Ép gả vợ hiền – Chương 61.4

epga1

Chương 61.4: Hôn lễ

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com)

Đang nói, a hoàn đi tới cười bẩm báo: “Nhị tiểu thư, Cục xã hội phái người đến cho cô thử áo cưới.”


Cục xã hội phái người đến? Hứa Lương Thần có chút không hiểu, Thái Phượng Kỳ cười nói: “Đại thiếu nói, lần đại hôn này phải vừa long trọng vừa tiết kiệm, cho nên đăng ký tham gia kết hôn tập thể, em chưa biết sao?”


Hứa Lương Thần chưa kịp trả lời, Mỹ Thần đã nói tiếp: “Vốn chị còn sợ em phải chịu thiệt, là phu nhân đại soái tự mình tới tìm chị và chị dâu bảo rằng áo cưới do đại thiếu tự mình mời nhà thiết kế Pháp thiết kế thủ công, tuy rằng không được tôn quý bằng phủ Đại Soái tự tổ chức, nhưng có ích cho xã hội, đóng góp cho vùng gặp nạn cũng là chuyện tốt.”


Cùng lúc đó a hoàn dẫn theo hai cô gái trẻ đi tới, người đi phía sau còn ôm một cái hòm lớn.


Người đi trước lớn tuổi hơn một chút, dường như đã từng gặp Thái Phượng Kỳ, Hứa Mỹ Thần nên cô ấy tươi cười thân thiết cung kính chào hỏi họ, sau đó quay đầu có chút tò mò nhìn Hứa Lương Thần, trong mắt lóe lên một chút ngạc nhiên, sau đó tươi cười rạng rỡ nói: “Tôi là nhân viên Cục xã hội Ngô Ái Anh, tới đưa áo cưới cho nhị tiểu thư, xin nhị tiểu thư xem thử, không vừa chúng tôi sẽ sửa.”


Mỹ Thần và Thái Phượng Kỳ khách khí nhường chỗ ngồi, sau đó cầm áo cưới nhìn tỉ mỉ. Nhìn áo cưới đỏ rực trước mắt, cảm giác kết hôn chân thật chợt ập đến, tim Hứa Lương Thần bất giác đập nhanh vài nhịp, vội chuyển tầm mắt.


“Nhị tiểu thư của tôi ơi, hiện giờ cũng không phải là lúc thẹn thùng.” Khi lòng cô đang rối như tơ vò, không biết như thế nào cho phải, ngoài cửa truyền đến tiếng cười trêu chọc của Ngô Văn Quyên. Người trong đại sảnh ngẩng đầu, thấy Lư phu nhân và tứ phu nhân đang tươi cười đi tới. Ngô Văn Quyên xua tay cản a hoàn bên cạnh đang định thống báo, vừa nói vừa đi đến gần: “Kết hôn tập thể sẽ được cử hành ở quảng trường lớn, cô dâu không thể che mặt, trong mấy chục đôi thiếu phu nhân nhà chúng ta cần phải siêu quần xuất chúng, áo cưới này không thể có bất cứ lỗi nào. . . . . .”


Đến gần, Lư phu nhân đoan trang tao nhã chào hỏi Thái Phượng Kỳ và chị em Hứa Lương Thần, Ngô Văn Quyên lại chỉ lo quấn lấy Hứa Lương Thần nhìn một lượt, cười hì hì nói: “Ngô tiểu thư, cô đã gặp phần lớn những người tham gia kết hôn tập thể, chúng tôi cũng là người tham gia, cô nói thật xem, cô dâu nhà chúng tôi có phải người đẹp nhất không?”


Lư phu nhân cười liếc cô một cái, Ngô Ái Anh vội vàng cười nói: “Xin Tứ phu nhân tha thứ. . . . . . Nói thật, tôi chưa so, nhưng vừa rồi nhìn thấy nhị tiểu thư tôi liền sửng sốt. . . . . .”


Ngô Văn Quyên cười chỉ cô: “Đều nói cô có tiếng thành thật ở Cục xã hội, không ngờ cũng biết nói khéo, mau nói, đừng thừa nước đục thả câu, vì sao lại sửng sốt?”


“Nhị tiểu thư không chỉ có mặt mày như vẽ, khí chất trên người quả nhiên không ai sánh bằng. Tôi cũng coi như gặp không ít khuê tú thế gia, vậy mà nhìn thấy tiểu thư vẫn phải sửng sốt.” Ngô Ái Anh vừa nói vừa Hứa Lương Thần, không ngừng tán thưởng.


Tất cả mọi người cười rộ lên, Hứa Lương Thần giật giật khóe môi, cúi đầu không nói gì.


“Náo nhiệt vậy, mọi người sửng sốt cái gì?” Ngoài cửa lại có người tới, là giọng Đoàn Dịch Kiệt.


Ngô Văn Quyên quay đầu, cười híp cả mắt: “Nhìn cái gì á, nhìn cô dâu của con đấy.”


Hứa Lương Thần nghe cô nói thẳng như vậy, không khỏi lặng lẽ đứng dậy, ngồi ra đằng sau.


Đoàn Dịch Kiệt bước vào, chào “Mẹ, dì Tư”, sau đó chào hỏi Thái Phượng Kỳ, Hứa Mỹ Thần, cuối cùng nhìn Hứa Lương Thần nói: “Áo cưới may xong rồi sao? Lần này vốn định chọn màu trắng, sau này mọi người đề nghị làm theo tập tục trong nước, dùng màu đỏ. Dì Tư, dì cảm thấy như thế nào?”


“Ôi, cái này con hỏi sai người rồi.” Ngô Văn Quyên gian xảo cười nói: “Áo cưới đâu phải dì mặc. . . . . . Vừa khéo mọi người đều ở đây, lão đại, đến đây, giúp cô dâu của con thử đồ, cũng cho mọi người nhìn xem cái là quốc sắc khuynh thành. . . . . .”


Đoàn Dịch Kiệt cong môi cười, nhưng không cự tuyệt, bước đến trước mặt Hứa Lương Thần, hơi cúi người: “Lương Thần, đi thử áo cưới nhé?” Nói thật anh cũng muốn nhìn một chút.


Hứa Lương Thần lặng lẽ trợn mắt nhìn anh, người này đúng là? Tứ phu nhân cố ý đùa, anh nghe không hiểu à? Muốn đi thử thật sao? Ngô Ái Anh vô cùng hiểu chuyện bê hòm qua: “Nhị tiểu thư, mời” .


Bị mọi người cười nhìn, Hứa Lương Thần bất đắc d đành phải đứng lên.


Lên tầng, Hứa Lương Thần và Ngô Ái Anh đi vào phòng. Cô xoay người, nhàn nhạt ngước mắt nhìn Đoàn Dịch Kiệt, đóng rầm cửa lại, suýt chút nữa đập vào mặt Đoàn Dịch Kiệt. Anh vươn tay sờ sờ cái mũi, nhìn cửa phòng đóng kín lắc đầu cười khổ. Trong lòng lại hơi tò mò, công chúa phía sau cửa sẽ biến thành bộ dáng gì?


Anh đi đi lại trên hành lang trải thảm, chợt nghe phía sau có người cười nói: “Ơ, lão đại bị người ta nhốt ở ngoài cửa rồi hả? Ha ha ha. . . . . .”


Ngô Văn Quyên cười hì hì đi tới, nhìn cửa phòng đóng kín, lén lút nói: “Bị nhốt hả, chờ đấy, dì Tư giúp con.” Nói xong, cô nâng tay gõ cửa: “Là tôi, Ngô tiểu thư xin mở cửa…”


Cửa phòng mở ra, Ngô Ái Anh có chút hưng phấn cười nói: “Không hổ là áo cưới đại thiếu chọn, nhị tiểu thư mặc vào thật sự là quá đẹp. . . . . .”
Nói còn chưa dứt lời, Ngô Văn Quyên đã bước vào, nhìn tình hình trước mắt, cô không thể tin chớp chớp mắt; Đoàn Dịch Kiệt phía sau cô, cũng ngơ ngác sửng sốt.


Áo cưới thiết kế rất đơn giản, hơn nữa có chút bảo thủ, thân dài ôm eo, đuôi váy rất dài, tay áo lá sen rộng buông xuông, màu đỏ vui mừng xa hoa tôn lên người đẹp như ngọc, da nõn nà như tuyết. Quả rất hợp với khí chất độc đáo của Hứa Lương Thần, trong thanh thuần ẩn chưa tôn quý, trong thanh lệ ẩn chứa tao nhã, nói vô cùng động lòng người.


Mọi người đang âm thầm tán thưởng, Đoàn Dịch Kiệt đi đến, lấy một cái hộp từ trong túi áo, mở ra, bên trong là một bông hoa cài khảm kim cương. Anh đi đến bên Hứa Lương Thần, nâng tay cài cho cô.


Hứa Lương Thần hơi né tránh, Đoàn Dịch Kiệt giữ chặt tay cô: “Đừng nhúc nhích, dứt vào tóc lại đau.” Nói xong, giữ chặt cánh tay cô, rất cẩn thận cài giúp cô.


Anh không hề che giấu tình yêu của mình với người vợ tương lai trước mặt người khác, hành động tự nhiên như vậy lại khiến Hứa Lương Thần xấu hổ lúng túng đỏ mặt. Thấy vậy, Lư phu nhân cười như có đăm chiêu, Hứa Mỹ Thần cảm động lau nước mắt.


Có chị dâu và chị cả bên cạnh, những chuyện cần chuẩn bị trước khi kết hôn luôn có người đến thương lượng, Hứa Lương Thần không có thời gian và không gian nghĩ đến tâm sự phức tạp của mình. Biết tránh không khỏi thì cứ thả lỏng chấp nhận, nếu anh nhất định phải cưới, mọi người đều hi vọng cô gả, vậy thì gả đi, hai người không có tình cảm cưới thì sao, mà gả thì sao? Coi như thay đổi hoàn cảnh sinh hoạt đi.


Buổi tối trước hôn lễ, sau bữa cơm tối không lâu, Thái Phượng Kỳ và Mỹ Thần đã trở về chuẩn bị đại lễ ngày mai, Hứa Lương Thần mới vừa vào thư phòng đã nghe được có người gõ cửa. Hai chữ “Vào đi. . . . . .” còn chưa nói xong, cửa phòng đã bị đẩy ra, Đoàn Dịch Kiệt mặc thường phục đi tới.


Hứa Lương Thần hơi giật mình, theo tập tục Yến Châu, mấy ngày trước hôn lẽ hai người không được gặp mặt, cho nên cô không nghĩ là anh tới.
Cô mất tự nhiên đứng lên, nhàn nhạt giương mắt nhìn Đoàn Dịch Kiệt, không hé răng. Đoàn Dịch Kiệt đi đến trước mặt cô, đứng lại, đôi mắt đen sáng ngời nhìn khuôn mặt bình tĩnh của cô. Hôn lễ sắp cử hành, nha đầu tiếp tục như vậy thì không được, khuôn mặt nhỏ càng ngày càng gầy.


“Sao vậy, làm em sợ à?” Đoàn Dịch Kiệt nhếch môi cười: “Tôi không ngủ được, muốn gặp em một lần trước ngày mai. . . . . . Anh đã nói với chị dâu em, không cần phái người tới đón, lát nữa anh đưa em về.”


Tối nay Hứa Lương Thần phải về Tôn phủ. Dù nói thế nào, nơi đó có bà ngoại, chị dâu, coi như là người thân, con gái xuất giá phải có nhà mẹ đẻ.


“. . . . . .” Hứa Lương Thần vẫn không nói chuyện, Đoàn Dịch Kiệt cũng không làm gỉ, chỉ nhìn cô, cầm lấy áo khoác trên ghế đưa cho Hứa Lương Thần nói: “Đi, đi với anh.”


Đi đâu? Hứa Lương Thần ngạc nhiên nhìn anh.


“Lên núi.” Đoàn Dịch Kiệt chỉ nói hai chữ, Hứa Lương Thần lại không tự chủ được ngẩng đầu, sững sờ nhìn anh.


“Anh và em đến mộ mẹ thắp nén hương.” Đoàn Dịch Kiệt đi tới, khẽ vỗ vai cô: “Ban ngày không tiện. . . . . . Em lớn rồi, giờ sắp xuất giá, cũng nên nói một tiếng với mẹ, đi thôi.”


Không phải Hứa Lương Thần chưa từng nghĩ đến chuyện này, nhưng thấy chị dâu và chị cả đều kích động một lòng tập trung cho hôn lễ nên cũng không nói ra. Không ngờ Đoàn Dịch Kiệt cũng có ý nghĩ này, trong lòng cô ấm áp, không kìm lòng được cúi đầu nói một tiếng “Cám ơn”. Đoàn Dịch Kiệt liếc nhìn cô một cái: “Lương Thần, không cần cám ơn anh, từ ngày mai anh chính mà chồng em, mẹ vợ cũng là mẹ anh.”


Thấy vẻ mặt Hứa Lương Thần phức tạp, Đoàn Dịch Kiệt cười nắm tay cô: “Đi thôi, không còn sớm nữa, đi mau em còn về sớm nghỉ ngơi, ngày mai sẽ mệt lắm đấy.” Không đợi Hứa Lương Thần trả lời, anh đã kéo cô đi ra.


Mẹ đối với cha, đối với nhà họ Hứa đã hoàn toàn hết hy vọng, trước khi mất để lại di ngôn muốn được an táng trên lưng chừng núi, chôn trong khu mộ của ông ngoại. Sau khi bà qua đời nhà họ Hứa vì mặt mũi lại kiên quyết không đồng ý, vẫn là anh họ tranh cãi với bọn họ, mới có thể thực hiện được nguyện vọng của mẹ. . . . . .


Hứa Lương Thần có tâm sự, không để ý đến ánh mắt thương tiếc yêu chiều của Đoàn Dịch Kiệt. Ngày hôm qua lên sườn núi cùng Tôn Mạnh Lâm, nghe anh ta kể lại hoàn cảnh khổ sở bất hạnh của ba chị em, làm anh đối có cái nhìn khác về nha đầu quật cường này. Lương Thần, sự đau khổ của em trước kia anh không thể bồi thường, cho phép anh chăm sóc em, yêu em trong cuộc sống sau này, được không?


Đến lưng chừng núi, ánh trăng đã gần lên đến đỉnh, trước mộ mẹ cô có nến trắng đồ lễ, cẩm chướng trắng đặt ngay ngắn. Hứa Lương Thần nhìn những thứ đó, lại nhìn Đoàn Dịch Kiệt, trong lòng dâng lên tình cảm khó tả, là cảm kích, là cảm động, hay là. . . . . . Cô không rõ.


Đoàn Dịch Kiệt đi đến, quỳ xuống trước mộ, nghiêm túc quỳ lạy, trầm giọng nói: “Mẹ, cám ơn mẹ đã sinh ra Lương Thần, ngày mai cô ấy sẽ gả cho con. Mẹ yên tâm, con nhất định sẽ chăm sóc cho cô ấy, yêu thương cô ấy. . . . . .” Nói xong, đổ rượu cúng, đứng dậy nhìn Hứa Lương Thần, lặng lẽ ra hiệu cho đám người La Hoằng Nghĩa tránh đi.


Lương Thần mất mẹ từ nhỏ, ba chị em trải qua sóng gió sống nương tựa vào nhau; gần đây lại bị anh theo đuổi ép buộc, nhìn bộ dáng của cô, trong lòng chắc chắn có rất nhiều khổ sở. Mượn tối nay để cô phát tiết, thả lỏng, những năm tháng sau này ở bên anh chỉ sợ cô cũng khó có được thoải mái. . . . . . Đứng ở xa, nhìn bóng lưng Hứa Lương Thần run run, Đoàn Dịch Kiệt cảm khái lại đau lòng.


Hứa Lương Thần nhìn ngôi mộ được đắp thêm đất mới, nước mắt lặng lẽ chảy xuống. Cô châm hương từ từ quỳ xuống lạy, nước mắt như mưa rơi xuống bùn đất. . . . . . Mẹ, con gái đã lớn, cũng đến lúc lấy chồng, mẹ yên tâm, con sẽ chăm sóc cho chị cả và em ba. . . . . .


Nghe tiếng nức nở nho nhỏ phía sau, cảm khái, thương tiếc trong lòng Đoàn Dịch Kiệt hòa làm một. Anh âm thầm thề với ánh trăng trên triền núi. Lương Thần nếu đã thích em cả cuộc đời này anh sẽ không để em phải rơi nước mắt nữa!


Dường như đã nhận ra cái gì, Hứa Lương Thần từ từ ngẩng đầu, trong đôi mắt đẫm lệ mông lung ngoài ý muốn lại nhìn thấy rõ ràng bóng dáng cao lớn đứng ở triền núi kia. . . . . .


Có lẽ là khóc một lúc, thân thể mệt mỏi; có lẽ do đi thăm mộ mẹ về, trong lòng bình tĩnh hơn một chút, buổi tối Hứa Lương Thần ngủ rất say. Sáng hôm sau Thái Phượng Kỳ đến gọi mới tỉnh dậy, cô đứng dậy ăn qua loa cho xong bữa sáng, chị cả Mỹ Thần dẫn theo người chăm sóc cô dâu chuẩn bị chải đầu, trang điểm cho cô.


Hứa Lương Thần không rõ cảm giác lúc này của mình là gì, yên lặng ngồi trước gương trang điểm, nhắm mắt để người ta trang điểm. Người chăm sóc dâu cười thả xõa mái tóc dài của cô, cây lược gỗ lim nhẹ nhàng lướt qua, bên tai là lời chúc: “Nhất sơ phúc thọ an khang, nhị sơ cử án tề mi. . . . . .”, kèm với tiếng pháo bên ngoài, Hứa Lương Thần chỉ cảm thấy đầu mình trống rỗng, mờ mịt.


Liêu Ngọc Phượng đi cùng Thái Phượng Kỳ, đôi mắt đỏ ửng từ ngoài cửa đi tới. Hứa Lương Thần ngừng thở, vội đứng dậy chào hỏi. Liêu Ngọc Phượng vội vã bước tới, giữ chặt tay cô, nhìn từ trên xuống dưới mấy lần, cố gắng nở nụ cười nói: “Từ lúc trở về đã muốn gặp con, nhưng không có cơ hội. . . . . . Đứa bé ngoan, nếu đã quyết định thì cứ gả, Dì Liêu coi con như con gái ruột . . . . .”


Hứa Lương Thần xót xa, nhớ bà đã chăm sóc tha thiết chờ đợi từ khi cô còn bé, cô không khỏi áy náy, trịnh trọng hành lễ, gượng cười nói: “Từ hôm nay, con sẽ gọi dì là mẹ, xin mẹ tha thứ Lương Thần đã cô phụ sự kỳ vọng của mẹ. . . . . .”


“Đứa bé ngoan…” Dù trong lòng có nghi vấn, nhưng Liêu Ngọc Phượng vẫn yêu thương Lương Thần, nhìn cô đỏ mắt, đau lòng ôm cô vào lòng liên tục khuyên giải an ủi.


Một lát sau, bà tự tay giúp Hứa Lương Thần thay áo cưới, đến hành lễ với bà ngoại. Xe hoa của phủ Đại Soái đã tới ngoài cửa.


Giờ lành đến, phù dâu dẫn Hứa Lương Thần xuống tầng, cúi đầu bái biệt bà ngoại, anh họ, chị dâu, chị cả và người nhà, Hứa Lương Thần ôm tâm tình phức tạp lên xe. Nhìn bóng dáng cô, Liêu Ngọc Phượng rốt cục không kìm được lặng lẽ rơi nước mắt. . . . . . Con trai ngốc từ tối đó trở về không nói một tiếng, hỏi nó cũng không nói. Hôm nay và về sau, không biết sống thế nào đây.


Quân chính phủ đứng ở cửa lớn trước quảng trường, hôn lễ sắp bắt đầu, cô dâu đã chuẩn bị nối đuôi nhau ra khỏi phòng trang điểm.


Hai năm qua, văn hóa phương Tây du nhập khiến hôn lễ kiểu mới ở Yến Châu tuy rằng tiến thêm được một bước nhưng đối với dân chúng bình dân mà nói, hôn lễ vẫn rất tốn thời gian, phí tiền của và công sức. Đoàn Dịch Kiệt không chỉ khởi xướng, thúc đẩy hôn lễ văn minh như vậy, còn khai sáng bằng cách dùng việc vui của phủ Đại Soái để kêu gọi, điều này thật sự làm Hứa Lương Thần và rất nhiều người bất ngờ.


Cô là người cuối cùng tới phòng trang điểm.


Bên ngoài, âm nhạc đã vang lên, hôn lễ sắp bắt đầu.


Người tham gia theo sự hướng dẫn đứng vào vị trí, an vị ở khu khách quý giữa quảng trường. Trên đài chủ tịch, thủ lĩnh Quân chính phủ cùng các nhân vật nổi tiếng, hiệu trưởng đại học ở Yến Châu đến chứng kiến hôn lễ đã vào vị trí.


Chú rể mặc tây trang tối màu, caravat màu đỏ sậm, giày da màu đen, đứng ở cửa phòng trang điểm theo thứ tự tìm được cô dâu của mình. Các đôi song song nắm tay, trong tiếng khúc quân hành đi vào hội trường.


Vô số ánh mắt, đèn flash của phóng viên ào ào nhìn Thiếu soái tuấn tú tay cầm hoa tươi đứng ở cửa phòng trang điểm, cô dâu đâu?


Đột nhiên, chung quanh vang lên tiếng hít không khí, một góc hội trường ầm ĩ đột nhiên trở nên yên tĩnh. Hứa Lương Thần được phù dâu đỡ ra khỏi phòng trang điểm.


Một chút kinh diễm lướt qua đôi mắt Đoàn Dịch Kiệt, anh bỗng nhiên có chút hối hận, có phải anh làm sai rồi không? Sao có thể để Lương Thần xinh đẹp như vậy xuất hiện trước mặt công chúng. . . . . .

4 thoughts on “Ép gả vợ hiền – Chương 61.4

  1. Hì hì cuối cùng cũng cưới rồi. Vui quá cơ.
    Đại thiếu đáng yêu quá, anh còn đi thề với trăng cơ đấy.
    Đúng rồi Đại thiếu ơi, kim ốc tàng kiều mà, vẫn nên giấu vợ đẹp vợ yêu nhà anh đi thôi, lên báo rồi nổi tiếng đi ra đường là có paparazi đấy

  2. A…ha ..ha..tưởng thiếu soái nghĩ gì,vừa thấy cô dâu của mình đẹp quá ,anh kinh hoảng sao không giấu vợ lại sao…thât tếu cho anh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s