Hoàn đồng – Chương 16.2


9853924095_af7f703543_o

“Chẳng may anh chết, em phải làm sao bây giờ? Chẳng may anh chết……”

Chương 16.2

Editor:  mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

“A –”


Tiếng Nam Cung Thần Võ đau đớn khàn khàn kêu gần như phá vỡ phòng thí nghiệm, tim anh nhanh chóng co rút lại, cơ thể như bị nghiền nát, xé vụn thành mảnh nhỏ đau không chịu nổi.


Chịu đựng sự dày vò đau đớn còn khổ sở hơn chết, anh hấp hối nằm trên bàn thí nghiệm, toàn thân dán đầy chíp thí nghiệm, không ngừng thở gấp, run rẩy, vừa hé miệng liền nôn ra một ngụm máu tươi.


Đây là lần thứ ba anh biến thân trong mấy ngày qua, nhưng không phải biến hóa tự chủ mà bị đám nhân viên nghiên cứu lấy thuốc kích thích hormone, bắt buộc anh biến lớn rồi lại nhỏ đi……


Bọn họ coi anh như chuột bạch, muốn tìm ra đáp án từ trên thân thể anh.


Nhưng bắt buộc kích thích anh lớn lên bình thường chỉ có thể duy trì mấy tiếng, sau đó anh sẽ tự động biến trở về bảy tuổi, cứ lặp đi lặp lại không ngừng như vậy, thân thể anh đã tới cực hạn.


“Tít! Tít! Tít!” Hệ thống giám sát phát ra tiếng cảnh báo, đèn đỏ không ngừng nhấp nháy.


“Nguy rồi, anh ta hộc máu, thân thể chịu không nổi, huyết áp tụt, tim đập bất ổn……”


“Mau! Mau! Mau tiêm thuốc trợ tim……”


Nhân viên nghiên cứu lo lắng rối loạn, anh mệt mỏi nằm trên bàn, tay chân bị bốn vòng sắt cố định, đột nhiên cảm thấy thực buồn cười cũng thực bất đắc dĩ.


Những người này có lẽ rất sợ anh chết? Hừ, thực ngu xuẩn! Cái cách ấu trĩ này không phải anh chưa thử, vốn chẳng có ích gì.


Cho dù tìm ra mấu chốt biến hóa trên thân thể anh, nhưng sẽ chẳng có tác dụng với những người khác đâu.


Bởi vì những người chưa từng bị chiếc máy kia chiếu xạ, số lượng hormone nhiều hay ít cũng không ảnh hưởng gì.


Cho nên, trọng điểm là ở bộ máy kia, nó mới là nguyên nhân chính.


Cao Đạc cuối cùng sẽ phát hiện ra điểm này, những gì lão ta làm chỉ phí công vô ích mà thôi……


Anh mơ mơ màng màng nghĩ, không lâu sau dường như anh ngất đi trong cơn đau, khi anh lại tỉnh lại bốn phía đã trở nên yên tĩnh, hình như tất cả nhân viên nghiên cứu đã đi hết.


Sau đó, anh cảm thấy có người đang nhìn anh.


Từ từ mở mắt ra, anh phát hiện Cao Lục đứng ở bên cạnh bàn, không nói một câu, vẻ mặt vô cảm nhìn anh.


“Cao Lục……” Anh gọi tên cô.


Vẻ mặt cô đờ đẫn nhưng vẫn run lên một cái.


“Em muốn làm gì? Cao Đạc bảo em đến sao?” Anh yếu ớt hỏi.


Cô không trả lời.


Bởi vì cô cũng không biết vì sao mình lại đến phòng thí nghiệm, cô đang ngủ lại vô ý thức tỉnh lại, vô ý thức đi đến nơi này.


Khi cô lấy lại tinh thần thì cô đã đứng ở đây nhìn thằng nhóc bảy tuổi này.


Sau đó, bệnh trạng mấy ngày nay luôn quấy nhiễu cô lại xuất hiện, cô bất giác cảm thấy xót xa, đau lòng.


“Sao vậy, lão già kia không ngủ được nên bảo em đến đối phó với anh sao? Bởi vì không bắt được Nhậm Hiểu Niên và Phương Dạ Bạch à? Lão ta bây giờ rất sợ anh chết, đúng không?” Anh nhìn đồng hồ trên tường bật cười.


Nửa đêm ba giờ, chắc hẳn Cao Đạc đang trằn trọc khó ngủ? Hiểu Niên và Tiểu Bạch không bị đưa đến đây, xem ra Hàn Đan thất bại rồi.


Hừ, thằng nhóc Tiểu Bạch kia cũng đâu dễ đối phó! Nếu Hàn Đan thực sự coi anh ta là trẻ con thì tuyệt đối không có phần thắng.


Thấy Cao Lục im lặng không nói, anh lại ngước mắt lên nhìn cô, ánh mắt hai người chạm nhau, tim anh lại co rút, đột nhiên tức giận vô cớ mắng:“Người phụ nữ ngốc nghếch này! Đầu toàn tế bào đơn sao? Uổng em là tiến sĩ, tâm trí lại đơn thuần, trên lý luận y học thôi miên không phải trăm phần trăm, vậy mà em lại dễ dàng nhận ám hiệu của lão già Cao Đạc kia. Lão ta muốn em đi hướng đông em liền đi hướng đông, tính tự chủ của em đâu? Suy nghĩ của em đâu? Em sợ lão ta vậy sao?”


Mắng liền một mạch anh mệt đến thở dốc không ngừng.


Gương mặt cứng ngắc của cô hơi nhíu lại, luôn cảm thấy có chuyện muốn nói nhưng lại bị cái gì đó che lại, không nói nên lời, không mở miệng được.


Thở dốc xong, anh lại nói tiếp:“Càng sợ hãi thì càng phải đối mặt, hiểu không? Ngu ngốc! Đừng để bị khống chế, em có thể thoát khỏi nó, dùng ý chí của em chặt đứt những thứ trói buộc em, tỉnh táo lại đi.”


Thằng nhóc này…… luôn thích mắng chửi người, trưởng thành sớm, hay xị mặt, còn ăn nói chua ngoa……


Trong lòng cô dường như cũng có một người……


Hô hấp của cô trở nên dồn dập, sương mù dày đặc hỗn loạn trong đầu dường như mỏng đi một chút. Ngón tay cô khẽ giật giật, rất muốn chạm vào thằng bé này, rất muốn chạm vào……


“Nếu em tiếp tục như vậy, em sẽ bị Cao Đạc khống chế suốt đời. Chẳng may anh chết, em phải làm sao bây giờ? Chẳng may anh chết……” Anh nói được một nửa lại thôi, ngạc nhiên trợn tròn mắt.


Sắc mặt cô đờ đẫn nhưng ngón tay mảnh khảnh kia lại đang nhẹ nhàng vuốt ve mặt anh.


Ngón tay cô lạnh như băng khẽ run rẩy nhẹ nhàng chạm vào anh.


Tim anh đập loạn nhịp…. cho dù đang bị khống chế, cô vẫn lo lắng cho anh sao?


Trong tiềm thức của cô còn nhớ anh, đúng không?


“Em đúng là đồ ngốc, đừng làm cho anh sắp chết cũng không thể an tâm. Có lẽ anh sẽ không thể rời khỏi đây, thậm chí bị giết chết ở đây. Nếu thực sự như vậy, em nhất định phải chạy đi, có nghe không?” Anh khàn khàn nói.


Cô không phản ứng, chỉ không ngừng vuốt mặt anh, thoạt nhìn giống như động tác vô ý thức, nhưng là anh biết cô nghe thấy được.


“Hứa với anh, phải thông minh lên một chút, đừng quá tin tưởng người khác, cũng đừng mơ hồ hồn nhiên như thế nữa. Lòng người rất hiểm ác, em phải học cách tự bảo vệ mình……” Anh rất muốn nắm tay cô, nhưng hai tay hai chân anh bị khóa chặt, không làm được gì, chỉ có thể tiếp tục dặn dò cô những lời cuối cùng.


Cái tính thích thuyết giáo của thằng bé này sao lại giống người kia đến vậy?


Giống anh…… Giống người chiếm trọn trái tim cô……


“Nhớ kỹ, dù về sau anh biến thành như thế nào, dù anh bảy tuổi hay hai mươi bảy tuổi, anh vẫn yêu em……”


Lời tỏ tình đến muộn này làm tay cô khựng lại, bất động.


Anh nhìn cô đăm đăm, trong mắt đong đầy sự tha thiết và dịu dàng:“Đúng vậy, anh yêu em, nhưng vẫn kiêu ngạo mà không muốn thừa nhận…… Cao Lục, ‘giao phối’ đêm đó không phải thí nghiệm mà là bởi vì anh yêu em, anh…… Có lẽ đã yêu em từ lâu rồi……”


Thằng bé này đang nói cái gì vậy? Rốt cuộc nó đang nói linh tinh gì thế? Nó chỉ là một thằng nhóc! Rõ ràng chỉ là một thằng nhóc……


Trong lòng cô rối loạn, nhưng đầu óc còn chưa kịp suy nghĩ, hai hàng nước mắt đã lã chã chảy xuống.


Đứa bé này, nói nó yêu cô……


Anh yêu cô!

One thought on “Hoàn đồng – Chương 16.2

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s