Kiệt ngẩn ra, biến sắc, nhìn cô chằm chằm, bàn tay đang nắm cổ tay trắng noãn của Hứa Lương Thần bất giác siết chặt.

Dường như cảm thấy không thoải mái, Hứa Lương Thần giật giật, mở đôi mắt ngái ngủ, một lúc sau mới hoàn hồn. Cô ngơ ngác nhìn người đàn ông trước mắt, dường như còn chưa nhớ ra mình đang ở đâu.


“Em tỉnh chưa?” Giọng nói trầm thấp quyến rũ của Đoàn Dịch Kiệt từ đỉnh đầu truyền đến, vẻ mặt anh bình tĩnh, giọng điệu lạnh nhạt không khác gì bình thường.


“. . . . . . Chào buổi sáng.” Hứa Lương Thần rũ mắt, giật mình nhớ tới những chuyện đêm qua, mặt hơi đỏ lên.


Đoàn Dịch Kiệt gật đầu, đăm chiêu nhìn cô. Anh bỗng ôm lấy cô, cúi người hỏi: “Tối hôm qua là đêm hoa chúc của chúng ta, còn nhớ không?” Đôi mắt đen sâu không thấy đáy nhìn chằm chằm vào mắt cô, trên mặt có chút trêu đùa.


“Cái gì?” Hứa Lương Thần không hiểu ngẩng đầu. Anh cúi đầu cô lại ngẩng đầu, đôi láy đen lay láy như sao làm anh muốn ngừng thờ. Anh đã nằm mơ thấy đôi mắt lấp lánh như ánh sao này vô số lần, hiện giờ lại ở gần ngay trước mắt. Đôi môi anh đào mím chặt và đôi mắt kia là ấm áp anh tưởng niệm bao nhiêu lần.


Hô hấp ẩm nóng phất qua gò má, Hứa Lương Thần đỏ mặt. Đoàn Dịch Kiệt càng đùa dai siết tay lại, hôn lên đôi môi đỏ mọng mềm mại như chuồn chuồn lướt nước. Hứa Lương Thần xấu hổ, vội lấy tay đẩy anh. Đoàn Dịch Kiệt cười một tiếng, tiếp tục: “Xin lỗi, đánh thức em, muốn ngủ tiếp một lát nữa không?” Tối qua ngủ muộn, chỉ sợ Lương Thần chẳng chợp mắt được bao lâu.


Hứa Lương Thần gạt tay anh ra, nghe thấy bên ngoài đại sảnh dường như có tiếng động, cô nghĩ hẳn là đám a hoàn đã đến. Cô là con dâu mới, sao có chuyện ngủ tiếp không dậy? Vì thế, cô liếc nhìn Đoàn Dịch Kiệt một cái, đứng dậy xuống giường. A hoàn bên ngoài nghe được trong phòng ngủ có động tĩnh, quay đầu đã thấy Lương Thần mở cửa phòng.


Người tới là a hoàn Thanh Hoa và một mama già. Bà Lương và Thanh Hoa vốn đều là người bên cạnh Lư phu nhân, đặc biệt là bà Lương. Năm đó bà là a hoàn hồi môn của Lư phu nhân, nhìn vợ chồng họ kết hôn đến sinh con dưỡng cái, giờ lại đến Đoàn Dịch Kiệt lập gia đình. Bởi vì Lư phu nhân biết hôn sự của con trai có chút đặc biệt, lại không đoán được tâm tư con dâu nên mới phái bà Lương đến hầu hạ.


Nhìn thấy Đoàn Dịch Kiệt và Hứa Lương Thần, hai người cười hì hì hỏi thăm, cà Lương nói: “Thiếu phu nhân dậy sớm vậy.”


Hứa Lương Thần đã từng nhìn thấy hai người này hầu hạ bên cạnh Lư phu nhân, trong lòng cô cũng hiểu thân phận của họ. Hơn nữa cô du học ở Mĩ, sớm có quan niệm tự do ngang hàng, liền gật gật đầu, nhàn nhạt cười nói: “Tỉnh rồi liền rời giường, làm phiền hai vị.”


“Thiếu phu nhân khách khí quá.” Bà Lương cười nói, nhìn Đoàn Dịch Kiệt bên cạnh khẽ cười.


Hứa Lương Thần tuy rằng đã thay quần áo, nhưng khôn khéo như bà, vẫn nhìn ra được manh mối. Chẳng lẽ đêm qua đại thiếu không được như ý? Nhưng vì sao không thấy anh tức giận? Trong lòng bà tuy không hiểu nhưng trên mặt vẫn giữ nụ cười, cùng Thanh Hoa chuẩn bị nước trà và vật dụng.


Hứa Lương Thần rửa mặt xong, Bà Lương nhận một cái khay từ tay a hoàn, phía trên đặt hai tách trà gốm trắng thanh hoa vẽ nhánh mai, cười đưa lên. Hứa Lương Thần vốn định nâng tay nhận, lại thấy Đoàn Dịch Kiệt lặng lẽ giơ tay lên, bà Lương liền cười để a hoàn bưng đi ra ngoài. Trong lòng cô bỗng nhiên rung động, nhìn Đoàn Dịch Kiệt một cái. May mà cô không bộp chộp nhận lấy không lại bị chê cười.


Hai người yên lặng dùng trà bánh, một lát sau, Đoàn Dịch Kiệt ngẩng đầu nhìn đồng hồ lớn trên đại sảnh, quay sang mỉm cười với Hứa Lương Thần: “Đi thôi, bà nội và cha chắc đã dậy rồi.”


Hứa Lương Thần biết vợ chồng tân hôn sáng sớm hôm sau phải kính trà cho cha mẹ chồng, vì thế cô không lên tiếng, theo anh đứng dậy đi ra Tây Uyển.


Ánh mặt trời mới ló, xuyên qua tán trúc xanh tươi tạo thành những chùm sáng loang lổ. Nhìn Đoàn Dịch Kiệt bên cạnh, Hứa Lương Thần bỗng nhiên có cảm giác không chân thật khó hiểu. Cho đến khi nhìn thấy những bóng người trong bụi hoa bóng cây bên đường, cô bỗng thấy buồn cười.


Biết sáng sớm hôm nay, cô dâu mới nhất định phải tới phòng Đoàn lão phu nhân và đại soái, Lư phu nhân kính trà, một ít a hoàn nghịch ngợm, nữ khách hiếu kỳ về cô dâu, hoặc có ý đồ với Thiếu soái mặt lạnh đã sớm tới vườn hoa tản bộ, thường lặng lẽ ngẩng đầu nhìn cửa Tây Uyển.


Nhìn những ánh mắt tò mò hoặc u oán này Hứa Lương Thần hơi ngước mắt nhìn người đàn ông bên cạnh. Đoàn Dịch Kiệt dường như có chút không kiên nhẫn, hơi nhíu mày, nhìn không chớp mắt. Thấy cô lặng lẽ nhìn qua, anh bỗng nhiên đưa tay nắm cổ tay trắng nõn của cô, môi mỏng cười nhẹ.


Hứa Lương Thần ngạc nhiên, có chút hoảng loạn nhìn bà Lương vàThanh Hoa đi theo phía sau. Cô dùng sức giãy ra, nhiều ánh mắt như thế mà Đoàn Dịch Kiệt lại dám làm vậy, da mặt đúng là dày.


Đang oán thầm lại nghe phía trước có người cười nói: “Anh cả chị dâu, chào buổi sáng! Bà nội sáng sớm đã gọi em dậy, nói hai người sắp đến, không ngờ bà tính chuẩn thật đấy.”


Đoàn Kỳ Bình cười nói. Hứa Lương Thần vội ngẩng đầu, đã thấy họ đến cửa lớn ngoài viện của Đoàn lão phu nhân từ lúc nào. Kỳ Bình đi đến cười chào hỏi, ánh mắt trêu ghẹo nhìn cô chằm chằm: “Chị dâu, tối hôm qua ngủ có ngon giấc không? . . . . . . Anh cả bắt nạt chị không? Cứ nói với em, để em bảo bà nội xử lý anh ấy. . . . . .”


Hứa Lương Thần đỏ mặt, Đoàn Dịch Kiệt nhìn Kỳ Bình, thản nhiên nói: “Đợi lát nữa bảo La Hoằng Nghĩa đi nhận mười quân côn, rõ ràng đã sắp xếp trạm gác lại vẫn để trộm lẻn vào. . . . . .”


Đoàn Kỳ Bình nghe vậy trợn mắt nhìn, anh cả, anh được lắm, ngay cả chuyện này cũng biết? Cô không dám trêu đùa Lương Thần nữa, cười lấy lòng, kéo Hứa Lương Thần đi vào viện. Mấy a hoàn chào đón hành lễ với ba người đi vào.


Đoàn lão phu nhân đã dậy, đang ngồi trên xích đu, nhìn hai người đến bà cười tươi như hoa, cầm tay Hứa Lương Thần, từ ái liên miên dặn cô không cần vất vả quá, lão đại không được bắt nạt vợ v..v…. A hoàn bưng khay trà đến, Hứa Lương Thần nhận chén trà, kính trà theo lễ tiết. Đoàn lão phu nhân cười tủm tỉm tặng hồng bao, nói: “Đã là người một nhà, có rảnh thì đến đây trò chuyện với bà. Giờ qua bên cha mẹ đi, chỉ sợ họ đang chờ đấy.”


Hứa Lương Thần cúi đầu đáp, còn nói thêm mấy câu mới từ biệt. Sau đó ba người cùng đến chỗ Đoàn Chính Huân và Lư phu nhân.


Đoàn Chính Huân và Lư phu nhân đã sớm dậy từ lâu, vừa ăn xong bữa sáng, a hoàn bưng trà lên. Đoàn Kỳ Bình nhanh như chớp đi đến, cười ôm lấy Lư phu nhân. Đoàn Chính Huân buông báo trong tay, liếc cô một cái, quay đầu nhìn con trai con dâu đang đi tời.


Đoàn Dịch Kiệt theo thói quen đứng nghiêm, chào cha mẹ, Hứa Lương Thần đứng lại, hành lễ, học anh cúi đầu chào. Lư phu nhân thấy cô hôm nay mặc một chiếc sườn xám màu đỏ, trên mặt thoa chút son phấn, trong đoan trang lại có vẻ thanh lệ và quyến rũ, không khỏi âm thầm gật đầu. Cô con dâu này tuy rằng có chút cứng đầu, nhưng là nhân tài hiếm có, huống chi học vấn cũng tốt. Bà cười buông chén trà: “Ngày hôm qua phải tham gia cả hôn lễ tập thể, để con vất vả rồi. Chắc buổi tối cũng khó ngủ được mà ngày hôm nay còn rất nhiều khách, hơn nữa theo tập tục nhà chúng ta, buổi chiều sợ là còn chút chuyện quan trọng. Lão đại đúng là, không để con nghỉ ngơi thêm một lát.”


Lư phu nhân nói câu nào Hứa Lương Thần cũng cúi đầu dạ vâng. Đáp xong câu cuối cùng mới hoàn hồn, không khỏi đỏ mặt, cũng không để ý Lư phu nhân nói buổi chiều có chuyện gì.


Lư phu nhân nhìn con dâu yểu điệu xuất chúng, vì còn trẻ nên trong trang trọng vẫn mang chút vẻ thiếu nữ, nghe bà dặn thì có vẻ có chút sợ hãi, lúc này lại đang xấu hổ, trong lòng bà không khỏi dâng lên một chút yêu chiều, từ ái nói: “Con ngồi đi, không cần quá để ý mấy quy định này. Mẹ và cha con cũng không thích mấy thứ dối trá phô trương đó. . . . . . Lão đại từ nhỏ lớn lên trong quân nên có chút cứng nhắc, con du học trở về hãy chỉ bảo nó nhiều hơn nhé.”

5 thoughts on “Ép gả vợ hiền – Chương 64.2

  1. “đôi láy đen lay láy như sao làm anh muốn ngừng thờ” -> đôi mắt… thở
    “cà Lương nói” -> bà
    “có chút hoảng loạn nhìn bà Lương vàThanh Hoa đi theo phía sau” -> dính chữ
    “quay đầu nhìn con trai con dâu đang đi tời” -> tới

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s