Hoàn đồng – Chương 17.1


151_zps940957fc

“Đến lúc đó, trong trí nhớ và cuộc đời của cô ta sẽ không còn mày nữa, hoàn toàn không.”

Chương 17.1

Editor:  mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Nam Cung Thần Võ nhìn cô rơi lệ, trong lòng chấn động. Trái tim đã suy kiệt không chịu nổi kích thích, anh đau đớn hít vào một hơi, thân thể khẽ run.


Đây là lần đầu tiên anh thấy cô khóc, cũng có thể là lần cuối cùng, bởi vì về sau cô sẽ không còn nhớ đến anh nữa. Anh tin rằng Cao Đạc sẽ dùng mọi cách làm cho cô quên anh.


Vừa nghĩ vậy, anh lại muốn ôm cô vào lòng, rất muốn dùng chính hai tay mình lau nước mắt cho cô, ôm chặt lấy cô.


Nhưng giờ phút này, tay anh quá ngắn, quá nhỏ, hơn nữa sức lực đã cạn kiệt.


“Đừng khóc……” Anh chỉ có thể khát vọng nhìn cô mà không thể nhúc nhích.


Cao Lục khóc không ngừng, nhưng cô không hiểu cảm giác lúc này. Rõ ràng đang khóc nhưng cô lại vui sướng, cảm động, còn có sợ hãi và bất an không thể nói rõ thành lời.


Cô có thể nhận ra thằng bé này sắp không chịu nổi nữa rồi, sắc mặt nó trắng bệch, hơn nữa hơi thở yếu ớt hỗn loạn, còn tiếp tục như vậy nó sẽ chết……


Nghĩ đến đó, cơ thể cô bất giác run lên. Vì thế, tay cô không chịu sự khống chế của đầu óc, muốn nhổ hết những dây dợ máy móc ống truyền trên người thằng bé.


Bỗng một bàn tay giữ chặt cổ tay cô, cô ngẩn ra, từ từ quay đầu.


“Không được đâu, Cao Lục, co không thể không nghe lời ‘cha’ cô!” Hàn Đan tươi cười, nhưng trong mắt không có ý cười.


Cô dừng lại, xốn xao trong lòng bị từ “cha” đè ép trở về.


“Đúng, ‘cha’ cô không cho phép cô chạm vào anh ta.” Hắn nhấn mạnh.


Sương mù dày đặc trong đầu lại phủ kín ý thức của cô, cảm xúc của cô cũng quay về vẻ lạnh như băng và đờ đẫn.
“Hàn Đan!” Nam Cung Thần Võ nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn bạn tốt của anh.


Là vì quá quen với việc anh ta mặc đồ nữ sao? Anh ta mặc đồ nam nhìn thật xa lạ.


“Chậc chậc, bạn nhỏ Thần Võ, sao nhìn cậu chật vật vậy?” Hàn Đan giả vờ đồng tình trào phúng.


“Cậu…… Cậu lại……” Bởi vì quá suy yếu, cơn tức làm anh khó thở.


“Tao làm sao? Phản bội mày sao? Hừ……” Hàn Đan tiến lên hai tay chống lên bàn, âm trầm nhìn xuống anh:“Mày sẽ không hiểu, loại thiếu gia nhà giàu, cao cao tại thượng như mày sẽ không hiểu nổi tâm tình của tao đâu.”


“Tôi cũng không muốn biết…… Cậu có lựa chọn của cậu, nhưng cậu có thể ti tiện diễn trò trước mặt tôi lâu như vậy, coi như cậu lợi hại……” Anh châm chọc hừ nhẹ.


“Đúng vậy! Ngay cả tao đều bội phục chính mình, có thể lừa gạt kẻ khôn khéo như mày, lấy được sự tín nhiệm của mày.” Hàn Đan đắc ý nở nụ cười.


“Đó là bởi vì tôi thực sự coi cậu là bạn.”


“Bạn? Trong từ điển của mày làm gì có từ ‘bạn bè’. Thần Võ, mày luôn coi những người xung quanh là cấp dưới, là tay sai, mày luôn vênh mặt hất hàm sai khiến, quen thói ra mệnh…… Hừ! Mày vốn chẳng biết bạn bè có ý nghĩa gì.” Hàn Đan đùa cợt nói.


“Chịu thôi. Tôi vừa sinh đã là thiếu gia, từ nhỏ duy ngã độc tôn, trong nhận thức của tôi, mọi người trên thế giới này đều thấp hơn tôi……” Anh cố ý nói.


Hàn Đan nghe vậy giận dữ, thằng ôn kiêu ngạo tự phụ này sắp chết đến nơi còn dám cuồng vọng như vậy.


“Hừ! Đúng vậy! Mày là thiếu gia, là bảo bối, những người khác chính là rác, phải không? Tốt lắm, vậy tao sẽ dùng phương pháp bẩn thỉu nhất đối phó với mày……” Hàn Đan nói xong kéo Cao Lục lại, hôn lên môi cô.


Sắc mặt Nam Cung Thần Võ thay đổi, nổi giận hét to:“Đừng chạm vào cô ấy!”


“Cô ta sẽ không cự tuyệt tao, mày xem, thuật thôi miên của Cao Đạc thật đúng là kinh người.” Hàn Đan nói xong dứt khoát ôm lấy Cao Lục.


Cao Lục không nhúc nhích, giống như con rối mặc hắn đùa bỡn.


“Buông cô ấy ra! Cao Lục! Mau tỉnh lại! Mau tỉnh lại!” Anh hô to.


“Ha ha, xem ra mày thực sự rất quan tâm đến cô ta, đáng tiếc cô ta không bao giờ nhận ra mày nữa. Cho dù giải thôi miên, WM kiểu mới cũng sẽ xóa sạch trí nhớ của cô ta. Đến lúc đó, trong trí nhớ và cuộc đời của cô ta sẽ không còn mày nữa, hoàn toàn không.” Hàn Đan cười lạnh, bắt đầu cởi áo Cao Lục.


“Cậu…… cậu định làm gì? Cậu định làm gì?” Nam Cung Thần Võ kinh hãi hét lên.
“Mày cho rằng tao định làm gì nào? Cô ta là con gái Cao Đạc, nếu tao có được cô ta thì chẳng khác nào có được tất cả của Cao Đạc. Người phụ nữ có giá trị như vậy sao tao lại không lợi dụng cơ chứ?” Hàn Đan cười tà ác, cố ý đẩy Cao Lục lên bàn, muốn để Nam Cung Thần Võ nhìn thấy rõ ràng hắn hành hạ người con gái anh yêu thế nào.


“Mày cho là Cao Đạc sẽ bỏ qua cho mày sao?” Anh sợ hãi gầm lên.


“Lão ra? Hừ, lão ta còn đang cấp cứu! Bây giờ tất cả nhân viên nghiên cứu đều đang dốc sức cứu chữa, nhồi máu cơ tim…… Ha! Lão ta đã quá biến chất, hẳn là sắp ngoẻo rồi!” Hàn Đan cười nói, áp sát vào Cao Lục.


Cao Đạc đang cấp cứu? Khó trách Hàn Đan dám to gan như thế.


“Dừng tay! Dừng tay! Không cho phép mày chạm vào cô ấy! Cao Lục! Cao Lục! A –” Nam Cung Thần Võ kích động thở dốc trừng mắt nhìn Hàn Đan, anh liều vùng vẫy, dùng sức đến mức tứ chi ứ thanh xuất huyết vẫn không ngừng.


Cao Lục quay đầu nhìn anh, thấy hai tay hai chân anh đầy, trái tim cô bỗng xao động. Cô ngẩn ra, đồng tử đột nhiên co lại, toàn thân run lên.


“Đừng nhìn hắn, Cao Lục, hắn sống chết cũng không liên quan đến cô, hiện giờ cô chỉ có thể nhìn tôi.” Hàn Đan nắm cằm cô, dùng sức quay mặt cô về phía anh, sau đó lại hôn lên môi cô.


“Hàn Đan! A……” Nam Cung Thần Võ phẫn nộ gào thát, nhưng vào lúc này trái tim anh lại co rút mãnh liệt, tế bào toàn thân không ngừng khuếch tán, phồng to lên, dường như muốn xé nát cơ thể anh!


“A –”


Anh đau đớn hét lên, giãy dụa. Máy móc chớp đèn đỏ cảnh báo, tất cả số liệu trên màn hình nhảy loạn, cả bộ phòng thí nghiệm không ngừng vang lên tiếng chuông báo.


“A? Mày muốn tự động biến thân ? Là vì quá mức tức giận hay là ghen tị? Nhưng tao khuyên mày tỉnh táo lại đi. Dựa theo tình huống thân thể mày lúc này, biến thân một lần nữa chắc chắn sẽ chết.” Hàn Đan cười lạnh cảnh cáo.


Đúng vậy, biến thân lúc này rất có khả năng khiến trái tim anh vỡ tan, nhưng anh không thể khống chế. Tế bào bất ổn một khi bắt đầu xao động, anh cũng chỉ có thể để chúng nó tùy ý thay đổi.


Cơ thể này từ sáu năm trước đã không còn nằm trong tầm kiểm soát của anh nữa rồi.


Đèn báo màu đỏ càng ngày càng dữ dội, đau đớn trong cơ thể càng ngày cang mãnh liệt. Sau đó là cảm giác như bị xé rách, thân thể anh nhanh chóng lớn lên, từ bảy tuổi lại biến trở về hai mươi bảy tuổi!


Nhưng thân thể anh không chịu nổi nữa. Anh há miệng, đau đến phát không ra tiếng, còn nôn ra một ngụm máu tươi.


Máu tươi ấm nóng… bắn lên mặt Cao Lục. Cô run rẩy trợn mắt nhìn chằm chằm vào anh. Cảm giác đau đớn như có một dòng điện chạy khắp toàn thân cô, cô thốt lên:“Thần Võ!”


Tiếng gọi này làm cho Hàn Đan phát hoảng.


Chính cô cũng ngẩn cả người.


Nhưng sau đó, sương mù trong đầu bỗng tan hết, ý thức và cảm giác bị khóa được giải phóng. Cô rốt cục cũng thoát khỏi “cha”, có năng lực tự chủ.


Vì thế, rất nhiều chuyện đều trở nên vô cùng rõ ràng, thậm chí đoạn ký ức đáng sợ bị cha cô cưỡng chế bắt cóc trước khi bị tẩy não cũng trở lại.


Đầu óc cô tự động chữa trị khu vực bị thuốc đè nén, cô dần dần nhớ lại tất cả.


Nhớ tới cơn ác mộng sau khi tìm được cha ruột.


Cũng nhớ tất cả mọi chuyện khi cô vào xưởng thuốc Nam Cung, nhớ tới Tiểu Võ và Thần Võ, nhớ tới người đàn ông yêu cô sâu sắc, lại lúc lớn lúc nhỏ.


“Không thể nào? Thôi miên bị giải rồi sao?” Hàn Đan kinh ngạc túm lấy bờ vai cô.


Cô thở gấp một hơi, chán ghét trừng hắn, dùng sức đẩy hắn ra, giận dữ quát:“Tránh ra! Đừng chạm vào tôi! Daniel!”


Hàn Đan khiếp sợ, không có phòng bị ngã ngồi về phía sau.


Cô gọi tên tiếng Anh khi Cao Đạc giới thiệu bọn họ! Chứng tỏ…… Cô đã nhớ ra hết rồi? Bao gồm cả chuyện trước khi đến xưởng thuốc Nam Cung?


Chậc! Hiệu lực của “WM” kiểu cũ quả nhiên không ổn định.


Cao Lục không để ý đến hắn, lập tức xoay người chạy về phía bàn, ấn nút mở khóa.

One thought on “Hoàn đồng – Chương 17.1

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s