Ép gả vợ hiền – Chương 62.2

epga1

Chương 62.2: Ngàn dặm nhân duyên một sợi tơ

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com)

Mọi người nghị luận ào ào, không ít phóng viên đã nhạy bén tìm được tin tức, trao đổi với nhau. Khách khứa chúc mừng thấy vợ chồng Thiếu soái quan tâm khu bị nạn như vậy liền noi theo, chỗ đăng ký bỗng đông như trẩy hội.


Trong bãi đỗ phía xa, có một bóng dáng cô đơn ngồi trong xe hơi màu đen nhíu mày nhìn Hứa Lương Thần bị đám người vây quanh. Không ngờ mọi chuyện lại đến mức này, Tiểu Thần, sao em lại kiên quyết như thế. Tình cảm bao năm cắt đứt trong chớp mắt? Em thật sự nhẫn tâm sao? . . . . . . Hay thật sự là anh sai rồi?

Đối lập với người cô đơn trong xe, trước phủ Đại Soái vô cùng náo nhiệt, một đám cả trai lẫn gái nói cười ồn ào nghe tiếng vội ra cửa nghênh đón, xúm lại, nhốn nha nhốn nháo, gấm hoa rực rỡ, nói lời chúc mừng, trêu ghẹo. Hứa Lương Thần cúi đầu, dưới sự đón tiếp của mọi người và dẫn dắt của Đoàn Dịch Kiệt đi qua hành lang treo lụa màu phất phơ, đèn lồng hoa văn và trung đình bày đầy hoa tươi. Qua một cửa lớn nữa, bước lên bậc thềm là nghe thấy tiếng cổ nhạc hợp tấu. Hứa Lương Thần mơ hồ bị mọi người ôm lấy bước trên thảm đỏ thật dày.


Bên trong là một gian đại sảnh, bài trí đẹp đẽ quý giá mà tràn ngập không khí vui mừng, nam nữ già trẻ có khoảng trăm người. Mọi người nói nói cười cười ngồi vây quanh một chiếc ghế bành. Hứa Lương Thần hơi ngước mắt liền nhìn thấy Đoàn lão phu cũng mặc một bộ quần áo đỏ sậm, tươi cười như hoa, bên cạnh là vợ chồng Đoàn Chính Huân, đằng sau họ là nhị phu nhân, tam phu nhân và tứ phu nhân. Bên còn lại là một người đàn ông có khuôn mặt rất giống Đoàn Chính Huân và người nhà của ông ấy. Hứa Lương Thần biết đây là người nhà nhà họ Đoàn và bạn bè.

Đoàn Dịch Kiệt và cô đứng lại, anh hơi nghiêng mặt nói khẽ: “Hành lễ chúc thọ bà nội trước.”

Thấy trước mặt Đoàn lão phu nhân đã đặt sẵn nệm gấm đỏ sậm, người tiếp tân bên cạnh kéo kéo tay áo cô, Hứa Lương Thần thấy Đoàn Dịch Kiệt đi sang định lạy bái cũng cũng liền theo sau. Đoàn lão phu nhân vội mỉm cười ngăn cản, nói xã hội mới không cần những lễ nghi cũ kỹ này, cúi đầu là được rồi. Đám Lư phu nhân khuyên mãi, bà mới miễn cưỡng để Hứa Lương Thần và Đoàn Dịch Kiệt hành đại lễ. Đoàn Chính Huân ở bên cạnh âm thầm quan sát cử chỉ vẻ mặt Hứa Lương Thần, khóe môi mỉm cười.

Sau đó là hành lễ với người đàn ông trung niên xa lạ đi đứng bất tiện bên cạnh lão phu nhân. Nhìn thấy người bên cạnh ông, Hứa Lương Thần mới nghĩ ra đây là anh trai Đoàn Chính Huân – Đoàn Chính Thiệu. Vợ chồng họ và vợ chồng Đoàn Chính Huân mỉm cười gật đầu nhận ba lạy của hai người. Tiếp theo là mấy vị phu nhân, còn chưa kịp hành lễ nhị phu nhân, tam phu nhân, tứ phu nhân đã cười vươn tay khẽ dìu: “Không dám nhận, mau đứng lên đi.”


Tiếp theo là họ hàng bạn bè nhà họ Đoàn. Đại đa số đều là lần đầu tiên gặp mặt, Hứa Lương Thần chỉ cần làm theo lời Đoàn Dịch Kiệt dặn mà hành lễ thôi. Đoàn lão phu nhân thỉnh thoảng cũng nói vài câu. Cuối cùng là mấy người ngang hàng, chỉ cần bình lễ, khom người chào nhau là được. Mọi người giới thiệu xong, Đoàn Kỳ Bình mang theo hai đứa em gái song sinh Kỳ Phương, Kỳ Ngọc tiến tới, cười nói: “Tốt xấu gì cũng quen biết từ trước, hôm nay khỏi lễ nghi gì đi.”


Hai chị em song sinh đã gặp Hứa Lương Thần ở bệnh viện một lần, cực kỳ thích chị dâu xinh đẹp đã từng đã làm giáo viên này. Lúc này hai người cười hì hì đứng bên cạnh cô, liên tục giới thiệu chị hai Kỳ Ninh. Hứa Lương Thần chỉ mỉm cười, cũng không nói nhiều.


Trong lúc mọi người nói đùa, Hứa Lương Thần ngước lên nhìn trộm những người trước mắt. Những người khác thì không sao, chỉ có đúng một ánh mắt như điện đảo qua khiến cô có cảm giác như bị kim châm. Cô khẽ ngước nhìn, có một khuôn mặt lẫn trong đám người chợt lướt qua, cô chỉ nhìn thấy một góc quần áo đắt tiền, còn những thứ khác cô không nhìn rõ lắm.


Mọi người cúi chào xong, Đoàn lão phu nhân liền cười nói: “Hôm nay mọi người đều vất vả rồi, mời mọi người đi nghỉ tạm.” Bà quay đầu nói với Lư phu nhân: “Bảo bọn trẻ đưa cô dâu đến tân phòng đi.”


Lư phu nhân cười đáp, quay đầu dặn Kỳ Bình và Kỳ Phương, Kỳ Ngọc. Mấy người liền dẫn Hứa Lương Thần đi về tân phòng.


“Chị cũng từng đến đây rồi nhỉ, anh cả xưa nay thích Tây Uyển, tân phòng cũng ở đó.” Đoàn Kỳ Bình cười khẽ nói.


Hứa Lương Thần mỉm cười, đi theo họ qua tầng tầng lớp lớp tiểu viện, vài hành lang gấp khúc, qua hồ nước rồi mới đến Tây Uyển. Hứa Lương Thần đã đến nơi này vài lần cũng coi như quen thuộc, nhưng hôm nay lại thấy khác lạ.


Ngoại trừ có thêm lụa màu và đèn lồng màu đỏ treo trên núi giả và cây cối, tất cả cửa sổ quạt xếp đã được quét một lớp sơn son mới, lớp vải cũng được thay bằng màu ngà voi, giấy cửa sổ cũng là giấy hoa họa tiết Tây Dương. Trong phòng khách cũng được bài trí rực rỡ hẳn lên. Đoàn Kỳ Bình nói, để tiện nên tân phòng tạm thời được bố trí ở tầng trên cùng, cửa nguyệt lượng bằng gỗ tử đàn khắc hoa văn, màn trướng màu hồng cánh sen buông xuống, bên trong đặt đế nến đúc bằng đồng điêu khắc, trên thắp nến đỏ, ngập tràn không khí hạnh phúc vui mừng.


Không cần a hoàn giúp đỡ, Đoàn Kỳ Bình giúp cô cởi khăn che mặt, ngồi xuống bên giường. Kỳ Ngọc đã sai a hoàn Thu Lan bưng chè mật đến. Hứa Lương Thần dậy từ sáng sớm chưa được ăn uống gì. Vì thế cô nói cảm ơn xong cũng không khách khí uống hết. Kỳ Ngọc cười hì hì cầm lại cái cốc.


Đại thiếu mặt lạnh bỗng nhiên có scandal, mọi người còn chưa rõ vị nhị tiểu thư nhà họ Hứa khiến đại thiếu xưa nay thờ ơ với phụ nữ rung động là tròn hay méo, thì họ đã có tin vui rồi, đúng là hôn nhân gả cưới tu thành chính quả. Đại đa số mọi người đều tò mò, lại nghe thấy phóng viên đứng bên ngoài ào ào nói cô dâu là nữ phóng viên được người nước ngoài đề cử cho ngôi vị nữ phóng viên xinh đẹp nhất, vậy nhất định là không tầm thường, rốt cuộc không kìm được tò mò ào ào đến xem.


Chỉ chốc lát đại sảnh, tân phòng đã chật ních. Mọi người đứng ngồi, chuyện trò rôm rả. Đoàn Kỳ Bình nhanh trí, thấy tình thế không ổn, vội gọi a hoàn rót trà, dẫn Hứa Lương Thần bưng trà đổ nước, hết sức ân cần khách khí với mọi người. Rất nhiều tiểu thư, phu nhân vốn định trêu chọc cô dâu chú rể, thấy cô dâu tự giác như vậy lại có chút ngượng ngùng.


Đúng lúc này lại nghe thấy một tiếng cười khẽ: “Thật đúng là khó tin, hóa ra thiên hạ thật sự có duyên pháp. Chị cả và nhị tiểu thư tâm đầu ý hợp như vậy thật khiến cho người ta hâm mộ. . . . . . Lúc trước nhị tiểu thư ở cùng chị cả, giờ lại trở thành người một nhà rồi. Mọi người xem, hai chị em sinh đôi cũng thân mật với nhị tiểu thư như vậy. . . . . . Đây mới là ‘ngàn dặm nhân duyên một sợi tơ’ [1], đại thiếu và nhị tiểu thư quả nhiên là một đôi người ngọc. Tin đồn lúc trước ồn ào huyên náo, ai mà ngờ lại có một đoạn nhân duyên này. . . . . .”


[1] Ngàn dặm nhân duyên một sợi tơ (Thiên lý nhân duyên nhất tuyến khiên) : Nếu có duyên thì ngàn dặm cũng có sợi tơ cột lại.


Nghe được giọng nói quyến rũ có chút quen thuộc, Hứa Lương Thần không khỏi ngước mắt nhìn. Không ngờ lại là Cảnh Văn Thanh. Nhìn sườn xám màu tím nhạt thêu Mẫu Đơn bằng chỉ bạc có chút nhìn quen mắt trên người cô ta, trong lòng Hứa Lương Thần khẽ run lên.

Hứa Lương Thần tiếp tục kính trà, không để lời nói của cô ta trong lòng, coi như nói giỡn mà thôi. Chị em Kỳ Bình đã biết rõ tâm tư Cảnh Văn Thanh từ lâu, cũng hiểu hàm ý trong lời cô ta. Cô ta dường như ám chỉ Hứa Lương Thần lợi dụng Đoàn Kỳ Bình, tiếp cận Đoàn Dịch Kiệt nên mới có tin đồn lúc trước, lại không ngờ cô ăn may mộng đẹp hóa thành sự thật. Nhưng trong phòng đang có nhiều người, chị em cô cũng không tiện phản bác, chỉ đành nhìn nhau cười cười.

Nữ khách không biết nội tình lại cười tiếp lời: “Lúc trước còn cảm thấy đại thiếu luôn kính nhi viễn chi [2] với phái nữ, giờ mới hiểu, hóa ra là có thiếu phu nhân xinh đẹp bên cạnh nên chỉ coi những người khác là dung chi tục phấn [3], sao có thể lọt vào mắt xanh của đại thiếu? Nhưng đại thiếu cũng giấu kín quá, chuyện tình yêu của hai vị nhất định rất thú vị.”

[2] Kính nhi viễn chi: Tôn trọng nhưng không gần gũi.
[3] Dung chi tục phấn: Son phấn tầm thường


Cảnh Văn Thanh cười sâu xa: “Đoạn tình yêu này chắc chắn còn thú vị hơn tiểu thuyết, nhị tiểu thư không ngại nói kỹ để mọi người thưởng thức một phen?” Giọng cô ta vốn mềm mại, lúc này càng cố ý uyển chuyển âm điệu, nghe vào tai càng thêm mê người.


Không ít phu nhân, tiểu thư đều cười liên tục tán thành, có người còn nhiệt liệt vỗ tay, vội vàng thúc giục: “Tuy rằng trước kia chưa gặp nhau nhưng phần lớn là người quen, cô dâu không cần thẹn thùng, nói càng kỹ càng tốt. . . . . .”


Có người hỗ trợ bưng trà đổ nước, cười nói: “Trà đã uống rồi, cô dâu không cần vất vả, cứ ngồi kể là được rồi.”


Không khí càng thêm náo nhiệt, Hứa Lương Thần nhìn vẻ mặt hứng khởi của mọi người mà tim đập thình thịch. Dù sao cũng là lần đầu kết hôn, mặc dù đã từng ứng phó biết bao nhiêu cảnh tượng long trọng nhưng trong trường hợp này cô vẫn không biết nên làm thế nào cho phải. Kỳ Ninh đã kết hôn nên cô hiểu cảm giác ấy, âm thầm ra hiệu cho a hoàn lấy kẹo bánh, cười hỗ trợ ứng phó: “Đây là đặc sản từ Anh bạn tôi mang hộ tới, mọi người nếm thử. . . . . .”


Có người cầm lấy, có người lại hiểu ý đồ của cô: “Nhị tiểu thư, kẹo đương nhiên phải thưởng thức, nhưng báo cáo vẫn phải làm. Cô cũng không nên giả vờ.”


Kỳ Ninh cười bất đắc dĩ, nhìn Lương Thần. Yến Châu có tập tục, tân hôn phải trêu chọc cô dâu chú rể không phân biệt già trẻ tôn ti. Chị em cô không thể ngăn cản quá mức, vậy phải làm sao bây giờ?


Đang lúc lo lắng, lại thấy Lư phu nhân và tứ phu nhân Ngô Văn Quyên tươi cười đi tới. Cảnh Văn Thanh ngoan ngoãn ra nghênh đón. Lư phu nhân khẽ gật đầu, thấy Hứa Lương Thần đang kính trà cho khách, không khỏi cười: “Xin mọi người thứ lỗi, cô dâu mới tới, chiêu đãi không chu đáo.”


Mọi người cười nói ào ào nịnh hót, sau đó lại tiếp tục nhất quyết đòi nghe quá trình yêu đương. Ngô Văn Quyên tiếp chuyện, khéo đưa đẩy trêu chọc: “Chắc mọi người đều biết ngoại hiệu của đại thiếu nhà chúng tôi chứ? Vì sao mặt lạnh, đương nhiên là vì da mặt dày, ngay cả độ ấm cũng không truyền ra được. Cho nên chuyện này tôi thấy mọi người không cần làm khó cô dâu nữa. . . . . .”


Mọi người phụ họa cười to, có người lại nói: “Tứ phu nhân nói sai rồi, nghe nói cô dâu là phóng viên nổi tiếng, đầu bút mồm miệng đều là số một. Báo cáo quá trình yêu đương không chừng còn dễ dàng hơn viết một bài báo. . . . . .”


Mọi người nghe xong liền cười ồn ào: “Lần đầu gặp mặt cô dâu, phu nhân và tứ phu nhân thông cảm cho chúng tôi đi. Để cô dâu báo cáo một lần, nếu không mọi người đâu còn mặt mũi ngồi đây? . . . . . .”

2 thoughts on “Ép gả vợ hiền – Chương 62.2

  1. Vâng tò mò mãi chưa thấy mợ tiểu tam đâu, cuối cùng cũng ló ra rồi. Đại thiếu anh về vò nát hoa đào đi thôi

  2. Cảnh văn Thanh này tự tìm nhục,theo bên cạnh từ nhỏ đến lớn DK không yêu được,giờ đã cưới vợ còn đeo đẵng làm khó vợ DK sao.?với LT chuyện nhỏ thôi,tiểu tam đừng hy vọng chen chân

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s