Ép gả vợ hiền – Chương 62.1

epga1

Chương 62.1: Hôn lễ

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com)


Rõ ràng là áo cưới cùng màu cùng kiểu, cô gái này mặc lại có vẻ đẹp như ráng mây, đường cắt may đơn giản càng tôn lên dáng người thon thả yểu điệu, mềm mại như liễu. Tóc đen búi dưới mũ hoa càng làm nổi bật làn da như ngọc, mặt mày như vẽ. Bỗng nhiên xuất hiện trước mắt mọi người, cô khẽ rũ hàng mi như lông vũ. Khuôn mặt trắng nõn phiếm hồng, dung sắc khuynh thành.


Ngọn đèn nhấp nháy lòe lòe, tiếng nghị luận trong đám người nổi dậy như ong, nhốn nháo ầm ầm. Hứa Lương Thần ngoài mặt bình tĩnh nhưng tim lại đập loạn nhịp, không hiểu là hoảng hốt, buồn phiền, hay là e ngại, chỉ cảm thấy trong lòng khó yên. Hai bên có phù dâu đi tới, một bàn tay nhẹ nhàng đỡ lấy cô, giọng nói quen thuộc vang lên: “Lương Thần, là tôi.”


Hứa Lương Thần nghe được giọng Đoàn Kỳ Bình không khỏi hơi giật mình, không ngờ cô ấy cũng làm phù dâu cho cô. Nhưng trong lòng chợt cảm thấy an tâm, suy nghĩ hỗn loạn cũng trở nên bình tĩnh. Cô cười nhẹ, để Kỳ Bình đỡ chậm rãi đi ra. Mọi người bắt đầu vỗ tay, Đoàn Dịch Kiệt cong môi cười khẽ, vươn tay ra.


Hứa Lương Thần hơi ngước mắt nhìn có chút chần chờ. Kỳ Bình ở bên đẩy tay cô qua, Hứa Lương Thần đành phải đưa tay trái đeo găng run rẩy đặt vào lòng bàn tay phải Đoàn Dịch Kiệt.


Tiếng nhạc nổi lên, MC tuyên bố hôn lễ bắt đầu, cũng tuyên đọc danh sách người tham gia. Chú rể cô dâu dựa theo thứ tự danh sách, hai đôi một lượt thay nhau lên đài, khom người chào đài chủ tịch. Song phương chào nhau, sau đó cúi chào người làm chứng.


Khi tất cả các đôi tham gia bước lên, thị trưởng Yến Châu Tôn Mạnh Lâm đứng lên phát biểu: ” Tử sinh khế khoát, dữ tử tương duyệt; chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão [1]. Cho dù nhân thế thay đổi luân hồi biến thiên, kết hôn là chuyện quan trọng cả đời, chưa bao giờ thay đổi.”


[1] “Cùng nguyện sống chết có nhau, nắm tay cho tới bạc đầu” – Kinh Thi – Bội Phong – Kích Cổ


Nhìn thoáng qua Đoàn Dịch Kiệt tuấn tú bức người thần thái phấn khởi đang khoác tay cô, khóe môi Hứa Lương Thần khẽ cong lên, hơi cười khổ. Nắm tay cho tới bạc đầu? Cuộc hôn nhân này chính là nghiệt duyên người ta hay nói thì phải? Hôn nhân không tình yêu có thể sống chết có nhau, nắm tay cho tới bạc đầu sao?


Đoàn Dịch Kiệt hơi híp mắt lại, nhìn Hứa Lương Thần mặc áo cưới mặt mày như vẽ, đẹp như thiên sứ, bên môi khẽ nở nụ cười, trong lòng lại càng kiên định ý nghĩ của mình: Lương Thần, anh nhất định sẽ khiến em mở cánh cửa trái tim. Đã nắm tay cả đời, chúng ta nhất định sẽ cùng nhau đi đến bạc đầu.


Nhìn thoáng qua em họ dưới đài cúi đầu mặt mày nặng nề, Tôn Mạnh Lâm nói tiếp: “Mấy ngàn năm nay, hôn nhân truyền thống luôn gồm sáu lễ ‘nạp thái, vấn danh, nạp cát, nạp chinh, thỉnh kỳ, thân nghênh’ hết sức rườm rà. Vì cải tiến tập tục, đề xướng giản lược, tôn trọng ý nghĩa hôn lễ, chúng tôi xem xét cân nhắc lễ phép trung tây, tiếp thu hôn lễ kiểu Âu Tây long trọng đơn giản, khởi xướng lần kết hôn tập thể này. . . . . . Tình yêu là thứ đáng quý, tốt đẹp nhất thế gian. Hôn nhân bắt nguồn từ tình yêu là điều hạnh phúc nhất. Hôm nay, chúng ta có mặt tại đây để chúc phúc cho buổi hôn lễ này.” Giọng nói trầm ấm của Tôn Mạnh Lâm tiếp tục vang lên bên tai: “Hiện nay, người chủ hôn yêu cầu các vị tuyên thệ lời thề, xin các chú rể trả lời.”


Anh ngẩng đầu nhìn về phía chú rể, ánh mắt nhìn Đoàn Dịch Kiệt: “Anh có đồng ý cưới người phụ nữ này làm vợ, yêu thương cô ấy, quý trọng cô ấy, dù giàu nghèo hay tật bệnh, đến chết không đổi không?”


“Đúng vậy, tôi đồng ý.” Các chú rể đáp. Giọng Đoàn Dịch Kiệt kiên định mà trầm tĩnh. Lương Thần, em có nghe được tiếng lòng của anh không?


Bởi vì đứng rất gần, cô nghe được tiếng nói người bên cạnh mang theo âm vang trong lồng ngực, giống như phát ra từ sâu trong linh hồn. Hứa Lương Thần nao nao, dưới lớp lụa mỏng lặng lẽ ngước mắt nhìn người đàn ông bên cạnh. Trong lúc vô tình chạm phải đôi mắt sáng ngời của Đoàn Dịch Kiệt. Ánh mắt sáng quắc kia khiến tim cô không khỏi run lên, đập thình thịch như lỡ mất một nhịp.


Đang lúc cô cảm thấy rung động, Tôn Mạnh Lâm đã ngồi xuống. Hiệu trưởng đại học Đông Nam Dư Mục Chi tiên sinh đại biểu người làm chứng, cao giọng đọc bài ‘Tây Giang Nguyệt’ để chúc mừng hôn lễ:
“Tích nhật chương đài nhược liễu, kim nhật nam quốc giai nhân. Uyên ương loạn điểm phổ phiên tân, thị trường mạnh lâm tính tôn. Hồng chúc tây hành kỷ đối, xuân tiêu nhất khắc thiên kim. Hôn nhân hà tất định điều trần, nhục lễ phồn văn hảo tỉnh.”

 

Sau đó, cô dâu chú rể trao đổi tín vật đính ước và nhẫn, người làm chứng tặng hôn thú và vật kỷ niệm cho từng đôi. Chú rể cô dâu cảm ơn người chủ hôn, người làm chứng, cũng cúi đầu với dân chúng đứng xem. Đám người vỗ tay như sấm dậy, tiếng pháo giòn giã.


Xong buổi lễ, chú rể cô dâu chụp ảnh lưu niệm trong tiếng nhạc, sau đó ra khỏi hội trường.


Đoàn Dịch Kiệt cong môi cười khẽ, cầm tay Hứa Lương Thần theo đội ngũ từ từ đi ra ngoài.


Trên đỉnh đầu bọn họ là mưa hoa cẩm chướng màu hồng. Mưa hoa rực rỡ, dàn nhạc tràn ngập hạnh phúc như ánh mặt trời.


Nhìn quan viên chính phủ vỗ tay trên đài chủ tịch, khuôn mặt tươi cười của dân chúng chung quanh và máy ảnh của các phóng viên bên ngoài, Hứa Lương Thần bỗng nhiên hiểu ra, mượn buổi lễ này, Quân Chính phủ phía Nam lần đầu tiên với tư cách lãnh đạo quốc gia tham gia cuộc sống dân chúng bình thường.


Trong hôn lễ, nhà nước nhanh chóng đem hình thái ý thức chính phủ khởi xướng lặng lẽ rót vào cuộc sống hằng ngày của dân chúng, làm cho người ta cảm nhận được rõ ràng sự tồn tại của “Nhà nước và chính phủ”, tiến tới tán thành sức mạnh của chính phủ.


Nói cách khác, kết hôn tập thể cũng là một lần tiến hành nghi thức chính trị. Nó đem ý chí của chính phủ thông qua nghi lễ cưới hỏi biến đổi, truyền đạt đến dân chúng. Hóa ra, cha con nhà họ Đoàn khởi xướng kết hôn tập thể, cũng là quân chính phủ thực hành quyền lực bí mật một lần.


Cô đăm chiêu lặng lẽ nhìn về phía người đàn ông bên cạnh. Hứa Lương Thần không khỏi tò mò, Đoàn Dịch Kiệt còn trẻ mà đã nhìn xa trông rộng, cẩn thận tỉ mỉ đến vậy sao?


Xuyên qua mưa hoa rực rỡ, tiếng người ồn ào, xe tiến về phía quảng trường phủ Đại Soái. Hôm nay vừa là đại thọ sáu mươi của lão phu nhân phủ Đại Soái vừa là đại hôn của cháu đích tôn, song hỉ lâm môn. Cảm giác vui mừng dào dạt này xưa nay thật hiếm có, đường nhiên phải mở tiệc chúc mừng đãi khách.


Ngồi ở tầng cao nhất khách sạn đế quốc, nhìn phủ Đại Soái phía xa chung quanh náo nhiệt như thủy triều, tiếng pháo nổ liên thanh lọt vào tai, Daniel thở dài: “David, việc đã đến nước này, cậu đừng cố chấp nữa. Người Trung Quốc gọi cái này là phụ nữ có chồng, cậu còn có thể làm được gì? Nếu cô ấy yêu cậu làm sao có thể gả cho anh ta? Cậu đừng tiếp tục làm khó bản thân. . . . . .”


David ngửa đầu uống một ngụm bia, cả đêm khó ngủ làm mặt có chút tiều tụy, trong mắt giăng đầy tơ máu. Anh nhìn chằm chằm nơi náo nhiệt ồn ào kia, sau một lúc lâu mới nói: “Daniel, anh có biết kiếp này em hối hận nhất chuyện gì không?”


Daniel có chút không hiểu nhìn anh một cái, lắc đầu.


“Em không nên vào giới tin tức.” David nhíu mày: “Lẽ ra em nên giống như anh, đi vào giới chính trị. Nếu thế thì thật tốt. . . . . . Daniel, cô ấy có nỗi khổ và bất đắc dĩ, em lại không giúp được gì. . . . . .” Nói xong, David lảo đảo đi xuống tầng.


Daniel nhìn bóng lưng anh thở dài, sau đó vội đuổi theo, hỏi: “Cậu thật sự muốn vào giới chính trị? . . . . . .”

Mặt trời đã lên đến đỉnh khách sạn đế quốc, ánh nắng xán lạn chiếu xuống thế gian vô tận vui sướng sầu bi.

Trên quảng trường lát đá cẩm thạch đỗ đủ loại xe. Xe như nước chảy, đám đông cũng bắt đầu di động. Soái Phủ cao lớn khí phái, cửa màu xanh lá cây đậm, ngói lưu ly phản chiếu ánh mặt trời xán lạn, chiếu xuống cảnh tượng long trọng hiếm có phía dưới. Dòng người nối liền không dứt, đội quân cảnh cầm súng duy trì trật tự.


Làm người ta chú ý nhất là trước cửa lớn sơn đỏ của phủ Đại Soái treo cổng chào đề mười chữ to “Song hỉ lâm môn chúc mừng cứu trợ thiên tai”. Phía dưới xếp mấy chiếc thùng, phủ Đại Soái phái nhân viên công tác bận rộn ghi chép lễ vật nhận được giúp khu gặp nạn thiên tai, phía sau bọn họ là vô số quà mừng xếp chồng như núi nhỏ.


Xe dừng trước quảng trường, Đoàn Dịch Kiệt hơi nghiêng đầu cong môi cười: “Lễ vật nhận được thật đúng là không ít, coi như góp một phần cho khu bị nạn. Lương Thần, hôm nay để chúng ta dệt hoa trên gấm, được chứ?”

Hứa Lương Thần hiểu ý anh. Đám người xúm lại, xuyên qua màn xe, Hứa Lương Thần chỉ nhìn thấy đủ loại chân cẳng chen chúc, quần áo đủ màu sắc, nghe họ nhốn nha nhốn nháo gọi. Đoàn Dịch Kiệt nắm tay cô khẽ nói: “Đi theo anh.”

Hứa Lương Thần bất đắc dĩ theo anh xuống xe.

Tầm mắt từ bốn phương tám hướng tập trung lại, tim Hứa Lương Thần đập thình thịch, không khỏi rũ mắt ngoan ngoãn để Đoàn Dịch Kiệt dắt tay xuyên qua đám người đi về phía trước.

Đi được một đoạn, Đoàn Dịch Kiệt dừng bước. Hứa Lương Thần có chút ngoài ý muốn phát hiện hai người đang đứng ở chỗ ghi danh nhận quà. Hiển nhiên, nhân viên công tác này không ngờ Thiếu soái lại dẫn theo tân hôn phu nhân đến đây, vội vàng đứng lên vỗ tay cười chúc mừng.


Đoàn Dịch Kiệt gật đầu, xoay người nhìn đám phóng viên xúm lại phỏng vấn và đám người, giương giọng nói: “Cám ơn mọi người! Hôm nay Dịch Kiệt lập gia đình, đa tạ mọi người chúc mừng. Những quà mừng này sẽ được ủng hộ cho khu thiên tai. Vợ chồng Dịch Kiệt nguyện dùng chút sức mọn, bày tỏ lòng thành.” Nói xong, anh rút đồng hồ quả quýt, bút ngòi vàng, bảo nhân viên công tác ghi vào vật phẩm giúp nạn thiên tai.

Hứa Lương Thần cúi đầu nghe, trong lòng mơ hồ đoán được ý của anh. Không đợi Đoàn Dịch Kiệt nói, cô tự động cởi vòng ngọc trên cổ tay, vòng cổ, thậm chí châu mũ trên tóc đặt lên trên bàn. Đám người bỗng im bặt, vô số ánh mắt kinh ngạc nhìn cô dâu xinh đẹp.

Cô dâu lại quyên góp cả trang sức đại hôn? Theo tập tục Yến Châu những vàng bạc châu ngọc dùng trong hôn lễ là vốn riêng của cô dâu, ai cũng quý trọng. Ngoại trừ lấy ra để nhớ lại thời gian tươi đẹp, thì quan trọng nhất là chờ con gái xuất giá hoặc con dâu vào cửa trịnh trọng truyền cho đời sau.

Không ngờ con dâu phủ Đại Soái lại quyên hết cho khu bị nạn. Phủ Đại Soái đương nhiên không thiếu những trang sức này, nhưng vàng ngọc có giới hạn, chúng nó đại biểu cho hạnh phúc và ý nghĩa lâu dài.


“Catherine, là cô?!” Đột nhiên, một phóng viên nước ngoài nửa mừng nửa lo hô: “Hóa ra người Thiếu soái cưới là Catherine!”


“Catherine nào?” Các phóng viên bên cạnh dựng thẳng lỗ tai, mọi người bảy miệng tám lời hỏi.


“Chính là nữ ký giả đẹp nhất ở Tạp chí địa lý quốc gia, viết bài đăng trên Newyork Times. . . . . .”


“Thiếu soái cưới mỹ nữ phóng viên của chúng ta? Vậy Hội liên hợp tin tức về sau có chỗ dựa rồi. . . . . .” Đám người nghị luận ào ào.


Hứa Lương Thần hơi giật mình, không ngờ ở đây cũng có người nhận ra cô. Cô không tự chủ được liếc nhìn Đoàn Dịch Kiệt một cái.


Đoàn Dịch Kiệt hơi nhếch môi, lặng lẽ cho cô một ánh mắt an ủi. Lương Thần chợt hiểu ra, anh đã sớm dự đoán được, đã là vợ của Đoàn Dịch Kiệt anh thì không thể giấu trong khuê phòng. Lương Thần cũng là người có khát vọng có lý tưởng, anh nguyện nắm tay cô, cùng nhau đối mặt với năm tháng tương lai.

Cảm nhận được ánh mắt trấn định mang theo ủng hộ của anh, Hứa Lương Thần ngẩng đầu, nhìn về phía đám người khẽ mỉm cười. Đám người lại vỗ tay, phóng viên nhận ra cô chen lên trước, vừa rút đồng hồ, bút máy quyên góp vừa nói: “Catherine tiểu thư, chúc hai vị tân hôn vui vẻ, có thể hỏi cô mấy vấn đề được không?”


Anh ta còn chưa dứt lời, các phóng viên khác đã ào ào đưa ra câu hỏi:


“Phủ Đại Soái quyên toàn bộ quà tặng cho khu bị nạn, cô nghĩ thế nào?”


“Xin hỏi sau khi kết hôn cô còn tiếp tục làm tin tức không?”


“Cô và Thiếu soái quen biết thế nào? Cô có ý kiến gì với hôn lễ lần này không?”

. . . . . .


Đoàn Dịch Kiệt nhìn đám người đông đúc trước mắt, bình thản che chắn cho Hứa Lương Thần, nói: “Rất xin lỗi, hôm nay cũng là đại thọ của tổ mẫu, xin cho phép chúng tôi chúc thọ bà xong sẽ trả lời câu hỏi của các vị. . . . . . Khu gặp nạn dân sinh khó khăn gian khổ, xin mọi người kêu gọi dân chúng xã hội cùng hành động, giúp đỡ người bị nạn. Đó là lời chúc phúc tốt nhất cho chúng tôi, cám ơn mọi người!”


Nói xong, anh nâng tay hành quân lễ với đám người. Hứa Lương Thần cũng cúi người. Đoàn Dịch Kiệt kéo tay cô, dưới sự bảo vệ của thị vệ, xuyên qua đám người ồn ào đi vào phủ Đại Soái.

4 thoughts on “Ép gả vợ hiền – Chương 62.1

  1. Tôi thấy đám cưới cứ làm sao ấy, ko thấy vui.
    Dù sao Đại thiếu cũng đem người về được rồi. Nhiệm vụ chưa hoàn thành, còn gian nan vất vả, xin Đại thiếu cố gắng.

  2. nghe tên truyện, tui tưởng thế sự đã rồi, ai ngờ đâu đến chương này mới cưới, đã thế còn là ép cưới. Đường đi của anh gian nan quá =]]

Trả lời Lam Hoa Hủy trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s