Ép gả vợ hiền – Chương 64.1

epga1

Chương 64.1: Đêm tân hôn

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com)



Ánh mắt nóng bỏng của Đoàn Dịch Kiệt gần như muốn dính vào người cô, không khí mờ ám chợt dâng lên khiến Hứa Lương Thần đứng ngồi không yên, có chút sợ hãi nhìn xung quanh: “Em vào. . . . . . Phòng rửa mặt”


“Đi đâu?” Dưới ánh nến mờ ảo, trên mặt Đoàn Dịch Kiệt hiện lên một chút khát vọng khó nén, nghiền ngẫm nói: “Không phải em đang sợ cái gì đấy chứ? Lương Thần.” Anh cúi đầu gọi tên cô, âm cuối trầm nhẹ.


Trong lòng Hứa Lương Thần nhảy dựng, quay người lại chân không biết bị vấp cái gì, cô lảo đảo nhưng nhanh chóng được một cánh tay mạnh mẽ đỡ lấy. Hứa Lương Thần có chút hoảng loạn nhìn anh, mím môi định rút tay về, không ngờ tay bị siết chặt không rút r được.


Đoàn Dịch Kiệt hơi nhíu mày, nhìn giai nhân đỏ mặt dùng sức, khóe miệng hơi cong lên, tay cũng siết chặt hơn vài phần, cúi đầu nói: “Đừng nhúc nhích.” Hứa Lương Thần im lặng một lát, tay vùng mạnh. Đoàn Dịch Kiệt buồn cười lập tức giữ chặt tay cô, không cho cô trốn thoát.


Anh nhịn thật khổ!


Sau khi tỉnh ngủ, đôi mắt cô sáng như sao, khuôn mặt còn hơi ửng đỏ giống như một quả mật đào chín mọng, căng mịn, cắn một miếng nhất định rất ngọt. Ý nghĩ này cứ tra tấn anh, Đoàn Dịch Kiệt cảm thấy có chút nóng bức, đã sắp không khống chế được nữa rồi.


Hô hấp phả trên mặt nóng bỏng, dưới ánh mắt nóng rực của anh Hứa Lương Thần bất giác cúi đầu. Đoàn Dịch Kiệt cũng vẫn không buông tha, nghiêng đầu theo, dù cô quay đi đâu anh cũng sẽ đuổi theo. Cô vừa thẹn thùng vừa lúng túng, trong ửng đỏ lộ ra một chút sợ hãi, Đoàn Dịch Kiệt càng nhìn đầu óc càng choáng váng, không dứt ra được.


Ánh nến rọi lên một bên mặt của cô, có cảm giác mông lung mờ ảo, trên thân thể cô tỏa ra mùi hương nhàn nhạt mang theo mùi vị trong veo của riêng cô. . . . . . Không đợi cô phản ứng, môi Đoàn Dịch Kiệt đã hôn lên đôi môi đỏ mọng kia. Nơi đó như bông hoa xinh đẹp mềm mại nhất nở trong lòng anh, thoáng chốc khiến anh say mê.


Anh rõ ràng đã nói sẽ buông tha cho cô. . . . . . Trong đầu Hứa Lương Thần rung động ầm ầm, cả người cứng đờ, máu chảy ngược hết lên đầu. . . . . . Cái hôn vừa nãy là nhu tình lưu luyến, bây giờ anh gần như mang theo vẻ chiếm hữu không kìm chế được.


Anh ôm chặt lấy cô khiến cô cảm thấy không thở nổi, không khí trong phổi như bị ép hết ra. Anh trúc trắc lại cường thế công thành chiếm đất, mà cô chỉ có thể hoảng loạn liên tiếp bại lui. Cô cảm thấy sợ hãi, chẳng lẽ anh muốn nuốt lời? Anh thở hổn hển trằn trọc mút vào, hận không thể vò nát cô. . . . . . Dường như khát vọng nào đó một khi tỉnh lại sẽ không thể kìm chế được, chỉ có thể tham lam cắn nuốt thật sâu. . . . . . Cho đến khi cô hoảng loạn rơi lệ, anh mới có chút hoảng hốt dừng lại.


Hai người cứng đờ nhìn nhau. Hứa Lương Thần bị anh ôm chặt vào lòng, tim đập dồn dập, hít sâu mấy hơi, cô thừa dịp anh không chú ý, thở hổn hển nói: “Anh nói… sẽ không miễn cưỡng. . . . . . Em còn chưa, chưa chuẩn bị tốt. . . . . .”

Đoàn Dịch Kiệt híp mắt lại lườm cô, giọng nói trầm thấp khàn khàn có chút xa lạ: “. . . . . . Không chuẩn bị tốt? Ý của em là chờ em chuẩn bị tốt là có thể sao?”


Hả? Hứa Lương Thần hoảng sợ, nghĩ mãi vẫn không hiểu ý anh là gì. Cô chớp chớp mắt, cắn môi, do dự gật đầu rồi lại lắc đầu.


Đoàn Dịch Kiệt cười khẽ, vô lại hỏi: “Vậy bây giờ thì phải làm sao?” Anh ghé vào bên tai cô, khẽ cắn lên vành tai, dùng sức ôm sát cô vào để Hứa Lương Thần cảm nhận được thân thể trẻ trung cường mạnh mẽ của anh: “Anh hối hận rồi, Lương Thần, buông tha cho em thì anh phải làm sao. . . . . .”


Hơi thở nóng rực lướt qua môi, một bàn vuốt dọc theo lưng cô. Hứa Lương Thần vừa xấu hổ vừa lúng túng, dùng cả tay chân đẩy anh: “Đoàn Dịch Kiệt, anh thả. . . . . .” Tiếng hô nhỏ khẩn thiết lại bị nuốt hết. Theo động tác suồng sã của anh và xúc cảm ở bụng, tất cả cảm quan của cô như run lên.


Môi lưỡi quấn quýt, tiếng thở gấp và sức mạnh thân thể đàn ông khiến cô không thể nào phản kháng. Hứa Lương Thần cứng đờ dưới sự dây dưa nóng bỏng của anh. Mặt cô nóng lên xấu hổ không chịu nổi, đây là lần đầu tiên trong đời cô bị người ta ôm như vậy. Trong đầu cô trống rỗng, chỉ có thể luống cuống chân tay theo bản năng đặt tay lên ngực anh, hoảng loạn, vội vàng cúi đầu khẩn thiết nói: “Xin anh. . . . . . Buông em ra. . . . . .”


Đoàn Dịch Kiệt ngẩng đầu, đôi mắt sáng ngời tràn đầy khát vọng nhìn cô, vẫn không nhúc nhích.


Ý nghĩ kiều diễm sâu trong đáy mắt anh khiến Lương Thần không dám nhìn tiếp, muốn giãy dụa lại sợ chọc Đoàn Dịch Kiệt, làm anh thu hồi lời hứa vừa rồi. Cô vừa sốt ruột lại bất đắc dĩ, trên mặt đỏ ửng, nổi bật lên da thịt trắng trẻo nhẵn nhụi như Dương Chi, đôi mắt dịu dàng như nước mang theo gợn sóng mông lung. Mặt mày như hoa, có một loại quyến rũ động lòng người đặc biệt, sao không khiến anh miệng khô lưỡi khô được cơ chứ?


Anh không nhịn được cười nhẹ phá vỡ sự giãy dụa yếu ớt của cô, giọng nói trầm thấp: “. . . . . . Anh không ăn, nhưng Lương Thần em cũng phải cho anh chút lợi ích gì chứ?”


“Cho cái gì. . . . . .” Thỏ trắng nhỏ ngây ngốc sững sờ trong nháy mắt, gật đầu lại lắc đầu, cảm thấy lời này của anh có vấn đề. . . . . .


“Không biết? Vậy để anh nói cho em, nhé?” Âm cuối trầm thấp kéo dài, mang theo chút khàn khàn rõ ràng. Hứa Lương Thần giật thót, hoảng loạn ngước mắt lên, lại nhìn thấy dưới đáy mắt anh dấy lên ngọn lửa.


Không đợi cô suy nghĩ cẩn thận, bên hông bị anh siết chặt, ôm vào lòng. Thân thể hai người dán chặt vào nhau, cô chỉ cảm thấy mình như bị anh hòa tan vào trong thân thể, thân thể đàn ông cường tráng đè nặng khiến cô không thể động đậy, trên môi đau xót, anh đã xông vào trong miệng. . . . . .


Động tác của anh có chút thô lỗ, Lương Thần đau cứng đờ cả người. Anh hơi trúc trắc lại khó nhịn hung hăng ôm cô, giống như dã thú đói khát, hết hôn lại liếm trên mặt cô, bên gáy cô. Anh cúi đầu khàn khàn gọi tên Lương Thần, cô chỉ cảm thấy mình sắp bị thân thể cao lớn phía trên đè đến không thở nổi.


Cắn đủ, Đoàn Dịch Kiệt mới ngẩng đầu, nhìn bộ dáng xấu hổ lại vô lực giãy dụa của cô. Anh cười nhẹ, cúi đầu vô cùng thân thiết cắn cắn mũi Hứa Lương Thần.


Trên người trên mặt Hứa Lương Thần nóng lên như bị bỏng.


“Dù thế nào đi nữa, chúng ta đã là vợ chồng. Về sau không được đẩy anh ra, biết không?” Đoàn Dịch Kiệt dứt khoát nghiêng người, đè hẳn lên người cô.


Nặng muốn chết. . . . . . Hứa Lương Thần suýt nữa bị đè đến tắt thở, không thể không nghiêng mặt cầu xin: “. . . . . . Anh đứng lên. . . . . . Nặng quá. . . . . .”


Đoàn Dịch Kiệt lại cười nhẹ một tiếng: “Khó mà làm được, dù sao về sau em cũng phải quen dần.”


Quen. . . . . . dần? ! Mặt Hứa Lương Thần đen sì, không khống chế được lườm anh một cái sắc lẹm. Tim cô đập rộn lên, ai điếu và xấu hổ cho những năm tháng sau này của mình. Nhưng dù sao cũng đang bị anh đè đến không nhúc nhích được, cô đành phải dùng sức quay mặt đi.


Đoàn Dịch Kiệt đắc ý cúi đầu xuống, kề sát bên tai cô, gần như thì thầm nói: “Lương Thần, em phải hứa với anh về sau không được trốn, không được đẩy anh ra nữa. . . . . .” Nói xong, anh há miệng ngậm chặt môi cô, bá đạo xông tới truy đuổi. Hứa Lương Thần lắc đầu né tránh, lại bị anh giữ lấy cằm. Môi lưỡi anh quấn quýt mãnh liệt như muốn ăn thịt người, hôn đến mức môi cô sưng lên phát đau.


Cô thực sự bị anh dọa sợ chết khiếp, chỉ mong thoát được kiếp này bảo cô làm gì cũng được. Cô đỏ mặt dịu dàng khẽ cầu xin tha thứ: “Anh buông ra. . . . . . A. . . . . . Em. . . . . . Không trốn, không đẩy. . . . . .”


Hứa Lương Thần thở dốc, Đoàn Dịch Kiệt thở phào một cái dường như thỏa mãn dường như không. Anh vùi mặt vào gáy cô hít sâu vài hơi mới xoay người xuống, thuận thế kéo cô theo.


Ngoài cửa sổ mấy chiếc đèn đã dần dần tắt, trong phòng ngủ chỉ còn hai cây nến đỏ, ánh sáng mông lung không xuyên qua được rèm lụa dày. Cả phòng ngủ được bao phủ trong vầng sáng như mộng như ảo.


Đoàn Dịch Kiệt siết chặt tay, lại một lần nữa thở dài, môi mỏng khẽ cong lên, trên mặt nở nụ cười nhàn nhạt dịu dàng như ánh trăng. Trong màn đêm tươi đẹp như tối nay, có vẻ tuấn tú lạ thường.


Thân thể mềm mại không thể không dựa vào trên người anh, Hứa Lương Thần bị nụ cười kia mê hoặc, sững sờ bất động. Sau một lúc lâu cô mới đột nhiên nghĩ đến cảnh tượng vừa rồi, mặt ửng đỏ. Cô nuốt một ngụm nước bọt bình ổn nhịp tim còn hỗn loạn, giãy dụa đứng dậy.


Đỉnh đầu truyền đến tiếng cười, thân thể vừa dịch được một tẹo lại bị Đoàn Dịch Kiệt nâng cằm lên. Hai người nhìn thẳng, cô chỉ nghe thấy tiếng cười trầm thấp vang lên bên tai: “Được, anh nói là sẽ giữ lời, tạm thời tha cho em. Chúng ta ‘soi đuốc nói chuyện trong đêm’, nhưng anh hỏi thì em nhất định phải ngoan ngoãn trả lời, không được im lặng không được tức giận, đây là điều kiện của anh, được chứ?”


Nguy hiểm đã qua , Hứa Lương Thần bỗng nhiên nhẹ nhàng thở ra. Cô giật giật môi, nhìn nụ cười của anh, bất an trong lòng từ từ biến mất, tình cảm phức tạp như triều thủy dâng lên trong lòng.


Vừa rồi dây dưa khiến cô xấu hổ không chịu nổi, dù không biết sự đời nhưng trong lòng cô đại khái cũng biết khát vọng của anh mạnh mẽ đến nhường nào. Người đàn ông xưa nay bá đạo cường thế này, trong đêm động phòng lại dễ dàng tha cho cô chứ không cưỡng ép đòi hỏi quyền lợi của người làm chồng. . . . . . Trong lòng cô không muốn cảm động cũng không được.


Trên giường hỉ bằng lim khắc hoa, một người ngồi ở bên trong, một người tựa vào bên giường, không gần không xa. Đoàn Dịch Kiệt đứng dậy rót chén nước đưa cho cô: “Lương Thần, dù không tình nguyện nhưng em đồng ý hôn sự vẫn khiến anh vô cùng hạnh phúc. Anh mừng là em đã lựa chọn nắm tay anh. . . . . . Lương Thần, bây giờ anh mới biết trên đời này luôn có một người sẵn sàng ngốc nghếch vì một người khác. . . . . .”


Trong đêm tân hôn cô cự tuyệt anh, không phải anh không khó chịu, không giãy dụa, nhưng cuối cùng anh vẫn cười nhượng bộ. Nghĩ kỹ lại thì đó dường như không chỉ là dễ dàng tha thứ, là cảm giác gì lại khiến anh khoan dung độ lượng đến mức này? Tay đón chén trà của Hứa Lương Thần hơi ngừng lại.


“Có thể nói cho anh biết, ở trong lòng em, anh là gì không? Hay là chỉ có ghét mà thôi?” Đoàn Dịch Kiệt nhấp một ngụm trà, ldịu dàng hỏi. Hứa Lương Thần có chút kinh ngạc nhìn anh, suy nghĩ một lúc mới nhẹ nhàng lắc đầu. Lại nhớ anh không cho phép im lặng, cô cúi đầu nói một tiếng: “. . . . . . Không phải. . . . . .”


Tuy chỉ là một câu nói không rõ, nhưng Đoàn Dịch Kiệt lại vui sướng ngước mắt lên nhìn cô. Một lát sau anh cười nhưng không tiếp tục hỏi nuwx mà chuyển đề tài: “Dù nói như thế nào, chúng ta cũng là vợ chồng. Anh thấy em nhất định không muốn làm một thiếu phu nhân cơm nước dâng đến tận nơi. Nhưng tiếp tục làm tin tức cũng không tiện. . . . . .”


Hứa Lương Thần có chút ngoài ý muốn nhìn Đoàn Dịch Kiệt. Người đàn ông trước mắt có mái tóc đen mà dày, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, mày kiếm mắt sáng. Dưới ánh sáng nhàn nhạt lại có cảm giác tuấn tú khác thường. Tim Hứa Lương Thần đập thình thịch, anh đang giúp cô tính toán công việc sau khi kết hôn sao?


“Còn nhớ rõ tòa viện lần trước anh đưa em đến không? Đó là đài phát thanh chính phủ mới xây, giờ đang kiến thiết công tác, thiết bị đã được chuyển tới đủ. Giọng em dịu dàng ngọt ngào, lại biết nhiều thứ tiếng, có muốn nhận công việc ở bộ phận phát thanh không?” Anh theo thói quen xoay xoay chén trong tay, thâm thúy nhướn mày kiếm.


Chỉ một động tác nhỏ lơ đãng theo thói quen lại khiến Hứa Lương Thần ngẩn người. Đoàn Dịch Kiệt hiểu và khoan dung cô đến vậy? Anh biết suy nghĩ của cô, biết sở trưởng của cô, trong đêm tân hôn lại bàn chuyện công việc trong tương lai của cô? !


“. . . . . . Vậy công việc hiện giờ của em phải bàn giao sao?” Hứa Lương Thần khẽ hỏi. Đoàn Dịch Kiệt lại nói cho cô bộ phận đài phát thanh thuộc đối ngoại, vẫn nằm trong sự quản lý của Bộ Ngoại Giao, về công việc cũng không có xung đột.


Hai người một hỏi một đáp, không khí trong tân phòng dần dần trở nên hào hòa ấm áp. Nghe Đoàn Dịch Kiệt nói về dự định và ý kiến của anh về kế hoạch của Quân chính phủ, luyện binh, giáo dục, nông nghiệp, tâm tình Hứa Lương Thần lúc thì trầm trọng lúc thì trào dâng. Hóa ra có nhiều việc cần người đi gánh vác đến vậy.


Đem ra so sánh mới thấy những chuyện mình làm nhỏ bé đến nhường nào. . . . . Thời gian bất giác trôi qua, Hứa Lương Thần tựa vào đầu giường dần buồn ngủ, cuối cùng cô không nâng nổi mí mắt nữa nhưng cũng không dám nằm xuống, chỉ dựa vào thành giường nhắm mắt. Cuối cùng vẫn là Đoàn Dịch Kiệt kéo chăn mỏng đắp cho cô, anh cũng mặc nguyên quần áo nằm lên giường, thế nhưng lại ngủ say đến tận hừng đông.

*******

p/s: Tuy không bị ăn nhưng cũng bị anh sàm sỡ triệt để =)))))))))

Hóa ra đại thiếu cũng ‘mặt người dạ thú’ như ai :vvvvvvvvv

7 thoughts on “Ép gả vợ hiền – Chương 64.1

  1. Công nhận. Anh là một con sói xám vô lại, nham hiểm chứ chẳng ôn nhuận như ngọc gì cho cam. Đây mới gọi là có khí phách chứ
    Cảm ơn cô Mèo. Tôi tự nhận đây là quà sinh nhật của tôi. *Nhảy nhót* vui quá đê 😀

  2. “không ngờ tay bị siết chặt không rút r được” -> ra
    “ldịu dàng hỏi” -> dịu dàng
    “Một lát sau anh cười nhưng không tiếp tục hỏi nuwx mà chuyển đề tài” -> nữa
    “không khí trong tân phòng dần dần trở nên hào hòa ấm áp” -> hài hòa

  3. hic, không ăn được nhưng cũng phải cho anh chút mật ngọt chứ. tội anh quá. cưới được vợ đẹp thế mà không dám làm gì. nhịn thật khổ nhỉ

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s